Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của những người xung quanh, Lăng Hàn không hề bận tâm. Nụ cười kín đáo nở trên môi hắn, bởi hắn đã sớm nhận ra Ngô Thiên Phong không phải bị rắn cắn, mà là trúng phải thứ bảo vật nào đó. Dù chưa thể xác định chính xác, nhưng linh cảm mách bảo hắn đã đúng. Hắn yêu cầu Ngô Thiên Phong đổi tư thế, duỗi chân ra. Ngô Thiên Phong, dù trong lòng còn chút hoài nghi, nhưng trước lời khẳng định của Nguyên Sơ về tài năng đan đạo vượt trội của Lăng Hàn, đành răm rắp tuân theo.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào thiếu niên trẻ tuổi, một tiêu điểm quen thuộc đối với Lăng Hàn từ kiếp trước. Hắn tự nhiên gõ nhẹ lên đùi Ngô Thiên Phong, mỗi lần dừng lại đều quan sát kỹ lưỡng. Một lúc sau, nụ cười tự tin nở rộ: "Lão Ngô, ta sắp chữa trị cho ngươi, nhưng sẽ rất đau đớn!" Ngô Thiên Phong, một cường giả luyện võ, hùng hồn đáp lời, nhưng chưa dứt câu đã thét lên một tiếng thảm thiết. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ tay Lăng Hàn, biến thành một tia phong mang, thiêu đốt làn da Ngô Thiên Phong. Nguyên Sơ ở bên cạnh thốt lên đầy ngưỡng mộ: "Hàn thiếu quả là hồng phúc tề thiên, lại có thể dung hợp Dị Hỏa, lão hủ thật sự ước ao!"
Dị Hỏa! Phần lớn mọi người đều mơ hồ, nhưng Ngô Thiên Phong thì kinh ngạc tột độ. Hắn hiểu rõ sự quý hiếm và uy năng khủng khiếp của Dị Hỏa, cũng biết việc dung luyện nó khó khăn đến mức nào, ngay cả Vũ Hoàng cũng chưa chắc làm được. Một thiếu niên Tụ Nguyên Cảnh như Lăng Hàn làm sao có thể? Hắn không tin Lăng Hàn tự mình làm được, chắc chắn có sư môn hoặc gia tộc hậu thuẫn. Suy nghĩ này khiến Ngô Thiên Phong cảm kích Nguyên Sơ hơn, nếu không phải Nguyên Sơ kịp thời can thiệp, e rằng bối cảnh của Lăng Hàn sẽ khiến Ngô gia gặp họa lớn.
Một tiếng kêu thảm thiết nữa vang lên, kéo Ngô Thiên Phong về với thực tại đau đớn. Mọi người kinh hãi khi thấy trên đùi Ngô Thiên Phong, từng mạch máu nổi lên, vặn vẹo như những con rắn sống. Lăng Hàn khẽ hừ, ngón tay điểm liên tục, ngọn lửa Dị Hỏa thiêu đốt, đẩy những "con rắn" đen kịt lùi dần, tập trung về phía mắt cá chân. Bắp đùi Ngô Thiên Phong nhanh chóng trở lại bình thường, nhưng càng xuống dưới, màu đen càng đậm đặc, gần như hóa thành thực chất.
Ngô Thiên Phong, dù đau đớn tột cùng, lại lộ vẻ kinh hỉ. Hắn nhận ra Lăng Hàn đang ép "độc" xuống bàn chân. Chỉ là... quá đau! Một cường giả Linh Hải Cảnh như hắn, sức chịu đựng vốn mạnh mẽ, nhưng lúc này cũng mồ hôi lạnh toát ra, hai chân run rẩy. Khi tất cả màu đen đã hội tụ ở lòng bàn chân, Lăng Hàn rút kiếm, hỏi: "Lão Ngô, ta đã dồn 'độc' vào bàn chân trái của ngươi, cắt bỏ nó là xong. Ngươi thấy sao?" Ngô Thiên Phong thầm mắng, nhưng nhớ lại lời các danh y phải cắt cả chân, thì việc chỉ cắt bàn chân đã là may mắn. Tính mạng quan trọng hơn. "Hàn... Hàn thiếu cứ ra tay!" Hắn cắn răng đáp.
Lăng Hàn vung kiếm, hàn quang lóe lên, máu đen lập tức bắn tung tóe. Hắn không chém đứt bàn chân, mà chỉ rạch một đường. Dị Hỏa tiếp tục ép xuống, máu đen không ngừng tuôn trào. "Đến rồi!" Ánh mắt Lăng Hàn sáng bừng, hắn quăng kiếm, thò tay vào dòng máu đen. Ngay lập tức, hắn rút tay về, không ai kịp nhận ra một vật đã biến mất vào Không Gian Giới Chỉ của hắn. Máu đen chảy hết, chân trái Ngô Thiên Phong nhanh chóng trở lại bình thường, dù hơi tái nhợt vì mất máu. "Được rồi." Lăng Hàn nói.
