Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 347

Chương 347: Uy Chấn Thiên Hà

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1731 đến 1735 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bước ngoặt đầy kịch tính, khi Lăng Hàn không chỉ củng cố vị thế mà còn xé toạc bức màn uy quyền của các cấm địa. Tác giả khéo léo lồng ghép sự kinh ngạc và hoảng sợ của quần hùng trước sức mạnh bùng nổ của nhân vật chính, biến sự kiện thành huyền thoại. Bi kịch của những kẻ ngông cuồng và sự thức tỉnh của các thế lực cổ xưa được thể hiện rõ nét, đồng thời mở ra một chương mới đầy hứa hẹn về những liên minh và đối đầu cam go. Đặc biệt, sự xuất hiện của Khai Vân cấm địa đã gieo mầm cho một xung đột kế tiếp, đẩy mạch truyện lên một tầm cao mới.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiếng thét "Không! Không thể!" của Thái Miểu vang vọng trong không trung, xen lẫn sự run rẩy tuyệt vọng. Hắn vẫn còn ôm ấp ảo tưởng về sự cứu vớt từ Hồ Lạc, nhưng rồi một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên khi chứng kiến sự hùng hổ, bất khả chiến bại của Lăng Hàn. Hồ Lạc, kẻ vừa đối đầu với Lăng Hàn, cũng phải hít một hơi khí lạnh, bởi dù bề ngoài là ngang sức, hắn biết rõ mình đang yếu thế. Lăng Hàn đã thực sự dung hợp quy tắc hai giới! Điều này vốn không phải bí mật trong Phá Thiên Minh, nhưng một Hằng Hà Cảnh lại có thể đột nhiên bộc phát sức mạnh Sáng Thế Cảnh, thậm chí dung hợp quy tắc hai giới ở cấp độ đó, quả là điều nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

"Kinh hỉ không?" Lăng Hàn cười lớn, lao thẳng tới Hồ Lạc. Cửu Thiên Hỏa bùng cháy, hóa thành lưỡi dao rực lửa, điên cuồng chém về phía lão Thánh Vương. Kinh hỉ? Không, phải là kinh hãi! Hồ Lạc lúc này mới hiểu vì sao Lăng Hàn dám đường hoàng trở về Thần Giới. Hắn sở hữu thủ đoạn thần kỳ, có thể bùng nổ sức chiến đấu ngang ngửa Sáng Thế Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, với quy tắc hai giới hòa hợp thông suốt. Một ý nghĩ rợn người thoáng qua: nếu Lăng Hàn muốn, chẳng phải hắn có thể xé rách không gian, tiến vào Tiên Vực ngay lập tức sao? Tuy nhiên, suy nghĩ đó là quá xa vời, bởi sức mạnh này chưa thực sự thuộc về Lăng Hàn, không đủ để mở cánh cửa Tiên Vực.

Một Thánh Nhân khác của Hồ gia cũng nhận ra sự đáng sợ của Lăng Hàn, lập tức nhảy vào, liên thủ cùng Hồ Lạc. "Tìm cái chết sao?" Lăng Hàn gầm lên, uy nghiêm lẫm liệt. "Chết sẽ chỉ có ngươi!" Hồ Lạc đáp trả, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm. Hắn đã hiểu, sức mạnh của Lăng Hàn đến từ bản thân hắn, không phải do liên minh cấm địa nào đó. Chỉ cần giết Lăng Hàn, truyền thừa Tiên Vương sẽ thuộc về Hồ gia. Hai Thánh Vương cùng lúc dốc toàn lực, tung ra những đòn tấn công dữ dội nhất. Lăng Hàn dễ dàng đỡ đòn, rồi buông lời thách thức: "Các ngươi đại khái còn chưa biết, ta ở Minh Giới đã giết ít nhất một trăm Ma Chủ, hơn hai mươi Thiên Ma. Giờ chỉ vài kẻ các ngươi, thật quá tầm thường!" Hồ Lạc và đồng bọn cho rằng hắn đang nói khoác, nếu không, ý chí chiến đấu của họ đã tan vỡ. "Tin hay không không quan trọng, ba chiêu, ta tiễn các ngươi lên đường!" Lăng Hàn kích hoạt Cửu Thiên Hỏa. Dù không cần nó hắn vẫn thắng, nhưng để hạ gục hai Thánh Vương trong ba chiêu thì cần tới sức mạnh hủy diệt này.

Chỉ trong một, hai chiêu, Lăng Hàn đã đẩy hai Thánh Vương vào tuyệt cảnh. Cửu Thiên Hỏa hóa thành hỏa kiếm xé toạc, thiêu rụi cả thân thể lẫn linh hồn của họ. Những Thánh Nhân Hồ gia khác hoảng sợ tột độ, vội vàng mở kim quang đại đạo định trốn chạy, nhưng Lăng Hàn đã dùng Trục Xuất Thuật ném họ vào dị không gian. Khi họ trở ra, một kiếm của hắn là một mạng người, như giết gà giết chó. Sáu Thánh Nhân, trong chớp mắt, bị tiêu diệt hoàn toàn. Cảnh tượng đó khiến tất cả mọi người tê dại, cảm thấy thế giới này thật không chân thực. Trước đây Lăng Hàn từng giết Thánh, nhưng chỉ một người. Ai đã từng thấy Thánh Nhân bị tàn sát hàng loạt như rau cải trắng? Lăng Hàn... thật sự vô địch!

