Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 337

Chương 337: Di Sản Tiên Vương

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1681 đến 1685 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc hành trình khai mở trí tuệ và sức mạnh của Lăng Hàn, biến thử thách Hải Long Sơn thành một cuộc thám hiểm nội tâm đầy ý nghĩa. Tác giả khéo léo lồng ghép những bài học trận pháp, đồng thời hé lộ bí mật về quá khứ bi tráng của Tiên Vực qua lời kể của một Tiên Vương đã khuất. Sự giao thoa giữa lời hứa phục thù và nguy hiểm cận kề, cùng sự vắng mặt của Hắc Tháp, đẩy cảm xúc nhân vật lên cao trào. Đây là một đoạn kết chương đầy kịch tính, báo hiệu những thử thách cam go đang chờ đón Lăng Hàn.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Lăng Hàn đã từng cân nhắc đến việc diệt khẩu bốn kẻ phàm tục kia, song, một phần vì tâm tính anh chưa đủ tàn nhẫn, phần khác lại vì anh hiểu rõ bản chất của Đàm Phong. Dù có giết người bịt miệng, Đàm Phong cũng sẽ không dễ dàng tin vào cái chết bất thường của năm đứa trẻ, và việc sưu hồn tra xét sẽ sớm phơi bày mọi chuyện. Thôi thì, cứ đường hoàng mà nhận, chính tay anh đã làm điều đó. Hơn nữa, với Hỗn Độn Nguyên Thạch sắp có được, Tiểu Tháp sẽ được luyện hóa, mang lại cho anh cơ hội quán lực. Dưới Tiên Vương, anh có thể khuynh đảo mọi thứ.

"Tiểu Tháp, có thể cho thêm vài cơ hội quán lực không? Mỗi lần yếu hơn một chút, tầm Trảm Trần là được." Lăng Hàn thầm hỏi, bởi Trảm Trần đã đủ để nghiền ép Sáng Thế Cảnh ở cả Thần Giới lẫn Minh Giới. Tiểu Tháp đáp lại một cách kiêu ngạo: "Được, ba lần, ở cấp Sáng Thế Cảnh đại viên mãn. Nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải mang khối Hỗn Độn Nguyên Nguyên Thạch kia về cho ta." Lăng Hàn mặc cả, "Ba lần thôi sao? Mà chỉ Sáng Thế Cảnh đại viên mãn? Lẽ nào lực lượng Tiên Vương chỉ ngang ba Sáng Thế Cảnh?" Tiểu Tháp không chút nhượng bộ: "Cách tính không phải vậy, ngươi có muốn hay không?" Lăng Hàn đành thở dài chấp nhận, nghĩ rằng ba lần lực lượng Sáng Thế Cảnh vẫn hữu ích hơn một lần lực lượng Tiên Vương trước khi lên Tiên Vực.

Chuyến hành trình tiếp tục. Dù Lăng Hàn đã có được Thánh quả, không ai dám nảy sinh ý định tranh đoạt, bởi Ma Binh trong tay anh có thể được kích hoạt toàn diện. Lăng Hàn ngồi trên phi thuyền, dùng đan dược và Chân Nguyên Thạch để nhanh chóng khôi phục nguyên lực. Trên thuyền, ánh mắt mọi người nhìn anh đều đầy kính sợ. Xích Hoang Cực, từng tự cho mình chỉ kém Lăng Hàn một bậc, giờ đây hoàn toàn nhận ra khoảng cách vời vợi giữa hai người, một khoảng cách mà anh chỉ có thể ngước nhìn.

Vài canh giờ sau, những con sóng lớn lại ập đến. Lần này, thử thách trở nên khắc nghiệt hơn khi Lăng Hàn vẫn đang hồi phục, chỉ có Mạc Ly có thể ra tay. Phi thuyền tan vỡ sau khi vượt qua cơn sóng. "Xem ra, phải dùng hậu chiêu rồi," Mạc Ly nói, rồi ném ra một chiếc phi thuyền khác. Họ đã chuẩn bị rất kỹ cho bí cảnh này. Sáu người yếu hơn được yêu cầu trở về, tìm thần dược ở khu vực bên ngoài, bởi họ sẽ chỉ là gánh nặng khi phi thuyền không còn đủ sức chống chọi.