Ngô Thiên Phong cảm nhận cơ thể, vẻ mặt mừng rỡ không thôi, vội vàng đứng dậy chắp tay: "Đa tạ Hàn thiếu! Đa tạ Hàn thiếu!" Nọc độc này đã hành hạ hắn gần mười năm, khiến tu vi dậm chân tại chỗ. Hắn không ngờ Lăng Hàn lại dễ dàng giải quyết vấn đề nan giải này. "Cất cái chân xấu xí của ngươi đi, đẹp lắm sao?" Lăng Hàn ghét bỏ nói. Ngô Thiên Phong, trong niềm vui sướng, không bận tâm đến lời lẽ không khách khí đó. "Vâng vâng." Hắn vội đáp. "Được rồi, ngươi đi đi!" Lăng Hàn phất tay, ra lệnh tiễn khách. Ngô Thiên Phong vội vã cáo từ, cùng ba hậu nhân rời đi. Nguyên Sơ cũng cáo biệt, để lại Lăng Hàn một mình với người Khương gia.
Người Khương gia nhìn Lăng Hàn với ánh mắt kính sợ. Lăng Hàn cười hỏi: "Sao, không nhận ra ta?" Kim Vô Cực cười khổ: "Thật có chút không nhận ra. Ngay cả Nguyên Sơ đại sư, Ngô đại nhân cũng phải cung kính, khiến ta có chút luống cuống tay chân. Nếu không, ta cũng gọi ngươi Hàn thiếu a." "Cút!" Lăng Hàn cười lớn. "Ngươi không muốn làm bằng hữu của ta sao?" Kim Vô Cực cảm thấy ấm lòng.
Làm bằng hữu với Lăng Hàn, ý nghĩa hoàn toàn khác biệt so với việc được một Đan sư Huyền Cấp trung phẩm kính trọng. Cha mẹ Khương gia, cùng Khương Phi Yên, đều mừng rỡ. Đại cô và Nhị cô vội vàng xun xoe, muốn con cháu mình được làm bằng hữu của Lăng Hàn. Lăng Hàn lạnh nhạt: "Ta biết các ngươi sao?" Hai cô im bặt, không dám hó hé, chỉ liếc mắt cầu cứu Khương Phi Yên. "Các ngươi cút đi!" Lăng Hàn không nhịn được. Hai cô vẫn chần chừ. Lăng Hàn cười gằn: "Chẳng lẽ muốn ta gọi Ngô Thiên Phong và Nguyên Sơ trở về, tính nợ cũ với các ngươi?" Hai cô mới miễn cưỡng rời đi. Lăng Hàn ngồi uống rượu thêm lát với Kim Vô Cực và những người khác, rồi cáo từ. Một là bầu không khí gò bó vì thân phận hắn quá cao, hai là hắn muốn nghiên cứu vật vừa lấy được.
Mang theo Hổ Nữu, Lăng Hàn trở về học viện, đóng cửa phòng trước ánh mắt khiêu khích của Liễu Như Nhi. Hắn khẽ nghĩ, một vật đen như mực, mảnh và dài, lập tức xuất hiện từ Không Gian Giới Chỉ. Nó vừa xuất hiện đã động đậy, bắn về phía Lăng Hàn như một mũi tên nhọn. Tốc độ cực nhanh, Ngô Thiên Phong Linh Hải tầng bảy còn trúng chiêu, huống chi là Tụ Nguyên tầng bảy như Lăng Hàn? Vật đó lao tới hông Lăng Hàn, muốn chui vào. Lăng Hàn sầm mặt, "Oanh!" một đoàn xích diễm bùng lên quanh hông. "Làm càn, vừa rồi ta có thể bức ngươi ra, lẽ nào còn sợ ngươi?" Vật đó không ngừng công kích, muốn xuyên vào cơ thể Lăng Hàn, nhưng bị Dị Hỏa ngăn cản. Cuối cùng, Lăng Hàn tóm lấy nó, Dị Hỏa bốc lên thiêu đốt. Vật đen vặn vẹo, giãy dụa, biến đổi từ hình dạng dài mảnh sang khối, rồi kiếm, rồi đao... cực kỳ thần kỳ.
