Chương 34: Quyền Uy Thâm Sâu
Cập nhật: 25/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 166 đến 170 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong biệt viện Tích Hoa Các sang trọng, bầu không khí ban đầu vốn dĩ vui vẻ, nhưng lại bị sự nông cạn của hai vị cô cô và con cái của họ phá hỏng. Họ ngây thơ tin rằng việc được ngồi cùng bàn rượu đã đồng nghĩa với địa vị ngang hàng, một logic đầy hoang đường. Sự hồ đồ đến mức không nhận ra rằng hành động lỗ mãng đi quấy rầy một Đan sư Huyền Cấp trung phẩm như Nguyên đại sư có thể dẫn đến tai họa khôn lường. Trong mắt họ, việc thăng tiến võ đạo từ Luyện Thể tầng chín lên Tụ Nguyên Cảnh dường như dễ dàng như trở bàn tay, chỉ cần có sự ban ơn của vị đại sư kia.
Khi Trương Hoa và Đồng Viễn hưng phấn chuẩn bị hành động, cha mẹ Khương Phi Yên định can ngăn, nhưng Lăng Hàn đã kịp thời ra hiệu cho Kim Vô Cực giữ họ lại. Một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi Lăng Hàn, ẩn chứa sự thâm sâu khó lường: "Cứ để họ nếm mùi cay đắng đi!" Kim Vô Cực, tuy không phải kẻ ngốc, vẫn thoáng chút lo ngại khi nhắc đến Nguyên đại sư. Một Đan sư Huyền Cấp trung phẩm nổi giận có thể dễ dàng hủy diệt một gia tộc Dũng Tuyền Cảnh. Nhưng Lăng Hàn vẫn điềm nhiên, bởi lẽ, Nguyên Sơ vốn dĩ chỉ là "tiểu đệ" của hắn.
Chỉ đến lúc này, cha mẹ Khương Phi Yên mới vỡ lẽ, nhận ra rằng chính Lăng Hàn mới là người có công giúp họ bước chân vào Tích Hoa Các, chứ không phải Kim Vô Cực như họ lầm tưởng. Sự thật này khiến họ vừa xấu hổ vừa kinh ngạc. Kim Vô Cực cũng không giấu giếm nữa, thừa nhận rằng mình chỉ là "thơm lây" nhờ Lăng Hàn. Bầu không khí trên bàn rượu nhanh chóng trở nên thân mật và vui vẻ hơn hẳn. Hổ Nữu, với vẻ đáng yêu của mình, cũng góp phần khuấy động không khí, đòi uống rượu khiến mọi người bật cười. Lăng Hàn còn trêu chọc Khương Phi Yên và Kim Vô Cực về chuyện cưới hỏi, hứa hẹn một bao lì xì lớn, khiến Khương Phi Yên đỏ mặt ngượng ngùng, còn Kim Vô Cực thì vui vẻ đón nhận.
Đúng lúc này, cánh cửa biệt viện đột ngột mở ra. Trương Hoa và Đồng Viễn dìu hai người mẹ của họ vào, tất cả đều mặt mày sưng húp, quần áo tả tơi, trông vô cùng thảm hại. Họ run rẩy kể lại việc đã chọc giận Nguyên đại sư, bị đánh một trận và bị đe dọa sẽ đến tìm "gia tộc" đã dám ngông cuồng. Khương phụ, dù là em trai, cũng không khỏi nhíu mày tức giận. Hai người chị này vốn đã luôn coi thường ông, còn tìm cách chiếm đoạt gia sản Khương gia. Giờ đây, họ lại kéo cả gia tộc vào một họa lớn như vậy. Ông kiên quyết từ chối giúp đỡ, khiến Đại cô và Nhị cô lập tức nổi đóa, lớn tiếng trách móc.
Trong lúc tranh cãi, Nguyên Sơ đã phái người đến. Ba người đàn ông trung niên, mang theo phù hiệu Ngô gia, sừng sững trước cửa, ánh mắt đầy khinh thường. Họ tự tin rằng không ai dám ngông cuồng trước Nguyên đại sư, trừ phi là thành viên của Bát Đại Gia Tộc hoặc Hoàng thất, mà những người trong biệt viện này rõ ràng không phải. Đại cô và Nhị cô nhận ra phù hiệu Ngô gia, lập tức sợ đến phát run, nói không nên lời. Kim Vô Cực và Khương phụ đều tái mặt, hiểu rằng tai họa này không chỉ dừng lại ở việc bị đánh.
