Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trên con thuyền xuyên biển, ánh mắt Lăng Hàn bỗng bừng sáng khi nhận ra điều mình đang thiếu – Thánh Dược. Mạc Ly vẫn điềm tĩnh lèo lái phi thuyền, trong khi những người khác gắng sức hồi phục nguyên khí, bởi chỉ sau vài canh giờ nữa, một đợt sóng khổng lồ sẽ ập đến. Nếu không thể đạt trạng thái tốt nhất, tổn thương tích lũy sẽ là không thể tránh khỏi. Các đội ngũ khác, đặc biệt là những người không có cường giả như Mạc Ly, Chư Bát hay Vân Hà trấn giữ, đã sớm tơi tả.
Đúng như dự đoán, mấy canh giờ sau, làn sóng thứ hai hung hãn lao tới. Va chạm kịch liệt khiến không ít người thổ huyết, xương cốt rạn nứt, phi thuyền cũng phải chịu đựng thử thách cực lớn. Cứ đà này, việc đi được một phần ba quãng đường tới ngọn núi trong biển đã là một vấn đề. Mạc Ly trầm giọng: "Thuyền rồi sẽ hủy diệt, nhưng trước đó, ta sẽ cố gắng tiến xa nhất có thể." Nàng vốn không cần phi thuyền, nhưng vì bảo hộ các sư đệ sư muội, đây là lựa chọn tối ưu.
Thật may mắn, lần này có Lăng Hàn trên thuyền. Với sức chiến đấu toàn diện, không hề thua kém Mạc Ly, sự phối hợp của hai cường giả đã giúp đội ngũ của họ dễ thở hơn hẳn. Nhóm mười người của Lăng Hàn nhanh chóng vượt lên trước, bỏ xa hàng chục đội khác đang chật vật phía sau.
Bỗng, Lăng Hàn hướng mắt ra mặt biển, nguyên lực ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, chộp xuống. "Không thể!" Mạc Ly vội vàng nhắc nhở, nhưng đã quá muộn. Lăng Hàn thu tay lại, trong lòng bàn tay xuất hiện một cây lục bình nhỏ, kết ra một ngân lăng tinh xảo. "Linh Bảo Ngân Lăng!" Mạc Ly kinh ngạc thốt lên, rồi thêm một tia hoảng sợ: "Tay ngươi không bị thương!" Linh Bảo Ngân Lăng, thần dược cấp mười sáu, chỉ kém Thánh Dược một bậc, vô cùng quý hiếm.
Lăng Hàn hài lòng cất Ngân Lăng vào Hắc Tháp, thản nhiên hỏi: "Tại sao tay ta phải bị thương?" Một đệ tử giải thích: "Lăng huynh, trong nước biển có mảnh vỡ quy tắc của một vị đại năng. Đưa tay vào đó chẳng khác nào va chạm trực tiếp với quy tắc, ngay cả bá chủ cũng dễ dàng bị thương. Bằng không, chúng ta đã xuống đáy biển cho an toàn rồi." Lăng Hàn gật gù hiểu ra. Hóa ra thể phách của hắn đã mạnh mẽ đến mức những mảnh vỡ quy tắc này cũng không thể làm gì được.
Phi thuyền tiếp tục tiến sâu vào đại dương. Dọc đường, vô số thần dược hiện ra, phần lớn đều rơi vào túi của Lăng Hàn. Tuy nhiên, hắn không nán lại quá lâu để hái những loại ở xa, bởi Đàm Nhất và đồng bọn vẫn còn ở phía trước. Một Thánh Dược quý giá như Cửu Tiết Thần Trúc đáng giá hơn vạn cây thần dược cấp cao.
Sóng lớn nơi đây có quy luật rõ ràng, gần như sáu canh giờ một đợt. Sau nửa ngày, họ đã vượt qua hai mươi bảy đợt sóng và bỏ xa mười sáu đội phía sau. Cuối cùng, bóng dáng nhóm Đàm Nhất cũng hiện ra. Năm người họ ngồi trên một quyển sách khổng lồ, dài mười trượng, rộng ba trượng, toàn thân vàng rực, chi chít ma văn, mỗi văn tự như có thể trấn áp vạn cổ.
