Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 327

Chương 327: Tiên Thai Giáng Thế, Oan Gia Ngõ Hẹp

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1631 đến 1635 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự biến chuyển của quyền lực và số phận, từ sự xuất hiện đầy uy nghi của các Thánh Nhân trước di thể Phượng Vương, đến khoảnh khắc Nữ Hoàng lột xác sở hữu tiên thai thần bí. Tác giả khéo léo lồng ghép những âm mưu ẩn khuất cùng sự chờ đợi đầy căng thẳng của Lăng Hàn, tạo nên một bức tranh hỗn loạn nhưng đầy kịch tính. Đặc biệt, sự kiện Cổ Đạo Nhất mất tích và màn đối đầu đầy thách thức tại Bảo Lâm Các đã đẩy cảm xúc nhân vật lên cao trào, phơi bày lòng tham và sự kiêu ngạo của kẻ mạnh.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Bầu trời trên Hằng Hà Tinh Vực bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, khi Cuồng Vũ Thánh Nhân, một đỉnh cao trong giới võ đạo, khẽ ngẩng đầu nhìn ba thi thể Phượng Vương khổng lồ. Vẻ kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt vốn dĩ điềm tĩnh của ngài. Thông tin về kho báu nơi đây đã đến tai ngài từ lâu, nhưng không hề khuấy động tâm can, bởi một Thánh Nhân như ngài đã đạt đến cảnh giới giao hòa với thiên ý, mọi lợi hại đều có cảm ứng. Vậy mà, khi chiếc rương bảo vật mở ra, kim quang chói lọi xuyên thấu vũ trụ, đến cả Mộc Đồ Tinh xa xôi cũng nhìn thấy, khiến mười vị Thánh Nhân không khỏi kinh ngạc. Ngài đến để xem xét, tin rằng mọi chuyện đều có thể giải quyết, nhưng khi đối mặt với ba thi thể Phượng Vương, một mối đe dọa mơ hồ trỗi dậy, khiến ngài nhận ra đây là thứ nằm ngoài khả năng kiểm soát của mình.

"Tất cả giữ nguyên vị trí, không được hành động!" Cuồng Vũ Thánh Nhân trầm giọng, giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp không gian. Mọi người lập tức tuân lệnh. Ngài liền phóng kim quang đại đạo, quay về Mộc Đồ Tinh để triệu tập các Thánh Nhân khác. Dù Thánh Nhân có thể xé rách không gian, nhưng "thiên nhai chỉ xích" không phải lúc nào cũng tức thời. Hơn nửa canh giờ sau, mười vị Thánh Nhân, mỗi người một kim quang đại đạo, nối tiếp nhau bay đến, khiến toàn bộ quần hùng kinh hãi tột độ.

Tinh Sa Đại Thánh, một trong số mười vị, tiến đến gần di thể Phượng Vương. Lăng Hàn đứng đó, lòng thắt lại. Vợ hắn, Thiên Phượng Thần Nữ, đang tiếp nhận truyền thừa bên trong, tuyệt đối không thể bị gián đoạn. Hắn thầm quyết định, nếu Tinh Sa Đại Thánh có ý đồ gì, hắn sẽ không ngần ngại dùng tinh huyết Thánh Vương để ngăn cản. May mắn thay, Tinh Sa Đại Thánh chỉ dừng lại, vẻ mặt nghiêm nghị. Ngài biết rõ, dù ba con Phượng Vương đã chết, dù ngài là Đại Thánh cao cao tại thượng, việc trấn áp di thể Thánh Vương vẫn là điều bất khả.

"Sư phụ!" Chín vị Thánh Nhân còn lại đồng loạt tiến lên. Tinh Sa Đại Thánh đầy vẻ nghiêm trọng tuyên bố: "Đây là di thể Thánh Vương!" Chín Thánh Nhân không ai không hít khí lạnh. Với nhãn lực của họ, không khó để nhận ra đây không phải quái vật, mà là ba Chân Phượng kết lại. Chân Phượng vốn đã là Thánh cấp, nhưng đạt đến cấp Thánh Vương thì quả thật khó tưởng tượng. "Ba con Phượng Vương kéo chiến xa, bảo vật hẳn phải quý giá đến mức nào," Khổ Trà Thánh Nhân thốt lên. Mười Thánh Nhân nhìn nhau, nếu có thể đoạt được di bảo Thánh Vương, Tiểu Thánh có thể thành Trung Thánh, còn Đại Thánh... thì có hy vọng tiến thêm một bước, bước vào đỉnh cao vô thượng.

"Vào xem sao." Chiếc rương vẫn mở, họ đã nhìn thấy vùng hỗn độn bên trong và biết rằng đó là một tiểu thế giới. Thánh Nhân tiên phong, những người khác cũng không ngại theo sau, dù đã từng vào. Ngay cả Thánh Nhân cũng đã kinh động, tầm quan trọng của nơi này vượt xa mọi dự đoán! Biết đâu họ chưa tìm được bảo vật, nhưng Thánh Nhân thì có thể?

