Chương 353: Giá Của Sự Sống
Cập nhật: 29/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1761 đến 1765 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bối cảnh căng thẳng đến nghẹt thở, Lăng Hàn, với vẻ mặt bình thản lạ thường, đã hé lộ một sự thật động trời: cánh cửa Tiên Vực sẽ không mở ra cho tất cả, mà chỉ dành cho những ai được anh lựa chọn, sau khi anh đạt đến Đại Thánh. Điều này đồng nghĩa với việc, nếu muốn bước chân vào cõi vĩnh hằng, các Thánh Vương quyền uy phải "mua vé vào cửa" từ anh. Lời đề nghị ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt những kẻ tự cho mình là bề trên, khiến họ tức giận tột độ, cảm thấy bị sỉ nhục.
Thái Cổ Thánh Vương, một trong những người đầu tiên bùng nổ, gắt gao trách móc Lăng Hàn. Nhưng ngay lập tức, một tiếng chửi thề vang lên, kèm theo hình ảnh Đại Hắc Cẩu với chiếc quần lót sắt bóng loáng, vênh váo chỉ trỏ vào đám Thánh Vương, đòi "vé vào cửa" một cách trơ trẽn. Sự ngông cuồng của nó đã châm ngòi cho một cuộc ẩu đả, khi Thái Cổ Thánh Vương không kiềm chế được, lao vào tấn công. Đại Hắc Cẩu nhanh chóng co giò chạy trốn sau lưng Lăng Hàn, tiếp tục khiêu khích đối thủ.
Lăng Hàn, lúc này, đã không còn giữ vẻ ôn hòa. Anh chặn đứng đòn tấn công của Thái Cổ Thánh Vương, và với ánh mắt lạnh băng, chất vấn về sự kiện ám sát anh năm xưa. Thái Cổ Thánh Vương cố gắng chối cãi, nhưng Lăng Hàn đã nhìn thấu tất cả. Anh tuyên bố sẽ không dung thứ cho những kẻ đã từng hãm hại mình, và nếu không có lời giải thích thỏa đáng, anh sẽ "đại khai sát giới, huyết đồ cấm địa". Lời đe dọa ấy khiến không khí trở nên nặng nề, nhiều Thánh Vương bắt đầu lo sợ, nhận ra tai họa năm xưa nay đã trở thành mối hiểm họa khôn lường.
Thái Cổ Thánh Vương, với vẻ khinh khỉnh, vẫn không tin Lăng Hàn có thể làm gì mình khi không còn "vũ khí bí mật đồ Thánh Vương". Hắn quyết định ra tay, nhắm thẳng vào Đại Hắc Cẩu nhưng thực chất là muốn đoạt mạng Lăng Hàn. Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc không ai ngờ tới, Lăng Hàn đã ra đòn trước. Với tốc độ kinh hồn, anh hóa thành tia chớp, tung một cú đấm rực lửa Cửu Thiên Hỏa vào Thái Cổ Thánh Vương. Ngọn lửa thiêu đốt thần hồn, xuyên phá mọi phòng ngự, kết liễu một Thánh Vương lão luyện chỉ trong một chớp mắt.
Cái chết bất ngờ của Thái Cổ Thánh Vương khiến tất cả Thánh Vương còn lại chết lặng. Họ không thể tin nổi một Thánh Vương lại có thể bị một cú đấm duy nhất hạ gục. Sự kinh ngạc xen lẫn sợ hãi dâng lên, khiến họ phải thì thầm bàn tán về tốc độ và sức công phá khủng khiếp của Lăng Hàn.
Sau khi bình thản thu dọn chiến lợi phẩm từ xác Thái Cổ Thánh Vương, Lăng Hàn lại một lần nữa đưa ra tối hậu thư: những kẻ đã từng tấn công anh phải tự mình bước ra. Anh không muốn liên lụy những người vô tội, nhưng cũng không thể bỏ qua những kẻ thù. Khi 15 Thánh Vương còn lại bước ra, Lăng Hàn bỗng nhận ra sự tiến bộ vượt bậc của mình – anh đã đạt đến Trung Thánh vị! Sự thật này càng khiến các Thánh Vương khác thêm phần kinh hãi.
Mười lăm Thánh Vương đối địch vẫn tỏ ra kiên cường, cho rằng Lăng Hàn chỉ dựa vào tốc độ và ngọn lửa, không đáng để họ phải kiêng dè. Đúng lúc này, Thanh Vũ Thánh Vương cùng tám vị Thánh Vương khác đã đứng về phía Lăng Hàn, tạo nên một sự chia rẽ rõ rệt. Phe đối địch không ngừng tìm cách ly gián, gieo rắc nghi ngờ về "bí mật Tiên Vương" mà Lăng Hàn nắm giữ, cố gắng lôi kéo thêm đồng minh.
