Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
"Đợi ta!" Lăng Hàn buông một câu vội vã, thân ảnh đã như một mũi tên lao ra khỏi thạch thất. Thiên kiếp không chờ đợi ai, và chàng biết rõ điều đó. Chàng lao đi hơn ngàn dặm, tìm một nơi vắng vẻ, đủ xa khỏi những khu vực có người lui tới trong Thanh Hà Cốc. Đúng lúc ấy, tiếng sấm nổ vang trời, tia chớp đầu tiên xé toạc màn đêm.
Lăng Hàn không hề né tránh, mà chủ động đón nhận, để những luồng sét kinh hoàng đánh thẳng vào thân thể, phá hủy thần cốt rồi tái tạo. Đối với chàng, thiên kiếp giờ đây không còn là thử thách sống còn, mà là một quy trình rèn luyện, một cơ hội để cường hóa thần cốt và tẩy luyện Tiên Ma Kiếm. Thanh kiếm thần binh này tuy đã đạt đến Thánh cấp, nhưng qua sự tôi luyện của thiên kiếp, chắc chắn sẽ càng thêm sắc bén, không có chút nào là bất lợi. Nửa ngày sau, thiên địa đành phải thu lại uy nghiêm, bởi lẽ, thiên kiếp đã không thể làm gì được Lăng Hàn.
Thở phào nhẹ nhõm, Lăng Hàn vận chuyển một giọt Bất Diệt Chân Dịch, cảm nhận sự biến đổi trong thần cốt. Nụ cười mãn nguyện hé nở trên môi chàng. Tuy vẫn chưa bước vào Thánh cấp, nhưng cường độ thần cốt đã mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, đủ để chàng khắc thêm nhiều Sâm La Cửu Tuyệt Trận. Chàng tự ví mình như Hằng Hà Cảnh tu ra vô tận tinh tú, vượt xa đại viên mãn, trở thành một Ma Chủ dị biệt. Với hai mươi bảy tòa sát trận đỉnh cấp khắc sâu trong thần cốt, chàng tin rằng mình có thể chém giết bất kỳ đối thủ nào dưới Thánh cấp. Một luồng sát khí đáng sợ bùng phát từ đầu ngón tay, ngưng tụ thành một đạo ánh sáng chỉ dài một tấc, sắc bén như kiếm. "Dưới chiêu kiếm này, Đàm Nhất tuyệt đối không ngăn được!" Lăng Hàn thầm nghĩ, nhớ lại lần giao chiến trước. Giờ đây, chàng có thể đường đường chính chính đối đầu, và kết cục của Đàm Nhất chắc chắn sẽ là cái chết. Sát trận quả thực có lực phá hoại kinh người.
Tuy nhiên, Lăng Hàn cũng hiểu rằng cảnh giới của mình vẫn là Hằng Hà Cảnh đại cực vị, khó tránh khỏi bị tổn thương khi đối đầu trực diện với Cực Cảnh. Nhưng thể phách chàng quá mạnh, khiến việc làm bị thương chàng trở nên vô cùng khó khăn. Cầm trong tay cả thanh kiếm sắc bén nhất và chiếc khiên vững chắc nhất, ai có thể địch lại? "Ít nhất, không có kẻ biến thái tu ra ba trăm vạn ngôi sao trở lên, ta hoàn toàn không cần e ngại." Chàng lẩm bẩm. Nhưng rồi một câu hỏi chợt lóe lên: "Trong Thanh Hà Cốc này, liệu có tồn tại nhân vật như vậy?"
Nghi vấn này không lâu sau đã có lời giải đáp. Một thông báo được gửi đến, ba tháng nữa sẽ diễn ra một trận luận võ giữa các đệ tử, tất cả đều phải tham dự, không được phép khước từ. "Còn ba tháng, không biết có thể tiến thêm một bước nữa hay không." Lăng Hàn thầm thì. Chàng và Nữ Hoàng điên cuồng cắn nuốt đan dược. Nữ Hoàng, với Cửu Tử Thiên Công và chín phân thân, có thể thay phiên sử dụng dược lực mà không sợ kháng thuốc, nhờ đó đã đạt đến đại cực vị trung kỳ, tiến quân về phía hậu kỳ. Điều này khiến Lăng Hàn không khỏi cảm thấy kích động, nghĩ đến ngày Nữ Hoàng Đại Nhân đạt đến Sáng Thế Cảnh, việc "đẩy ngã" nàng sẽ trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Chàng thậm chí còn xoa tay, tưởng tượng những tư thế khác nhau, khiến mũi suýt chảy máu.