"Quả nhiên là Hấp Huyết Nguyên Kim." Lăng Hàn nở nụ cười. Hấp Huyết Nguyên Kim không phải yêu thú hay sinh linh, mà là một loại kim loại quỷ dị, thích ăn huyết dịch, dường như có sinh mệnh. Người ta đồn rằng nếu ăn đủ nhiều, nó có thể mở linh trí, trở thành một dạng sống hoàn toàn mới. Công dụng lớn nhất của nó là biến hóa tùy ý, chế tạo thành binh khí có thể biến hóa vô tận. Kiếp trước, Trảm Nhật Đao của Lạc Nhật Đao Hoàng, một trong bảy cường giả Thiên Nhân Cảnh, chính là từ Hấp Huyết Nguyên Kim mà thành, uy lực sánh ngang một cường giả Thiên Nhân Cảnh. Khối Hấp Huyết Nguyên Kim này còn quá nhỏ để làm binh khí, nhưng làm một chiếc chìa khóa thì hoàn toàn được. Biến hình tùy ý có nghĩa là nó có thể mở mọi ổ khóa trên đời.
"Ăn nha nha!" Dị Hỏa truyền cho Lăng Hàn một ý niệm mơ hồ, muốn dung luyện khối kim loại này, dường như nó căm ghét Hấp Huyết Nguyên Kim. Lăng Hàn quyết định để Dị Hỏa luyện hóa, xem có thể diệt trừ "bản năng" thị huyết của nó không. Hấp Huyết Nguyên Kim, dù có khả năng chịu lửa kinh khủng, chỉ ửng đỏ dưới Dị Hỏa. Lăng Hàn khoanh chân, vận chuyển nguyên lực, chuyển hóa thành hỏa lực, gia nhập luyện hóa. Dần dần, khối kỳ thiết trở nên mềm, hóa thành nước thép. Trảm Nhật Đao của Lạc Nhật Đao Hoàng mạnh hơn nhiều, gần như vạn vật bất thương, nhưng khối Hấp Huyết Nguyên Kim này chưa hút đủ máu nên còn yếu.
Kim loại không ngừng biến hóa hình dạng, thậm chí hóa thành một tiểu nhân gào thét, khiến người ta nghi ngờ nó có sinh mệnh. Nhưng vì không thể thu vào Không Gian Giới Chỉ, nó vẫn là vật chết, chỉ là quỷ dị mà thôi. Sau một ngày một đêm nung nấu, Hấp Huyết Nguyên Kim hóa thành chất lỏng, không còn biến hóa. Lăng Hàn nghiêm mặt, đưa thần thức vào trong. Muốn nó biến hóa theo ý mình, phải lạc ấn thần thức, tế luyện như Linh khí.
"Vù," thần thức Lăng Hàn đột nhiên tiến vào một thế giới đen kịt, tiếng giết chóc rung trời vang vọng. Trước mắt hắn dần sáng sủa, chỉ thấy vô số người đang thảo phạt một người khổng lồ. Người khổng lồ đó đỉnh thiên lập địa, toàn thân tỏa ánh kim loại lộng lẫy, cực kỳ cứng rắn. Hàng vạn người công kích, nhưng chỉ để lại vết lõm nhỏ trên da, rồi lại phục hồi. Lăng Hàn sững sờ, bởi vì thân thể người khổng lồ đó hoàn toàn do Hấp Huyết Nguyên Kim tạo thành!
Với khả năng của Lạc Nhật Đao Hoàng năm xưa, cũng chỉ lấy được một khối Hấp Huyết Nguyên Kim to bằng đầu người để chế tạo Trảm Nhật Đao. Nhưng ở đây lại xuất hiện một người khổng lồ đỉnh thiên lập địa từ Hấp Huyết Nguyên Kim, điều này thật sự đáng sợ. Lăng Hàn từng suy đoán Hấp Huyết Nguyên Kim hấp thụ đủ máu huyết sẽ chuyển hóa thành sinh vật, nhưng không ngờ lại là một người khổng lồ khủng khiếp như vậy. Hàng triệu võ giả vây công người khổng lồ, từng đòn công kích như sao băng, nhưng ít ai có thể phá vỡ phòng ngự. Dù có, cũng chỉ để lại vết thương nhỏ. Ngược lại, người khổng lồ chỉ cần mở miệng là nuốt chửng vô số võ giả. Những võ giả này có thể bay lên trời, ít nhất cũng là Sinh Hoa Cảnh. Lăng Hàn còn nhận ra vài người mạnh hơn cả hắn kiếp trước, có lẽ là Phá Hư Cảnh.
