Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 345

Chương 345: Hư Không Quyết: Sóng Gió Hồi Sinh

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1721 đến 1725 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự trưởng thành vượt bậc của Lăng Hàn qua việc lĩnh ngộ Hư Không Quyết, một thần thông không gian đầy tiềm năng, mở ra khả năng mới trong chiến đấu và bảo vệ. Tác giả khéo léo lồng ghép sự đối lập giữa sức mạnh mới của nhân vật chính và những mối thù cũ, tạo nên cảm giác kịch tính, báo hiệu một cuộc tái ngộ đầy bão tố tại Thần Giới. Sự xuất hiện của Hồ Lạc ở cuối chương càng đẩy cao dự cảm về một trận chiến không thể tránh khỏi, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa trong cơn thịnh nộ.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong khoảnh khắc không gian hỗn loạn như xé nát vạn vật, Lăng Hàn đã dùng đại đạo phù văn quấn quanh tay, kiên cường chống lại sức mạnh hủy diệt ấy. Hư Không Hoa, mục tiêu cuối cùng của chuyến hành trình, đã nằm gọn trong tay hắn và được thu vào Hắc Tháp. Ngay khi vật báu biến mất, không gian xung quanh lập tức trở về trạng thái bình thường, không còn sự sụp đổ hay trùng điệp đáng sợ. Lăng Hàn khẽ mỉm cười, một tia suy nghĩ lướt qua. Hắn triệu hồi một con đường kim quang đại đạo, tận dụng sức mạnh Sáng Thế Cảnh tạm thời mà hắn đang sở hữu để rời đi.

Đám Ma Chủ chứng kiến Lăng Hàn biến mất rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Nỗi lo bị diệt khẩu ám ảnh họ cho đến khi khí tức của Lăng Hàn hoàn toàn biến mất. Sau đó, họ cũng vội vã mở ra kim quang đại đạo, tan biến vào hư không.

Trong khi đó, Hàn Kỳ, người bị một luồng u quang bao bọc, xuyên qua bình phong Tiên Vực, đặt chân vào một thế giới hoàn toàn mới. Luồng u quang đó mang thần hồn hắn vượt qua vô số núi non, sông nước, và sau vài ngày, dừng lại tại một thành trì khổng lồ, sánh ngang với một hành tinh trong Thần Giới. Một nhân vật hùng mạnh đến không tưởng, Bát Tổ, cất tiếng chất vấn đầy bất mãn khi Hàn Kỳ xuất hiện trước mặt hắn: "Mới mấy ngày thôi, ngươi lại bị đánh nổ thân thể, phải dùng đến lực lượng gia trì trong cơ thể sao?"

Hàn Kỳ vội vàng kể lại, nhấn mạnh rằng kẻ gây thương tích cho hắn đến từ Tiên Vực và hắn nghi ngờ người đó sở hữu truyền thừa của Tiên Vương. "Cái gì!" Bát Tổ giật mình đứng dậy, khí tức bùng nổ, dường như cả bầu trời cũng phải cúi mình trước sự cường đại của hắn. Hắn hỏi về danh tính kẻ đó, và khi biết đó là hậu nhân của Đinh gia, một gia tộc ở Thương Nguyệt thành – một thành trấn nhỏ bé, Bát Tổ càng thêm phẫn nộ: "Ngươi ngay cả hậu nhân của một thành nhỏ nhất tinh cũng không đánh lại?" Hàn Kỳ oan ức giải thích rằng chính vì đối phương có truyền thừa Tiên Vương nên hắn mới không địch lại. Bát Tổ cau mày, quyết định tự mình đến Thương Nguyệt thành để điều tra. Hắn cũng không khỏi thắc mắc: "Kỳ lạ, chỉ là Trảm Trần Cảnh, lại có khả năng đưa người đi Cổ Giới?"

Lăng Hàn, trên con đường kim quang đại đạo, cảm thấy vô cùng mới lạ. Đây là lần đầu tiên hắn trải nghiệm phương thức di chuyển này. Tuy nhiên, chỉ sau nửa ngày, sức mạnh Sáng Thế Cảnh biến mất, buộc hắn phải dừng lại và lấy Xuyên Vân Toa ra để tiếp tục hành trình. Lúc này, hắn có thể thư giãn trong Hắc Tháp, chỉ cần định tọa độ tinh không là đủ.

Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn gọi Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ đến, chia sẻ chiến lợi phẩm. Hắn luôn tin rằng những gì mình có, thê tử của hắn cũng có một phần. Tuy nhiên, Thiên Phượng Thần Nữ từ chối, không muốn phân tâm khỏi mục tiêu xung kích cảnh giới, vì quy tắc không gian không phù hợp với hướng tu luyện hiện tại của nàng. Nữ Hoàng cũng lắc đầu, cho rằng nàng vẫn chưa nắm vững hoàn toàn Tiên thuật trong huyết mạch. "Một cây Hư Không Hoa có thể giúp một người nắm giữ pháp tắc không gian có hạn, chia ba thì e rằng chẳng ai đạt được gì. Cứ để chàng dùng đi," Nữ Hoàng nói. "Mục tiêu của Phượng muội muội là xung kích Sáng Thế Cảnh, thiếp là Hằng Hà Cực Cảnh, chàng cứ hết sức tăng cường thực lực chiến đấu đồng cấp." Lăng Hàn đồng ý, nghĩ rằng sau này sẽ có thêm nhiều Hư Không Hoa khác. Tiểu Tháp xuất hiện đúng lúc, phát ra tiếng cười gằn đầy ẩn ý.

Lăng Hàn không để ý, tiến đến dưới Luân Hồi Thụ, hái một cánh hoa và đưa vào miệng. Đó là kỳ vật do thiên địa tích tụ, ngay cả Hắc Tháp cũng không thể nuôi dưỡng để tạo ra số lượng lớn. Vừa nhai, hào quang bùng lên trong miệng hắn, từng viên đại đạo phù văn nhảy múa. Hắn vội vàng ngậm chặt miệng, nuốt chửng cánh hoa. Các phù văn đại đạo lưu chuyển trong cơ thể, cuối cùng hiện lên trong óc, tạo thành một thế giới bong bóng rỗng. Đây là một thế giới quy tắc không gian tàn khuyết. Lăng Hàn tiếp tục ăn từng cánh hoa, thậm chí cả cành hoa, không bỏ phí chút nào, để bù đắp cho thế giới này. Cuối cùng, trong thức hải hắn, một thế giới tuy tàn tạ nhưng hoàn chỉnh hơn rất nhiều đã hình thành. Hắn hiểu rằng dược lực có thời hạn, nếu không nắm bắt kịp, thế giới này sẽ biến mất.

Không gian là một khái niệm rộng lớn, bao gồm nhiều nhánh như xé rách không gian, thuấn di, xoay chuyển công kích, hay ẩn mình. Hư Không Hoa sinh ra trong vết nứt không gian, hấp thụ quy tắc từ trời đất, nhưng cụ thể là loại quy tắc nào thì không rõ. Lăng Hàn mong muốn nhất là năng lực di chuyển vật thể hay hoán đổi công kích, hoặc ít nhất là thuấn di cho bản thân. Nhưng vận may không mỉm cười, Hư Không Hoa này ẩn chứa quy tắc tạo ra một dị không gian tạm thời, chỉ kéo dài trong một hơi thở. "Cái này có ích lợi gì?" Lăng Hàn cười khổ, nghĩ rằng nó thật vô dụng… nhưng rồi hắn chợt ngẩn người. "Nếu nó có thể chứa đựng vật còn sống thì sao?"

Nếu có thể, nó sẽ có tác dụng. Kẻ địch tấn công, hắn có thể trốn vào dị không gian để né tránh. Hắn cần phải nắm vững quy tắc này trước để thử nghiệm. Dưới Luân Hồi Thụ, một ngày bằng mười năm. Dược lực Hư Không Hoa có thể kéo dài ba ngày, tức là hắn có ba mươi năm để lĩnh ngộ. Hắn ngồi xếp bằng, như một khúc gỗ khô, thu lại mọi tinh khí thần, dồn hết vào việc lĩnh ngộ quy tắc.

Ba ngày trôi qua, cũng là ba mươi năm lĩnh ngộ đối với Lăng Hàn. Hắn mở mắt, nở nụ cười. Hắn đã nắm giữ những quy tắc không gian này, dù chúng còn rất hạn chế. Hắn ra Hắc Tháp, lấy ra một con lợn rừng, ấn tay phải, con lợn biến mất kỳ dị, bị ném vào dị không gian. Chỉ một tích tắc sau, nó tái hiện, kêu ụt ịt sợ hãi. "Có thể chứa đựng vật còn sống," Lăng Hàn kết luận. Hắn thử lại, ném con lợn vào dị không gian rồi tung một quyền toàn lực vào vị trí đó. Một hơi thở sau, con lợn rừng xuất hiện, không hề hấn gì. "Quả nhiên, có thể tránh né công kích!" Lăng Hàn vui vẻ. Hắn muốn dùng con lợn rừng thử thêm, nhưng thấy nó nhìn mình bằng ánh mắt tội nghiệp, hắn bật cười, ném nó vào Hắc Tháp: "Vì ngươi có công, ta sẽ không ăn ngươi."

