Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau kỳ tích độ kiếp, Lăng Hàn dù chỉ ở cảnh giới Tiểu Thánh, nhưng sức mạnh của hắn đã đủ để sánh ngang, thậm chí vượt qua cả Đại Thánh trung kỳ, hậu kỳ. Sự thăng tiến vượt bậc này khiến các Thánh Vương không dám xem thường, đối đãi hắn như một cường giả cùng đẳng cấp. Đáp lại sự nể trọng đó, Lăng Hàn tổ chức một bữa tiệc thịnh soạn, chiêu đãi chư Thánh bằng những món ăn và rượu quý hiếm. Hắn không tiếc gì những thần dược trong Hắc Tháp, nay đã được tử lôi tẩy rửa, hiệu quả tăng gấp trăm lần, cùng với những lá Luân Hồi thụ chưa hóa tro, tạo nên những món ăn được ví như Thánh dược về mặt lĩnh ngộ.
Tuy nhiên, bầu không khí sau bữa tiệc không hề yên bình. Chư Thánh, dù không còn báu vật để trao đổi, vẫn nán lại Mộc Đồ tinh, lòng đầy toan tính. Lăng Hàn đã thành Thánh, thời khắc tiến vào Tiên Vực ngày càng gần. Các Thánh Vương bắt đầu nghi ngờ liệu hắn có thực sự mang theo tộc nhân của mình hay không, và những kẻ ôm dã tâm thì rục rịch ý định ra tay trước khi Lăng Hàn đạt đến Trung Thánh, khi đó ngay cả Thánh Vương cũng khó lòng chế ngự hắn.
Lăng Hàn hiểu rõ sóng ngầm đang cuộn chảy. Hắn triệu tập Nữ Hoàng, Thiên Phượng Thần Nữ, Vũ Hoàng, Từ Nhiên, Đinh Bình để bàn bạc. Vũ Hoàng, dù mang khí phách bất khuất, vẫn đề xuất tạm lánh đi để tránh đối đầu không cần thiết. Từ Nhiên và Vô Tướng Thánh Nhân cũng đồng tình, cho rằng kẻ làm việc lớn không nên câu nệ tiểu tiết. Nhưng Lăng Hàn lại có một ý đồ khác: hắn muốn mượn cơ hội này để nhìn rõ bộ mặt thật của những kẻ mang lòng hiểm ác, những kẻ mà hắn sẽ không bao giờ dung thứ cho phép bước chân vào Tiên Vực.
Sau lời đề nghị của Thanh Vũ Thánh Nhân về việc thử dung hợp hai giới, Lăng Hàn thuận ý, lấy cớ này để lộ diện, dụ những kẻ có dã tâm ra ánh sáng. Cùng lúc đó, Vũ Hoàng và đồng đội chuẩn bị sẵn sàng, chỉ riêng nhóm Đại Hắc Cẩu vẫn kiên quyết ở lại, chờ đợi ngày Lăng Hàn mở cửa Tiên Vực. Lăng Hàn đạp trên kim quang đại đạo, lao vút về phía Vân Đỉnh tinh, chiến trường hai giới gần nhất.
Thế nhưng, khi đang trên đường, ba đạo kim quang khác đột ngột bắn tới, theo sau là sáu đòn công kích mang sức mạnh Thánh Vương. Lăng Hàn bị vây hãm bởi mười tám đòn đánh chí mạng, phong tỏa mọi đường thoát. Hắn mỉm cười, biết rằng đây là một cuộc tập kích đã được dự tính. Trong tích tắc, Lăng Hàn biến mất vào Hắc Tháp, khiến mười tám đòn công kích va chạm vào nhau, tạo thành cơn bão vũ trụ kinh hoàng. Khi cơn bão tan đi, chư Thánh Vương hiện ra, nét mặt đầy nghi hoặc. Lăng Hàn đã biến mất không dấu vết, như chưa từng tồn tại, khiến họ không thể tin vào mắt mình.
Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn nhận ra đây là những Thánh Vương lạ mặt, nhưng hắn biết họ đã thay đổi dung mạo để che giấu thân phận. Hắn thầm hừ lạnh: khuôn mặt có thể đổi, nhưng khí tức thì không! Lăng Hàn đã ghi nhớ rõ ràng khí tức của từng kẻ, chờ ngày tái ngộ để vạch trần chúng.
Mười sáu Thánh Vương nán lại giữa hư không, kiên nhẫn chờ đợi, tin rằng Lăng Hàn ẩn mình bằng một tiên khí nào đó. Một năm trôi qua, Lăng Hàn dường như bốc hơi khỏi thế gian. Khai Vân Vương, một trong những kẻ đánh lén, vẫn không thấy sợi dây nhân quả nào xuất hiện, càng khẳng định Lăng Hàn vẫn còn ở đó. Tuy nhiên, khi các Thánh Vương khác từ Mộc Đồ tinh kéo đến tìm Lăng Hàn, những kẻ đánh lén phải nhanh chóng rút lui để tránh bị lộ tẩy. Vài ngày sau, chúng quay lại với diện mạo thật, giả vờ như mới hay tin, hòa lẫn vào đám đông.
Sau cùng, tất cả Thánh Nhân đều rời đi, bầu trời sao lại trở về với sự cô quạnh băng giá.
Trong Hắc Tháp, Tiểu Tháp báo tin vui: Luân Hồi Thụ đã nảy chồi non, có thể sử dụng trở lại. Qua một lần sinh tử, Luân Hồi Thụ đã được nâng cấp đáng kể, giờ đây có thể hỗ trợ trăm người cùng tham ngộ, mỗi ngày bằng trăm năm, tương đương ba vạn lần gia tốc thời gian! Lăng Hàn vô cùng mừng rỡ, lập tức lao vào tu luyện, cùng những người khác nhận ra giá trị vô song của Luân Hồi Thụ.
Sau nửa năm, Lăng Hàn chính thức đạt đến đỉnh Tiểu Thánh, một thành tựu mà nếu tu luyện bên ngoài sẽ mất đến hai vạn năm. Sau khi củng cố cảnh giới, hắn không vội đột phá Trung Thánh. Lăng Hàn quyết định dùng đan dược để tăng cường tích lũy, bởi hắn là Đan Đạo Đế Vương, không dùng thuốc lúc này thì thật là ngốc. Tuy nhiên, việc luyện chế đan dược Thánh cấp vô cùng khó khăn. Hắn dành một năm để nghiên cứu đan đạo, cuối cùng cũng nắm chắc bước đầu có thể luyện ra.
Với vỏn vẹn ba gốc Thánh dược quý hiếm, Lăng Hàn bắt đầu quá trình luyện đan đầy cẩn trọng. Ba tháng sau, lô đan dược đầu tiên ra lò, phẩm chất chưa như ý, nhưng đây đã là một thành công vang dội, khẳng định Lăng Hàn là Đan sư Thánh cấp số một Thần Giới. Tiếp tục luyện chế, nửa năm sau, hai lô đan dược Thánh cấp nữa được hoàn thành, phẩm chất càng lúc càng cao.
Lăng Hàn thở dài, thời gian thật không đủ dùng. Hắn còn muốn khắc sát trận Thánh cấp vào cơ thể, nhưng việc củng cố cảnh giới, nghiên cứu đan đạo đã chiếm hết thời gian. Hắn đành gác lại trận đạo, chờ đến khi thành Trung Thánh sẽ tập trung nghiên cứu.
Lăng Hàn và Nữ Hoàng, mỗi người cầm năm viên đan dược Thánh cấp, xuất hiện giữa trời sao, đứng xa nhau để tránh thiên kiếp của người kia. Liệu thiên kiếp Trung Thánh có ngang với Thánh Vương kiếp? Hai luồng sét khổng lồ đồng thời giáng xuống, hóa thành hình người, mang theo khí tức Thánh Vương đáng sợ.
