Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Đàm Phong buộc phải xoay người chống đỡ, dù tự tin hơn Cuồng Loạn Ma Chủ, hắn không thể liều lĩnh đón nhận đòn đánh trực diện. Ánh mắt hắn sắc lạnh, chứng kiến Lăng Hàn nhanh như chớp đã nép sau lưng Cuồng Loạn Ma Chủ, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. "Ngươi đang tự tìm cái chết ư?" – Giọng hắn gằn lên, đầy uy hiếp. Đối với Đàm gia, một Hoàng Ma như Lăng Hàn chỉ là hạng tép riu, dễ dàng bị trấn áp bởi bất kỳ ai từ Ngũ Tổ trở lên.
Cuồng Loạn Ma Chủ, dù không muốn đối đầu trực diện với Đàm Phong, nhưng cảm thấy mắc nợ Lăng Hàn một ân tình. Hắn phẩy tay áo, tuyên bố: "Tranh bảo di tích, sinh tử tự phụ! Hơn nữa, người này lấy yếu chống mạnh, giết chết Đàm Nhất chỉ có thể trách Đàm Nhất tài nghệ không bằng người. Ngươi đường đường là một Ma Chủ lại ra tay, ta khinh bỉ!" Lời lẽ đầy thách thức, khiến Đàm Phong cười gằn: "Xưa nay chưa từng có ai dám sát hại con cháu Đàm gia ta, tiền lệ này không thể mở! Kẻ này nhất định phải chết. Nếu ngươi bảo vệ hắn, ngươi và tất cả những kẻ bên cạnh ngươi cũng phải chết!" Sự bá đạo đến ngông cuồng của hắn khiến mười sáu Ma Chủ khác phẫn nộ, sắc mặt tối sầm. Ai nấy đều là chúa tể một tinh vực, cao cao tại thượng, nay lại bị khinh thường đến vậy?
Bá Kiếm Ma Chủ đứng dậy, chiến ý bùng cháy trong mắt. Dù ông và Cuồng Loạn Ma Chủ là đối thủ lâu năm, nhưng tình nghĩa cá nhân lại khá tốt. Giờ đây, ông quyết cùng tiến cùng lùi. Đàm Phong thấy vậy càng thêm ngạo mạn, trào phúng: "Còn ai nữa không? Muốn chết thì đứng hết ra đây, để ta diệt một lần cho đỡ phải giết nhầm!" Câu nói này như đổ thêm dầu vào lửa, khiến các Ma Chủ không thể nhịn được nữa. Họ không nói một lời, chỉ lặng lẽ đứng thẳng hàng, ý tứ rành rành. "Ha ha, rất tốt! Rất tốt!" Đàm Phong cười lạnh liên hồi, rồi đột ngột ngẩng đầu nhìn về một góc tinh không xa xăm.
Một kim quang đại đạo rực rỡ đột ngột trải dài, mang theo uy thế khủng khiếp bao trùm tức thì. Cùng với kim quang là sự xuất hiện của một lão già tóc tím, thân hình cao lớn, tóc bay phất phới dù không gió. Khí tràng kinh người của ông ta khiến tất cả Ma Chủ đều run rẩy. "Địa Ma!" Bá Kiếm Ma Chủ và những người khác kinh hãi thốt lên. Địa Ma, một tồn tại tương đương Đại Thánh, có thể dễ dàng trấn áp Hoàng Ma hay Tiểu Thánh. "Xin ra mắt tiền bối!" Tất cả Ma Chủ vội vàng cúi chào, bởi đây là một cường giả vô thượng, không ai trong hàng chục tinh vực lân cận có thể địch nổi. Bốn hậu bối Đàm gia quỳ xuống cung kính: "Bái kiến Tam Tổ!" Ngay cả Đàm Phong cũng khẽ khom người, dù bề ngoài hắn trông có vẻ lớn tuổi hơn. Cường giả này chính là Đàm Vân, một Chí Cường giả của Đàm gia, danh hiệu Tam Tổ đã chứng minh tất cả.
"Một môn hai Ma Chủ?" Cuồng Loạn Ma Chủ và Bá Kiếm Ma Chủ kinh ngạc đến tột độ. Họ từng nghĩ Lục Tổ chỉ là một bối phận thông thường, nhưng giờ đây, với sự xuất hiện của Tam Tổ là Địa Ma, họ chợt nhận ra Đàm gia còn có Ngũ Tổ, Tứ Tổ, Nhị Tổ, Đại Tổ! Một gia tộc như vậy rốt cuộc là thế lực đáng sợ đến mức nào?
