Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tại Linh Bảo Các, nụ cười của Mã Thiên Thanh giờ đây rạng rỡ như ánh dương, xóa tan mọi ấn tượng xấu xí trước đó. Vị khách trẻ tuổi này, Lăng Hàn, vừa mang đến chín viên đan dược chuẩn Địa Cấp – một kỳ tích chưa từng có tại Vũ Quốc. Gọi hắn là "Hàn thiếu" có thể hơi gượng gạo, nhưng trước một khách hàng tiềm năng đến vậy, Mã Thiên Thanh không còn lựa chọn nào khác ngoài sự cung kính tuyệt đối. Hắn đích thân dẫn Lăng Hàn đi làm thủ tục, trong lòng thầm mong thương vụ này sẽ diễn ra suôn sẻ.
Tin tức về số đan dược quý giá nhanh chóng lan truyền đến tai các vị cao tầng. Một lão giả trong cẩm y, Tam Trưởng lão Cổ Bá Vân, đã đích thân xuất hiện để tiếp đón. Lăng Hàn giữ lễ, xưng "Cổ tiền bối", bởi lẽ đối phương là một cường giả Thần Thai Cảnh đáng kính. Cổ Bá Vân thăm dò ý Lăng Hàn, hỏi liệu hắn muốn bán đấu giá hay bán trực tiếp cho Linh Bảo Các. Lăng Hàn mỉm cười, kiên quyết chọn đấu giá. Loại đan dược có thể giúp đột phá cảnh giới này, chỉ có thông qua đấu giá mới đạt được giá trị cao nhất. Cổ Bá Vân thoáng chút thất vọng, bởi nếu bán trực tiếp, Linh Bảo Các có thể khống chế thị trường, tạo sự khan hiếm và đẩy giá lên cao hơn nữa. Tuy nhiên, khoản phí 14% (sau khi được Cổ Bá Vân giảm từ 15%) vẫn là một con số khổng lồ, đủ để họ thu lời không nhỏ. Lăng Hàn gật đầu chấp thuận, tiền bạc vốn dĩ không phải điều hắn quá bận tâm.
Cổ Bá Vân tiếp tục đề xuất, khuyên Lăng Hàn nên chia nhỏ số đan dược ra đấu giá để đạt giá cao nhất, nhưng Lăng Hàn một mực từ chối, muốn bán hết trong một lần. Đối với một Đan sư có thể tùy ý luyện chế Trúc Cơ Đan, việc bán hết một lần hay nhiều lần không quá quan trọng, chỉ cần có được một số tiền đủ lớn. Cổ Bá Vân đành chấp thuận, trao cho Lăng Hàn một tín vật đặc biệt, dặn dò cẩn thận vì nó là bằng chứng duy nhất để nhận tiền. Hắn cũng không quên mời Lăng Hàn tiếp tục hợp tác trong tương lai, ngầm hứa hẹn mức phí ưu đãi hơn. Lăng Hàn đồng ý, ba người rời Linh Bảo Các, bỏ lại sau lưng số phận bi thảm của Phạm Đông Bình tham lam.
Khi màn đêm buông xuống, Lăng Hàn dẫn Lưu Vũ Đồng và Hổ Nữu đến Tích Hoa Các. Hổ Nữu, với bản tính hiếu động, đã chạy khắp phố phường, nếm thử đủ loại kẹo bánh, khiến chuyến đi trở nên chậm rãi. Vân Sương Sương đã đứng chờ sẵn ở cửa, vội vã đón tiếp. Tại một biệt viện riêng biệt, Nghiêm phu nhân cùng thiếu niên Nghiêm Thiên Chiếu xuất hiện. Lăng Hàn nhận ra ngay Nghiêm Thiên Chiếu vẫn còn yếu ớt sau nhiều năm mê man. Nghiêm phu nhân giới thiệu con trai, và Thiên Chiếu lễ phép gọi Lăng Hàn là "Lăng ca".
