Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bầu không khí căng thẳng của học viện, Biên Độ, một học sinh cũ đầy kiêu ngạo, bước ra thách đấu. Không ai mảy may nhắc nhở hắn về sự đáng sợ của đối thủ, bởi trong lòng họ, sự thù địch giữa các phân viện luôn là chuyện nội bộ. Biên Độ cười gằn, tự mãn cho rằng Lăng Hàn, tân sinh vừa chân ướt chân ráo, sẽ phải nếm mùi thất bại. Hắn không hề hay biết, tiếng than vãn từ phía Bát viện không phải dành cho Lăng Hàn, mà là sự thương hại dành cho chính hắn. "Hy vọng Biên sư huynh sẽ không bị thương quá nặng," những lời châm chọc truyền đến, khiến Biên Độ giận sôi máu.
Hắn lao tới Lăng Hàn với đôi tay hóa trảo, quyết xé nát cánh tay đối phương để chứng tỏ ai mới là tiêu điểm. Nhưng Lăng Hàn chỉ tùy ý đấm ra một quyền. Cú đấm ấy, đơn giản mà hùng mạnh, xé toạc mọi phòng ngự của Biên Độ như giấy vụn, xuyên thẳng vào lồng ngực hắn. Biên Độ kinh hoàng, cả người bị đánh bay như diều đứt dây. Khung cảnh ấy khiến tất cả câm nín. Tin đồn về sức mạnh của Lăng Hàn và Cổ Đạo Nhất từng bị xem nhẹ, nhưng giờ đây, một cú đấm đã xóa tan mọi hoài nghi. Tân sinh này thực sự đáng sợ!
Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, một tinh thuyền lộng lẫy từ trên trời giáng xuống. Từ đó, một bóng người kiêu ngạo bước ra, thần quang rực rỡ như trung tâm vũ trụ. Cổ Đạo Nhất – vạn cổ thiên kiêu, tuyệt thế Tiên thai – vừa được nhắc đến đã xuất hiện, như một định mệnh trớ trêu. Sự xuất hiện của hắn càng củng cố niềm tin của mọi người rằng hắn mạnh hơn Lăng Hàn, bởi hắn là đệ tử thân truyền của Tinh Sa Đại Thánh.
Cổ Đạo Nhất phớt lờ những lời chào mời, ánh mắt chỉ dừng lại trên Lăng Hàn một thoáng rồi dán chặt vào chiếc chiến xa và ba con Phượng Vương. Với nhãn lực của một Trảm Trần Lão tổ từ Tiên Vực, hắn nhận ra sự bất phàm: "Chân Phượng! Hơn nữa còn là Thánh Vương Cảnh!" Hắn chợt nảy sinh hy vọng về bí pháp Tiên Vương. Hắn đã từng thu được một phần "Cửu Tử Thiên Công" từ tổ địa Cửu Xà, và giờ đây, khát khao sở hữu một bộ Tiên Vương Thiên Công hoàn chỉnh cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Cổ Đạo Nhất nhanh chân tiến đến chiếc rương, hai tay đặt lên nắp, dùng sức mở ra. Kim quang lập tức rải ra. "Mở rồi!" Tiếng reo hò vang lên. Ngay cả những bá chủ cũng phải công nhận sức mạnh vượt trội của hắn. Chiếc rương từ từ hé mở, nhưng sức mạnh của Cổ Đạo Nhất cũng dần cạn. Vài bá chủ khác lập tức xông lên tiếp sức, hợp lực đẩy nắp rương. Mọi người đều chuẩn bị sẵn sàng cho một trận tranh đoạt kịch liệt.
Khi chiếc rương hoàn toàn mở ra, một luồng kim quang chói lòa xông thẳng lên trời. Nhưng bên trong không phải bảo vật nào cả, mà là một không gian hỗn độn. Cổ Đạo Nhất, với kinh nghiệm của mình, lập tức nhận ra đây là một cánh cửa dẫn vào một tiểu thế giới – một kho báu thực sự! Hắn không chút do dự lao vào. Mọi người, theo bản năng đám đông và sự tin tưởng vào Cổ Đạo Nhất, cũng ào ạt dấn thân theo.
