Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa quảng trường học viện, một cảnh tượng chưa từng có đang diễn ra. Lăng Hàn, với Phong Lạc bị kẹp chặt dưới nách như một món đồ chơi, chạy lăng xăng khắp nơi. Bốn vị Kim Cương hộ vệ của Phong Lạc, vốn là những cao thủ lừng lẫy, giờ đây lại giống như những con rối bị điều khiển, hoảng loạn né tránh, không dám phản kháng vì sợ Lăng Hàn sẽ làm tổn hại đến chủ nhân. Tiếng cười vang lên khắp nơi, một sự hả hê pha lẫn thán phục trước sự táo bạo đến điên rồ của Lăng Hàn. Ai dám đối đầu Phong Viêm, kẻ đang nghiễm nhiên trở thành bá chủ học viện, sau hàng loạt sự kiện gây chấn động? Từ việc Cấm Vệ Quân bị Liên Quang Tổ đuổi đi không chút nể nang, đến việc Phong Lạc ngang nhiên hành hung trước mặt giáo viên mà không ai dám can thiệp, tất cả đều chứng tỏ quyền lực của Phong gia đã đạt đến mức độ khó tin.
Lăng Hàn không hề nương tay. Hắn dùng Phong Lạc như một thứ vũ khí, va đập, ném, chạm mạnh vào những vật cản xung quanh. Cơn đau thấu xương khiến Phong Lạc giật mình tỉnh giấc, gào lên trong phẫn nộ và uất ức: "Lăng! Hàn! Ta muốn ngươi chết! Ngươi phải chết!". Tiếng gầm gừ đó như thể hắn sắp phát điên.
"Ồ, ngươi tỉnh rồi sao?" Giọng Lăng Hàn lạnh lùng, đầy uy lực. Hắn tiện tay ném Phong Lạc xuống đất, ánh mắt sắc như dao: "Vừa đúng lúc, ta muốn ngươi trơ mắt nhìn hai cánh tay của mình bị chặt đứt!"
Sự khủng hoảng hiện rõ trên gương mặt Phong Lạc. "Ngươi... ngươi dám!"
"Vì sao không dám?" Lăng Hàn đáp lại thản nhiên, mũi kiếm khẽ rung lên. "Vừa rồi ngươi muốn chặt tay bằng hữu ta, lẽ nào ta không thể chặt ngươi? Hay là ngươi nghĩ ta không bằng một kẻ ngớ ngẩn như ngươi?"
Phong Lạc, trong cơn hoảng loạn tột độ, bấu víu vào hy vọng cuối cùng: "Ca ca ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!"
Lăng Hàn lắc đầu, giọng điệu đầy mỉa mai: "Nói hay lắm, cứ như sau khi ta tha cho ngươi, ca ca ngươi sẽ làm tiểu đệ của ta vậy. Thôi, tranh thủ nhìn kỹ hai cánh tay này đi, rất nhanh ngươi sẽ phải vĩnh biệt chúng."
"Không! Không! Không!" Phong Lạc khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa. Hắn không muốn trở thành kẻ tàn phế, không muốn mất đi đôi tay để tiếp tục cuộc sống ăn chơi trác táng của mình. Bốn Kim Cương hộ vệ cũng đồng loạt gào lên: "Dừng tay!"
"Ai cũng không cứu được hắn!" Lăng Hàn tuyên bố, giọng nói băng giá.
"Ồ, vậy ta thì sao?" Một âm thanh đầy uy thế vang lên, cắt ngang không khí căng thẳng. Phong Viêm xuất hiện, hai tay chắp sau lưng, khí thế cuồn cuộn như một vị đế vương đích thực. Bốn Kim Cương lập tức quỳ gối, cung kính hành lễ.
"Ca! Cứu ta! Cứu ta!" Phong Lạc vừa mừng vừa sợ, tin rằng ca ca mình sẽ giải cứu hắn khỏi tình cảnh bi thảm này.
"Ngươi tính là thứ gì?" Lăng Hàn hỏi lại, giọng điệu khinh thường, như thể đang nói một điều hiển nhiên. Sát khí bỗng bùng lên trong mắt Phong Viêm, nhưng sau cái nhìn lướt qua Phong Lạc, hắn hạ giọng: "Thả đệ đệ ta ra, ta có thể tha cho ngươi lần này."
"Nói cứ như ngươi có thân phận cao quý lắm vậy." Lăng Hàn cười khẩy. "Nếu hai huynh đệ các ngươi đã đến đông đủ, vậy ta có thể khai đao rồi!" Hắn vung trường kiếm lên, một động tác đầy dứt khoát.
Cả đám đông sững sờ. Chẳng lẽ Lăng Hàn cố tình chờ Phong Viêm đến, rồi mới ra tay? Đây là sự ngông cuồng đến mức nào? Hắn muốn kết tử thù sao?
"Ca! Ca!" Phong Lạc gào thét, tuyệt vọng.
"Nếu như ngươi dám xuống tay, ngày hôm nay ta sẽ giết ngươi!" Phong Viêm biến sắc, lời nói toát ra sát khí lạnh lẽo. Cả hai bên đều hung ác, một kẻ muốn chặt tay, một kẻ muốn giết người, như thể luật pháp và quy tắc của học viện, của Vũ Quốc, đều không tồn tại trong mắt họ.
"Ngớ ngẩn!" Lăng Hàn lạnh lùng buông lời, kiếm vung xuống.