Nhóm Lăng Hàn vừa nhìn thấy Đàm Nhất, đối phương cũng nhận ra họ. Vẻ khinh thường hiện rõ trên mặt, thậm chí có hai người còn làm cử chỉ nhục mạ. "Mạc Ly, đuổi kịp, đánh chết những tên khốn này!" Vu Giác tức giận gào lên. Mạc Ly nghiêm nghị: "Chớ hồ đồ!" Đàm Nhất quá mạnh, vượt xa cấp độ bá chủ, có thể coi là chuẩn Ma Chủ, thậm chí nàng còn nghi ngờ Ma Chủ vừa đột phá cũng khó lòng sánh kịp.
Đàm Nhất khoanh chân ngồi phía trước, ánh mắt thoáng kinh ngạc khi thấy nhóm Lăng Hàn đuổi kịp. Quyển sách họ đang ngồi là Thiên Ma pháp chỉ, ngưng tụ quy tắc mạnh nhất Minh Giới, nhưng khi sóng lớn ập đến, họ vẫn rất chật vật. Mảnh vỡ quy tắc trong sóng biển gặp mạnh càng mạnh, ngay cả Thiên Ma pháp chỉ cũng không thể hoàn toàn khắc chế. Vậy mà, nhóm Lăng Hàn lại có thể theo kịp? Đàm Nhất nở nụ cười nửa miệng, ánh mắt lóe lên sát khí – một lời cảnh cáo rõ ràng: đừng hòng đuổi theo, bằng không hắn sẽ không khách khí.
Đám người Mạc Ly tức giận. Bí cảnh này là của mười bảy vị Ma Chủ của họ, Đàm Nhất chỉ là kẻ ngoại lai, lại còn ngang ngược đến thế. Đàm Nhất thu hồi ánh mắt, không thèm bận tâm đến phản ứng của họ. Trong mắt hắn, những người này chỉ là cặn bã, không phục thì làm sao? Dám đến gần, hắn dám giết.
"Quá kiêu ngạo!" Xích Hoang Cực và đồng bọn trách mắng. Lăng Hàn im lặng. Hiện tại, hắn và Đàm Nhất chưa có xung đột lợi ích. Nhưng một khi tìm thấy Cửu Tiết Thần Trúc, nếu có tranh đoạt – điều gần như chắc chắn – hắn cũng sẽ không sợ. Có Tiên Ma Kiếm, Lăng Hàn tự tin đối đầu ngay cả với Hồ Phong. Dù chỉ là một hai lần giao chiến rồi phải rút lui, nhưng đối với một chuẩn Ma Chủ hay bán Ma Chủ như Đàm Nhất, hắn chẳng việc gì phải e ngại. Kẻ cười sau cùng mới là kẻ cười đẹp nhất.
Đúng lúc này, làn sóng thứ hai mươi tám từ xa ập tới. Pháp chỉ của Đàm Nhất bùng nổ kim quang, như có một Ma Chủ muốn bước ra, miễn cưỡng mở một con đường trên sóng lớn. Nhưng sóng lớn không hề tầm thường, từng phù văn trong nước phát sáng, phản công dữ dội. Sóng qua đi, sắc mặt năm người Đàm Nhất đều trắng bệch, tốc độ tiến lên của pháp chỉ cũng giảm mạnh. Cùng lúc đó, nhóm Lăng Hàn cũng đón nhận sóng lớn.
Bên ngoài di tích, Đàm Phong không ngừng vòng quanh, thi triển thôi diễn. Mạnh như Tinh Sa Đại Thánh cũng không thể thôi diễn thế sự, nhưng Đàm Phong lại có thể. Hắn rốt cuộc có lai lịch gì? "Không đơn giản! Không đơn giản!" Ánh mắt Đàm Phong càng ngày càng sáng. "Đây tuyệt đối không phải thứ Huyền Ma để lại, ngay cả Thiên Ma cũng không có lực lượng che đậy thôi diễn của ta đến mức này. Đây chắc chắn là vật từ Tiên Vực rơi xuống. Chuyện này không phải mấy tiểu bối có thể giải quyết, ngay cả ta cũng không được... phải mời Lão tổ tự mình đến một chuyến." Hắn lặng lẽ lấy ra một tảng đá, nói vài câu, một luồng gợn sóng vô hình truyền đi ngàn tỉ dặm.