Nam tử mặc áo xanh trong nhóm Ngô gia không chút khách khí, ra lệnh cho đồng bọn vả miệng hai cô cô vì tội "miệng thối". Hai người phụ nữ đáng thương bị đánh tới tấp, răng gãy máu chảy, trông vô cùng thê thảm. Trương Hoa và Đồng Viễn chỉ biết ôm nhau run rẩy. Trong cơn tuyệt vọng, Đại cô vội vàng cầu cứu Kim Vô Cực, nhưng anh ta lúc này cũng chỉ biết chắp tay xin lỗi, cố gắng xoa dịu tình hình. Nam tử mặc áo xanh cười gằn, tiết lộ rằng hai cô cô đã gọi Nguyên Sơ đại sư là "lão cẩu", khiến sắc mặt của Kim Vô Cực và cả gia đình Khương Phi Yên trắng bệch.
Lăng Hàn vẫn điềm nhiên ngồi ăn, mặc kệ sự hỗn loạn bên ngoài. Hành động này khiến nam tử mặc áo xanh tức giận, cho rằng Lăng Hàn quá ngông cuồng. Hắn hừ lạnh, tỏa ra khí thế áp bức. Lăng Hàn không thèm liếc mắt, tiện tay vung một khúc xương gà, khúc xương bay lượn như có mắt, đánh thẳng vào mặt nam tử mặc áo xanh. Tức giận vì bị khinh thường, nam tử kia lao vào tấn công Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn, dù chỉ ở Tụ Nguyên Cảnh, lại ung dung né tránh mọi đòn đánh của một cường giả Dũng Tuyền Cảnh.
Bất ngờ, Hổ Nữu lao ra, tốc độ nhanh như chớp. Nam tử mặc áo xanh khinh thường một đứa trẻ, nhưng khi Hổ Nữu di chuyển, hắn mới kinh hãi nhận ra thực lực của tiểu nha đầu này. Hắn vung quyền tấn công Hổ Nữu, nhưng Lăng Hàn đã kịp thời quát lên: "Ngươi dám!" định lao tới đỡ đòn. Nhưng Hổ Nữu đã biến mất, xuất hiện sau lưng nam tử, liên tục tung ra những cú đánh mạnh mẽ. Dù nam tử mặc áo xanh đã dùng nguyên lực bảo vệ cơ thể, nhưng vẫn bị đánh tả tơi, quần áo rách nát, lưng đầy vết máu. Hắn quay người phản công, nhưng Hổ Nữu lại như một con khỉ, né tránh khéo léo, rồi bất ngờ tung một cú "Liêu Âm Thối" hiểm hóc vào hạ bộ của hắn. Cú đá chí mạng khiến nam tử mặc áo xanh quỵ xuống, ôm chặt hạ thân, mặt đỏ tía tai, không thốt nên lời.
Lăng Hàn khen ngợi Hổ Nữu, dặn dò cô bé cứ đá bất cứ ai dám bắt nạt mình, mọi chuyện đã có hắn lo. Hai người còn lại của Ngô gia, vốn chỉ ở Tụ Nguyên Cảnh, run rẩy nhắc đến uy danh của Bát Đại Hào Môn. Lăng Hàn không chút do dự, ra tay bắt gọn cả hai, rồi để Hổ Nữu "hành hung" thêm một trận nữa. Cả gia đình Khương gia đều toát mồ hôi lạnh, sợ hãi tột độ. Đại cô và Nhị cô, trong lúc hoảng loạn, vội vàng từ mặt Lăng Hàn và Khương phụ, tuyên bố không liên quan đến họa này.
Nam tử mặc áo xanh, sau khi lấy lại hơi, thề sẽ khiến tất cả phải chết, nhưng Lăng Hàn chỉ nhấc chân, dọa sẽ tiếp tục "giáo huấn" hắn. Hắn sợ hãi van xin, nhưng Lăng Hàn vẫn điềm nhiên tuyên bố: "Ngươi chết tâm đó đi, coi như ta đánh ngươi gần chết, chờ sau đó đại nhân nhà ngươi cũng chỉ có thể nói ta đánh tốt!"
Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên từ bên ngoài: "Tử Phong, vẫn chưa giải quyết sự tình sao?"