Đúng lúc này, hình ảnh vụt tắt, tầm nhìn của Lăng Hàn trở lại căn phòng. Đoạn ký ức vừa rồi chắc hẳn là mảnh vỡ còn sót lại trong khối Hấp Huyết Nguyên Kim. Lăng Hàn không khỏi suy đoán, người khổng lồ bị vô số cường giả vây công, cuối cùng bị đánh nổ, mảnh vỡ bay khắp thiên hạ, mang theo bản năng hấp huyết, liệu có muốn Đông Sơn tái khởi? Dù chỉ nhìn một lát, nhưng việc người khổng lồ đó khiến nhiều võ giả, thậm chí cả Phá Hư Cảnh phải ra tay, cho thấy thực lực kinh thiên động địa. Nếu nó sống lại... thiên hạ ngày nay ai có thể ngăn cản?
Tuy nhiên, đây là chuyện xảy ra từ rất lâu rồi, với hàng trăm Thiên Nhân Cảnh và hơn mười Phá Hư Cảnh. Đó là một thời đại võ đạo hưng thịnh đến mức nào? Chợt Lăng Hàn nhớ đến Giang Dược Phong và hàng trăm cường giả Thiên Nhân Cảnh đối đầu với một Phá Hư Cảnh, chuyện đó không xa với thời đại của hắn. Dường như võ đạo đang bùng nổ trở lại. Lăng Hàn tò mò muốn biết lịch sử năm đó, nhưng ở Vũ Quốc, lịch sử bị đứt gãy, không ai biết chuyện gì đã xảy ra trước đó. Có lẽ hắn phải ra khỏi Vũ Quốc, tiến vào thế giới rộng lớn hơn mới tìm được lời giải. Lăng Hàn gạt bỏ suy nghĩ đó. Hiện tại, hắn ở Tụ Nguyên tầng bảy, suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Nếu có tai họa lớn, tự nhiên sẽ có người mạnh hơn gánh vác.
Vũ Quốc chỉ là một vùng nhỏ, Sinh Hoa Cảnh đã là mạnh nhất. Ra ngoài đây, biết đâu sẽ nghe nói về Phá Hư Cảnh. Thiên địa biến hóa, võ đạo cũng biến hóa, có thịnh tất có suy. Hắn khẽ nghĩ, Hấp Huyết Nguyên Kim liền biến hóa theo ý niệm. Nó có thể hóa thành sợi kim loại nhỏ hơn tơ nhện, miếng mỏng hơn giấy, hoặc heo, dê, gà, chó... nhưng đều rất nhỏ. Hơn nữa, sau khi được Dị Hỏa nung nấu, nó cứng cáp hơn, ngay cả Thần Thai Cảnh cũng khó mà kéo đứt. Nếu bất ngờ quấn lấy cổ, ngay cả cường giả Thần Thai Cảnh cũng có thể gặp nạn. Hắn biến Hấp Huyết Nguyên Kim thành một chiếc vòng đeo trên tay trái.
Ra khỏi phòng, Hổ Nữu lập tức nhảy tới, dụi đầu vào ngực hắn: "Không tốt! Lăng Hàn không tốt!" "Ta chỗ nào không tốt?" Lăng Hàn cười nói. "Không bồi Nữu chơi!" Tiểu nha đầu bĩu môi. "Được được được, chơi với ngươi còn không được sao." Lăng Hàn bật cười. "Chơi" của Hổ Nữu chính là vật lộn. Có lẽ do "Hổ mẹ" dạy nàng trong hang, từng chiêu từng thức đều là động tác săn mồi của mãnh hổ. Nhưng Hổ Nữu với ngộ tính đáng sợ, đã biến đổi những chiêu thức không phù hợp với con người thành những đòn thế phù hợp với mình. Tiểu nha đầu như một con hổ con, nhào, vồ, cắn, ném... mang theo uy lực kinh người.
Lăng Hàn nhìn say sưa. Võ đạo vốn vô hình vô tướng, ai bảo không thể lấy thú làm thầy? Chẳng phải Vượn quyền, Hổ hình chưởng đều là do tiền nhân tham khảo cách công kích của sinh linh mà sáng tạo ra sao? Lập tức, tâm thần hắn tĩnh lặng, tiến vào trạng thái đốn ngộ. Đốn ngộ là trạng thái đặc biệt mà võ giả khao khát, giúp lĩnh ngộ những điều khó hiểu, tăng tốc tu luyện. Nhưng nó có thể ngộ mà không thể cầu, thường xuất hiện từ Sinh Hoa Cảnh trở lên. Kiếp trước, Lăng Hàn có ba lần đốn ngộ về đan đạo, lần đầu tiên ở Linh Hải Cảnh. Lần này, nó đến sớm hơn.
