Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 341

Chương 341: **Đối Đầu Cấm Địa: Kiếm Chỉ Thần Linh**

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1701 đến 1705 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự leo thang của mâu thuẫn chính trị và cá nhân, đẩy nhân vật chính Lăng Hàn vào thế đối đầu trực diện. Tác giả khéo léo lồng ghép cảm xúc phẫn nộ và sự quyết đoán lạnh lùng của Lăng Hàn khi anh bị chèn ép, đồng thời hé lộ những âm mưu quyền lực phức tạp đằng sau bức màn bình yên của Phá Thiên Minh. Bi kịch của nhân vật phụ được sử dụng như một đòn bẩy để phơi bày bản chất tham lam và ích kỷ của những kẻ đứng đầu, tạo nên một cao trào đầy kịch tính và bất ngờ.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong cuộc chiến nảy lửa, Lăng Hàn tung ra những quyền pháp mạnh mẽ như vũ bão, sát trận luân chuyển quanh thân, biến anh thành một Ma Vương Tu La từ Địa ngục, sát khí ngút trời. Trịnh Mạc, dù không cam lòng, nhưng trước sức mạnh áp đảo của Lăng Hàn, thân thể hắn dần chằng chịt vết thương. Cuối cùng, hắn buộc phải kích hoạt Ma Khí gia truyền của Trịnh gia – một lớp vảy giáp phòng ngự, chỉ có thể được ban cho những thiên tài kiệt xuất nhất. Lớp vảy giáp này, gần như được kích hoạt hoàn toàn bởi Trịnh Mạc, trở thành lá chắn vững chắc, chặn đứng mọi công kích của Lăng Hàn.

Trận chiến trở nên cân bằng một cách kỳ lạ. Với khả năng phòng ngự gần như vô địch trong Hằng Hà Cảnh của Lăng Hàn, và lớp giáp kiên cố của Trịnh Mạc, cả hai không thể gây tổn thương cho đối phương. Tuy nhiên, ai nấy đều hiểu rõ: Trịnh Mạc đã thua, và thua một cách thảm hại. Dù đã dốc toàn lực, thậm chí phải dùng đến Ma Khí bảo mệnh, hắn cũng chỉ có thể cầm hòa.

Lưu Cảm, không thể đứng nhìn màn kịch này nữa, ra tay can thiệp. Một chưởng của hắn nhẹ nhàng tách Lăng Hàn và Trịnh Mạc ra, như vẽ nên hai thế giới riêng biệt, minh chứng cho thực lực đáng sợ của một Huyền Ma. Hắn cảnh cáo các học viên, đặc biệt là những người xếp hạng cuối, về việc bị trục xuất khỏi Thanh Hà Cốc nếu tiếp tục lót đáy ba lần liên tiếp. Lời cảnh báo ấy khiến không ít người tái mặt.

Mọi người tản đi, không khí cạnh tranh khốc liệt tại Thanh Hà Cốc khiến không ai dám lơ là. Lăng Hàn đã hoàn toàn lộ ra phong thái sắc bén của mình, khiến mọi người phải ghi nhớ. Tuy nhiên, người được chú ý nhất vẫn là Cổ Phong, dù anh ta không hề ra tay, nhưng cảnh giới đã đủ để khẳng định vị thế. Anh ta là một bá chủ trẻ tuổi đích thực, có tiềm năng trở thành Thiên Ma. Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng là tâm điểm của mọi ánh nhìn, với vẻ đẹp khiến nam giới ngưỡng mộ và nữ giới ghen tị.

Trở về thạch thất, Lăng Hàn nhận ra mình vẫn còn thiếu sót, chưa đủ sức quét ngang toàn bộ Hằng Hà Cảnh. Anh hiểu rằng, những người ở đây đều là vương giả đỉnh cấp, việc vượt cấp chiến thắng họ là cực kỳ khó khăn. Nếu không nhờ Bất Diệt Thiên Kinh và thần cốt cứng cỏi giúp khắc chế nhiều sát trận, anh đã phải cúi đầu trước những vương giả này.

Cả hai tiếp tục tu luyện. Nữ Hoàng bùng nổ tiến bộ, với mười thân thể đồng thời hấp thụ dược liệu và lĩnh ngộ dưới Luân Hồi Thụ, Cửu Tử Thiên Công phát huy uy lực tối đa. Lăng Hàn còn truyền thụ cho nàng những Tiên thuật như Tuế Nguyệt Thiên Thu, Đại Diễn Công, Cực Dạ Chi Ám, tin rằng khi nàng bước vào Hằng Hà Cực Cảnh, sức chiến đấu của nàng sẽ nghiền ép mọi bá chủ. Với nền tảng công pháp Tiên Vương, việc này là hoàn toàn có thể.

Thời gian trôi nhanh như chớp mắt, một năm đã qua. Nữ Hoàng Đại Nhân đã đạt tới đại cực vị đỉnh cao, sắp đột phá đại viên mãn. Lăng Hàn cũng miễn cưỡng tiến một bước, đạt đến đại cực vị trung kỳ. Đúng lúc này, một sự kiện lớn xảy ra trong Phá Thiên Minh: một cấm địa mới gia nhập – Đàm gia từ Đông Xương cấm địa.

