Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 344

Chương 344: Lửa Băng Giao Chiến

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1716 đến 1720 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự đối đầu đỉnh cao giữa kiêu ngạo Tiên Vực và tiềm năng Cổ Giới, nơi Lăng Hàn buộc phải bộc lộ sức mạnh ẩn giấu để bảo vệ người thương. Tác giả khéo léo phơi bày sự khinh thường của những kẻ bề trên cùng bi kịch của các Ma Chủ bị vướng vào cuộc chiến không cân sức. Xuyên suốt là cảm giác hồi hộp, căng thẳng khi ranh giới sinh tử chỉ cách một sợi tóc, đẩy cảm xúc người đọc lên đến đỉnh điểm.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa chốn nguyên thủy hoang vu, một kẻ đến từ Tiên Vực, Hàn Kỳ, đang ngập tràn hân hoan. Hắn vừa thu hoạch được một gốc Hư Không Hoa quý hiếm, lại vô tình "nhặt" được một tuyệt thế giai nhân. Hắn tự nhủ, chuyến rèn luyện tưởng chừng khổ ải này hóa ra lại là một cơ duyên trời ban. Hư Không Hoa, ngay cả ở Tiên Vực cũng cực kỳ trân quý, còn mỹ nhân kia, vẻ đẹp của nàng khó lòng tìm thấy đối thủ ở bất cứ đâu.

Những kẻ khác, những Ma Chủ vốn đang dốc toàn lực tiến về phía Hư Không Hoa, giờ đây lại như những bóng hình mờ nhạt. Trước không gian quỷ dị, không ai có thể thực sự phô diễn tài năng. Ngay cả Tiên cấp cũng chưa bước vào, ai nấy đều không có ưu thế đáng kể. Chỉ còn hơn một dặm đường, tưởng chừng chỉ một bước là tới, nhưng sau bốn ngày ròng rã, họ chỉ nhích được gần trăm trượng. Càng gần Hư Không Hoa, không gian chồng chất càng thêm lợi hại, bóp nghẹt mọi bước chân.

Thế rồi, khi chỉ còn khoảng trăm trượng, một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột ập đến. Thần thức của họ được giải phóng, mọi ràng buộc tan biến. Không gian trở lại bình thường. Hư Không Hoa chập chờn, không tỏa hương hữu hình, nhưng tất cả đều ngửi thấy một mùi hương mê hoặc, làm say đắm tâm trí.

"Mấy con mèo con chó nào cũng chạy đến đây à!" Một tên Ma Chủ khinh thường lướt mắt qua Lăng Hàn và Nữ Hoàng, nhưng câu tiếp theo lại khiến người ta bất ngờ, "Các ngươi tạm đứng sang một bên, ta sẽ bảo đảm an toàn cho các ngươi!" Vẻ đẹp của Nữ Hoàng đã làm lay động trái tim vốn chai sạn của hắn, nếu không, hắn sẽ chẳng phí lời làm gì. Các Ma Chủ khác chỉ cười nhạt, không nói gì thêm. Vẻ đẹp khuynh thành của nàng đã đánh thức những khát vọng sâu thẳm, dù không có lời đề nghị kia, họ cũng sẽ tự khắc lưu tâm, không để nàng bị tổn hại.

Hàn Kỳ, với vẻ mặt khinh bỉ tột độ, cất giọng lạnh lùng: "Tất cả cút hết cho ta! Mấy tên tép riu cũng dám tranh giành cơ duyên với ta!"

"Người trẻ tuổi, ngươi quá ngông cuồng!" Hoang Vân Ma Chủ quát lạnh.

"Muốn chết!" Hàn Kỳ giơ ngón tay điểm nhẹ. Không có cảnh tượng long trời lở đất, chỉ một tia sáng đỏ bay ra, nhưng tốc độ nhanh như chớp, vừa rời tay đã xuất hiện trước mặt Hoang Vân Ma Chủ. "Phụt!" Tia sáng xuyên thẳng qua trán, rồi thoát ra sau gáy, máu tươi tung tóe. Ánh mắt Hoang Vân Ma Chủ lập tức ảm đạm, sinh cơ tiêu tán. Trong không gian không trọng lực, hắn vẫn đứng thẳng, nhưng tứ chi buông thõng vô lực. Đất trời nhuốm màu bi thương, mưa máu rơi lả tả, tiếc thương cho một Ma Chủ đã ngã xuống.

Mọi người sững sờ, rồi kinh hãi. Đó là một vị Huyền Ma, vậy mà bị một người trẻ tuổi giết chết chỉ bằng một đòn! Điều này quá phi lý, khiến họ nghi ngờ có phải mình đang bị ảo thuật hay không.

"Đã bảo các ngươi cút mà không cút, vậy đừng trách ta đại khai sát giới!" Hàn Kỳ lạnh giọng nói, "Oanh!" Khí tức của hắn bùng nổ không chút kiêng dè, như núi lở, như biển gầm, khủng bố đến không thể diễn tả.

"Thiên… Thiên… Thiên Ma!" Một Ma Chủ run rẩy thốt lên, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.

Vốn dĩ, ngay cả Hoàng Ma cũng không quá sợ Thiên Ma, vì tốc độ gần như nhau, không chọc nổi thì trốn đi là được. Nhưng giờ đây thì khác. Không gian chồng chất khiến việc đến đây tốn vô vàn thời gian, việc rời đi cũng tương tự, đủ để một Thiên Ma thong dong giết chết họ hàng trăm lần. Đây là một hoàn cảnh tuyệt vọng! Một số người nhìn chằm chằm Hư Không Hoa, tin rằng không gian quỷ dị là do nó gây ra. Nếu lấy được hoa, không gian sẽ trở lại bình thường, họ có thể bỏ chạy.