Linh khí bốn phía hội tụ, hóa thành từng dòng như Thương Long, điên cuồng tràn vào cơ thể hắn. Tu vi hắn tăng vọt, Tụ Nguyên tầng bảy trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh cao... Cánh cửa Tụ Nguyên tầng tám mở ra. Đột phá thật đơn giản. Lăng Hàn không cảm giác gì, tâm thần hắn bay lượn trong thế giới võ đạo, từng tia cảm ngộ như cánh hoa nở rộ, nhưng khi muốn nắm bắt lại hóa thành ảo ảnh. Giấc mộng xa vời, như bong bóng giữa tiếng sấm. Trên bầu trời, từng tia võ đạo tinh nghĩa như sao băng xẹt qua, càng khó nắm giữ. Đây là thiên địa đại đạo, Lăng Hàn hiện tại không thể lĩnh ngộ hoàn toàn. Nhưng nhờ nội tình Thiên Nhân Cảnh kiếp trước, hắn vẫn bắt được chút huyền diệu. Tụ Nguyên tầng tám sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh cao! Hắn chỉ dùng mấy tiếng đã hoàn thành tích lũy của mấy ngày, thậm chí không cần đan dược, như thể thiên địa đang tạo nên hắn. "Một khi ngộ đạo, lập địa thành Phật" chính là như vậy.
"Oanh," thân hình hắn nhẹ nhàng chấn động, bước vào Tụ Nguyên tầng chín. Lăng Hàn mở mắt, đầu tiên là một tia mê man, sau đó mới phản ứng lại, nở nụ cười. Hắn quay đầu nhìn, Hổ Nữu ngồi bên cạnh, như đang tu luyện, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ trang nghiêm. "Oành oành oành," đúng lúc này, tiếng gõ cửa dồn dập truyền đến.
Lăng Hàn ra mở cửa, là Chu Tuyết Nghi. "Lăng ca!" Chu Tuyết Nghi lập tức nói, như tìm được chỗ dựa, biểu hiện thả lỏng rất nhiều. "Xảy ra chuyện gì?" Lăng Hàn hỏi. "Lí Hạo bị học viện khai trừ!" Chu Tuyết Nghi giận dữ nói. "Cái gì!" Lăng Hàn nhíu mày. "Hắn phạm sai lầm gì sao?" "Không có." Chu Tuyết Nghi lắc đầu, cắn răng: "Là Phong Lạc! Hắn dẫn lão sư học viện tới, vô duyên vô cớ khai trừ Lí Hạo, còn nói, còn nói, bởi vì Lí Hạo là bằng hữu của Lăng ca." Ánh mắt Lăng Hàn sắc như kiếm, giận dữ lan tràn. "Phong Lạc quả thực coi trời bằng vung, sai thủ hạ đả thương Lí Hạo, ép hắn cúi đầu, lão sư học viện lại làm như không thấy! Ta thấy tình thế không ổn, lập tức đến tìm Lăng ca, hi vọng Lăng ca có thể giữ gìn lẽ phải cho Lí Hạo!" Chu Tuyết Nghi khóc ròng. Bị khai trừ khỏi học viện, Lí Hạo sẽ không bao giờ ngẩng đầu lên được.
Lăng Hàn giận dữ. Huynh đệ Phong Viêm trả thù hắn, điều đó hắn đã liệu trước, cũng không sợ. Nhưng Phong Lạc lại ra tay với bằng hữu của hắn, điều này quá vô liêm sỉ! Họa không đến người nhà, đây là quy tắc ngầm của võ đạo, trừ khi là tử thù không thể hóa giải. Ân oán giữa hắn và Phong Lạc chỉ là xung đột nhỏ. "Dẫn đường!" Lăng Hàn trầm giọng. Chu Tuyết Nghi mừng rỡ, vội dẫn Lăng Hàn đến chỗ Lí Hạo. Nàng tin rằng với thái độ của Tam hoàng tử và những người khác đối với Lăng Hàn, chỉ cần hắn ra mặt, mọi chuyện sẽ được cứu vãn.
Hai người vội vã đến khu ký túc xá, nơi ở của đệ tử bình thường. Phong Lạc trở lại, cực kỳ hung hăng, không hề che giấu, thậm chí muốn cả học viện biết sự uy phong và thô bạo của hắn. Bởi vậy, rất nhiều người đang vây xem. Có đồng tình, có hả hê, có thờ ơ. Trong đám đông, Lí Hạo đã bị đánh trọng thương, nằm dưới đất, một chân Phong Lạc đạp lên mặt hắn. Mười ngón tay Lí Hạo cắm sâu vào bùn đất, cho thấy hắn phẫn nộ đến nhường nào. Mắt Lăng Hàn như hàn kiếm, nhanh chóng tiến lên. Dường như cảm nhận được cơn giận của hắn, những người phía trước đều quay đầu lại, thấy vẻ mặt hắn lạnh băng, liền không tự chủ lùi lại, nhường đường. Ngay cả những học sinh Dũng Tuyền Cảnh cũng kinh ngạc, không hiểu sao lại bị một Tụ Nguyên Cảnh dọa sợ.