Khi Lăng Hàn một lần nữa bước vào thế giới trong rương, mười vị Thánh Nhân đã đứng trên đỉnh ngọn núi chính. Hiển nhiên, uy thế của cự trảo không hề ảnh hưởng đến họ, hoặc là khoảng cách quá xa nên không còn đe dọa. Tinh Sa Đại Thánh ra tay, thu lấy cự trảo. Dù Đại Thánh còn lâu mới sánh bằng Thánh Vương, nhưng đây chỉ là một móng vuốt, không phải toàn bộ di thể, hơn nữa, ba con Phượng Vương bên ngoài ôm thành cụm, huyết mạch tương thông, há một đoạn trảo có thể sánh được? Tinh Sa Đại Thánh dốc toàn lực, hóa giải Thánh uy kinh khủng trong cự trảo. Mọi người đều cảm nhận rõ ràng, lực sát thương của gió núi trên đỉnh chính đang suy yếu nhanh chóng. "Thu!" Tinh Sa Đại Thánh quát một tiếng, cự trảo biến mất không dấu vết. Lăng Hàn không khỏi đỏ mắt. Đây là móng vuốt của Thánh Vương! Nếu có thể nấu canh uống, chắc chắn lợi ích vô cùng. Nhưng ai dám cướp đồ ăn trong tay Đại Thánh?

Cự trảo biến mất, nơi này không còn uy hiếp, mọi người bắt đầu càn quét, ngay cả mười Thánh cũng vậy, nhưng không ai có chút thu hoạch nào đáng kể. Thực ra cũng không phải không có, móng vuốt Thánh Vương là bảo vật kinh người, luyện hóa ra lực lượng Thánh Nguyên trong đó, có thể mang lại lợi ích cho cả Đại Thánh.

"Cổ Đạo Nhất đâu?" Tinh Sa Đại Thánh đột ngột sững sờ. Đồ đệ của ngài đã đến đây từ sớm, ngài cứ nghĩ hắn ở trong thế giới này, nhưng lại không cảm nhận được khí tức của Cổ Đạo Nhất. Người đâu? Đi đâu rồi? Chín Thánh Nhân cũng tản thần niệm tìm kiếm. Đây là đệ tử cuối cùng của sư phụ, được kỳ vọng cao, tương lai sẽ kế thừa y bát. Nhưng dù họ tìm kiếm thế nào, tung tích của Cổ Đạo Nhất vẫn bặt vô âm tín. Sắc mặt Tinh Sa Đại Thánh âm trầm, ngài yêu cầu những người đã vào sớm nhất thuật lại trải nghiệm của mình. Khi Thiên Hạ Đệ Nhị kể lại, tâm tình của Tinh Sa Đại Thánh không khỏi dao động. Lập tức, một cơn lốc đáng sợ cuốn lên đỉnh núi, uy lực không kém cự trảo lúc trước. Tinh Sa Đại Thánh kết luận, người bí ẩn đã đánh ngất Thiên Hạ Đệ Nhị và khiến đồ đệ ngài mất tích chắc chắn có liên quan. Ngài không hoài nghi Thiên Hạ Đệ Nhị, nhưng cũng không tin Thiên Hạ Đệ Nhị có thực lực bắt Cổ Đạo Nhất mà không kinh động ai, dù lúc đó tình hình đặc biệt. Nếu Tiên thai yếu đến vậy, sao ngài có thể thu làm đệ tử thân truyền? Kẻ này... rốt cuộc là ai? Trong số các bá chủ, có người nào có thực lực như vậy không? Mọi người đều nói Cổ Đạo Nhất là người thứ hai vào đây, muốn nói có người nhanh hơn hắn, thể phách chắc chắn phải cực kỳ mạnh mẽ. Trong số các bá chủ, không ai phù hợp điều kiện này, ngược lại, Cổ Đạo Nhất mới là người có thể phách mạnh mẽ hơn. Tinh Sa Đại Thánh đưa mắt nhìn về phía Lăng Hàn. Tuy chỉ là tân sinh, nhưng hắn từng đánh bại Cổ Đạo Nhất, hơn nữa thể phách kinh người, chiếm ưu thế rất lớn ở đây.

"Lăng Hàn!" Đại Thánh đột nhiên cất tiếng, âm thanh như sấm. "Có phải ngươi đã bắt Cổ Đạo Nhất không?" Lăng Hàn "A" một tiếng, vẻ mặt mờ mịt, vạn phần không rõ. Đại Hắc Cẩu thấy vậy, không khỏi giơ ngón cái trong lòng, đúng là phong thái của cẩu gia! Tin Cổ Đạo Nhất mất tích vừa truyền ra, nó đã lập tức nhận định là Lăng Hàn làm. Cái kiểu lén lút lên núi, lén lút xuống núi, rồi lại đổi đường khác đi lên, chẳng phải rõ ràng là làm tặc sao? Tiểu tử, muốn diễn trò trước mặt cẩu gia, ngươi còn non lắm.

