Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 343

Chương 343: Đồ Sát Thiên Ma: Kỳ Duyên Tiên Giới

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1711 đến 1715 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự trỗi dậy đầy uy lực của Lăng Hàn, biến một cuộc đối đầu tưởng chừng vô vọng thành màn đồ sát ngoạn mục, nhấn mạnh tầm vóc vượt trội của anh ta. Tác giả khéo léo đẩy kịch tính lên cao trào bằng cú lừa cái chết rồi tái sinh đầy bất ngờ, phô diễn những lá bài tẩy tối thượng của nhân vật. Bi kịch của các Thiên Ma không chỉ là sự thất bại về sức mạnh mà còn là cái giá phải trả cho sự ngạo mạn và phản bội. Đồng thời, chương truyện mở ra một hành trình mới đầy hứa hẹn với khám phá về Hư Không Hoa, báo hiệu những thử thách và cơ duyên tầm cỡ Tiên Giới đang chờ đón.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa không gian chìm trong bóng tối dày đặc, Lăng Hàn như một vị thần chiến tranh, không chút thương xót nghiền nát sự phản kháng yếu ớt của Thiên Ma. Sức mạnh của anh giờ đây đã vượt xa mọi giới hạn, không còn là những quy tắc thông thường của Minh Giới mà là sự áp đảo tuyệt đối từ Tiên Vực. Song kiếm trong tay anh hóa thành ngàn cánh tay Kim Cương, Kiếm Khí cuồn cuộn như bão tố, xé toạc không gian, nhuộm đỏ tinh hà bằng máu tươi của những kẻ tự xưng là bá chủ.

Lăng Hàn không chỉ mạnh mẽ về thể chất, mà còn sở hữu một chiến thuật tàn khốc. Trong màn đêm bao phủ, Thiên Ma khó lòng liên thủ, tạo cơ hội cho anh thỏa sức tung hoành. Từng chiếc đầu bay lên, đó là những Địa Ma, Huyền Ma cường đại, nhưng trước Lăng Hàn, họ yếu ớt như cỏ rác. "Một lũ lừa đời lấy tiếng!" Lăng Hàn lạnh lùng tuyên bố, tắm mình trong thần huyết, sát ý càng thêm bùng cháy. "Ta đã ban cho các ngươi cơ hội thành Tiên, đây là cái cách các ngươi báo đáp ư? Đừng nghĩ ta là tượng đất mặc sức nhào nặn! Các ngươi đã chọn, giờ thì tự gánh lấy ác quả!"

Trong tuyệt vọng, một vị Thiên Ma gầm lên ra lệnh rút lui cho những kẻ yếu hơn, nhưng đã quá muộn. Trong màn đêm hỗn loạn, ngũ giác của họ bị phong tỏa, không thể tìm thấy lối thoát. Lăng Hàn như một tử thần, chỉ nhắm vào Địa Ma và Huyền Ma, khiến chúng chết không kịp ngáp. Chỉ nửa canh giờ, toàn bộ Địa Ma và Huyền Ma đều bị đồ sát, thiên địa đau buồn, mưa máu tuôn rơi không ngớt.

Lăng Hàn sừng sững giữa biển máu, sát khí ngút trời. Cây kiếm gỗ giờ đây đã hoàn toàn hòa mình vào anh, biến thành một Ma Long đen kịt tỏa ra ma khí vô tận. Ngay cả những Thiên Ma còn sót lại cũng phải kinh hãi, nhận ra mình đã chọc phải một yêu nghiệt không thể tưởng tượng. Hối hận tràn ngập, nếu biết trước, họ đã hợp tác để cùng thành Tiên, thay vì đối mặt với cái chết cận kề.

"Chuyện đến nước này, không còn đường lui!" Thiên Ma nhà Chương gầm lên. "Tất cả dốc hết tuyệt chiêu, hôm nay không giết được tiểu tử này, hậu họa vô cùng!" Các Thiên Ma khác đồng loạt thiêu đốt bản nguyên, sức mạnh bùng nổ, pháp tướng vươn cao vạn trượng, bao quanh bởi vô số vì sao. Họ liều mạng, muốn dùng số đông để trấn áp Lăng Hàn.

Lăng Hàn cười gằn, ánh mắt sắc lạnh: "Giờ là lúc tiễn các ngươi lên đường!"
"Nằm mơ!" Các Thiên Ma đồng loạt tấn công, uy thế kinh thiên động địa. Một chưởng của họ có thể nghiền nát cả một hành tinh.