Vậy là, mười người chia làm hai đội. Sáu người quay lại, chỉ còn Lăng Hàn, Mạc Ly, Xích Hoang Cực và Vu Giác tiếp tục tiến lên. Khi một con sóng khổng lồ khác ập tới, Lăng Hàn đã hồi phục kha khá, nhưng ngay cả khi anh và Mạc Ly liên thủ, phi thuyền vẫn vỡ tan tành, gây ra đả kích lớn cho cả bốn. Lăng Hàn nhờ thể phách cường hãn mà không hề hấn gì. Mạc Ly cũng trụ vững. Xích Hoang Cực tuy thảm hại nhưng với tư cách vương giả cấp ba, anh vẫn cắn răng chịu đựng. Vu Giác nhờ sợi dây chuyền trên cổ mà miễn cưỡng vượt qua. Đây cũng là lý do Mạc Ly giữ lại bốn người này, những người khác hẳn đã tan xương nát thịt.

Mạc Ly dường như mang theo vô số phi thuyền, cứ một chiếc hỏng lại ném ra một chiếc mới, nhằm tiết kiệm nguyên lực tối đa. Cứ thế, sau ba tháng ròng rã, một ngọn núi cao chọc trời hiện ra trước mắt: Hải Long Sơn. Lăng Hàn ngửa đầu nhìn, nhưng thị lực của anh cũng không thể chạm tới đỉnh núi, nó như vươn tới tận trời xanh, tựa một con Nộ Long đang phóng lên.

Bốn người hạ xuống chân núi. Mạc Ly giải thích rằng không thể bay thẳng lên đỉnh vì có vô số cấm chế chết người. Có chín mươi chín con đường lên núi, mỗi con đường chỉ dành cho một người, trừ khi người đó đã chết. Mạc Ly dặn dò họ không nên cố chấp, có thể đi thì đi, không thì từ bỏ, không cần mạo hiểm tính mạng. Sau đó, họ chọn đường riêng và bắt đầu leo.

Lăng Hàn chọn một con đường. Không lâu sau, anh gặp vài tảng đá chắn ngang, rõ ràng là một trận pháp nhỏ. Anh không dùng bạo lực mà dừng lại quan sát, thôi diễn. "Trận pháp này tuy đơn giản nhưng lại dạy ta nhiều điều cơ bản mà ta đã bỏ qua," anh thầm nghĩ. "Trước đây, ta chỉ chú trọng trận pháp cấp cao mà lơ là những kiến thức nền tảng." Anh nhận ra đây là cơ hội để củng cố căn cơ trận đạo, hướng tới Thánh cấp.

Cứ thế, Lăng Hàn tiến lên, mỗi khi gặp trận pháp, anh đều dừng lại nghiên cứu kỹ lưỡng trước khi phá giải, dù chúng có thể bị phá hủy bằng bạo lực. Anh không nản chí khi không tìm thấy bảo vật cấp thấp, vì chúng đã bị tiền nhân lấy đi hết. Anh tin rằng chỉ cần leo đủ cao, đến độ cao chưa ai đạt tới, thì mọi bảo vật đều sẽ thuộc về anh.

Một ngày, hai ngày, ba ngày trôi qua. Trong mười ngày ngắn ngủi, Lăng Hàn đã phá giải hơn ba ngàn trận pháp. Tình trạng này kéo dài hàng trăm ngày, số trận pháp bị anh phá giải lên đến hàng trăm ngàn. Sau đó, độ khó của trận pháp đột ngột tăng lên, buộc anh phải dừng lại lâu hơn. Anh dùng Hắc Tháp, hay chính xác hơn là Luân Hồi Thụ bên trong, để thôi diễn trận văn, rút ngắn thời gian đáng kể. Tốc độ leo núi của anh vẫn nhanh đến kinh ngạc.

Khi thời hạn ba năm chỉ còn lại một năm, Lăng Hàn phá giải xong một trận pháp và bất ngờ tìm thấy một khối ngọc bài trên đất. Anh thu vào Hắc Tháp, nghiên cứu. Đó là một môn bí pháp tên là Phi Long Tàn Ảnh Thủ, cấp bậc không rõ nhưng rõ ràng phi phàm. Anh nhận ra rằng, dù người đến sau thu hoạch ít hơn, nhưng độ cao và độ khó tăng lên cũng đồng nghĩa với việc bảo vật tìm thấy sẽ càng quý giá.