Đàm Phong hành lễ xong, quay lại nhìn chằm chằm đám Ma Chủ, cười khẩy: "Ngươi không phải muốn bảo vệ tính mạng tiểu tử kia sao? Ha ha ha, đến đây, ra tay đi!" Sắc mặt Cuồng Loạn Ma Chủ âm trầm, hai tay siết chặt trong tay áo, xương ngón tay kêu răng rắc. Đạt đến cảnh giới của hắn, hiếm khi nào ông nổi giận. Nhưng trước mặt một Địa Ma, ông yếu ớt như một người mới tu luyện. Khoảng cách giữa các cảnh giới Ma Chủ quá lớn, thiên tài đến mấy cũng chỉ có thể thở dài trước sự chênh lệch này. "Ha ha ha ha!" Đàm Phong cười lớn, hả hê. Hắn vốn khinh thường phô trương trước mặt lũ tiểu bối, nhưng lần này, mười mấy Ma Chủ dám cản đường hắn, khiến hắn nổi cơn thịnh nộ. "Ta khạc nhổ! Thứ gì! Chỉ là lũ giun dế Minh Giới, làm sao biết ta đến từ đâu? Tổ tiên ta đến từ Tiên Vực cao quý, một ngón tay của ta còn cao quý hơn tất cả các ngươi cộng lại trăm lần!" Hắn càng được đà lấn tới, chỉ tay vào mười bảy Ma Chủ: "Các ngươi vừa rồi không phải rất hung hăng sao? A, sao giờ lại không kiêu ngạo nữa?"
"Lão Lục!" Đàm Vân cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đủ khiến Đàm Phong giật mình, vội vàng ngậm miệng. Sau một thoáng dừng lại, Đàm Vân hỏi: "Bí cảnh ở đâu?" Đàm Phong gãi đầu, hắn thực sự không biết, lúc trước chỉ lo giết Lăng Hàn mà quên mất bí cảnh. Thấy Đàm Vân lộ vẻ không vui, hắn vội vàng nói: "Tam Tổ, người này đã giết Đàm Nhất, hơn nữa còn đoạt được Thánh quả và Ma Binh trong bí cảnh!" Đàm Vân liếc nhìn Lăng Hàn, ánh mắt lướt qua khiến Lăng Hàn cảm thấy mình như trong suốt, không còn chút bí mật nào có thể che giấu. Ông lạnh nhạt nói: "Chỉ là Hằng Hà Cảnh trung cực vị, làm sao có thể giết Đàm Nhất?" Đàm Phong đáp: "Hắn có thể kích hoạt hoàn toàn một Ma Binh!" Đàm Vân không khỏi kinh ngạc. Một Hằng Hà Cảnh lại có thể kích hoạt hoàn toàn Ma Binh? Điều này quá khó tin! Ngay cả Đàm Nhất cũng không làm được, bởi chưa đạt tới Sáng Thế Cảnh thì không thể nắm giữ quy tắc thiên địa cấp độ đó. "Bắt hắn!" Ông ra lệnh, khinh thường tự mình ra tay với một tiểu bối Hằng Hà Cảnh. Đàm Phong quay người lại, ánh mắt khóa chặt Lăng Hàn, lớn tiếng hỏi: "Bây giờ còn ai muốn ngăn cản ta?"
"Cha!" Trúc Huyên lo lắng lay tay Bá Kiếm Ma Chủ. Nếu Lăng Hàn rơi vào tay Đàm Phong, chắc chắn sẽ là đường chết. Bá Kiếm Ma Chủ nhíu mày sâu hoắm, nhưng vẫn im lặng. Có một Địa Ma tọa trấn, ông ra tay liệu có ích gì? Chỉ tự chuốc họa vào thân mà thôi. Nếu chỉ là một người cô độc, ông có thể liều mình đoạt người rồi bỏ chạy, bởi tốc độ của Sáng Thế Cảnh đều tương đương nhau. Nhưng ông có quá nhiều ràng buộc, không dám mạo hiểm.
Cùng lúc đó, Cuồng Loạn Ma Chủ cũng chau mày. Ông mắc nợ Lăng Hàn ân tình, nếu trơ mắt nhìn Lăng Hàn gặp nạn, điều đó sẽ thành một cái gai trong lòng, ảnh hưởng trực tiếp đến đạo tâm của ông. "Cha, cứu tên kia!" Vu Giác khẽ nói. Dù hắn từng "ghét" Lăng Hàn, nhưng đó chỉ là sự ganh đua trẻ con. Hắn vẫn nhớ ơn Lăng Hàn đã đưa mình trở về Minh Giới. "Ha ha ha ha, một lũ kiến hôi cũng dám vọng tưởng tranh giành với Thiên Long!" Đàm Phong cười gằn, bàn tay khổng lồ vươn ra tóm lấy Lăng Hàn. Hắn đang vô cùng đắc ý.
Một ánh kiếm loé lên, một ma trảo ngập trời. Bá Kiếm Ma Chủ và Cuồng Loạn Ma Chủ gần như cùng lúc ra tay, chặn đứng đòn đánh của Đàm Phong. "Các ngươi không thể phản kháng!" Đàm Phong giận dữ, Tam Tổ đã đến, mà bọn chúng còn dám chống đối? "Tiền bối!" Cuồng Loạn Ma Chủ hướng về Đàm Vân, ôm quyền nói: "Lăng Hàn đã đánh giết Đàm Nhất trong một trận chiến công bằng, giờ để một Ma Chủ ra tay trấn áp hắn, chẳng phải quá bất công sao?" "Công bằng?" Đàm Phong cười lớn: "Cái gì gọi là công bằng? Đàm gia ta chính là công bằng, lý lẽ của Đàm gia ta chính là lý lẽ! Tam Tổ, kính xin ngài ra tay, tiêu diệt hai kẻ này, giữ vững uy nghiêm của Đàm gia ta!" Hắn quá bá đạo, lẽ nào Đàm gia là chủ nhân của Minh Giới, sao lại ngang ngược đến vậy?