Tin tức này khiến Lăng Hàn cười gằn. Anh biết rõ, Đàm gia đến là vì anh. Họ biết anh nắm giữ bí pháp Tiên Vương, sao có thể cam tâm từ bỏ? Nhưng họ không dám tấn công Thanh Hà Cốc, nên cách duy nhất là gia nhập Phá Thiên Minh để cử người vào. Chỉ cần người có thể vào, họ sẽ có cơ hội ra tay khi anh rời khỏi Thanh Hà Cốc. “Đúng là bám dai như đỉa, ta không đi tìm các ngươi, các ngươi lại tự mình đến!” Lăng Hàn thầm nghĩ, không ngại dùng ba cơ hội Quán Lực của Hắc Tháp lên Đàm gia.

Đàm gia gia nhập không gây quá nhiều xáo động, họ cử một vị Huyền Ma làm lão sư và ba tộc nhân, nhưng không ai xuất sắc như Đàm Nhất hay Mạc Ly, Chư Bát. Các vương giả trẻ trong Thanh Hà Cốc bàn tán xôn xao về lý do một cấm địa mới gia nhập. Một người hiểu rõ nội tình tiết lộ: đây là cuộc tranh giành quyền lực giữa các cấm địa Thần Giới. Nguyên bản tám Thần tám Minh cân bằng, nhưng các Lão Tổ muốn áp đảo đối phương, nên đã chiêu mộ thêm một cấm địa mới. Điều này sẽ khiến cán cân quyền lực trong Minh Giới thay đổi, từ bốn bốn thành năm bốn, tạo ra ưu thế cho một bên. Điều này cũng làm bùng phát mâu thuẫn giữa hai phe trong Minh: một phe muốn chiêu mộ nhân tài ngoại giới, phe còn lại phản đối, cho rằng không nên để “nước phù sa chảy ruộng ngoài”.

Âu Dương Thái Sơn sau đó đích thân đến gặp Lăng Hàn, dặn anh cố gắng tu luyện, tránh gây chuyện và tốt nhất không nên rời Thanh Hà Cốc. Rõ ràng, ông cũng nhìn ra dụng ý của Đàm gia, nhưng Phá Thiên Minh không phải do một mình ông quyết định, nên không thể đuổi Đàm gia đi. Lăng Hàn rơi vào trầm tư.

Nể tình Âu Dương Thái Sơn đã ra tay giúp đỡ, Lăng Hàn không ngại sau này sẽ trợ giúp ông hoàn thành tâm nguyện dung hợp hai giới, coi đó là một công đức lớn. Nhưng nếu có kẻ muốn nhắm vào anh trong Phá Thiên Minh, anh sẽ không vui. Anh tự nhủ: “Phải mau chóng bước vào Sáng Thế Cảnh, đến lúc đó dù không thể sánh ngang Thiên Ma Thánh Vương, nhưng thiên hạ rộng lớn, ta cũng có thể tung hoành, không cần mỗi lần đều dựa vào Hắc Tháp.” Lăng Hàn quyết định vùi đầu khổ tu, không quan tâm đến phong ba bên ngoài.

Tuy nhiên, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Một ngày nọ, khi Lăng Hàn đang bế quan, lẽ ra phải có người mang tài nguyên tu luyện mới đến. Dù anh không cần, nhưng Thiên Phượng Thần Nữ lại rất cần, nàng đã một chân bước vào Hằng Hà Cảnh. Nhưng chờ mãi không thấy ai. Ngày thứ hai, thứ ba vẫn vậy. Lăng Hàn cảm thấy bất ổn, ra ngoài hỏi thì mới hay: tài nguyên của anh đã bị vị Huyền Ma của Đàm gia giữ lại.

Hành động trắng trợn như vậy, mà các đại nhân vật lại không quản? Lăng Hàn chợt nhớ đến tin đồn về hai phe đối lập trong Phá Thiên Minh. Phái “mở” chủ trương chiêu mộ nhân tài, nhưng việc Đàm gia công nhiên cắt xén tài nguyên của anh mà không ai phản đối, cho thấy phái “đóng” đang muốn chiếm thượng phong, hoặc hai phe đang đấu sức.

Anh băn khoăn: mình là ứng cử viên duy nhất để dung hợp quy tắc hai giới, lẽ ra phe nào cũng phải ủng hộ mình. Hay là, có kẻ muốn cướp công pháp của anh, nghĩ rằng khả năng dung hợp của anh không phải do thiên phú mà do Tiên pháp mạnh mẽ? “Ha ha, hiện tại trong bọn họ vẫn chưa thống nhất, nên ta mới có thể an tọa ở đây. Nhưng khi chỉ còn một tiếng nói, ta sẽ xong đời! Quân tử không có lập trường là cực kỳ nguy hiểm, ta không thể đặt an nguy của mình vào quyết định của người khác. Nơi đây... không thích hợp ở lâu!”