Trận pháp ngày càng khó, nếu không có Luân Hồi Thụ, Lăng Hàn sẽ mất hàng tháng cho mỗi trận. Anh vẫn tiến lên, mỗi lần phá giải đều tìm thấy hộp ngọc chứa đan dược hoặc Thần quả, dù chưa đạt Thánh cấp. Thời hạn ba năm chỉ còn bảy tháng. Anh tự hỏi liệu mình có thể lên đỉnh và tìm thấy Hỗn Độn Nguyên Thạch hay không.

Anh không ngừng phá giải. Khi thời hạn chỉ còn ba tháng, Lăng Hàn cuối cùng cũng nhìn thấy đỉnh núi: một tòa thần miếu khổng lồ, trên đỉnh có một con Chân Long bằng đá nằm ngang. Dù chỉ là Thạch Long, nó vẫn tỏa ra áp lực mạnh mẽ, như thể có thể sống dậy bất cứ lúc nào. Ba tháng, anh nghĩ, phải kịp.

Anh tiếp tục leo, phá giải trận pháp. Lúc này, anh mới nhận ra sự sáng suốt của mình khi không dùng bạo lực phá giải những trận pháp cấp thấp trước đó, bởi những trận pháp cấp cao hiện tại đều yêu cầu những kiến thức căn bản ấy. Nếu không, anh sẽ hoàn toàn mù tịt. Lăng Hàn không ngừng kinh ngạc. Kiến thức căn bản chỉ là kiến thức căn bản, nhưng những trận pháp cấp cao này đã cho anh thấy cách xây dựng những điều phức tạp từ những điều cơ bản nhất. Mọi thứ phức tạp trên đời đều có thể phân tách thành những yếu tố cơ bản, và ngược lại, nắm vững tất cả những điều cơ bản có thể xây dựng nên những thứ cao cấp nhất. Ví như... Trận pháp Thánh cấp! Lăng Hàn đột nhiên vỡ lẽ. Con đường núi này không phải là một cuộc khảo nghiệm, mà là một con đường học tập trận pháp, từ giản lược đến phức tạp, từ cơ bản đến cấp cao.

Lăng Hàn mỉm cười. Ngay cả khi không có Hỗn Độn Nguyên Thạch, chuyến đi này của anh cũng đã quá đáng giá. Anh đã có manh mối về trận đạo Thánh cấp. "Vậy cũng không được, ngươi nhất định phải tìm được khối Hỗn Độn Nguyên Thạch kia cho ta!" Tiểu Tháp bất mãn nói. "Biết rồi, ta nhất định tận lực," Lăng Hàn thở dài, thầm gọi Tiểu Tháp là "đại gia". Dù sao, Hắc Tháp khôi phục, anh là người hưởng lợi lớn nhất, lại còn được cơ hội quán lực.

Còn lại vài ngàn trượng, theo kinh nghiệm của Lăng Hàn, sẽ có khoảng mười mấy trận pháp nữa. Nhưng độ khó tăng vọt khiến thời gian anh tiêu tốn cũng dài hơn. Khi chỉ còn ba trận pháp cuối cùng, thời hạn ba năm chỉ còn mười ngày. Rõ ràng là không đủ, vì anh cần hơn mười ngày để phá giải một trận pháp hiện tại. Lăng Hàn lắc đầu, sức người có hạn.

"Không nên từ bỏ!" Tiểu Tháp dường như đã hạ quyết tâm. "Ta liều mạng lãng phí một điểm lực lượng, giúp ngươi một tay!" Sắc mặt Lăng Hàn tối sầm. Tiểu Tháp này vẫn giấu nghề, nếu không phải vì lợi ích của nó, hẳn nó sẽ không nói ra. "Ta có thể khiến Luân Hồi Thụ gia tốc ngàn lần, nhưng ta sẽ rơi vào tĩnh mịch trong vài ngày, ngươi không thể vào hay ra Hắc Tháp." Tiểu Tháp nghiêm nghị. Lăng Hàn giật mình, cái giá phải trả này thật lớn. Hắc Tháp là lá bài tẩy mạnh nhất của anh, nếu không thể dùng, anh sẽ đối mặt thế nào với Thánh Nhân Ma Chủ? Nhưng Tiểu Tháp đã có giác ngộ, lẽ nào anh lại không?

