Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong vũ trụ bao la, những cấm địa lớn vẫn chia rẽ về con đường dung hợp hai giới. Một số kiên quyết tin vào việc hợp nhất, trong khi những kẻ khác lại xem đó là điều không tưởng, chỉ mong tìm được lối về Tiên Vực bằng những phương pháp khác. Thế nhưng, bao năm trôi qua, cả hai phe đều bế tắc, chưa một ai thực sự chạm tới ngưỡng cửa Tiên Vực.
Giữa lúc đó, Lăng Hàn, với vẻ mặt trầm ngâm, thú nhận mối hiềm khích sâu sắc giữa mình và Bát Thạch cấm địa ở Thần Giới. Âu Dương Thái Sơn, một Thiên Ma hùng mạnh, không khỏi ngỡ ngàng. "Thằng nhóc này, sao mà biết gây sự đến thế không biết?" – ông thầm nghĩ, ánh mắt đầy vẻ kỳ lạ. Câu Lực, đứng bên cạnh, cũng không nói gì, nhưng trong lòng không khỏi kinh ngạc. Đắc tội cả hai cấm địa lớn nhất của Minh Giới và Thần Giới mà vẫn sống sót, thậm chí còn lĩnh ngộ quy tắc Minh Giới? Chẳng lẽ Lăng Hàn chạy trốn từ Thần Giới sang đây? Nếu vậy, khả năng dung hợp quy tắc hai giới của hắn quả thực khiến người ta phải ghen tị đến đỏ mắt.
Âu Dương Thái Sơn cau mày, Bát Thạch cấm địa là thế lực hàng đầu Thần Giới, đặc biệt là Hồ lão quỷ, lão tổ của họ, có thực lực nằm trong top mười. Ngay cả ông cũng không dám chắc Hồ lão quỷ sẽ nghe lời khuyên của mình. Lăng Hàn không giấu giếm, kể lại tường tận ân oán của mình với Bát Thạch cấm địa. Sau khi nghe xong, Âu Dương Thái Sơn suy tư, rồi quyết định: "Lão phu sẽ nhờ một lão hữu ở Thần Giới đi thuyết phục, tin rằng Hồ lão quỷ sẽ lấy đại cục làm trọng. Còn về Đàm gia, lão phu cũng sẽ đích thân đến cảnh cáo bọn họ." Nói xong, ông trải một kim quang đại đạo, kéo Câu Lực rời đi.
Lăng Hàn đứng trơ ra, không khỏi cảm thấy cạn lời. Mọi người đều đi hết, còn hắn thì sao? Hắc Tháp chưa hồi phục, Xuyên Vân Toa lại ở bên trong. Vượt Tinh Vũ ư? Dù không sợ chết đói, chết khát, nhưng tốc độ quá chậm. Thôi, đành chờ Tiểu Tháp tỉnh lại vậy. Anh khoanh chân ngồi xuống, dành thời gian này để lĩnh ngộ trận đạo, tích lũy kinh nghiệm, chuẩn bị cho việc nắm giữ trận pháp Thánh cấp. Anh hiểu rằng, để duy trì khả năng vượt cấp chiến đấu ở Sáng Thế Cảnh, anh phải tận dụng triệt để Bất Diệt Thiên Kinh và coi trận đạo là lợi khí tối ưu, phát huy sức mạnh thể phách.
Mười ngày mười đêm trôi qua, Tiểu Tháp cuối cùng cũng tỉnh giấc. "Tiểu tử, Hỗn Độn Nguyên Thạch đã lấy được chưa?" Giọng nói của nó yếu ớt, cho thấy nó vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. "Lấy rồi," Lăng Hàn đáp, không chút do dự. Tiểu Tháp thu lấy Hỗn Độn Nguyên Thạch, rồi... lại im bặt, hoàn toàn lờ đi Lăng Hàn. "Này, cái Tiểu Tháp vong ân bội nghĩa này, qua cầu rút ván sao!" Lăng Hàn kêu lên, nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Dù sao Hắc Tháp đã tỉnh, Lăng Hàn cũng không vội vã rời đi. Anh tiến vào Hắc Tháp, cùng Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ kiểm kê thu hoạch từ Hải Long Sơn, đồng thời kể cho hai nàng nghe về Phá Thiên Minh. Thiên Phượng Thần Nữ vẫn chưa thể dung hợp quy tắc hai giới, dù có bao nhiêu thời gian dưới Luân Hồi Thụ cũng vô ích. "Phá Thiên Minh, không, tất cả các cấm địa đều hẳn phải biết cách về Tiên Vực, nhưng vô số năm không một ai thành công, điều đó chứng tỏ con đường này cực kỳ gian nan," Lăng Hàn trầm ngâm. "Ta và nàng có thể dung hợp quy tắc hai giới, hẳn là tình huống đặc biệt." Anh quay sang Nữ Hoàng, nhớ lại Cổ Đạo Nhất từng tự tin sẽ về Tiên Vực, có lẽ nhờ tu ra Tiên thai. "Chàng đồng ý sao?" Nữ Hoàng hỏi. Lăng Hàn gật đầu: "Ta không ngại, ai cũng có quyền leo lên đỉnh cao võ đạo, không ai có thể tước đoạt." Nữ Hoàng mỉm cười dịu dàng, nàng vốn không quan tâm đến chúng sinh, nhưng nếu Lăng Hàn muốn, nàng sẽ dốc toàn lực giúp đỡ. Thiên Phượng Thần Nữ cảm thấy phiền muộn, dù được truyền thừa của ba Phượng Vương, nàng vẫn còn khoảng cách lớn so với Lăng Hàn và Nữ Hoàng. "Phượng nhi, lại đây hôn một cái nào," Lăng Hàn thấy nàng thất vọng, cười nói. "Đi đi!" Thiên Phượng Thần Nữ lườm anh. Nữ Hoàng thì nhẹ nhàng hôn lên môi Lăng Hàn, như một sự an ủi. Thiên Phượng Thần Nữ suy nghĩ một chút, rồi cũng tiến đến hôn anh, nghĩ thầm nếu Nữ Hoàng Đại Nhân quyến rũ như vậy mà còn dịu dàng với tên bại hoại này, thì nàng mà còn kiêu căng sẽ bị đày vào lãnh cung mất.