Lăng Hàn không đi tìm Huyền Ma của Đàm gia, vì biết rằng việc đó chỉ là tự rước lấy nhục. Anh không cần, Thiên Phượng Thần Nữ cũng chưa vội. Nhưng Đàm gia lại được đà lấn tới. Họ đổ máu chó trước cửa động phủ của Lăng Hàn, viết những lời nhục mạ, miệt thị anh một cách thậm tệ. Lăng Hàn thầm nghĩ: “May là Tiểu Hắc không tới, nếu không cái mông của các ngươi liền thành ba mảnh.” Anh vẫn im lặng, muốn xem Phá Thiên Minh sẽ có thái độ thế nào. Nếu có người đứng ra bênh vực anh, anh sẽ ở lại.

Nhưng điều khiến Lăng Hàn thất vọng là: ba tiểu bối của Đàm gia ngày ngày công khai khiêu khích, nhưng không một đại nhân vật nào đứng ra quát bảo ngừng lại. “Lăng Hàn, có dám chiến một trận!” “Ta chỉ dùng một ngón tay.” “Chỉ là một tiện dân, giun dế, lại dám mặt dày tiến vào Phá Thiên Minh, ta phi!” Ba tộc nhân Đàm gia gần như mỗi ngày đều mắng chửi trước động phủ của Lăng Hàn bằng những ngôn ngữ khó nghe nhất. Các vương giả trẻ khác đều chọn ngồi xem, vì họ hiểu, việc các đại nhân vật không xuất hiện chính là một thái độ.

Ngày hôm đó, ba người Đàm gia vẫn mắng chửi như cũ. Xoạt! Một bóng người lướt qua. Chỉ nghe những tiếng “đùng đùng đùng” giòn giã, ba người Đàm gia đều bị quất bay, khuôn mặt sưng vù. Lăng Hàn đứng chắp tay, anh muốn đại khai sát giới. Ba người Đàm gia ôm mặt, kinh ngạc. Họ không ngạc nhiên khi Lăng Hàn xuất hiện, nhưng việc anh một chưởng quất bay cả ba người họ thì không thể chấp nhận. Chỉ là Hằng Hà Cảnh đại cực vị, sao có thể mạnh đến vậy?

“Ngươi, ngươi dám động thủ hại người?” Một tên tộc nhân Đàm gia, Đàm Băng, đã là Hằng Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, nhưng còn xa mới đến Cực Cảnh, nghiêm giọng trách mắng Lăng Hàn. Hắn không thể tin được mình, một vương giả cấp ba, cảnh giới cao hơn Lăng Hàn, lại không phải đối thủ của anh.

“Vậy phải để các ngươi làm nhục ta sao?” Lăng Hàn cười gằn.

“Chúng ta cũng không có phá hoại quy tắc của nơi này.” Đàm Băng kiên quyết nói. Họ chỉ đổ máu chó, mắng mỏ bóng gió, Thanh Hà Cốc không có quy định trừng phạt hành vi này. Thực tế, những người vào Thanh Hà Cốc đều là vương giả trong vương giả, không ai ngờ lại có kẻ làm trò hạ lưu như vậy. Nhưng Lăng Hàn thì khác, anh trực tiếp ra tay, gây thương tích, đây là vi phạm nghiêm trọng quy định.

Mục đích của Đàm gia rất đơn giản: chọc giận Lăng Hàn, khiến anh phá vỡ quy tắc. Khi đó, phe “đóng” có thể ra tay bắt Lăng Hàn mà không cần để ý phe “mở”. Một khi Lăng Hàn rơi vào tay họ, bí mật của anh sẽ bị phanh phui. Chỉ là, bí mật đó sẽ phải chia sẻ với các cấm địa khác, dù không hoàn hảo, nhưng Đàm gia vẫn đạt được mục đích trả thù và có được Tiên pháp.

Hiện tại, Lăng Hàn quả thật đã bị chọc giận và phá vỡ quy củ, nhưng hắn cũng bị đánh đau, khiến hắn tức giận. Hắn nghĩ, nếu Lăng Hàn không phục, ra tay, thì phải bị hắn tự tay bắt mới đúng. “Pháp không thể bỏ, ngươi nhất định sẽ tự thực ác quả!” Đàm Băng ngạo mạn nói. “Ngươi trổ tài nhất thời có thể thoải mái, đánh ta một tát thì đã làm sao, ngươi phải trả giá bằng tính mạng của mình.”

Lăng Hàn cười nhạt: “Ngươi còn chưa từng thấy ta chân chính phá hoại quy tắc, có điều, ngươi rất nhanh có thể được kiến thức... đúng rồi, các ngươi có di ngôn gì sao?” Anh hỏi một cách “tốt bụng”.