Hắn đổi sang một cái bát, thu vào dị không gian, rồi dùng Tiên Ma Kiếm chém tới. "Đùng!" Không gian vỡ nát, cái bát cũng bị chém tan tành. "Quả nhiên, trước lực lượng nghiền ép hoặc quy tắc cao cấp hơn, dị không gian này cũng không an toàn." Lăng Hàn nhủ thầm. Hắn tự nhấn mình, "xèo", biến mất rồi lại xuất hiện. "Thực ra, công kích của đối thủ cũng có thể thu vào dị không gian, một tức sau lại trả ra, dù chỉ chậm một khoảnh khắc cũng đủ để ta né tránh. Loại quy tắc không gian này, ta có thể gọi là... Trục Xuất Thuật!" Hắn tin rằng còn nhiều công dụng khác có thể khai phá. Hơn nữa, khi thực lực tăng lên, hắn có thể bù đắp những quy tắc còn tàn khuyết này.

Lăng Hàn rời Hắc Tháp, Hải Không Tinh đã hiện ra trước mắt. Xuyên Vân Toa hạ cánh, Lăng Hàn cất đi, nhanh chóng tiến về Loạn Ma Cung. Cuồng Loạn Ma Chủ đích thân tiếp kiến hắn. Lăng Hàn tiết lộ một vài bí mật của Tiên Vực, khiến vị Ma Chủ này cực kỳ kinh ngạc, phá vỡ nhận thức bao năm qua của hắn. Nhưng Ma Chủ vẫn là Ma Chủ, hắn nhanh chóng chấp nhận sự thật. Lăng Hàn hứa hẹn sẽ đưa Cuồng Loạn Ma Chủ vào Tiên Vực khi hắn có đủ khả năng phá vỡ bình phong. Hắn cũng để lại một số bảo vật thu được từ các Thiên Ma, Địa Ma, Huyền Ma, khiến Cuồng Loạn Ma Chủ trợn mắt há mồm.

"Lăng Hàn, hai vị tỷ tỷ đâu?" Vu Giác vội vàng tiến đến, ngó nghiêng. Lăng Hàn đạp nhẹ một cước: "Đó là thê tử của ta, ngươi qua chỗ khác chơi đi! Còn dám suy nghĩ lung tung, ta biến ngươi thành thái giám!" Tiểu thụ mặt đầy oan ức. Mạc Ly tiễn biệt, kinh ngạc khi biết Hằng Hà Cảnh có thể đạt tới vạn ngôi sao. Lăng Hàn chia sẻ những bí quyết tu luyện mà Âu Dương Thái Sơn đã nói cho hắn, không giấu diếm những người bên cạnh.

Hắn lại lên đường, đến Hàn Vân Tinh, bái kiến Bá Kiếm Ma Chủ. Lăng Hàn không quên ân tình của cả hai vị Ma Chủ, hứa sẽ đưa Bá Kiếm Ma Chủ vào Tiên Vực và để lại bảo vật làm tạ lễ. Vị Ma Chủ này vô cùng cảm khái, thực sự là thiện ác đều có báo. "Lăng Hàn, ngươi phải nhớ về thăm ta," Trúc Huyên nói với ánh mắt ẩn tình. Lăng Hàn không hề có ý nghĩ gì với nàng, thẳng thắn nói mình đã có vài hồng nhan tri kỷ. Trúc Huyên không cho hắn nói hết, bưng tai xoay người bỏ chạy. Lăng Hàn thở dài, chỉ mong đây không phải là một đoạn nghiệt duyên.

Xuyên Vân Toa phá không bay về phía đường nối hai giới. Minh Giới có nhiều đường nối đến Thần Giới, nhưng Lăng Hàn không quen những nơi khác. Vẫn là đường cũ trở về, dù sao cũng chỉ mất vài năm. Xuyên Vân Toa bay đi, ba người Lăng Hàn tu luyện trong Hắc Tháp. Hai năm trôi qua, họ đã đến đường nối hai giới, thực lực đều tiến bộ vượt bậc. Thiên Phượng Thần Nữ đã bước vào Hằng Hà Cảnh trung cực vị, Nữ Hoàng Đại Nhân đạt tới Hằng Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, đang cố gắng đột phá Cực Cảnh. Lăng Hàn thì đạt đến đại cực vị đỉnh cao, cần tích lũy thêm để phá tan đại viên mãn.