"Muốn chết!" Phong Viêm gầm lên, lao vút tới với tốc độ kinh hồn, tự tin có thể ngăn cản Lăng Hàn trước khi lưỡi kiếm chạm vào Phong Lạc. Tốc độ của hắn nhanh như một mũi tên. Khi trường kiếm của Lăng Hàn gần chạm vai Phong Lạc, tay Phong Viêm cũng vồ tới, nguyên lực bao phủ, biến cánh tay thành màu bạc lấp lánh.
Lăng Hàn khẽ hừ, tay trái rung lên, Dị Hỏa bùng cháy bao lấy nắm đấm, đánh thẳng vào Phong Viêm. Phong Viêm biến sắc, hắn cảm nhận được mối đe dọa chết người từ ngọn lửa ấy, một cảm giác mà hắn luôn tin tưởng tuyệt đối. Hắn lập tức bộc lộ sức mạnh đáng kinh ngạc, đấm mạnh xuống đất, mượn phản lực lùi lại.
Lăng Hàn đánh hụt. Nhưng Phong Viêm có thể lùi, Phong Lạc thì không. "Phốc!" Kiếm xuyên qua, máu văng tung tóe. Phong Lạc phát ra tiếng kêu thảm thiết, cánh tay phải đã đứt lìa.
Thật sự chặt rồi! Mọi người chết lặng. Anh em nhà họ Phong ngông cuồng, nhưng Lăng Hàn cũng không kém cạnh, hắn thật sự đã chặt đứt một cánh tay của Phong Lạc! Chỉ còn lại tiếng kêu thảm thiết xé lòng của Phong Lạc vang vọng khắp sân.
Sắc mặt Phong Viêm tái mét, nhưng giọng nói lại lạnh lùng đến đáng sợ: "Ngươi thành công làm ta tức giận. Ngày hôm nay, ngươi không thể không chết!"
"Ồ, vậy thì nổi nóng đi?" Lăng Hàn thản nhiên đáp. "Ta vẫn còn chưa chặt đủ mà!"
Cả đám người rùng mình. Tên này thật sự muốn phế bỏ cả hai tay của Phong Lạc sao? Trong mắt Phong Viêm bỗng bắn ra hai luồng sát khí như thực chất. Hắn nhìn Lăng Hàn, như muốn xuyên thấu đối phương, nói: "Ngươi còn dám làm tổn thương đệ đệ ta một sợi lông, ta tru di cửu tộc ngươi!"
"Xoạt!" Lăng Hàn đáp lại bằng một nhát kiếm dứt khoát, trực tiếp và cứng rắn nhất.
"Đệt!" Phong Viêm không kìm được chửi thề, thân hình lao ra. Lần này hắn không dám cận chiến, mà đấm ra một quyền, nguyên lực ngưng tụ thành hàng chục nắm đấm bạc, như mưa bão trút xuống Lăng Hàn. Đó là võ kỹ Huyền Cấp hạ phẩm, Bạo Vũ Loạn Quyền! Sức mạnh Dũng Tuyền tầng bảy kết hợp với võ kỹ Huyền Cấp, tuyệt đối không phải võ giả Tụ Nguyên Cảnh nào có thể chống đỡ, dù là yêu nghiệt đến mấy.
Loạn quyền như mưa dập, làm sao có thể đỡ được? Lưỡi kiếm trong tay Lăng Hàn vung lên liên tục, tay trái mở ra, một vật màu đen xuất hiện, như một chiếc dù chắn trước người hắn. Hấp Huyết Nguyên Kim, biến hóa tùy ý!
Những nắm đấm của Phong Viêm dồn dập giáng xuống Hấp Huyết Nguyên Kim, phản chấn ra từng luồng hào quang bạc lấp lánh – đó là nguyên lực va chạm tan vỡ, hóa thành linh khí trời đất. Sức mạnh của Phong Viêm chưa đủ để phá tan Hấp Huyết Nguyên Kim, nhưng lực phản chấn khổng lồ như sóng biển cuộn trào, đẩy Lăng Hàn lùi lại không tự chủ.
Thấy lưỡi kiếm ngày càng xa vai Phong Lạc, Lăng Hàn hừ lạnh, sáu đạo kiếm khí đồng thời xẹt qua. "Phốc!" Cánh tay trái của Phong Lạc cũng không thoát khỏi số phận, bị chặt đứt. Phong Lạc, vốn đã đau đến ngất đi, giờ lại bị đau đến tỉnh lại lần nữa.
Lăng Hàn nhanh chóng lùi lại, tay trái thu về, Hấp Huyết Nguyên Kim biến thành một chiếc vòng quấn quanh cổ tay. Sắc mặt hắn hơi tái nhợt, dù thân thể Khô Mộc Chi Thể có khả năng chịu đựng, nhưng ăn trọn lực phản chấn như vậy vẫn khiến cơ thể hắn sôi sục, khó chịu vô cùng.
Cả trường lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Thoạt nhìn, Phong Viêm dường như chiếm thế thượng phong, một quyền đã đẩy lùi Lăng Hàn. Nhưng Lăng Hàn vẫn kịp chặt đứt cánh tay còn lại của Phong Lạc và toàn thân rút lui, vậy nên, người thắng cuộc vẫn là Lăng Hàn.
Quá ngông cuồng, quá bản lĩnh! Hắn không chỉ có thực lực, mà còn có cả cái gan trời. Sát khí cuồn cuộn bao trùm lấy Phong Viêm, ánh mắt hắn tóe lửa. Đệ đệ của hắn bị phế hai tay ngay trước mắt, điều này khiến hắn tức điên, quyết phải giết Lăng Hàn bằng mọi giá.