Trong khi đó, trên biển, phi thuyền của nhóm Lăng Hàn đã xuất hiện những vết nứt lớn, không thể chống đỡ được đợt sóng kế tiếp. Mạc Ly lập tức ném ra chiếc phi thuyền thứ hai, mọi người nhanh chóng chuyển sang, bỏ mặc chiếc cũ chìm xuống biển. Họ lại gần nhóm Đàm Nhất hơn một chút. Mạc Ly điều khiển phi thuyền, nhưng không vội đuổi theo. Đàm Nhất lộ vẻ ngạo nghễ. Hắn không thấy nhóm Lăng Hàn đã hóa giải sóng lớn như thế nào, nhưng rõ ràng những người này vẫn còn kiêng dè hắn.
Đi thêm một đoạn, phía trước hiện ra một cây trúc xanh vươn thẳng từ biển rộng. Dù cách xa mấy ngàn dặm, nhưng nó hiện rõ như ở ngay trước mắt, cho thấy sự hùng vĩ khổng lồ của nó. Cửu Tiết Thần Trúc đã xuất hiện! Nhóm Đàm Nhất cũng nhìn thấy, họ liền điều chỉnh hướng đi về phía Thần Trúc. Mạc Ly khẽ cau mày. Nếu Đàm Nhất muốn tranh đoạt Thần Trúc, nàng làm sao ngăn cản? Ngay cả khi toàn bộ đệ tử, hậu nhân của mười bảy vị Ma Chủ liên thủ cũng chưa chắc địch nổi Đàm Nhất. Sức mạnh của đối phương đã đạt đến mức độ nghiền ép tuyệt đối. Nhưng cứ thế từ bỏ... tuyệt đối không cam lòng! Họ theo sau.
Mấy ngàn dặm đối với bảo khí phi hành chẳng thấm vào đâu. Chẳng mấy chốc, họ đã tiến gần đến cây Thần Trúc. Nó thật sự quá lớn! Phần vươn ra từ đáy biển đã cao vạn trượng, thân cây to hàng trăm trượng. Trên đỉnh Thần Trúc, một trái cây màu xanh biếc hiện rõ, dù xa vẫn ngửi thấy mùi hương ngào ngạt. "Thần Trúc đã chết," Mạc Ly nói khẽ, một vẻ cảm tính hiếm thấy. Cây Thần Trúc này quả thật đã chết, sinh cơ đã biến mất, nhưng trái cây màu xanh trên đỉnh lại tràn đầy sức sống, đó là nơi Thần Trúc dồn hết tinh hoa còn lại. Chí bảo! Thân trúc có thể làm Ma Binh, còn trái cây là tuyệt thế đại dược.
"Xuống cho ta!" Đàm Nhất đột nhiên đánh một quyền vào thân trúc, muốn dùng man lực làm rơi trái cây. Hắn đã thử bay lên, nhưng uy thế trên không quá đáng sợ, ngay cả hắn cũng không dám mạo hiểm. Vù, phù văn trên thân trúc sáng lên, nhưng nhanh chóng chìm xuống, cây trúc không hề lay động. Đùa à, đây là Thánh liệu, sao có thể lay chuyển dễ dàng? Đàm Nhất cau mày. Không thể bay lên, trái cây không rơi, làm sao hái? Hơn nữa, hắn còn muốn lấy cả cây Thần Trúc này về luyện thành vũ khí.
Lăng Hàn phóng người lên không, nói: "Các ngươi chờ ta một chút." Hắn không đợi Mạc Ly và những người khác phản ứng, đã vọt thẳng lên trời. Cái tên này muốn bay thẳng lên đỉnh Thần Trúc để hái quả sao? "Thể phách tên này kinh người, thật có cơ hội a," một người nói. "Nhưng Đàm Nhất và đồng bọn đang nhìn chằm chằm, dù Lăng Hàn có đắc thủ, cũng sẽ bị họ cướp mất thôi?" "Nếu lấy được, chúng ta sẽ chạy thật nhanh, không tin họ đuổi kịp." Mọi người nhao nhao bàn tán, Vu Giác cũng không còn đối đầu Lăng Hàn mà nhiệt tình đưa ra ý kiến. Mạc Ly thì vẻ mặt nghiêm trọng. Nàng từng giao thủ với Đàm Nhất, biết đối phương mạnh đến nhường nào. Nếu Lăng Hàn thật sự lấy được quả, pháp chỉ kia có thể không đuổi kịp họ, nhưng Đàm Nhất sẽ không tự mình ra tay sao?