Lăng Hàn cũng đứng dậy, thầm nhủ đã đến lúc hành động. Hắn cũng tiến vào thế giới trong rương, nơi quen thuộc đến lạ thường. Bên trong, một cự trảo khổng lồ như nhắc nhở về một Thánh Vương kinh thiên động địa. Cổ Đạo Nhất là người đầu tiên hành động, nhanh chóng bước về phía ngọn núi chính, nơi cự trảo trấn áp. Những người khác cũng vội vã theo sau.
Tuy nhiên, khi tiến vào khu vực núi, một luồng gió núi kinh hoàng thổi tới, xé toạc da thịt những kẻ vội vã. Cổ Đạo Nhất cũng bước đi khó khăn, phải dùng phần lớn lực lượng để phòng ngự. Nhưng Thiên Hạ Đệ Nhị, với thể phách cường hãn, lại như cá gặp nước, nhanh chóng vượt qua Cổ Đạo Nhất. "Mẹ kiếp, ngươi chạy nhanh vậy làm gì?" Lăng Hàn lẩm bẩm, bởi lẽ hắn cũng đang âm thầm di chuyển trên một con đường khác, không hề bị gió núi ảnh hưởng. Kế hoạch của Lăng Hàn là đến trước, mai phục trong cung điện, chờ Cổ Đạo Nhất đến rồi ra tay chớp nhoáng. Móng vuốt Thánh Vương sẽ che khuất thần thức, khiến cuộc đánh lén thêm phần sắc bén.
Lăng Hàn như bay, nhanh chóng đến đỉnh núi, ẩn mình trong kho báu. Thiên Hạ Đệ Nhị đến sau, không hề đề phòng. Lăng Hàn bất ngờ tung một chưởng vào sau gáy hắn. Thiên Hạ Đệ Nhị gầm lên giận dữ, nhưng thần thức bị áp chế, lại phải chống chọi với gió núi, làm sao đỡ nổi đòn đánh bất ngờ này? "Đùng!" Hắn bị đánh ngất xỉu ngay lập tức. Lăng Hàn ném Thiên Hạ Đệ Nhị vào Hắc Tháp, đảm bảo không ai cản trở màn kịch tiếp theo.
Chờ đợi một lúc, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng, kéo theo một cái bóng dài. Cổ Đạo Nhất cuối cùng cũng đến. Hắn bò vào cửa động với tốc độ cực kỳ chậm chạp, bởi hắn biết Thiên Hạ Đệ Nhị đã ở bên trong và không dám bất cẩn. Lăng Hàn không chần chừ, đột ngột ra tay. "Hừ, sớm đề phòng ngươi!" Cổ Đạo Nhất cười gằn, không quay đầu lại mà tung quyền đón đỡ, đồng thời chín thế thân xuất hiện, đôi mắt rực sáng.
Hai quyền giao nhau, Cổ Đạo Nhất đột nhiên biến sắc, "Thiên Hạ Đệ Nhị này lúc nào lại lợi hại đến vậy?" Hắn phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo, rồi quay người lại. Con ngươi hắn trừng lớn, kinh hãi thốt lên: "Lăng Hàn!" Nếu là Thiên Hạ Đệ Nhị, hắn còn có thể chịu đựng, nhưng đây lại là Lăng Hàn! "Ngươi là đặc biệt đến đối phó ta?" Hắn hỏi, giọng điệu đầy uy nghiêm. Lăng Hàn chỉ thẳng: "Ân oán giữa ngươi và ta, cũng nên triệt để thanh toán rồi!"
Cổ Đạo Nhất giễu cợt: "Ngươi cũng xứng nói với ta những lời như vậy? Đời thứ nhất của ta chính là Tiên Vực Trảm Trần Lão tổ, ngươi là cái thá gì!" Hắn cố gắng kéo dài thời gian, bởi ở đây, hắn bị áp chế, còn Lăng Hàn lại chiếm ưu thế. Lăng Hàn cười nhạt: "Làm sao ngươi biết ta không phải Tiên Vương chuyển thế?"