Đám đông tản ra, mở một con đường. Phong Lạc quay đầu, vẻ mặt ngạo mạn, cười lớn: "Lăng Hàn, ngươi thấy không, ta lại trở về!" Lăng Hàn không nói gì, chỉ bước nhanh tới. "Ha ha ha ha, có phải ngươi rất khó chịu không? Thì sao chứ! Bản thiếu chính là muốn ngươi khó chịu!" Phong Lạc cười gằn, dậm chân mạnh hơn. "Đây là bằng hữu của ngươi? Thật xin lỗi, là ta cố ý!" "Đừng nói ta không cho hắn cơ hội." Phong Lạc nhún vai. "Ta nói với hắn, chỉ cần một đao cắt đứt với ngươi, tuyên dương những việc ác ngươi đã làm, ta sẽ tha hắn một lần. Ai dè thằng nhóc này cứng đầu, còn rất nghĩa khí, lại không chịu bán ngươi!" "Ai, bản thiếu ghét nhất loại người không biết thời thế này, không thể làm gì khác hơn là đánh tới khi hắn phục mới thôi!" "Yên tâm, trên đời này không có nhiều người ngớ ngẩn như vậy, sau đó bản thiếu sẽ đi tìm bọn Lý Đông Nguyệt, Kim Vô Cực... Tin rằng bọn hắn sẽ không ngu như thế!"
Phong Lạc dừng lại, nhìn vẻ mặt Lăng Hàn lạnh băng, cảm thấy hả dạ. Lăng Hàn càng bị nhục nhã, hắn càng sảng khoái. "Thế nào, có phải rất muốn giẫm ta không?" "Đáng tiếc, ngươi căn bản không làm được! Nhìn xem, ca ca ta đã cử Tứ Đại Kim Cương tới hộ vệ cho ta, mỗi người đều là Dũng Tuyền Cảnh, trấn áp ngươi dễ như trở bàn tay! Tất cả mọi người ở đây đều như nhau, ta xem ai không hợp mắt liền đánh kẻ đó, nhưng không ai dám động bản thiếu một sợi lông!" "Đến đánh ta đi, ngươi cái tên ngu ngốc này, có gan đến đánh ta đi!" Phong Lạc cười lớn, vô cùng đắc ý, công khai khiêu khích mọi người.
Lần này, không ít người lộ vẻ giận dữ. Bất cứ lúc nào cũng cần có quy tắc ràng buộc hành vi, nhưng Phong Lạc đã phá vỡ giới hạn đó. Hắn dựa vào đâu mà có sức mạnh như thế? Ngay cả con cháu Bát Đại Thế Gia cũng không dám nói vậy, Hoàng thất càng không. "Khà khà, đừng dùng con mắt như thế trừng ta, bản thiếu sợ!" Phong Lạc cố ý làm ra vẻ sợ hãi, nhưng lập tức trợn mắt, đạp mạnh vào Lí Hạo. "Thao, ngươi là thứ gì? Chỉ là một con chó hoang ở Thương Vân Trấn, cũng dám cưỡi lên đầu ta?" "Ngày hôm nay, bản thiếu liền để ngươi biết, đối nghịch bản thiếu là lựa chọn ngu xuẩn nhất trong cuộc đời của ngươi!" "Ta muốn ngươi trơ mắt nhìn, bằng hữu của ngươi vì ngươi, mà bị ta phế bỏ một cánh tay, trở thành phế nhân vĩnh viễn!" Hắn đáng sợ nói, tay phải đã nắm một thanh kiếm, ánh mắt nhìn chằm chằm tay phải Lí Hạo, định phế cánh tay dùng đao của đối phương.
Mọi người ngơ ngác. Đây là Hổ Dương Học Viện, có cả lão sư ở đây, mà Phong Lạc lại dám trắng trợn hành hung như vậy? "Ha ha ha ha!" Phong Lạc cười lớn, chém xuống một kiếm. "Lí Hạo!" Chu Tuyết Nghi thét lên, tiếng kêu thảm thiết như chim quyên đẫm máu, nàng phun ra một ngụm máu. "Vèo," thân hình Lăng Hàn động, vọt tới Phong Lạc. "Cút!" Bốn nam tử trẻ tuổi đứng sau Phong Lạc đồng loạt ra tay, bốn chưởng ấn nguyên lực mãnh liệt, trấn áp Lăng Hàn. Đây là bốn Dũng Tuyền Cảnh, dù chỉ ở cấp một, nhưng Dũng Tuyền Cảnh vẫn là Dũng Tuyền Cảnh, hoàn toàn nghiền ép Tụ Nguyên Cảnh.