"Tiền bối!" Lăng Hàn đột ngột cắt lời, lớn tiếng nói: "Vãn bối đến từ Bát Thạch cấm địa, một môn có mười Lão tổ. Lần này vãn bối cố ý đến Minh Giới rèn luyện, nếu có chuyện gì xảy ra ở đây, Lão tổ trong tộc tất nhiên sẽ không bỏ qua!" Hắn thuận miệng bịa đặt, mượn danh Bát Thạch cấm địa để kéo dài thời gian. Chỉ cần Tiểu Tháp tỉnh lại, Hắc Tháp có thể dùng được, thì dù là Thiên Ma hay Địa Ma, hắn cũng không sợ! Thậm chí, với Hỗn Độn Nguyên Thạch cho Tiểu Tháp luyện hóa, hắn còn có thể phản công Đàm gia. Đàm Phong ngẩn người, quay đầu nhìn Đàm Vân, có chút kiêng dè. Cấm địa, đó là những thế lực ngang hàng với Đàm gia. Hắn không sợ Lăng Hàn, mà sợ thế lực phía sau, nếu mạnh hơn Đàm gia thì sẽ gặp rắc rối lớn. "Chưa từng nghe nói." Đàm Vân cuối cùng cũng lên tiếng, mắt ông ta đóng mở, ngàn tỉ ngôi sao sáng diệt, khí tức vô cùng đáng sợ.
Lăng Hàn mỉm cười: "Vãn bối không phải người của Minh Giới, mà đến từ Thần giới!" "Không thể!" Đàm Phong lập tức lắc đầu. Kẻ này hoàn toàn hòa nhập vào Minh Giới, sao có thể là người Thần giới? Hắn từng thử tiến vào Thần giới, nhưng quy tắc thiên địa của hắn đã bị tiêu diệt, tu vi sẽ thoái lui. Vì vậy, dù Sáng Thế Cảnh đại cực vị nói rằng dung hợp quy tắc hai giới có thể mở cánh cửa Tiên Vực, nhưng thực tế là không thể! Lăng Hàn chỉ nhìn Đàm Vân, không thèm để ý Đàm Phong. Hắn khẽ suy nghĩ, ánh sáng thần tính từ cơ thể dật động, phóng lên trời, có lẽ cách một tinh cầu cũng có thể thấy rõ. Sinh linh Thần giới, ở đây quá rõ ràng rồi. Đàm Phong nhất thời như bị tát một cái, mặt đầy kinh ngạc, không nói nên lời. Điều này quá khó tin, một Hằng Hà Cảnh nhỏ bé lại có thể đồng thời nắm giữ quy tắc của hai giới Thần Minh, đây là một kỳ tích hoàn toàn không thể xảy ra! "Vậy thì thế nào!" Nhưng hắn lập tức trở nên hung hăng, lẽ nào người Đàm gia bọn họ chết không đáng sao? Ánh mắt hắn lạnh lẽo, toan ra tay.
"Chậm!" Nhưng Đàm Vân đột nhiên ngăn cản. Đàm Phong vốn bá đạo, nhưng trước mặt Đàm Vân lại ngoan ngoãn lạ thường, lập tức cung kính dừng lại, chỉ là trong lòng có chút không hiểu, lẽ nào Tam Tổ biết cái Bát Thạch cấm địa kia, mà sinh ra kiêng dè? Đàm Vân nhìn Lăng Hàn, trong lòng nảy ra một ý nghĩ. Những người đời sau đến từ Tiên Vực như họ đều biết cách trở về Tiên Vực: dung hợp quy tắc hai giới. Nhưng hàng tỉ năm qua, chưa ai làm được. Quy tắc hai giới như nước với lửa, không thể dung hòa. Ngay cả việc cùng tồn tại đã khó, huống chi là dung hợp. Bởi vậy, trở về Tiên Vực chỉ là một khẩu hiệu, một giấc mơ. Nhưng giờ đây, ông ta dường như nhìn thấy một tia hy vọng. Toàn lực bồi dưỡng người này, để hắn mở ra cánh cửa Tiên Vực. Chờ khi họ đi qua, giết chết hắn là xong, dù sao Địa Ma có thể mở đường nối hai giới, mà Đàm gia lại có Thiên Ma tọa trấn, dù ngươi có dung hợp quy tắc hai giới, Địa Ma vẫn chỉ là Địa Ma mà thôi. Tiến vào Tiên Vực, đây là giấc mơ của mỗi người dân Tiên Vực lưu vong, điều này có thể vượt lên trên tất cả, cái chết của một tộc nhân quan trọng thì tính là gì.