Nghiêm phu nhân không quên buông lời trêu chọc Lưu Vũ Đồng về việc được Lăng Hàn ưu ái, khiến nàng tiểu thư nhà họ Lưu đỏ mặt ngượng ngùng nhưng trong lòng lại không khỏi vui sướng. Bàn tiệc thịnh soạn đã bày sẵn, ánh đèn lung linh huyền ảo tạo nên một không khí trang trọng. Lăng Hàn ngồi bên phải Nghiêm phu nhân, kế đó là Hổ Nữu và Lưu Vũ Đồng. Nghiêm Thiên Chiếu, với vẻ mặt trắng bệch và đôi mắt trong sáng, khen Lưu Vũ Đồng xinh đẹp, khiến nàng càng thêm yêu mến cậu thiếu niên này như một người em trai.
Thế nhưng, Lăng Hàn lại cảm thấy một luồng hàn khí chạy dọc sống lưng khi nhìn Nghiêm Thiên Chiếu. Đó không phải là sợ hãi, mà là sự căm ghét tột độ, như thể ẩn sâu bên trong thiếu niên này là một linh hồn tà ác khó lường. Hổ Nữu cũng cùng chung cảm giác, ánh mắt đầy hung tính khi nhìn Thiên Chiếu. Lăng Hàn bắt đầu suy tư: tại sao Nghiêm Thiên Chiếu lại mê man nhiều năm như vậy? Có phải do bệnh tật, hay do một cao thủ nào đó đã phong ấn linh hồn tà ác của cậu ta?
Bữa tiệc tiếp diễn, Nghiêm Thiên Chiếu vẫn giữ vẻ ngượng ngùng, hỏi Lăng Hàn tại sao lại rầu rĩ. Lăng Hàn phủ nhận, trong lòng càng thêm cảnh giác. Nghiêm phu nhân lại xen vào, khiến Lưu Vũ Đồng thoáng thất vọng khi thấy Lăng Hàn không hề bận tâm. Thiên Chiếu, với vẻ ngây thơ, hỏi khi nào Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng thành hôn, khiến Lăng Hàn thầm khẳng định sự "tà môn" của cậu ta. Một người vừa tỉnh dậy sau mười năm hôn mê, lẽ ra phải có tâm trí của một đứa trẻ, nhưng Thiên Chiếu lại tỏ ra quá đỗi sắc sảo.
Lăng Hàn chuyển hướng câu chuyện, trêu chọc Hổ Nữu về sức ăn kinh người của cô bé, khiến Nghiêm phu nhân và Vân Sương Sương ngạc nhiên. Hổ Nữu tiếp tục càn quét bàn ăn, khiến Nghiêm phu nhân phải ra lệnh dọn thêm món. Thiên Chiếu nhìn Hổ Nữu với vẻ thích thú, nhưng ánh mắt sắc bén của Hổ Nữu đã khiến cậu ta giật mình. Lăng Hàn nhận ra điều đó, và Thiên Chiếu cũng nhận thấy sự bất thường trong ánh mắt của Lăng Hàn.
Cuối bữa tiệc, Nghiêm phu nhân trao cho Lăng Hàn tấm Tích Hoa Lệnh, cho phép hắn hưởng nhiều đặc quyền tại Tích Hoa Các. Trên đường về, Lưu Vũ Đồng bày tỏ sự thương cảm với Nghiêm phu nhân, nhưng Lăng Hàn lại gợi mở về sự kỳ lạ của Nghiêm Thiên Chiếu. Lưu Vũ Đồng cho rằng đó chỉ là "quái bệnh" và Thiên Chiếu thông minh bẩm sinh, nhưng Lăng Hàn vẫn giữ vững nghi ngờ của mình. Hổ Nữu bất ngờ tỉnh giấc, cũng khẳng định không thích Thiên Chiếu. Lưu Vũ Đồng, vì hiểu lầm Lăng Hàn ghen tuông, hứa sẽ không gặp Thiên Chiếu nữa, khiến Lăng Hàn thầm thở phào, chỉ cần cô bé tránh xa người có linh hồn tà ác đó là được.