"Sau khi tiến vào Thần Giới, Hồ gia sẽ lại tìm đến. Lần này, ta sẽ dành cho bọn họ một đòn cuối cùng!" Lăng Hàn tự nhủ. Anh không tin Hồ gia sẽ dễ dàng buông tha. Họ đi bộ qua đường nối hai giới. Ba người đều là Hằng Hà Cảnh, Nữ Hoàng còn đạt đại viên mãn, ở đây đương nhiên vô địch. Họ không muốn tạo sát nghiệt, chuyển đổi từ khí tức Minh Giới sang Thần Giới. Thiên Phượng Thần Nữ dù không thể dung hợp quy tắc hai giới nhưng có thể cắt bỏ, dù thực lực nàng sẽ giảm sút đáng kể khi trở lại Thần Giới.

Xuyên qua chiến trường hai giới, họ về Thần Giới, cảm giác như thấy lại ánh mặt trời. Họ bái phỏng Tử Nguyệt Thần Nữ, vui mừng khi nàng đã đột phá Hằng Hà Cảnh đại viên mãn trong mấy năm này. Tử Nguyệt Thần Nữ cũng kinh ngạc trước tốc độ tiến bộ của ba người. Lăng Hàn để lại một số tài nguyên tu luyện, với sự giàu có hiện tại của hắn, đó chỉ là chút lòng thành.

Rời Tử Nguyệt Quân đoàn, Thiên Phượng Thần Nữ hỏi: "Chúng ta về Hợp Ninh Tinh... hay đi Mộc Đồ Tinh?" "Mộc Đồ Tinh," Lăng Hàn không chút do dự. Hắn còn một số việc chưa làm xong, như hỏi Long Hương Nguyệt về cô cô nàng, và mượn sừng rồng. Hai nữ không phản đối, họ lại đi Xuyên Vân Toa đến Mộc Đồ Tinh. Chỉ mấy tháng, họ đã đến nơi, Xuyên Vân Toa lặng lẽ hạ xuống, không kinh động ai.

Ba người Lăng Hàn đi tới bát viện. Nơi đây vẫn như xưa, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra với Hồ gia. "Lăng Lăng Lăng, Lăng Hàn!" Khi họ xuất hiện ở cửa vũ viện, một người đi tới, kinh ngạc rồi giận tím mặt, tung một quyền về phía Lăng Hàn: "Ngươi cái khốn kiếp, lại còn dám trở về!" Nữ Hoàng bước ra, ấn nhẹ một chưởng, "oành", người kia bay ra xa, nôn ra máu. Trước Nữ Hoàng, ngay cả bá chủ như Thái Miểu, Nhậm Phi Vân cũng phải bái phục. Lăng Hàn cười, ngăn Nữ Hoàng: "Ta làm sao, tại sao không thể trở về?" "Vũ Viện bị ngươi hại thảm!" Người kia bò dậy, giận dữ nói.

Lăng Hàn hơi động lòng, tuy hắn đã gây ra tai họa, nhưng Hồ gia cũng sẽ không dễ dàng buông tha Tinh Sa Vũ Viện. Hắn gật gù: "Sau khi ta rời đi, chuyện gì đã xảy ra?" Người kia kể lại, Hồ gia không tàn sát Vũ Viện, nhưng đã vét sạch kho báu, khiến đệ tử mấy năm qua sống thê lương vì không có tài nguyên tu luyện. Kẻ gây ra tất cả, tất nhiên là Lăng Hàn. Lăng Hàn vuốt cằm, món nợ này nhất định phải tính với Hồ gia, lấy đi bao nhiêu, phải trả lại gấp mười, không, gấp trăm lần.

"Lăng Hàn!" Một người nữa xuất hiện, mang theo sát khí uy nghiêm đáng sợ. Đó là Thái Miểu! Lăng Hàn cười: "Thái sư huynh, đã lâu không gặp! Tuy trước đây ngươi quái gở với ta, nhưng ta vẫn công nhận ngươi là một đời Vương giả. Nhưng ngươi lại cam tâm làm chó săn cho kẻ khác, thật khiến ta xem thường!" "Bớt tranh cãi miệng lưỡi đi!" Thái Miểu chỉ vào Lăng Hàn: "Ngươi bỏ chạy, liên lụy Vũ Viện, lại còn mặt mũi trở về, ta muốn... trấn áp ngươi!"