Lăng Hàn cũng bắt đầu nghiên cứu mấy môn Tiên thuật: Đại Diễn Công để rèn luyện nguyên lực, Cực Dạ Chi Ám tạo ra bóng tối che khuất ngũ giác, và Phi Long Tàn Ảnh Thủ. Người khác có một môn Tiên thuật đã là may mắn, chàng lại sở hữu đến ba môn. "Trước tiên học môn nào đây, thật là khổ não!" Chàng than thở một cách đầy "sung sướng." Dưới Luân Hồi Thụ, Lăng Hàn miệt mài tìm hiểu. Một ngày dưới cây bằng mười năm tu luyện, ba tháng trôi qua như ngàn năm khổ tu. Với ngộ tính của chàng, thành tựu đạt được là không nhỏ. Thời gian vội vã, ba tháng đã qua. Lăng Hàn mở mắt, khóe miệng nở nụ cười. Đến đây hai năm, chàng vẫn chưa từng giao thủ với các thiên kiêu Vương giả nơi đây, và giờ thì tay đã ngứa ngáy lắm rồi.
Tu vi của Lăng Hàn tăng lên nhanh chóng, nhưng vẫn không thể sánh với Nữ Hoàng, người đã đạt đến đại cực vị trung kỳ và đang tiến về hậu kỳ. Khoảng cách giữa hai người chỉ có thể nới rộng chứ không thu hẹp. Thiên Phượng Thần Nữ cũng tiến bộ thần tốc, bay thẳng Tinh Thần Cảnh đại viên mãn nhờ lượng lớn tài nguyên và Luân Hồi Thụ. Nàng tu luyện đến mức si mê, thậm chí không để Lăng Hàn gần gũi, cả ngày chỉ biết tu luyện, còn điên cuồng hơn cả chàng. Điều này cũng một phần do bị kích thích bởi tốc độ tu luyện của Lăng Hàn và Nữ Hoàng, cùng với việc các nữ nhân khác ở Tiên Vực có thể đã đạt đến Sáng Thế Cảnh. Nàng nào dám lười biếng, bởi làm "lão yêu" đâu phải là tư vị dễ chịu gì.
Lăng Hàn không khuyên nhủ nàng, cùng Nữ Hoàng rời thạch thất, đi đến bình đài trên thung lũng. Hôm nay là một ngày trọng đại. Phá Thiên Minh tuy chỉ có tám cấm địa, nhưng quy tụ hơn trăm tuyệt đại thiên kiêu, tất cả đều là Hằng Hà Cảnh trở lên. Những người không đạt đến cấp độ này thường chỉ tu luyện trong gia tộc. Tuy nhiên, Hằng Hà Cảnh, kể cả Cực Cảnh, cũng không phải là mạnh nhất ở đây, vì còn có bốn vị Ma Chủ, ba nam một nữ, với phong thái khiến người ta phải khiếp sợ. Lăng Hàn gật gù, nếu Bát Thạch cấm địa có thể sản sinh thiên tài như Hồ Phong, thì các cấm địa khác cũng không kém cạnh.
Lăng Hàn ngạc nhiên khi thấy ba trong số bốn Ma Chủ thậm chí không thèm liếc mắt nhìn chàng, nhưng một nam tử da ngăm đen lại chăm chú nhìn chàng, ánh mắt lộ vẻ không vui. "Kỳ lạ, mình tuyệt đối chưa từng gặp người này!" Lăng Hàn thầm nghĩ.
"Hừ hừ, Lăng Hàn, hôm nay ngươi là đến tự rước lấy nhục!" Một thanh niên nhảy ra, chính là Trịnh Mạc, người mặc giáp vảy đen, từng cùng nhóm năm người ngăn cản Lăng Hàn hai năm trước. Hắn luôn mặc bộ giáp bảo hộ này. Lăng Hàn liếc nhìn hắn, hai năm trôi qua, người này quả thật có tiến bộ, nhưng không đáng kể. Ở cấp độ này, thêm một hay mười ngôi sao cũng không thay đổi nhiều, nhưng ở tiểu cực vị thì lại là một bước tiến lớn.
"Rửa sạch mông chưa?" Lăng Hàn nhếch miệng cười trêu. Sắc mặt Trịnh Mạc tối sầm, hắn vẫn chưa quên câu nói đó. Thật là một kẻ lắm mồm! "Không cần chấp nhặt với hắn, dù sao lát nữa hắn cũng sẽ được nếm mùi!" Một người bên cạnh khuyên nhủ. Họ thấy Lăng Hàn đã tiến vào đại cực vị, nhưng vẫn không coi trọng. Đại viên mãn thì đã sao, không vào Cực Cảnh thì làm sao đấu với Cực Cảnh?
Lăng Hàn quay sang nhìn nam tử Ma Chủ da ngăm đen. Người này tướng mạo bình thường, nhưng nếu bước vào Sáng Thế Cảnh, hắn sẽ có khí phách uy hiếp thiên hạ. "Người kia là ai vậy?" Những người khác cũng bàn tán. Hóa ra, Ma Chủ này không phải tộc nhân của mười sáu cấm địa, mà là một "hạt giống" được phát hiện bất ngờ, mới được thu nhận một năm trước. "Cổ Phong, người này tên Cổ Phong." "Chưa từng nghe nói." "Ma Chủ trẻ tuổi như vậy, tư chất thật sự nghịch thiên, có thể ngang hàng với Âu Dương Hà, Lãnh Tiểu Nhiễm, Câu Hải." "Trước đây là tam bá chủ, giờ thành tứ bá chủ rồi." Mọi người xôn xao bàn tán, nhưng thông tin về Cổ Phong rất ít ỏi, chỉ vỏn vẹn một cái tên.