"Ha ha, từ bỏ những ảo tưởng vô ích đó đi!" Hàn Kỳ cười lớn, cơ thể hắn tuôn ra sương mù trắng xóa, bao phủ toàn bộ khu vực trong nháy mắt. Tất cả mọi người cảm thấy cơ thể như bị yểm bùa, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay. "Xong rồi!"

Hàn Kỳ đứng chắp tay, dường như chẳng coi những Ma Chủ kia ra gì. Trong mắt hắn, họ chỉ là lũ giun dế, đánh bại họ có gì đáng tự hào? Hắn ra tay tàn nhẫn, chỉ điểm một cái, "Đùng!" Đầu một Ma Chủ lập tức nổ tung, thần hồn cũng tiêu diệt.

"Ta căm ghét nơi này." Hắn vừa thu ngón tay, vừa nhìn mọi người, thưởng thức vẻ sợ hãi trên mặt họ. "Vốn dĩ vị trí của ta là Thánh Địa tu luyện, nhưng trưởng bối trong tộc vì rèn luyện ta, cố ý đẩy ta vào cái nơi nguyên thủy khắc nghiệt này."

"Ta nhớ những bằng hữu cũ của mình, ta muốn trở về, nhưng ta chỉ có thể ở lại đây, lẫn lộn với các ngươi!" Hàn Kỳ dừng lại, rồi nói tiếp: "Ta cũng không than vãn oan ức, các ngươi xứng sao?" Hắn lại điểm một ngón tay, tên Ma Chủ thứ hai cũng nổ đầu.

"Dù sao, trời cao cuối cùng cũng coi như mở mắt." Hắn nhìn về phía Loạn Tinh nữ hoàng. "Ban cho ta một tuyệt thế giai nhân, còn có một gốc Tiên dược! Ha ha, ta vui lòng nhận!" Hắn vươn tay, tóm lấy Nữ Hoàng.

"Tiểu Tháp!" Lăng Hàn khẽ nói. "Vù!" Trong cơ thể hắn bùng nổ một luồng lực lượng đáng sợ, trong nháy mắt đẩy tu vi của hắn lên Sáng Thế Cảnh đại viên mãn. Hắn ra tay, một quyền đánh tới bàn tay của Hàn Kỳ, "Oành!" Bàn tay kia lập tức bị đánh cho nứt toác.

Hàn Kỳ khẽ run, giơ tay nhìn, lòng bàn tay đã rách toác, máu tươi trong suốt như ngọc tuôn trào. Hắn không khỏi nhìn Lăng Hàn nói: "Ngươi quả thực có chút kỳ lạ, rõ ràng chỉ là Hằng Hà Cảnh, lại đột nhiên nắm giữ tu vi Sáng Thế Cảnh đại viên mãn đỉnh cao... Ồ, khí tức này, ngươi lại dung hợp quy tắc hai giới! Ngươi không phải người nơi này!"

Cổ Giới đã phân chia làm hai, quy tắc cũng theo đó mà chia đôi, vĩnh viễn không thể có người đồng thời nắm giữ quy tắc hai giới để mở ra cánh cửa Tiên Vực. Bởi vậy, có thể dung hợp quy tắc hai giới chỉ có một khả năng… giống hắn, đến từ Tiên Vực! Lời này lọt vào tai các Ma Chủ khác, mỗi người đều nhen nhóm hy vọng. Sáng Thế Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, chẳng phải là Thiên Ma đỉnh cao sao? Vậy, chỉ cần Lăng Hàn chịu cứu, họ sẽ không phải chết!

Lăng Hàn phóng thích khí thế, va chạm với sương trắng. Nhưng đây là bí pháp của Hàn gia, tuyệt đối không phải khí thế thông thường có thể đối kháng, chỉ có thể giúp bản thân Lăng Hàn khôi phục tự do mà thôi.

"Ha ha ha ha!" Hàn Kỳ cười lớn. "Nếu cùng đến từ Tiên Vực, lẽ nào ngươi không biết, đây chính là Tiên pháp, không phải khí thế của ngươi có thể phá tan? Ngươi là người của nhà nào thành nào, hãy xưng tên ra, miễn cho bị ta ngộ sát." Hắn đang dò hỏi thân phận Lăng Hàn. Nếu Lăng Hàn có lai lịch lớn ở Tiên Vực, hắn sẽ hạ thủ lưu tình. Rốt cuộc, được đưa đến đây rèn luyện không phải con rơi của gia tộc, mà chỉ có thiên kiêu được coi trọng mới có cơ hội như vậy. Cổ Giới tàn tạ, nhưng nếu có thể tu luyện đến viên mãn ở đây, tiềm lực tương lai sẽ không thể lường. Hơn nữa, trừ khi là kỳ tài ngất trời, gia tộc sẽ không phí sức đưa người vào Cổ Giới. Thiên tài như vậy chắc chắn có bí thuật bảo vệ, nếu bị giết, gia tộc có thể dễ dàng truy ra thủ phạm… trừ khi thực lực của thủ phạm còn cao hơn người thi thuật. Bởi vậy, Hàn Kỳ trước tiên phải xác định, thế lực sau lưng đối phương hắn có chọc nổi không. Hắn ngông cuồng, nhưng không hề ngốc, nếu không cũng chẳng được đưa đến Cổ Giới rèn luyện.