"Các ngươi cho rằng đây là sức mạnh mạnh nhất của ta sao?" Lăng Hàn mỉm cười bí ẩn, há miệng phun ra một ngọn lửa. Đó là Cửu Thiên Hỏa, một trong chín tổ hỏa của Tiên Vực!
Các Thiên Ma kinh hãi tột độ. Ngọn lửa này đáng sợ đến mức chỉ cần chạm vào một tia, họ sẽ hóa thành tro bụi. Lăng Hàn chỉ búng tay, từng đốm lửa nhỏ như ngón tay bay ra, truy đuổi các Thiên Ma. Chúng hoảng loạn bỏ chạy, nhận ra ngọn lửa này không cùng đẳng cấp với bất cứ thứ gì trong Minh Giới.

"Giờ còn muốn chạy sao?" Lăng Hàn gằn giọng, Cửu Thiên Hỏa vô tận bùng nổ, hóa thành một nhà tù khổng lồ bao vây toàn bộ Thiên Ma. "Một kẻ cũng đừng hòng trốn thoát!" Lao tù lửa bắt đầu co rút, khiến các Thiên Ma tái mặt. Ngọn lửa này mang theo đại đạo phù văn bất toàn, nhưng bản chất lại nghiền ép Sáng Thế Cảnh không biết bao nhiêu lần. Chúng không dám chạm vào, nhưng nếu không làm gì, sẽ bị thiêu rụi.

"Giết hắn!"
"Ít nhất cũng phải ép hắn vào Tiên Khí, vậy công kích sẽ tự tiêu!"
"Tấn công vĩnh viễn là phòng ngự tốt nhất!"

Các Thiên Ma điên cuồng lao về phía Lăng Hàn, sát khí đằng đằng. Lăng Hàn ngạo nghễ đứng, song kiếm buông thõng, tỏa ra sát khí kinh người: "Chê chết không đủ nhanh, cứ việc lại đây, ta sẽ tự tay tiễn các ngươi lên đường!"
"Ngông cuồng!"
"Chỉ dựa vào Tiên Khí mà thôi!"
"Nếu không có chút cơ duyên, một ý nghĩ của lão phu cũng có thể giết ngươi trăm lần!"

Các Thiên Ma giận tím mặt, điên cuồng công kích Lăng Hàn. Anh múa song kiếm chặn đứng đòn tấn công, nhưng không thể chống lại số lượng áp đảo. Mặc dù Hắc Tháp đã tạm thời nâng tu vi anh lên Sáng Thế Cảnh đại viên mãn, nhưng thể phách chưa theo kịp. Anh không lùi bước, vừa chiến đấu vừa chờ đợi lưới lửa siết chặt. Các Thiên Ma cũng liều mạng, thiêu đốt bản nguyên, không tiếc ngộ thương đồng đội, chỉ mong giết chết Lăng Hàn.

Tình thế trở nên cực kỳ khốc liệt. Mọi người đều sững sờ, không ai ngờ một cuộc chiến tưởng chừng như trò đùa lại biến thành màn sinh tử kinh hoàng. Lãnh Tiểu Nhiễm, Âu Dương Hà, Câu Hải, những thiên kiêu mạnh nhất đương thời, đều bàng hoàng khi chứng kiến Lăng Hàn tàn sát hàng trăm Ma Chủ, thậm chí cả hai mươi, ba mươi Thiên Ma.

"Giết! Giết! Giết!" Các Thiên Ma điên cuồng gào thét, lưới lửa đã co rút chỉ còn chưa đầy mười trượng. Chúng dồn dập tung ra đại chiêu, vũ trụ như sắp nổ tung, ánh sáng chói lòa như hàng chục mặt trời bùng nổ. Lăng Hàn liên tục trúng đòn, thần cốt vỡ nát, thân thể biến thành huyết nhân. Cuối cùng, một ánh kiếm kinh hoàng xẹt qua, đầu anh lìa khỏi cổ, nổ tung, thần hồn tan biến.

"Chết rồi!" Các Ma Chủ reo hò vui mừng. "Đáng tiếc, thần hồn nổ nát, không thể rút hồn đoạt bí pháp Tiên Vương!"
"Không đúng!" Lãnh gia Thiên Ma đột nhiên kinh hãi. "Tại sao lao tù lửa vẫn chưa biến mất?" Theo lẽ thường, Lăng Hàn chết, thủ đoạn của anh cũng phải tan biến.
"Tiểu tử này... vẫn chưa chết!" Các Thiên Ma xanh mặt, hình thần câu diệt mà vẫn chưa chết?