Lăng Hàn cười lớn, một tay ôm Nữ Hoàng, một tay ôm Thiên Phượng Thần Nữ, hôn lên môi thơm của hai nàng, rồi lấy Thánh quả ra hầm. Thánh dược dược lực quá cuồng bạo, ăn trực tiếp sẽ nguy hiểm, ngay cả Lăng Hàn cũng không ngoại lệ. Hầm trong Hắc Tháp, có thể dùng lực lượng của Hắc Tháp để trấn áp, không lãng phí chút dược lực nào. Họ cùng nhau ăn, Thiên Phượng Thần Nữ chỉ uống được một ít canh, rồi vào Luân Hồi Thụ luyện hóa. Lăng Hàn và Nữ Hoàng chia nhau toàn bộ trái cây, cả hai đều phát sáng với phù văn và thần hà. Ba ngày sau, tu vi của Lăng Hàn và Nữ Hoàng đều tinh tiến đáng kể. Tuy nhiên, họ mới chỉ là Hằng Hà Cảnh, nếu bước vào Sáng Thế Cảnh, cần mười cây Thánh dược trở lên mới có thể tăng một tinh. "Thực ra, tác dụng của Thánh dược không phải tăng tu vi, mà là chứa đựng mảnh vỡ đại đạo để Thánh Nhân tham ngộ, hoặc để phục hồi khi đại đạo bị tổn thương," Nữ Hoàng giải thích. "Từ Sáng Thế Cảnh trở đi, muốn tăng tu vi cơ bản chỉ có thể dựa vào khổ tu, Thánh dược... quá lãng phí nếu dùng để tăng cấp, cần số lượng lớn." "Số lượng lớn thì số lượng lớn, ta muốn sớm một chút tiến vào Tiên Vực," Lăng Hàn nói, nhớ về cha mẹ, hồng nhan, con trai ở Tiên Vực, đã hơn trăm năm không gặp. "Được, vậy sau này chúng ta sẽ đi cướp," Nữ Hoàng nói một cách thờ ơ, chỉ cần Lăng Hàn thích, dù có chọc thủng trời thì đã sao?
Ba người Lăng Hàn cưỡi Xuyên Vân Toa quay về Hải Không Tinh. Vừa đặt chân xuống, Vu Giác đã tìm đến, vừa thấy Thiên Phượng Thần Nữ đã muốn lao tới, kết quả tự nhiên là bị Lăng Hàn ném ra ngoài. "Tên đáng ghét, ngươi quá đáng!" Vu Giác oan ức nói. "Cắt, ngươi muốn ôm vợ người ta, còn nói ta quá đáng?" Lăng Hàn cười. "Ngươi quá bẩn thỉu, ta chỉ là nhớ tỷ tỷ mà thôi!" Vu Giác giận dỗi. "Ngươi sớm bỏ ý nghĩ này đi, không thể nào," Lăng Hàn lắc đầu. Vu Giác còn muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên phát hiện Loạn Tinh Nữ Hoàng, đôi mắt trừng lớn, miệng há hốc, lộ vẻ kinh diễm. Hắn lập tức hùng hục chạy tới: "Vị tỷ tỷ này, ta tên Vu Giác, ngươi tên là gì?" Nữ Hoàng kiêu ngạo, không thèm liếc hắn một cái, nhưng điều đó lại càng kích thích bản tính của tiểu thụ, khiến hắn càng muốn liếm quỳ. "Cái này ngươi cũng đừng nghĩ, vẫn là vợ ta!" Lăng Hàn ôm eo nhỏ nhắn của Nữ Hoàng, và Nữ Hoàng, thoát khỏi vẻ uy nghiêm, dành cho anh một nụ cười ngọt ngào. Tiểu thụ đau khổ đấm đất, trong mắt hắn, Thiên Phượng Thần Nữ như tỷ như mẹ lại là vợ của tên này, còn siêu cấp mỹ nữ khiến hắn tim đập thình thịch, nhen nhóm lửa tình cũng là vợ của tên này. Sao tất cả những người phụ nữ tốt trên đời này đều bị tên khốn này chiếm hết?