Nhiều Ma Chủ nghe không hiểu ra sao, Tiên Vực là nơi nào? Một tổ chức mạnh mẽ nào đó của Minh Giới sao?

Lăng Hàn cười nhạt nói: "Thương Nguyệt thành, Đinh gia." Hắn chẳng ngại kéo thêm chút cừu hận cho Đinh gia.

Hàn Kỳ suy tư một lát, rồi lộ vẻ khinh bỉ: "Hóa ra chỉ là một thành nhỏ!" Hắn không còn kiêng kỵ. Dù chưa từng nghe về Đinh gia này, hắn biết Thương Nguyệt thành thuộc đẳng cấp nào, nơi Trảm Trần đã có thể xưng tôn, hoàn toàn không thể sánh với Hàn gia. Tuy nhiên, hắn hơi lạ, Trảm Trần lão tổ nhiều nhất chỉ có thể tự mình phá vào Cổ Giới, không thể đưa người khác vào được… Quên đi, không cần bận tâm, trước mặt Hàn gia, Trảm Trần Cảnh cũng chỉ là bé nhỏ không đáng kể.

"Ngươi cũng không tự lượng sức mình, lại dám khiêu khích ta!" Hàn Kỳ cười lạnh, lòng hắn đã định, không còn kiêng kỵ, vươn tay phải tóm lấy Lăng Hàn.

Lăng Hàn vận chuyển Cực Dạ Chi Ám, bóng tối vô tận lan tỏa, hóa thành màn đêm thuần túy nhất, ngăn cách ngũ giác. Khu vực sương trắng bao phủ lập tức biến mất, bị bóng tối xâm chiếm, nuốt chửng, nhưng không hoàn toàn, mà cuối cùng tạo thành thế cân bằng, mỗi bên chiếm một nửa giang sơn. Lăng Hàn và Hàn Kỳ đều hơi kinh ngạc, vì cả hai đều không ngờ thực lực đối phương lại có thể chống lại mình. Lăng Hàn nhanh chóng thoải mái, đây chỉ là Hắc Tháp truyền lực, giúp hắn có được sức mạnh và quy tắc của Sáng Thế Cảnh đại viên mãn, nhưng trên thực tế, đây không phải thực lực chân chính của Lăng Hàn… hắn tin rằng khi đó mình có thể mạnh hơn nữa.

Nhưng Hàn Kỳ thì thực sự kinh hãi. Hắn có lai lịch lớn đến mức nào? Hàn gia ở Tiên Vực ít có đối thủ, và hắn là tài năng xuất chúng trong thế hệ trẻ của Hàn gia, sức chiến đấu phải nghiền ép đồng cấp. Nhưng Lăng Hàn lại có thể ngang hàng với hắn? Điều này khiến hắn không thể chấp nhận.

"Chỉ là trên lực lượng và công pháp gần như mà thôi!" Hắn lập tức cười gằn. Sức chiến đấu không phải do những con số cố định này quyết định, nếu không thì đánh nhau làm gì, cứ so cái này là được.

Lăng Hàn cười nhạt, điều này cũng là điều hắn muốn nói. Nắm giữ đại sát khí như Cửu Thiên Hỏa, đánh nhau cùng cấp, ai có thể ngang hàng? Ngươi ít nhất phải nắm giữ công pháp cấp bậc Tiên Vương!

"Các ngươi đều lùi về sau, ta bảo đảm các ngươi không có việc gì!" Hắn thản nhiên nói. Vì Cực Dạ Chi Ám và sương trắng đứng song song, những Ma Chủ kia cũng khôi phục thân thể tự do. Lăng Hàn nói chính là nói với họ. Các Ma Chủ đều cảm khái. Ban đầu, một Ma Chủ đã nói lời tương tự với Lăng Hàn, trong mắt họ là điều hiển nhiên, nhưng không ngờ, chỉ sau bao lâu, đối tượng nói câu này lại đổi thành họ. Hơn nữa, họ còn phải mang ơn. Ba mươi năm phong thủy xoay vần, thật nhanh!

"Hừ, lùi hay không kết quả đều giống nhau, chỉ có một con đường chết!" Hàn Kỳ không phản đối, hắn đã tiết lộ bí mật Tiên Vực, những người này chỉ có một con đường chết. "Băng vụ!" Hắn khẽ quát một tiếng, sương trắng lập tức hóa thành hàn khí dày đặc, ngay cả đối với Sáng Thế Cảnh đại viên mãn cũng gây ra uy hiếp lớn. Bốn phía, dù những Ma Chủ kia có Lăng Hàn che chắn ở phía trước cũng lạnh run, cảnh giới của họ chênh lệch quá lớn, làm sao có thể đối kháng Sáng Thế Cảnh đại viên mãn?

Lăng Hàn nhìn Loạn Tinh nữ hoàng, khẽ nhấn một cái, thu nàng vào Hắc Tháp. Hàn Kỳ là một kình địch, hắn phải đề phòng những Ma Chủ phía sau nhân cơ hội ra tay với Nữ Hoàng. Cần có lòng phòng bị người, hắn không muốn đến lúc đó hối hận.

Hàn vụ sao? Lăng Hàn cười nhạt, đối phương chắc chắn sẽ không nghĩ đến, trong cơ thể hắn có một luồng lực lượng bản nguyên là Cửu Thiên Hỏa. "Tiên Diễm!" "Oanh!" Trong cơ thể Lăng Hàn phun trào hỏa diễm trắng lóa, có đại đạo phù văn phía trên.