Thực lực của Tinh Sa Đại Thánh mạnh hơn Đại Hắc Cẩu ngàn tỉ lần, nhưng nói về độ hiểu Lăng Hàn thì còn lâu mới sánh bằng. Dưới cái nhìn của ngài, vẻ mặt ngơ ngác của Lăng Hàn tuyệt không giống giả vờ. Không liên quan đến hắn sao? Tinh Sa Đại Thánh thầm nghĩ, nhưng ngoài Lăng Hàn ra, thể phách của ai có thể mạnh đến mức dẫn trước Thiên Hạ Đệ Nhị và Cổ Đạo Nhất trèo đỉnh? "Không thể là Lăng Hàn!" Thiên Hạ Đệ Nhị rất trượng nghĩa, hắn giải thích rằng Lăng Hàn xuất hiện muộn hơn những người khác. Nhưng Tinh Sa Đại Thánh vừa nghe, ngược lại càng thêm nghi ngờ. Với thể phách của Lăng Hàn, không phải người đầu tiên trèo đỉnh đã đành, lại còn chậm hơn nhiều người khác? Điều này không hợp lý chút nào! Trong lòng Lăng Hàn thầm mắng Thiên Hạ Đệ Nhị làm hỏng chuyện, ngươi không nói không ai bảo ngươi câm à, biết vậy đã thu hắn vào Hắc Tháp, giam mười năm tám năm rồi. Tinh Sa Đại Thánh nhìn Lăng Hàn, lạnh nhạt hỏi: "Thể phách của ngươi mạnh mẽ, tại sao lại xuất hiện muộn như vậy?" Lăng Hàn tim đập vững vàng nói: "Bẩm Thánh Nhân, ta trước đó ở ngọn núi khác loanh quanh một hồi, vì vậy mới đến chậm." Tinh Sa Đại Thánh trầm ngâm, đây quả thực là một lý do rất tốt, nhưng liệu có đáng tin? Ngài phóng thần niệm dò xét trên người Lăng Hàn, một lát sau mới nói: "Lấy không gian linh khí trên người ngươi ra." "Vâng!" Lăng Hàn lấy ra một chiếc nhẫn, cung kính đưa ra. May mà hắn đã chuẩn bị từ trước, đây là chiếc nhẫn dùng để che giấu Hắc Tháp, trên người cường giả như họ chắc chắn phải có không gian linh khí. Tinh Sa Đại Thánh hư không vẫy tay, cầm lấy giới chỉ, sau đó quét thần niệm qua. Bên trong là một ít Chân Nguyên Thạch, cùng vài viên đan dược, thảo dược, nhưng tuyệt đối không có thi thể hay hài cốt nào. Thật không phải người này? Tinh Sa Đại Thánh ném giới chỉ lại cho Lăng Hàn, ra lệnh tất cả rời khỏi thế giới trong rương. "Phái người đóng giữ ở đây, trong di thể ba con Phượng Vương dường như đang diễn ra một loại biến hóa nào đó, vừa có động tĩnh, lập tức sai người thông báo." Tinh Sa Đại Thánh phân phó. "Vâng!" Chín Thánh Nhân đồng loạt lĩnh mệnh. Mười Thánh trải kim quang đại đạo, trở về Mộc Đồ Tinh, tự nhiên có người ở lại đây lưu thủ, quan sát sự biến hóa của thi thể ba con Phượng Vương. Ngay cả Thánh Nhân cũng rời đi, những người khác tự nhiên không có lý do gì để nán lại, dồn dập quay về.

Lần này dù mọi người không có thu hoạch gì, nhưng cũng không phải chuyến đi tay trắng. Họ đã nhìn thấy Thánh Vương lột xác, như vậy vẫn chưa đủ sao? Lăng Hàn thì không hề rời đi. Hiện tại Thiên Phượng Thần Nữ đang là một kẽ hở khổng lồ, chờ đối phương tiếp thu truyền thừa kết thúc, hắn sẽ lập tức ra tay, đánh ngất toàn bộ những người còn lại, và đưa nàng rời đi trước khi Thánh Nhân kịp trở lại. Hắn đi vòng một đoạn đường, trực tiếp tiến vào Hắc Tháp, thong thả chờ đợi.

Mà ở bên ngoài, chính xác hơn là Tinh Sa Vũ Viện, một chuyện lớn đã xảy ra. Cổ Đạo Nhất mất tích! Tinh Sa Đại Thánh nổi cơn Lôi Đình Chi Nộ, ngay cả chín Thánh cũng bị ngài phái đi tìm kiếm tung tích của Cổ Đạo Nhất. Một chuyến đi mà đồ đệ biến mất, đây là kết quả mà Đại Thánh không thể chấp nhận. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Tin tức này truyền ra, đối với những học sinh khác là một tin cực kỳ phấn chấn. Nếu Cổ Đạo Nhất chết, chẳng phải hắn không phải Thiên Mệnh chi nhân, những người khác vẫn còn hy vọng trở thành Thánh sao? Quả nhiên như Lăng Hàn từng nói, nỗ lực không nhất định thành công, nhưng không nỗ lực thì nhất định sẽ không thành công. Họ ở lại Tinh Sa Vũ Viện, chỉ cần được Tinh Sa Đại Thánh coi trọng, nghĩa là có thể thay thế Cổ Đạo Nhất, trở thành nhân tuyển Thánh Nhân mới. Những người này đương nhiên ước gì Cổ Đạo Nhất chết mất, chỉ có những người như Long Hương Nguyệt, Thiên Hạ Đệ Nhị mới có niềm tin kiên định, họ tin rằng mình không thua kém bất kỳ ai.

Ngoại trừ thi thể ba con Phượng Vương vẫn còn đó, mọi thứ dường như đã trở lại yên tĩnh. Cổ Đạo Nhất từ đầu đến cuối không được tìm thấy, nhưng Tinh Sa Đại Thánh cũng không thu thêm đệ tử. Sau đó, một tin tức kinh bạo truyền ra: Tinh Sa Đại Thánh có ý bồi dưỡng con trai mình, kế thừa Thánh vị. Điều này vốn là chuyện gần như không thể. Dù thủ đoạn của Thánh Nhân thông thiên, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể kéo người đến Hằng Hà Cảnh, lên cao hơn thì không có cách nào. Cửa ải Thánh Nhân, nhất định phải tự mình vượt qua. Nhưng khi Tinh Sa Đại Thánh thu được móng vuốt Thánh Vương, lại có một tia khả năng. Ngài đã chiết xuất từ đó một giọt tinh huyết Thánh Vương, hóa giải hung sát khí, dùng để tẩy tủy phạt cốt cho con trai mình, từ căn bản nâng cao thiên phú võ đạo. Tinh huyết Thánh Vương, quá quý giá, quá mạnh mẽ. Nếu có thể bồi dưỡng con trai mình, vậy tại sao phải "nước phù sa chảy ruộng người ngoài"?

