Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong sâu thẳm Hắc Tháp, Lăng Hàn trầm tư nhìn Nữ Hoàng đang say mê tu luyện. Mặc dù sở hữu Luân Hồi Thụ và vô số đan dược thượng phẩm, tốc độ tiến triển của hắn vẫn không thể sánh bằng Nữ Hoàng hay chính bản thân hắn trong quá khứ. Hắn thở dài, sự dung hợp quy tắc của hai giới Thần Minh tuy mang lại sức chiến đấu vượt trội, nhưng cũng kéo theo cái giá phải trả: tốc độ tu luyện chậm đi ít nhất gấp đôi. Điều này đồng nghĩa với việc, thời điểm hắn có thể "đẩy ngã" Nữ Hoàng, hiện thực hóa tâm nguyện của mình, lại càng xa vời. May mắn thay, Hắc Tháp của hắn chứa đựng quy tắc Thần Giới, nếu không, hành trình này sẽ còn gian nan hơn bội phần. Nữ Hoàng, với nụ cười rạng rỡ và bờ ngực căng đầy, ôm lấy đầu hắn, xoa dịu những lo âu. Nàng vẫn là người tiến bộ nhanh nhất, đã gần chạm tới ngưỡng đại cực vị, không ngừng khổ tu vì mục tiêu chung của cả hai.
Rời Hắc Tháp, Lăng Hàn quay về với thế giới bên ngoài, nhưng không phải để nghỉ ngơi. Vu Giác, một thiếu niên bồng bột và có phần ngang ngược, đang nung nấu một âm mưu "mỹ nhân kế" để chia rẽ Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ. Hắn tin rằng, khi tỷ tỷ thấy Lăng Hàn "ăn chơi trác táng", nàng sẽ từ bỏ hắn. Mạc Ly, với vẻ mặt lạnh lùng và ánh mắt khinh thường, đã cảnh báo Vu Giác về sự ngây thơ của hắn: tình yêu thật sự đi kèm với sự tin tưởng tuyệt đối. Nhưng Vu Giác bỏ ngoài tai, tự đắc với "diệu kế" đã ấp ủ bấy lâu, hy vọng sẽ có cơ hội an ủi tỷ tỷ và được nàng ôm ấp như thuở bé. Mạc Ly chỉ biết lắc đầu ngao ngán, thầm nghĩ Vu Giác vẫn mãi là một đứa trẻ.
Trong đình viện yên tĩnh, Lăng Hàn suy nghĩ về tương lai. Tạm thời ẩn mình ở Minh Giới đã an toàn, nhưng mục tiêu tối thượng vẫn là nâng cao thực lực. Con đường tu luyện càng lên cao càng khó khăn, ngay cả với khả năng luyện đan siêu phàm, hắn cũng cần hàng trăm năm để đột phá một tiểu cảnh giới nhỏ. Để đạt tới Đại Thánh dung hợp quy tắc hai giới và chinh phạt Tiên Vực, tốc độ này là không thể chấp nhận. Thánh Dược là chìa khóa, nhưng chúng lại hiếm có khó tìm, thường nằm sâu trong các cấm địa do Thánh Vương trấn giữ. Một ý tưởng chợt lóe lên: liệu có thể tạo ra một tình huống khiến các Thánh Nhân rời khỏi cấm địa, để hắn "đục nước béo cò"? Bên cạnh đó, hắn còn có Tiên Ma Kiếm, nếu có thể nâng cấp nó lên thành Tiên Khí bằng những Thánh liệu đỉnh cấp, hắn sẽ trở thành vô địch ở cả hai giới. Tuy nhiên, việc tìm kiếm Thánh liệu cũng gian nan không kém Thánh Dược. Hắn tự nhủ phải hỏi Cuồng Loạn Ma Chủ về cách tăng tốc tích lũy nguyên lực, vì Luân Hồi Thụ đã giúp hắn giải quyết vấn đề lĩnh ngộ cảnh giới.
Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lăng Hàn. Hắn dùng nguyên lực mở cửa, và một mỹ nữ kiều diễm, đôi mắt ngậm xuân, khóe môi mị hoặc hiện ra. "Hàn ca ca!" nàng nũng nịu gọi, giả vờ lao vào lòng hắn. Nhưng khi thấy chỉ có một mình Lăng Hàn, nàng liền cao giọng lặp lại, như cố ý cho ai đó nghe. Lăng Hàn bật cười, nhận ra ngay chiêu trò của Vu Giác. Hắn không ngăn cản, muốn xem Vu Giác còn có thể bày trò gì nữa. Ít lâu sau, thêm một mỹ nữ nữa xuất hiện, cũng với tiếng gọi "Hàn ca ca!" đầy quyến rũ. Nàng cũng bối rối khi chỉ thấy Lăng Hàn đơn độc. Lăng Hàn trêu chọc: "Ngươi cũng ngưỡng mộ ta, đến tiến cử giường chiếu sao?" Nữ tử thứ hai đỏ mặt, gật đầu e thẹn.
Lăng Hàn cười tủm tỉm: "Vậy còn chần chừ gì nữa, mau cởi áo đi! Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, đừng phí thời gian." Hai mỹ nữ kinh hoàng, không ngờ hắn lại biến thái đến mức muốn "tuyên dâm" giữa sân, còn đòi song phi! Chúng thầm mắng hắn vô liêm sỉ, lưu manh. Thấy Lăng Hàn từng bước áp sát với ánh mắt "dại gái", chúng tái mét mặt mày. Một người vội vàng thốt lên: "Chúng ta căn bản không quen biết ngươi, là tiểu chủ bảo chúng ta đến!" Lăng Hàn cười lớn, nhìn về phía một góc khuất: "Còn không ra dẫn người về!" Vu Giác đang rón rén nấp sau bụi cây, vội vàng cúi đầu, giả vờ không bị phát hiện.
Mạc Ly xuất hiện, lạnh nhạt nói: "Cười chê rồi." Lăng Hàn đáp: "Chỉ là một thằng nhóc con." Vu Giác đang nghe lén, tức đến nỗi mũi bốc khói, hắn mới không phải thằng nhóc! Mạc Ly phất tay đuổi hai cô gái đi, rồi quay sang Lăng Hàn: "Tiểu chủ còn trẻ người non dạ, làm việc khó tránh khỏi nông cạn. Để bồi thường ngươi, ta có một kiến nghị. Một tháng nữa Hải Long Sơn sẽ mở, ta có thể dành cho ngươi một suất." Lăng Hàn tò mò: "Hải Long Sơn là gì?" Mạc Ly giải thích đó là một di tích cổ, nơi ẩn chứa lợi ích to lớn cho những người dưới Sáng Thế Cảnh, được nhiều Ma Chủ liên thủ kiểm soát, với số lượng suất vào vô cùng hạn chế. Ngay cả Loạn Ma Cung cũng chỉ có mười suất, nhưng Mạc Ly có quyền dành cho hắn một.
Lăng Hàn gật đầu: "Được, nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, vậy đi xem sao. Mà này, Cuồng Loạn đại nhân không thể chế tạo Không Gian Thần Khí để đưa người vào di tích sao?" Mạc Ly liếc hắn như nhìn một đứa ngốc: "Nếu Không Gian Thần Khí mạnh mẽ xuyên qua một số tiểu thế giới, nó sẽ bị hủy hoại." Lăng Hàn thầm gật gù, hiểu ra Hắc Tháp của mình hẳn phải là một Tiên Khí cực phẩm, nên mới không bị hạn chế tương tự. Mạc Ly thông báo: "Ba ngày nữa xuất phát." rồi bỏ đi. Vu Giác vội vàng đuổi theo, mừng rỡ vì kế hoạch "dẫn dụ" Lăng Hàn đã thành công, giờ hắn có thể ở riêng với tỷ tỷ. Nhưng Mạc Ly lạnh lùng tuyên bố: "Lần này ngươi cũng phải đi Hải Long Sơn!" Vu Giác sững sờ, lắc đầu quầy quậy: "Ta không đi! Ta còn nhỏ, ở đây tu luyện mới tốt!" Mạc Ly giải thích rằng Hải Long Sơn mấy triệu năm mới mở một lần, càng sớm vào càng có lợi. Vu Giác vẫn cố chấp: "Ta không đi! Ta muốn ở riêng với tỷ tỷ!" Mạc Ly đáp cụt lủn: "Ta không trưng cầu ý kiến của ngươi, chỉ là thông báo." Vu Giác dọa sẽ mách cha, nhưng Mạc Ly chỉ "Ha ha" một tiếng.