"Hành vi vừa rồi của ngươi, là tự tay chôn vùi tính mạng của mình." Giọng Phong Viêm cứng nhắc như gỗ đá, từng bước tiến về phía Lăng Hàn. Hắn rút ra thanh trường đao bên hông, lưỡi đao lạnh lẽo âm u như một vũng nước mùa thu, rõ ràng là một thần binh lợi khí.
Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi đã ra tay hai lần, ta vẫn đứng đây nguyên vẹn. Chỉ đến thế thôi sao!" Dù nói vậy, hắn không dám khinh suất, vì chênh lệch cảnh giới giữa hai người quá lớn.
"Ngày hôm nay, ai cũng không cứu được ngươi!" Phong Viêm lạnh lùng nói, mỗi bước chân đều nặng nề, như giẫm vào lòng người, khiến ai nấy đều khó chịu.
"Ồ, lẽ nào Vũ Quốc này là của họ Phong sao?" Một giọng nói trong trẻo vang lên. Một nam tử cao lớn, khoảng ba mươi tuổi, tướng mạo tuấn tú, khoác cẩm bào đỏ thêu rồng, bước tới với khí chất vương giả. Phía sau hắn là một trung niên dung mạo xấu xí, đi theo từng bước chân.
"Đại hoàng tử! Là Đại hoàng tử!"
"Ồ, sao Đại hoàng tử lại xuất hiện ở đây? Chẳng phải hai năm trước ngài đã tốt nghiệp rồi sao?"
"Trùng hợp ư?"
"Khà khà, lần này vui rồi. Phong Viêm tự coi mình là bá chủ học viện, nhưng Đại hoàng tử mới là chủ nhân thật sự. Đây là điềm báo sắp có biến sao?"
"Phong Viêm dù có mạnh đến mấy, cũng không dám đối đầu Đại hoàng tử chứ?"
"Không chắc, nhìn Phong Lạc hung hăng, rồi Phong Viêm muốn công khai giết người, rõ ràng bọn họ không coi luật pháp ra gì."
"Cứ chờ xem."
Mọi người xôn xao bàn tán. Sự việc đã vượt tầm kiểm soát, ngay cả Đại hoàng tử cũng bị cuốn vào.
"Phong Viêm, thấy Đại hoàng tử mà còn không hành lễ?" Trung niên nhân phía sau Đại hoàng tử lạnh lùng quát. Phong Viêm hơi chần chừ, rồi mới ôm quyền: "Phong Viêm bái kiến Đại hoàng tử!" Hắn chỉ ôm quyền, không quỳ lạy. Trung niên kia định quát thêm, nhưng Đại hoàng tử phất tay ra hiệu im lặng.
"Phong Viêm, lui ra đi!" Đại hoàng tử từ tốn nói.
"Kẻ này phế hai tay đệ đệ ta, ta muốn lấy mạng hắn." Phong Viêm đã bình tĩnh lại, nói với giọng kiên định, không cho phép từ chối.
Đại hoàng tử lộ vẻ không vui. Với thân phận của hắn, ở Vũ Quốc, trừ gia chủ Bát Đại Hào Môn và vài người như Liên Quang Tổ, Ngô Tùng Lâm, còn ai dám không nể mặt hắn?
"Phong Viêm, ngươi hơi quá rồi đó!" Đại hoàng tử lạnh lùng nói. Dù chưa là Thiên Tử, nhưng hắn là đại diện của Thiên gia, lời nói như vàng, há có thể bị từ chối?
"Hừ, hắn phế đệ đệ ta, ta lấy mạng hắn, chẳng lẽ không công bằng sao?" Phong Viêm bộc lộ sự ngông cuồng, ngang ngược của mình, không nhường nhịn cả Đại hoàng tử.
"Phong Viêm, ngươi có biết mình đang làm gì không?" Đại hoàng tử nói với giọng điệu trầm tĩnh, nhưng sự tức giận đã bắt đầu bùng lên. Dưới gầm trời này, đâu đâu cũng là đất của vua. Thiên Tử ra lệnh, ai dám không nghe?
"Đã nghe danh Đại hoàng tử là đệ tử nòng cốt khóa trước của Hổ Dương Học Viện từ lâu, vậy để Phong mỗ xin được lĩnh giáo một phen." Phong Viêm nói.
Cả trường ồ lên kinh ngạc. Phong Viêm lại dám đối đầu với Đại hoàng tử! Không nói đến thân phận, Đại hoàng tử hai năm trước rời học viện đã là đệ tử nòng cốt, dù chưa đột phá Linh Hải Cảnh, nhưng chắc chắn là Dũng Tuyền tầng chín, với thiên phú võ đạo kiệt xuất, hầu như vô địch ở Dũng Tuyền Cảnh. Hiện tại, đệ tử nòng cốt mạnh nhất học viện là Tam hoàng tử cũng chỉ Dũng Tuyền tầng bảy, khó lòng đối chọi với Đại hoàng tử. Phong Viêm chỉ là đệ tử chân truyền, sao lại tự tin đến vậy?
Đại hoàng tử càng thêm tức giận. Phong Viêm không chỉ dám cãi lời hắn, mà còn muốn khiêu chiến hắn, thật là to gan. Nhưng thân là Đại hoàng tử, tâm cơ của hắn cực sâu, không để lộ hỉ nộ ra ngoài, chỉ lạnh nhạt nói: "Ngươi thật muốn khiêu chiến ta?"
"Xin mời!" Phong Viêm đáp thẳng thắn, khí thế cuồn cuộn, tỏa ra uy thế áp người.