Trước kia, người ta cho rằng thủ đoạn mạnh mẽ của Lăng Hàn chỉ là nhất thời, chỉ là một giọt Thánh Vương tinh huyết. Nhưng giờ thì sao? Hắn không chỉ mạnh mẽ trở lại, mà lần này còn giết chết hai Thánh Vương! Hỏi còn ai dám không phục? "Lăng Hàn! Lăng Hàn! Lăng Hàn!" Tiếng hô vang như sóng thần từ các học viên, cảnh tượng này sẽ mãi mãi khắc sâu trong ký ức họ, và được truyền tụng qua nhiều thế hệ. Lăng Hàn mỉm cười nhìn mọi người, nhưng vẻ đắc ý chỉ thoáng qua. Đây không phải thực lực chân chính của hắn, và ba lần rót lực đã cạn. Nếu có thêm một Thánh Nhân nữa, dù chỉ là Tiểu Thánh, hắn cũng chỉ có thể trốn vào Hắc Tháp. Tuy nhiên, sau trận chiến này, danh tiếng của hắn chắc chắn vang dội thiên hạ, ngay cả các cấm địa cũng phải dè chừng. Ai biết Lăng Hàn còn có thể bộc phát sức mạnh kinh thiên động địa bao nhiêu lần nữa?

Lăng Hàn thu thập không gian linh khí từ các Thánh Nhân Hồ gia, trong đó có lượng lớn tài nguyên tu luyện, rồi giao lại cho Vũ Viện như một khoản bồi thường. Những thứ khác, hắn sẽ đòi lại từ Bát Thạch cấm địa sau này. Dù Hồ gia vẫn còn một vị Thánh Vương, nhưng việc mất đi nhiều Thánh Nhân như vậy chắc chắn sẽ khiến họ suy yếu. Trận chiến này định trước sẽ có ảnh hưởng sâu rộng, dù phải mất thời gian để tin tức lan truyền khắp vũ trụ rộng lớn.

Cuộc sống của Lăng Hàn không đổi, hắn tiếp tục tu luyện. Hắn chia sẻ kinh nghiệm dung hợp quy tắc hai giới với Vũ Hoàng, Từ Nhiên, Đinh Bình, và những người khác, khuyến khích họ thử nghiệm trong Hắc Tháp, nơi vẫn còn quy tắc Minh Giới. Sau một tháng tu luyện dưới Luân Hồi Thụ, Vô Tương Thánh Nhân, Đinh Bình, Cửu Yêu, Từ Nhiên đều lắc đầu. Họ hoàn toàn không thể dung hợp quy tắc hai giới; chúng chỉ có thể miễn cưỡng cùng tồn tại trong Hắc Tháp, nhưng một khi ra ngoài, quy tắc Minh Giới sẽ bị thiên địa Thần Giới bào mòn. Chỉ có Vũ Hoàng vẫn bế quan. Hai tháng sau, hắn thành công dung hợp quy tắc hai giới ở tầng thấp nhất. Dù chỉ là tầng thấp nhất, điều này khiến tất cả mọi người kinh ngạc. Có một thì sẽ có hai, chỉ là vấn đề thời gian. Lăng Hàn không khỏi khâm phục vị Nhị ca này đến tận xương tủy. Vũ Hoàng không có Hắc Tháp, cũng không có bí pháp Tiên Vương, hoàn toàn dựa vào chính mình, từng bước một, đi ra con đường vĩ đại khiến người ta thán phục. Đây mới thực sự là thiên tài võ đạo. Nhờ đan dược Lăng Hàn để lại, tất cả mọi người đều đang tiến gần Hằng Hà Cảnh, với một đế vương đan đạo bảo hộ và bản thân đều là thiên tài, tốc độ tu luyện của họ không thể chậm được.

Lăng Hàn gật đầu. Chỉ cần mọi người đều bước vào Hằng Hà Cảnh, hắn sẽ cân nhắc cải tiến đan phương, làm cho dược lực bớt mãnh liệt hơn để mọi người có thể hấp thụ. Dù việc này có thể làm giảm hiệu quả, nhưng sẽ an toàn hơn. Hắn lại lao vào công việc, mỗi ngày suy tính đan phương, hoặc cùng Minh Tâm Thánh Nhân thảo luận trận đạo, tích lũy kiến thức. Việc đột phá Hằng Hà Cảnh đại viên mãn đã cận kề.

Ba tháng sau, Nữ Hoàng cuối cùng đã bước qua ngưỡng cửa quyết định, tu ra ngôi sao thứ một triệu linh một, chính thức bước vào Hằng Hà Cực Cảnh! Điều này lập tức dẫn đến thiên kiếp. Tuy nhiên, Nữ Hoàng có chín phân thân, có thể phân tán công kích, làm suy yếu uy lực thiên kiếp gấp mười lần. Hơn nữa, chín phân thân có thể đồng thời đón đánh thiên kiếp, sức mạnh mười người liên thủ càng làm thiên kiếp yếu đi gấp mười lần nữa. Như vậy, nàng chỉ cần chịu đựng một phần trăm uy lực của thiên kiếp, và dễ dàng vượt qua.

Tiếp đó, Lăng Hàn cũng đã tích lũy đủ lâu để bùng nổ, bước vào đại viên mãn và bắt đầu độ thiên kiếp. Thiên kiếp của hắn còn đáng sợ hơn, bởi hắn chủ động phá nát thần cốt, dùng thiên kiếp để rèn luyện. Một luồng kim quang đại đạo từ tinh không hạ xuống, Thánh uy tràn ngập. Tinh Sa Đại Thánh cùng mười Thánh khác đều xuất hiện. Chắc chắn là có Thánh Nhân đến. "Bản tọa Thanh Vũ, đến từ Bạch Hồng cấm địa." Kim quang đại đạo tan đi, một Thánh Nhân hiện ra. Phía sau hắn là ba thiếu niên Hằng Hà Cảnh, mỗi người đều mang phong thái rồng phượng. "Xin ra mắt tiền bối!" Tinh Sa Đại Thánh cung kính hành lễ. Đây là một vị Thánh Vương!