Ba ngày sau, Vu Giác xuất hiện trong đội hình mười người, vẻ mặt ỉu xìu. Ngoài Lăng Hàn, Mạc Ly, Vu Giác, còn có Xích Hoang Cực và sáu đệ tử thiên phú khác. Mạc Ly đi vào với vai trò người hộ đạo. Lăng Hàn không được chào đón, vì hắn là người ngoài nhưng lại chiếm một suất quý giá mà nhiều đệ tử phải phấn đấu gian khổ mới có được. Nhưng vì là quyết định của Mạc Ly và được Ma Chủ chấp thuận, không ai dám phản đối.
Cuồng Loạn Ma Chủ đích thân tiễn đưa. Thay vì tinh thuyền mất nhiều thời gian, một con đường kim quang đại đạo trải dài, và Cuồng Loạn Ma Chủ cuốn tay áo, đưa cả mười người bước vào tinh không. Mười bảy ngày sau, họ đến một tử tinh hoang vu, nơi không có linh khí hay sự sống, nhưng lại là vị trí của Hải Long Sơn. Nhiều Ma Chủ đã tề tựu, mỗi người đều là trung tâm của vũ trụ. Cuồng Loạn Ma Chủ và các cường giả khác chào hỏi, trong khi các tiểu bối cũng bắt đầu làm quen, một số còn là đối thủ cạnh tranh. Chư Bát, một nam tử trẻ tuổi nhưng đã tu luyện hàng triệu năm, có cảnh giới Hằng Hà đại viên mãn, tiến đến chỗ Mạc Ly, gợi lại bảy trận chiến bất phân thắng bại giữa họ và thách đấu trận thứ tám. Vu Giác thì thầm giải thích Chư Bát còn có biệt danh là "Trư Bát" và hắn luôn theo đuổi Mạc Ly. Mạc Ly lạnh nhạt, không đáp lời.
Vài ngày sau, càng nhiều Ma Chủ đến, hộ tống hậu duệ và đệ tử của mình. Bá Kiếm Ma Chủ cũng tới, cùng Trúc Huyên và chín đệ tử khác. Trúc Huyên lộ vẻ vui mừng khi thấy Lăng Hàn, nhưng khi nhìn Vu Giác, nàng hừ lạnh quay mặt đi.
Một ngày trước khi Hải Long Sơn mở cửa, tất cả mười bảy Ma Chủ đều có mặt. Người ta đồn rằng Hải Long Sơn chứa đựng sức mạnh cấp Huyền Ma, nên mỗi lần mở cửa đều cần Ma Chủ đích thân trấn giữ. Ma Chủ ở Minh Giới cũng chia cấp độ: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Cuồng Loạn Ma Chủ thuộc Hoàng Ma, chưa đủ sức trấn áp mọi thứ trong Hải Long Sơn. Hơn nữa, nếu Ma Chủ tiến vào sẽ kích hoạt phản phệ mạnh mẽ, từng có một Ma Chủ bỏ mạng. Do đó, chỉ những người dưới cấp Ma Chủ mới được vào, vì họ quá yếu nên không bị nguồn sức mạnh đó để ý.
Khi mặt trời mọc trên đường chân trời hoang vu, một tiếng nổ vang vọng, một ngọn núi khổng lồ từ lòng đất nhô lên. Xung quanh núi là một đại dương mênh mông lơ lửng giữa không trung, không một giọt nước rơi xuống. Ngọn núi không cao, chỉ vài trăm trượng, đại dương cũng không quá rộng, nhưng khi bước vào không gian đặc biệt này, núi sẽ trở nên cao vút, biển sẽ trở nên vô tận. Người ta nói, chỉ vượt qua biển đã khiến chín phần mười người phải bỏ cuộc, và chưa ai từng leo lên đỉnh núi. Từ bên ngoài, trên đỉnh núi có một miếu thờ tinh lam, mơ hồ thấy một con Chân Long đá nằm phục, đó là lý do nó được gọi là Hải Long Sơn. Để vào di tích, phải đi qua một cổng vòm có khắc Chân Long.