Trở về Hổ Dương Học Viện, Lăng Hàn bị Liễu Như Nhi cằn nhằn vì không chuẩn bị cơm nước. Hắn trêu chọc cô nàng sát thủ ngốc nghếch không biết nấu ăn, dọa sẽ bán hai tỷ muội cho quan phủ. Liễu Như Nhi hoảng sợ, rồi sau đó giận dỗi hát một khúc ca tuyệt vời, khiến Lăng Hàn không khỏi gật gù. Tuy nhiên, tiếng hát đã đánh thức Hổ Nữu, và hai cô bé bắt đầu trừng mắt nhìn nhau, tạo nên một cảnh tượng dở khóc dở cười. Lăng Hàn bỏ mặc, đi ngủ, Hổ Nữu nhanh chóng bám theo.
Sáng hôm sau, Lăng Hàn thức dậy sớm tu luyện, cảm nhận sự tiến bộ nhanh chóng, chỉ ba ngày nữa là có thể đột phá Tụ Nguyên tầng tám. Hắn gọi Hổ Nữu dậy cùng tu luyện, rồi chuẩn bị bữa sáng cho cả ba người, thầm than phiền vì phải làm "người hầu" cho hai cô nàng sát thủ và một tiểu nha đầu. Bất ngờ, tiếng gõ cửa vang lên, và Kim Vô Cực xuất hiện. Hắn đến xin Lăng Hàn giúp đỡ, muốn bao một vị trí tại Tích Hoa Các để mời gia đình Khương Phi Yên – cô gái mà hắn yêu. Kim Vô Cực kể về mối tình của mình và sự khinh thường của gia đình Khương, những người chỉ xem trọng địa vị. Lăng Hàn cười ha hả, trêu chọc Kim Vô Cực là "tình chủng", rồi tự tin hỏi: "Bao không được vị trí phổ thông, nhưng biệt viện được không?". Kim Vô Cực kinh hãi đến mức suýt phun ra, không thể tin được Lăng Hàn lại có thể đặt biệt viện, một đặc quyền chỉ dành cho những gia tộc Thần Thai Cảnh hoặc Hoàng thất.
Lăng Hàn trấn an Kim Vô Cực, khẳng định hắn có thể đặt biệt viện, thậm chí ngay trong tối nay nếu cần. Kim Vô Cực mừng rỡ khôn xiết, vội vã quyết định mời gia đình Khương ngay trong đêm. Hắn liên tục cúi mình cảm tạ Lăng Hàn, thề sẽ trả ơn sau này. Kim Vô Cực rời đi trong niềm phấn khích tột độ, để lại Lăng Hàn tiếp tục luyện kiếm trong đình viện. Hắn đang gặp nút thắt ở kiếm đạo, khó lòng đột phá lên đạo kiếm khí thứ bảy. Buổi chiều, Lăng Hàn tiếp tục nghiên cứu kiếm đạo, chuẩn bị cho bữa tiệc tối.
Đến chạng vạng, Lăng Hàn dẫn Hổ Nữu đến Tích Hoa Các. Tấm Tích Hoa Lệnh đã mở ra cánh cửa đến một biệt viện u nhã. Món ăn nhẹ được dọn ra, Hổ Nữu thích thú ăn vặt, khiến các thị nữ phải phì cười. Khoảng nửa giờ sau, Kim Vô Cực cùng tám người nhà họ Khương tiến vào. Gia đình Khương, bao gồm Khương Phi Yên, cha mẹ và hai cô cô cùng hai người con trai của họ, đều ngạc nhiên và phấn khích trước sự sang trọng của biệt viện. Họ hò reo, cảm thán, thậm chí còn hỏi thị nữ có vật kỷ niệm nào không để khoe khoang. Kim Vô Cực và Khương Phi Yên đỏ mặt xấu hổ trước sự phàm tục của người nhà.
Lăng Hàn đứng dậy chào Kim Vô Cực, còn Kim Vô Cực thì cảm kích đáp lễ. Lăng Hàn khéo léo nói mình "dính quang" được ăn ở Tích Hoa Các, để nâng tầm Kim Vô Cực trước mặt gia đình Khương. Tuy nhiên, hai cô cô của Khương Phi Yên lại tỏ vẻ coi thường Lăng Hàn, gọi hắn là "nhà quê" và chê bai Hổ Nữu "bẩn thỉu", khiến Kim Vô Cực lo lắng. Lăng Hàn phớt lờ, coi đó là những lời nói gió thoảng.