Thanh Vũ Thánh Vương gật đầu, ánh mắt hướng lên bầu trời, nhìn thấy Lăng Hàn chủ động phá nát thần cốt để rèn luyện trong thiên kiếp, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc. Cảnh tượng này khiến hắn cũng phải líu lưỡi. "Người này... chính là Lăng Hàn sao?" Hắn hỏi. "Bẩm tiền bối, chính phải!" Tinh Sa Đại Thánh cung kính đáp, trong lòng có chút buồn bực. Vốn dĩ hắn là người mạnh nhất trong hàng trăm tinh vực, ngay cả nhiều Thánh Nhân khác cũng phải gọi hắn một tiếng tiền bối. Nhưng giờ thì hay rồi, hắn lại thành hàng tiểu bối, cứ đến một người là một Thánh Vương.

Thanh Vũ Thánh Vương trầm ngâm chốc lát, rồi hỏi: "Có người nói, mấy người Bát Thạch cấm địa đều chết ở nơi này?" "Vâng." Tinh Sa Đại Thánh trả lời ngắn gọn, trong lòng chấn động. Tin tức về trận chiến kia cuối cùng cũng đã truyền đến các cấm địa. "Kể rõ tình hình cụ thể xem." Thanh Vũ Thánh Vương nói. Tinh Sa Đại Thánh kể lại chi tiết, không thêm bớt, chỉ từ góc độ của mình. Đồng thời, hắn còn rút ra ký ức, tái hiện cảnh tượng lúc đó. Chứng kiến hai Đại Thánh Vương liên thủ tấn công Lăng Hàn, nhưng chỉ trong ba chiêu đã bị Lăng Hàn chém giết, sắc mặt Thanh Vũ Thánh Vương không khỏi kịch biến. Trước đó, dù đã xác nhận hai Đại Thánh Vương đã chết trận, hắn vẫn còn nghi ngờ, cho rằng có thể có cấm địa mạnh mẽ nào đó ra tay, mượn danh Lăng Hàn. Nhưng giờ đây, hắn có thể khẳng định, mình đã đoán sai. Chàng trai trẻ này đã làm được điều đó.

Phía sau Thanh Vũ Thánh Vương, ba thiếu niên cũng kinh hãi, không thể tin được một người cảnh giới thấp hơn họ lại có thể giết Thánh, hơn nữa còn là Thánh Vương, thậm chí không chỉ một vị! Thanh Vũ Thánh Vương thu lại vẻ kinh ngạc, quyết định sẽ đối xử tốt với Lăng Hàn. Hắn cười nói: "Vượt qua thiên kiếp cũng kinh người như vậy, chẳng trách nắm giữ thủ đoạn khó lường." Hắn không nói thêm, rõ ràng muốn đợi Lăng Hàn vượt qua thiên kiếp rồi mới nói chuyện. Tinh Sa Đại Thánh không dám chủ động mở lời, cũng không thể rời đi, đành đứng một bên, trong lòng càng thêm phiền muộn. Hắn sắp biến thành người tiếp đón chuyên nghiệp. Và có thể suy ra, Thanh Vũ Thánh Vương chỉ là người đầu tiên, sẽ còn nhiều Thánh Nhân khác đến.

Nửa ngày sau, Lăng Hàn vượt qua thiên kiếp. Một giọt Bất Diệt Chân Dịch vận chuyển, hắn trong nháy mắt tái tạo thân thể, không mất một sợi tóc. Điều này khiến bốn người Thanh Vũ Thánh Vương nhìn mà run rẩy. "Tiểu hữu!" Thanh Vũ Thánh Vương vẫy tay gọi Lăng Hàn, mặt tươi cười. Lăng Hàn hạ xuống, chắp tay nói: "Xin ra mắt tiền bối!" Thanh Vũ Thánh Vương hơi trầm ngâm rồi nói: "Tiểu hữu, ngươi chiến tích sặc sỡ, ngay cả Thánh Vương cũng giết, lão phu không dám ở trước mặt ngươi bày cái giá tiền bối, vạn nhất ngươi tức giận, ngươi ngay cả lão phu cũng giết thì sao?" Khi nói đến câu sau cùng, mặt hắn đầy nụ cười, rõ ràng là đang trêu ghẹo. "Gọi ta một tiếng lão ca là được." Hắn nói thêm. Ba thiếu niên của Bạch Hồng cấm địa đồng loạt hóa đá. Trong lòng họ, Lão tổ nghiêm túc, thận trọng, là quyền uy tuyệt đối, nhưng giờ lại có thể nói đùa, khiến họ có cảm giác nhân sinh quan tan vỡ. Hơn nữa... lão ca?