Lăng Hàn lắc đầu: "Muốn nói xử phạt, cũng không đến lượt ngươi, bớt ở đây ra vẻ chính nghĩa! Ta nói, lần trước ngươi dẫn bà nương ngu ngốc kia đến gây sự, món nợ đó ta vẫn chưa tính với ngươi đâu." "Hừ, ngươi có tư cách gì cãi lời Thánh Mẫu đại nhân?" Thái Miểu lạnh lùng nói, ánh mắt nhìn Lăng Hàn lộ rõ vẻ đố kỵ. Hắn đố kỵ tên trẻ tuổi này. Khi mới vào Vũ Viện, hắn đã phải chui lỗ chó, dù điều đó giúp hắn tiến bộ, nhưng tâm lý vẫn vặn vẹo. Điều khiến hắn bất bình hơn là bên cạnh Lăng Hàn luôn có một mỹ nữ tuyệt sắc vô song. Hắn tự hỏi mình kém Lăng Hàn điểm nào, tại sao hắn không có quý nhân giúp đỡ, không có Nữ Hoàng xinh đẹp bên cạnh? Vì thế, hắn luôn ngứa mắt với Lăng Hàn.

Khi hai người đứng đối mặt, các học viên khác phát hiện, ồ lên kinh ngạc, càng lúc càng nhiều người kéo đến. "Lăng Hàn!" "Là Lăng Hàn!" "Hắn lại trở về!" "Lăng sư huynh!" Mọi người hô hào. Dù có người oán hận Lăng Hàn vì tài nguyên tu luyện bị cắt giảm, nhưng nhiều người hơn nhớ đến việc hắn từng đứng ra vì tôn nghiêm của Vũ Viện, chấp nhận ba chiêu của Hồ Anh Mộc, buộc Hồ Anh Mộc phải xin lỗi và sau đó bị đánh chết. Với đa số, đó là một truyền thuyết. Giờ đây truyền thuyết xuất hiện, mọi người phấn chấn. Lăng Hàn gật đầu chào hỏi, không thể bắt chuyện từng người.

"Lăng Hàn!" Thái Miểu lớn tiếng, không cam lòng bị bỏ qua. "Đừng nóng vội, không quên ngươi đâu!" Lăng Hàn liếc hắn, ánh mắt lóe hàn ý. Hắn cảm thấy Thái Miểu cố ý gây hấn, không giống những người khác chỉ vì "truyền thống". "Đến chiến!" Thái Miểu hô lớn. Tinh Sa Vũ Viện không có quy tắc không thể lấy lớn ép nhỏ. "Thái Miểu, ngươi vẫn còn tính là người sao?" Nhậm Phi Vân bước ra: "Lúc trước có một Thánh Nhân giá lâm, chà đạp tôn nghiêm Vũ Viện chúng ta, ngươi ở đâu? Sao không thấy ngươi nhảy ra? Ngược lại là Lăng Hàn, hắn đứng ra vì Vũ Viện ta đoạt lại tôn nghiêm, nhưng ngươi thì sao, giờ lại đối xử với hắn như thế!"

Hắn đầy vẻ xem thường: "Lúc đó sao ngươi không khiêu chiến Lăng Hàn? Hừ, hay khi đó Lăng Hàn còn có Thánh Vương tinh huyết đang thiêu đốt, sức chiến đấu vô song, ngươi căn bản không dám khiêu chiến!" "Ngươi muốn đánh, đến, ta làm đối thủ của ngươi!" Những lời này đầy khí phách, khiến đa số người đồng tình, hô hào ủng hộ Lăng Hàn. Sắc mặt Thái Miểu khó coi: "Đừng quên, cũng vì hắn mà Vũ Viện chịu liên lụy! Hắn thì phủi mông một cái bỏ đi, nhưng chúng ta thì sao? Các ngươi hãy nghĩ kỹ, mấy năm qua từng nhận được tài nguyên tu luyện gì không, là ai hại?" "Thái Miểu, ngươi đủ chưa!" Giọng Nhậm Phi Vân lạnh lẽo, hắn đã không nhịn được muốn ra tay.

"Xoạt!" Đúng lúc này, một bóng người lướt qua Nhậm Phi Vân, bay về phía Thái Miểu. Chính là Nữ Hoàng Đại Nhân. Dám ô nhục chồng của nàng? Muốn ăn đòn! Nàng vung tay, tát mạnh về phía Thái Miểu. Thái Miểu không phản đối. Hắn nghĩ Nữ Hoàng trước đây có thể hòa với hắn là nhờ khối đá kỳ lạ hấp thụ công kích, chứ không phải thực lực của nàng. Giờ nàng không cầm đá mà cũng muốn đánh? Hắn cười gằn, tin rằng phải đánh bại loại phụ nữ cao quý lãnh ngạo này mới có thể chinh phục tâm nàng. "Ngươi không phải đối thủ của ta, ta không muốn làm tổn thương..."