"Dũng Tuyền tầng bảy?" Đại hoàng tử lộ vẻ kinh ngạc. Làm sao Phong Viêm có thể đạt đến cảnh giới cao như vậy?
"Cái gì, Dũng Tuyền tầng bảy, thật hay giả?"
"Nếu Đại hoàng tử đã nói vậy, chắc là thật."
"Chẳng trách hắn dám khiêu chiến Đại hoàng tử, hóa ra có tu vi Dũng Tuyền tầng bảy."
"Không đúng, dù là Linh Hải Cảnh thì đã sao, đó là Đại hoàng tử mà!"
"Cũng đúng, thật không biết Phong Viêm dựa vào cái gì, lẽ nào hắn thật sự là con riêng của viện trưởng đại nhân?"
Mọi người kinh ngạc thốt lên. Dũng Tuyền tầng bảy, đã ngang hàng Tam hoàng tử, nhưng xét tuổi tác, Phong Viêm thật sự là một trong những thiên tài mạnh nhất Vũ Quốc.
"Chẳng trách dám khiêu chiến ta!" Đại hoàng tử trầm giọng nói. "Vậy thì ra tay đi!"
Phong Viêm không khách khí, tung người nhảy vọt về phía Đại hoàng tử. Hắn không dùng đao, mà dùng song quyền oanh kích, trên nắm tay bao phủ một tầng ánh sáng bạc, tỏa ra khí thế hùng kỳ bá tuyệt.
"Dùng quyền trước mặt ta sao?" Đại hoàng tử hừ một tiếng, hàn quang xẹt qua mắt, song quyền nổ ra. Ngay lập tức, khí thế của hắn như một vị đế vương giáng lâm, khiến mọi người trong lòng rung động, chỉ muốn quỳ phục xưng thần. Đó là Thiên Tử Quyền Pháp!
"Oành oành oành oành!" Hai người không ngừng giao đấu, Đại hoàng tử chiếm thế thượng phong. Cảnh giới của hắn cao hơn, lại sử dụng Thiên Tử Quyền Pháp nghiền ép, nếu không chiếm thượng phong thì không có thiên lý.
Nhưng Lăng Hàn nheo mắt lại, nhìn chằm chằm toàn thân Phong Viêm tản mát ánh sáng bạc, lẩm bẩm: "Thể chất đặc thù?" Hắn khẳng định, nếu không có thể chất đặc thù, Phong Viêm đã sớm bị Đại hoàng tử đánh bại. Hiện tại, dù Phong Viêm ở thế hạ phong, nhưng hắn không hề hoảng loạn, trong thế phòng thủ vẫn ẩn chứa sức bùng nổ mạnh mẽ. Rốt cuộc là thể chất đặc thù gì?
Lăng Hàn quan sát cẩn thận. Màu da của Phong Viêm ngày càng sáng, không phải do nguyên lực, mà như chính màu da của hắn. "Chẳng lẽ là... Kính Quang Thể?" Hắn lẩm bẩm, dù còn nghi vấn, nhưng đã chắc chắn đến bảy, tám phần. Kính Quang Thể có thể đàn hồi công kích, như một tấm gương. Dù có phân cấp (Đồng Kính, Ngân Kính, Kim Kính) với khả năng phản xạ khác nhau, nhưng đều cực kỳ lợi hại. Phong Viêm dường như là Ngân Kính Thể, có thể phản xạ hai phần mười sức mạnh, bù đắp được hai tầng chênh lệch cảnh giới.
"Không đúng!" Lăng Hàn lắc đầu. Hai phần mười sức mạnh có thể bù đắp chênh lệch cảnh giới, nhưng không thể bù đắp thế yếu về võ kỹ. Thiên Tử Quyền Pháp của Đại hoàng tử, uy lực đã đạt đến Huyền Cấp thượng phẩm nhờ khí thế của một quốc gia. Phong Viêm có thể dùng võ kỹ Huyền Cấp hạ phẩm để đối chọi với Thiên Tử Quyền Pháp, vậy hắn chắc chắn còn có năng lực khác.
Đại hoàng tử có sức chiến đấu trác tuyệt, cảnh giới vững chắc Dũng Tuyền tầng chín, sức chiến đấu đạt mười hai tinh. Rõ ràng, cả hai bên đều chưa dùng hết sức mạnh, chưa tung ra át chủ bài. Những người khác thì trố mắt kinh ngạc. Đại hoàng tử là Dũng Tuyền tầng chín, đệ tử nòng cốt khóa trước, vậy mà Phong Viêm lại có thể liều mạng với hắn mà không bại, tên này quá mạnh mẽ! Có lẽ Tam hoàng tử, Triệu Hoan, Tàn Dạ – ba đệ tử nòng cốt hiện tại – cũng không phải đối thủ của Phong Viêm?
Lăng Hàn vẫn tán thưởng thực lực của Phong Viêm, dù lập trường đối nghịch. Hắn quả là thiên tài võ đạo, không chỉ có thủ đoạn thần bí, mà còn có khả năng lĩnh hội chiến đấu kinh người. "Đáng giá để ta giẫm một hồi." Hắn nghĩ.
Đại hoàng tử uy nghiêm như đế vương, Phong Viêm thô bạo như ma thần. Hai người duy trì thế cân bằng, không ai chịu dùng át chủ bài trước, chiến cuộc giằng co.
"Dừng tay đi!" Một giọng nói già nua vang lên, mang theo uy thế cực lớn. Phong Viêm và Đại hoàng tử đồng thời dừng tay, nhưng ánh mắt vẫn đầy chiến ý, như muốn tiếp tục một trận lớn hơn.