Năm người Đàm Nhất cũng nhìn thấy hành động của Lăng Hàn, không khỏi cười nhạo. "Thật là một kẻ ngớ ngẩn, ngay cả chúng ta cũng không dám vượt qua độ cao ngàn trượng, tiểu tử này lại vọng tưởng trực tiếp đi hái Thần Quả, thật là ngu xuẩn." "Không cần để ý đến hắn!" "Nhất ca, Thần Trúc này cứng cỏi như vậy, căn bản không thể chấn rớt Thần Quả, làm sao bây giờ?" Đàm Nhất trầm ngâm: "Giá trị của bí cảnh này có thể vượt xa dự đoán của các Ma Chủ. Ta nghĩ, Lục Tổ đại nhân đã thông báo gia tộc, đến lúc đó, dù Lão tổ không tự mình đến, Ngũ Tổ, Tứ Tổ khẳng định sẽ tới... toàn bộ bí cảnh sẽ là của chúng ta!" "Không sai, đều là của chúng ta!" Bốn người trẻ tuổi khác ngạo nghễ nói.
Họ nhìn Lăng Hàn, tuy chắc chắn hắn không thể thành công, nhưng cũng không rời đi. Dù sao, khoảng cách vạn trượng đối với Hằng Hà Cảnh cũng chỉ là một khoảng khắc, nhìn đối phương thất bại rồi rời đi cũng không muộn. Lăng Hàn phá không bay lên. Càng lên cao, hắn càng cảm nhận được áp lực. Không khí như đao, cực kỳ ác liệt. Tuy nhiên, điều này không đủ sức làm hắn bị thương. Tốc độ của hắn không giảm, một đường xông lên, nhanh chóng vượt qua ngàn trượng, và vẫn tiếp tục tăng cao. "Không phải chứ!" Nhóm Xích Hoang Cực kinh ngạc đến ngây người. Họ biết thể phách Lăng Hàn kinh người, nhưng chưa bao giờ có khái niệm cụ thể. Giờ đây, chứng kiến cảnh này, họ không khỏi kinh ngạc.
Bốn người Đàm Nhất cũng nhìn nhau không nói nên lời. Ánh mắt Đàm Nhất sáng lên, khóe miệng nở một nụ cười. Nếu ngươi có thể hái xuống cũng được, vừa vặn làm áo cưới cho hắn!
Đến độ cao tám ngàn trượng, Lăng Hàn cũng cảm thấy vất vả. Không phải thể phách không chịu nổi, mà là áp lực nơi đây quá lớn, tạo thành sức cản mạnh mẽ, khiến mỗi bước tiến lên đều phải trả giá đắt. Hắn miễn cưỡng chống đỡ, nhưng đến chín ngàn trượng, hắn không thể lên thêm nữa. Đây là cực hạn. Lăng Hàn không cam lòng. Thần Quả chỉ cách ngàn trượng, hương thơm nồng nặc đến mức khiến lỗ chân lông toàn thân hắn mở ra. Nếu trực tiếp dùng, hiệu quả chắc chắn kinh người. Nhưng làm sao để lấy được?
Hắn dừng lại, một chưởng đánh về phía đỉnh trúc, chưởng lực hóa thành kiếm khí, sắc bén đến kinh người. Nhưng không khí nơi đây cũng dật động ra lực lượng to lớn không thể chịu đựng, kiếm khí vừa ra đã bị tiêu diệt không ngừng trong quá trình bay, tựa như bị ảnh hưởng của Tuế Nguyệt Thiên Thu. Chỉ khác là đây là một loại lực lượng trực tiếp tiêu diệt. Tia kiếm khí này chỉ bay được ba mươi trượng rồi hoàn toàn tiêu tan. Quá xa! Lăng Hàn lấy Diệt Long Tinh Thần Tiễn bắn, nhưng cũng chỉ kéo dài khoảng cách lên bảy mươi trượng. Hắn không dùng Tiễn Thức Chung Cực, nghĩ rằng dù có thể bắn xa gấp mười lần thì cũng chẳng thể đạt tới ngàn trượng.
Còn cách nào khác không? Lăng Hàn suy nghĩ, rồi lấy ra kiếm gỗ, đâm tới thân trúc. Mũi kiếm chạm vào thân trúc, lập tức, từng phù văn trên Thần Trúc phát sáng, chặn lại kiếm gỗ. Phải biết, dù kiếm gỗ rách nát, nhưng nếu bị chém trúng, ngay cả Thánh Nhân Ma Chủ cũng phải chịu thiệt. Không hổ là Thánh liệu! Kết quả này nằm trong dự liệu của Lăng Hàn, hắn chỉ muốn thử mà thôi.