"Được!" Lăng Hàn gật đầu, cũng tò mò về bản chất của Hải Long Sơn. Anh ghi nhớ trận pháp, rồi tiến vào Hắc Tháp, thôi diễn dưới Luân Hồi Thụ. Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ đều nhường vị trí, toàn bộ lực lượng của Luân Hồi Thụ tập trung vào anh. Hai ngày sau, anh phá giải trận pháp đầu tiên. Thêm hai ngày, trận thứ hai. Ba ngày sau nữa, trận thứ ba. Tổng cộng bảy ngày.

Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, đứng trước một tòa Thần miếu hùng vĩ không thể tả, cao ngàn trượng, dài vạn trượng. Những cột đá khổng lồ chống đỡ miếu thờ, mỗi cột cũng cao vạn trượng, khiến Lăng Hàn trở nên nhỏ bé. "Tiểu tử, đừng quên Hỗn... Độn... Nguyên..." Tiểu Tháp thều thào, rồi rơi vào tĩnh mịch. "Tiểu Tháp! Tiểu Tháp!" Lăng Hàn gọi vài tiếng nhưng không có phản ứng. Anh thậm chí không cảm nhận được sự tồn tại của Hắc Tháp. Anh tự nhủ, may mà không đưa Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ ra ngoài, nếu không sẽ gây náo động lớn.

Anh hít sâu, bước vào. Từ lâu, anh đã quen với sự tồn tại của Hắc Tháp, không sợ nguy hiểm. Nhưng giờ đây, lá bài tẩy ấy không thể dùng, anh chỉ có thể dựa vào chính mình. May mắn thay, Hải Long Sơn không phải là sát trận, mà ngược lại, đã giúp anh nắm vững trận pháp cơ bản và nhiều biến hóa, đặt nền móng cho anh đạt đến Thánh cấp trận pháp trong tương lai.

Thần miếu không có cửa, anh cứ thế đi vào. Việc đầu tiên là tìm Hỗn Độn Nguyên Thạch theo lời hứa với Tiểu Tháp. Thần miếu trống trải và quá lớn. Đi một đoạn, anh đột ngột dừng lại. Trước mặt anh là mười bộ thi thể. Tám nam, hai nữ, đều già nua, chết trong chiến trận với vết kiếm. Dù đã chết không biết bao nhiêu năm, Lăng Hàn vẫn không dám lại gần. Xung quanh họ, vũ trụ và các ngôi sao hiện ra thành những bong bóng rỗng, bên trong là những thế giới đang không ngừng diễn hóa, từ sinh ra đến chết đi.

Lăng Hàn rụt con ngươi. Mười người này mạnh hơn bất kỳ ai anh từng gặp, có lẽ chỉ Lôi Hỏa Đại Đế mới sánh bằng. Thi thể ba con Phượng Vương còn kém xa. Đây là cường giả Tiên Vực! Anh không thể phán đoán ai mạnh hơn, Lôi Hỏa Đại Đế hay mười người này, vì họ quá mạnh mẽ. Lẽ nào, đây là nạn nhân của đại rung chuyển? Chuyện gì đã xảy ra ở Tiên Vực năm xưa mà nhiều cường giả lại chết đi như vậy? Hỗn Độn Nguyên Thạch xuất hiện ở đây không có gì lạ, có lẽ toàn bộ bí cảnh này là một phần Tiên Vực rơi xuống.

"Tiên thi... chắc vẫn còn tinh huyết, cốt tủy tiên dịch, nhưng tiếc thay... một là đều là hình người, ta không nỡ ra tay. Hai là, họ quá mạnh mẽ, đừng nói Hắc Tháp không dùng được, dù có dùng được, thần thức ta bao phủ cũng chỉ là tự tìm đường chết." Anh quyết định tập trung tìm Hỗn Độn Nguyên Thạch trước.