Chớp mắt một cái, ba năm trôi qua. Trong Hắc Tháp, Nữ Hoàng kết thúc bế quan, cười khanh khách đứng trước mặt Lăng Hàn. "Hoàn thành rồi sao?" Lăng Hàn vui mừng hỏi. Nữ Hoàng Đại Nhân trước mặt hắn, tu vi dường như không tăng lên, nhưng lại mang đến một cảm giác khác biệt, thêm một luồng Tiên Khí siêu thoát phàm tục, mị lực càng tăng, hơn nữa cũng mạnh mẽ hơn nhiều lần. Nữ Hoàng nở nụ cười xinh đẹp nói: "Ta đã luyện ra Tiên thai, được Thần Thông Thập Thế, hơn nữa còn có tiến bộ." Thân hình nàng khẽ run, từ trong cơ thể bước ra một người, giống nàng như đúc, chỉ hơi khác biệt về khí chất, nhưng vẫn mạnh mẽ như cũ. Tiếp đó, là người thứ hai, thứ ba... Tổng cộng chín người, thêm vào bản thể nàng là mười người. Lăng Hàn có chút trợn mắt há mồm, mười thê tử? Một người đã có thể khiến hắn mê mẩn, mười người thì còn đến mức nào? "Cổ Đạo Nhất chỉ có thể triệu ra chín thế thân, mà ta trước đây cũng chỉ có thể hóa ra chín phân thân, thực lực còn bị suy yếu." Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng có chút hưng phấn. "Nhưng hiện tại, mỗi phân thân của ta đều mạnh mẽ như ta, hơn nữa, bất luận phân thân cùng ta cách nhau bao xa, cũng đều tâm ý tương thông, liên hệ không bị thời không ảnh hưởng. Nếu phân thân chết, ta còn có thể một lần nữa ngưng luyện ra! Càng diệu hơn là, mười thân có thể đồng thời tu luyện, lực lượng của phân thân sẽ chảy vào chủ thân, sức chiến đấu chỉ nhận ảnh hưởng của chủ thân."

Lăng Hàn cũng kinh hãi, đây quả là cực kỳ bá đạo! Không hổ là bí pháp của Tiên Vương. Trước đây, dù Nữ Hoàng hay Cổ Đạo Nhất cũng chỉ tu luyện được một chút da lông, giờ đây Nữ Hoàng Đại Nhân mới thực sự nắm giữ một phần ảo diệu. Đây tuyệt đối cũng không phải Cửu Tử Thiên Công chân chính, nhưng đã rất mạnh mẽ. Nếu không có Nữ Hoàng tự mình chỉ ra, Lăng Hàn căn bản không thể phân biệt ai là chủ thân của nàng. Mà chủ thân không chết, phân thân có thể sinh sôi liên tục, điều này trong chiến đấu quả thật quá mạnh mẽ. Hơn nữa, mười thân có thể cùng lúc tu luyện, toàn bộ dùng để cung cấp cho chủ thân, tương đương nhanh hơn người khác mười lần. Quan trọng hơn, người khác ăn đan dược sẽ phát sinh kháng dược tính, đan độc, nhưng Nữ Hoàng có thể dùng mười thân thể phân công nhau ăn, sau một vòng, đan độc cũng gần như biến mất. Bí pháp của Tiên Vương, sao có thể không bá đạo? Lăng Hàn nhảy lên, ôm lấy Nữ Hoàng, xoay vài vòng, nói: "Vậy nàng bước vào Thánh Cảnh cũng không cần thời gian quá dài chứ?" Nữ Hoàng tự tin nở nụ cười: "Trong trăm năm!" Lăng Hàn cười hắc hắc, trăm năm thời gian, ca... nhịn!

Bởi vì Thiên Phượng Thần Nữ vẫn đang tiếp nhận truyền thừa, họ liền tiếp tục đợi trong Hắc Tháp. Trước đó mọi người đã uống canh Thánh Dược, bây giờ dược lực đã hóa giải gần đủ, Lăng Hàn liền lấy ra cây Thánh Dược thứ hai, bắt đầu hầm nấu. Lần này Nữ Hoàng ăn hơn nửa bộ phận Thánh Dược, bởi vì nàng có mười phân thân có thể hỗ trợ cùng nhau luyện hóa, không yếu hơn Lăng Hàn chút nào. Mấy ngày sau, Lăng Hàn miễn cưỡng đạt đến tiểu cực vị hậu kỳ, còn Nữ Hoàng thì thẳng tiến tiểu cực vị đỉnh cao, chỉ còn một bước nữa là đột phá. Hiện tại tốc độ tu luyện của nàng quá nhanh, mười thân đồng thời tu luyện, cùng nhau cắn dược, lại thêm đó là Tiên thai, ngay cả Lăng Hàn cũng chỉ có thể trố mắt nhìn. Lăng Hàn đương nhiên sẽ không đố kỵ, hắn hận không thể để tốc độ tiến cảnh của Nữ Hoàng Đại Nhân nhanh hơn nữa.

Thiên Phượng Thần Nữ vẫn như cũ, Lăng Hàn liền trở về Mộc Đồ Tinh một chuyến, đi tìm Lâm Vũ Khởi. Đương nhiên, Nữ Hoàng để lại một phân thân bảo vệ, vạn nhất có dị biến, nàng có thể ngay lập tức biết, cùng Lăng Hàn chạy trở về. Dù tốc độ của Thánh Nhân nhanh hơn, nhưng người muốn báo cho Thánh Nhân phải đến Mộc Đồ Tinh một chuyến. Chỉ cần Lăng Hàn nhanh hơn hắn là được, hiển nhiên, điều này không khó. Bảo Lâm Các ở đây mở một chi nhánh, nhưng nơi này không phải Trường Quang Tinh Vực, Bảo Lâm Các không có chút ưu thế nào, cửa vắng ngắt, một bộ sắp đóng cửa rồi. Lăng Hàn đi vào nói: "Chưởng quỹ của các ngươi đâu, ta có món làm ăn lớn!" Hắn khẽ phóng thích khí tức Hằng Hà Cảnh, những hầu bàn kia nhất thời trở nên cực kỳ cung kính, vội vã bảo hắn chờ, chạy đi hậu viện thông báo chưởng quỹ.