Mạc Ly bước tới, vỗ đầu tiểu thụ, rồi nhìn Lăng Hàn nói: "Hôm đó giao đấu với ta, ngươi đã không dùng hết sức." Nàng có chút bất mãn, là một Vương giả, nàng ghét bị người nhường. Lăng Hàn cười: "Đó là tuyệt chiêu của ta, dùng ra không phải địch chết thì ta vong, luận bàn thì không thích hợp." Mạc Ly lúc này mới thoải mái hơn, gật đầu: "Chờ ta mạnh hơn, sẽ lại tìm ngươi luận bàn." Đàm Nhất xuất hiện đã cho nàng thấy mình còn lâu mới đạt đến cực hạn của Hằng Hà Cảnh, trước khi đột phá Sáng Thế Cảnh, nàng còn có không gian thăng tiến rộng lớn. "Được," Lăng Hàn thuận miệng nói. Mạc Ly dẫn tiểu thụ rời đi, Lăng Hàn thì cùng Nữ Hoàng, Thiên Phượng Thần Nữ an định, cẩn thận tận hưởng một bữa mỹ thực. Cuộc đời không chỉ có tu luyện, lúc nên hưởng thụ thì phải hưởng thụ.
Vài ngày sau, Lăng Hàn đột nhiên có cảm giác bị người nhìn chằm chằm, nhưng dù tìm kiếm thế nào cũng không tìm ra nguồn gốc của cảm giác này, khiến anh có chút kỳ lạ. Tuy nhiên, nơi đây có một Ma Chủ tọa trấn, hơn nữa còn là bá chủ trong Hoàng Ma, người dám đến đây gây sự không nhiều. Lăng Hàn suy nghĩ một chút rồi gạt sang một bên, hiện tại anh có việc quan trọng hơn phải giải quyết: sáng tạo đan phương mới. Các loại đan dược hiện có đều không vừa ý anh, dù có thể tăng nguyên lực tích lũy nhưng quá chậm. Thánh dược thì quá hiếm, chờ Luân Hồi Thụ kết quả còn chậm hơn, mà số lượng cũng có hạn. Thực tế, Thánh dược chủ yếu dùng để lĩnh ngộ đại đạo, không phải tích lũy nguyên lực, điều này đối với đa số võ giả lại là khâu dễ giải quyết nhất. Ngược lại, cứ mãi tăng nguyên lực mà quên lĩnh ngộ cảnh giới, chẳng khác nào một đứa bé múa Thần Kiếm, không những không điều khiển được mà còn tự làm tổn thương mình. Điều này giống như cảnh giới không tăng, dung lượng có hạn, nhưng lại muốn nhét lượng lớn nguyên lực vào, chỉ có thể tự làm căng nứt.
Nhưng Lăng Hàn thì khác. Ngộ tính của anh cực cao, lại có Luân Hồi Thụ, có thể uống Luân Hồi trà, điều anh cần chính là tích lũy nguyên lực. Bởi vì điều này quá đặc thù, trừ một số Thần quả đặc biệt như Hồng Tình Ngư Quả, thì căn bản không có loại đan dược nào có công hiệu như vậy. Quá không thực dụng, người xưa căn bản không muốn nghiên cứu, dù có nghiên cứu ra, đối với người bình thường cũng là độc dược. Có lẽ Tiên Vực có đan phương như vậy, nhưng vì Cổ Giới sụp đổ, đan phương đã sớm thất truyền. Lăng Hàn muốn sáng tạo ra loại đan dược đó. Anh nắm giữ tất cả dược liệu và dược lý, về lý thuyết bất kỳ ai có đủ thời gian nghiên cứu cũng có thể sáng tạo ra, mà anh là đan đạo đế vương, lại có Luân Hồi Thụ nghịch thiên. Lăng Hàn bế quan, muốn từ không đến có, sáng tạo một loại đan phương mới. Đây là một thách thức, nhưng đối với đan đạo đế vương đã hoàn toàn nắm vững dược lý, đây không phải nan đề khó giải. Thời gian lặng lẽ trôi qua, đã hết một năm, Lăng Hàn vẫn còn trong Hắc Tháp miệt mài nghiên cứu đan phương mới, thỉnh thoảng cũng đi ra ngoài, cùng Mạc Ly hoặc Nữ Hoàng luận bàn võ kỹ, không để việc luyện đan mà quên võ đạo.
Anh đã có một hình thức ban đầu, nhưng vẫn chưa hoàn toàn xác định, còn rất nhiều chi tiết nhỏ cần nghiên cứu. Tuy nhiên, đan dược này anh cũng chỉ định cho mình và Nữ Hoàng sử dụng, bởi vậy có thể xử lý riêng cho tình huống đặc biệt của hai người, bỏ qua một số yếu tố, ví dụ như dược tính cuồng bạo... Thể phách của họ đều cực kỳ kinh người, thuộc loại rất khó "ăn không ngon", bởi vậy, dược lực cuồng bạo không thành vấn đề, không cần tối ưu hóa ở điểm này.