Vù, một con đường kim quang rải ra, một vị Huyền Ma xuất hiện. Đó là Lưu Cảm, một trong những người phụ trách nơi đây. "Bắt đầu rút thăm, tiến hành tỷ thí đi." Lưu Cảm nói. Đây là quy tắc cũ. Mọi người đều tiến hành rút thăm, ngoại trừ bốn vị Ma Chủ.
"Lăng Hàn!" Lưu Cảm gọi. Khi Lăng Hàn dừng lại, hắn nói tiếp: "Ngươi không cần tham gia tỷ thí, có thể ở một bên quan sát."
Cái gì! Trịnh Mạc và nhóm người kia sững sờ. Họ đã nhờ trưởng bối gia tộc lén lút sắp xếp để họ có thể đối đầu với Lăng Hàn, không ngờ Lưu Cảm lại trực tiếp phế bỏ mọi toan tính. "Tại sao hắn lại không cần tham gia tỷ thí?" Mấy người lập tức chất vấn. Dù đối mặt với một Huyền Ma, họ cũng không quá sợ hãi, vì với thiên tư của mình, họ tin rằng ngày sau sẽ thành Ma Chủ, thậm chí Địa Ma, Thiên Ma.
Lưu Cảm quét mắt qua những người này, lạnh nhạt nói: "Bản tọa nói không cần thì không cần, các ngươi có ý kiến gì sao?" Nhiệm vụ của Lăng Hàn là tăng cao tu vi, bước vào Sáng Thế Cảnh để trở thành trụ cột trong đường nối hai giới, dung hợp quy tắc và gia tốc sự hợp nhất hai thế giới. Sức chiến đấu của chàng không quan trọng, vậy tại sao phải đi tỷ thí? Chỉ cần quan sát, nếu có thể lĩnh ngộ được điều gì thì càng tốt.
"Chúng ta không phục!" Một vài kẻ đứng đầu, với thiên phú quá cao, từ nhỏ đã quen được coi như thái tử công chúa, lấy mình làm trung tâm. Giờ có người lại được ưu ái hơn, họ làm sao chịu nổi? "Hừ, có ý kiến thì đi nói với Lão tổ trong tộc các ngươi, vì quyết định này là của bọn họ!" Lưu Cảm phất tay, mạnh mẽ dập tắt sự bất mãn.
Lăng Hàn cũng hơi kinh ngạc, chàng đang định mượn cơ hội này để dạy dỗ đám người kia một bài học, nhưng lại không được ra tay. Tuy nhiên, một vị Huyền Ma đã mở miệng, chàng không nên phản đối. Chàng gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Nữ Hoàng, làm khán giả. Chàng muốn xem thế hệ trẻ của các cấm địa này đạt đến trình độ nào, so với Đàm Nhất thì ra sao. Chàng và Nữ Hoàng ngồi khoanh chân, nhận thấy ánh mắt ghen tị từ mọi người, bất luận nam nữ đều bị vẻ đẹp tuyệt thế của Nữ Hoàng làm cho khuynh đảo. Tuy nhiên, ánh mắt nhìn Lăng Hàn lại đầy khinh thường. Với các Vương giả, người "sợ chiến" đương nhiên là đáng hổ thẹn.
Cuộc chiến bắt đầu, từng trận đấu diễn ra. Lăng Hàn không khỏi thầm gật đầu, ở đây ít nhất có mười bảy người đạt đến trình độ của Đàm Nhất, thậm chí một vài người còn mạnh hơn, có thể đã tu ra ba vạn ngôi sao trở lên. Cuộc tỷ thí kéo dài gần năm ngày mới kết thúc. Trừ bốn vị Ma Chủ đệ tử, ba người đứng đầu là Chuẩn Mặc, Diệp Toàn và Lưu Thành. Trịnh Mạc, người thanh niên mặc giáp vảy, xếp thứ mười, cũng là một cao thủ đáng gờm, thực lực không hề dưới Đàm Nhất.
"Lăng Hàn, có dám đánh với ta một trận, ta có thể phong bế tu vi, rơi xuống giống như ngươi!" Trịnh Mạc đột nhiên nhảy ra, nhắm thẳng vào Lăng Hàn. Khiêu chiến công khai trước mặt mọi người, chàng hẳn là không thể tránh được? Nếu không dám ứng chiến ở cùng cấp, sau này còn mặt mũi nào gặp người? "Không dám ứng chiến sao?" Trịnh Mạc khiêu khích, mở ra Tinh Hà của mình. Mọi người thấy rõ phần lớn ngôi sao trong đó đều ảm đạm, chỉ còn khoảng 10 ngàn ngôi sao phát sáng rực rỡ, đúng bằng trình độ vừa bước vào Hằng Hà Cảnh đại cực vị.