"Mau chóng tiến vào đi, các ngươi chỉ có ba năm thời gian," một Ma Chủ nói. Mọi người chuẩn bị lên đường thì một vệt kim quang đại đạo khác trải đến, sáu người bất ngờ xuất hiện. Một lão giả khoảng sáu mươi, bảy mươi tuổi, cùng năm người trẻ tuổi phong nhã. Mười bảy Ma Chủ đều nheo mắt, không ai nhận ra lão giả này. Hắn chắc chắn là một Ma Chủ, thậm chí là loại bá chủ trong Hoàng Ma.
Lão giả mới đến cười nói: "Vận khí không tệ, có việc đi ngang qua, lại gặp phải một di tích mở ra. Sớm không bằng vừa vặn, đây là ý trời, các ngươi liền tiến vào tìm cơ duyên của mình đi." Năm người trẻ tuổi cung kính đáp: "Vâng, Lục Tổ!" Cuồng Loạn Ma Chủ lên tiếng: "Đạo hữu, ngươi nhiễu khách đoạt chủ sao!" Lão giả Ma Chủ kia, tên Đàm Phong, liếc nhìn Cuồng Loạn Ma Chủ và các Ma Chủ khác rồi nói: "Các ngươi cũng có ý kiến? Nếu các ngươi có năng lực đánh đuổi ta, vậy ta tự nhiên sẽ đi, bằng không, liền ngậm miệng lại!" Các Ma Chủ đều lộ ra hàn ý, ngạc nhiên trước sự ngạo mạn của người ngoài.
"Đến chiến a!" Đàm Phong uy nghiêm nói, vô cùng ngạo nghễ. Năm người trẻ tuổi đi cùng hắn cũng ôm ngực, vẻ mặt kiêu ngạo, dường như không coi các Ma Chủ ra gì. Lăng Hàn cảm thấy quen thuộc với biểu cảm này. Bá Kiếm Ma Chủ không nói nhiều, giơ tay vung ra một tia kiếm quang dài một thước, trông rất bình thường nhưng ẩn chứa uy lực kinh người. Đàm Phong cười nhạt, đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tia kiếm quang, rồi xoa một cái, kiếm quang liền tắt lịm, không hề gây ra chút chấn động nào. Các Ma Chủ kinh ngạc, Bá Kiếm Ma Chủ tuy không dùng toàn lực, nhưng một đòn tùy ý của hắn cũng đủ kinh thiên, vậy mà lại bị hóa giải dễ dàng như vậy. Thực lực của Đàm Phong quá sâu không lường được. Không ai muốn liều chết với một cường giả như vậy.
"Ha ha, người cấp số như chúng ta, đánh đánh giết giết không khỏi cũng quá mất thân phận, không bằng để mấy tiểu bối so chiêu đi," một nữ Ma Chủ già nua, tay chống gậy đỏ thắm, nói. Các Ma Chủ khác đồng tình, đây là cách vừa kiểm soát được chiến đấu, vừa khiến những người ngoài kia biết khó mà lui. Đàm Phong chỉ cười thâm trầm, gật đầu: "Nhất nhi, ngươi đi lãnh giáo những người này một chút." "Vâng, Lục Tổ," một thanh niên tuấn tú, da trắng nhưng lấp lánh ánh vàng kim, bước ra. Hắn nhìn lướt qua những người trẻ tuổi khác, cười nói: "Tại hạ Đàm Nhất, ai cùng ta luận bàn một hồi?"