Nữ Hoàng lập tức biến ra chín phân thân, nghênh chiến với thiên kiếp. Nàng bá khí ngút trời, không chút ngần ngại, dốc hết sức mạnh để trấn áp những tia chớp khổng lồ. Dù là Thánh Vương, trước mặt Nữ Hoàng cũng không thể ngạo mạn.
Lăng Hàn không nhẹ nhàng như vậy. Hắn tận dụng thiên kiếp để rèn luyện thần cốt, nhưng lần này không dám liều lĩnh dẫn lôi điện vào người như trước, vì cảnh giới chênh lệch quá lớn. Hắn chọn cách "nhẹ nhàng" hơn, biến thiên kiếp thành lò luyện thân thể. Bất kỳ ai chứng kiến cũng sẽ kinh hãi, bởi đây là những công kích cấp Thánh Vương! Đôi phu thê này quả là quái thai của quái thai.
Sau khi thiên kiếp qua đi, Lăng Hàn và Nữ Hoàng nhìn nhau cười. Giờ đây, họ đã có đủ tự tin đối mặt với mọi cường địch trong Cổ giới. Nữ Hoàng hỏi có nên đi tìm những kẻ đã đánh lén tính sổ không. Lăng Hàn trầm ngâm, quyết định ưu tiên dung hợp quy tắc hai giới trước. Nếu thành công, lợi ích thu được sẽ vô cùng to lớn.
Họ cùng nhau vào Hắc Tháp. Nữ Hoàng ổn định cảnh giới, còn Lăng Hàn tiếp tục mở ra con đường trận đạo của mình. Dưới sự gia tốc của Luân Hồi Thụ, ba năm bên ngoài tương đương mười vạn năm bên trong. Lăng Hàn bừng tỉnh, trận đạo của hắn đã bước vào Thánh cấp. Dựa trên các trận pháp Tiên cấp tham khảo, hắn đã hiểu được một phần, có thể khắc trận văn lên thần cốt, tăng sức chiến đấu lên ngang tầm đỉnh Thánh Vương. Hắn mỉm cười, bốn năm này thật đáng giá.
Giờ đây, không còn đan dược nào giúp Lăng Hàn tăng tu vi nhanh chóng. Hắn đứng trước hai lựa chọn: tiếp tục tu luyện đến Thánh Vương ở Cổ giới để có thể thu thập dịch lôi kiếp sâu hơn, hoặc nhanh chóng tiến vào Tiên Vực, nơi có vô số Thánh dược, tiên dược. Lăng Hàn quyết định sẽ thử thu thập dịch lôi kiếp khi độ Đại Thánh kiếp. Hắn lấy ra một ngụm nhỏ dịch lôi kiếp và uống.
Rắc! Rắc! Cơ thể Lăng Hàn bùng lên tia điện, thần cốt bắt đầu tan rã. Dù đã là Trung Thánh với thần cốt cứng như Thần Thiết, hắn vẫn không chịu nổi sức công phá cuồng bạo này. Lăng Hàn gào lên, trách mắng Tiểu Tháp không cảnh báo rõ ràng. Nửa ngày sau, khi sức mạnh sấm sét lắng xuống, Lăng Hàn đã hoàn toàn rã rời. May mắn thay, Bất Diệt Thiên Kinh đã giúp hắn phục hồi.
Tuy nhiên, sau cơn đau đớn là lợi ích khổng lồ. Lôi hệ đại đạo hiện ra trong thức hải Lăng Hàn, dù không hoàn chỉnh, nhưng đã đủ để hắn lĩnh ngộ những mảnh lớn. Hắn chia dịch lôi kiếp thành hàng trăm phần nhỏ, mỗi ngày uống một hớp, rồi lại lĩnh ngộ dưới Luân Hồi Thụ. Một năm sau, khi uống hết, lôi hệ đại đạo của hắn đã tăng vọt, ban cho hắn hai môn thần thông: Diệt Thế Lôi Đình và Điện Thiểm. Diệt Thế Lôi Đình mang sức mạnh cốt lõi của thiên kiếp, có thể diệt thế, còn Điện Thiểm giúp hắn đạt tốc độ nhanh như tia chớp thiên kiếp.