Mỗi lần Lăng Hàn đi lại bên ngoài, anh đều có cảm giác bị người nhìn chằm chằm, càng rời xa Loạn Ma Cung, cảm giác này càng mãnh liệt, như thể có người muốn ra tay bất cứ lúc nào, nhưng vì không chắc chắn nên vẫn ẩn nhẫn. Chẳng lẽ là Hồ Phong? Ý nghĩ này lướt qua đầu Lăng Hàn, anh lắc đầu. Thứ nhất, đã tiến vào Minh Giới, Hồ Phong theo lý mà nói không thể suy diễn ra hành tung của mình. Thứ hai, nếu Hồ Phong đến, hắn ở Minh Giới chẳng khác nào một cột sáng siêu cấp, chạy đến đâu sáng đến đó, sao có thể không có dị cảnh? Hay là người của Đàm gia? Âu Dương Thái Sơn đã đi làm thuyết khách, cảnh cáo cấm địa này không được làm càn, nhưng họ có thể bề ngoài đồng ý, rồi lại lén lút phái sát thủ, chỉ cần ra tay sạch sẽ, ai có thể chứng minh là họ làm? Lăng Hàn cười gằn trong lòng, nếu có ai dám nhảy ra gây sự với anh, chỉ cần đạt đến Sáng Thế Cảnh, vậy anh sẽ vận dụng Hắc Tháp rót lực một lần, trực tiếp tiêu diệt. Dựa vào, thật sự cho rằng anh dễ bắt nạt sao?
Vài ngày sau, một kim quang đại đạo từ trong tinh không trải ra, Âu Dương Thái Sơn giá lâm. Ông cùng Lăng Hàn mật đàm một trận, nói cho anh biết đại bộ phận sự việc đã được quyết định, chỉ chờ anh gật đầu là có thể gia nhập Phá Thiên Minh. Tuy nhiên, vì tu vi của Lăng Hàn hiện tại còn thấp, các đại nhân vật trong minh không đồng ý cho anh danh hiệu Thập Thất Trưởng lão. "Ý nghĩ của những lão gia hỏa kia là ngươi vào Thanh Hà Cốc tu luyện trước, đợi khi nào bước vào Sáng Thế Cảnh, sẽ thăng lên làm Trưởng lão," Âu Dương Thái Sơn nói. Lăng Hàn không hề ngạc nhiên, anh mới là Hằng Hà Cảnh, nếu những bá chủ kia đồng ý anh làm Trưởng lão thì mới là lạ, điều đó sẽ làm mất mặt họ. Anh hỏi: "Tiền bối, Thanh Hà Cốc là nơi nào?" "À, mấy cấm địa chúng ta liên thủ mở ra một bí cảnh, chuyên dùng để bồi dưỡng thế hệ trẻ, để cầu xuất hiện càng nhiều Sáng Thế Cảnh, vì ngày sau xuất lực," Âu Dương Thái Sơn từ tốn nói. Ngay cả Sáng Thế Cảnh cũng có thể nuôi dưỡng? Âu Dương Thái Sơn kể cho Lăng Hàn nghe về Thanh Hà Cốc.
Đây là Thánh địa tu luyện do tám cấm địa Minh Giới liên thủ tạo ra, tập trung sức mạnh của tám nhà, tài nguyên tu luyện nhiều đến kinh người. Lại thêm có Ma Chủ cấp cao thụ nghiệp giải đáp nghi hoặc, thậm chí có Tiên pháp truyền thừa, quả thực là vô cùng lợi hại. Nguyên bản công pháp từ trước đến nay không truyền ra ngoài, nhưng vì đã lâu không thấy hy vọng trở về Tiên Vực, các cấm địa cũng liều mạng, phá vỡ lề thói cũ, tiến hành giao lưu võ đạo ở cấp độ sâu. Đương nhiên, Tiên pháp liên quan đến hạt nhân thì chắc chắn sẽ không truyền ra ngoài, tương tự như Tuế Nguyệt Thiên Thu... Mặt khác, ở Thần Giới cũng có một nơi tương tự, gọi là Thái Bình Cung. Trong Thanh Hà Cốc không chỉ có thiên kiêu của tám cấm địa lớn, mà đôi khi cũng mang theo một số hạt giống tốt vào. Trước đại tiền đề trở về Tiên Vực, rất nhiều người đã gạt bỏ thiên kiến bè phái. Đương nhiên điều này cũng gây ra sự không hài lòng từ một số phái bảo thủ, nhưng hiện tại xu hướng mở ra là chủ đạo. Hơn nữa, trong Thanh Hà Cốc còn có thiên tài của Thần Giới! Bồi dưỡng Sáng Thế Cảnh không phải mục đích cuối cùng, Phá Thiên Minh muốn là người có thể dung hợp quy tắc hai giới. Bởi vậy, một số thiên kiêu của Thần Giới đã đi vào đây, thử nghiệm dung hợp quy tắc hai giới, và một bên khác, Minh Giới cũng phái thiên kiêu đi Thái Bình Cung. Đáng tiếc, cho đến nay, không một ai thành công.