Các thiên kiêu khác đều cười gằn. Nếu Lăng Hàn đến cả dũng khí chiến đấu cũng không có, vậy chàng còn xứng xưng là Vương giả sao? Lưu Cảm lộ vẻ không vui. Hắn đã nói Lăng Hàn không cần tham gia, nhưng Trịnh Mạc vẫn khiêu chiến, rõ ràng là xem thường quyền uy của hắn. Tuy nhiên, đây là một cuộc khiêu chiến, ngay cả hắn cũng không có quyền ngăn cản, chỉ có người trong cuộc mới có thể quyết định ứng chiến hay không. Lăng Hàn có thể từ chối, nhưng sẽ mất hết thể diện, bị mọi người khinh thường.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười. Chàng vốn đang muốn đánh người này một trận, không ngờ hắn lại tự đưa đến cửa, rất tốt! Chàng vỗ nhẹ tay Nữ Hoàng, ý bảo nàng đừng tức giận, rồi đứng dậy. "Ngươi muốn chiến, vậy thì đánh đi!" Trịnh Mạc mừng rỡ. Hắn nghĩ đây là chuyện chắc chắn, dù hắn tự trói buộc lực lượng, nhưng độ cao quy tắc vẫn là Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, đủ để nghiền ép đại cực vị. "Ha ha, ta lại nhường ngươi mười chiêu." Hắn cố ý nói hào phóng. "Được!" Lăng Hàn cũng không khách khí, thân hình nhảy vọt, một quyền đánh tới Trịnh Mạc.
Trịnh Mạc đã buông lời nhường mười chiêu, đương nhiên sẽ không tự vả mặt. Hắn khoanh tay thành hình chữ thập, chắn trước ngực, mạnh mẽ đón đỡ công kích của Lăng Hàn. Cú đấm của Lăng Hàn bùng nổ, lực lượng xung kích mạnh mẽ. Quang hoa ngút trời, khi lực lượng tan hết, Trịnh Mạc vẫn ngạo nghễ đứng đó. Hắn đã tu ra Cực Cảnh ở Sơn Hà, Nhật Nguyệt, Tinh Thần, nên dù đánh nhau cùng cấp, lực lượng của hắn cũng không kém Lăng Hàn, lại thêm quy tắc nghiền ép, sức chiến đấu vượt trội. Nhưng hắn khẽ nhe răng, cú va chạm cận thân vừa rồi khiến xương cốt hơi rung chuyển, nội phủ khó chịu, muốn thổ huyết. "Dựa vào, thể phách tên này thật sự kinh người, không thích hợp cận chiến, va chạm thân thể quá mãnh liệt."
Lăng Hàn lại tung ra một quyền. Trịnh Mạc hoàn toàn không muốn vật lộn với Lăng Hàn, nhưng hắn đã nói nhường mười chiêu. Hắn chỉ có thể cắn răng, tiếp tục đối đầu trực diện. Oành, nắm đấm hai người va vào nhau, lực lượng rung động, hư không xung quanh như muốn xé rách, cực kỳ đáng sợ. Đây chính là trận chiến của hai Vương giả Hằng Hà Cảnh đại cực vị, sức chiến đấu đã bay thẳng đại viên mãn, tự nhiên khủng bố vô cùng. Trịnh Mạc không lùi một bước, vẫn ung dung, nhưng chỉ mình hắn biết, cú đấm này chấn đến xương cốt hắn ong ong, như muốn vỡ thành trăm mảnh.
"Thật là phế vật, đánh nhau cùng cấp, nhường mười chiêu cũng không chiếm được thượng phong!" Xung quanh, vài người đã bắt đầu châm biếm. Trước đây họ chưa từng thấy Lăng Hàn, nhưng nghe nói hắn được phong Thập Thất Trưởng lão, điều này khiến họ bất mãn. Dựa vào đâu một người ngoài, yếu hơn họ lại có thể cưỡi trên đầu họ? "Trận chiến này chính là minh chứng, quả thực là cặn bã!" "Hừ, cũng không biết từ xó xỉnh nào chạy ra, lại vọng tưởng cưỡi lên đầu chúng ta, nghĩ quá nhiều!" "Ha ha ha, cứ để Trịnh Mạc cẩn thận dạy dỗ hắn!"