Lăng Hàn cũng cười nói: "Vậy ta cung kính không bằng tuân mệnh." Hắn đã giết Thánh Vương, hơn nữa không chỉ một vị, nếu còn đòi làm tiểu bối, điều đó sẽ khiến các Thánh Nhân hoảng loạn. Đừng xem hắn hiện tại chỉ là Hằng Hà Cảnh, vạn nhất nổi giận, lần thứ hai biến mạnh mẽ thì sao? Lăng Hàn và Thanh Vũ Thánh Vương nói chuyện rất lâu, chủ yếu về việc dung hợp hai giới. Bạch Hồng cấm địa tuy không gia nhập Phá Thiên Minh, nhưng họ mạnh mẽ và biết cách mở cánh cửa Tiên Vực. Trước đây, mọi thứ chỉ là ảo tưởng, họ không hứng thú gia nhập Phá Thiên Minh. Nhưng sự xuất hiện của Lăng Hàn, đặc biệt là việc hắn giết Thánh Vương, đã khiến Bạch Hồng cấm địa phải chú ý. Họ phải lên con thuyền này, dù cuối cùng hai giới không dung hợp thành công, họ cũng có thể thông qua Lăng Hàn để tiến vào Tiên Vực. Vì vậy, lần này Thanh Vũ Thánh Vương mới đích thân ra mặt. Cuối cùng, Bạch Hồng cấm địa còn kết đồng minh với Lăng Hàn, nếu một bên gặp nạn, bên kia sẽ hết lòng giúp đỡ. Đây là cách Thanh Vũ Thánh Vương lấy lòng Lăng Hàn, bởi nếu không, Bạch Hồng cấm địa cần gì phải lo lắng có người động võ với họ?

Người của Bạch Hồng cấm địa vẫn chưa rời đi, lại có thêm cấm địa mới đến – Cực Thượng cấm địa, cũng có một Thánh Vương dẫn đầu, mang theo bốn thiếu niên. Việc mang theo thiếu niên đến tự nhiên là để biểu thị thiện ý. Sau đó, các cấm địa khác liên tiếp kéo đến, Mộc Đồ Tinh bỗng chốc Thánh Nhân như mây, số lượng sắp nhiều hơn cả Hằng Hà Cảnh, khiến người ta nghi ngờ liệu tu luyện Hằng Hà Cảnh có khó hơn Sáng Thế Cảnh hay không.

Sau khi các Thánh Nhân từ các cấm địa xem qua hình ảnh chiến đấu của Lăng Hàn với hai Thánh Vương Hồ gia, tất cả đều đối xử vô cùng khách khí với Lăng Hàn. Trong mắt những Chí Cường giả này, tuổi tác, bối cảnh, tư chất đều là hư vô, chỉ có thực lực chân chính mới là thứ duy nhất đáng được để tâm. Lăng Hàn đã có tư cách để họ ngang hàng luận giao. Bầu không khí của Mộc Đồ Tinh vì thế mà trở nên vô cùng hài hòa, các Thánh Nhân đều kết đồng minh với Lăng Hàn. Thậm chí nhiều cấm địa còn thẳng thắn hơn, muốn kết thông gia với Lăng Hàn, bởi theo họ, liên minh như vậy mới đáng tin cậy. Nhưng Lăng Hàn lắc đầu. Những người này, kết thông gia với hắn không phải là đùa giỡn sao? Vạn nhất gặp phải bình dấm chua nào đó, vậy thì các ngươi sẽ bị bình định trong nháy mắt.

Nhiều cấm địa tự nhiên cũng mang đến vô số lễ vật quý giá, nhưng không có Thần Thiết Thánh cấp mà Lăng Hàn mong muốn. Thứ đó quá quý giá, toàn bộ cấm địa cũng không có mấy khối, không thể vừa gặp mặt đã dâng lên đại lễ như vậy. Không chịu tặng, vậy thì mua! Nhân lúc nhiều Thánh Nhân đang tề tựu, Lăng Hàn đơn giản mở một đại hội trao đổi bảo vật. Hiện tại, mặt mũi của hắn đương nhiên rất hữu hiệu, mỗi cấm địa đều tham gia. Tuy nhiên, không phải cấm địa nào cũng có Thánh Vương, cấm địa cũng có mạnh yếu. Vì vậy, không có Thánh Vương thì đến Đại Thánh, không có Đại Thánh thì đến Trung Thánh. Trung Thánh cũng không có... điều này là không thể, bởi để trở thành cấm địa, ít nhất cũng phải có Trung Thánh tọa trấn.

Lăng Hàn lấy ra lá Luân Hồi Thụ, pha một chén trước mặt mọi người, mời mỗi Thánh Nhân nhấp một ngụm. Lập tức, tất cả Thánh Nhân đều kích động. Thứ này có thể giúp họ ngộ đạo, quá siêu phàm! Chí bảo! Điều này là hiển nhiên. Đừng nói họ, ngay cả ở Tiên Vực, các Tiên Vương cũng có thể thông qua lá Luân Hồi Thụ để tìm hiểu thiên địa pháp tắc! Dĩ nhiên, lá Luân Hồi Thụ của Lăng Hàn không phải bản gốc, mà là học lỏm được, nên đối với Tiên Vương chắc chắn không có tác dụng, thậm chí đối với Thăng Nguyên, Tiên Phủ cũng có hiệu quả cực nhỏ. Nhưng đối với Phân Hồn, Trảm Trần, đây vẫn có thể gọi là vô thượng Tiên vật! Vậy đối với những Thánh Nhân này, chẳng phải là quá khủng khiếp sao? Lăng Hàn dùng những lá trà khác để trao đổi Thần Thiết Thánh cấp, tiếp tục nâng cấp Tiên Ma Kiếm. Trước đây, dù hắn đã thu giữ gia sản của hơn trăm Ma Chủ, nhưng Thánh liệu rất ít, không đủ để Tiên Ma Kiếm tăng lên một cấp độ.