Hàn Kỳ khinh thường, chỉ là gia tộc Trảm Trần mà thôi, tu luyện Tiên pháp có thể mạnh đến mức nào? Nhìn xem, đại đạo phù văn cũng không hoàn chỉnh, thế này mà muốn chống lại mình? Kẻ ngốc nằm mơ! Nhưng hắn lập tức phát hiện điều bất thường, bởi vì băng vụ hắn phóng thích đang tan chảy, lần thứ hai khôi phục lại cục diện cân sức ngang tài với Lăng Hàn. Cái này cái này cái này! Hắn kinh ngạc, Tiên thuật của mình lại thực sự bị chống lại. Làm sao có thể chứ? Đại đạo phù văn của đối phương không hoàn chỉnh, thế mà đã có thể đối kháng mình, vậy nếu hoàn chỉnh, mình còn là đối thủ sao?

Đây là đệ tử của một gia tộc Trảm Trần ư? Hàn Kỳ không tin. Trong lòng hắn không khỏi nảy ra một suy đoán… tên này sẽ không phải được truyền thừa Tiên Vương chứ? Nếu không, chỉ là gia tộc Trảm Trần, làm sao có thể so với hắn? Ha ha, đây thực sự là cơ hội trời cho! Hắn lộ ra vẻ mặt uy nghiêm đáng sợ. Lần này thực sự là kiếm bộn rồi, Tiên dược, tuyệt sắc, bí pháp Tiên Vương, một hơi để hắn có được ba loại.

"Đừng lộ ra loại vẻ mặt này, đó là mơ hão." Lăng Hàn thản nhiên nói. "Làm người phải làm đến nơi đến chốn, đừng nên nghĩ tới điều tuyệt đối không nên suy nghĩ nhiều!"

"Ha ha!" Hàn Kỳ cất tiếng cười to. "Ngươi còn rất cuồng!"

"Bình thường, ăn ngay nói thật mà thôi." Lăng Hàn nhún vai.

"Vậy hãy để ta xem một chút, rốt cuộc là miệng ngươi mạnh hay là thực lực của ngươi cứng!" Thân hình Hàn Kỳ khẽ động, đã giết tới trước mặt Lăng Hàn, đấm ra một quyền, "Vù!" Vô số phù văn hiện lên, quấn quanh trên nắm đấm của hắn, phía sau hắn hiện ra một Tinh Hà, ngôi sao nằm dày đặc. Hắn chuyên tu quy tắc băng sương, trong một quyền đấm ra, ngay cả hư không cũng bị ngưng tụ, cực kỳ đáng sợ.

Lăng Hàn không sợ, cung quyền đối diện. "Oành! Oành! Oành!" Hai người chân chính đấu mười mấy quyền, trên phương diện này khó phân cao thấp. Họ đều là Sáng Thế Cảnh đại viên mãn, hơn nữa đều nắm giữ quy tắc hai giới, sức chiến đấu không chênh lệch là bao. Tuy nhiên, Lăng Hàn khẽ nhíu mày, trong hình thức đối kháng trực diện này, hắn phát hiện thể phách của mình không chịu được. Phải biết, Hắc Tháp truyền lực chỉ tăng lên cảnh giới của hắn, thể phách vẫn dừng lại ở cấp độ ban đầu. Mà Hàn Kỳ xuất thân Tiên Vực, được tài nguyên tu luyện kinh người, trên thể phách cũng đạt trình độ rất cao, gần như có thể sánh với Thần Thiết cùng cấp. Điều này kém xa Bất Diệt Thiên Kinh, nhưng hiện tại lại cực kỳ nghịch thiên, gần như đứng ở thế bất bại.

"Ha ha ha ha, loại cặn bã từ thành nhỏ như ngươi đi ra, làm sao xứng so với Hàn gia ta!" Hàn Kỳ cười như điên, song quyền liên tục, hùng hổ dọa người, muốn thừa thế xông lên oanh vỡ Lăng Hàn. Chênh lệch cảnh giới thực sự quá lớn, khiến thể phách của hắn kém xa!

Lăng Hàn thầm lắc đầu, sẽ không tiếp tục cùng đối phương liều mạng nắm đấm, triển khai Lôi Đình Kiếm Pháp, "Xèo xèo xèo xèo!" Kiếm Khí ngang dọc, diệu chuyển trời cao. Hắn hung hăng đột phá, phá tan công kích của Hàn Kỳ, trong một quyền đấm ra, Kiếm Khí hóa thành một vệt ánh sáng, đâm thẳng mặt Hàn Kỳ.

"Băng Phong tầng chín!" Hàn Kỳ nhẹ rên một tiếng, sương trắng đột nhiên ngưng tụ trước mặt hắn, kết băng, hình thành phòng ngự như tường thành. Trên tường băng, đại đạo phù văn hiện lên, đây là phòng ngự cứng rắn không thể phá vỡ. Ánh kiếm đánh tới, nhưng chỉ tạo ra một vết nứt nhỏ trên tường băng thứ nhất.

"Ngay cả tầng chín của ta cũng không đánh tan được, còn vọng tưởng tổn thương ta?" Hàn Kỳ cười gằn. "Thật không biết ngươi từ đâu tới dũng khí, lại dám đấu với ta!"

Lăng Hàn hừ một tiếng, phát động Cửu Thiên Hỏa, hỏa diễm rừng rực bốc cháy trên nắm đấm, tường băng như ốc tuyết gặp phải canh sôi, lập tức tan chảy. "Cái gì!" Hàn Kỳ kinh hãi. Điều này vẫn chưa xong, Cửu Thiên Hỏa phát uy, nắm đấm của Lăng Hàn lướt qua, từng tầng tường băng tựa như giấy, bị Lăng Hàn đột phá, ép thẳng tới trước mặt Hàn Kỳ.