Câu nói chưa dứt, Thái Miểu đã bị ăn một tát, cả người bay đi, "phốc", máu tươi phun mạnh, vẽ một đường cong trên bầu trời như cầu vồng, nhưng đầy thê diễm. Nữ Hoàng Đại Nhân cao ngạo đứng thẳng, vẻ mặt đầy miệt thị. Nhưng sự khinh thường đó lại không hề khiến ai phản cảm, mọi người chỉ cảm thấy Nữ Hoàng Đại Nhân quá uy vũ khí phách, chỉ muốn quỳ lạy!

Mông Thái Miểu vừa chạm đất đã bật dậy, mặt đầy xấu hổ. Hắn nhìn chằm chằm Nữ Hoàng, nói vẻ điềm tĩnh: "Hóa ra ngươi đã bước vào Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, chẳng trách!" Điều này cực kỳ kinh người. Nữ Hoàng khi mới vào Vũ Viện chỉ là Tinh Thần Cực Cảnh, giờ đã đạt tới Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, có thể xung kích Thánh Nhân vị. Mọi người hít một hơi khí lạnh. Ai có thể vào đây đều là thiên kiêu, vương giả, nhưng so với Loạn Tinh Nữ Hoàng, họ chỉ là cặn bã.

Nhưng Thái Miểu không sợ hãi. Hắn cho rằng mình chỉ đánh giá thấp đối phương, và thực lực chân chính của hắn nằm ở trận pháp. "Ngươi làm ta tức giận!" Hắn nói, "ong ong ong", một tòa sát trận vận chuyển trong cơ thể, trận văn hiện lên trên da, đáng sợ không tên. Nữ Hoàng lại tát một cái, Thái Miểu lần nữa bay lên trời.

Chuyện gì thế này! Mặc dù nghe Thái Miểu nói Loạn Tinh Nữ Hoàng đã là Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, nhưng không ai tin nàng có thể ngang hàng Thái Miểu, vì hắn là một trong ba bá chủ của bát viện – vô địch trong đồng cấp! Họ tin rằng khi sát trận của Thái Miểu phát uy, hắn nhất định sẽ áp chế Loạn Tinh Nữ Hoàng. Nhưng kết quả là mỗi người một tát! Sát trận phát uy thì sao, vẫn bị đánh như thường! Nhậm Phi Vân và nhiều học viên khác không thể tin nổi.

Thái Miểu ôm mặt, tóc tán loạn, kinh ngạc nhìn Nữ Hoàng, không thể chấp nhận kết quả này. Nữ Hoàng không thèm để ý đến hắn, tay nhỏ liên tục vung, "đùng đùng đùng đùng", liên tục tát, đánh cho Thái Miểu không còn sức chống đỡ. Giờ đây, cảnh giới của nàng không chỉ ngang hàng Thái Miểu, mà còn là Tiên thai, tu luyện vài môn Tiên pháp. Chiến lực như vậy lẽ nào không thể nghiền ép một ngụy bá chủ?

"Đùng đùng đùng đùng!" Mọi người nhìn mà trợn mắt há hốc mồm. Thái Miểu, bá chủ trong lòng họ, người tuyệt đối không thua trong đồng cấp, giờ yếu ớt như một thư sinh chưa từng tu luyện. Quá khó tin! Nữ Hoàng giơ tay, định tát thêm. Thái Miểu vội vàng bỏ chạy, nhưng hắn vừa động, lại thấy mình tiến vào một không gian hoàn toàn đóng kín, trời không cửa, đất không đường. Khoảnh khắc hắn ngẩn ra, đã trở lại không gian bình thường, nhưng trước mặt có thêm một người.

Lăng Hàn. Thái Miểu càng thêm bạo. Nữ Hoàng đã thành bá chủ trong bá chủ, hắn hoàn toàn không phải đối thủ. Nhưng Lăng Hàn chỉ là Hằng Hà Cảnh đại cực vị, làm sao có thể là đối thủ của hắn? "Liền bắt ngươi khai đao!" Hắn tóm lấy Lăng Hàn, muốn đòi lại sự thất bại từ Nữ Hoàng trên người Lăng Hàn. Lăng Hàn cảm thấy khổ não, hắn có quá nhiều năng lực, không biết nên dùng cái nào để đối phó Thái Miểu. Sát trận? Cửu Thiên Hỏa? Lôi Đình Kiếm Pháp? Tuế Nguyệt Thiên Thu? Cực Dạ Chi Ám? Phi Long Tàn Ảnh Thủ? Hắn khẽ thở dài.