Một ngọn lửa cuồn cuộn, tỏa ra nhiệt độ kinh hoàng, cuốn lấy không gian. Trong ngọn lửa, một hình người dần dần ngưng tụ. Lăng Hàn tái sinh, Dục Hỏa Trùng Sinh! "Không thể nào!" Các Thiên Ma không thể chấp nhận sự thật này.

Nhưng chúng không còn thời gian kinh ngạc. Lưới lửa đã hoàn toàn siết chặt. Thiên Ma bị Cửu Thiên Hỏa thiêu đốt, phát ra những tiếng kêu thảm thiết. Đây là Tiên Diễm, chạm vào là hình thần câu diệt. Hơn hai mươi Thiên Ma không giãy dụa được bao lâu, nhanh chóng hóa thành tro tàn, tan biến khỏi trời đất. Thiên địa cùng đau buồn, mưa máu lại rơi xuống.

Lăng Hàn sừng sững, tóc đen bay phấp phới, hình ảnh tay cầm song kiếm, chiến một trận tàn sát hàng trăm Ma Chủ, trong đó có hơn hai mươi Thiên Ma, đã khắc sâu vào tâm trí mọi người, khai sáng kỷ lục chưa từng có trong Minh Giới. Ánh mắt Lăng Hàn quét qua, không ai dám nhìn thẳng, tất cả đều cúi đầu, rồi đồng loạt quỳ xuống, cúng bái như một vị Chiến Thần.

Một ngày sau, hiệu lực quán lực của Hắc Tháp biến mất. Lăng Hàn điều khiển Xuyên Vân Toa trở về Thần Giới. Trước khi đi, anh hàn huyên với Âu Dương Thái Sơn, học được nhiều kinh nghiệm quý báu. Đặc biệt là về truyền thuyết tu luyện một ngàn vạn ngôi sao ở Hằng Hà Cảnh để dung hợp quy tắc hai giới, đạt tới Cực Cảnh chân chính, được thiên địa tán thành, có thể trở thành Vương giả một thời đại ở Tiên Vực.

Lăng Hàn và Nữ Hoàng quyết định sẽ theo đuổi Cực Cảnh này, dời lại thời gian đột phá Sáng Thế Cảnh. Thiên Phượng Thần Nữ thì kiên định mục tiêu mau chóng bước vào Sáng Thế Cảnh, hy vọng có thể vượt lên trước.

Trên hành trình dài dằng dặc, ba người Lăng Hàn chủ yếu tu luyện trong Hắc Tháp, gặm dược, tìm hiểu dưới Luân Hồi Thụ. Gần bốn tháng sau, khi Lăng Hàn rời Hắc Tháp, anh sững sờ. Trước mặt anh là một đóa hoa khổng lồ không thể hình dung, màu sắc cũng không thể miêu tả, vừa rõ ràng lại vừa hư ảo, vô cùng quỷ dị.

"Đây là thần hoa gì?" Lăng Hàn hỏi Tiểu Tháp.
"Hư Không Hoa," Tiểu Tháp đáp ngay lập tức. "Đây là Tiên hoa, chỉ sinh trưởng trong vết nứt không gian, xuất hiện ở Minh Giới cũng không kỳ lạ."
Lăng Hàn hào hứng: "Tiên hoa? Ăn vào có thể thành Tiên sao?"
Tiểu Tháp khinh thường: "Nghĩ hay lắm. Tiên dược không trực tiếp tăng tu vi. Tiên hoa này chứa đựng quy tắc không gian, ăn vào có thể thể ngộ và nắm giữ quy tắc đó. Nó là chí bảo ngay cả Tiên Vương cũng phải thèm muốn."
Lăng Hàn quyết tâm: "Vậy nhất định phải lấy được."
"Ha ha," Tiểu Tháp cười khẩy, "Hư Không Hoa ẩn chứa quy tắc không gian, ngươi nhìn thấy nó, nhưng khoảng cách không biết bao xa. Có khi còn chưa tới, nó đã bị người khác lấy đi rồi."