"Người trẻ tuổi!" Một giọng nói già nua vang lên, vọng khắp thần miếu. Toàn thân Lăng Hàn nổi da gà, xen lẫn một cảm giác phiền muộn. Người khác vào di tích cổ thì bình thường, còn anh thì luôn gặp phải những biến cố bất ngờ.

"Ngươi là sống hay đã chết?" Lăng Hàn hỏi, dù câu hỏi có vẻ kỳ lạ nhưng lại rất quan trọng. Giọng già nua lại vang lên: "Yên tâm, lão phu đã chết từ lâu, chỉ là trước khi chết đã khắc một tia Thần Thức vào trong Hỗn Độn Nguyên Thạch, mới có thể tồn tại đến nay." Hỗn Độn Nguyên Thạch! "Vậy tiền bối có tâm nguyện gì chưa hoàn thành sao?" Lăng Hàn hỏi, đoán rằng đây là một linh hồn không siêu thoát.

"Tâm nguyện chưa hoàn thành... Rất nhiều!" Giọng già nua nói. Lăng Hàn thầm nghĩ, "Ông nói đi, tôi chỉ còn ba ngày ở đây, còn phải tìm Hỗn Độn Nguyên Thạch nữa!" Nhưng anh không thúc giục. Anh biết những Ma Chủ bên ngoài nói Hải Long Sơn có lực lượng cấp Huyền Ma, hẳn là có liên quan đến cường giả chết mà chưa siêu thoát này. Tốt nhất là không nên kích động đối phương, nhất là khi anh không có Hắc Tháp làm chỗ dựa.

"Tiền bối mời nói, nếu vãn bối có thể làm được, tất sẽ thay tiền bối hoàn thành," Lăng Hàn nói. "Ha ha!" Giọng già nua cười, "Người trẻ tuổi, ngươi thật sự có tấm lòng này?" Lăng Hàn gật đầu: "Vãn bối chưa từng hư ngôn." Giọng già nua dừng một chút rồi nói: "Lão phu họ Thành, tên Phó. Thành gia ta ở Tiên Vực... à, đúng rồi, ngươi hẳn không biết Tiên Vực là gì." "Vãn bối biết," Lăng Hàn vội vàng nói.

Thành Phó hơi ngạc nhiên, một tiểu tử Minh Giới lại biết Tiên Vực? Nhưng nhanh chóng tiếp lời: "Nếu ngươi biết Tiên Vực thì dễ rồi. Thành gia ta khi xưa ở Tiên Vực cũng là một thế lực mạnh mẽ, nhưng một trận náo động lớn bùng nổ, Thành gia ta bị một cường giả tuyệt thế tàn sát. Nếu không phải tổ tiên đã bố trí thủ đoạn từ trước, trận pháp tự động kích hoạt, đẩy tổ địa ra khỏi Tiên Vực, lão phu cũng không thể nói chuyện với ngươi ở đây." Thành Phó thở dài: "Nếu có thể, ngươi hãy thay lão phu giết tên cường giả tuyệt thế kia!"

Sắc mặt Lăng Hàn tối sầm. Lão bá, ông cũng thật không khách khí! Cường giả tuyệt thế mà ngay cả ông cũng phải gọi như vậy, chắc chắn là cao thủ trong các cao thủ ở Tiên Vực. Anh dừng một chút hỏi: "Xin hỏi tiền bối, tên cường giả tuyệt thế này là ai, tu vi gì?" "Ngự Hư Tiên Vương," Thành Phó đáp. Lăng Hàn lập tức phun ra. Tiên Vương!

Tiểu Tháp hiếm khi kinh sợ, nhưng nó cũng tự nhận không đánh lại Tiên Vương, đủ thấy Tiên Vương mạnh mẽ đến mức nào. Lăng Hàn nghi ngờ Hắc Tháp chính là pháp bảo của một vị Tiên Vương, vị đại năng này có lẽ đã chết trong rung chuyển, Hắc Tháp cũng bị phá hủy nặng nề rồi trôi dạt về Hằng Thiên Đại Lục, cuối cùng rơi vào tay anh. Vị Tiên Vương chủ nhân Hắc Tháp chắc chắn mạnh hơn Tiên Vương bình thường, vì Bất Diệt Thiên Kinh được đúc kết từ công pháp của vô số Tiên Vương. Nhưng dù sao, Tiên Vương vẫn là nhân vật cường đại vô song, bá chủ Tiên Vực! Giết Tiên Vương ư? Ha ha.