Cả người Lăng Hàn tỏa ra hàn khí, hai tay như một, nghênh đón bốn người. Đây là tìm chết sao? Bốn Dũng Tuyền Cảnh liên thủ, mà Tụ Nguyên Cảnh lại không né không tránh, còn muốn chống đỡ? "Oành oành oành oành!" Tiếng oanh kích dày đặc truyền ra, trong nháy mắt, vẻ mặt mọi người kinh ngạc! Bốn bóng người bị đánh bay ra ngoài, chính là Tứ Đại Kim Cương của Phong Viêm! Thân hình Lăng Hàn không ngừng, đã đến trên đầu Phong Lạc, "Đùng!" hắn đạp xuống một cước.
Một tiếng vang trầm thấp, cả đầu Phong Lạc bị giẫm vào bùn, thân thể quỳ trên mặt đất, hai cánh tay vô lực rủ xuống, mông nhô cao. Thân hình Lăng Hàn rơi xuống đất, đột nhiên phun ra một ngụm máu. Đây không phải do Tứ Đại Kim Cương đánh, mà là hắn tự thương hại bản thân khi vận chuyển Cô Lang Huyết. Toàn trường kinh ngạc. Một Tụ Nguyên Cảnh đánh bay bốn Dũng Tuyền Cảnh, ai có thể tin? Dù Lăng Hàn bị thương, ói ra máu, nhưng điều này không thể che lấp hào quang của hắn. Quá trâu bò.
Lăng Hàn nở nụ cười nhạt: "Một con ruồi gọi ong ong ong, đập nó đi, quả nhiên thế giới trở nên thanh tĩnh hơn rất nhiều." "Lí Hạo!" Chu Tuyết Nghi vừa nãy đã che mặt không dám nhìn, nhưng nghe tiếng mọi người kinh ngạc liền mở mắt. Thấy Lí Hạo không những không bị thương, mà Phong Lạc lại bị áp chế, nàng mừng rỡ, vội chạy tới. Lăng Hàn đỡ Lí Hạo dậy: "Liên lụy ngươi rồi." "Chúng ta không phải bằng hữu sao?" Lí Hạo nói. "Ha ha, bằng hữu, không sai, bằng hữu!" Lăng Hàn vỗ vai Lí Hạo. Trước đây hắn chỉ cảm thấy đối phương có tiềm năng, nên giúp đỡ. Nhưng sau chuyện này, hắn thực sự coi Lí Hạo là bằng hữu. Vì bằng hữu, Lăng Hàn có thể trở nên điên cuồng.
"Tuyết Nghi, ngươi chăm sóc Lí Hạo một chút, ta tính sổ với người nào đó!" Lăng Hàn uy nghiêm nói. Lí Hạo bị đánh rất thảm, ít nhất phải tĩnh dưỡng nửa tháng. "Lăng Hàn, ngươi biết mình đang làm gì không?" Tứ Đại Kim Cương đồng loạt quay lại, mỗi người trung khí mười phần, tỏa ra uy thế mạnh mẽ. Bọn họ chỉ bị đẩy lùi, không bị thương nặng. Lăng Hàn liếc nhìn, lạnh nhạt nói: "Các ngươi rất may mắn, đây là ở trong học viện, vì lẽ đó ta chỉ dự định phế bọn ngươi, có thể lưu lại một cái mạng nhỏ!" "Làm càn!" Tứ Đại Kim Cương quát mắng.
Tên tiểu tử này thật to gan. Bọn họ bị chấn bay vì bất cẩn, xem thường Lăng Hàn. Nhưng nhìn xem bọn họ không mất một sợi tóc, đủ biết thực lực mạnh mẽ thế nào. "Thả Lạc thiếu xuống!" Một tên Kim Cương nói, chính là Tượng Kim Cương. "Ngươi không nói, ta ngược lại đã quên." Lăng Hàn nhếch miệng cười, dùng chân đạp mông Phong Lạc một cái. "Này là chủ nhân của bốn con chó các ngươi! Đến, bái một chút đi." "Cái gì!" Tứ Đại Kim Cương trợn mắt, lại muốn bọn họ quỳ xuống? "Thế nào, quỳ với chủ nhân cũng không được sao?" Lăng Hàn từ tốn nói, một bên rút trường kiếm ra. "Vậy có khi ta không vui, nói không chắc sẽ gọt mất một cánh tay của hắn."