Cổ Đạo Nhất cười gằn, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia nghi ngờ. Hắn nhìn quanh, rồi nói: "Ta rất hiếu kỳ, nếu đây là ngươi cố ý dẫn ta đến, nhưng với thực lực của ngươi, làm sao có được thủ bút như vậy?" Lăng Hàn thản nhiên giải thích: "Đây là kho báu của Thiên Hà Vương. Năm đó, Thiên Hà Vương quả thực có được truyền thừa của một vị Tiên Vương, nhưng lại bị cường giả cấm địa vây công và ngã xuống. Kho báu này chưa từng bị cấm địa đoạt được." Hô hấp của Cổ Đạo Nhất lập tức trở nên dồn dập, hai mắt trừng lớn, tràn ngập khao khát.
Lăng Hàn gật đầu: "Ngươi đoán không sai, phần bảo tàng này xác thực nằm trong tay ta, tiện thể dẫn ngươi ra, giải quyết một phiền phức." "Công pháp Tiên Vương!" Cổ Đạo Nhất run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu. "Cho ta! Đó là của ta!" Hắn gào lên. "Ngươi rắm thí!" Lăng Hàn ra tay, tóm lấy Cổ Đạo Nhất.
Cổ Đạo Nhất đã sớm chuẩn bị, chín thế thân bay ra, Tiên thai tỏa ra hào quang xanh biếc. Hai tia sáng bắn ra từ mắt hắn, kết hợp với Thương Lang Ấn, một thần thông đoạt được từ Tiên Vực. Hắn gào thét: "Ngươi có tiến bộ, lẽ nào ta không có?" Lăng Hàn không hề sợ hãi, hung hăng lao tới. "Oành!" Một quyền đánh nổ thế thân thứ tám, rồi thế thân thứ năm. Cứ thế, Lăng Hàn xông thẳng, mỗi quyền một thế thân. Cổ Đạo Nhất ngơ ngác, không thể tin được Lăng Hàn lại mạnh đến vậy. Hắn chợt nhận ra: "Cường độ xương cốt của ngươi mạnh mẽ đến mức có thể khắc ấn trận văn cao hơn hai cảnh giới!" Hắn thực sự tin Lăng Hàn là Tiên Vương chuyển thế, nếu không, làm sao có thể biến thái đến vậy?
Lăng Hàn đột tiến, chín thế thân bị đánh nổ, hắn ép thẳng tới chính chủ. Cổ Đạo Nhất cắn răng, biết không thể chạy thoát. Hắn vỗ ngực, vận chuyển ba tia Tiên Nguyên cùng lúc, khiến da thịt nứt toác, máu tươi tuôn ra, biến thành một huyết nhân. "Cổ Đạo Nhất ta chính là tuyệt thế Tiên thai, đánh nhau cùng cấp tuyệt đối bất bại!" Hắn gào thét. Lăng Hàn lãnh đạm, hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, tích hợp sở trường của các bí pháp Tiên Vương, làm sao một công pháp Tiên Vương không trọn vẹn như của Cổ Đạo Nhất có thể sánh bằng?
Lăng Hàn một chưởng trấn xuống, mười tòa Huyết Nha Trận cùng nhau phát uy. Hắn muốn nhanh chóng trấn áp Cổ Đạo Nhất, lo lắng đối phương thân thể căng nứt, ảnh hưởng đến "hạnh phúc" của Nữ Hoàng. "Gia gia ngươi, dám hủy hoại đồ vật của ta!" Lăng Hàn phẫn nộ nói. Cổ Đạo Nhất sững sờ, rồi chợt nhận ra Lăng Hàn đang coi hắn như một món hàng. Nhưng đã quá muộn, một chưởng của Lăng Hàn đã giáng xuống, Huyết Nha sống động mở cánh, tỏa ra khí tức đáng sợ, trấn áp tất cả.