Hắn đang định thu kiếm thì thấy trên kiếm gỗ cũng có từng ma văn tỏa ra. Điều này thật kỳ lạ, bởi hắn không hề dùng nguyên lực kích phát. Kiếm gỗ tự mình thức tỉnh! Hắn tự nhiên bỏ ý định thu kiếm, yên lặng quan sát. Ma văn của kiếm gỗ hoàn toàn phóng thích, đồng thời còn lưu chuyển hắc khí đáng sợ, đại diện cho quy tắc của Minh Giới, tràn ngập sát khí, khiến ánh mắt Lăng Hàn trở nên đỏ au, có một loại kích động muốn giết hết thảy thiên hạ. Hắn vội vàng giữ vững thần thức, khí mạnh đến mấy cũng chỉ là khí, do người điều khiển, tuyệt không thể bị nó khống chế ngược lại.
Phập! Kiếm gỗ đâm vào trong thân trúc! Lăng Hàn đầu tiên kinh ngạc, sau đó đại hỉ. Hắn vội nắm chuôi kiếm dùng sức, muốn chặt đứt Thần Trúc, vậy Thần Quả trên đỉnh dĩ nhiên sẽ là của hắn. Nhưng lúc này hắn mới biết Thánh liệu cứng cỏi đến nhường nào. Kiếm gỗ dường như mọc rễ trong thân trúc, hắn căn bản không thể dịch chuyển nó dù chỉ một phân. Lúc này, Ma Kiếm không phát uy, hắn căn bản không làm gì được Thần Trúc. Lăng Hàn sững sờ, cái này phải làm sao đây, chẳng lẽ hắn còn phải bồi một thanh thần kiếm sao?
Không đúng! Hắn nhìn chỗ kiếm gỗ đâm vào thân trúc, chỉ thấy cây trúc vốn xanh tươi như bích lại xuất hiện một tia khô vàng. Hắn thổi nhẹ một hơi, phần khô vàng của cây trúc lập tức hóa thành tro bụi, bay lượn trong không khí. Cái này! Lòng Lăng Hàn chấn động. Thanh kiếm gỗ này thật giống như cũng có lực cắn nuốt, chỉ là nó nuốt không phải kim loại, mà là Cửu Tiết Thần Trúc thuộc Ngũ Hành Chi Mộc. Cửu Tiết Thần Trúc rung động nhè nhẹ, từng mảng lá trúc rơi xuống, nhẹ nhàng, nhưng đây là Thánh liệu, một mảnh lá cũng ẩn chứa lực phá hoại đáng sợ. Lăng Hàn nào dám để trúng, trên không trung không ngừng né tránh.
Tốc độ nuốt chửng của kiếm gỗ dường như càng lúc càng nhanh. Lăng Hàn có thể rất rõ ràng nhìn thấy, vùng khô vàng đang khuếch đại, một bên hướng lên, một bên hướng xuống, lan tràn khắp cây trúc. Sau khoảng mấy canh giờ, một trái cây màu xanh từ giữa không trung rơi xuống. Đó là trái cây của Cửu Tiết Thần Trúc, bởi vì cành cây liên kết với quả cũng bị hút cạn tinh hoa, không còn cách nào giữ quả được nữa. Lăng Hàn vội vàng ra tay, thần thức bao phủ, trực tiếp thu vào Hắc Tháp. Lần này, không ai có thể cướp đi được.
Oành! Cả cây Thần Trúc cũng tan rã, tất cả thần tính tinh hoa đều bị kiếm gỗ nuốt chửng, biến thành mục nát. Còn kiếm gỗ lại có một chỗ tổn hại được chữa trị, màu sắc rõ ràng mới hơn một chút. Lăng Hàn kinh ngạc, hỏi Tiểu Tháp: "Thanh kiếm này có phải cũng là Tiên Khí không?" "Đùa!" Tiểu Tháp phát ra tiếng cười khẩy, dường như vạn phần khinh thường. "Nói chuyện cẩn thận sẽ chết sao?" Lăng Hàn uy hiếp. "Bằng không, Hỗn Độn Nguyên Thạch ngươi cũng đừng hòng."