Lăng Hàn cười khổ: "Tiền bối cho rằng vãn bối có thể làm được sao?" "Không thể!" Thành Phó cũng rất quả quyết phủ định. "Tuy nhiên, nếu ngươi tìm được nơi dưỡng thương của tổ tiên, nói không chừng còn có một tia hy vọng." Lăng Hàn kinh ngạc: "Tổ tiên của tiền bối chẳng lẽ cũng là Tiên Vương?" "Đó là tự nhiên!" Ngữ khí Thành Phó lập tức kiêu hãnh. "Tổ tiên không chỉ là Tiên Vương, mà còn là bậc tài ba trong số các Tiên Vương. Chỉ là, lúc trước tổ tiên không biết tham gia đại sự kiện gì, bị vài Tiên Vương vây công, cuối cùng bị thương nặng bỏ trốn, không rõ tung tích. Còn Thành gia ta... ai!"

Lăng Hàn hình dung được. Tiên Vương Thành gia bỏ chạy, nhưng "hòa thượng chạy được miếu không trốn được", tổ địa Thành gia bị một Tiên Vương khác tàn sát đẫm máu. Dù tổ địa được đẩy ra khỏi Tiên Vực nhờ trận pháp của lão tổ, nhưng tộc nhân đều chết gần hết. Nếu Tiên Vương bị trọng thương, vết thương đại đạo sẽ rất kinh người, lại thêm Thiên Nhân kiếp mỗi ức năm, e rằng Tiên Vương cũng khó thoát khỏi cái chết nếu không ở trạng thái toàn thịnh. Đã nhiều năm như vậy, Tiên Vương Thành gia hẳn là lành ít dữ nhiều. Vậy là, muốn tìm được vị lão Tiên Vương kia để ông ấy đi báo thù, cơ hội càng xa vời.

"Tổ tiên công tham tạo hóa, nhất định sẽ không chết!" Thành Phó tràn đầy tự tin. "Người trẻ tuổi, ngày sau ngươi tiến vào Tiên Vực, hãy theo phương pháp lão phu truyền thụ để tìm kiếm tổ tiên. Như vậy, nợ máu của Thành gia có thể báo, mà ngươi chỉ cần được tổ tiên chỉ điểm một chút, không nói thành tựu Tiên Vương, nhưng đạt đến Tiên Phủ hay Thăng Nguyên Cảnh là không khó." Lăng Hàn không để ý những lời hứa hẹn suông, anh hỏi: "Tiền bối, sau Trảm Trần là Tiên Phủ, Thăng Nguyên sao?" "Ồ, nếu ngươi biết Tiên Vực, sao lại không rõ đẳng cấp của Tiên Vực?" Thành Phó thắc mắc. "Sau Trảm Trần là Phân Hồn, sau Phân Hồn là Tiên Phủ, Thăng Nguyên, trên Thăng Nguyên chính là Tiên Vương... cảnh giới mà mỗi Tiên nhân đều tha thiết ước mơ! Tiên Vương Cửu Trọng, một bước một thiên địa, tổ tiên chính là vô thượng Tiên Vương sừng sững ở tầng thứ tám, chỉ còn một bước nữa là đạt đến đỉnh phong."

Lăng Hàn cuối cùng cũng biết đẳng cấp hoàn chỉnh của Tiên Vực. Quả nhiên, Tiên Vương cực kỳ mạnh mẽ, đứng trên đỉnh cao của Tiên đạo, nhưng lại chia thành chín tầng. Anh suy nghĩ một chút rồi nói: "Có cơ hội, vãn bối sẽ tìm được tổ tiên của ngài." Trong suy nghĩ của anh, Tiên Vương Thành gia hoặc là bị trọng thương mà ẩn mình hàng nghìn tỷ năm, hoặc đã sớm chết. Nếu không, ông ấy đã sớm biết về tai ương của gia tộc, làm gì cần anh đi báo. "Tiền bối, đại náo động năm xưa rốt cuộc là chuyện gì?" Anh lại hỏi, hiếm hoi lắm mới gặp được người trong cuộc, anh rất tò mò. Một sự kiện có thể khiến nhiều Tiên Vương chết đi, chắc chắn liên quan đến quyền lợi cực lớn.