Nhiều Thánh Nhân dồn dập lấy Thần Thiết Thánh cấp ra trao đổi, nhưng đối với Lăng Hàn, đó chỉ như muối bỏ biển. "Tích tiểu thành đại vậy." Lăng Hàn ước định với các Thánh Nhân, việc hối đoái như vậy sẽ có hiệu lực thường xuyên. Mặc dù có vài Thánh Nhân đỏ mắt, kích động muốn ra tay cướp đoạt, nhưng nhớ lại hình ảnh ký ức đã từng nhìn thấy Lăng Hàn gần như hạ sát hai Thánh Vương, cùng với tin tức từ Minh Giới rằng Lăng Hàn đã giết hơn trăm Ma Chủ, trong đó có hơn hai mươi Thiên Ma, họ đều phải kiềm chế. Khi tin tức đó lan ra, các Thánh Vương càng thêm khách khí với Lăng Hàn, còn thái độ của Đại Thánh, Trung Thánh thì gần như là khiêm tốn. Thấy chưa, lá bài tẩy của người ta có thể dùng đi dùng lại, ai biết còn có thể bộc phát sức mạnh bao nhiêu lần? Chỉ cần có thể thêm một lần nữa, các Thánh Vương ở đây có lẽ cũng đủ để Lăng Hàn "làm thịt" một trận. Thực lực đương nhiên là phải đánh ra, hơn trăm Ma Chủ, hai Thánh Vương còn chưa đủ để Lăng Hàn lập uy sao? Cho dù trong lòng các cấm địa, Lăng Hàn cũng là một tồn tại giống như Ma Thần. Hiện tại, trừ một số cấm địa cực kỳ xa xôi và đóng kín, có thể nói Lăng Hàn đã vang danh thiên hạ, hoàn toàn có thể dựa vào danh tiếng mà tung hoành.

Mấy tháng sau, những Lão Tổ cấm địa lần lượt rời đi, nhưng thế hệ trẻ tuổi lại lưu lại không ít, muốn cùng Lăng Hàn tạo mối quan hệ sâu sắc hơn, thậm chí có vài nữ tử đẹp như Thiên Tiên, dụng ý tất nhiên không thuần khiết! Lăng Hàn hoàn toàn không để ý tới. Sau khi đột phá đến đại viên mãn, hắn lập tức khắc lại Sâm La Cửu Tuyệt Trận lên thần cốt, từ hai mươi bảy tòa một hơi vọt lên chín mươi chín tòa, khiến Minh Tâm Thánh Nhân kinh ngạc đến ngây người. Tuy nhiên, chỉ chín mươi chín sát trận cũng không thể sánh ngang với Tiểu Thánh. Sáng Thế Cảnh quá khó vượt qua, và một khi thành Thánh, thực lực tự nhiên mạnh đến kinh thiên động địa.

Tiếp đó, hắn tiếp tục khổ tu. Hiện tại hắn có đủ đan dược để xông lên đại viên mãn đỉnh cao. Đã như vậy, hắn tự nhiên không cần thiết phải đi thám hiểm di tích cổ nào, chỉ cần ở dưới Luân Hồi Thụ khổ tu là đủ. Thời gian lặng lẽ trôi qua, Bát Thạch cấm địa hoàn toàn không còn động tĩnh. Ngay cả khi hai vị Thánh Vương đã chết, họ cũng không dám nhắc đến chuyện báo thù. Lăng Hàn không tìm họ gây sự đã là may mắn, họ đành ngoan ngoãn cúi đầu làm người. Chớp mắt ba năm trôi qua.

Nữ Hoàng Đại Nhân đã tu ra 9.999.999 ngôi sao, chỉ còn kém một ngôi sao nữa là đạt đến Hằng Hà Cực Cảnh đỉnh phong. Nhưng lúc này, dù là tuyệt thế Tiên thai, Nữ Hoàng cũng gặp phải bình cảnh. Nàng không thể vượt qua bước cuối cùng này. Nàng bắt đầu bế quan sâu dưới Luân Hồi Thụ, quyết tâm không dừng lại cho đến khi vượt qua ngưỡng cửa đó. Thiên Phượng Thần Nữ trở về Thần Giới, cảnh giới tăng lên như mở phần mềm hack. Ba con Thánh Vương Chân Phượng truyền thừa toàn diện đã nâng cao nàng, cộng thêm đan dược và sự trợ giúp của Luân Hồi Thụ, nàng đã bay thẳng lên Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, bắt đầu thử nghiệm xung kích Thánh Cảnh. Nàng hoàn toàn không nghĩ đến việc phải tu ra Hằng Hà Cực Cảnh. Đinh Bình, Cửu Yêu cũng lần lượt đạt đến Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị. Vũ Hoàng càng phi thường hơn, bước vào Hằng Hà Cảnh đại cực vị, hơn nữa còn là đại cực vị dung hợp quy tắc hai giới.

"Hừm, đợi ta tu ra Hằng Hà Cực Cảnh, liền tìm Long Hương Nguyệt, đi Long gia một chuyến, mượn sừng Chân Long, hoàn thành ước định cùng Lôi Hỏa Đại Đế." Lăng Hàn thầm nghĩ. "Có điều, lần này không có cô nàng Hổ Nữu kia, ta lạc lối trong bóng tối chẳng phải thảm sao? Vì vậy, vẫn là đợi đến Hằng Hà Cực Cảnh rồi đi, an toàn hơn một chút."

Ba năm qua, Lăng Hàn cũng đã đạt đến Hằng Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, nên bắt đầu nỗ lực cho bước cuối cùng. Hắn mỗi ngày nuốt đan dược, tích lũy nội lực, đồng thời dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu, củng cố cảnh giới lĩnh ngộ. Chỉ cần đột phá, hắn sẽ có thể xông thẳng lên chín tầng trời.