Lăng Hàn quyết định đi đến chiến trường hai giới. Hắn vừa ra khỏi Hắc Tháp thì nhận tin Vũ Hoàng sắp đột phá Thánh cấp. Vũ Hoàng, cũng dung hợp quy tắc hai giới, đã phải trải qua thiên kiếp ngang tầm Đại Thánh kiếp. Dù không có Bất Diệt Thiên Kinh, gã vẫn kiên cường vượt qua, thành công bước vào Sáng Thế cảnh, đạt đỉnh Tiểu Thánh.
Ba người Lăng Hàn, Nữ Hoàng, Vũ Hoàng cùng nhau tiến đến chiến trường hai giới, trở thành cầu nối dung hợp hai giới. Ba cột sáng khổng lồ dâng lên tận trời, rung chuyển cả thiên địa. Quy tắc hai giới chảy qua cơ thể họ, khiến cảnh giới lĩnh ngộ và nguyên lực tăng vọt, mỗi giây một ngôi sao mới sinh ra trong đan điền. Lợi ích này còn lớn hơn cả sự khen thưởng của thiên địa.
Đột nhiên, một bóng người xé rách không gian lao tới, mang theo uy thế vô tận. Lăng Hàn, Nữ Hoàng, Vũ Hoàng biến sắc, cảm thấy hoàn toàn bất lực. Lăng Hàn lập tức kéo hai người kia, thi triển Điện Thiểm thoát đi thật xa. Nhưng người đó vẫn đuổi kịp, tốc độ không hề thua kém.
Người đó là một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, dung mạo không mấy nổi bật, thậm chí còn hơi xấu. Nàng tự xưng là Thiên Vân, phụng mệnh của thiếu cung chủ đến. Lăng Hàn chợt thốt lên: "Hổ Nữu?"
Thiên Vân nghiêm túc xác nhận, rồi truyền lời rằng Lăng Hàn phải ngừng ngay việc dung hợp hai giới. Nàng giải thích rằng việc này sẽ kinh động đến nhiều cường giả Tiên Vực, và Côn Bằng Cung sẽ không thể bảo vệ hắn. Lăng Hàn suy đoán rằng việc dung hợp hai giới là một cấm kỵ của Tiên Vực, có thể liên quan đến cuộc đại chiến Tiên Vương năm xưa. Hắn không muốn Hổ Nữu và Côn Bằng Cung phải đối mặt với nguy hiểm vì mình.
Thiên Vân dặn dò Lăng Hàn tuyệt đối không được tiếp tục dung hợp hai giới, nếu không sẽ tự tìm cái chết. Nàng xé rách không gian và biến mất. Lăng Hàn, Nữ Hoàng, Vũ Hoàng nhìn nhau, không ngờ đằng sau việc dung hợp hai giới lại ẩn chứa nguy hiểm lớn đến vậy. Họ nhận ra rằng Tiên Vực không cho phép điều này xảy ra, và có lẽ một Tiên Vương nào đó đã ra lệnh cấm.
Lăng Hàn gật đầu, chấp nhận từ bỏ ý định dung hợp hai giới. "Về Mộc Đồ tinh đi," hắn nói, "chỉ mong những Thánh Vương kia chưa chạy, tính sổ với bọn họ thôi!"
Ba người đạp kim quang đại đạo trở về Mộc Đồ tinh. Khi họ đến nơi, một đám Thánh Nhân, bao gồm cả những Thánh Vương còn ở lại, vội vã ra đón. Họ xôn xao hỏi Lăng Hàn đã đi đâu suốt mấy năm qua. Lăng Hàn liếc nhìn, thầm cười nhạt. Những kẻ giả bộ ngu ngơ này, rõ ràng chính là hung thủ đánh lén hắn năm xưa. Hắn bình thản nói: "Không thể dung hợp hai giới."