Lăng Hàn chỉ cân nhắc một chút, liền quyết định đi Thanh Hà Cốc. Hiện tại Hắc Tháp có thể dùng, lại có ba lần rót lực, sức lực của Lăng Hàn mười phần, cùng lắm làm Thanh Hà Cốc trời đất đảo lộn, ai sợ ai chứ. Lăng Hàn từng hỏi liệu có thể đưa loại thiên tài siêu cấp như Mạc Ly vào Thanh Hà Cốc không, nhưng Âu Dương Thái Sơn lắc đầu nói nàng còn chưa đủ tư cách. Ngay cả Mạc Ly cũng không đủ tư cách ư? Lăng Hàn cuối cùng kinh hãi, ở Thanh Hà Cốc toàn là yêu nghiệt thế nào đây. Kim quang đại đạo trải ra, Âu Dương Thái Sơn mang theo Lăng Hàn rời đi. Cho đến khi ông đi rất lâu, Hải Không Tinh mới khôi phục bầu không khí ban đầu, trước đó một vị Thiên Ma giá lâm đã khiến mỗi người đều cảm thấy lạnh lẽo run sợ.
Sau khi họ rời đi, một thân ảnh thanh niên đột nhiên xuất hiện, trong ánh mắt lộ ra sát ý lạnh lẽo. Hồ Phong! Nhưng hiện tại Hồ Phong không còn phiêu dật như khi mới vào Minh Giới, cũng không có cột sáng phóng lên trời, mà đã hoàn toàn dung hợp vào Minh Giới. Hắn không còn là Thánh Nhân, mà là một Ma Chủ! "Lăng Hàn, mặc kệ ngươi chạy đi đâu, ta cũng sẽ giết ngươi! Tiên Khí, bí pháp Tiên Vương trên người ngươi, đều là của ta!" Hắn cũng giá kim quang đại đạo, thân ảnh lóe lên rồi biến mất. Thời gian cho hắn đã không còn nhiều, một khi Lăng Hàn lại tăng lên một cảnh giới nhỏ, thiên kiếp sẽ triệt để chặt đứt chuỗi nhân quả trên người hắn. Dù Hồ Phong nắm giữ quy tắc Minh Giới, một lần nữa nắm giữ lực lượng Sáng Thế Cảnh, nhưng khả năng thôi diễn thì không. Hắn cần nhiều thời gian hơn để nắm giữ nhiều quy tắc Minh Giới hơn, hiện tại chỉ giúp hắn bước đầu nắm giữ sức chiến đấu của Sáng Thế Cảnh, thực ra kém xa thời kỳ hắn ở Thần Giới.
Thanh Hà Cốc rất xa, ngay cả Ma Chủ cũng phải mất ba tháng mới đến. Đây không phải ở một hành tinh nào, mà là một tiểu thế giới được tạo ra trong tinh không bằng đại năng lực. Khi không mở, ngay cả Hằng Hà Cảnh cũng không cách nào phát hiện, mà khi mở ra, thì cần lực lượng cấp bậc Thiên Ma, hệ số an toàn cực cao. Âu Dương Thái Sơn mở ra bí cảnh, mang theo Lăng Hàn đi vào.
Đây quả thật là một thung lũng, trong cốc chảy một dòng sông dài, từ trên cao nhìn xuống, xanh tươi mơn mởn, đó là vì giữa sông có một loại thực vật đặc biệt, khiến nước sông biến thành màu sắc như vậy. "Cửu Trưởng lão!" Họ vừa mới đi vào, liền có hai người bay đến, cả người đều tỏa ra khí tức đáng sợ. Đây là hai vị Ma Chủ, tuy thực lực không bằng Âu Dương Thái Sơn, nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Âu Dương Thái Sơn gật đầu nói: "Đây chính là Lăng Hàn, các ngươi dẫn hắn đi làm thủ tục một chút." "Vâng!" Hai vị Ma Chủ cung kính gật đầu. Trước mặt Thiên Ma, các Ma Chủ khác đều là giun dế mà thôi, không dám bất kính. Âu Dương Thái Sơn quay người rời đi, ông là Cửu Trưởng lão, cường giả đỉnh phong ở Minh Giới, làm sao có thể lãng phí thời gian vào việc vặt? Dù việc này giao cho hai Ma Chủ xử lý cũng là xa xỉ.
"Ta là Diệp Thừa Chương." "Trịnh Cảnh." Hai Ma Chủ tự giới thiệu: "Chúng ta đều là lão sư ở đây, sau này nếu tu luyện có gì không hiểu, có thể thỉnh giáo chúng ta. Trong trăm năm này, là do chúng ta tọa trấn." Lăng Hàn gật đầu: "Xin chào Diệp tiền bối, Trịnh tiền bối." Hai Ma Chủ khẽ gật đầu, rất hài lòng với thái độ của Lăng Hàn. Họ tự nhiên cũng nghe nói có một "tiểu gia hỏa" sắp trở thành Trưởng lão thứ mười bảy, nếu Lăng Hàn kiêu ngạo, ngay cả họ cũng phải cung kính gọi "Thập Thất Trưởng lão", điều này sẽ khiến họ phiền muộn đến nội thương. Hiện tại nhiều bá chủ tạm thời gác lại đề xuất này, mà Lăng Hàn lại thể hiện thái độ vô cùng cung kính, điều này khiến ấn tượng của họ đối với Lăng Hàn tự nhiên tốt hơn rất nhiều. "Đến đây, trước tiên an bài chỗ ở cho ngươi." Bí cảnh này rất lớn, nhưng phần lớn là dòng sông, chỗ ở của họ lại là những thạch thất được mở ra ở hai bên vách đá của thung lũng, cũng rất đặc sắc. Tuy nhiên, nơi đây có thể trở thành Thánh địa tu luyện cũng có lý do, Thanh Hà chảy xiết, tỏa ra linh khí vô tận, càng có đại đạo phù văn đan dệt trong đó, lắng nghe thanh âm cũng có thể lĩnh ngộ đại đạo. Đừng nói Hằng Hà Cảnh, ngay cả Sáng Thế Cảnh ở đây cũng có thể được ích lợi.