Một ngày nào đó sau hai tháng, hắn lao ra Hắc Tháp, tiến vào tinh không. Lập tức, mây đen cuồn cuộn kéo đến, tiếng sấm nổ vang, thiên kiếp đã tới. Bước vào Cực Cảnh, lợi ích lớn nhất đối với Lăng Hàn là thần cốt của hắn đã bước vào Thánh cấp! Hắn một hơi khắc xuống 999 tòa Sâm La Cửu Tuyệt Trận. Thực ra, hắn rất muốn khắc sát trận Thánh cấp, đáng tiếc, chưa bước vào Thánh cấp, dù thần cốt có chịu đựng được cũng vô dụng, vì nó vẫn là một cái thùng rỗng, không thể phát huy uy lực. Thế nhưng, lượng biến có thể tạo ra chất biến. 999 tòa Sâm La Cửu Tuyệt Trận, khái niệm này nghĩa là gì? Tuyệt không phải 999 Hằng Hà Cảnh đại viên mãn liên thủ, mà khi dung hợp lại, uy lực tăng lên gấp mười, gấp trăm lần. Lăng Hàn lòng ngứa ngáy, tìm đến Minh Tâm Thánh Nhân, hai người luận bàn một hồi. Kết quả thật kinh người, Lăng Hàn đã áp chế được Minh Tâm Thánh Nhân! Cả hai đều dựa vào trận đạo, nhưng 999 tòa Sâm La Cửu Tuyệt Trận vận chuyển cùng lúc, uy lực còn mạnh hơn một Thánh trận! Đương nhiên, nếu Lăng Hàn hiện tại có thể khắc lên người mười tòa sát trận Thánh cấp, thì chắc chắn còn khủng khiếp hơn.

Đến đây, Lăng Hàn dựa vào sức chiến đấu của bản thân đã thực sự nắm giữ thực lực giết Thánh... điều kiện tiên quyết là Thánh Nhân nào biết rõ không địch lại mà vẫn muốn tử chiến. Dù sao, thực lực của hắn vẫn chưa có ưu thế áp đảo, người ta đánh thấy không ổn, chẳng lẽ không biết chạy sao? Ngoại trừ sát trận, bất kể là Trục Xuất Thuật, Cực Dạ Chi Ám, Phi Long Tàn Ảnh Thủ... đều không có hiệu quả với Thánh Nhân. Nhưng Cửu Thiên Hỏa, Tiên Ma Kiếm, kiếm gỗ thì vẫn khủng bố như cũ, ngay cả Thánh Vương cũng không dám chạm vào. Lăng Hàn cảm thấy đã đủ, liền đi tìm Long Hương Nguyệt.

"Dẫn ta đi gặp cô cô của ngươi." Hắn nói thẳng. Long Hương Nguyệt đầy mặt ai oán. Gia hỏa hoa tâm này, mỗi ngày bị mỹ nhân tuyệt sắc của cấm địa vây quanh, giờ lại đánh chủ ý tới cô cô nàng, là muốn "cô chất kiêm thu" sao? Quá vô liêm sỉ! Trong lòng nàng nghĩ vậy, nhưng đầu không tự chủ được gật gật nói: "Được!" Chữ "được" vừa ra khỏi miệng, nàng suýt chút nữa đánh mình một bạt tai, lại đồng ý yêu cầu hoang đường như vậy! Nghĩ đến mình và cô cô nằm trên một chiếc giường, tên này lộ ra nụ cười dại gái, đột nhiên nhào tới, khiến nàng mặt đỏ như máu, rồi lại mị nhãn mê ly. Lăng Hàn không hiểu ra sao, khi nào hung bà nương này lại trở nên háo sắc như vậy? Hắn kéo Long Hương Nguyệt nhét vào Xuyên Vân Toa, bay lên trời, tiến vào Tinh Vũ.

"Tại sao không dùng thủ đoạn của Thánh Nhân, trực tiếp xuyên không gian?" Long Hương Nguyệt rất lâu mới hoàn hồn, nhìn hắn không hiểu hỏi. Lăng Hàn thầm nhổ nước bọt, nếu có thể, hắn đương nhiên cũng muốn. Rải kim quang đại đạo mà đi, phong cách biết bao? Nhưng hiện tại hắn nào có năng lực đó? Đừng nói đã không thể dùng Hắc Tháp rót lực, cho dù có thể, chỉ để chạy đi... xa xỉ đến mức ngay cả hắn cũng không thể tha thứ cho mình. "Phụ nữ, thật sự là sinh vật kỳ lạ!" Long Hương Nguyệt thấy Lăng Hàn không trả lời, tự nhiên lý giải được: "Hiện tại chúng ta cùng nhau ngồi trong phi toa, chẳng phải là chuyến đi hai người hiếm có sao? Hắn muốn có nhiều thời gian ở bên ta sao?" Nghĩ như vậy, nàng không khỏi mắc phải bệnh mê trai. "Nếu như hắn muốn làm chuyện đó với ta, ta là từ chối hay thuận theo?" "Thuận theo, chẳng phải ta có vẻ quá không rụt rè sao?" "Từ chối, vạn nhất chọc giận hắn, từ đây không để ý tới ta nữa thì sao?" "Vậy thì nửa này nửa nọ vậy, dù sao ta không có khí lực lớn như hắn, chỉ cần hơi chống cự một chút rồi cứ theo hắn đi." Nghĩ đến chỗ ngượng ngùng, trên mặt nàng không khỏi đỏ bừng, tim đập như hươu chạy.