"Lão phu cũng không biết," Thành Phó thở dài. "Lão phu chỉ là Trảm Trần Cảnh nhỏ bé, khi trận tàn sát xảy ra, ta vừa vặn ở gần Hỗn Độn Nguyên Thạch, nên một tia thần thức mới bảo tồn được." Trong thế lực Tiên Vương, Trảm Trần chỉ là cấp thấp, nên Thành Phó không biết bí mật cốt lõi cũng là điều bình thường. Nhưng Lăng Hàn vẫn kỳ lạ, đại rung chuyển bao trùm toàn bộ Tiên Vực, sao lại ít người biết nguyên nhân đến vậy? Côn Bằng Cung là thế lực lớn, lão yêu bà kia có khả năng cực cao là cường giả Tiên Vương, hẳn phải biết. Sau này gặp Hổ Nữu, anh sẽ nhờ cô bé hỏi.

"Người trẻ tuổi, lão phu cũng sẽ không để ngươi làm chân chạy uổng công. Không chỉ tặng ngươi một khối Hỗn Độn Nguyên Thạch, còn có thể truyền thụ cho ngươi vài trận pháp. Nếu ngươi có thể lĩnh ngộ, ở Tiên Vực cũng có thể quét ngang rất nhiều cao thủ Trảm Trần." Thành Phó nói. "Theo chỉ dẫn của lão phu, đừng đi sai một bước. Đây chính là tổ địa của Thành gia ta, có đại trận bảo vệ, không phải Tiên Vương không thể công phá." Lăng Hàn gật đầu, theo lời đối phương mà đi, vừa đi vừa nhìn quanh. Đây là nơi Tiên Vương từng sống, chắc hẳn có vô số bí bảo. Đáng tiếc, Thành Phó vẫn còn mang giấc mộng phục hưng Thành gia, nên hiển nhiên không thể giao tổ địa này cho anh.

Lăng Hàn cũng có thu hoạch không nhỏ. Vượt biển đã có nhiều thần dược và một Thánh quả. Trên đường núi thì có thần đan, bí pháp. Chỉ cần lấy thêm Hỗn Độn Nguyên Thạch nữa, chuyến này coi như hoàn hảo. Theo lời Thành Phó, anh bước đi trong thần miếu, nhìn thấy nhiều cảnh tượng kỳ lạ. Đây không phải một kiến trúc đơn giản, mà được tạo thành từ từng tiểu thế giới. Một gian phòng có thể rộng vô hạn, đi nhầm một bước có thể lạc lối trong đó, không biết bao giờ mới ra được. Chẳng trách Thành Phó dám nói, không phải Tiên Vương không thể công phá. Nhưng ngay cả Tiên Vương cũng từng bị công kích, khiến Tiên Vương Thành gia bại trận, tổ địa bị tàn sát, dù chạy ra khỏi Tiên Vực nhưng tộc nhân đều chết gần hết.

Đi vài canh giờ, Lăng Hàn đến trước một căn nhà đá. Anh mở cửa theo cách Thành Phó chỉ dẫn, rồi bước vào một tinh không. Ở giữa tinh không ấy, một khối Thạch Đầu to lớn tỏa ra ánh sáng không thể tả. Hỗn Độn Nguyên Thạch. Lăng Hàn liếc mắt một cái đã nhận ra. Trước đây ở Hằng Thiên Đại Lục, anh cũng từng có một khối, nhưng khi đó Hổ Nữu phải giúp anh thu vào Hắc Tháp. Giờ thì sao?

"Hỗn Độn Nguyên Thạch, ở Tiên Vực cũng là chí bảo, rót vào nguyên lực có thể tăng cường thể chất của võ giả," Thành Phó nói với một tia cảm khái. "Thành gia ta dựa vào khối Hỗn Độn Nguyên Thạch này mà tạo nên không biết bao nhiêu thiên tài. Đáng tiếc, không thành Tiên Vương thì trong đại rung chuyển chỉ là bia đỡ đạn mà thôi." "Người trẻ tuổi, sứ mệnh của lão phu đã hoàn thành. Cầm khối Hỗn Độn Nguyên Thạch này, lão phu cũng sẽ triệt để bao bọc tổ địa này, chỉ có tổ tiên mới có thể tìm thấy."