Liên Quang Tổ xuất hiện, khí tức Thần Thai Cảnh tỏa ra, khiến mọi người như bị đè nén bởi tảng đá lớn, hai chân nặng trĩu, chỉ muốn quỳ xuống. Ông nhìn Lăng Hàn, lắc đầu: "Tiểu tử, ngươi cũng rất biết gây chuyện đó!"
Lăng Hàn cười nhạt: "Viện trưởng đại nhân, không phải ta biết gây chuyện, mà là tên ngu xuẩn không có mắt này chọc tới ta, ta không thể làm gì khác hơn là dạy cho hắn một bài học. Ta vẫn rất nhân từ, không lấy mạng hắn." Hắn thắc mắc, tại sao trước kia Liên Quang Tổ rất coi trọng hắn, muốn thu làm đệ tử, mà giờ thái độ lại thay đổi?
"Thật giảo hoạt, Lăng Hàn! Ngươi coi tất cả mọi người ngớ ngẩn sao? Phế bỏ hai tay của đệ đệ ta, xúc phạm viện quy, theo luật đáng giết!" Phong Viêm nói với giọng đầy uy nghiêm.
"Phong Viêm, tuy tiểu Vương tới chưa lâu, không thấy rõ toàn bộ sự việc, nhưng tựa hồ đệ đệ ngươi muốn chặt tay người khác trước?" Đại hoàng tử chen lời.
"Nếu không thấy rõ, vậy thì câm miệng!" Phong Viêm lạnh lùng nhìn Đại hoàng tử.
Mọi người kinh ngạc đến ngây người. Phong Viêm đang quát tháo Đại hoàng tử sao? Một đệ tử tiểu gia tộc, lại dám mắng trưởng tử của đương kim Vũ Hoàng? Gan hắn to đến mức nào? Đại hoàng tử xanh mặt, sát khí bùng lên. Thiên Tử giận dữ, máu chảy vạn dặm. Dù chưa là Thiên Tử, nhưng uy thế của Đại hoàng tử hiện tại cũng vô cùng mạnh mẽ.
"Ngươi cũng không thấy đầu đuôi sự việc, còn kỷ kỷ méo mó cái đếch gì!" Lăng Hàn mở miệng, mắng Phong Viêm.
A, lại một mãnh nhân! Mọi người có cảm giác sắp phát điên. Bất kể là Lăng Hàn hay Phong Viêm, họ lấy đâu ra sự ngông cuồng đến vậy?
"Viện trưởng đại nhân, mời ngài bắt Lăng Hàn, giao cho ta xử lý!" Phong Viêm quay sang nói với Liên Quang Tổ, giọng điệu khách khí nhưng thực chất là yêu cầu. Yêu cầu một cường giả Thần Thai Cảnh, một người có địa vị tôn sùng? Mọi người đổ mồ hôi lạnh.
"Viện trưởng đại nhân!" Đại hoàng tử ngắt lời, nhìn Liên Quang Tổ.
Liên Quang Tổ thở dài: "Chuyện này, Đại hoàng tử không nên nhúng tay!"
Cái gì! Lời này có nghĩa là Liên Quang Tổ muốn nghe lệnh Phong Viêm sao?
"Hừ, Liên lão đầu, nếu lão phu nhúng tay, ngươi cũng muốn ngăn cản sao?" Ngô Tùng Lâm xuất hiện, lạnh lùng nhìn Liên Quang Tổ.
Tê, lại một vị đại nhân vật xuất hiện!
"Ngô lão đầu, việc này ngươi không cần lo!" Liên Quang Tổ phất tay. "Lão phu không muốn phá hoại giao tình nhiều năm giữa chúng ta."
"Nói láo!" Ngô Tùng Lâm trực tiếp mắng.
"Dù sao tiểu tử này đã vi phạm quy củ, nhất định phải bị trừng phạt!" Thái độ của Liên Quang Tổ cũng trở nên cứng rắn.
"Không phải là phế bỏ một cặn bã sao?" Ngô Tùng Lâm hời hợt nói.
"Ngô đại nhân, nói chuyện cẩn thận!" Phong Viêm chen vào, giọng điệu mang theo uy hiếp.
"Ngươi là thứ gì, cũng dám trách cứ lão phu!" Ngô Tùng Lâm hừ một tiếng, tay phải đánh ra, một bàn tay nguyên lực khổng lồ tát thẳng vào mặt Phong Viêm. Liên Quang Tổ kịp thời ra tay hóa giải. Ông nhướng mày: "Ngô lão đầu, ngươi thật muốn đối nghịch lão phu?"
"Chỉ cần ngươi không động hắn, lão phu tự nhiên lười đánh với ngươi." Ngô Tùng Lâm lùi một bước.
Hai lão giả, tổng cộng hơn 150 tuổi, trừng mắt nhìn nhau như trẻ con. Cuối cùng, Liên Quang Tổ gật đầu: "Được, Ngô lão đầu, lần này nể mặt ngươi."
"Viện trưởng đại nhân!" Phong Viêm bất mãn kêu lên.
"Hừ, mang theo đệ đệ của ngươi đi đi, xem còn có thể nối liền cánh tay hay không." Liên Quang Tổ nhíu mày, có chút không kiên nhẫn. Phong Viêm không dám nói thêm, chỉ ôm Phong Lạc rời đi. Hai cánh tay cụt được hai trong bốn Kim Cương nhặt lên, theo sau. Một hồi hỗn loạn đến đây kết thúc.