Hai vị Ma Chủ sắp xếp chỗ ở xong liền rời đi, họ cũng nói, nơi đây cho phép đệ tử tu hành mang theo thê thất đến, nhưng điều kiện tiên quyết là không được quấy nhiễu người khác. Lăng Hàn để Thiên Phượng Thần Nữ và Nữ Hoàng Đại Nhân ra ngoài, các nàng cũng kinh ngạc với môi trường tu luyện ở đây, nhưng so với Hắc Tháp thì vẫn kém xa. Ngươi có Luân Hồi Thụ sao? Điều này ở Tiên Vực cũng là bảo vật vô thượng. Tiểu Tháp cũng cho Lăng Hàn một tin tức tốt, sau khi luyện hóa khối Hỗn Độn Nguyên Thạch khổng lồ kia, trình độ chữa trị của Hắc Tháp đã tiến một bước dài, Luân Hồi Thụ rất nhanh có thể lại tăng một nấc thang. Hiện tại là một ngày bằng một năm, sau này có thể đạt đến trình độ một ngày mười năm! Lăng Hàn đương nhiên cao hứng, nhưng điều này vẫn chưa đạt đến trình độ chân chính của Luân Hồi Thụ, phải biết lần đầu tiên anh uống Luân Hồi trà, là trải qua một thế, vậy một ngày bằng bao nhiêu năm? Có tiến bộ chính là chuyện tốt, chỉ cần Hắc Tháp hoàn toàn hồi phục, một ngày nào đó, Luân Hồi Thụ sẽ phát huy ra hiệu quả hoàn toàn.
Thiên Phượng Thần Nữ muốn ở trong Hắc Tháp tu luyện hơn, còn ưu thế Tiên thai của Nữ Hoàng liền thể hiện ra, nàng để chín phân thân tiếp tục tu luyện, chủ thân thì bồi tiếp Lăng Hàn, bắt đầu đi dạo trong thung lũng. "Ngươi chính là Lăng Hàn?" Họ vừa mới ra khỏi thạch thất, liền bị năm người chặn lại, mỗi người đều là rồng phượng trong loài người. Lăng Hàn nhìn năm người này một chút, cười nói: "Không sai, ta là Lăng Hàn, mấy vị có chuyện gì sao?" "Ha ha, không có chuyện gì, chỉ là muốn xem thử, một tên chỉ là Hằng Hà Cảnh trung cực vị, dựa vào cái gì có thể lên làm Trưởng lão!" Một thanh niên cười nói, nhưng trong giọng nói mang theo sự khinh thường rõ ràng. Toàn thân hắn có lớp vảy màu đen, từng chiếc xước mang nhô lên, nhìn qua vô cùng dữ tợn. Đây là một tên Hằng Hà Cảnh, nhưng khí tức của hắn mạnh mẽ lại vượt xa Hằng Hà Cảnh đại viên mãn bình thường, như thể chỉ cần nhẹ nhàng thổi một hơi, liền có thể đánh chết mấy trăm hơn nghìn Hằng Hà Cảnh đại viên mãn. Hắn mạnh mẽ vượt xa đám người Mạc Ly, Chư Bát, tuyệt đối có thể sánh vai với Đàm Nhất. Hằng Hà Cực Cảnh, hơn nữa tu ra số lượng ngôi sao có khả năng hơn hai triệu. Lăng Hàn không khỏi âm thầm gật đầu, không hổ là thiên kiêu của cấm địa đi ra, quả thực kinh người. Hơn nữa, trước đó Âu Dương Thái Sơn nói Mạc Ly không có tư cách đến đây, cũng thực sự rất có lý, chỉ là người này liền nghiền ép nàng không biết bao nhiêu lần.