Lăng Hàn không nản, điều chỉnh Xuyên Vân Toa đuổi theo. Một tháng, hai tháng, rồi ba tháng trôi qua. Không gian xung quanh Xuyên Vân Toa trở nên vô cùng quỷ dị, Lăng Hàn tiến một bước lại lùi ba bước, hay lùi một bước lại tiến mười bước. Mắt thường và thần thức đều mất đi ý nghĩa.

"Chỉ có nắm giữ quy tắc không gian mới tìm được đường tắt," Tiểu Tháp giải thích, rồi bất ngờ nói nhiều về Tiên Vương và các quy tắc.
Lăng Hàn ngờ vực: "Ngươi hôm nay uống nhầm thuốc sao, sao nói nhiều vậy?"
"...Mặc kệ ngươi." Tiểu Tháp hừ một tiếng, không trả lời nữa.

Lăng Hàn đành gọi Nữ Hoàng ra. Nữ Hoàng, với thân thể Tiên thai và ký ức huyết mạch, có nhận thức sâu sắc hơn về Tiên Vực. "Hư Không Hoa!" Nàng kinh ngạc. "Thời gian, không gian, Sát Lục, Hắc Ám là những quy tắc khó tu luyện nhất, chỉ có thể thông qua Tiên dược để tìm hiểu. Không gian là một trong những quy tắc mạnh mẽ nhất trước khi đạt đến Tiên Vương tầng chín."
Hai người liên thủ, cảm ứng không gian, chậm rãi tiến tới. Vài ngày sau, từng vệt kim quang đại đạo xuất hiện, các Ma Chủ khác cũng bị Hư Không Hoa thu hút. Một tháng sau, Lăng Hàn phát hiện một đóa hoa nhỏ bằng gang tay, y hệt đóa hoa khổng lồ kia, chính là chân thân của Hư Không Hoa. Đóa hoa khổng lồ chỉ là hư ảnh.

Các Ma Chủ cũng xuất hiện gần đó, mắt sáng quắc. Một tên Huyền Ma gầm lên: "Nếu không muốn chết, cút ngay cho bản tọa!" Một phần ba số người lập tức quay đầu rời đi.
"Hoang Vân Ma Chủ của Đô Long Tinh!" Có người nhận ra. "Hắn là bá chủ trong Huyền Ma."
"Hừ, những kẻ còn lại nếu bị bản tọa gặp gỡ, đừng trách bản tọa hạ thủ vô tình!" Hoang Vân Ma Chủ lạnh lùng tuyên bố. Nhưng không gian nơi đây quá phức tạp, dù chỉ cách mười mấy trượng, khoảng cách thực tế có thể là hàng trăm triệu dặm. Mọi người đều nghĩ: "Chờ coi!"

Lăng Hàn và Nữ Hoàng rời Xuyên Vân Toa. Khi Nữ Hoàng hiện thân, vũ trụ tối tăm bỗng sáng bừng, dung nhan tuyệt thế của nàng hấp dẫn mọi ánh nhìn.
Đúng lúc đó, một thanh âm vang lên: "Ồ, thực sự là vận may, vừa ra cửa một chuyến, lại gặp phải một cây Hư Không Hoa!" Một người trẻ tuổi, mặc áo vải trắng đơn sơ nhưng đầy phù văn Tiên khí, xuất hiện. Lăng Hàn giật mình. Người này đến từ Tiên Vực!

Hắn tên Hàn Kỳ, chỉ là Sáng Thế Cảnh nhưng lại sở hữu khí chất cao ngạo, khinh thường tất cả. "Ha ha, một đám cặn bã cũng dám cùng ta tranh cướp Tiên vật?" Hàn Kỳ lắc đầu, cười khinh miệt. "Ta tên Hàn Kỳ, còn đến từ nơi nào, các ngươi không xứng biết. Các ngươi chỉ cần biết rằng ta cao cao tại thượng, chỉ có thể cúng bái là được. Lập tức cút cho ta, bằng không, giết không tha!"
Hoang Vân Ma Chủ hừ lạnh, nhưng không làm gì được. Tất cả đều lao về phía Hư Không Hoa, Lăng Hàn và Nữ Hoàng cũng vậy.

Hàn Kỳ nhìn Nữ Hoàng, ánh mắt kinh diễm. Tuyệt sắc như vậy, hắn chưa từng thấy. Tim hắn đập thình thịch, một ý nghĩ chợt lóe lên: mỹ nữ như vậy phải thuộc về hắn.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!