Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong đại điện lung linh ánh sáng của Bát Thạch cấm địa, bầu không khí nặng trĩu bởi cơn thịnh nộ cuồn cuộn. Một chuỗi nhân quả đột ngột hiện hữu đã chỉ rõ: tên ác đồ Lăng Hàn, kẻ dám sát hại hai vị Thánh Nhân của Hồ gia và cướp đi bí bảo vô giá của Thiên Hà Vương, đã trở lại Thần giới! Tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp đại điện, xua tan sự tĩnh lặng vốn có. "Tên ác đồ đó tuyệt đối không thể tha thứ!" một vị Thánh Nhân gằn giọng, khuôn mặt vặn vẹo trong cơn thịnh nộ. Sự ngạo mạn của Lăng Hàn, dám quay về sau khi gây ra tội ác tày trời, là một sự sỉ nhục không thể dung thứ, đe dọa đến uy danh trăm ngàn năm của Hồ gia.
Tuy nhiên, giữa làn sóng căm phẫn, một sự cảnh giác ngấm ngầm lan tỏa. Lăng Hàn từng trốn vào Minh Giới, nay lại đường hoàng trở về, điều này ẩn chứa một sự bất thường khó lý giải. Hồ Lạc, vị Thánh Vương uy nghi, trầm ngâm suy tính. Mối thù này nhất định phải báo, và bí pháp Tiên Vương trên người Lăng Hàn là một món báu vật có thể đưa Hồ gia lên một tầm cao mới, thậm chí là trở thành thế lực đỉnh cấp ở Tiên Vực. "Cho dù đây là một cạm bẫy, chúng ta cũng không thể để các cấm địa khác biết!" Hồ Lạc lạnh lùng tuyên bố, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Lão phu sẽ đích thân che giấu thiên cơ, ngăn cản mọi sự dò xét, và dẫn theo năm vị Thánh Nhân khác cùng một vài tiểu bối tài năng nhất để truy sát tên ác đồ này." Hắn hiểu rõ, dốc toàn bộ lực lượng có thể khiến sào huyệt bị tấn công, nhưng mang theo sáu Thánh, trong đó có hai Thánh Vương, thì hắn không tin Lăng Hàn có thể lật trời.
Ba tháng ròng rã, đoàn người Hồ gia cuối cùng cũng đặt chân lên Mộc Đồ Tinh. Sáu vị Thánh Nhân cùng lúc giáng lâm, trong đó có hai Thánh Vương, đã tạo nên một áp lực khủng khiếp. Thánh uy cuồn cuộn lan tỏa, khiến mọi sinh linh trên tinh cầu này run rẩy tận xương tủy, như thể linh hồn sắp nát vụn. Tinh Sa Đại Thánh cùng chín đệ tử của mình vội vàng ra nghênh đón, cung kính hành lễ. Hồ Lạc thả thần thức bao trùm Mộc Đồ Tinh, nhưng kỳ lạ thay, không có bất kỳ dấu hiệu dị thường nào. Tinh cầu vẫn yên bình, kẻ mạnh nhất chỉ là một Đại Thánh. Sự tĩnh lặng đến bất thường này càng khiến Hồ Lạc thêm phần nghi ngờ. Hắn không tin Lăng Hàn dám công khai trở về như thế, chắc chắn có âm mưu, có lẽ các thế lực đứng sau Lăng Hàn đang ẩn mình trong không gian thần khí nào đó. Trong tâm trí Hồ Lạc, sự yên bình này chính là dấu hiệu của một sát cơ kinh hoàng.
Dù trong lòng đầy lửa giận và sát ý, Hồ Lạc vẫn giữ vẻ mặt bình thản. "Hôm nay, lão phu dẫn theo vài tộc nhân đến đây, muốn cùng đệ tử các ngươi luận bàn một chút," hắn nói, cố nén sự tức giận. Tinh Sa Đại Thánh lộ vẻ khó hiểu, nhưng một Thánh Vương đã lên tiếng, ai dám từ chối? Ông đành chấp nhận, và cùng các Thánh Nhân khác dẫn những học viên xuất sắc đến Cổ Viện.