Ngô Tùng Lâm khẽ gật đầu với Lăng Hàn rồi rời đi. Hắn không muốn bại lộ mối quan hệ với Lăng Hàn, chỉ cần mọi người biết Lăng Hàn được hắn bảo bọc là đủ.
"Lăng huynh đệ, không ngại cùng tiểu Vương ngồi một chút, uống chén trà chứ?" Đại hoàng tử cười nói với Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng cười: "Vừa nãy đa tạ Đại hoàng tử ra tay giúp đỡ, Lăng Hàn vô cùng cảm kích."
"Xin mời!"
"Xin mời!"
Hai người sánh vai rời đi. Khi đi ngang qua Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi, Lăng Hàn nói: "Các ngươi đi Thiên Dược Các tìm Nguyên Sơ, nói là ta bảo các ngươi tới, ở đó tránh gió một thời gian đi." Hai người đầy cảm kích đáp: "Cảm ơn Lăng ca!" Lăng Hàn gật đầu. Hai người này bị Phong Lạc nhắm tới vì hắn, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
Đại hoàng tử đưa Lăng Hàn đến một trà lâu, bao một nhã thất. Trung niên nam tử kia đứng gác ngoài cửa, trong phòng chỉ còn Đại hoàng tử và Lăng Hàn.
"Nghe nói Lăng huynh đệ và chư vị đan đạo đại sư tương giao tâm đầu ý hợp, hôm nay gặp mặt quả nhiên như thế." Đại hoàng tử mở lời, ánh mắt vừa đề phòng vừa hừng hực. Lăng Hàn hiểu, Tam hoàng tử mượn danh tiếng hắn đã thu hút nhiều thế lực trung gian, Đại hoàng tử không thể ngồi yên, cũng phải tìm cách kéo hắn về phe mình.
Quần thể Đan sư vốn siêu nhiên, không tham gia tranh giành quyền lực. Nhưng sự xuất hiện của Lăng Hàn đã tạo ra biến số lớn. Có Lăng Hàn hỗ trợ, chẳng khác nào có cả cộng đồng Đan sư Vũ Quốc ủng hộ, một sức mạnh khủng khiếp. Ngay cả Vũ Hoàng hiện tại muốn truyền ngôi cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Lăng Hàn cười: "Đại hoàng tử có biết, rốt cuộc Phong Viêm nắm giữ thủ đoạn gì, lại có thể khiến viện trưởng thiên vị hắn như vậy không?"
Đại hoàng tử nhíu mày, lộ vẻ giận dữ, vỗ bàn: "Cái nghịch thần kia..." Hắn chưa chắc hận Phong Viêm đến vậy, nhưng rõ ràng Phong Viêm và Lăng Hàn là đối thủ không đội trời chung, hắn không ngại thể hiện sự căm ghét để rút ngắn khoảng cách với Lăng Hàn.
"Thể chất người này đặc thù, sức chiến đấu mạnh mẽ, nhưng như vậy, nhiều nhất chỉ được Liên Quang Tổ thưởng thức, tuyệt đối không thể chỉ huy ông ấy. Nhưng nhìn thái độ của Phong Viêm, bề ngoài cung kính, thực tế lại như cấp trên của Liên Quang Tổ, thật là kỳ quái." Lăng Hàn lẩm bẩm.
Đại hoàng tử cũng trầm tư. Rốt cuộc Phong Viêm nắm giữ sức mạnh nào, lại có thể khiến một cường giả Thần Thai Cảnh nghe theo? Là Đại hoàng tử của Vũ Quốc mà không hiểu rõ chuyện này, khiến hắn mơ hồ bất an.
"Việc này, tiểu Vương sẽ tiến hành điều tra." Đại hoàng tử nói, rồi nhìn Lăng Hàn, nghiêm mặt: "Lăng huynh đệ là người thông minh, tiểu Vương cũng không vòng vo, lãng phí thời gian của mọi người."
"Đại hoàng tử muốn nói cái gì?" Lăng Hàn mỉm cười, dù hắn đã đoán được ý đồ của đối phương.
"Tiểu Vương muốn nhờ Lăng huynh đệ giúp ta leo lên ngôi vị hoàng đế!" Đại hoàng tử tuyên bố, khí chất vương giả bùng nổ, ánh mắt tỏa ra thần thái đoạt người.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười: "Ta có tài cán gì, có thể giúp Đại hoàng tử đăng cơ thượng vị?"
"Ha ha ha ha, Lăng huynh đệ quá khiêm tốn!" Đại hoàng tử cười lớn, rồi chuyển chủ đề: "Nếu bổn hoàng đăng cơ, Lăng gia chính là đại công thần, có thể phong Vương khác họ!"
Vương khác họ! Lời này nếu để triều thần nghe được, chắc chắn sẽ chấn động đến tê cả da đầu. Trong lịch sử Vũ Quốc, chưa từng có một vị Vương gia khác họ, đây là vinh quang cao nhất mà một bề tôi có thể đạt được. Đại hoàng tử đầy mong đợi, tin rằng Lăng Hàn sẽ lập tức đồng ý.
Nhưng hắn nhanh chóng thất vọng. Trên mặt Lăng Hàn không hề có chút biến hóa, ánh mắt quá trong suốt, quá sâu sắc, như thể hoàng đồ bá nghiệp trong mắt hắn chỉ là mây khói phù vân.