"May là chưa lên làm, nếu không sẽ thành trò cười lớn!" Lại có một người cười to, khí tức của hắn không kém người trẻ tuổi vảy giáp chút nào, trên mặt cực kỳ xem thường Lăng Hàn. "Cút nhanh lên!" Người trẻ tuổi thứ ba thì không cười, nhưng đầy mặt lạnh lùng. "Ngươi căn bản không xứng ngang hàng bọn ta, quả thực là hạ thấp cấp độ của chúng ta!" Hai người còn lại thì hai tay ôm ngực, một bộ thảnh thơi xem trò vui. "Một đám con rệp!" Nữ Hoàng giận dữ, chỉ tay về phía năm người này, đầy mặt uy nghiêm đáng sợ, lại dám nhục mạ Lăng Hàn của nàng! Năm người liếc mắt nhìn Nữ Hoàng, không khỏi lộ ra vẻ kinh diễm, dù họ đều là thiên kiêu đứng đầu đương đại thì đã sao, trước mặt mị lực của Nữ Hoàng liền như tiểu tử vắt mũi chưa sạch, vừa trải qua tình trường, tay chân luống cuống. Trên đời này lại có cô gái xinh đẹp như vậy, không chỉ đẹp, hơn nữa có một loại khí chất cao cao tại thượng, như thể bất luận nàng nói gì cũng đúng, khiến người ta cam tâm tình nguyện phục tùng. Điều này hiển nhiên không phải chuyện thiên kiêu nên làm, nhưng năm người đều không thể tự kiềm chế, sẵn lòng quỳ gối dưới chân Nữ Hoàng, chỉ cần hôn giày của nàng một cái, đời này liền đáng giá. Tuy nhiên, Vương giả chung quy là Vương giả, năm người mạnh mẽ thu hồi tâm tình, thậm chí không dám nhìn Nữ Hoàng Đại Nhân nữa, chỉ lo mình sẽ triệt để đắm chìm. "Như vậy đi, chúng ta cũng không làm khó ngươi, chỉ cần ngươi đỡ được ta ba chiêu, chúng ta liền không đuổi ngươi đi, còn nếu ngươi chui qua dưới quần chúng ta một lần, liền cho phép ngươi ở lại." Người trẻ tuổi vảy giáp nói.
Ánh mắt của Lăng Hàn không khỏi phát lạnh, anh biết mới tiến vào một nơi, nhất định sẽ có hiện tượng bắt nạt người mới, tuy nhiên, nghe xong lời của người thanh niên này, anh vẫn còn có chút tức giận. "Các ngươi đều đáng chết!" Nữ Hoàng Đại Nhân giận dữ, công về phía năm người. Oanh, bản thân nàng có thực lực trác tuyệt, lại thêm hiện tại dung hợp quy tắc hai giới, càng đạt đến Hằng Hà Cảnh trung cực vị đỉnh cao, sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, ngay cả đại viên mãn đỉnh cao cũng có thể chiến một trận. Đáng tiếc chính là, năm người kia đều tu ra Cực Cảnh, hơn nữa còn không phải Cực Cảnh phổ thông, số lượng ngôi sao siêu việt hai trăm vạn, chính là bá chủ trong các bá chủ. Lấy một địch một, Nữ Hoàng cũng không thể thắng, huống chi là lấy một địch năm. Cũng may, năm người kia "thương hương tiếc ngọc", chỉ trốn không đánh, bằng không Nữ Hoàng Đại Nhân có khả năng bị một chiêu trấn áp cực cao. "Thê tử, không cần để ý bọn họ!" Lăng Hàn cười nói. Nữ Hoàng ngừng tay, cho năm người kia một ánh mắt cao ngạo, khinh thường, lúc này mới ung dung quay về, khi đi tới bên người Lăng Hàn, nàng lập tức như chim nhỏ nép vào người, ôn nhu như nước. Năm người kia đều đố kỵ đến hai mắt đỏ hoe, họ nơi nào không bằng Lăng Hàn? Nhưng vì sao mỹ nhân tuyệt sắc như vậy lại cứ khinh thường họ?
Lăng Hàn nhìn năm người này nói: "Thích ăn đòn, ta cũng không phải là không thể giáo huấn các ngươi, nhưng hiện tại bản thiếu không rảnh, các ngươi đi tẩy rửa sạch sẽ, ba năm sau, ta sẽ từng cái từng cái quất mông các ngươi!" Cái này! Năm người này đều giận dữ, ngươi cũng quá kiêu ngạo đi. "Muốn động thủ sao?" Lăng Hàn cười nhạo. "Đừng tưởng rằng ta mới tới không hiểu quy củ, các ngươi ỷ vào cảnh giới cao, mạnh mẽ cùng ta luận bàn, là phải chịu nghiêm trị." Sắc mặt của năm người này đều cứng đờ, họ chạy tới nhanh như thế, chính là muốn ức hiếp Lăng Hàn không hiểu quy tắc của nơi này, dọa hắn một hồi, để Lăng Hàn mất hết thể diện, sau này còn có thể ngồi trên vị trí Trưởng lão sao? Không ngờ Lăng Hàn lại láu lỉnh như thế, vừa tới liền biết quy củ. "Đừng ngăn đường chướng mắt, lẽ nào Tu Luyện giả lại không làm, muốn làm chó hay sao?" Lăng Hàn lạnh lùng nói. Năm người này nhìn nhau một cái, nhưng đều chậm rãi tránh ra, để hai người Lăng Hàn rời đi. Họ nhìn thân ảnh của hai người Lăng Hàn biến mất ở xa xa, trên mặt đều giận dữ. "Liền buông tha hắn như vậy sao? Vậy chúng ta liền trở thành trò cười!" "Không sao, hai năm sau, chính là mười năm một lần xếp hạng luận võ, chúng ta đi cầu các trưởng bối, tận lực sắp xếp tiểu tử kia vào một tổ, luôn có một người có thể đụng phải hắn." "Ha ha, đến thời điểm đó nhất định phải đánh cho hắn kêu cha gọi mẹ." "Hằng Hà Cảnh nho nhỏ, hơn nữa còn là một người ngoài, lại muốn chia sẻ di bảo của tổ tông chúng ta truyền xuống, thực sự là mơ hão!" Năm người đều cười gằn.