“Ha ha ha ha, ngươi còn dám động thủ giết chúng ta?” Đàm Băng cười lớn, mặt đầy vẻ uy nghiêm đáng sợ. Hai người còn lại của Đàm gia cũng cười gằn, cho đó là chuyện nực cười. Vừa nãy họ chỉ bị Lăng Hàn đánh bất ngờ, giờ thì không thể lặp lại sai lầm. Hơn nữa, các đại nhân vật đâu phải ngồi không? Nếu Lăng Hàn ra tay, chắc chắn sẽ có Huyền Ma xuất hiện, khi đó dù Lăng Hàn là bá chủ cũng sẽ bị trấn áp.

“Cái này chính là di ngôn của các ngươi?” Lăng Hàn lắc đầu, tiếc hận.

Xung quanh, đã có rất nhiều học viên xem kịch vui, nhưng không ai lên tiếng. Mọi người đều thông minh, biết chuyện này liên quan đến cuộc đấu đá giữa hai phe trong Minh. Dù là thiên kiêu, nhưng nếu nhúng tay, chắc chắn sẽ bị nghiền nát. Lăng Hàn ra tay gây hại, chuyện này có thể lớn có thể nhỏ. Nếu phe “mở” chiếm thượng phong, thì chuyện lớn hóa nhỏ, chỉ trách mắng vài câu là xong. Nhưng nếu phe “đóng” chiếm thượng phong, thì việc nhỏ cũng thành lớn.

“Lăng Hàn, ngươi quá kiêu ngạo!” Đàm Băng cười lạnh. “Ngươi chỉ là một người ngoài, ỷ có mấy vị Lão tổ yêu quý ngươi, liền không tuân quy củ, tùy ý hại người! Hiện tại đã như vậy, chờ ngươi trở thành Ma Chủ còn cao đến đâu? Người giống như ngươi, phải nhốt lại, nghiêm phạt!” “Đúng, gia có gia quy, quốc có quốc pháp!” Ba người Đàm gia nói liên tiếp, lúc này không cần kiêng kị gì nữa.

Lăng Hàn không nói gì nữa, anh rút Tiên Ma Kiếm ra.

“Ha ha, thực sự là phản!” Đàm Băng uy nghiêm đáng sợ nói, nhưng lại chủ động công kích về phía Lăng Hàn.

“Chim đầu đàn không phải dễ làm như vậy!” Lăng Hàn thản nhiên nói, đột nhiên đột tiến, một kiếm chém qua.

Một cái đầu người lập tức bay lên trời, máu tươi phun như suối. Oành! Thân thể không đầu của Đàm Băng ngã xuống đất, cái đầu trên không trung vẫn còn vẻ mặt không thể tin được. Thần thức của hắn căn bản không thể thoát ly thể xác, bị Tiên Ma Kiếm chém trúng chỗ yếu, không một Hằng Hà Cảnh nào có thể sống sót. Hắn chết không nhắm mắt.

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều sững sờ, không phát ra một chút âm thanh nào. Điên rồi, tên này nhất định điên rồi, lại dám giết người ở Thanh Hà Cốc. Trước đây Lăng Hàn phá quy củ, nhưng chỉ là gây thương tích, còn có thể bỏ qua. Nhưng bây giờ, có người chết. Người chết, tính chất liền trở nên nghiêm trọng, ác liệt.

“Ngươi, ngươi, ngươi...” Hai người còn lại của Đàm gia chỉ vào Lăng Hàn, run rẩy không nói nên lời.

“Ba thằng hề mà thôi, tự cho là nhận được một việc tốt sao?” Lăng Hàn lắc đầu cười gằn. “Các ngươi cũng thật là ngốc điểu, bị người lợi dụng cũng không biết. Nếu như ta không giết các ngươi, cái tội danh này quá nhẹ... các ngươi thật sự cho rằng ta đánh các ngươi một tát, liền sẽ có người đối phó ta?”

Thân thể hai người Đàm gia không khỏi run rẩy. Lăng Hàn nói có lý! Bằng không, từ khi họ đối đầu đến giờ, khoảng thời gian này đủ để các đại nhân vật xuất hiện, vì sao đến giờ vẫn không có phản ứng? Nhưng ngươi biết rõ điểm này, tại sao còn dám xuống tay? Ngươi điên rồi sao?

Lăng Hàn mỉm cười: “Ta cũng không có điên, giết mấy con chim ngốc mà thôi, lại không phải đại sự gì! Các ngươi những ngày qua vẫn nhảy nhót tưng bừng, ta đã cho các ngươi cơ hội, nhưng các ngươi muốn tìm đường chết, ta cũng chỉ đành đưa các ngươi lên đường.”

Anh vung kiếm mà động, hai mươi bảy tòa sát trận trong cơ thể vận chuyển, không thể chống đỡ. Phốc, phốc, hai cái đầu người bay lên, máu tươi dâng trào như suối. Tất cả mọi người nhìn mà trợn mắt ngoác mồm, dù ba người Đàm gia này chỉ là những kẻ lót đáy trong số các thiên tài, nhưng cũng là truyền nhân cấm địa, vậy mà lại bị giết chết như gà vịt. Can đảm lắm, nhưng là huyết dũng, tuyệt đối không thể noi gương.