Lăng Hàn chậm rãi nói: "Ta đối với quyền lực không hề có một chút hứng thú." Kiếp trước, hắn là một trong những cường giả mạnh nhất thiên hạ, là Đan đạo đế vương, quyền thế không phải đế vương thế tục có thể so sánh. Đời này, mục tiêu của hắn chỉ có một: trở thành Võ Đạo Tông Sư, Phá Toái Hư Không, hóa Phàm thành Thần.
Đại hoàng tử vốn là người giỏi du thuyết, giờ đây lại không biết phải mở lời thế nào. Hắn đã tung ra át chủ bài, mà Lăng Hàn lại không hề cân nhắc. Chẳng lẽ hắn phải tặng cả ngôi vị hoàng đế cho Lăng Hàn sao? Thật nực cười.
Hắn suy nghĩ một chút, nói: "Lăng huynh đệ, nếu như ta leo lên ngôi vị hoàng đế, liền để ngươi nắm giữ khả năng đột phá Sinh Hoa Cảnh!"
Vẻ mặt Lăng Hàn trở nên kỳ lạ, nhìn Đại hoàng tử. Ở Vũ Quốc, do hạn chế về công pháp, dù là thiên tài xuất chúng cũng không thể đột phá Sinh Hoa Cảnh. Lời hứa của Đại hoàng tử quả thực kinh người, ngay cả lão tổ tông của Bát Đại Thế Gia cũng phải động lòng. Nhưng với Lăng Hàn, đột phá Sinh Hoa Cảnh có gì khó? Kiếp trước hắn là cường giả Thiên Nhân Cảnh!
"Tuy ta không rõ cụ thể thế nào, nhưng có lẽ có liên quan tới khí thế của một quốc gia sao?" Lăng Hàn tò mò hỏi Đại hoàng tử.
Đại hoàng tử ngây người như phỗng.
Nhất quốc chi thế có thể giúp cường giả Thần Thai Cảnh đột phá Sinh Hoa Cảnh, bí mật lớn như vậy ngay cả Đại hoàng tử cũng chỉ tình cờ biết được. Hơn nữa, đây không phải Sinh Hoa Cảnh chân chính, mà cần mượn khí thế của quốc gia để duy trì, nếu không sẽ nhanh chóng rơi xuống phàm trần. Vì thế, Vũ Quốc mới chỉ có một vị cường giả Sinh Hoa Cảnh.
Lời hứa của Đại hoàng tử thực chất mang tính lừa dối. Hắn định sau khi lên ngôi sẽ chuyển khí thế quốc gia cho Lăng Hàn dùng, nhưng dùng bao lâu thì lại là chuyện khác. Dù sao đến lúc đó hắn đã là tân Vũ Hoàng, ai dám không phục?
Không ngờ, Lăng Hàn dường như còn hiểu rõ nhất quốc chi thế hơn hắn, và lại còn xem thường. Hắn há hốc mồm. Sắc đẹp, tiền tài, quyền lực đều không muốn, hắn có thể hiểu. Nhưng ngay cả Sinh Hoa Cảnh cũng khinh bỉ, khiến hắn hết cách. Một người vô dục vô cầu như vậy, hắn có thể dùng gì để hấp dẫn đối phương?
Lăng Hàn cười: "Thực ra, ta và Tam hoàng tử chỉ là bằng hữu, chưa bao giờ là thủ hạ của hắn. Ta và Đại hoàng tử, cũng có thể coi là bằng hữu. Ta không để ý quyền lực, cũng không muốn tham gia tranh đấu quyền lực."
Sắc mặt Đại hoàng tử khá hơn một chút. Hắn nhíu mày, suy nghĩ một lát, nói: "Không biết Hàn thiếu có hứng thú với thần thông không?" Trước đó, hắn chỉ xem Lăng Hàn như một con ông cháu cha được nhiều Đan sư tôn sùng, giống như Phong Viêm, có bối cảnh bí ẩn nào đó. Dù coi trọng, nhưng trong lòng có tôn kính hay không lại là chuyện khác. Nhưng sau khi tiếp xúc, hắn không dám coi thường thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi này nữa, vô thức dùng cách xưng hô cung kính hơn.
Lăng Hàn kinh ngạc: "Thần thông?"
"Không sai, thần thông!" Đại hoàng tử gật đầu, giải thích: "Thần thông rất đặc thù, có cái có thể đả thương địch thủ, uy thế ngập trời, có cái chỉ có thể phụ trợ. Nói là võ kỹ, nhưng không tiêu hao nguyên lực. Mỗi môn thần thông đều cực kỳ quý giá, quý giá đến không thể hình dung!"
Lăng Hàn tự nhiên biết thần thông là gì. Loại kỹ xảo này cực kỳ hi hữu, kiếp trước hắn cũng ít thấy, nhưng những lần thấy qua đều để lại ấn tượng sâu sắc. Có lần, hắn gặp một kẻ có thể chất đặc thù, thi triển thần thông Thôn Thiên Thực Địa. Rõ ràng chỉ là Hóa Thần Cảnh, lại suýt chút nữa luyện hóa hắn. Dù sau đó Lăng Hàn đã giết kẻ đó, nhưng nếu cảnh giới tương đồng, kết cục sẽ khác. Đáng tiếc, hắn không thể ép hỏi được môn thần thông đó.
Lăng Hàn bắt đầu hứng thú: "Nghe Đại hoàng tử nói vậy, tựa hồ trong tay ngài có một môn thần thông?"
"Tiểu Vương không có, nhưng quốc khố có." Đại hoàng tử nghiêm mặt: "Chỉ cần Hàn thiếu trợ giúp tiểu Vương lên ngôi, tiểu Vương nhất định sẽ dâng môn thần thông này!"