Tứ Đại Kim Cương đều kinh hãi. Bọn họ không để Phong Lạc vào mắt, nhưng Phong Lạc là đệ đệ của Phong Viêm. Bọn họ nhận lệnh bảo vệ Phong Lạc, nếu hắn bị tàn phế, sao còn mặt mũi gặp Phong Viêm? "Dương lão sư, người này hành hung học viên, kính xin lão sư đứng ra ngăn cản người này!" Lang Kim Cương nói với một người bên cạnh. Vị Dương lão sư này chỉ có tu vi Dũng Tuyền Cảnh sơ kỳ, nhưng thân phận lão sư của Hổ Dương Học Viện thì khác. Dương lão sư tỏ vẻ không vui. Trước đó Phong Lạc ỷ thế hiếp người, không nhìn quy củ học viện, đã khiến hắn bất mãn. Nhưng vì mệnh lệnh phải phối hợp Phong Lạc, hắn đành nén giận.
Thấy Lăng Hàn đạp Phong Lạc vào bùn, hắn còn rất vui, thầm tán thưởng Lăng Hàn. Không ngờ đám Phong Lạc này lại vô liêm sỉ, khi mình phá hoại quy tắc thì coi hắn là không khí, giờ người khác phá hoại quy tắc lại lôi hắn ra. Hắn vạn lần không muốn quản, nhưng nghĩ đến mệnh lệnh, đành thở dài: "Lăng Hàn, trong học viện cấm chỉ hại người, còn không ngừng tay?" Lời này vừa ra, mọi người ồ lên. Có ý gì, trước đó Phong Lạc hại người, sao không nói? "Cái này vẫn là học viện sao?" "Không không không, cái này vẫn là Hổ Dương Học Viện của Vũ Quốc sao, sao cảm thấy như là Phong gia mở ra vậy?" "Phải, dù hoàng tử công chúa trong học viện cũng phải tuân thủ quy củ, lẽ nào Phong Viêm, Phong Lạc có thể ngự trị trên hoàng gia?" "Ta không phục!" "Ta cũng không phục!" Mọi người đồng loạt hô to. Hôm nay là Lí Hạo, ngày mai có thể là mình. Khi đặc quyền không bị hạn chế, nguy hại quá lớn, mọi người bắt đầu hoảng sợ.
Dương lão sư nghẹn lời, vốn đã chột dạ, nay càng không nắm lý. Một bên là mệnh lệnh, một bên là đạo đức, hắn cuối cùng thở dài: "Chuyện này, ta mặc kệ!" Trực tiếp xoay người rời đi, đúng là mặc kệ thật. Sắc mặt Tứ Đại Kim Cương tái xanh, ai nấy đều hừ một tiếng. "Lăng Hàn, ngươi muốn thế nào mới bằng lòng thả Lạc thiếu ra?" Tượng Kim Cương hỏi. Lăng Hàn chỉ liếc mắt nhìn hắn, nói: "Đơn giản, hắn đánh bằng hữu của ta trọng thương, còn muốn chém một tay, vậy ta cũng đánh hắn gần chết, lại gọt hai cánh tay của hắn là được." "Ngươi thật quá mức!" Lang Kim Cương phẫn nộ quát. Lăng Hàn cười nhạt: "Con người của ta từ trước đến giờ có thù tất báo, ai muốn chém tay ta, ta liền chặt tứ chi của hắn, lần này chỉ chém hai tay, đã đủ hạ thủ lưu tình!" "Ngươi dám!" Tứ Đại Kim Cương đồng thời lao tới. Bọn họ muốn dùng công kích lôi đình ra tay với Lăng Hàn, chỉ cần cứu Phong Lạc ra, chỉ là Tụ Nguyên Cảnh, lại có thể làm gì? Lăng Hàn dùng chân vẩy một cái, Phong Lạc bị hắn xách ở trong tay, "Xoạt," xem là vũ khí đón lấy Tứ Đại Kim Cương. Vũ khí hình người vừa ra, tự nhiên Tứ Đại Kim Cương không dám chống đỡ, chỉ lo thương tổn Phong Lạc, liền liên tiếp lùi về phía sau. Trong khoảng thời gian ngắn, chỉ thấy một thiếu niên Tụ Nguyên Cảnh đại phát thần uy, làm cho bốn Dũng Tuyền Cảnh chật vật trở ra, ngay cả một chiêu cũng không dám đón. "Đê tiện! Vô liêm sỉ!" Tứ Đại Kim Cương đều phẫn nộ quát.