Một tiếng hừ lạnh vang lên, như từ cửu u vọng tới, uy nghiêm đáng sợ. Tiếp đó, vài kim quang đại đạo rải xuống, mấy vị Ma Chủ xuất hiện, không phải Hoàng Ma, mà là Huyền Ma.

“Lăng Hàn, ngươi thật to gan!” Đó là Diệp Thừa Chương, người từng cùng Trịnh Cảnh phụ trách sắp xếp cho Lăng Hàn khi anh mới đến.

Lăng Hàn mỉm cười: “Thân là võ giả, phải quyết đoán mãnh liệt.”

“Ngươi đây là dẫn họa lên người!” Trịnh Cảnh cũng ở đó, tiếp lời, trên mặt lộ vẻ tiếc nuối. Ông là người phe “mở”, nhưng ở cấp độ tranh đấu này, Huyền Ma không có quyền lên tiếng. Chỉ cần Lăng Hàn không giết người, họ có thể bảo vệ, nhưng bây giờ thì... ai!

“Nếu giết người, còn có gì để nói, bắt!” Một tên Huyền Ma lạ mặt nói, hắn là người của Câu gia, thuộc phe “đóng”.

“Chậm!” Một tiếng quát mắng, Cổ Phong dũng cảm đứng ra, chắn trước Lăng Hàn, bày ra thái độ muốn đối đầu với mấy vị Huyền Ma. “Các vị tiền bối, việc này còn chờ thương thảo. Tuy Lăng Hàn quả thật có chút quá mức, nhưng cũng là ba người này khinh người quá đáng trước.”

Mọi người đều kinh ngạc, không ngờ vào lúc này lại có người đứng ra nói giúp Lăng Hàn. Lẽ nào tên này là trẻ con miệng còn hôi sữa sao? Mấy vị Thiên Ma đấu pháp, ngươi lại dám thò một chân vào, ngươi coi mình là ai? Sứ giả chính nghĩa là ai cũng có thể làm được sao? Ngươi có tư cách giữ gìn lẽ phải sao?

“Hừ, chúng ta chấp pháp, lùi sang một bên!” Huyền Ma Câu gia nói, vung tay áo, tỏ vẻ không hài lòng. Tuy Cổ Phong là Ma Chủ, yếu hơn hắn một cấp độ, nhưng dù sao cũng phải nể mặt.

Nhưng Cổ Phong cố chấp nói: “Lăng Hàn phải phạt, nhưng tội không đáng chết, kính xin các vị tiền bối khai ân!”

Mọi người càng thêm kỳ lạ. Không thấy Cổ Phong và Lăng Hàn có quan hệ cá nhân gì, sao lại bảo vệ như vậy? Chẳng lẽ có giao tình không thể tiết lộ? Ngay cả Lăng Hàn cũng có chút không hiểu. Nếu là Vũ Hoàng, Phong Phá Vân, hay Loạn Tinh Nữ Hoàng, Hổ Nữu, thì anh không lạ, đó là tình nghĩa huynh đệ, phu thê. Nhưng Cổ Phong? Anh thậm chí chỉ biết tên của đối phương.

“Tránh ra, bằng không ngay cả ngươi cũng trấn áp!” Câu gia Huyền Ma lạnh lùng nói. Hắn thuộc phe “đóng”, bài xích những người không thuộc cấm địa. Nếu không biết điều, đừng trách hắn vô tình. Cho rằng hắn không dám ra tay sao?

Cổ Phong lộ vẻ giãy giụa, nắm chặt hai quyền. Khi mọi người tưởng hắn sẽ từ bỏ, hắn lại lắc đầu nặng nề: “Ta không tránh!”

Thật can đảm! Ngươi rốt cuộc là ai? Vừa không có quan hệ cá nhân, lại liều lĩnh nguy hiểm, điều này khiến người ta hoàn toàn không thể lý giải. Lẽ nào, trên đời thật có người lý tưởng hóa như vậy, vì đại nghĩa không tiếc lấy ngọc kích đá?

“Hừ, vậy liền bắt luôn ngươi!” Câu gia Huyền Ma lạnh lùng nói.

“Cổ Phong!” Lăng Hàn ở phía sau kêu lên, truyền âm bằng thần thức. “Chút nữa ta sẽ lấy thần thức bao vây ngươi, ngươi nhất thiết không nên chống cự.”

Trong ánh mắt Cổ Phong lướt qua một tia dị dạng, thậm chí có chút chống cự, nhưng hắn vẫn gật đầu.

Lăng Hàn tiến lên vài bước, cười to nói: “Ngày hôm nay chỉ tới đây thôi, giúp ta mang lời nói, bảo lão gia hỏa của Đàm gia tự mình lại đây, ta sẽ ra gặp hắn, nếu không, các ngươi cả đời đều đừng hòng tìm được ta!”