Hàn Kỳ nghẹn ngào, thất sắc, đây là Tiên thuật gì, lại khắc chế Cửu U Băng Vụ của Hàn gia thảm hại đến vậy? Hắn vốn tưởng rằng Lăng Hàn giỏi lắm cũng chỉ đột phá hai ba tường băng, nhưng không ngờ, hỏa diễm vừa ra, liền thế như chẻ tre. Hắn không thể không lùi lại, hỏa diễm kia thật đáng sợ, hắn có cảm giác, nếu bị bắn trúng, quy tắc đại đạo hệ băng trong cơ thể hắn sẽ bị hòa tan. Đáng chết! Cái này nhất định là bí pháp Tiên Vương, thông qua công pháp Tiên Vương tu luyện ra Tiên Diễm, nếu không làm sao có thể khắc chế Cửu U Băng Vụ? Phải biết, Hàn gia là chúa tể của Tam tinh đại thành, có Lão tổ Tiên Phủ Cảnh, mạnh hơn Trảm Trần không biết bao nhiêu lần.

"Cửu U Băng Thứ!" Thân hình Hàn Kỳ chớp động, tách ra một đòn của Lăng Hàn, sau đó cấp tốc phản kích, một ngón tay điểm ra, sương trắng ngưng kết thành một băng mâu, đâm tới sườn trái của Lăng Hàn. Một mâu này nếu đâm trúng, ngay cả một hành tinh khổng lồ cũng sẽ nổ tung, ẩn chứa toàn bộ lực lượng và quy tắc của một cường giả Sáng Thế Cảnh đại viên mãn, lực phá hoại đáng sợ đến không cách nào hình dung.

Lăng Hàn một quyền đối diện, hắn đánh ra một đạo hỏa diễm rừng rực, hóa thành một thanh Thần kiếm, chém về phía băng mâu. Mâu và kiếm va chạm, một mảng hồng và trắng mở ra, đây là hỏa và băng va chạm, cũng là hai loại quy tắc đại đạo va chạm, khiến toàn bộ thế giới biến thành hai loại màu sắc. Những Ma Chủ kia đều trốn về phía sau, nhưng vẫn bị dư âm xung kích đến mặt cháy đen, ngoài thân lại mang theo băng trụ. Điều này là vì họ đã bước vào Ma Chủ, đổi thành Hằng Hà Cảnh, một làn sóng dư âm này xung kích đủ để xóa sổ toàn bộ họ.

"Cheng!" Một tiếng vang có thể chấn động vũ trụ vang lên, thanh hỏa kiếm chặt đứt băng mâu, hung hăng phản kích, chém về phía Hàn Kỳ. Hàn Kỳ kêu rên, liên tục oanh hơn mười phát, đánh ra từng đạo băng mâu, dựa vào số lượng mạnh mẽ phá tan hỏa kiếm. Sắc mặt hắn hơi trắng bệch, cũng trở nên cực kỳ thận trọng, Lăng Hàn mạnh mẽ ngoài dự liệu của hắn, tuyệt đối không thể lại ôm thái độ xem thường, bằng không hắn thực sự có thể bị Lăng Hàn chém xuống.

"Giết!" Lăng Hàn gầm nhẹ một tiếng, thân hình nhảy ra, hai tay múa tung, lần thứ hai thăng cấp Lôi Đình Kiếm Pháp. Lần này, hắn hòa vào uy năng của Cửu Thiên Hỏa. Lăng Hàn và Hàn Kỳ ác chiến.

Bằng tâm mà nói, hai người hoàn toàn xứng đáng xưng một tiếng cường giả. Một người là Vương giả từ tiểu thế giới từng bước một đi ra, một người khác là thiên kiêu Tiên Vực, bất kể là thể phách, công pháp, lực lượng đều là đỉnh cao nhất Cổ Giới. Họ va chạm, kịch liệt, đặc sắc, đủ để ghi vào sử sách vạn cổ truyền lưu.

Những Ma Chủ kia cũng nhìn mà kinh ngạc đến ngây người. Hai người trẻ tuổi, ai cũng kém họ vô số năm tháng, nhưng người sau vượt người trước, bỏ lại họ ở đằng xa. Nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn. Họ cảm khái, nhưng không một chút mơ ước Hư Không Hoa, hiện tại họ chỉ có một ý nghĩ, chính là bình an rời đi. Có người đã bắt đầu lùi lại, nhưng cũng có chút người lưu lại, thứ nhất là muốn tận mắt chứng kiến quyết chiến mạnh nhất trong lịch sử Minh Giới, thứ hai cũng là một loại giúp đỡ với Lăng Hàn. Ngươi cứu ta, ta ngay cả dũng khí ở một bên vì ngươi khuyến khích cũng không có, vậy ta còn có tư cách xưng một tiếng Ma Chủ sao?

Lăng Hàn thực sự gặp phải kình địch. Hắn xác thực nắm giữ không ít Tiên pháp, nhưng Hàn Kỳ cũng như thế, hơn nữa còn là đời sau của thế lực cấp Tiên Phủ, nắm giữ Tiên pháp còn mạnh mẽ hơn Lăng Hàn, bất kể là Tuế Nguyệt Thiên Thu, Cực Dạ Chi Ám đều không chiếm được thượng phong trước mặt đối phương. Cũng may, vì họ chưa bước vào Tiên cảnh, không cách nào phát huy uy năng chân chính của Tiên thuật, tuy Tiên thuật có sự khác biệt, nhưng rơi xuống cấp độ Sáng Thế Cảnh, thực ra khác biệt cũng không lớn lắm.