Giữa lúc đó, một bóng người trung niên với đôi cánh sau lưng bay tới. Đó là Thái Miểu, quỳ xuống trước Hồ Lạc, run rẩy xin được bẩm báo "bí mật trọng yếu". Một Thánh Nhân Hồ gia lập tức quát mắng, còn Minh Tâm Thánh Nhân – sư phụ của Thái Miểu – giận dữ định tóm lấy hắn. Nhưng một luồng lực lượng vô hình từ Hồ Lạc đã đánh tan đòn của Minh Tâm, khiến ông hộc máu. "Để hắn nói," Hồ Lạc lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt lóe lên tia hứng thú.
Thái Miểu, được cổ vũ, không thèm nhìn đến Minh Tâm Thánh Nhân nữa. Hắn đã quyết tâm phản bội Vũ Viện, bởi Lăng Hàn đã khiến hắn mất hết thể diện, và hắn cần một cơ hội để trả thù. "Đại nhân, Lăng Hàn đã trở về Vũ Viện ba tháng trước và hiện đang bế quan trong viện của mình," hắn cung kính bẩm báo. Tin tức này không nằm ngoài dự đoán của Hồ Lạc. Hắn nhìn Tinh Sa Đại Thánh, cười nhạt: "Các ngươi định lừa dối lão phu sao?" Ánh mắt hắn tràn đầy sát ý. Tinh Sa Đại Thánh trong lòng run rẩy, căm hận Thái Miểu vì đã đẩy mình vào thế bị động. Ông thầm nghĩ, nếu không phải vì chuỗi nhân quả, ông đã có thể chối bay chối biến.
Đúng lúc đó, Hồ Lạc khẽ rung mình, chuỗi nhân quả lại một lần nữa hiện rõ. Hắn nheo mắt, và rồi, một bóng người quen thuộc xuất hiện, ung dung bước tới. Ánh mắt Hồ Lạc lập tức đỏ ngầu. Đó chính là Lăng Hàn, kẻ tử địch của Hồ gia! "Không đến chậm chứ?" Lăng Hàn cười nhạt, ánh mắt lướt qua các Thánh Hồ gia, sát ý cũng lóe lên không kém. Hồ Lạc cố nén giận, nói: "Nếu chính chủ đã đến đông đủ, vậy chúng ta bắt đầu luận bàn thôi... À, lão phu thấy vài người này cũng không tệ, hãy để họ gia nhập Hồ gia chúng ta và tham gia xuất chiến."
Thái Miểu nghe vậy, mừng rỡ khôn xiết, lập tức quỳ lạy Hồ Lạc chín cái: "Tạ ơn lão tổ tác thành!" Hắn đã hoàn toàn đoạn tuyệt với Vũ Viện. Hồ Lạc cười khẩy, vẫy tay ra hiệu. Một luồng sáng kỳ dị nhập vào cơ thể Thái Miểu. "Ngươi đánh trận đầu!" Thái Miểu cảm thấy một luồng sức mạnh hồng hoang bùng nổ trong cơ thể, cứ như một quyền có thể đánh thủng cả trời đất. Hắn không biết đó là "Kinh Thần Chỉ" của Hồ gia, một bí thuật kích phát tiềm lực đến cực hạn, nhưng sau đó sẽ biến người thi triển thành phế nhân. Hắn chỉ nghĩ đây là năng lực nghịch thiên của Thánh Vương, khiến hắn mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Tạ ơn lão tổ tác thành, tiểu nhân tất nhiên sẽ không phụ lão tổ ưu ái!" Thái Miểu vội vàng quỳ lạy lần nữa, rồi tung người ra sân, ngông nghênh thách thức: "Ai dám đấu với ta một trận!" Cả đám học viên đều căm phẫn, chưa từng thấy kẻ nào vô liêm sỉ như vậy. "Ta đến!" Sử Đăng, một Vương giả của tam viện, nhảy ra. Thái Miểu không nói hai lời, tung một quyền. Sát trận trong cơ thể hắn dật động, cùng với sức mạnh bùng nổ, "Oành!" Sử Đăng không phải đối thủ, bị đánh bay ra ngoài, máu me đầm đìa, bất tỉnh nhân sự. "Phế vật!" Thái Miểu nhổ một bãi nước bọt, đắc ý tột độ. Hắn cảm thấy mình đã tìm thấy con đường đúng đắn. "Cái kế tiếp!" Hắn chắp tay sau lưng, ngạo mạn.