Bữa tiệc diễn ra, và khi mọi người đang ăn uống, một thị nữ bất ngờ kêu lên, tố cáo Trương Hoa – đại biểu ca của Khương Phi Yên – đã sờ mông cô. Trương Hoa và Đồng Viễn – nhị biểu ca – không những không hối lỗi mà còn lớn tiếng quát mắng thị nữ, tự cho mình là "quý khách" với quyền lực "Thần Thai Cảnh", dọa sẽ khiến cả gia đình thị nữ phải chết. Hai cô cô cũng hờ hững, cho rằng thị nữ chỉ là "tiểu tiện nhân" không đáng bận tâm. Khương Phi Yên cố gắng can ngăn nhưng bị hai cô cô mắng mỏ, dạy dỗ phải "độc ác" mới làm chủ mẫu đại gia tộc. Thị nữ tội nghiệp tủi thân đến rơi nước mắt.
Thấy tình hình căng thẳng, Lăng Hàn đứng dậy, tiến đến chỗ thị nữ, rút ra một tấm ngân phiếu mệnh giá một vạn lượng, đưa cho cô bé. "Thực không tiện, đây là chút tâm ý nhỏ, tuy không thể bù đắp tôn nghiêm của ngươi, nhưng xin hãy nhận lấy." Thị nữ kinh ngạc, từ chối nhận số tiền lớn. Lăng Hàn mỉm cười, phất tay nói: "Nơi này không cần các ngươi hầu hạ, các ngươi đều đi xuống đi!" Tám thị nữ cúi đầu cảm ơn, dùng ánh mắt khinh bỉ liếc nhìn gia đình Khương rồi rời đi. Trương Hoa và Đồng Viễn cố gắng ngăn cản, nhưng Kim Vô Cực đã vội vàng kéo Đồng Viễn xuống, cố gắng xoa dịu tình hình. Hai cô cô của Khương gia cũng đành nén giận, không dám làm lớn chuyện trước mặt Kim Vô Cực.
Nhị cô lại bĩu môi, hướng mũi dùi về phía Lăng Hàn, nói với Kim Vô Cực rằng không nên kết giao với "người ngoài" như Lăng Hàn. Đại cô cũng thêm vào, chê bai Lăng Hàn dẫn theo Hổ Nữu "bẩn thỉu", khuyên Kim Vô Cực nên cắt đứt quan hệ. Kim Vô Cực hoảng sợ, vội vàng mời rượu mọi người để chặn lời hai cô cô. Lăng Hàn chỉ cười nhạt, coi như đang trả ơn cho Kim Vô Cực.
Khi tiệc rượu đã đến hồi ngà ngà say, hai cô cô đứng dậy, rủ nhau đi dạo biệt viện, hy vọng gặp được "đại nhân vật" nào đó để kết giao. Chỉ một lát sau, các nàng đã quay lại, mặt mày rạng rỡ, hưng phấn reo lên: "Các ngươi đoán chúng ta vừa nhìn thấy ai? Nguyên Sơ Nguyên đại sư! Đan sư Huyền Cấp trung phẩm đó! Hù chết các ngươi!" Cả gia đình Khương đều kinh hãi. Đại cô vội vàng thúc giục Trương Hoa và Đồng Viễn đi theo mình, hy vọng Nguyên đại sư sẽ vui vẻ luyện chế vài lô đan dược cho chúng để đột phá Tụ Nguyên Cảnh. Kim Vô Cực vội can ngăn, lo lắng làm phật ý Nguyên đại sư, nhưng nhị cô lại hời hợt đáp: "Thiết, hiện tại chúng ta cũng là khách quý, không phải là luyện mấy lô đan dược thôi sao!". Kim Vô Cực thầm kêu khổ, chỉ muốn xông lên tát hai người một cái...