Bá Kiếm Ma Chủ trầm ngâm một lát rồi nói: "Mạc Ly, Chư Bát, Vân Hà, ba người các ngươi lên đi." Cuồng Loạn Ma Chủ cũng bảo Đàm Phong cử ba người, nhưng Đàm Phong cười nói: "Không cần, một người là đủ!" Một đấu ba? Mạc Ly, Chư Bát, Vân Hà đều là những Hằng Hà Cảnh mạnh nhất, tu ra hàng triệu Tinh Thần, chỉ cách Ma Chủ một bước.
"Ta tới trước đi!" Chư Bát nói, kiêu ngạo không muốn liên thủ. Đàm Nhất lạnh nhạt: "Ra tay đi," như một đại ca chỉ điểm tiểu đệ. Chư Bát phẫn nộ, tiến lên tung một quyền. Có nhiều Ma Chủ ở đây, hắn không cần kiêng dè, ra tay toàn lực. Đàm Nhất nhẹ nhàng ấn xuống một chưởng, Thiên Hà treo ngược, từng ngôi sao vỡ tan, tạo thành cảnh tượng đáng sợ. Uy lực khủng khiếp, sóng lớn có thể phá diệt thế giới, ập về phía Chư Bát. Chư Bát không dám đỡ, vội vàng né tránh. Ngay cả các Ma Chủ cũng kinh hãi, lực lượng của Đàm Nhất mạnh đến mức nào? Ngôi sao của hắn tu ra bao nhiêu? Dù Hằng Hà Cảnh có thể tu ra vô hạn ngôi sao về lý thuyết, nhưng vượt trăm vạn đã cực kỳ khó khăn. Ngay cả Mạc Ly cũng chỉ khoảng 110 vạn. Vậy mà Đàm Nhất lại có thể nghiền ép như vậy.
Đàm Nhất chủ động tấn công, chỉ dùng một chưởng, không bí pháp, nhưng lực lượng quá mạnh, hoàn toàn nghiền ép. Mọi người đều biến sắc, Chư Bát, đại danh từ của Hằng Hà Cảnh mạnh nhất, giờ chỉ biết né tránh. "Các ngươi cũng cùng lên đi!" Đàm Nhất lại ấn một chưởng, cuốn Mạc Ly và Vân Hà vào trận chiến. Ba bá chủ Hằng Hà Cảnh liên thủ, nhưng vô dụng. Đàm Nhất như Thiên Đế vạn giới, một chưởng trấn áp, ba người chỉ biết liên tục lùi và trốn.
"Được rồi!" Cuồng Loạn Ma Chủ vẫy tay, dừng trận chiến, rồi hỏi Đàm Phong: "Đạo hữu xưng hô như thế nào, từ chỗ nào đến?" Đàm Phong cười lớn: "Bản tọa Đàm Phong, đến từ Đông Xương." Đông Xương? Các Ma Chủ nhìn nhau, không ai biết đó là tinh vực nào. Bà lão Ma Chủ giải thích: "Đàm đạo hữu, mấy đệ tử của ngươi có thể vào, nhưng trong di tích có lực lượng cấp Huyền Ma, nếu chúng ta tiến vào sẽ bị tấn công, nên chúng ta phải ở ngoài." Đàm Phong ngạc nhiên, rồi gật đầu: "Nhất nhi, chăm sóc tốt tộc nhân của ngươi." "Vâng," Đàm Nhất cung kính đáp, rồi cùng bốn tộc nhân khác tiến vào cổng vòm. Thân hình họ nhỏ dần, rồi biến mất khỏi tầm mắt.
Các Ma Chủ khác đều khó coi, di tích do họ phát hiện, giờ không chỉ bị người ngoài chia sẻ, còn bị đoạt trước. Nếu gặp năm người kia trong di tích, họ chỉ có nước tránh né, Đàm Nhất quá mạnh.
"Đi thôi!" Lăng Hàn và nhóm của mình cũng lần lượt bước qua cổng vòm. Vừa biến mất, họ đã thấy mình đứng trước một đại dương vô biên vô tận. Điều này nằm trong dự đoán, nhưng sự hùng vĩ của nó vượt xa tưởng tượng. Bước đầu tiên: vượt biển. Lăng Hàn đứng giữa không trung, phía trước đã có nhiều người đi qua, năm người của Đàm Nhất đã biến mất.