"Không tồi không tồi, thực lực rất mạnh, đủ để ta lấy ra thực lực chân chính!" Hàn Kỳ cười to, tay phải điểm một cái, băng sương ngưng tụ, hóa thành một bộ thân thể băng sương, có chút tương tự dáng dấp của hắn, nhưng cao to ít nhất gấp trăm lần. "Hàn Sương Thiên Ảnh!" Hắn trầm thấp nói, tay phải liền điểm, từng người khổng lồ băng sương liên tiếp xuất hiện, cả người quấn quanh quy tắc băng sương, có đại đạo hóa thành sông dài chảy xuôi trong người. "Giết cho ta!" Hàn Kỳ ra lệnh một tiếng, tất cả người khổng lồ đều bước động hai chân, giết về phía Lăng Hàn.

Lăng Hàn không sợ, hai tay rung lên, trong tay hắn đã có thêm một thanh hỏa nhận, đây là Cửu Thiên Hỏa biến thành. Hắn giết về phía đám người khổng lồ, một kiếm chém qua, "Phốc!" Liền có một người khổng lồ bị hòa tan thành hơi nước. "Xem chiêu!" Hàn Kỳ cũng vọt tới, hai tay hắn kết ấn, trấn áp về phía Lăng Hàn.

"Cắt cho ta!" Lăng Hàn dật động Thiên uy, xung kích về phía Hàn Kỳ. Hàn Kỳ không khỏi cả kinh, lực lượng của hắn bị cắt mất hai tinh. Trong đối kháng cấp bậc này, lực lượng kém đến hai tinh sẽ ra sao? Hắn lập tức hét lớn một tiếng, trong cơ thể có đại đạo phù văn phát sáng, chặn lại trùng kích như thế. Lăng Hàn âm thầm gật đầu, không hổ là thiên kiêu Tiên Vực, chiêu này không có tác dụng. Hắn cũng không đáng kể, tuy Hàn Kỳ có thể chống đỡ Thiên uy của hắn, nhưng đối phương gọi ra người khổng lồ băng sương lại không được, bị hắn chém liên tục, tiêu diệt toàn bộ.

"Nên dung hợp Cửu Thiên Hỏa vào trong Lôi Đình Kiếm Pháp a." Lăng Hàn thầm nhủ, hiện tại kiếm đạo hắn đi chính là bao hàm thiên hạ vạn vật, chỉ cần có tác dụng, hắn liền nhét vào trong kiếm pháp. Loại bỏ đi rườm rà, lấy tinh hoa, chỉ bảo lưu bộ phận uy lực mạnh mẽ nhất. Hắn dật động Lôi Đình Kiếm Pháp, hòa uy năng của Cửu Thiên Hỏa vào. Đây cũng không phải là lực lượng quy tắc, mà là một đoàn hỏa diễm chân chính, ở Tiên Vực cũng có thể coi là chí bảo, một trong chín đại tổ hỏa. Bởi vậy, muốn hòa Cửu Thiên Hỏa vào trong Lôi Đình Kiếm Pháp, vậy thì không giống trước.

Một bên Lăng Hàn chiến đấu, một bên suy nghĩ, hiện tại hắn để hai người đồng thời vận chuyển, bởi vậy, trong kiếm pháp tự nhiên mang theo một tia uy năng của Cửu Thiên Hỏa, nhưng cách để Cửu Thiên Hỏa hoàn toàn phát huy uy lực, vẫn còn có chút xa. Nếu như có thể để hai người kết hợp càng thêm hoàn mỹ, sức chiến đấu của hắn lại có thể tăng lên một đoạn. Chờ chút… Nếu Cửu Thiên Hỏa là lực lượng bản nguyên của hắn, vậy cần gì phải hết sức dung hợp chúng nó? Cái này vốn là lực lượng của mình a!

Lăng Hàn không khỏi lộ ra nụ cười, hắn đi nhầm đường, thực ra đáp án lại cực kỳ đơn giản. Nếu Cửu Thiên Hỏa chính là lực lượng của hắn, hắn trực tiếp thôi thúc là được, lại giương Lôi Đình Kiếm Pháp, hai người liền có thể hoàn mỹ dung hợp lại với nhau. Hắn đã rơi vào một vùng sai lầm truyền thống trong suy nghĩ, cho rằng Cửu Thiên Hỏa chính là ngoại lực, trên thực tế, từ khi hắn luyện hóa Cửu Thiên Hỏa, nó đã biến thành một bộ phận thân thể của hắn.

"Ha ha ha!" Hắn cười to, đột nhiên chỉ tay vung lên, "Xèo!" Ánh kiếm đánh ra, nhanh đến không cách nào hình dung, trong nháy mắt liền cắt đến trước mặt Hàn Kỳ, trong ánh kiếm bao vây một đoàn liệt diễm. Hàn Kỳ kinh hãi đến biến sắc, hắn không sợ bí pháp của Lăng Hàn, chỉ sợ đoàn hỏa diễm kia. Hắn vốn định đấm ra một quyền, hóa giải ánh kiếm này, nhưng nhìn thấy bên trong còn bao vây liệt diễm, thì nhất thời bỏ đi ý nghĩ này.

"Xoạt!" Một đạo hàn quang lướt qua, chỉ thấy trong tay Hàn Kỳ đã có thêm một lá cờ, chỉ dài một thước, nắm trong tay hắn có vẻ hơi quái dị. Lá cờ có chút cũ, phía trên vẽ một mãnh thú, phun ra hàn vụ. Lăng Hàn kinh ngạc, vừa nãy mãnh thú trên lá cờ này giống như đột nhiên sống lại, phun ra một đạo sương lạnh, đúng lúc ngăn chặn ánh kiếm của hắn, bằng không nếu như Hàn Kỳ bị bắn trúng, Cửu Thiên Hỏa đã sớm thiêu sạch.