"Không nên lấy cấm địa gì đó để ép Đàm gia ta." Đàm Vân cười ha hả, đương nhiên không thể để một tiểu bối Hằng Hà Cảnh xem thường. "Ngay cả Thánh Vương tiến vào giới này, cũng chỉ còn lại sức mạnh, còn không bằng Hoàng Ma!" Nhưng Lăng Hàn lại cất tiếng cười lớn, đối mặt với một Địa Ma vẫn thản nhiên nói, mặt không đổi sắc, khiến Cuồng Loạn Ma Chủ cùng các đại nhân vật đều thầm gật đầu, người trẻ tuổi này quả thực có dũng khí hơn người. "Tiền bối, ngay cả ta cũng có thể dung hợp quy tắc hai giới, Lão tổ nhà ta càng là công tham tạo hóa, chỉ là chút lòng thành mà thôi!" Lăng Hàn kiêu ngạo tột độ, dù sao cũng chẳng ai vạch trần được... có bản lĩnh thì ngươi đi Thần giới mà chứng thực đi.
Đàm Vân cáo già hơn, cười nói: "Nếu Bát Thạch cấm địa của ngươi có Lão tổ dung hợp quy tắc hai giới, chẳng phải hiện giờ đã trở về Tiên Vực rồi sao?" Đây là một sơ hở! Lăng Hàn nhe răng, chỉ lo khoác lác mà không nghĩ tới hậu quả! Hắn xoay ánh mắt, nói: "Bát Thạch cấm địa của ta mạnh mẽ, sao có thể so với những cấm địa hạ cửu lưu của các ngươi? Vậy thì, ta sẽ tiếp tiền bối một chiêu, để các ngươi mở mang kiến thức thực lực của Bát Thạch cấm địa ta!" Lời nói này khiến người ta nghe xong phải líu lưỡi. Ai lại nói năng như vậy? Một mặt thì "tiền bối tiền bối", mặt khác lại nói "hạ cửu lưu", đây là sự miệt thị đến mức nào? Tuy nhiên, khẩu khí của tiểu tử này cũng thật lớn, lại còn nói muốn tiếp một chiêu của Địa Ma! "Tốt!" Đàm Vân thản nhiên nói, tâm trạng dường như không hề bị ảnh hưởng, khoát tay, liền tóm lấy Lăng Hàn. Ông ta chỉ tùy tiện ra tay, nhưng Địa Ma mạnh mẽ đến mức nào? Lực lượng quy tắc quấn quanh bàn tay, ngàn tỉ ngôi sao tỏa sáng, một trảo này ngay cả Hoàng Ma cũng không thể đối kháng. Nhất định phải trốn, cố gắng chống đỡ chỉ có thể bị tóm gọn.
Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, toàn thân phát ra kim quang ẩn hiện, da thịt bên ngoài tỏa ra từng phù văn phức tạp, huyền ảo, ngay cả Thiên Ma cũng không thể nhìn rõ. Một chưởng ấn xuống, lại bị cản lại! Chứng kiến cảnh này, bao gồm cả Đàm Phong, tất cả Ma Chủ đều kinh hãi đến mức suýt té ngửa. Thật sự chặn được! Chỉ là một tiểu bối Hằng Hà Cảnh, lại chặn được một đòn của Địa Ma. Các ngươi có chắc là không diễn kịch không? Đàm Vân thu tay lại, trên mặt cũng lộ vẻ kinh ngạc. Ông ta thực sự đánh giá Lăng Hàn rất cao, đây là một người có thể dung hợp quy tắc hai giới ngay từ Hằng Hà Cảnh, là hạt giống có thể tiến vào Tiên Vực. Nhưng đó chỉ là tiềm năng tương lai, không phải thực lực hiện tại. Quá đáng sợ, đây là quái vật gì vậy?
Lăng Hàn cũng không dễ chịu, chịu một đòn của Địa Ma, chỉ có hắn tự mình biết rằng, trong cơ thể đã có mấy cây thần cốt đứt đoạn. Cũng may, Bất Diệt Thiên Kinh mạnh mẽ, có thể nhanh chóng khép lại, chỉ là dưới một đòn đã tiêu hao hết nguyên lực của hắn, trạng thái cực kỳ suy yếu. Điều này không thể giấu được các Ma Chủ, nhưng chính vì nhìn rõ nên họ càng thêm kinh ngạc. Kẻ này thực sự bằng thực lực của mình đã chặn được một đòn của Địa Ma! Thật sự muốn nghịch thiên rồi. Ánh mắt Đàm Vân lập tức trở nên rực cháy. Ông ta tin rằng Lăng Hàn chắc chắn đã tu luyện công pháp mạnh mẽ nào đó, mới có thể nắm giữ năng lực kinh người như vậy. Nếu Đàm gia có thể đoạt được truyền thừa đó... Hít! Lăng Hàn có thể dung hợp quy tắc hai giới, hẳn là vì tu luyện loại công pháp này. Thế nhưng, tiểu tử này nói Bát Thạch cấm địa có mười Lão tổ, mỗi người đều có thể dung hợp quy tắc hai giới, vậy thì cũng biến thành có thể. Nếu có mười Thánh Nhân mạnh mẽ giết tới, sức chiến đấu còn không giảm, vậy Đàm gia ứng phó được không? Ông ta thầm suy tư, rất nhanh đã hạ quyết tâm. Tạo hóa này, Đàm gia muốn!