"Nơi này có thứ ta cần," Tiểu Tháp đột nhiên lên tiếng. Lăng Hàn ngạc nhiên: "Thứ gì?" "Hỗn Độn Nguyên Thạch," Tiểu Tháp đáp. Lăng Hàn gật đầu: "Có cơ hội ta sẽ lấy cho ngươi." "Không phải có cơ hội, là nhất định phải!" Tiểu Tháp nghiêm nghị. "Khối Hỗn Độn Thạch này vô cùng lớn, ta cách xa như vậy liền cảm nhận được nguyên lực tuôn trào. Nếu có thể lấy ra lực lượng trong đó, sẽ rất có lợi cho việc ta khôi phục." Lăng Hàn hỏi: "Lớn đến mức nào?" "Ngươi có thể nhận được một lần quán lực," Tiểu Tháp nói. Mắt Lăng Hàn sáng lên: "Có thể mạnh đến mức nào?" "Dưới Tiên Vương, cũng có thể quét ngang!" Lăng Hàn kinh ngạc, một sức mạnh có thể vô địch dưới Tiên Vương là quá khủng khiếp. "Được, ta nhất định lấy cho ngươi!" Hắn quyết tâm, với sức mạnh đó, hắn có thể càn quét một cấm địa, bắt gọn cả một đám Thánh Nhân.
"Quả nhiên thấy tiền sáng mắt!" Tiểu Tháp khinh bỉ. Lăng Hàn không thèm để ý, hỏi: "Đồ vật ở đâu?" "Trên đỉnh ngọn núi trong biển." Lăng Hàn nhìn về phía xa, ngọn núi vài trăm trượng giờ như cắm vào mây xanh, dù cách rất xa vẫn ẩn hiện trong tầm mắt.
"Quỷ chán ghét, đi thôi!" Tiếng Vu Giác vọng đến. Lăng Hàn nhìn thấy Mạc Ly đã dẫn người qua biển. Những người khác cũng vậy, mười người một nhóm, dùng đủ loại bảo khí phi hành: thuyền, đài sen, bát... nhưng tất cả đều bay trên không, không ai đi dưới nước. Lăng Hàn nhảy lên chiếc thuyền nhỏ của Mạc Ly. Chiếc thuyền chỉ chứa được mười người, khi bay nhanh, kình phong thổi đến như dao cắt. May mắn là có lá chắn nguyên lực. Lăng Hàn thì không hề hấn gì, thể phách hắn quá mạnh.
Phi thuyền lướt đi, hàng ngũ đệ tử và hậu duệ của mười bảy Ma Chủ xếp thành hàng, không ai vội vàng vượt lên trước. Biển rộng lớn nhưng có vẻ bình yên, dù phải mất vài tháng mới đến cuối, tại sao người ta lại nói nhiều người không thể vượt qua biển? Vài giờ trôi qua, biển vẫn tương đối tĩnh lặng, chỉ thỉnh thoảng có bọt nước chuyển động. Lăng Hàn đột nhiên nheo mắt, đứng dậy. Hắn thấy một vệt trắng xa xa đang lao tới, tốc độ cực nhanh.
"Quỷ chán ghét, ngươi ngạc nhiên cái gì?" Vu Giác lập tức chế giễu. "Nguy hiểm đến rồi!" Mạc Ly thì vẻ mặt nghiêm nghị. "Kết trận, cùng nhau chống đỡ!" Trừ Lăng Hàn và Vu Giác, những người khác đều nghiêm trọng, hiển nhiên họ biết đó là gì. Lăng Hàn thở dài, hắn bị kéo vào đây mà không biết gì về bí cảnh, chỉ biết có Hỗn Độn Nguyên Thạch. Hắn không dám khinh suất, lơ là cảnh giác trong bí cảnh là tự tìm cái chết. Vệt trắng kia càng lúc càng gần, Lăng Hàn thấy rõ đó là một con sóng, cao ngàn trượng, như một ngọn núi đang lao đến.