Thanh Hà Cốc vô cùng lớn, dòng sông dài dằng dặc, phảng phất như không có phần cuối. Lăng Hàn cùng Nữ Hoàng đi gần mười ngày mới rốt cục đi hết, ở đây, sông lớn màu xanh tràn vào trong hư không, phía trước, không có cách nào tiến thêm một bước nữa. Đây là một tiểu thế giới, là bí cảnh, cũng không phải thế giới chân chính. "Trở về đi." Hai người trở lại thạch thất, rất nhanh có người lại đây, đưa lên một cái không gian giới chỉ, bên trong có tài nguyên tu luyện một năm của hắn. Thực sự là rất hào phóng, đan dược cấp cao quả thực như không cần tiền, đủ khiến người dưới Sáng Thế Cảnh cũng vì đó điên cuồng. Nhưng Lăng Hàn không để ý chút nào, anh cho Thiên Phượng Thần Nữ những đan dược này, mình thì tiếp tục nghiên cứu đan đạo. Anh đã tiếp cận thành công, chỉ cần thành công luyện chế ra đan dược chỉ đề thăng nguyên lực, tu vi của anh cùng Loạn Tinh Nữ Hoàng sẽ tăng lên cực mạnh.
Thời gian ngày lại ngày trôi qua, một năm sau, Tiểu Tháp hoàn thành nâng cấp Luân Hồi Thụ, làm cho việc minh tưởng dưới tàng cây một ngày, có thể bằng mười năm! Điều này đối với Lăng Hàn mà nói thực sự quá trọng yếu. Vẻn vẹn ba ngày sau, anh liền nghiên cứu chế tạo ra một đan phương hoàn toàn mới. Anh bắt đầu thử nghiệm luyện chế, bởi vì đối với dược lý rõ như lòng bàn tay, lại ở trong Hắc Tháp, anh một lần liền thành công. Tuy nhiên, đan dược xác thực luyện thành, nhưng hiệu quả không quá vừa ý. "Khoảng cách ta cần kém quá nhiều, rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào?" Lăng Hàn rơi vào trầm tư, dưới Luân Hồi Thụ miệt mài suy nghĩ phương pháp cải tiến. Lăng Hàn không ngừng cải tiến đan phương, một đan phương hoàn toàn mới từ xuất hiện đến hoàn thiện, tất nhiên cần trải qua vô số cải biến.
Nửa năm sau, Lăng Hàn lộ ra nụ cười. Anh tìm được điểm đột phá, tăng lên dược hiệu trên diện rộng. Khi một lò đan dược luyện thành, anh cùng Nữ Hoàng chia nhau ăn. Ăn đan dược vào không bao lâu, toàn thân hai người đều dâng trào liệt diễm, đó là dược lực quá cuồng bạo, lấy hình thức hỏa diễm thể hiện ra. May mắn thể phách của họ đều vượt xa Hằng Hà Cảnh bình thường, Lăng Hàn thì không cần phải nói, cường độ đã ép thẳng tới Sáng Thế Cảnh, còn Nữ Hoàng Đại Nhân tu ra Tiên thai, thậm chí còn có thể phân tán lực lượng lên chín phân thân, chịu đựng dược lực. Bởi vậy, họ đều có thể chịu được, nhưng dược lực vẫn cực kỳ cuồng bạo như cũ, khiến họ thất khiếu chảy máu, dáng dấp rất thảm.
Nhưng hiệu quả, thực sự là rất rõ ràng. Nữ Hoàng Đại Nhân đã có đủ cảm ngộ cảnh giới, bởi vậy hiện tại nguyên lực tích lũy đạt đến, nàng lập tức đột phá, thiên kiếp cuồn cuộn mà đến, nàng đi tới phần cuối của Thanh Hà Cốc, đây là địa phương người ở nơi đây độ thiên kiếp. Lăng Hàn kém một chút, anh lại cắn một hạt. Anh kêu thảm thiết, cho dù thể phách của anh kinh người, thậm chí thần cốt sắp trở thành Thánh liệu, nhưng huyết nhục dù sao cũng kém một chút, dưới dược lực xung kích, mạch máu của anh vỡ tan, lục phủ ngũ tạng chịu trọng thương. "Đủ thoải mái!" Anh hút vào một ngụm khí lạnh, nhe răng, nguyên lực trong cơ thể cuồn cuộn, xông thẳng trung cực vị đỉnh cao. Anh dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu đại đạo, vẻn vẹn chỉ sau mười ngày, anh liền nhảy lên một cái, ra khỏi Hắc Tháp, thiên kiếp đã đúng hẹn mà tới. Nữ Hoàng đã sớm vượt qua thiên kiếp, chờ anh ở trong thạch thất, dưới khí tức mạnh mẽ bao phủ, nàng thật như một vị tuyệt thế Nữ Đế, phong hoa tuyệt đại, khiến người ta vừa yêu thích đến tận xương, lại hoàn toàn không dám khinh nhờn.