Lúc này Tiểu Tháp mới chịu thua nói: "Cạnh tranh sinh tồn, đây vốn là thiết luật thiên địa. Hai vật này đều là thuộc tính Mộc, nên có thể nuốt chửng lẫn nhau, nhưng nói muốn trở thành Tiên Khí, vậy thực sự là si tâm vọng tưởng." "Chỉ ta biết, vật liệu hệ Mộc có thể trở thành Tiên Khí, chỉ có ba loại." "Ba loại nào?" Lăng Hàn nổi lên lòng hiếu kỳ. "Hiện tại ngươi không cần biết." Tiểu Tháp không kiên nhẫn nói. "Nhanh đi tìm Hỗn Độn Nguyên Thạch đi!" Ai, đây rốt cuộc là bảo khí của hắn hay là đại gia vậy! Lăng Hàn lắc đầu, cũng không so đo với Tiểu Tháp, biết tính tình của nó là được rồi.
Hắn bay xuống, trong lòng rất vui vẻ. Vừa được một viên Thần Quả, lại khiến kiếm gỗ được tăng lên nhất định. Tuy Tiểu Tháp xem thường, nhưng trước khi tiến vào Tiên Vực, đây là một bảo khí cực kỳ mạnh mẽ. "Giao ra Thánh quả, còn có thanh kiếm kia." Đàm Nhất chặn đường hắn, dùng ngữ khí bình thản nói, tự nhiên như một vị trưởng bối ra lệnh cho tiểu bối.
Lúc này, xa xa có bảo khí phi hành bay tới, đó là nhóm Chư Bát, Vân Hà. Dù họ đã bị bỏ lại một đoạn đường dài, nhưng Lăng Hàn lấy Thần Quả cũng mất khá nhiều thời gian, đủ để họ đuổi kịp. Các bảo khí phi hành đều dừng lại. Mới đầu mọi người còn chưa rõ tình hình, nhưng qua lời kể của Xích Hoang Cực, họ đều hiểu rõ. Mạc Ly, Chư Bát, Vân Hà đều đứng ra nói: "Trong bí cảnh có thu hoạch gì, đều bằng bản lĩnh của mình. Nếu ngươi muốn cướp đoạt, vậy trước tiên hãy vượt qua cửa ải của chúng ta đã!"
"Một đám rác rưởi, cho rằng ta không dám làm thịt các ngươi sao?" Đàm Nhất lạnh lùng nói. Hắn vốn khinh thường ra tay với bầy kiến cỏ này, nhưng Thánh Dược quá quan trọng. Ngay cả gia tộc của họ cũng chỉ nắm giữ hai cây chưa thành thục. Nếu hắn có thể dùng một viên Thánh quả, lợi ích sẽ kinh người, tuyệt đối không phải những thổ cẩu này có thể tưởng tượng. Cho những người này? Hoàn toàn là lãng phí, chà đạp! "Không tin!" Chư Bát, Vân Hà lắc đầu. Bên ngoài có mười bảy vị Ma Chủ trấn giữ, ngươi dám làm càn sao?
Đàm Nhất nở nụ cười đáng sợ: "Các ngươi đang tự tìm đường chết!" Hắn phóng người ra, lao về phía nhóm Mạc Ly, Chư Bát. Một dải Tinh Hà hiện lên quanh người hắn, dày đặc vô số ngôi sao. "Trời ơi!" Vô số chỉ là một khái niệm, với thị lực của Hằng Hà Cảnh, việc đếm không thành vấn đề. Khi nhìn rõ số lượng ngôi sao của Đàm Nhất, tất cả mọi người đều run rẩy. Hơn 250 vạn ngôi sao! Khó mà tin nổi!
Mạc Ly, Chư Bát là những cường giả siêu cấp, tu ra vạn ngôi sao trở lên, nhưng muốn tiến thêm một bước trên nền tảng đó thì quá khó. Nếu Ma Chủ muốn tu thêm một ngôi sao trên trăm vạn ngôi sao độ khó là một, thì Hằng Hà Cảnh là một trăm. Hơn nữa, theo số lượng ngôi sao tăng lên, độ khó này còn tăng gấp ngàn, vạn lần. Bởi vậy, 110 vạn ngôi sao được công nhận là cực hạn của Hằng Hà Cảnh, không thể vượt qua. Nhưng giờ đây, quy luật này đã bị phá vỡ. Đàm Nhất không chỉ tạo ra kỳ tích, mà còn vượt xa. Hơn 2 triệu ngôi sao, khái niệm này nghĩa là gì? Chẳng trách trước đó ba người Mạc Ly liên thủ cũng không địch lại. Lực lượng của Đàm Nhất mạnh mẽ, đã đạt đến trình độ nghiền ép tuyệt đối.