Lăng Hàn đương nhiên không để những lời đó vào tai. Chàng lao ra lần thứ ba, vẫn là một quyền đơn giản, trực tiếp, thô bạo. Oành! Oành! Oành! Lăng Hàn tung liền bảy quyền, Trịnh Mạc cũng không yếu thế chút nào mà đỡ bảy quyền, vẫn vững như bàn thạch. Với người ngoài, Trịnh Mạc dường như đang kiểm soát cuộc chiến, chỉ cần đỡ ba quyền cuối cùng, hắn sẽ bắt đầu phản công và nghiền nát Lăng Hàn. Nhưng Trịnh Mạc thì sắp khóc. Xương cánh tay hắn đã không chịu nổi, xuất hiện những vết rạn nứt như mạng nhện. Nếu không có thực lực mạnh mẽ, dùng nguyên lực ngưng tụ, thì xương đã sớm vỡ nát. Nhưng cứ thế này, hắn có thể kiên trì được mấy quyền nữa? Ba quyền... thật sự như cách xa chân trời!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, an ủi: "Kiên trì một chút, chỉ còn ba quyền." "Ngươi nha!" Trịnh Mạc cắn răng nói: "Sau ba chiêu, ta sẽ cho ngươi biết, hậu quả khi khiêu khích ta!" "Ồ, không phải ngươi khiêu chiến ta sao?" Lăng Hàn giả vờ kinh ngạc, hữu quyền phất lên, không chút do dự đấm ra một quyền. Oành! Oành! Sau hai quyền, trên mặt Trịnh Mạc không giấu được vẻ thống khổ. Loại cận chiến này là điều tối kỵ của mọi cường giả, vì khi lực lượng ngang nhau, người ra đòn cũng phải chịu lực phản chấn tương đương. Trừ những người chuyên tu thể phách, xương cốt ai cũng không quá cứng rắn, đừng nói hắn, ngay cả Ma Chủ đến cũng khó mà chịu đựng. "Một chiêu cuối cùng!" Lăng Hàn lao ra, thân hình gia tốc, hóa thành một tia chớp, hữu quyền đảo ra, như Thần Long bay lên không.
Trịnh Mạc cắn răng, vẫn chọn cách cứng rắn đối chọi với Lăng Hàn. Tự tôn của hắn không cho phép lui bước vào thời điểm này. Đây đương nhiên là cục diện bất phân cao thấp, về mặt lực lượng hai người gần như nhau, nhưng tiếp đó, Trịnh Mạc ngoài ý muốn không hề phản kích, trên đầu ngón tay hắn có máu tươi chảy ra. "Cái gì!" Thấy cảnh này, tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, trên mặt càng lộ vẻ khó tin, làm sao cũng không thể chấp nhận được kết quả như vậy. Sao Trịnh Mạc lại đột nhiên bị thương?
"Các ngươi xem!" Có người chỉ vào cánh tay của Trịnh Mạc. Tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh, chỉ thấy cánh tay phải của Trịnh Mạc sưng to như bắp đùi, biến dạng rõ ràng, vết máu loang lổ. Chuyện này... rõ ràng là xương đã nát vụn, đâm rách da thịt. Họ lúc này mới biết, hóa ra mỗi khi đỡ một quyền của Lăng Hàn, Trịnh Mạc đều phải trả một cái giá đắt, xương cốt không thể chịu đựng, mười quyền tích lũy, cuối cùng khiến toàn bộ xương cánh tay vỡ nát.
Từng ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía Lăng Hàn, ngay cả Lãnh Tiểu Nhiễm, Âu Dương Hà, Câu Hải cũng không ngoại lệ. Ngược lại, Cổ Phong cúi thấp ánh mắt, không biết đang suy nghĩ điều gì. Lăng Hàn cười nhạt nói: "Còn đánh nữa không?" "Đánh!" Trịnh Mạc cắn răng. Hắn chỉ đứt một cánh tay phải, tuy sẽ ảnh hưởng sức chiến đấu, nhưng tiếp theo hắn không cần nhường Lăng Hàn nữa. Sau khi kéo dãn khoảng cách, hắn có thể thi triển diệu pháp, chẳng lẽ còn không thắng được? "Đến!" Lăng Hàn ngoắc ngón tay.
Trịnh Mạc giơ tay trái lên, vù, thần quang bao phủ, vẻ mặt hắn nghiêm nghị, đột nhiên ấn về phía Lăng Hàn. "Thiên Vân Phá Sơn Thủ!" Bàn tay lớn giáng xuống, quy tắc đại đạo quấn quanh, như trời xanh nổi giận, hạ xuống thần phạt, xóa bỏ mọi thứ trên thế gian. Lăng Hàn thầm gật đầu, lực lượng đối phương không kém mình, lại ở cấp độ quy tắc cao hơn, giờ lại dùng bí pháp nào đó, đẩy sức chiến đấu lên cực cao, thật sự rất mạnh. Nhưng lẽ nào chàng không có pháp môn mạnh mẽ sao? Trong khoảnh khắc, một luồng ánh kiếm lóe lên, hóa thành vô số Kiếm Khí, nhanh vô cùng nghênh đón bàn tay lớn kia. Lôi Đình Kiếm Pháp! Hiện tại chàng đã dung hợp quy tắc hai giới, uy lực của Lôi Đình Kiếm Pháp nâng cao một bước, vì đây không còn là quy tắc của một giới, mà là quy tắc hai giới, phá hoại và sáng tạo, hình thành một tuần hoàn, như thể khai thiên lập địa. Chàng chợt có một sự hiểu ra, kỳ thực Ma Chủ và Thánh Nhân hiện tại không phải là Sáng Thế Cảnh chân chính, vì Sáng Thế phải bao hàm cả hai loại quy tắc bản nguyên sáng tạo và hủy diệt.