Cổ Đạo Nhất bạo oanh song quyền, lực lượng Tiên thai bộc phát hết mức, gào thét, kích động lực lượng tinh thần, một Ngân Hà mở ra, sáu ngôi sao lấp lánh, tiên huy bạc bao phủ. Hắn liều mạng! Nhưng vô ích. Lăng Hàn một chưởng trấn áp Cổ Đạo Nhất, trực tiếp ném hắn vào Hắc Tháp.
Trong khi người gần đỉnh núi nhất còn chưa đi hết hai phần mười quãng đường, Lăng Hàn ném Thiên Hạ Đệ Nhị ra, nhưng không quên trò đùa dai, lột quần hắn đi. Sau đó, hắn bò ra khỏi kho báu, trở về dưới chân núi. "Tiểu tử, ngươi làm gì thế?" Đại Hắc Cẩu ngăn hắn, "Xem ngươi cười dâm đãng, khẳng định không làm chuyện tốt!" Lăng Hàn cười khà khà: "Ngươi là muốn xem trò vui đi? Vạn nhất thật sự có người đến, ngươi khẳng định còn có thể đổ thêm dầu vào lửa, căn bản chính là chó hoang sợ thiên hạ không loạn!"
Trong Hắc Tháp, Cổ Đạo Nhất điên cuồng kêu la: "Lăng Hàn! Đây là nơi nào? Làm sao có thể có Không Gian Thần Khí lớn như thế? Ngươi rốt cuộc là ai!" Lực lượng Tiên Nguyên của hắn bị Hắc Tháp trấn áp, hoàn toàn bất động. Tu La Ma Đế xuất hiện, hung hăng quát: "Kêu la cái gì, nơi này là địa phương ngươi la hét sao?" Hắn lập tức tát Cổ Đạo Nhất, mắng mỏ: "Ngươi đây là vẻ mặt gì, ánh mắt gì? Ngươi xem thường Đế gia nhà ngươi? Ngươi con mẹ nó, xấu xí như thế cũng dám đối phó chủ nhân nhà ta, ngươi là muốn ăn đòn!"
Cổ Đạo Nhất muốn điên rồi, một Nhật Nguyệt Cảnh nhỏ bé lại dám quát tháo mình! Tu La Ma Đế kiêu ngạo nói: "Chó săn? Tiểu tử, có thể làm chó săn của chủ nhân đó là chuyện cầu cũng cầu không được!" Hắn nịnh hót Lăng Hàn một cách thanh tân thoát tục, khiến Cổ Đạo Nhất buồn nôn, trợn mắt há mồm. Lăng Hàn âm thầm cười, ngắt kết nối với Hắc Tháp. Cổ Đạo Nhất đã thành cá nằm trên thớt, không đáng bận tâm.
Những người khác trên đỉnh núi, sau một hồi tìm kiếm vô vọng, cũng đành bất đắc dĩ rời đi. Không ai bận tâm Cổ Đạo Nhất mất tích, nghĩ rằng hắn đã bỏ đi vì không có thu hoạch. Thiên Hạ Đệ Nhị mờ mịt ngồi dưới đất, trí nhớ gián đoạn. Hắn sờ mông, cảm thấy đau đớn, hoảng hốt nghĩ: "Sẽ không là bị ai bạo hoa cúc chứ?" Ánh mắt hắn đảo qua, tất cả mọi người đều là nghi phạm! Lăng Hàn cười phun ra ngoài, Đại Hắc Cẩu cũng nghi ngờ: "Không nghĩ tới ngươi là người như thế, cẩu gia cảnh cáo ngươi, dám đánh chủ ý bản tọa, ta cắn cái mông của ngươi thành ba mảnh!"
Mọi người rời khỏi kho báu, nhưng vừa ra khỏi rương, một kim quang đại đạo từ xa rải lại. Một bóng người xuất hiện, rõ ràng chỉ là lững thững đi, nhưng chớp mắt đã đến gần. "Cuồng Vũ Thánh Nhân!" Mọi người kinh ngạc thốt lên, có kẻ quỳ xuống, tất cả đều cung kính.