"Người trẻ tuổi, theo lão phu trở về làm khách đi, nếu đại nhân nhà ngươi đến, lại để họ đưa ngươi trở về." Đàm Vân lại ra tay, oanh, ma chưởng che trời, mạnh mẽ đến không thể hình dung. Lần này, Lăng Hàn làm sao đỡ được? Bất Diệt Thiên Kinh đã phòng ngự đến cực hạn, Hắc Tháp lại không vào được, Lăng Hàn đã cùng đường bí lối! Một chưởng ấn xuống, hai mắt Lăng Hàn đột nhiên phát sáng, phá tan bầu trời. Ngay cả Đàm Vân cũng ngẩn ra, ánh sáng như vậy ngay cả ông ta cũng không dám chạm vào, vội vàng thu tay lại. Đây là Đạo quang, trước kia Lăng Hàn lĩnh ngộ cách dung hợp quy tắc hai giới, được thiên địa tán thành, hạ xuống Đạo quang, cuối cùng được hắn thu vào trong mắt. Giờ đây, hắn dùng nó để hóa giải một đòn nữa của cường giả vô thượng.
"Ta sát!" Đám người Cuồng Loạn Ma Chủ đều kinh ngạc đến ngây người. Ngay cả họ lên, cũng chỉ có thể chạy trối chết, nhưng một Hằng Hà Cảnh lại liên tục chặn được hai chiêu của Đàm Vân. Đừng xem thường chỉ có hai chiêu, đây quả thực là một kỳ tích nghịch thiên, ngay cả họ cũng phải bái phục. Đàm Phong thì hoàn toàn câm nín, người trẻ tuổi này mạnh đến mức muốn lên trời rồi. Đàm Vân không chút biến sắc, ngược lại nở một nụ cười: "Người trẻ tuổi, còn chiêu gì nữa không?" Ông ta lần thứ ba vươn tay, tóm lấy Lăng Hàn. Lần này, Lăng Hàn làm sao chặn? Vù, bàn tay khổng lồ chụp tới, che kín bầu trời, như thể thiên địa đang hưởng ứng. Ma Chủ ở Minh Giới chính là đại diện cho ý chí thiên địa phương này. Làm sao chặn? Làm sao bây giờ? Lăng Hàn cũng không còn cách nào, hắn đã dùng hết tất cả các đại chiêu có thể dùng rồi. Dù hắn còn một chút Tiên pháp, nhưng giới hạn bởi thực lực, đừng nói Địa Ma, ngay cả Hoàng Ma cũng không thể ngang hàng. Hiện tại Hắc Tháp không vào được, hắn ngay cả chạy trốn cũng không có cách nào. Cũng may, đối phương chỉ muốn bắt hắn, vậy hắn còn có thể kéo dài thời gian, chỉ cần Tiểu Tháp tỉnh lại, hắn sẽ không sợ. Oanh, bàn tay khổng lồ chụp tới, che kín bầu trời.
"Ha ha, Đàm lão tam, ngươi cũng quá không tiền đồ, lại ra tay với một Hằng Hà Cảnh nhỏ bé, hơn nữa hai lần cũng không chiếm được thượng phong, thật sự làm mặt của Đàm lão quỷ mất hết!" Một âm thanh chế nhạo vang lên, nhanh hơn cả bàn tay khổng lồ của Đàm Vân đánh ra, hơn nữa rõ ràng truyền đến tai mỗi người. Đàm Vân vỗ một chưởng, nhưng làm sao cũng không thể ấn xuống, bị ngăn lại cách mười trượng. Bên cạnh Lăng Hàn, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm hai người. Một lão già lọm khọm, tóc trắng râu bạc, tràn đầy vẻ già nua, như thể có thể sang thế giới bên kia bất cứ lúc nào. Người còn lại là một nam tử vóc dáng cường tráng cao to, để trần, mặc quần da thú, tựa như dã nhân. Không ai chú ý nhiều đến "Dã Nhân" kia, mà tập trung vào lão già tóc trắng. Lão già này thoạt nhìn không có gì lạ, nhưng chỉ cần liếc nhìn hai mắt, toàn bộ tâm thần của người ta sẽ bị hút vào, như rơi vào một vũng lầy, không thể thoát ra. Chờ khi mạnh mẽ trấn định lại, tất cả mọi người đều toát mồ hôi lạnh, cảm thấy toàn thân chột dạ, tinh khí thần suy sụp một đoạn dài. Hít, lão già này rốt cuộc là ai?