“Ngươi còn muốn trốn?” Câu gia Huyền Ma ra tay, tóm về phía Lăng Hàn, nhưng vừa giơ tay lên liền phát hiện Lăng Hàn không thấy. Thật giống như hóa thành không khí, hoàn toàn biến mất. Không chỉ Lăng Hàn, ngay cả Cổ Phong cũng không thấy!

Các Ma Chủ đều sững sờ, người đâu? “Không có gợn sóng xé rách không gian, tuyệt không phải dùng Thuấn Di Phù rời đi.” “Không Gian Thần Khí!” Đám Ma Chủ rất nhanh xác định được, vài người lập tức cười gằn. Thật là chuyện cười, cho rằng trốn vào Không Gian Thần Khí thì không làm gì được ngươi? Bọn họ là Ma Chủ, bản thân có thể luyện chế Không Gian Thần Khí, muốn lừa dối qua mắt họ? Vô tri.

Họ thả ra thần thức, tìm kiếm Không Gian Thần Khí này, nhưng sắc mặt của họ càng ngày càng nghiêm nghị, càng ngày càng khó coi. Không tìm được, khắp nơi không tìm thấy. Sao có thể có chuyện đó! Mấy vị Ma Chủ nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc. Không Gian Thần Khí đâu?

“Cái này tuyệt không phải Không Gian Thần Khí!” “Nhưng mà có bảo vật gì, có thể vừa thu lấy vật còn sống, lại không có dấu vết?” Họ đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh: “Tiên Khí!”

Tiên Khí a, ngay cả Tiên Vương cũng không nhất định nắm giữ, có thể có được tất nhiên là bá chủ trong Tiên Vương. “Năm xưa náo động lớn, có Tiên Vương chết đi, thậm chí có tuyệt thế Tiên Vương sừng sững ở tầng thứ bảy, tầng thứ tám, vậy người này được Tiên Khí liền có thể.” “Không sai, hắn có thể dung hợp quy tắc hai giới, tất nhiên là được bảo tàng Tiên Vương, tu tập bí pháp Tiên Vương, hơn nữa còn nắm giữ Tiên Khí!” “Nhất định phải tìm ra hắn!”

Vài tên Huyền Ma đều đỏ mắt, ngay cả Diệp Thừa Chương, Trịnh Cảnh cũng rục rịch, trước mặt bí pháp Tiên Vương, Tiên Khí, họ cũng không thể khống chế tham dục. Nhưng mà, bằng họ cũng muốn tìm ra Hắc Tháp? Vọng tưởng!

Sau khi tìm vài ngày, họ không thể không từ bỏ, thông báo tin tức này lên trên, mời người mạnh hơn đứng ra. Nhưng dù Địa Ma, Thiên Ma đến thì đã có sao, chỉ là sừng sững ở Thần Đạo đỉnh cao mà thôi, làm sao có khả năng thấy huyền bí của Tiên đạo?

Âu Dương Thái Sơn cũng tới, nổi trận lôi đình: “Hóa ra, cái này chính là nguyên nhân các ngươi dẫn ta đi Nguyệt Lang Tinh, không phải không có người thủ hộ bí cảnh, mà là các ngươi muốn ra tay với Lăng Hàn!” “Là ai? Đứng ra cho lão phu! Là ai nghĩ ra chiêu trò nham hiểm như thế!”

Vài tên Thiên Ma nhìn nhau, một người nói: “Thái Sơn huynh, ngươi cũng không cần quá mức kích động. Cái gọi là thiên địa bảo vật, người có đức chiếm lấy, tiểu tử kia chỉ là một con giun dế, dựa vào cái gì có thể ôm Tiên Vương chí bảo?”

Ánh mắt của Âu Dương Thái Sơn cực kỳ lạnh, phía sau hiện ra một Tinh Hà, lít nha lít nhít ngôi sao nhiều vô số kể, tỏa ra sắc thái mỹ lệ, mà trên người ông cũng tỏa ra khí tức đáng sợ, thật giống như nhẹ nhàng chấn động, toàn bộ bí cảnh đều sẽ nứt toác. Đây tuyệt đối có thể, Sáng Thế Cảnh đứng ở Thần Đạo đỉnh cao, đối với một giới này có lực phá hoại tuyệt đối.

“Các ngươi có đức sao?” Ông dùng ngữ khí xem thường nói, đã phẫn nộ đến cực hạn.

“Ha ha, sự tình cũng đã phát sinh, còn nói những thứ này làm gì?” Một vị Thiên Ma đứng ra. “Việc cấp bách, là để tiểu tử kia đi ra, dù sao sự tình tiến vào Tiên Vực còn phải dựa vào ở trên người hắn.”

Âu Dương Thái Sơn đã tức giận đến không nói gì, các ngươi đối với người như thế, còn vọng tưởng Lăng Hàn trợ giúp các ngươi dung hợp hai giới? “Lời công đạo mà nói, tiểu tử kia xác thực không xứng nắm giữ Tiên Vương truyền thừa, đây là của Tiên Vực di dân chúng ta! Có điều, nếu tiểu tử kia được Tiên Vương bảo tàng, chúng ta có thể cho phép hắn cùng tu luyện bí pháp Tiên Vương, nhưng Tiên Khí nhất định phải giao ra!” Lại một vị Thiên Ma nói.