Chỉ chốc lát, tiếng chuông ngọc leng keng, làn gió thơm thoang thoảng, một nữ tử thiên kiều bá mị giẫm bước liên tục, lắc eo thon thả mà đến, từ trong xương cốt tỏa ra vẻ quyến rũ và xinh đẹp, những tiểu gia hỏa ít tuổi nhìn vào chắc chắn sẽ hai mắt phun lửa. Có những nữ nhân đẹp đến cao quý, có những nữ nhân đẹp đến lạnh lùng, có những người lại quyến rũ tận xương. Lâm Vũ Khởi hiển nhiên thuộc loại quyến rũ tận xương, nàng đẹp còn lâu mới sánh bằng Nữ Hoàng, nhưng nàng tuyệt đối thuộc loại đàn ông vừa thấy đã muốn cởi quần. "Ơ, đây không phải Hàn đệ đệ của ta sao?" Cái tật xấu thích trêu ghẹo người của Lâm Vũ Khởi không hề thay đổi, vừa thấy Lăng Hàn liền mị nhãn phát sáng, bắt đầu không đứng đắn. Nữ Hoàng Đại Nhân khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn ngập uy nghiêm lập tức quét qua. "Tỷ, tỷ tỷ!" Lâm Vũ Khởi lập tức như chuột thấy mèo, trở nên ngoan ngoãn, thậm chí còn cúi đầu nghịch vạt áo. Nàng vẫn còn nhớ rõ, vị nữ hoàng này quá khí phách, quản lý đến mức nàng chẳng còn chút tính khí nào. Lăng Hàn cười cười nói: "Gần đây chuyện làm ăn hình như không ra sao a." "Ai, khỏi nói, đâu chỉ là không ra sao, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim rồi." Lâm Vũ Khởi mặt mày ủ rũ, nói cường điệu hóa. "Hiện tại lão nương sắp đến trình độ bán mình rồi." Nếu không có Nữ Hoàng ở đây, nàng nhất định sẽ quăng mị nhãn về phía Lăng Hàn, nói một câu đệ đệ anh tuấn có hứng thú bao dưỡng tỷ tỷ hay không, nhưng hiện tại chỉ có thể giấu trong bụng, làm nàng có chút khó chịu. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, mạnh mẽ giả vờ đứng đắn cũng không gắn nổi.

Lăng Hàn nói: "Vậy ta giới thiệu một mối làm ăn cho ngươi." Lâm Vũ Khởi tràn đầy hoài nghi nhìn hắn nói: "Ngươi thật sự muốn giới thiệu cho lão nương bán mình?" Lăng Hàn lắc lắc đầu, lấy ra mấy khối Thần Thiết nói: "Ta muốn ngươi giúp ta bán những Thần Thiết này, mặt khác, ta còn muốn mua chút Thần Thiết cấp thấp, cấp mười một đến cấp mười ba đều được." Hắn có quá nhiều Thần Thiết cấp mười bốn, bởi vậy có thể lấy ra đại bộ phận bán đi, đổi thành cấp mười một đến mười ba, dùng để cho Tiên Ma Kiếm lên cấp. "Tê, Thần Thiết cấp mười bốn!" Lâm Vũ Khởi một cái bước dài vọt lên, như cướp lấy mấy khối Thần Thiết. "Ôi ơ, ta nói, ngươi đây là đánh cướp bao nhiêu người mà lại được nhiều Thần Thiết cấp cao như vậy. Chỉ là có chút kỳ lạ, dáng vẻ những Thần Thiết này dường như rất giống..." Trong lòng nàng có suy đoán, nhưng ngay cả mình cũng không thể tin được. Lăng Hàn không khỏi cười nói: "Rất giống gạch đất sao?" Đúng vậy, cái này vốn là từ trên bậc thang tháo ra, không phải giống, vốn là như vậy. Lâm Vũ Khởi gật đầu, nhưng chỉ cho rằng Lăng Hàn đang nói đùa. Đây là Thần Thiết cấp mười bốn, ai lại dùng làm gạch, xa xỉ đến mức nào? Nàng có chút kỳ lạ nói: "Ta mở là hiệu thuốc, ngươi lại để ta đi bán Thần Thiết?" "Không được sao?" Lăng Hàn nói. Lâm Vũ Khởi suy nghĩ một chút. Thần Thiết cấp mười bốn chắc chắn không mấy người mua được, nhưng nhất định có thể thu hút vô số người đến quan sát. Đã như thế, cái tiệm của nàng chẳng phải sẽ "nóng" lên sao? "Được!" Nàng lập tức gật đầu, ném qua một ánh mắt quyến rũ xinh đẹp. "Ngươi giúp tỷ tỷ một đại ân, có phải là muốn tỷ tỷ lấy thân báo đáp không?" "Ta không cần Chân Nguyên Thạch, ngươi toàn bộ đổi thành Thần Thiết cấp mười một đến mười ba cho ta. Mặt khác, chiếc nhẫn này ngươi cầm, bên trong còn có một chút Thần Thiết, ta nghĩ, có thể đổi được Thần Thiết ta cần." Lăng Hàn đưa tới một không gian linh khí. Lâm Vũ Khởi kinh ngạc, chỉ mấy khối Thần Thiết cấp mười bốn này đã là một khoản tài phú không thể hình dung, trong tay hắn lại còn có nữa sao? Nàng quét thần niệm qua giới chỉ không gian, suýt chút nữa ngất đi. Mẹ ruột ơi, bên trong lại có một đống Thần Thiết tựa như núi nhỏ! Dù nàng không kiểm tra từng khối, nhưng có thể kết luận, mỗi khối đều là Thần Thiết cấp cao. "Tiểu tử ngươi không sợ lão nương vụng trộm nuốt sao?" Lăng Hàn dường như đã đoán được nàng sẽ nghĩ vậy, khẽ nhúc nhích một chút khí tức của mình. "Hằng Hà Cảnh!" Lâm Vũ Khởi hoa dung thất sắc. Nàng không nhìn thấu tu vi của Lăng Hàn, nhưng Lăng Hàn chủ động lộ ra khí tức, nàng vẫn có thể phán đoán được. Trong tứ đại gia tộc của Bảo Lâm Các không thiếu cường giả cấp bậc này. Nhưng mới trải qua bao nhiêu năm, Lăng Hàn đã từ Nhật Nguyệt Cảnh lúc trước bước vào Hằng Hà Cảnh, điều này thật khó tin. Cứ đà này, chẳng phải không bao lâu nữa hắn liền có thể trở thành Thánh Nhân? Đồ vật của Thánh Nhân, ai dám nuốt? Lâm Vũ Khởi không phải là không có ý nghĩ mang theo những Thần Thiết này chạy về Vân Đính Tinh, nhưng ý niệm đó chỉ thoáng qua rồi biến mất. Đùa giỡn, một yêu nghiệt như vậy chỉ có thể kết giao, tuyệt đối không thể đắc tội.