Oành! Oành! Oành! Ba người Chư Bát đều không phải đối thủ, trong nháy mắt đã bị đánh bay, cho thấy sự chênh lệch kinh người. Cũng may, ba người họ đều là cường giả siêu cấp, dù bị đánh bay nhưng không trọng thương. Lăng Hàn trực diện Đàm Nhất. "Một lần cuối cùng." Đàm Nhất lạnh nhạt nói, dù vừa oanh bại ba vị bá chủ Hằng Hà Cảnh, hắn không hề đắc ý, coi đó là chuyện quá bình thường. "Giao ra Thần Quả cùng Ma Khí!"
Lăng Hàn liếc mắt nhìn hắn nói: "Nếu không muốn chết, tốt nhất đừng đến gây chuyện với ta!" Đàm Nhất sững sờ, sau đó cười ha hả: "Ngươi cho rằng, ngươi có thể lấy được Thần Quả, mà ta không được, thực lực của ngươi liền ở trên ta? Thật là chuyện cười. Ngươi chỉ là trung cực vị, ta là tu ra Cực Cảnh, hơn nữa còn hơn 2 triệu ngôi sao, đây là nghiền ép tuyệt đối." "Ngươi thật muốn tìm chết?" Lăng Hàn cũng phát ra cảnh cáo cuối cùng. "Chỉ câu nói này của ngươi, ta liền muốn giết ngươi!" Đàm Nhất lạnh lùng nói, hắn giơ bàn tay lên, sau đó chậm rãi ấn về phía Lăng Hàn.
Hắn cố ý giảm tốc độ, muốn Lăng Hàn cảm nhận được áp lực khủng bố của tử vong đang giáng lâm. Với lực lượng to lớn của hắn, Lăng Hàn căn bản vô lực chạy trốn. "Không được!" "Người kia phải tao ương!" Tất cả mọi người thì thầm, nhưng không một ai ra tay, bởi vì trước mặt Đàm Nhất, ngay cả khi họ cùng tiến lên cũng sẽ bại trận trong một chiêu, thực lực chênh lệch quá lớn. Vu Giác cũng không lộ vẻ vui sướng. Hắn muốn thắng Lăng Hàn, tuyệt không phải bằng cách này.
Lăng Hàn không chút hoang mang, lấy ra Tiên Ma Kiếm. Đàm Nhất kinh ngạc, đây lại là một Ma Khí! Hắn biết Lăng Hàn có một Ma Khí, nhưng hai cái? Điều này khiến hắn cũng đỏ mắt, bởi vì Đàm gia cũng không có mấy món Ma Khí. Ngay cả hắn, thiên tài đến vậy, cũng phải trở thành Ma Chủ mới đủ tư cách có một kiện Ma Khí. Mật ít ruồi nhiều, chuyện bất đắc dĩ a. Nhưng một con giun dế lại nắm giữ hai Ma Khí, hơn nữa cực kỳ trâu bò, điều này khiến hắn đố kỵ, dựa vào cái gì?
Tuy nhiên, hắn rất nhanh biến sự đố kỵ này thành nụ cười khẩy. Không sao cả, chỉ cần hắn giết Lăng Hàn, vậy hai Ma Khí này sẽ là của hắn. Ha ha, nói đến còn phải cảm tạ con giun dế này, lại đưa hai phần đại lễ cho hắn... không không không, là ba cái! Bàn tay lớn của hắn ghìm xuống, tốc độ không khỏi nhanh thêm mấy phần. Trước mặt hai Ma Khí, ngay cả hắn cũng không thể bình tĩnh. "Đây chính là ngươi tự tìm." Lăng Hàn lẩm bẩm, bắt đầu kích hoạt Tiên Ma Kiếm. Vù, từng phù văn phát sáng, Tiên Khí này phóng ra vô tận ánh sáng. "Cái gì!" Đàm Nhất kinh hãi đến biến sắc, bởi vì hắn xác xác thực thực cảm nhận được uy thế của Sáng Thế Cảnh. Sao có thể có chuyện đó!