"Không thể nâng phi thuyền lên cao hơn ngàn trượng sao?" Hắn hỏi, vì các bảo khí phi hành khác cũng không bay cao hơn. "Không được!" Mạc Ly lắc đầu. "Trên ngàn trượng, Cương Phong vô cùng đáng sợ, bảo khí sẽ bị phá hủy ngay lập tức." Lăng Hàn gật đầu, biết Mạc Ly làm vậy hẳn có lý do. Tốc độ sóng quá nhanh, chỉ trong nháy mắt đã nghe thấy tiếng ầm ầm. Khó tin là tốc độ sóng đã vượt qua hầu hết Hằng Hà Cảnh toàn lực phi hành, nhưng âm thanh lại đến trước.
"Chuẩn bị!" Mạc Ly lớn tiếng. Mọi người dồn hết tinh thần, nâng lực lượng lên cực hạn. Sóng lớn ập đến, "oành", phi thuyền phát ra tiếng vang chói tai. "Đùng đùng đùng," ba người bị sóng đánh bay. Lăng Hàn nhanh tay kéo họ trở lại. "Oành oành oành," phi thuyền chìm vào làn sóng, mỗi người đều bị sóng biển đánh trúng. Lá chắn nguyên lực của nhiều người vỡ tan, sắc mặt tái nhợt, ho ra máu. Tuy tường sóng rất dày, nhưng tốc độ tiến lên của nó quá nhanh, chỉ trong nháy mắt, đầu sóng đã vượt qua.
Vu Giác ngồi phịch xuống phi thuyền, không bị thương nhờ một bảo khí tỏa sáng trắng ở ngực. Những người khác thì không may mắn như vậy, vài người gãy xương, mặt trắng bệch rên rỉ. "Không ổn!" Mạc Ly cau mày, vẻ mặt nghiêm nghị hiếm thấy. "Lần này vận may không tốt, lại gặp phải làn sóng mãnh liệt nhất!" "Vậy ta đi về trước, các ngươi tiếp tục, cố lên!" Vu Giác lập tức nói. Hắn còn muốn về đào góc tường Lăng Hàn. Mạc Ly hừ một tiếng: "Vừa vào bí cảnh này, liền không có đường ra, chỉ chờ ba năm hết hạn mới bị đẩy ra ngoài. Vì vậy, ngươi chết cái tâm này đi!" Vu Giác ngồi phịch xuống đất, khóc không ra nước mắt.
Lăng Hàn lắc đầu, không nói gì với tên nhóc này, rồi hỏi Mạc Ly: "Cái đầu sóng này là chuyện gì xảy ra?" "Ngày xưa các đại nhân Ma Chủ từng đến đây, suy đoán hẳn là có đại năng chết trên biển, vì vậy, trên biển sinh ba, trong đầu sóng tự nhiên mang theo mảnh vỡ quy tắc của vị đại năng kia lưu lại, nắm giữ lực sát thương đáng sợ," Mạc Ly giải thích. "Hơn nữa, ở trên biển, uy lực của đầu sóng là mạnh nhất. Nhưng theo kinh nghiệm của ta, uy lực của đầu sóng này đã bằng trình độ trên biển ở mấy lần trước, có thể nói là lần hải triều đáng sợ nhất trong lịch sử." Đám người Xích Hoang Cực nghe xong đều phiền muộn, khó khăn lắm mới vào bí cảnh, lại gặp phải "tai họa ngàn năm". "Nhân lúc đầu sóng mới vẫn chưa đánh tới, đi mau!" Mạc Ly nghĩ ngợi rồi nói. "Tuy sóng lớn đáng sợ, nhưng mảnh vỡ quy tắc của đại năng cũng sẽ tẩm bổ ra thiên tài địa bảo. Lần trước ta vào, đã thấy một cây Cửu Tiết Thần Trúc, lần này phỏng chừng nó đã nở hoa kết trái." Cây trúc không dễ nở hoa, một khi nở hoa tức là sinh mệnh sắp tàn, và tinh hoa sẽ dồn hết vào hoa, kết quả. Đây là chí bảo, ngay cả Ma Chủ Thánh Nhân cũng phải động lòng.