Vẻ mặt này trong mắt Thái Miểu đương nhiên là yếu thế, hắn cười gằn. Tên tiểu tử này thật không biết điều, đã không còn Thánh Vương tinh huyết, còn dám đối đầu với mình? Hừ. Hắn hận Lăng Hàn, có chí bảo như Thánh Vương tinh huyết lại đem ra thể hiện khí phách nhất thời. Nếu là hắn, đương nhiên phải dùng nó trong việc tầm bảo di tích cổ. Đó là chí bảo cỡ nào? Lãng phí! Lãng phí quá lớn! Vì thế hắn cực kỳ hận Lăng Hàn, một chưởng ấn ra, sát trận lưu chuyển. Hắn sẽ không giết Lăng Hàn, nhưng muốn đối phương nếm đủ đau khổ.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút, chỉ tay về phía Thái Miểu. Một luồng tăm tối không cách nào hình dung bao vây Thái Miểu. Khu vực chỉ ba trượng, nhưng Thái Miểu bị nhốt trong đó, chạy cách nào cũng không thoát được. Mọi người kinh hãi, Lăng Hàn đã thành Thánh sao, sao chỉ tay một cái mà Thái Miểu lại bị vây trong bóng tối, không xuất hiện nữa! Hơn nữa, vừa nãy hắn khiến Thái Miểu biến mất một cách thần bí, đó là pháp thuật gì? Mới mấy năm trôi qua, khoảng cách giữa họ và Lăng Hàn dường như đã lớn đến mức không thể hình dung.

Mấy năm trước, họ còn có thể nói Lăng Hàn vận dụng Thánh Vương tinh huyết nên mạnh hơn là bình thường. Nhưng bây giờ thì sao? Có những người chính là cực kỳ trâu bò, luôn có thể sáng tạo kỳ tích, khiến người ta chỉ có thể cúng bái. "Lăng sư huynh!" Mọi người hoan hô, võ giả sùng bái cường giả, Lăng Hàn dùng thực lực giành được sự tôn trọng của mọi người. Lăng Hàn cười gật đầu, cùng hai nữ tiến vào Vũ Viện. Nhiều học viên theo sau, líu lo hỏi về những gì Lăng Hàn đã trải qua, và làm sao hắn trở nên mạnh mẽ như vậy.

Lăng Hàn không giấu giếm, kể rằng hắn bị Hồ Phong truy sát, trốn vào Minh Giới, rồi ăn sung mặc sướng ở đó, thậm chí còn có giao tình với hai vị Ma Chủ. Mọi người tấm tắc kinh ngạc. Nếu đổi lại là họ, không thể chuyển đổi quy tắc, sớm đã bị cường giả Minh Giới giết chết. Đương nhiên, những điều cốt lõi như Tiên Vực, Hắc Tháp, Lăng Hàn không thể tiết lộ. Một số việc vẫn phải để Tinh Sa Đại Thánh quyết định có nên công bố hay không.

"Ngươi trở về." Minh Tâm Thánh Nhân xuất hiện, nhìn Lăng Hàn gật đầu, mặt đầy kinh ngạc. Hai mươi bảy tòa sát trận, hơn nữa còn là Sâm La Cửu Tuyệt Trận mạnh nhất dưới Thánh cấp! Tên tiểu tử này là quái vật! "Bái kiến Thánh Nhân!" Lăng Hàn ôm quyền hành lễ, Minh Tâm Thánh Nhân có thể coi là thầy tốt bạn hiền của hắn. "Đến!" Minh Tâm Thánh Nhân dẫn Lăng Hàn đi gặp Tinh Sa Đại Thánh. Hồ gia uy hiếp còn chưa giải trừ, Lăng Hàn sao dám trở về lúc này?

Lăng Hàn chỉ nói hắn có thủ đoạn trong thời gian ngắn nắm giữ thực lực của Thánh Vương, không cần lo lắng Hồ gia. Ngoài ra, hắn tiết lộ bí mật của Tiên Vực cho hai vị Thánh Nhân, hứa sẽ đưa họ theo khi hắn vào Tiên Vực. Hai vị Thánh Nhân đều kinh ngạc. Dù họ đứng ở đỉnh cao Thần Giới, nhưng so với Tiên Vực, họ không xứng làm cao thủ. Điều này khiến họ có chút mất mát, nhưng Thánh Nhân dù sao cũng là Thánh Nhân, nhanh chóng tỉnh táo lại. Họ có thể tu luyện đến tầng cao nhất ở Cổ Giới, chứng tỏ thiên phú kinh người, vậy vào Tiên Vực cũng không kém gì người khác.