"Có thể buộc ta dùng Cửu U Hàn Thủy Kỳ, ngươi cũng đủ để tự hào!" Hàn Kỳ lạnh lùng nói. "Nhưng hiện tại, ngươi có thể đi chết!" Hắn vung động lá cờ, "Vù!" Lá cờ đón gió liền dài, hóa thành một chiến kỳ dài tới ba trượng. Hắn xem cột cờ là trường thương, quét, đâm về phía Lăng Hàn, mà mãnh thú trong lá cờ cũng đang không ngừng phun ra hàn khí, khiến cả Tinh Vũ tựa như rơi vào trong hầm băng vô tận. Cho dù là Ma Chủ thì đã làm sao, cường giả bốn phía đều lạnh run, không tự chủ được ôm lấy hai tay, mạnh mẽ thiêu đốt sinh mệnh hỏa diễm để đối kháng, bằng không sinh mệnh hỏa diễm sẽ tắt.

Lăng Hàn cũng không khách khí, lấy ra Tiên Ma Kiếm và kiếm gỗ, song kiếm hợp bích, đón lấy chiến kỳ. Mặc dù kiếm gỗ là Ma Binh cấp hai mươi, nhưng không thể chịu đựng uy năng của Cửu Thiên Hỏa, ngược lại là Tiên Ma Kiếm, tuy chỉ là cấp mười bảy, nhưng có thể chịu đựng, chỉ là thân kiếm trở nên đỏ chót, phù văn phía trên thật giống như muốn hòa tan. Lăng Hàn không lo lắng, những phù văn này chỉ là Tiên Ma Kiếm nuốt chửng lượng lớn Thần Thiết hình thành, không phải bản chất nó biến thành, nếu không thì, tiên văn lại há là hắn hiện tại có thể tiêu diệt? Cũng được, đối với Tiên Ma Kiếm mà nói, những phù văn này thực ra cũng chỉ là tạp chất, mài đi liền mài đi!

Lăng Hàn vung kiếm mà động, "Oanh!" Tiên Ma Kiếm lại thêm Lôi Đình Kiếm Pháp, dung hợp Cửu Thiên Hỏa, khái niệm này nghĩa là gì? Tiên Khí vốn là cấp bậc Tiên Vương, Cửu Thiên Hỏa cũng vậy, hai người này thêm cùng một chỗ, mạnh đến không có bằng hữu! Cho dù Tiên Ma Kiếm còn không có nhảy vào cấp độ của Tiên Khí, Cửu Thiên Hỏa cũng vô cùng non nớt, nhưng không nên quên, hiện tại Hàn Kỳ cũng chỉ là Sáng Thế Cảnh mà thôi.

Hàn Kỳ hối hận không thôi. Hắn lấy ra chiến kỳ, là muốn dựa vào cái này hòa nhau thế suy tàn, nhưng tuyệt đối không ngờ, Lăng Hàn so với hắn còn muốn mãnh liệt, bảo kiếm trong tay càng mạnh hơn, khiến thế yếu của hắn trở nên càng rõ ràng. "Đáng ghét!" Hắn gầm nhẹ một tiếng, đột nhiên quay đầu bỏ chạy. Đánh không lại, vậy còn tử chiến làm gì?

Chỉ là nơi này không gian chồng chất, hắn chạy vào tốn vô số thời gian, muốn rời khỏi cũng giống như thế, cần phía thời gian dài đi suy tính con đường rời đi, nhưng hiện tại làm sao có thời giờ? Lăng Hàn không có đuổi theo, nhưng một kiếm chém ra, mạnh mẽ xé rách không gian, như chống đỡ ở trước mặt Hàn Kỳ. Điều này làm cho Hàn Kỳ sợ đến gần chết, cái tình huống này là thế nào?

Lăng Hàn cũng sững sờ, nhưng nghĩ tới Tiên Ma Kiếm và Cửu Thiên Hỏa đều là tồn tại Tiên Vương tương lai, tự nhiên có chỗ khác thường, Hư Không Hoa giữ không nổi uy năng của bọn chúng cũng bình thường. Dù sao, trong Hư Không Hoa cũng chỉ là ẩn chứa quy tắc không gian, để Tiên Vương động lòng, mà không phải nói nó có thể đối kháng Tiên Vương.

Công kích đánh tới, Hàn Kỳ bị ép lấy chiến kỳ đón đỡ, kết quả chính là bị hỏa kiếm chém trúng, lưu lại một vết cháy. Hàn Kỳ đau lòng chết mất, ở trong Tiên Vực, Thần liệu cấp hai mươi chính là cực hạn, ở trên chỉ có Tiên liệu. Nhưng Tiên liệu hiếm thấy, đừng nói hắn không có khả năng nắm giữ, Hàn gia lão tổ cũng không có khả năng nắm giữ, ngay cả rất nhiều Tiên Vương cũng không cách nào nắm giữ. Vậy làm sao bây giờ? Tiên Vực có biện pháp của Tiên Vực, chính là lấy Thần liệu cấp hai mươi làm trụ cột, không ngừng dung hợp, lấy tăng lên phẩm chất của Thần liệu. Ở Tiên Vực, loại Thần liệu dung hợp này được gọi là bán Tiên liệu, tổng cộng chia làm năm cấp bậc, phân biệt lấy nhất tinh đến ngũ tinh xưng danh, nhất tinh cuối cùng, ngũ tinh cao nhất. Lá cờ này của hắn thực ra ngay cả nhất tinh cũng không đạt đến, tối đa chỉ có thể coi là nửa tinh, nhưng mà hắn không ngừng lấy lực lượng của bản thân luyện hóa thành, cũng được trưởng bối gia tộc gia trì thêm một mãnh thú, có thể triển khai Tiên thuật. Tương lai, hắn sẽ hòa vào càng nhiều Thần liệu, để cờ xí này theo hắn cùng một chỗ mạnh mẽ, nhưng vừa tới Cổ Giới không mấy ngày, Cửu U Hàn Thủy Kỳ này liền bị tổn thương, khiến hắn đau lòng chết mất.