Bốn bá chủ khác, trong đó có Nhậm Phi Vân, không thể chịu nổi sự ngông cuồng của Thái Miểu, đồng loạt nhảy vào sân. "Khà khà, các ngươi cứ cùng tiến lên đi!" Thái Miểu cười gằn, cảm thấy sức mạnh trong cơ thể vẫn đang không ngừng tăng lên. Hắn lao vào, đối đầu cùng lúc với bốn bá chủ. "Oành oành oành!" Thế công của hắn thật đáng sợ, khiến bốn bá chủ dù liên thủ vẫn rơi vào thế hạ phong. Chỉ mười mấy chiêu sau, Thái Miểu tung một quyền, đánh bay cả bốn người, khiến họ thổ huyết, xương gãy lìa. "Ta mới là Vương giả chân chính trong thế hệ tuổi trẻ!" Thái Miểu cười lớn, ánh mắt đầy khinh miệt. "Cái kế tiếp!"
Mọi người tức giận đến bốc khói, nhưng thực lực của Thái Miểu hiện tại quá mạnh. Bốn bá chủ liên thủ còn không địch lại, ai có thể đối phó? "Không có ai sao?" Thái Miểu nhìn xuống, vẻ mặt khinh thường tột độ. Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua, một mỹ nhân tuyệt sắc phong hoa tuyệt đại xuất hiện, khiến Thái Dương cũng phải lu mờ. Loạn Tinh Nữ Hoàng! Ngay cả đám người Hồ Lạc cũng không khỏi cảm thấy xao động, dấy lên dục vọng chiếm hữu.
"Tiện nhân, ngươi quả nhiên xuất hiện!" Thái Miểu gầm lên, ánh mắt đầy sự tăm tối. Hắn không còn ảo tưởng về Nữ Hoàng, mà chỉ muốn dùng bạo lực để chiếm đoạt nàng. "Quỳ xuống cho ta!" Hắn ra tay, muốn Nữ Hoàng phải quỳ gối trước mình. Nữ Hoàng khinh thường, chỉ một tát quất tới. Nhưng lần này, Thái Miểu không còn bị đánh trúng dễ dàng, hắn đưa tay đỡ đòn. "Ha ha, ta không phải là trước kia!" Hắn cười lớn, phản công, vươn tay chụp lấy Nữ Hoàng. Nữ Hoàng không hề nao núng, năm ngón tay tung bay, đánh ra kiếm khí đáng sợ. Hai người cận chiến, thực lực bất ngờ ngang ngửa.
"Ta còn có thể mạnh hơn!" Thái Miểu gào lên, hít một hơi thật sâu. Sức mạnh trong cơ thể hắn lại cuồn cuộn, mỗi viên tinh thần bành trướng đến cực hạn. "Ta là Vương giả vô địch!" Hắn tung quyền về phía Nữ Hoàng. Lăng Hàn ở ngoài quan sát, thầm nghĩ, loại sức mạnh bùng nổ này chỉ là thiêu đốt sinh mệnh để đổi lấy, sau trận chiến, Thái Miểu sẽ thành phế nhân. Nhưng hiện tại, sức mạnh của hắn đã gần đạt đến trình độ hai triệu ngôi sao, đủ để Nữ Hoàng phải đối phó nghiêm túc.