Trở lại bát viện, Lăng Hàn đặc biệt thỉnh giáo trận đạo với Minh Tâm Thánh Nhân. Đây là một vị Thánh Nhân lấy trận nhập đạo, hiểu biết về trận pháp vượt xa Tinh Sa Đại Thánh. Minh Tâm Thánh Nhân cũng rất thưởng thức Lăng Hàn, cảm khái rằng lẽ ra nên thu Lăng Hàn làm đệ tử thân truyền. Nhưng giờ đối phương biểu hiện tiềm lực và thực lực khiến hắn thán phục, tự giác không có tư cách. Lăng Hàn sớm đã có thể chém giết Hồ Anh Mộc, còn hắn ngay cả một chiêu cũng không đỡ nổi! Hơn nữa, Lăng Hàn hỏi nhiều vấn đề khiến hắn cũng được dẫn dắt lớn, liên tiếp có linh cảm diệu ngộ, tiếp tục như vậy, không cần mấy ngàn năm hắn liền có thể bước vào Trung Thánh. Hắn càng yêu thích Lăng Hàn, càng tiếc hận không phải đệ tử của mình. Lăng Hàn thu hoạch càng lớn hơn, ở khía cạnh trận đạo cơ sở, Minh Tâm Thánh Nhân vượt xa hắn, nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu, khiến hắn rộng rãi sáng sủa, tự giác chỉ cần mình có thể đặt chân Thánh Đạo, liền có thể rất nhanh nắm giữ trận pháp Thánh cấp. Thời gian lặng lẽ trôi qua, loáng một cái đã là mấy tháng.

Tại Bát Thạch cấm địa, Hồ gia.

Khi Lăng Hàn tiến vào Thần Giới, Hồ Lạc lập tức mở mắt, trên mặt lướt qua vẻ tức giận và đau xót: "Phong nhi dĩ nhiên đã chết!" Hắn bấm tay suy tính, qua một lúc sau, râu tóc dựng ngược, dường như kinh hãi đến cực hạn. "Là ác tử kia!" "Làm sao có khả năng! Theo lão phu suy tính, trên người hắn đã không có Thánh Vương tinh huyết, mà Phong nhi được lão phu ban tặng một giọt tinh huyết, làm sao có khả năng sẽ chết trên tay ác tử này?" "Chuỗi nhân quả không thể làm giả!" "Âu Dương Thái Sơn lão thất phu, nhất định là ngươi!" Hồ Lạc đột nhiên vỗ bàn, lực lượng đáng sợ cuốn qua, "oanh", căn phòng của hắn bị chấn nát tan, một thị nữ, một đạo đồng ngay cả tiếng kinh hô cũng không kịp phát ra, cùng căn phòng hóa thành bột mịn. Hắn cuối cùng cũng khống chế được tâm tình, nếu không thì không phải vấn đề một căn phòng, mà là toàn bộ Bát Thạch cấm địa cũng gặp xui xẻo. "Lão tổ!" "Lão tổ!" Sáu tên Thánh Nhân lập tức xuất hiện, kính sợ nhìn Hồ Lạc. Tuy Hồ gia còn hai vị Thánh Vương, nhưng Hồ Phong là người đạt tới tầng thứ cao nhất, sức chiến đấu cấp bá chủ. Đây là Định Hải thần châm của Hồ gia, nhưng lão tổ lại động lôi đình chi nộ, khiến những người khác chấn kinh. "Chuỗi nhân quả!" "Hồ Phong!" Họ nhanh chóng biết nguyên nhân Hồ Lạc nổi giận, mỗi người không khỏi giận tái mặt. Hồ Phong quá ưu tú, tin rằng dù phóng tới Tiên Vực cũng có thể xưng là thiên tài, nhưng giờ lại bị người làm thịt! "Âu Dương Thái Sơn từng làm thuyết khách cho ác tử kia, nhưng hiện tại Phong nhi đã chết trong tay ác tử này, lão phu tin tưởng, cái này nhất định là Âu Dương Thái Sơn trọng thương Phong nhi, để ác tử kia nhân cơ hội lạnh lùng hạ sát thủ." Hồ Lạc uy nghiêm đáng sợ nói, sát ý hóa thành thực chất.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!