"Ta qua mấy năm lại tới." Lăng Hàn phất phất tay, ôm Loạn Tinh Nữ Hoàng nghênh ngang rời đi. "Tên tiểu tử này thực sự muốn nghịch thiên rồi!" Lâm Vũ Khởi lắc đầu cười khổ. "Nói không chừng lần sau gặp lại, tên này đã là Thánh Nhân."

Lăng Hàn cùng Loạn Tinh Nữ Hoàng rất nhanh trở lại, thê tử còn ở đó, nào cam lòng bỏ mặc? Ngược lại, để Đinh Bình hoặc Cửu Yêu cách một quãng thời gian trở về Vũ Viện lấy tài nguyên, tìm hiểu tình huống. Ở đâu tu luyện cũng không sánh bằng Hắc Tháp, có đúng không?

Thời gian trôi mau, rất nhanh đã chín năm trôi qua. Ngày đó, di thể ba con Phượng Vương đột nhiên bùng nổ ra lửa cháy hừng hực, như muốn dục hỏa trùng sinh, sống lại. Lăng Hàn biết, tự nhiên ngay lập tức chạy tới, nhưng một chiếc tinh thuyền loại nhỏ đã phóng lên trời, chạy về phía Mộc Đồ Tinh. Lăng Hàn suy nghĩ một chút, không để ý tới, mà vận chuyển công pháp thay đổi tướng mạo, phóng về phía mấy người lưu thủ ở nơi này. Ở lại đây đương nhiên không thể có cao thủ, từng người từng người còn chưa kịp phản ứng, liền bị Lăng Hàn "oành oành oành" đánh ngã. Thánh Nhân muốn từ Mộc Đồ Tinh đến, vẻn vẹn chỉ trong chốc lát, nhưng chiếc tinh thuyền kia muốn tới ít nhất phải ba ngày. Vì vậy, Lăng Hàn còn có ba ngày. Hắn nhìn, ba con Phượng Vương hẳn là đang thiêu đốt lực lượng cuối cùng, thân thể trở nên trong suốt, bên trong có thể nhìn thấy Thiên Phượng Thần Nữ như nằm ở trạng thái không trọng lực, hai tay ôm đầu gối, toàn thân cuộn mình, mái tóc nhưng trút về phía chân trời. "Thê tử à, nàng nhanh một chút, nếu như Thánh Nhân nào đến, vậy chúng ta chỉ có thể chạy ra tinh vực này." Lăng Hàn lẩm bẩm nói. Việc này rất dễ dàng liên hệ Thiên Phượng Thần Nữ tới kho báu nơi đây, mà quan hệ của Thiên Phượng Thần Nữ và Lăng Hàn lại không phải bí mật, lập tức sẽ kéo tất cả mọi người ra ngoài.