Xoạt xoạt xoạt, Kiếm Khí ngang dọc cửu trùng thiên! Lôi Đình Kiếm Pháp hiện tại cực kỳ bá đạo, dựa trên Khoái Tự Kiếm Pháp, dung hợp lực lượng thiên kiếp, thêm Tuế Nguyệt Thiên Thu, lại do chính Lăng Hàn tự sáng tạo, uy lực phát huy đến mức tối ưu. Bàn tay lớn của Trịnh Mạc bị chém nát, khi giáng xuống đã không còn uy lực, thậm chí không thể làm lay động một góc áo của Lăng Hàn.
Thật mạnh! Nhiều Vương giả đều khẽ nhíu mày. Dù họ có khinh thường Lăng Hàn đến đâu, nhưng đối mặt với tình cảnh này cũng không thể không thừa nhận thực lực của chàng. Nói là đánh nhau cùng cấp, nhưng thực tế Trịnh Mạc đã chiếm rất nhiều lợi thế, ưu thế về quy tắc, dù mất một cánh tay vẫn có thể nghiền ép, nhưng lại bị đối chọi ngang tài ngang sức trong một đòn, điều này quá chấn động. Trên mặt Trịnh Mạc cuối cùng lộ vẻ nghiêm nghị. Trước đó, dù cánh tay đứt lìa, hắn vẫn tự tin mười phần, cho rằng Lăng Hàn chỉ có thể phách mạnh mẽ. Nhưng hiện tại, hắn đã hoàn toàn thu lại sự coi thường. Đánh nhau cùng cấp, đây là một kình địch, thậm chí có thể vượt qua mình.
Điều này khiến hắn không phục. Là một Vương giả đỉnh cấp, thiên kiêu tuyệt thế, hắn không cho phép mình bại bởi bất kỳ ai khi đánh nhau cùng cấp. Hai mắt hắn phát sáng, từng đạo tinh khí dựng lên, hóa thành mây mù quấn quanh người. Oanh, khí thế hắn nhất thời tăng vọt một đoạn. Rõ ràng chỉ có 10 ngàn ngôi sao phát sáng, nhưng thực lực hắn lại đột nhiên nhảy vọt một cấp độ. "Bản mệnh Tiên thuật của Trịnh gia, Hóa Vụ Quyết!" "Không chỉ tăng sức chiến đấu trên diện rộng, hơn nữa thân hóa mây mù, vạn lực không tổn thương." "Không ngờ nhanh như vậy đã phải dùng đến lá bài tẩy." "Hết cách rồi, từ khi chiến đấu bắt đầu, Trịnh Mạc không chiếm được chút lợi thế nào, mặt mũi khó coi." "Đổi lại ai cũng không chịu nổi."
Trịnh Mạc hét dài một tiếng, đột nhiên giết về phía Lăng Hàn, hai tay chấn động, phun ra hai đạo hào quang, hóa thành hai thần mâu, đâm nhanh về phía Lăng Hàn. Trên mâu quấn quanh từng viên Thần văn, ánh sáng đại đạo lấp lánh. Đòn đánh này rõ ràng mạnh hơn lúc trước rất nhiều lần. Lăng Hàn gật gù, nhưng không hề sợ hãi. So Tiên thuật sao? Đến đây, xem ai có nhiều Tiên thuật hơn. Oanh, trong cơ thể chàng tuôn ra hắc ám vô tận, trong nháy mắt bao phủ tất cả. Cực Dạ Chi Ám, ba tháng qua, chàng đã tu luyện môn Tiên thuật này như ngàn năm. Dưới bóng tối bao trùm, mọi thứ đều biến mất. Không nhìn thấy, không sờ tới, không nghe được, như thể toàn bộ thế giới không tồn tại, hoặc chính bản thân không tồn tại.