Nữ Hoàng kiêu hãnh triển khai Tiên thuật, mở ra Cực Dạ Chi Ám, bóng tối vô biên bao trùm Thái Miểu. "Không đủ! Không đủ!" Thái Miểu gầm lên, hai tay vỗ mạnh, tạo ra một cơn lốc thổi tan hắc ám. Nữ Hoàng không nhụt chí, lật tay thi triển Phi Long Tàn Ảnh Thủ, từng đạo chưởng kình vỗ tới tấp vào Thái Miểu. Thái Miểu bị đánh lảo đảo, nhưng sức phòng ngự của hắn cũng kinh người, dường như bất tử. Hắn lùi hơn mười bước, đứng vững, cảm thấy mình không hề hấn gì. "Đến lượt ta!" Hắn phản công. Nhưng chỉ có sức mạnh tăng lên, không có Tiên pháp hỗ trợ, hắn khó lòng đánh bại Nữ Hoàng.
Hai người ác chiến, Nữ Hoàng với Tiên pháp tầng tầng lớp lớp, Thái Miểu với sức khôi phục nghịch thiên. Nữ Hoàng nổi giận, cuối cùng phát động năng lực huyết mạch của Cửu Tử Thiên Công. Từng đạo phân thân xuất hiện, mười vị Nữ Hoàng tiếu lập giữa sân. "Thuật phân thân?" Thái Miểu khinh thường, nhưng Nữ Hoàng không chỉ tạo phân thân để mê hoặc. Mười thân đồng thời hành động, mỗi người vận dụng một môn Tiên thuật khác nhau: Cực Dạ Chi Ám, Phi Long Tàn Ảnh Thủ, Tuế Nguyệt Thiên Thu, Lôi Đình Kiếm Pháp... tất cả cùng đánh về phía Thái Miểu!
"Oành oành oành oành!" Thái Miểu bị bạo oanh liên tục. Sức khôi phục của hắn dù kinh người đến mấy cũng không thể chịu nổi sự tấn công dồn dập từ mười Nữ Hoàng. Hắn bắt đầu hộc máu, cơ thể biến dạng, xương gãy đâm ra ngoài. "Ta là bất bại!" Thái Miểu gào thét, muốn chấn chỉnh lại nhưng đột nhiên sắc mặt biến đổi. Sức mạnh của hắn lao dốc không phanh, rơi xuống đáy vực. Hắn trong nháy mắt già nua, da dẻ nhăn nheo, tóc bạc phơ, biến thành một phàm nhân sắp chết. "Ạch..." Hắn giãy giụa muốn bò dậy, nhưng không còn chút khí lực nào.
Nữ Hoàng phất tay, chín phân thân trở về cơ thể. Nàng không thèm nhìn đến Thái Miểu, bước thẳng về phía Lăng Hàn, ngồi xuống bên cạnh hắn, khí phách thu lại, biến thành một tiểu nữ nhân ôn nhu. Thái Miểu vẫn thổ huyết, tu vi hoàn toàn biến mất, chỉ còn là một phàm nhân hấp hối. Hắn nhìn về phía Hồ Lạc, hy vọng được cứu, nhưng Hồ gia chỉ cười khẩy. Tinh Sa Đại Thánh ra hiệu, Minh Tâm Thánh Nhân tiến đến, giữ Thái Miểu lại. "Người này... không thể chết tiện nghi như vậy!" ông nói. Các học viên đều gật đầu, kẻ phản bội không thể dễ dàng chết như thế.