Cuộc chiến không thể tránh khỏi bùng nổ. Chín Thánh Vương đối đầu với chín Thánh Vương phe Thanh Vũ, trong khi sáu Thánh Vương còn lại, bao gồm Khai Vân Vương, đồng loạt tấn công Lăng Hàn. Khai Vân Vương với năng lực thời gian đã làm chậm Lăng Hàn, nhưng anh nhanh chóng phá vỡ hiệu ứng đó bằng sát trận và Diệt Thế Lôi Đình. Để bảo vệ Mộc Đồ tinh, Lăng Hàn chủ động di chuyển chiến trường ra không gian.
Trong vũ trụ bao la, Lăng Hàn một mình đối đầu với sáu Thánh Vương. Anh vận dụng Bất Động Minh Vương Kim Thân, thi triển các loại tiên thuật một cách điêu luyện, khiến các Thánh Vương kinh ngạc. Tuy nhiên, sức mạnh của anh vẫn còn bị hạn chế bởi cảnh giới Trung Thánh, khiến cuộc chiến rơi vào thế giằng co. Các Thánh Vương đối địch nhận ra rằng Lăng Hàn không hề sử dụng át chủ bài có thời gian giới hạn, mà đây là sức chiến đấu thực sự của anh.
Cuộc huyết chiến kéo dài mười ngày, Lăng Hàn bị thương nặng, máu me đầm đìa, nhưng sáu Thánh Vương cũng không khá hơn là bao. Đúng lúc tưởng chừng Lăng Hàn đã kiệt sức, anh bất ngờ vận dụng một giọt Bất Diệt chân dịch, hồi phục hoàn toàn trong chớp mắt. Sự kiện này khiến sáu Thánh Vương phát điên, nhưng họ vẫn tin rằng đây chỉ là một bí thuật tạm thời. Họ tiếp tục dồn ép Lăng Hàn.
Mười ngày sau, Lăng Hàn lại một lần nữa bị thương nặng, nhưng anh lại dùng thêm một giọt Bất Diệt chân dịch để trở lại trạng thái đỉnh cao. Hai lần hồi phục thần kỳ đã khiến các Thánh Vương khiếp sợ. Họ không dám mạo hiểm thêm nữa, không ai muốn đánh đổi mạng sống của mình để giành lấy bí mật của Lăng Hàn. Cuối cùng, họ quyết định rút lui, bỏ lại Lăng Hàn giữa không gian.
Lăng Hàn không bỏ lỡ cơ hội, anh lập tức nhắm vào Khai Vân Vương, truy sát đối thủ không ngừng nghỉ. Khai Vân Vương, một đỉnh Thánh Vương, không thể tin rằng mình lại bị một Trung Thánh truy đuổi. Lão cố gắng sử dụng lực lượng thời gian để cản bước Lăng Hàn, nhưng anh đã dùng Diệt Thế Lôi Đình để đối kháng, xuyên phá mọi rào cản. Lăng Hàn còn thi triển Cực Dạ Chi Ám, bao phủ Khai Vân Vương vào bóng tối vô tận.
Khai Vân Vương, trong cơn tuyệt vọng, đã rút ra Cửu Mạch tiên kiếm, một phần Tiên Vương pháp mà lão đã giấu kín bấy lâu. Lão không muốn dùng nó, nhưng mạng sống đang bị đe dọa. Hai người đại chiến kịch liệt, Lăng Hàn không ngừng tung ra các chiêu thức mạnh mẽ, trong khi Khai Vân Vương vừa đánh vừa lùi, tìm cách thoát thân. Cuộc truy sát kéo dài suốt ba năm rưỡi, Khai Vân Vương bị thương nặng nề, thân thể rách nát, nhưng ý chí cầu sinh của lão vẫn mãnh liệt đến khó tin.
Cuối cùng, Khai Vân Vương cũng về đến Khai Vân cấm địa, hang ổ của mình. Lão tin rằng với Thánh khí đỉnh cấp và trận pháp đã mất ức năm bày ra, lão có thể chống lại Lăng Hàn. Lão chộp lấy thanh tam xoa kích, đứng trên đầu một con đồng long khổng lồ được tạo ra từ trận pháp, đối mặt với Lăng Hàn. Nhưng niềm tin ấy nhanh chóng tan biến khi lão nhận ra mình đã cạn kiệt sinh lực, chỉ còn là một bộ xương khô sắp chết.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, Khai Vân Vương đã đưa ra một quyết định kinh hoàng. Lão quét ánh mắt trống rỗng qua những tộc nhân đang reo hò cổ vũ. Một luồng gió lốc đáng sợ bùng lên, hút cạn máu thịt và thần hồn của tất cả tộc nhân trong cấm địa, kể cả những Thánh Nhân. Tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng trong không gian, nhưng Khai Vân Vương vẫn lạnh lùng, hấp thụ tất cả để tái sinh. Thân thể lão dần mọc thịt, trở nên dồi dào sức sống hơn, nhưng vẻ ngoài vẫn còn nửa người nửa quỷ. Khai Vân Vương gầm lên, vung tam xoa kích, tấn công Lăng Hàn với lòng hận thù tột độ, đổ lỗi cho anh về hành động tàn bạo của mình. Lăng Hàn nhìn cảnh tượng đó, khuôn mặt lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Không bằng súc sinh!"