Lăng Hàn cười ha ha, Hàn Kỳ đây là tự vào tử lộ, hiện tại hắn bị vây trong không gian trùng điệp, căn bản không thể hoàn thủ, chỉ có bị đánh. "Đây chính là ngươi tự tìm!" Lăng Hàn không ngừng xuất kiếm, "Xèo xèo xèo!" Từng đạo từng đạo Kiếm Khí xé ra không gian, cuồng oanh loạn tạc về phía Hàn Kỳ. Hắn nhất định phải tranh thủ thời gian giải quyết Hàn Kỳ, bằng không sau một ngày, Hắc Tháp truyền lực liền biến mất, đến lúc đó liền đến phiên hắn trốn vào Hắc Tháp.

Hàn Kỳ gào thét, hắn vung chiến kỳ đón đỡ, nhưng mỗi một lần chống đỡ, cờ xí sẽ bị xé rách một ít, cháy khét một chút, nếu kéo dài, cờ xí này liền xong. "Ngươi khinh người quá đáng!" Hắn lớn tiếng kêu lên. "Hàn gia ta là bá chủ của Cửu U Thành, đó là Tam tinh đại thành, tuyệt đối không phải Đinh gia ngươi có thể trêu tới!"

"Đến cắn ta à!" Lăng Hàn không phản đối, hắn báo tên Đinh gia chính là muốn gây phiền toái cho Đinh gia, nếu đã đáp ứng Hồ Vũ muốn đối phó Đinh gia, hắn tự nhiên không ngại trước khi đi Tiên Vực gây phiền toái cho Đinh gia. "Ngươi, nhất định sẽ hối hận!" Hàn Kỳ nghiến răng nghiến lợi, chỉ là thành nhỏ nhất tinh lâu la cũng dám trêu chọc mình, chờ hắn truyền tin tức quay lại Hàn gia, đối phương nhất định sẽ khóc.

"Đó là chuyện sau này, hiện tại ta trước tiên làm thịt ngươi!" Lăng Hàn lạnh lùng nói, tên này lại dám ra tay với thê tử của mình, đây là không thể tha thứ. Ánh kiếm như rực cháy, bay múa đầy trời. Hàn Kỳ thật không chịu nổi nữa, khi chiến kỳ bị cắt thành một cây gậy tre, hắn cũng lâm vào tuyệt cảnh, bị Kiếm Khí liên tiếp cắt trúng, mặc hắn làm sao vận chuyển Cửu U hàn khí đối kháng cũng vô dụng. Lực phá hoại của Tiên Ma Kiếm và Cửu Thiên Hỏa đều rất đáng sợ, ăn mòn cơ thể của hắn, cấp tốc chém chết sinh cơ của hắn.

Thân thể của Hàn Kỳ bị phá hủy, thần hồn bay ra, hóa thành một chùm sáng chỉ to bằng nắm tay, đó là một hình người, giống Hàn Kỳ như đúc. Kiếm Khí và hỏa diễm còn muốn lan tràn lên, nhưng một đạo u quang xuất hiện, mạnh mẽ cản lại Kiếm Khí và hỏa diễm. Đạo u quang này cực kỳ mạnh mẽ, miễn cưỡng xé ra không gian, bao vây thần hồn của Hàn Kỳ lóe lên, liền biến mất không còn tăm hơi. Không gian khép lại, phảng phất như xưa nay Hàn Kỳ chưa từng tồn tại.

Trong lòng Lăng Hàn rùng mình, cái này tuyệt không phải lực lượng của bản thân Hàn Kỳ, quá mạnh mẽ, vượt qua cấp độ của Sáng Thế Cảnh. "Là những Lão Tổ của Hàn gia làm biện pháp bảo vệ cho hắn, một khi thân thể bị hủy, nguy hiểm đến thần hồn, nguồn lực lượng này sẽ xuất hiện, mang theo thần hồn của hắn quay lại Tiên Vực." Hắn thầm nhủ. "Như vậy cũng được, hiện tại Hàn gia chỉ biết ta là người của Đinh gia, vậy tự nhiên cũng chỉ có thể đi tìm Đinh gia phiền phức." "Nơi đây không thích hợp ở lâu, lấy Hư Không Hoa liền đi." Lăng Hàn lập tức bay tới bên cạnh Hư Không Hoa, đưa tay ra đi hái. Có điều, không gian bên cạnh Hư Không Hoa sụp đổ, cái này có lực phá hoại đáng sợ, có thể để cho tất cả tồn tại rơi vào bẻ gẫy, nát tan. Cũng còn tốt, đây là Minh Giới, lực lượng mạnh nhất cũng chỉ là Sáng Thế Cảnh đỉnh cao, mà Lăng Hàn lại đang đặt chân ở cảnh giới này.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!