"Ồ, ta không nhìn ra hắc ám như vậy?" Có người kinh ngạc thốt lên. Đó là một cường giả Hằng Hà Cực Cảnh, dù mới tu ra hơn một triệu ngôi sao, thuộc hàng yếu nhất trong các Vương giả ở đây, nhưng vẫn mạnh hơn Lăng Hàn rất nhiều, vậy mà cũng không thể nhìn thấu hắc ám, chuyện này là sao? Mọi người nhìn sang Chuẩn Mặc, Diệp Toàn và Lưu Thành, ba yêu nghiệt tu ra ba trăm vạn ngôi sao trở lên. Ba người này đều dung sắc thận trọng lắc đầu. Tê, ngay cả bọn họ cũng không nhìn thấu! Mọi người di chuyển ánh mắt, nhìn về phía Âu Dương Hà, Lãnh Tiểu Nhiễm, Câu Hải, và cả Cổ Phong. Âu Dương Hà, người bình dị gần gũi nhất, nói: "Đây là một môn Tiên thuật, có thể che đậy ngũ giác. Nếu cảnh giới tương đương hắn, sẽ chịu ảnh hưởng. Chỉ khi vượt qua đại cảnh giới, mới có thể hoàn toàn không bị ảnh hưởng." Ý của Ma Chủ là họ sẽ không bị ảnh hưởng bởi Lăng Hàn, nhưng chỉ cần Lăng Hàn bước vào Sáng Thế Cảnh, thì ngay cả Thiên Ma cũng phải bị ảnh hưởng, dù hiệu quả không mạnh.
Cái giun dế này cũng có Tiên thuật? Lẽ nào hắn cũng không phải kẻ tầm thường, mà đến từ cấm địa nào đó? Trong bóng tối, Trịnh Mạc không dám hành động liều lĩnh. Hắn phát hiện thị lực, thính lực và thần thức cảm ứng của mình đều bị hạn chế trong một phạm vi cực nhỏ. Hắn dù sao cũng là Hằng Hà Cực Cảnh, Cực Dạ Chi Ám có thể ảnh hưởng hắn, nhưng không thể hoàn toàn che đậy ngũ giác. Nhưng ngay cả Lăng Hàn ở đâu cũng không biết, hắn làm sao đánh bại Lăng Hàn?
Lăng Hàn nở nụ cười, tay phải thò ra, tóm về phía Trịnh Mạc. Phi Long Tàn Ảnh Thủ, đó là Tiên thuật! Oanh, tay phải hóa thành một vuốt rồng màu vàng, nhanh vô cùng. Nếu không, sao dám xưng tàn ảnh? Nhanh đến mức ngay cả võ giả cùng cấp cũng chỉ có thể bắt được một tia tàn ảnh. Trịnh Mạc biến sắc. Dưới Cực Dạ Chi Ám, phản ứng của hắn vốn đã chậm hơn vài nhịp, giờ lại có công kích nhanh như vậy đánh tới, tự nhiên khiến hắn cực kỳ chật vật.
"Còn có!" Lăng Hàn cười nói. Tay phải của chàng vẫn vận chuyển Phi Long Tàn Ảnh Thủ, còn tay trái thì đánh ra Lôi Đình Kiếm Pháp, cũng lấy tốc độ làm chủ. Phải biết, trong Lôi Đình Kiếm Pháp còn dung hợp Tuế Nguyệt Thiên Thu, đây chính là bốn môn Tiên thuật. Minh Giới đương đại, còn ai có thể đồng thời triển khai bốn môn Tiên thuật? Cho dù có thể học được, liệu có năng lực đồng thời triển khai? Chỉ có Lăng Hàn! Đương nhiên, sau này Nữ Hoàng chắc chắn sẽ càng lợi hại hơn, vì nàng có chín phân thân, lý thuyết có thể đồng thời triển khai mười môn Tiên thuật, điều này nghĩ đến cũng khiến người ta lạnh sống lưng.
Trịnh Mạc mệt mỏi chống đỡ, hắn liên tục trúng chiêu, từng đạo kình khí xẹt qua, để lại những vết thương trên người. Nếu không phải có bộ giáp vảy đen cứng rắn không thể phá vỡ, thì hắn không chỉ bị thương ở tứ chi và mặt. Hắn gầm lên giận dữ, đột nhiên thổi một hơi, miễn cưỡng thổi bay hết thảy hắc ám. Tinh Hà óng ánh, hơn 2 triệu ngôi sao đồng thời phát sáng. Hắn cuối cùng đã nuốt lời, vận chuyển hết thảy lực lượng Tinh Thần.
Tất cả mọi người đều im lặng. Trước đó, trong bóng tối không nhìn thấy, nhưng giờ hắc ám tan đi, họ thấy trên người Trịnh Mạc khắp nơi là thương tích, có thể tưởng tượng tình huống của hắn lúc đó thảm hại đến mức nào. Đổi lại là mình, có lẽ cũng bị ép dùng toàn lực? Đại khái là sẽ, đó là bản năng của võ giả. Sắc mặt Trịnh Mạc tái xanh, hơi chần chờ một chút, nhưng vẫn hung hãn ra tay, tóm về phía Lăng Hàn. Nếu đã bị ép dùng toàn lực, hắn cũng không thèm để ý nữa, chi bằng bắt gọn Lăng Hàn.