Hai ngày sau, Phượng Vương hỏa diễm cũng thiêu đốt đến cực hạn, đột nhiên "ầm ầm" ngã ra. Ngay sau đó, một đạo tân hỏa diễm dật động, Thiên Phượng Thần Nữ ngạo nhiên đứng trên thiên không, phía sau lộ ra hai cánh chim dài vạn trượng, độ dài không thay đổi, nhưng phía trên nổi lên thần văn lại phức tạp hơn trước vô số lần. Cái này không phải tu vi tăng lên, mà là thoát thai hoán cốt trên bản chất, như Tinh Sa Đại Thánh dùng một giọt tinh huyết Thánh Vương tăng lên thiên phú thể chất của nhi tử vậy. Thiên Phượng Thần Nữ cũng như thế, nhưng nàng đạt được lợi ích không biết lớn hơn bao nhiêu lần. Không thấy Tinh Sa Đại Thánh cũng không dám đụng vào thi thể ba con Phượng Vương sao? "Thê tử!" Lăng Hàn kêu một tiếng, Thiên Phượng Thần Nữ lập tức mở hai mắt ra. Nàng vỗ cánh một cái bay đến, lao vào trong ngực Lăng Hàn, bắt đầu thu lại hai cánh, dáng vẻ có chút kích động. Dù sao đã rất nhiều năm không gặp. Lăng Hàn lấy ra Xuyên Vân Toa, lập tức phá không mà đi, đi vòng nửa vòng, từ hướng ngược lại bay về Mộc Đồ Tinh. Lúc này, một kim quang đại đạo mới từ Mộc Đồ Tinh phô ra, có Thánh Nhân xuất phát. Lần này điều động chính là Nhiên Đăng Thánh Nhân. Ngài rất nhanh trở về, mang về mấy người bị Lăng Hàn đánh ngất, nhưng mặc họ hồi ức thế nào, cũng không nhớ ra được là bị ai hạ thủ. Điều này làm cho Tinh Sa Đại Thánh rất tức giận. Kẻ hành hung này vốn đã khiến Cổ Đạo Nhất biến mất, lại còn dám mai phục ở đó, thực sự là gan to bằng trời, đây là đang gây hấn với quyền uy của ngài. Nhưng mặc cho Đại Thánh tức giận thế nào, thì một điểm manh mối cũng không có.

Lăng Hàn bình yên trở về Vũ Viện, sau đó đi Bảo Lâm Các, xem Lâm Vũ Khởi đã mua cho hắn bao nhiêu Thần Thiết. Vừa tới cửa, Lăng Hàn không khỏi sợ hết hồn, người ở đây thật sự quá đông. Lần trước tới đây, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim, nhưng bây giờ thì sao? Người ra ra vào vào đông nghịt, như muốn đạp bằng cửa hiệu. "Tiền huynh, có lầm hay không, ta là muốn rèn đúc một cây bảo đao, ngươi dẫn ta đến hiệu thuốc làm gì?" "Khà khà, ngươi đi vào xem liền biết." Trước mặt của Lăng Hàn đang có hai người muốn vào tiệm, một người nhìn bảng hiệu Bảo Lâm Các, vẻ mặt cổ quái. Trong hiệu thuốc bán binh khí? Ngạc nhiên thật! Lăng Hàn đi theo sau lưng hai người, tiến vào hiệu thuốc, chỉ thấy có chút ít người mua thuốc, nhưng đại bộ phận người nhìn chung quanh, tựa hồ có chờ mong khác. Rất nhanh, một tỳ nữ xuất hiện, trong tay nâng một cái mâm, phía trên thả một món đồ, nhưng bị gấm vóc màu đỏ che chắn. "Hôm nay bán đấu giá Thần Thiết bắt đầu!" Tiểu tỳ nữ này xốc lên gấm rèn, hiện ra một khối kim loại tỏa ánh sáng lung linh, lóng lánh chói mắt. "Tê, đây là Quỷ Văn Kim trong Thần Thiết cấp mười bốn!" "Có thể chế tạo thành binh khí cấp mười bốn, lâu dài ôn dưỡng, có thể trở thành Thần Khí cấp mười bốn, có thể so với cường giả Hằng Hà Cảnh trung cực vị!" "Đã sớm nghe nói hiệu thuốc này cứ ba ngày sẽ bán đấu giá một khối Thần Thiết cấp cao, trước còn chưa tin, hiện tại ta thực sự là giật mình." "Đúng đấy, trong hiệu thuốc lại bán ra Thần Thiết, cái này cần không đứng đắn cỡ nào a?" "Ngươi không phải cướp bát cơm của binh khí phường sao?" Mọi người nghị luận sôi nổi, nhưng nên tranh giành vẫn phải tranh giành, quản ngươi là cửa hàng gì, chỉ cần Thần Thiết này là thật liền được. Âm thanh ra giá liên tục, cuối cùng bị một người mua. Sau khi giao Chân Nguyên Thạch, lập tức giấu kỹ Thần Thiết, một đường co giò chạy như bay, sợ bị người nửa đường đánh lén đoạt bảo. Tuy bán đấu giá kết thúc, nhưng mọi người đã đến nơi này, liền thuận tiện mua ít đồ. Cho dù chỉ có một phần trăm người, nhưng bởi vì lưu lượng khách lớn, vẫn tương đối khả quan.

Lăng Hàn gật gù, tìm tới một tên hầu bàn nói: "Chưởng quỹ nhà ngươi đâu, ta có việc muốn tìm nàng." "Ngươi là ai, chưởng quỹ nhà ta là ngươi nói gặp liền có thể gặp?" Tên hầu bàn kia lại cực kỳ kiêu ngạo, so với lần đầu tiên tới, thái độ khác biệt một trời một vực. Hơn nữa, người ở đây cũng đã thay đổi toàn bộ, không còn ai Lăng Hàn từng gặp. Làm ăn được rồi, lòng tự tin bay bổng có thể lý giải, nhưng kiêu ngạo đến muốn lên trời, vậy thì quá đáng. Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh, lưu chuyển ra từng tia Thiên uy. Tên hầu bàn kia nhất thời kinh hãi đến mức tiểu tiện muốn chảy ra: "Không nên để ta nói lần thứ hai, gọi chưởng quỹ của các ngươi tới." "Vâng, vâng…" Hầu bàn này liền vội vàng gật đầu, toàn thân đều đang run rẩy. Lăng Hàn đứng ở một bên chờ đợi. Qua một hồi lâu, mới thấy tên hầu bàn kia trở về nói: "Vị quý khách này, ý tứ không tốt, chưởng quỹ bận bịu, không có thời gian gặp khách." Ánh mắt của Lăng Hàn ngưng lại, muốn phát hỏa, rồi lại đè xuống nói: "Ngươi lại đi nói một tiếng, liền nói Lăng Hàn đến rồi." Hầu bàn này không khỏi chần chờ. Hắn được lệnh là không cần để ý tới tên khách nhân này, trực tiếp đuổi đi, nhưng then chốt là, hắn có dám đuổi không? Lại dám đuổi sao? Phải, hắn không thể làm gì khác hơn là xoay người lại.