Lăng Hàn lắc đầu: "Đại hoàng tử không thành ý lắm. Nếu trong vòng mấy ngày có thể mang môn thần thông này tới ta xem một chút, ta có thể cân nhắc."
"Thần thông quá quý giá, khóa trong nội khố, dù là tiểu Vương cũng không thể vào được, làm sao mang ra cho ngươi!" Đại hoàng tử có chút tức giận.
Lăng Hàn thu được một tin tức hữu ích: quốc khố còn có một nội khố. Hắn cười hì hì: "Môn thần thông này có tác dụng gì, Đại hoàng tử sẽ không ngay cả điều này cũng không biết chứ?"
"Chân Thị Chi Nhãn." Đại hoàng tử nói, có vẻ hơi chột dạ. Hắn không tu luyện môn thần thông đó, nhưng biết sau khi luyện thành Chân Thị Chi Nhãn, nó không có lực công kích, chỉ có thể nhìn phá hư vô, nhìn thấu si mị võng lượng. Trong suy nghĩ của hắn, cái này có tác dụng gì chứ? Nhưng dù thần thông có vẻ sứt sẹo thế nào, nó vẫn là thần thông, nên hắn mới dám lấy ra mê hoặc Lăng Hàn.
Lăng Hàn đầu tiên ngẩn ra, sau đó nội tâm mừng như điên. Chân Thị Chi Nhãn quả thực không có chút lực sát thương, nhưng nó còn quý giá hơn hầu hết thần thông công kích! Bởi vì nó có thể nhìn thấu si mị võng lượng, trực thông bản tâm. Tu thành Chân Thị Chi Nhãn, sẽ không sợ ảo thuật, ảo trận. Kinh khủng hơn, nó còn có thể nhìn thấu nhược điểm của đối thủ và bản thân. Nhìn thấu nhược điểm người khác, công kích sẽ phát huy uy lực mạnh hơn. Nhìn thấu nhược điểm của mình, có thể cải thiện hoặc phòng bị.
Liệu còn có năng lực mạnh hơn không, Lăng Hàn không biết, kiếp trước hắn chỉ nghe nói có môn thần thông này. Không ngờ, trong Vũ Quốc nhỏ bé lại có thần thông mạnh mẽ như vậy. Lăng Hàn suy nghĩ. Hắn ở Vũ Quốc cũng phát hiện không ít vật quý giá, ví dụ như... di cốt của một vị Phá Hư Cảnh! Có lẽ năm đó, nhiều cường giả tụ hội, một số người bị trọng thương nhưng chưa chết, sau đó ở lại Vũ Quốc, lưu lại thần thông mạnh mẽ như Chân Thị Chi Nhãn.
Trong lòng Lăng Hàn biến đổi, nhưng vẻ mặt không hề thay đổi. Làm người hai đời, sao có thể không có tâm tính như vậy? Hắn hỏi: "Tựa hồ Đại hoàng tử không tu luyện môn thần thông này?" Bằng không, đối phương chưa chắc chịu lấy ra làm thẻ đánh bạc.
Đại hoàng tử lắc đầu: "Chân Thị Chi Nhãn truyền thừa rất đặc thù, nó giấu trong một con mắt, nhất định phải kích phát một loại cộng hưởng nào đó, mới trực tiếp truyền vào ý thức hải, bằng không chính là một phế vật."
Lăng Hàn "nha" một tiếng. Chẳng trách trước kia không tìm ra thần thông Thôn Thiên Thực Địa, hóa ra truyền thừa hoàn toàn khác với công pháp và võ kỹ. Thú vị.
Hắn cười nói: "Lúc nào Đại hoàng tử lấy viên nhãn cầu kia ra, chúng ta lại đàm luận chuyện hợp tác. Hiện tại, mọi người làm bằng hữu, được chứ?" Đại hoàng tử biết không có lợi ích cụ thể thì không thể lay động Lăng Hàn. Dù hắn có thể đồng ý, Tam hoàng tử cũng sẽ như thế, không hề có ưu thế. Nhưng ít ra kết giao bằng hữu với Lăng Hàn, những chuyện khác có thể từ từ.
"Hàn thiếu, ngày kia Linh Bảo Các tiến hành một trận đấu giá, có người nói có Trúc Cơ Đan cực kỳ quý giá, có hứng thú đi xem không?" Đại hoàng tử mời mọc.
Vẻ mặt Lăng Hàn hơi kỳ lạ. Trúc Cơ Đan này là do hắn cung cấp, không ngờ lại trở thành vật đấu giá cao nhất. Hắn định lắc đầu, nhưng nghĩ lại, cấp độ của Vũ Quốc quá thấp, biết đâu sẽ có những bảo vật minh châu bị lãng quên. "Xem cũng không sao." Hắn thầm nghĩ.
"Ha ha ha ha, vậy ngày mốt tiểu Vương sẽ đích thân tới đón Hàn thiếu." Đại hoàng tử hết sức hài lòng. Nếu như ở trước mặt mọi người cùng Lăng Hàn đồng thời xuất hiện, tất sẽ tạo thành đồn đãi, đến thời điểm đó, những gia tộc kia phải cân nhắc lập trường lần nữa. Lăng Hàn gật đầu, cáo từ rời đi, hắn còn muốn đi thăm Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi. Hắn cần sự đảm bảo cụ thể, và có lẽ, phiên đấu giá sắp tới sẽ ẩn chứa những bất ngờ không lường trước...