Vù, Hỗn Độn Nguyên Thạch nhẹ nhàng bay về phía Lăng Hàn. Anh vội vàng thu vào không gian giới chỉ. Không ngờ lại dễ dàng có được. Xem ra, sau khi bước vào Thần Cảnh, anh đã có khả năng chịu đựng Hỗn Độn Nguyên Thạch. Trước đây anh không thể chịu đựng được, hẳn là vì thực lực quá yếu, vô phúc tiêu thụ.

Oanh, thế giới này lập tức đổ nát. Lăng Hàn vẫn chưa kịp hoàn hồn, chỉ thấy mình đã ở trên một tinh cầu hoang vu, cách đó không xa, mười mấy vị Ma Chủ đang đứng khoanh tay. Vẻn vẹn ba năm trôi qua, với Ma Chủ mà nói, nhanh như một cái chớp mắt. Lăng Hàn không khỏi cảm khái, anh dường như là sao chổi, vào bí cảnh nào là bí cảnh đó đi đến hồi kết.

Ánh mắt Đàm Phong đảo qua, không khỏi sầm mặt lại. "Đàm Nhất đâu?" "Bẩm Lục Tổ, Nhất ca bị người giết!" Bốn tên tộc nhân Đàm gia vội vã kêu lên, cuối cùng cũng có người tâm phúc. "Cái gì!" Đàm Phong kinh hãi, sao có thể như vậy! Hắn vội vàng hỏi: "Bị ai giết?" Lẽ nào là lực lượng Huyền Ma trong bí cảnh? "Là hắn!" Bốn người Đàm gia đồng loạt chỉ về phía Lăng Hàn.

Xoạt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về Lăng Hàn, kể cả mười tám vị Ma Chủ. Nhưng tất cả đều lắc đầu, lộ vẻ không thể tin. Sao có thể như vậy! Đàm Nhất là Hằng Hà Cực Cảnh, lực lượng nghiền ép cả những bá chủ như Mạc Ly. Dưới Sáng Thế Cảnh, ai có thể giết hắn? Lăng Hàn ư? Ngay cả Cuồng Loạn Ma Chủ, người biết anh mạnh mẽ, cũng không tin anh có thể giết Đàm Nhất. Điều này giống như nói một con cừu đánh thắng một con sư tử, hoàn toàn là mơ mộng.

"Thật là hắn!" Thấy ánh mắt lạnh lùng của Đàm Phong quét tới, bốn người Đàm gia vội vàng kể lại, nói rằng Lăng Hàn sở hữu một Ma Binh và có thể kích hoạt hoàn toàn. Lần này, các Ma Chủ đều lộ vẻ kinh ngạc. Một Hằng Hà Cảnh lại có thể hoàn toàn thức tỉnh Ma Binh? Đầm rồng hang hổ! Họ vội vàng hỏi đệ tử, hậu nhân của mình, sau khi nhận được câu trả lời xác thực, vẻ kinh ngạc càng nặng. Thanh niên này... thật quái lạ!

Đàm Phong lộ ra sát ý đáng sợ, khóa chặt Lăng Hàn. Dám giết người của Đàm gia, hơn nữa lại là Đàm Nhất, người được coi trọng nhất! Hắn là niềm hy vọng của Đàm gia, được cho là thiên tài sẽ tỏa sáng ở Tiên Vực. "Chết!" Hắn không nói hai lời, trực tiếp ra tay. Báo thù cho Đàm Nhất là một chuyện, mặt khác, trên người Lăng Hàn lại có hai Ma Binh, một Thánh quả, đây cũng là lý do khiến hắn không thể chờ đợi mà ra tay. Cuồng Loạn Ma Chủ đã sớm chuẩn bị, lập tức vỗ ra một chưởng, hóa thành một chùm sáng màu đen, vọt về phía Đàm Phong.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!