Hồ Lạc không để ý, phất tay nói: "Tiếp tục." Một tộc nhân Hồ gia nhảy ra, đó là Hồ Dương Trần. Hắn nhìn Lăng Hàn, nói: "Tại hạ Hồ Dương Trần, muốn lĩnh giáo Lăng huynh một chút." "Nếu ngươi gấp muốn chết như thế, ta há có thể không thành toàn ngươi?" Lăng Hàn cười nhạt đáp. Hồ Dương Trần giận dữ, hắn là Hằng Hà Cực Cảnh với gần ba triệu ngôi sao, Lăng Hàn chỉ là Đại Cực Vị, sao dám ngông cuồng như vậy? "Vậy thì đến chiến một trận!" Hồ Dương Trần ngoắc ngón tay, hắn có nhiệm vụ đẩy Lăng Hàn vào tuyệt cảnh để kẻ đứng sau hắn phải lộ diện.
Lăng Hàn nhảy ra, vẻ mặt bình thản. "Lăng Hàn, cho ngươi một lời khuyên, giao ra bảo tàng của Thiên Hà Vương, có thể lưu ngươi toàn thây," Hồ Dương Trần nói, tự tin nắm chắc phần thắng. "Đã như vậy, ta cũng cho ngươi một lựa chọn, ngươi muốn bị băm thành tám mảnh, hay lột da tróc thịt?" Lăng Hàn đáp trả, không hề yếu thế. Cả Vũ Viện đều sôi sục, mong Lăng Hàn có thể làm đau Hồ gia.
"Miệng lưỡi bén nhọn!" Hồ Dương Trần cười lạnh, Tinh Hà hiện lên, vô số ngôi sao tỏa sáng rực rỡ. Gần ba triệu ngôi sao! Cả sân đấu sững sờ, đây là sức mạnh của Thánh cấp! Lăng Hàn sao có thể là đối thủ? "Lăng sư huynh, hắn là Hằng Hà Cực Cảnh, ngươi mới Đại Cực Vị, trận chiến này không công bằng!" nhiều học viên kêu lên. "Hiện tại còn muốn trốn?" Hồ Dương Trần cười gằn, tung một chưởng, lực lượng Tinh Hà hóa thành Thanh Điêu khổng lồ, tóm lấy Lăng Hàn.
"Trục xuất!" Lăng Hàn nhẹ nhàng nói. Thanh Điêu khổng lồ đột nhiên biến mất khi đến trước mặt hắn. Lăng Hàn không hề bị cản trở, đã xuất hiện trước mặt Hồ Dương Trần. "Sao có thể có chuyện đó!" Hồ Dương Trần trừng lớn mắt, không thể tin nổi đòn tấn công của mình lại biến mất. Lăng Hàn một quyền đánh tới. Hồ Dương Trần không hoảng sợ, dù bất ngờ, nhưng hắn tin sức mạnh của mình đủ để nghiền ép Lăng Hàn.
Lăng Hàn một quyền đập xuống, hai mươi bảy tòa sát trận trong cơ thể hắn vận chuyển, bùng nổ sức chiến đấu vô tận. Hắn muốn một đòn tuyệt sát, không cho Hồ gia cơ hội cứu giúp. "Phụt!" Hồ Dương Trần bị đánh nổ, hóa thành một đám mưa máu. Lăng Hàn không tránh né, tắm mình trong máu tươi, hôm nay hắn muốn đại khai sát giới, lại giết Thánh Nhân! Đúng lúc đó, Thanh Điêu mà Hồ Dương Trần tung ra từ trước đột nhiên xuất hiện, đánh vào khoảng không vô định, hoàn toàn mất đi ý nghĩa. Cả sân đấu hoàn toàn tĩnh mịch. Một bá chủ gần ba triệu ngôi sao lại bị một Hằng Hà Đại Cực Vị đánh nổ!