Điều này hoang đường đến cực hạn, rõ ràng là họ muốn cướp đồ vật của Lăng Hàn, nhưng còn giả vờ hào phóng, cho phép Lăng Hàn tu luyện bí pháp Tiên Vương, cứ như ban ân rất lớn. Âu Dương Thái Sơn lười nói chuyện, ông quyết định chủ ý, chỉ cần Lăng Hàn xuất hiện, ông sẽ mang theo đối phương rời đi. Người này là ông mang vào, đương nhiên cũng phải không ít một sợi lông mà mang ra ngoài.

Mấy Thiên Ma liếc nhìn nhau, gật đầu, một người còn xuất thủ, khóa chặt Âu Dương Thái Sơn, không cho phép đối phương làm ra cử động quấy rầy. Đều là Thiên Ma, hơn nữa đều tu luyện tới cực hạn, điểm ấy nắm chắc hắn vẫn có. “Đi mời Đàm lão quỷ tới, tuy tiểu tử kia có khả năng chỉ là một câu hư ngôn, nhưng có thể thử một lần!”

Trong Hắc Tháp.

Cổ Phong đầy mặt đều là vẻ khiếp sợ, cái Không Gian Thần Khí này rộng lớn đến mức khiến hắn nghẹn ngào. Hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy giữa bầu trời có hai loại màu sắc một đen một trắng đan dệt, kia là quy tắc của Thần Minh hai giới, bởi vì đối lập, hóa vô hình thành hữu hình, thông qua phương thức như thế đối đầu. Hắn càng thêm chấn kinh, cái Bảo khí này lại còn có thể đồng thời chứa đựng quy tắc hai giới, quá thần kỳ.

“Đến, mang ngươi tham quan.” Khóe miệng Lăng Hàn mang theo nụ cười cổ quái, dẫn Cổ Phong đi, một đường giới thiệu với hắn, nơi này trồng dược thảo một năm liền bằng ngàn năm, mà mỗi một quãng thời gian còn có thể thai nghén ra Ngũ hành bản nguyên...

Cổ Phong đã hoàn toàn không lời, như một con cá chết theo Lăng Hàn. Dù là ai bỗng nhiên biết những cái này, cũng sẽ kinh sợ đến tê cả da đầu. Cuối cùng, Lăng Hàn mang theo Cổ Phong đi tới dưới Luân Hồi Thụ, Nữ Hoàng cùng Thiên Phượng Thần Nữ đang ở dưới tàng cây bế quan. Hiện tại Luân Hồi Thụ được tăng lên, một ngày liền tương đương với mười năm khổ tu, mà có thể đồng thời chứa đựng nhân số cũng tăng lên, đạt đến hai mươi người, bởi vậy Thiên Phượng Thần Nữ rốt cục không cần chia sẻ với chín phân thân của Nữ Hoàng.

“Đây là Luân Hồi Thụ.” Lăng Hàn giới thiệu. “Ở dưới cây tìm hiểu, một ngày liền có thể bằng mười năm.”

Khóe miệng của Cổ Phong co giật một hồi: “Chẳng trách ngươi không đủ năm trăm tuổi, tu vi có thể ép thẳng tới Sáng Thế Cảnh!”

Lăng Hàn cười khẽ, Luân Hồi Thụ chỉ là một nguyên nhân mà thôi, những năm này hắn không ngừng vào sinh ra tử, tiến vào các bí cảnh tìm kiếm cơ duyên, đây mới là nguyên nhân căn bản để hắn có thể tu vi tinh tiến như bay. Có điều, nếu Cổ Phong nhận định tất cả đều là công lao của Luân Hồi Thụ, vậy thì tùy hắn. Ngược lại... ha ha.

“Lăng Hàn, ngươi liền tín nhiệm ta như thế, mang ta vào trong món chí bảo này?” Cổ Phong tràn ra một nụ cười, cực kỳ vui sướng, đây tuyệt đối là phát ra từ chân tâm.

“Một người có thể ở tình huống kia đứng ra bảo vệ ta, tại sao ta không thể tin tưởng? Hơn nữa...” Lăng Hàn còn chưa nói hết, không nghĩ tới Cổ Phong lại đột nhiên ra tay, một quyền đánh vào trên lưng của hắn.

Oành! Oành! Oành! Oành! Cổ Phong đắc thế không tha người, liên tục oanh kích, trên nắm tay bao vây tia sáng chói mắt, không ngừng oanh kích Lăng Hàn. Hắn là Ma Chủ, bất kể là lực lượng hay quy tắc, đều xa xa nghiền ép Lăng Hàn, trừ khi Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, bằng không nhiều nhất chỉ mười phát là sẽ bị đánh giết. Tu vi của hắn lại tiến một bước, tự nhiên có thể chịu đựng Ma Chủ oanh kích càng nhiều.