Đáng tiếc, chuyện nàng sợ sệt hay mong chờ kia không hề xảy ra. Lăng Hàn ngồi bất động như đá, ngay cả nói cũng chẳng muốn nhiều lời. Gần bốn tháng sau, Xuyên Vân Toa tiến vào Cố Dương Tinh Vực, rất nhanh lại đến La Hải Tinh. Long gia tọa lạc trên La Hải Tinh. Ở Cố Dương Tinh Vực, Long gia xứng đáng là thế lực mạnh nhất. Gia chủ Long gia là một vị Trung Thánh, còn tiểu cô của Long Hương Nguyệt đã đột phá thành Thánh Nhân từ mấy vạn năm trước, một môn song Thánh, cực kỳ kinh người. Vị tiểu cô này tên là Long Ngữ San, từ nhỏ đã nổi tiếng với nhan sắc và thiên phú. Chỉ là khi nàng trở thành Thánh Nhân, không ai còn dám có ý bất chính với nàng. Không nhập Thánh, sao dám vọng tưởng chia sẻ minh nguyệt trên chín tầng trời?

Xuyên Vân Toa hạ xuống. Bởi vì không thể điều khiển chính xác điểm đến, khoảng cách đến Long gia tổ địa vẫn còn rất xa. Cũng may, đối với hai Hằng Hà Cảnh mà nói, đó cũng chỉ là ba bốn ngày đường. Long Hương Nguyệt buồn rầu không vui. Lẽ nào tên kia là khúc gỗ sao, mấy tháng đơn độc ở chung, lại cứ nhìn thẳng, giả vờ đứng đắn, hay là mị lực của nàng không đủ? Trong lúc suy nghĩ miên man, ba ngày thoáng chốc đã qua, họ đã đến Long gia tổ địa. "Cửu, Cửu tiểu thư!" Nhìn thấy Long Hương Nguyệt cùng một nam tử lạ mặt đi tới, bốn tên hộ vệ ở cửa đầu tiên là ngẩn ra, sau đó kinh ngạc thốt lên, lập tức cung kính hô. Long Hương Nguyệt cũng là niềm kiêu hãnh của Long gia, tương lai có cơ hội trở thành Thánh Nhân thứ ba của Long gia, khi đó một môn ba Thánh, có thể vinh quang vạn thế! Long Hương Nguyệt gật đầu, dẫn Lăng Hàn vào cửa.

"Ồ, Cửu tiểu thư lại dẫn một nam tử về!" "Hiếm thấy a, Cửu tiểu thư kiêu căng tự mãn cỡ nào, trước đây căn bản không có nam tử nào có thể sánh vai với nàng." "Ánh mắt Cửu tiểu thư nhìn người kia cũng đưa tình ẩn tình a!" "Tê, chẳng lẽ đây là cô gia tương lai của chúng ta?" "Nguy rồi, vừa nãy chúng ta không có hảo hảo bắt chuyện người ta." Bốn tên hộ vệ lập tức nhỏ giọng nghị luận, nhưng dù âm thanh rất thấp, làm sao có thể giấu được tai của Lăng Hàn và Long Hương Nguyệt. Long Hương Nguyệt vừa xấu hổ vừa yêu thích nói: "Đám gia hỏa này chỉ biết nói loạn, xem sau này ta làm sao sửa trị bọn họ!" Lăng Hàn chỉ cười ha ha, khiến Long Hương Nguyệt không khỏi bĩu môi.

Vừa về đến nhà, Long Hương Nguyệt liền trở nên hấp tấp, nhảy nhót lung tung trong đình viện, trên mặt cũng mang theo nụ cười chân chính, khiến Lăng Hàn cảm khái, đây mới là biểu hiện một thiếu nữ nên có. Nàng kéo Lăng Hàn trực tiếp đi đến nơi ở của Long Ngữ San, đó là một tiểu viện u nhã. Thực ra Long Ngữ San rất ít ở đây, thường xuyên đi lại khắp nơi để cầu đột phá, nâng cao một bước. Nhưng khi hai người đến cổng sân, lại bất ngờ phát hiện có một nam một nữ trẻ tuổi đang đứng đó, mỗi người đều phong thái động lòng, hơn nữa đều là Hằng Hà Cảnh, như rồng phượng trong loài người. "Đứng lại!" Thấy hai người Lăng Hàn đi tới, tên thanh niên trẻ vươn tay ngăn cản. "Các ngươi là người nào?" Long Hương Nguyệt không khỏi tức giận. Nàng không nhận ra hai người này, nhưng hoàn toàn có thể khẳng định, họ tuyệt đối không phải tộc nhân Long gia, nếu không, sự xuất hiện hai thiên tài trẻ tuổi cấp bậc Hằng Hà Cảnh này nàng sẽ không thể không biết. "Câu này đáng lẽ ta phải hỏi mới đúng, các ngươi là ai!" Nàng bộc phát khí tức, đã chuẩn bị chiến một trận.

Người thanh niên trẻ khẽ mỉm cười: "Tại hạ Dương Tử Ca, không biết cô nương xưng hô thế nào?" "Long Hương Nguyệt!" Quý nữ Long gia lại nhìn về phía cô gái trẻ. "Cảnh Di." Cô gái kia nói. "Các ngươi canh giữ ở cửa nhà tiểu cô của ta là có ý gì?" Long Hương Nguyệt hỏi thẳng, tính cách của nàng là vậy. Cảnh Di cười nói: "Long cô nương, hiện tại Ngữ San đại nhân đang ở cùng Thiếu chủ nhà ta, hai vị vẫn không nên làm phiền mới tốt." "Thiếu chủ nhà ngươi lại là người nào?" Long Hương Nguyệt nhíu mày. "Khai Vân cấm địa, Trọng Bát Độ!" Cảnh Di và Dương Tử Ca đồng thời nói, ngữ khí không ai không cung kính, cứ như thể trước mặt họ đang đứng một vị thần linh vô thượng. Trong lòng Lăng Hàn nhất thời chấn động, Khai Vân cấm địa? Khai Vân Vương? Năm xưa, Thiên Hà Vương bị Khai Vân Vương phản bội, hai mặt thụ địch, nếu không hắn tu luyện bí pháp Tiên Vương, hoàn toàn có khả năng mở ra cánh cửa Tiên Vực. Điều này cũng khiến Thiên Hà Vương đại hận, trong di ngôn mạnh mẽ yêu cầu người thừa kế phải giết Khai Vân Vương. Sau đó Khai Vân Vương này lập Khai Vân cấm địa?