Ánh mắt Lăng Hàn phát lạnh. Nếu Trịnh Mạc tuân thủ lời hứa, đánh nhau cùng cấp, thì dù thất bại, chàng cũng dành một phần kính trọng cho đối phương. Nhưng ngươi muốn ỷ vào cảnh giới cao để bắt nạt ta? Vậy thì ngươi hãy tự mình nếm lấy quả đắng! Vù, hai mươi bảy tòa sát trận trong cơ thể đồng thời phát động, cả người Lăng Hàn nhất thời tỏa ra khí tức đáng sợ. Chàng giơ tay phải, đầu ngón tay có một đạo ánh sáng chỉ dài một tấc, nhưng bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ tâm linh chấn động, hoảng sợ bất an. Trịnh Mạc vốn đã lao đến, nhưng lại mạnh mẽ dừng lại, dáng vẻ cực kỳ quái dị. Hắn nhìn chằm chằm ánh sáng trên tay Lăng Hàn, sắc mặt thay đổi: "Đó là cái gì!" "Siêu cấp vô địch, chém thiên diệt địa, giết hết thảy." Lăng Hàn nghiêm nét mặt nói. Trịnh Mạc không phải kẻ ngu ngốc, ngay lập tức tỉnh ngộ đây là Lăng Hàn đang đùa giỡn hắn, không khỏi hừ lạnh một tiếng: "Tranh đua miệng lưỡi, nhưng trước thực lực tuyệt đối, ngươi chỉ có phần bị nghiền ép." Lăng Hàn không khỏi cười: "Vậy ngươi còn không ra tay?"
Mặc dù Trịnh Mạc nói coi thường, nhưng nửa điểm cũng không dám khinh suất. Tuy đó chỉ là một vệt ánh sáng, nhưng hắn dường như cảm nhận được một con Hồng Hoang man thú trong cơ thể Lăng Hàn, nếu lao ra, có thể hủy diệt tất cả. Hắn nghiêm nghị, lúc này về mặt lực lượng hắn có ưu thế không gì sánh nổi, nhất định phải tận dụng. Hắn cách không đánh tới Lăng Hàn một quyền, lực lượng kinh khủng hóa thành vô số đạo kình phong, không dùng công pháp gì, chỉ dựa vào lực lượng nghiền ép. Đây là đấu pháp rất thông minh, dốc hết sức có thể phá vạn pháp. Lăng Hàn giết ra ngoài, khi kình lực oanh đến, cả người chàng tỏa ra trận quang, dễ dàng chém nát kình lực kéo tới, hoàn toàn không bị ngăn cản, tiếp tục giết tới Trịnh Mạc, như vạn pháp không dính. Cái này! Trịnh Mạc sợ đến lông tơ dựng đứng, hắn có thể rõ ràng cảm nhận được nguồn lực lượng mạnh mẽ trong cơ thể Lăng Hàn, nhưng hắn đã nói đến mức đó, hơn nữa cũng đã toàn mở sức chiến đấu, còn không lẽ né tránh sao? Hắn cắn răng một cái, tay trái nổ ra, đón lấy Lăng Hàn. Oanh, quyền lực tuôn ra, hắn vẫn cẩn thận, không muốn cùng Lăng Hàn khoảng cách gần giao chiến. Lăng Hàn xông thẳng, sát trận phát uy, chàng căn bản không thể ngăn cản, ép thẳng tới trước người Trịnh Mạc. Oành! Oành! Oành! Trịnh Mạc bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là cùng Lăng Hàn đối đầu, xuất liên tục ba quyền mới bức lui Lăng Hàn. Hắn giơ tay nhìn, chỉ thấy tay trái đã máu thịt be bét, sát trận thật đáng sợ, cho dù hắn lấy nguyên lực bao vây nắm đấm cũng vô dụng, vẫn bị cắt tới vết thương đầy rẫy.
Mọi người cũng ngơ ngác, hiện tại tay phải của Trịnh Mạc đứt đoạn mất, tuy tay trái không gãy, nhưng cũng không khá hơn chút nào, có thể nói là bại không thể bại hơn. Lăng Hàn rõ ràng không có sử dụng bất luận Bảo khí gì! Thực lực của người ngoại lai này... Quá kinh người! Vương giả Cực Cảnh tu ra hai trăm vạn ngôi sao cũng thua chị kém em, e rằng chỉ có Vương giả tu ra ba trăm vạn ngôi sao trở lên mới có tư cách ngang hàng. Nói cách khác, Lăng Hàn đã trở thành bá chủ tuyệt đối trong Hằng Hà Cảnh, có thể ngang hàng Chuẩn Mặc, Diệp Toàn, Lưu Thành, chỉ có Sáng Thế Cảnh mới có thể chiến thắng bọn họ. Nhưng vấn đề là, hiện tại Lăng Hàn mới chỉ là đại cực vị, nếu như hắn bước vào Hằng Hà Cực Cảnh, vậy có thể mạnh đến mức độ nào, có thể ngang hàng Ma Chủ sao? Lăng Hàn đắc thế không tha người, chàng không có trêu ai chọc ai, dựa vào cái gì luôn bị nhằm vào? Chàng không có tính khí sao?