Lăng Hàn đứng ngạo nghễ, không có né tránh, cũng không có chống đỡ, cứ như vậy mặc cho Cổ Phong đánh. Liên tục oanh trăm phát, Cổ Phong không khỏi ngơ ngác thất sắc, hắn con mẹ nó quái vật a, có Hằng Hà Cảnh nào có thể liên tục chịu đựng Sáng Thế Cảnh công kích nhiều như vậy? Then chốt là, hắn căn bản không có phát hiện Lăng Hàn vận chuyển nguyên lực.

Lúc này, Lăng Hàn chậm rãi quay người sang, trong lòng Cổ Phong kinh hãi, liền lùi lại trăm trượng, toàn bộ tinh thần đề phòng. Lăng Hàn lắc đầu, cười nói: “Ngươi quá cuống a, không ngại nghe ta nói hết lại ra tay sao! Đúng rồi, mới vừa nói đến nơi nào nhỉ? Nha, hơn nữa ở đây, ta chính là chúa tể chí cao vô thượng, nếu có người mưu đồ gây rối, ta có thể ung dung tiêu diệt!”

Tiểu Tháp hiện lên, có vẻ rất không vừa ý.

Lăng Hàn thở dài nói: “Ngươi không thể để cho ta thổi một hồi sao? Nhất định phải đi ra đạp mặt của ta! Được được được, ngươi mới là chúa tể chí cao vô thượng trong Hắc Tháp, ta chỉ có thể thông qua ngươi để chấp chưởng Hắc Tháp.”

Cổ Phong chấn kinh đến thất sắc: “Khí linh! Tiên Khí này lại có khí linh! Không thể, đã có khí linh, làm sao có khả năng nhận giun dế như ngươi làm chủ?”

Tiên Khí a, cao cao tại thượng, thậm chí ngay cả Tiên Vương cấp thấp cũng có thể tiêu diệt, lại nhận một Hằng Hà Cảnh làm chủ, điều này khiến hắn làm sao tin tưởng?

“Ngươi quản còn rất rộng!” Tiểu Tháp lạnh lùng nói, một mặt kiêu ngạo.

Cổ Phong hít một hơi thật sâu nói: “Khí linh, nhận ta làm chủ! Ta so với hắn xuất sắc gấp trăm lần, một ngàn lần, nhất định có thể cho ngươi tái hiện huy hoàng! Chúng ta liên thủ, ở trong Tiên Vực sáng tạo một sự nghiệp lẫy lừng!”

“Ngu ngốc!” Tiểu Tháp nhẹ nhàng quơ quơ. “Không thèm để ý, đi đây.” Nó nhẹ nhàng loáng một cái, nhất thời biến mất không còn tăm hơi.

Cổ Phong sốt sắng, muốn đuổi theo, nhưng căn bản không biết nên đi nơi nào đuổi.

Lăng Hàn mỉm cười: “Nên lộ ra bộ mặt thật của ngươi đi chứ?”

Lúc này, Nữ Hoàng cùng Thiên Phượng Thần Nữ cũng dừng lại tu luyện, phân chia ở bên người Lăng Hàn, cùng một chỗ lạnh lùng nhìn Cổ Phong.

“Bộ mặt thật? Có ý gì!” Cổ Phong bình tĩnh lại.

Lăng Hàn không nhanh không chậm, ngược lại hắn có lượng lớn thời gian a: “Ta cùng ngươi hầu như có thể nói là xưa nay không quen biết, ngươi lại sẽ dũng cảm đứng ra như vậy... ha ha, ta tin tưởng thế gian có người như vậy, nhưng không tin sẽ là ngươi.”

“Tại sao?” Cổ Phong trầm giọng nói.

“Bởi vì thời điểm chúng ta gặp mặt lần thứ nhất, ánh mắt ngươi nhìn ta không đúng.” Lăng Hàn nói.

“Chỉ vì cái này?”

“Cái này đương nhiên chỉ là một nguyên nhân.” Lăng Hàn nói. “Vì lẽ đó, ta thu ngươi vào Hắc Tháp, nếu như ngươi thực sự là người tốt, một người xa lạ có thể làm đến mức độ như vậy, ta liền để cho ngươi biết bí mật của Hắc Tháp cũng không sao, thậm chí có thể để cho ngươi cũng hưởng thụ chỗ tốt của Hắc Tháp. Vạn nhất ngươi đúng như ta dự liệu, đừng quên, ở đây ta là chúa tể.”

Tiếng ho khan của Tiểu Tháp truyền tới. Cái tháp kiêu ngạo này, cũng quá hẹp hòi.

Cổ Phong không nói gì, hắn đưa ánh mắt nhìn về phía Thiên Phượng Thần Nữ cùng Loạn Tinh Nữ Hoàng, có hung quang hiện ra.

“Không nên vọng tưởng bắt cóc các nàng làm con tin, bởi vì ngươi căn bản không làm được.” Lăng Hàn lắc lắc đầu. “Kỳ thực thân phận của ngươi cũng không khó suy đoán.”

“Ngươi nói xem.” Cổ Phong trầm giọng nói.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!