"Chưa từng nghe nói!" Long Hương Nguyệt nhướng mày. "Tránh ra, ta muốn gặp tiểu cô của ta!" "Xin lỗi, Long cô nương." Cảnh Di áy náy nở nụ cười, nhưng không hề có ý tránh ra. Long Hương Nguyệt giận dữ. Đây là Long gia, hai người các ngươi là người ngoài lại dám ngăn cản mình, có còn vương pháp không? "Cheng" một tiếng, nàng rút kiếm, mặt trầm như nước, đã động sát ý. Nàng vừa định ra tay, nhưng cảm giác trên vai nặng trĩu, làm sao cũng không thể bước ra một bước. Nàng quay đầu nhìn, chỉ thấy Lăng Hàn một tay đặt trên vai nàng. "Ngươi không phải đối thủ của bọn họ." Lăng Hàn nói. Dù Long Hương Nguyệt tiến bộ không chậm, nhưng hiện tại nàng chỉ là Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị đỉnh cao, trong khi Cảnh Di và Dương Tử Ca đều là Hằng Hà Cực Cảnh. "Hắn quan tâm ta!" Trong lòng Long Hương Nguyệt không khỏi ngọt ngào, đầy bụng tức giận nhất thời tan thành mây khói.

Lăng Hàn thu tay về, nhìn hai người Cảnh Di nói: "Làm khách phải có quy tắc của người làm khách, nhiễu khách đoạt chủ là không nên." "Ngươi là ai?" Hai người này nhìn Lăng Hàn, trên mặt có một tia thận trọng. Đều là Hằng Hà Cực Cảnh, bọn họ đương nhiên cũng có thể phát hiện sự mạnh mẽ của Lăng Hàn, nên đề phòng hắn. "Lăng Hàn." "Lăng Hàn?" Cả hai đều nghi hoặc, hiển nhiên chưa từng nghe nói tên của Lăng Hàn. Nhưng việc hắn họ Lăng và nói rõ hắn không liên quan đến Long gia, cũng khiến hai người mất đi sự kiêng kỵ. "Ha ha, hóa ra ngươi cũng chỉ là khách mà thôi, lại có tư cách gì chỉ trích chúng ta?" Dương Tử Ca thản nhiên nói. "Là không có, có điều, ta muốn đi vào, các ngươi lại có tư cách ngăn trở ta sao?" Lăng Hàn chỉ chỉ cửa lớn. "Ngươi có thực lực này sao?" Cảnh Di chiến ý hừng hực. Mỗi Vương giả tất nhiên đều hiếu chiến, nếu không, không trải qua tầng tầng chiến đấu gột rửa, làm sao có thể đạt đến độ cao như vậy? Lăng Hàn không nói gì, chỉ bước về phía trước một bước. Dưới khí thế cảm ứng, hai người Cảnh Di cũng đồng thời nhảy tới một bước, cả hai đều giơ hai tay lên, muốn ra tay. Nhưng sau một khắc bọn họ lại ngơ ngác, bởi vì bọn họ vẫn chưa ra tay, song chưởng của Lăng Hàn đã đặt lên vai họ. Cứ như thể ngũ giác của họ bị đình trệ ngắn ngủi, rồi sau đó trong nháy mắt đã là cục diện hiện tại. Nếu như Lăng Hàn không phải đưa tay lên vai của bọn họ, mà là trên thiên linh cái thì sao? Hai người không khỏi mồ hôi như mưa, vậy chỉ cần đối phương dẫn động lực lượng, trực tiếp phá tan thần hồn của bọn họ. Mặc bọn họ có thiên kiêu đến đâu, cũng chỉ có một con đường chết. Lăng Hàn vỗ vỗ vai hai người nói: "Ngoan, đi sang một bên." Hắn thu tay về, hai người Cảnh Di vội vàng tách ra. Bọn họ kinh hãi đến mức trái tim đập mạnh. Rõ ràng mọi người đều là Hằng Hà Cực Cảnh, tại sao chênh lệch lại lớn đến vậy, cứ như thể họ ngay cả một chiêu của Lăng Hàn cũng không tiếp được. "Thiếu chủ có lệnh, bất luận người nào cũng không được quấy nhiễu!" Dương Tử Ca cắn răng, rút ra binh khí – một Chiến Qua, từng viên Thần văn thắp sáng, khiến khí thế của hắn tăng lên mạnh mẽ. Cảnh Di cũng vậy, nàng dùng song đao, tản mát ra khí thế không hề thua kém Dương Tử Ca chút nào. Lăng Hàn thờ ơ cười nói: "Nể tình các ngươi cũng là nghe lệnh làm việc, ta sẽ ra tay nhẹ một chút." Hai người Cảnh Di đều khẽ quát một tiếng, vung binh khí công kích đến, vù, Thần văn phát sáng, uy thế như biển. Long Hương Nguyệt không khỏi biến sắc, tuy nàng tự phụ, nhưng tuyệt không cho rằng mình có thể sánh ngang với sức chiến đấu như vậy, đừng nói thủ thắng, ngay cả có thể tiếp chiêu hay không cũng phải đánh dấu chấm hỏi. Nhưng nàng có lòng tin với Lăng Hàn, người ta ngay cả Thánh Vương cũng giết hai vị, chỉ là Hằng Hà Cực Cảnh lại tính là gì...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!