Hồ Lạc sững sờ, rồi giận dữ, hai luồng khí hỗn độn phun ra từ mũi, chấn động không gian. Hắn muốn ép Lăng Hàn lộ tẩy kẻ đứng sau, nhưng không ngờ lại mất đi một hậu bối xuất sắc. "Đông Bình, bắt tên này!" Hắn ra lệnh cho Hồ Đông Bình, một Trung Thánh. "Vâng, Lão tổ!" Hồ Đông Bình lĩnh mệnh. Tinh Sa Đại Thánh định ngăn cản, nhưng bị Hồ Lạc trừng mắt, đành phải ngồi xuống. "Thằng nhãi ranh, sau lưng ngươi đứng người phương nào, lại dám cùng Hồ gia ta là địch?" Hồ Đông Bình lạnh lùng hỏi. Lăng Hàn cười nhạt: "Sợ? Sợ cứ việc nói thẳng, đến, quỳ xuống kêu tiếng gia gia, ta có thể cân nhắc tha mạng chó của ngươi."
"Mạng chó muội muội ngươi, xem Thiên Tàn Thối của bản tọa!" Một bóng đen xẹt qua, một cái chân đạp về phía Lăng Hàn. Là Đại Hắc Cẩu! Lăng Hàn tiện tay vung lên, Đại Hắc Cẩu biến mất. Khi bóng đen xẹt qua, Đại Hắc Cẩu lại xuất hiện, vẻ mặt mờ mịt. "Ồ, tiểu tử thúi, ngươi lại học pháp thuật kỳ kỳ quái quái gì?" Đại Hắc Cẩu gãi gãi cổ. "Cút, ngươi không nên tự mình chuốc lấy cực khổ là được," Lăng Hàn cười nói. Hồ Đông Bình tức giận đến gần chết, một người một chó lại dám coi thường hắn đến vậy? "Chết!" Hắn mở tay phải, trấn áp cả Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu. "Ồ, làm sao ngay cả bản tọa cũng đánh?" Đại Hắc Cẩu nhanh chân bỏ chạy, rồi đứng dậy vỗ vỗ quần lót sắt: "Không phục liền đến cắn cẩu gia a? Có thể cắn được, cẩu gia liền đưa tuyệt thế bảo khố này cho ngươi!"
Đòn đánh của Trung Thánh đã ấn xuống đỉnh đầu Lăng Hàn. "Tiểu Tháp!" Lăng Hàn khẽ gọi trong lòng. Tu vi của hắn tăng vọt, đạt đến đỉnh cao Sáng Thế Cảnh đại viên mãn. Hắn một tát vỗ ra, phản công Hồ Đông Bình. "Không được!" Hồ Lạc đột nhiên đứng dậy, lao về phía Lăng Hàn. Nhưng đã quá muộn! Lăng Hàn một chưởng ấn xuống, Hồ Đông Bình bị chấn thành bọt máu, không còn một mảnh xương nào nguyên vẹn. "A, thằng nhãi ranh!" Hồ Lạc ngửa mặt lên trời gào thét, tóc trắng phơ bay phấp phới, sát ý hóa thành thực chất. Thiên địa cùng đau buồn, mưa máu dồn dập. "Giết được, giết tuyệt vời, giết đến đỉnh cao a!" Đại Hắc Cẩu ở phía xa uốn éo cái mông, quần lót sắt phản xạ ánh mặt trời. Hồ Lạc mặt đầy sát khí, vung tay nhấn về phía Đại Hắc Cẩu. Lăng Hàn tiện tay nhấn một cái, Đại Hắc Cẩu lại biến mất, tránh được đòn chí mạng. "Thằng nhãi ranh, ngươi dám ngăn trở lão phu?" Hồ Lạc hét lớn, lao về phía Lăng Hàn. "Tại sao không dám, ngươi là thứ gì?" Lăng Hàn ra tay, nghênh đón Hồ Lạc. "Oành!" Hai người đấu đối diện một đòn, lực lượng đáng sợ xé rách không gian, tạo ra từng đạo vết nứt. Lăng Hàn đã chặn được một Thánh Vương!