Đàm Vân vốn dĩ vẫn nhẹ như mây gió, nhưng giờ đây không thể không biến sắc, nói: "Các hạ... chẳng lẽ tiền bối chính là người của Bát Thạch cấm địa? Tiền bối dường như nhận ra gia tổ?" Lăng Hàn giật mình nhìn tráng hán dã man kia, đây không phải ai khác, chính là Câu Lực! Câu Lực nhìn hắn nháy mắt, cười nói: "Ta không phải đã nói, chúng ta còn có thể gặp lại sao." Mà các Ma Chủ khác thì hoàn toàn ngất xỉu. "Tiền bối!" Đàm Vân lại gọi lão già này là tiền bối! Phải biết, ông ta chính là Địa Ma, vậy người có thể khiến ông ta xưng tiền bối, phải là cường giả cấp nào? Đáp án chỉ có một, Thiên Ma! Lão Thiên Ma cười ha hả nói: "Thời gian trôi qua thật đúng là nhanh, lúc trước ngươi còn là một tiểu quỷ mông trần chạy, hiện tại cũng đã thành đại nhân vật uy trấn một phương." Chuyện này... sắc mặt các Ma Chủ quái lạ. Lão gia ngài cũng quá độc miệng đi, dù ai cũng có tuổi thơ như vậy, nhưng nói trước mặt một vị cường giả Địa Ma thì... Đàm Vân đỏ mặt, vốn dĩ đến độ cao như ông ta phải bất động như núi, nhưng không chịu nổi đây là một vị Thiên Ma, lại có rất nhiều Ma Chủ ở bên cạnh nghe, làm sao chịu nổi? Lăng Hàn không khỏi cười thầm, Câu Lực phỏng chừng là được lão già này bồi dưỡng, một già một trẻ đều rất độc địa. Tuy nhiên, hắn lại rất thích.
"Tiền bối, ngươi dường như nhận thức gia tổ!" Đàm Vân cố gắng tự trấn định, kiên quyết chuyển đề tài. Lão Thiên Ma suy nghĩ một chút nói: "Chuyện này từ rất nhiều trăm triệu năm trước, vốn muốn tìm Lão tổ nhà ngươi cùng mưu một việc lớn, đáng tiếc, Đàm lão quỷ lá gan quá nhỏ, ha ha." Vâng, lại bị độc miệng một câu nữa. Đàm Vân vẫn không dám mạnh miệng, Thiên Ma, đứng ở đỉnh cao của toàn bộ Minh Giới, bễ nghễ thiên hạ, mạnh đến không thể tưởng tượng. Ông ta suy nghĩ một chút, mới nói: "Tiền bối, người này đã giết con cháu Đàm gia ta, nếu lão gia ngài cùng Đàm gia ta có chút nguồn gốc, kính xin để vãn bối mang người này về, nghĩ đến Lão tổ sẽ nợ ngài một ân tình." "Làm sao, lấy Đàm lão quỷ ra ép lão phu sao?" Lão Thiên Ma hừ một tiếng, trong lỗ mũi phun ra hai đám hắc khí, hóa thành hai thanh thiên mâu, chém về phía bầu trời, nhất thời thiên địa thất sắc, nhật nguyệt ảm đạm. Tất cả mọi người đều tâm linh rung động, tất cả những người dưới Sáng Thế Cảnh đều quỳ xuống, chỉ có Lăng Hàn ngoại lệ, hắn hai lần được thiên địa tán thành, theo một ý nghĩa nào đó, hắn cũng có thể đại diện cho thiên địa, về "địa vị" không kém Sáng Thế Cảnh. "Không dám!" Đàm Vân vội vàng khom người nói. Giống như trước đây ông ta có thể ép đám người Cuồng Loạn Ma Chủ không ngóc đầu lên nổi, thì trước mặt vị Thiên Ma này, ông ta cũng hoàn toàn không có khí thế, chỉ có thể mặc cho người ta bắt nạt. Đây chính là thực lực!
Lão Thiên Ma phất phất tay nói: "Nể mặt Đàm lão quỷ, lão phu cũng không làm khó ngươi, nên đi đâu thì đi đi!" "Tiền bối..." Đàm Vân không cam lòng, tiểu tử kia là kẻ đã giết thiên kiêu của Đàm gia, hơn nữa còn mang theo bí pháp vô thượng, sao có thể buông tay như vậy? "Lão phu không phải đang trưng cầu ý kiến của ngươi!" Lão Thiên Ma hừ một tiếng, đột nhiên tát một cái, "Đùng", Đàm Vân nhất thời bị đánh bay, trong nháy mắt hóa thành một điểm đen nhỏ, biến mất trong tinh không mênh mông. Ông ta lại quay đầu nhìn đám người Đàm Phong: "Làm sao, các ngươi cũng muốn lão phu đưa các ngươi đoạn đường sao?" "Không cần! Không cần làm phiền tiền bối!" Đàm Phong vội vàng lắc đầu. "Vậy còn không cút!" Lão Thiên Ma hừ một tiếng. "Cút, cút, vãn bối cút ngay!" Đàm Phong vội vã tóm lấy bốn tộc nhân, một kim quang đại đạo trải ra, liền muốn đi xa. "Ân tình hôm nay của Đàm gia ta nhớ rồi, ngày sau tất có báo đáp!" Lăng Hàn đột nhiên mở miệng. Dưới chân Đàm Phong đột nhiên chùn lại, trên mặt lộ ra sát khí, suýt chút nữa đã muốn quay lại đập chết Lăng Hàn. Nhưng vừa nghĩ tới lão Thiên Ma, hắn không khỏi mồ hôi lạnh chảy ròng, không dám hé răng, điều khiển kim quang bỏ chạy.