Lại một lát sau, hắn quay về nói: "Lăng gia, chưởng quỹ cho mời." Hắn dẫn đường, mang theo Lăng Hàn đi tới hậu viện. Trong viện quả thật đứng một người, nhưng tuyệt đối không phải Lâm Vũ Khởi, mà là một người đàn ông tuổi trung niên, đứng đó như một ngọn núi cao, tỏa ra khí tức mạnh mẽ. Hằng Hà Cảnh, còn là trung cực vị. "Lâm Vũ Khởi đâu?" Lăng Hàn cảm thấy sự việc có gì đó không đúng, hỏi. Người đàn ông trung niên trước tiên quay về hầu bàn phất phất tay, ra hiệu hắn có thể lui ra, sau đó mới mở miệng, không nhanh không chậm nói: "Ta là Thi Cương Dương, là người phụ trách mới nơi đây." Lăng Hàn khẽ nhíu mày nói: "Trước đây, ta giao rất nhiều Thần Thiết cho Lâm Vũ Khởi bán hộ..." "Khặc!" Thi Cương Dương nặng nề tằng hắng một cái. "Lâm Vũ Khởi đã bị triệu hồi bổn gia. Ngươi cùng nàng trong lúc đó có làm ăn lui tới gì, bản tọa không biết, cũng không thể bởi vì ngươi nói liền tin." Dựa vào, đây là muốn quỵt nợ? Dám gài bẫy đồ vật của mình, lá gan không nhỏ. Lăng Hàn hừ một tiếng nói: "Ngươi đây là quang minh chính đại gài bẫy ta?" Thi Cương Dương nhất thời sầm mặt lại nói: "Người trẻ tuổi, ngươi có thể tiến vào Tinh Sa Vũ Viện, chứng minh ngươi quả thật có thiên phú võ đạo, nhưng có thiên phú là một chuyện, làm người làm việc phải chú ý một chữ tín, lại dám lừa Bảo Lâm Các chúng ta, thực sự là can đảm!" Hắn biết Lăng Hàn là Hằng Hà Cảnh, nhưng không sợ hãi chút nào. Bảo Lâm Các thế lực gì, Hằng Hà Cảnh là có thể đứng xếp hàng lôi ra! Lại nói, hắn là trung cực vị, Lăng Hàn là tiểu cực vị, lẽ nào trung cực vị không trấn áp được tiểu cực vị? Đùa giỡn. Lăng Hàn gõ gõ ngón tay nói: "Ta cho ngươi hai con đường, một, để Lâm Vũ Khởi đến cùng ta đàm luận, hai, ta đánh ngươi đến thành thật, lại theo ta đàm luận." "Ha ha ha ha!" Thi Cương Dương cười to. "Người trẻ tuổi, ngươi thực sự là quá ngông cuồng!" Hắn biết Lăng Hàn là ai, lúc trước Lăng Hàn thay Lâm Vũ Khởi thu được gia tộc tỷ thí thứ nhất, chuyện này lưu truyền rất rộng, ba gia tộc lớn khác đều có nghe thấy, chỉ là lúc đó mọi người nghe một chút cũng thôi, ai sẽ để một Tinh Thần Cảnh trong lòng? Khi hắn biết được Lăng Hàn bước vào Hằng Hà Cảnh cũng sợ hết hồn, nhưng một đống Thần Thiết cấp mười bốn đặt trước mặt, hắn nào có thể kiềm chế nổi lòng tham? "Không ngại nói thật với ngươi, coi như Thần Thiết là của ngươi thì đã làm sao? Nói miệng không bằng chứng, ai sẽ tin ngươi? Nể tình ngươi cũng coi như có chút cống hiến, ầy, những cái này xem như là đưa cho ngươi." Thi Cương Dương ném ra một chiếc không gian giới chỉ. Đùng, giới chỉ rơi trên mặt đất, xoay một vòng, mà Thi Cương Dương thì lộ ra vẻ khinh thường. Bảo Lâm Các ngoại trừ Thánh Nhân, ai cũng không sợ! Lăng Hàn có thể thành Thánh sao? Hiển nhiên không thể, bởi vì hắn không được Tinh Sa Đại Thánh thu làm đồ đệ, lúc trước tân sinh cũng chỉ là xếp hàng thứ hai, người thứ nhất là Cổ Đạo Nhất, nhưng sau khi Cổ Đạo Nhất "mất tích", Tinh Sa Đại Thánh cũng không thu Lăng Hàn. Điều này nói rõ, Đại Thánh căn bản không coi trọng hắn có thể thành Thánh. Đại Thánh cũng không coi trọng, vậy không kết quả rồi! Ngươi mạnh hơn cũng chỉ là một Hằng Hà Cảnh, Bảo Lâm Các tứ đại gia tộc, Hằng Hà Cảnh có bao nhiêu? Nhìn một vòng liền hù chết ngươi! Giới chỉ xoay chuyển vài vòng, rốt cục cũng ngừng lại, lẳng lặng nằm trên đất. "Mười vạn Chân Nguyên Thạch, không ít!" Hắn cười nhạo nói. "Nắm lấy cút nhanh lên, nếu không một khối cũng không có!" Thi Cương Dương hai tay ôm ngực, đầy mặt trêu tức.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!