Lão Thiên Ma vỗ tay một cái nói: "Trò hay kết thúc, mọi người tản đi đi." Dù lão già nói ung dung, nhưng đây là ý chỉ của một vị Thiên Ma, ai dám không nghe? Nhiều Ma Chủ vội vã nắm lấy tiểu bối của từng người, điều khiển kim quang đại đạo rời đi, cũng đừng để vị Lão Thiên Ma này một cái tát đánh bay. "Người trẻ tuổi, đến, theo lão phu đi một chút." Lão Thiên Ma vô cùng hòa khí, nhìn Lăng Hàn vẫy vẫy tay. Câu Lực cười nói: "Lăng Bẩn Vương, đừng ngượng ngùng như thế, ngươi lại không phải tiểu cô nương!" Lăng Hàn lườm một cái, tên này thật không đổi tính chút nào. Hắn chắp tay nói: "Vẫn không có cảm ơn ân cứu giúp của tiền bối." "Việc nhỏ, việc nhỏ." Lão Thiên Ma cười nói, cất bước mà đi, Lăng Hàn cùng Câu Lực thì ở hai bên trái phải, cùng đi theo, thoáng lạc hậu một bước. "Người trẻ tuổi, nói vậy ngươi nên biết sự tình của Tiên Vực rồi chứ." Lão Thiên Ma liếc mắt nhìn Lăng Hàn, ông ta đã thu lại hết thảy khí tức, như một người bình thường. "Biết." Lăng Hàn gật đầu, trả lời vô cùng ngắn gọn, không cần thiết khoe khoang trước mặt đại nhân vật này. Lão Thiên Ma gật gù nói: "Vậy có thể bớt đi lão phu rất nhiều lời." Lăng Hàn không ngắt lời, chỉ lắng nghe. "Lão phu họ Âu Dương, tên Thái Sơn." Lão Thiên Ma nói ra tên của mình. "Mà lão phu còn có một thân phận, là Cửu Trưởng lão của Phá Thiên Minh."
Phá Thiên Minh! Trời, cao cao tại thượng, ngay cả Thánh Nhân, Ma Chủ cũng phải tuân theo, làm việc nghịch thiên, sẽ gặp Thiên kiếp oanh kích, hồn phi phách tán. Cho dù là Sáng Thế Cảnh thì đã làm sao, một ức năm liền qua một lần Thiên Nhân kiếp, không vượt qua được vận rủi quấn quanh người, thì dù còn có lượng lớn tuổi thọ cũng vô dụng, nhất định chỉ là một con đường chết. Vì vậy, trời không thể nghịch, không thể phạm, không thể chống. Phá Thiên Minh, chỉ cái tên này thôi đã đủ đắc tội chết người rồi, mà đối với Sáng Thế Cảnh mà nói, thực lực hoàn toàn gắn liền với thiên địa, càng không nên làm việc nghịch thiên mới đúng. Lăng Hàn kinh ngạc, nếu ngươi là mấy tiểu mao tặc không đủ tư cách, người không biết không sợ, thành lập Phá Thiên tông, Phá Thiên giáo còn nói được, nhưng một vị Thiên Ma cũng gia nhập tổ chức như vậy, điều này rất ngạc nhiên.
Âu Dương Thái Sơn cười cợt, tiếp tục đi về phía trước: "Người trẻ tuổi, ngươi biết, phải làm thế nào mới có thể đi vào Tiên Vực chứ?" "Dung hợp quy tắc hai giới, nổ ra đường nối Tiên Vực." Lăng Hàn hồi đáp. Âu Dương Thái Sơn gật đầu nói: "Điều này nói đến thì đơn giản, nhưng cho đến tận bây giờ, không một ai có thể thành công làm được. Bởi vì, dung hợp quy tắc hai giới là chuyện không thể nào." Lăng Hàn sững sờ, hắn không phải đã dung hợp thành công sao? Hay là nói, hắn vẫn chưa đạt đến Sáng Thế Cảnh, vì vậy lĩnh ngộ được quy tắc, nhưng bước vào cảnh giới tiếp theo liền không xong rồi? "Ngươi là một ngoại lệ, vì vậy lão phu mới đích thân đến gặp ngươi." Âu Dương Thái Sơn lại nói một câu. Hóa ra ta là ngoại lệ. Không đúng, Loạn Tinh nữ hoàng cũng dung hợp được quy tắc hai giới, Thiên Phượng Thần Nữ thì chưa được, chỉ có thể dùng quy tắc của Minh Giới để tăng cường quy tắc của Thần giới, mặc hắn giải thích thế nào cũng không làm được. Lẽ nào Nữ Hoàng là bởi vì Tiên thai? Lăng Hàn không nói gì, hiển nhiên Âu Dương Thái Sơn không chỉ đến để liếc hắn một cái, vì vậy hắn chỉ cần lẳng lặng nghe là tốt rồi.
"Người trẻ tuổi, lão phu nói cho ngươi một bí mật." Âu Dương Thái Sơn đột nhiên đổi đề tài. "Có lẽ là rất sớm trước đây, thời gian cụ thể đã không thể hỏi, Minh Giới, Thần giới kỳ thực là một thể." Cái gì! Lăng Hàn đột nhiên trợn to hai mắt, đây thực sự là một tin tức kinh người. Thần Minh hai giới là một thể? Đúng rồi, Tiểu Tháp nói Tiên Vực cũng không phải địa phương cao hơn Thần giới một cấp độ, mà là một bộ phận của Thần giới, chỉ là khá đặc thù. Mà quy tắc của Tiên Vực đầy đủ hết, không phân sáng tạo và hủy diệt. Lẽ nào, lúc trước Thần giới một phân thành ba, một cái là Tiên Vực, duy trì trạng thái nguyên thủy, nhưng nhỏ hơn rất nhiều, còn lại thì chia ra làm hai, biến thành Thần giới cùng Minh Giới, chỉ là sự phá hoại này quá lớn, không chỉ chia khu vực ra làm hai, hơn nữa quy tắc cũng bị phân chia. "Này xưng là Cổ Giới." Âu Dương Thái Sơn nói, tiếp tục vạch trần bí mật lớn. "Trong Cổ Giới, Tiên Vực là một chỗ cực kỳ đặc thù, chỉ có đạt đến Đại Thánh hoặc Địa Ma mới có thể đi vào. Bên trong đó, thần tính tinh hoa có thể bất diệt, giúp võ giả tiếp tục tăng cao tu vi, do đó thọ cùng trời đất." "Nhưng một ngày kia, Tiên Vực phát sinh rung chuyển lớn, hoặc là nói Cổ Giới trước tiên phát sinh biến hóa long trời lở đất, phân hóa thành Thần Minh hai giới, tiến tới ảnh hưởng Tiên Vực." "Ngươi cũng biết, lúc trước Tiên Vực phát sinh một hồi náo động lớn, vô số thế lực gặp phải tàn sát, số ít người thoát đi, hoặc bị trục xuất ra Tiên Vực, mất đi tư cách Vĩnh Sinh." "Hiện tại, Cổ Giới chia ra làm hai, quy tắc đối lập, cũng làm cho Sáng Thế Cảnh xuất hiện phân kỳ, chia làm Ma Chủ cùng Thánh Nhân, khiến bất luận người nào cũng mất đi tư cách tiến vào Tiên Vực." "Muốn thay đổi tất cả những thứ này, chỉ có một biện pháp!" Ánh mắt của Âu Dương Thái Sơn đột nhiên sáng quắc: "Để Thần Minh hai giới dung hợp, một lần nữa thành Cổ Giới!"
Chuyện này... Chí hướng thật lớn, mục tiêu thật cao! Lăng Hàn khiếp sợ, nguyên bản đây mới là ý nghĩa chân chính của Phá Thiên Minh, bọn họ không phải muốn đấu cùng thiên địa, mà là muốn phá tan bình phong giữa thiên địa này, trợ giúp hai thiên địa một lần nữa dung hợp. Nhưng khả năng này làm được sao? Âu Dương Thái Sơn phảng phất như nhìn ra nghi hoặc của Lăng Hàn nói: "Hai thiên địa này vốn là một thể, tự nhiên có thể dung hợp. Trên thực tế, đường nối hai giới mà ngươi thấy, chính là một loại bản năng của Cổ Giới này, muốn lần nữa dung hợp." Hóa ra, đây mới là ý nghĩa chân chính của đường nối hai giới? Không phải hai thế giới xung đột, mà là hai thế giới đang tìm kiếm dung hợp, thông qua phương thức như thế thẩm thấu lẫn nhau, cuối cùng có một ngày, hai giới sẽ lần thứ hai hợp nhất, lập lại Cổ Giới. "Nhưng quá trình này cần mấy trăm ức năm, thậm chí mấy vạn ức năm." Lão Thiên Ma lại nói. "Chúng ta vốn chỉ có thể chờ đợi, dù thúc đẩy một tí, nhưng hiệu quả sẽ không quá lớn. Nhưng hiện tại ngươi xuất hiện, điều này liền không giống." "Ngươi có thể trở thành một hạt nhân, dung tụ quy tắc hai giới, để tốc độ tái tạo của hai giới tăng lên vô hạn." Âu Dương Thái Sơn nhìn Lăng Hàn, với vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị nói: "Hiện tại, lão phu chính thức mời ngươi gia nhập Phá Thiên Minh, chỉ cần ngươi gật đầu, liền có thể trở thành Trưởng lão thứ mười bảy của bản minh, lão phu có thể đồng ý ngươi, lấy hết tất cả lực lượng để bồi dưỡng ngươi."