Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 325

Chương 325: Khúc Khải Hoàn Của Sát Ý

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1621 đến 1625 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự trỗi dậy mạnh mẽ của Lăng Hàn, biến hóa từ kẻ bị săn đuổi thành thợ săn tàn nhẫn, không khoan nhượng. Tác giả khéo léo lồng ghép sự kiêu ngạo, tự phụ của phe đối địch làm nền tảng cho sự sụp đổ thảm hại của chúng, đồng thời hé lộ kế hoạch thâm sâu của Lăng Hàn nhằm dụ Cổ Đạo Nhất vào bẫy. Bi kịch của nhóm Hồ Xán không chỉ là thất bại trong chiến đấu mà còn là sự tan vỡ của niềm tin vào xuất thân cao quý, mở ra một chương mới đầy kịch tính cho cuộc đối đầu sắp tới.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Không còn bị gió núi khắc nghiệt kìm hãm, nhóm Hồ Xán lấy lại vẻ điềm tĩnh và tự mãn cố hữu. Trong không gian khoáng đạt này, họ tin rằng việc trấn áp Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng chỉ là chuyện nhỏ, dễ như trở bàn tay. Hồ Xán, với ánh mắt thèm khát, hướng về Loạn Tinh Nữ Hoàng, buông lời dụ dỗ: "Tiên tử, hà tất phải bận tâm đến loại cặn bã này, hãy gia nhập Bát Thạch cấm địa của chúng ta." Lời lẽ ấy không chỉ là chiêu ve vãn mà còn là mũi tên độc cố tình chĩa thẳng vào Lăng Hàn, nhằm đả kích sĩ khí của đối phương, bởi trước đó, họ đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi.

Tuy nhiên, Loạn Tinh Nữ Hoàng thậm chí còn không thèm liếc nhìn Hồ Xán. Trong mắt nàng, những kẻ xấu xí lắm chiêu trò như hắn chỉ là si nhân nằm mơ giữa ban ngày, không đáng để bận tâm. Sự miệt thị lạnh lùng ấy khiến Hồ Xán và bốn nam nhân khác cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc. Hồ Binh, vẫn ôm hận vì thất bại trước đó, nóng nảy định lao ra: "Để ta đánh chết hắn!" Nhưng Hồ Xán đã kịp thời ngăn lại, lắc đầu. Hắn hiểu rõ, Hồ Binh tuyệt đối không phải đối thủ của Lăng Hàn. Ba lần thất bại đã đủ nhục nhã, họ không thể tự rước thêm tủi hổ.

Khi Hồ Xán hỏi tên, Lăng Hàn cười nhạt đáp: "Các ngươi đã muốn giết ta, vậy ta cũng không cần khách khí, giết sạch các ngươi là được. Rất nhanh, các ngươi sẽ biến thành người chết, biết tên ta thì có ích gì?" Hồ Xán cười gằn, cho rằng Lăng Hàn quá ngông cuồng. Bảy đấu hai, lại thêm chênh lệch cảnh giới giữa tiểu cực vị và Hằng Hà Cảnh, sự tự tin này đến từ đâu? Lăng Hàn chỉ lắc nhẹ song quyền, đáp lại: "Cuồng hay không, đánh rồi sẽ biết!" Dứt lời, Hồ Xán lao lên trước, vận dụng Bát Thạch thuật, thân hóa Cự Nham, đao thương bất nhập, vạn pháp không dính, tự tin rằng ở Hằng Hà Cảnh, hắn là vô địch.

Nhưng rồi, cái chết của Hồ Binh đã thổi bay mọi kiêu ngạo của họ. Nỗi sợ hãi bao trùm, tên sát tinh Lăng Hàn này thật sự dám ra tay, ngay cả cấm địa cũng không dọa được hắn. Nhóm Hồ Xán vội vàng lôi Bát Thạch cấm địa ra làm lá chắn cuối cùng, van xin: "Chúng ta là người của Bát Thạch cấm địa, có ba vị Lão tổ Thánh Vương, trăm vị Thánh Nhân, ngươi dám ra tay với chúng ta, nhất định sẽ chết không có chỗ chôn!" Lăng Hàn làm ngơ, một khi đã động sát niệm, hắn sẽ không bao giờ dừng lại.

Sát ý ngút trời, Lăng Hàn ra tay không chút do dự. Từng cái đầu người bay lên, từng thân thể ngã xuống. Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại Hồ Xán và Hồ Thư Ngữ. Hồ Xán nhìn Hồ Thư Ngữ, ra hiệu. Nàng gật đầu, giờ đây, không còn Hồ Binh và những kẻ khác cản chân, họ không cần phải tử chiến vô nghĩa. Sống sót để báo thù mới là điều quan trọng. Hai người tức thì chia nhau bỏ chạy, hy vọng ít nhất một người có thể thoát thân, tiến vào tinh thuyền để cầu sự bảo vệ.

Lăng Hàn đuổi theo, không bỏ lỡ cơ hội tiêu diệt hai kẻ đang trọng thương. Hắn rút ra Diệt Long Tinh Thần Tiễn, một luồng nguyên lực hóa thành vệt sáng, nhanh chóng đuổi kịp Hồ Thư Ngữ. Mũi tên này còn dung hợp cả Tuế Nguyệt Thiên Thu và Huyết Nha Trận, biến thành một Thần Nha với đôi cánh vỗ mạnh, tốc độ tăng vọt. Hồ Xán, ngoảnh đầu lại nhìn, kinh hãi thốt lên: "Cái gì! Diệt Long Tinh Thần Tiễn, ngươi, ngươi là Thiên Hà dư nghiệt!" Dù chưa từng tận mắt thấy, hắn vẫn nhận ra tuyệt chiêu lừng danh từng bắn giết Đại Thánh, uy hiếp Thánh Vương.

Không chỉ nhận ra, hắn còn kinh ngạc hơn khi thấy nó hóa thành Huyết Nha, xuyên thủng trái tim Hồ Thư Ngữ, khiến nàng ngã gục. Lẽ thường, thần linh khó chết, nhưng mũi tên của Lăng Hàn còn hòa lẫn Cửu Thiên Hỏa và Tiên Diễm, khiến thần hồn cũng khó lòng thoát khỏi diệt vong. Hồ Xán lạnh toát mồ hôi, quay đầu bỏ chạy thục mạng, mọi ý chí chiến đấu đều tan biến. Hắn chỉ muốn thoát khỏi đây, mời đại năng trong cấm địa truy sát Lăng Hàn khắp thiên hạ. Nhưng Lăng Hàn không cho hắn cơ hội. Hắn bắn ra một mũi tên nữa, lần này là Tiễn Thức Chung Cực. Vệt sáng xẹt qua, thân Hồ Xán bay lên, vẽ một đường cong trên không rồi rơi phịch xuống đất. Đôi mắt hắn trừng trừng, tràn ngập phẫn nộ và không cam lòng, chết một cách uất ức.

Lăng Hàn thu thập chiến lợi phẩm, bảy chiếc không gian linh khí chứa đầy Thần Thiết cấp cao. Hắn thầm nghĩ, chuyến này thực sự đáng giá, Tiên Ma Kiếm có thể nâng lên cấp mười bốn, rồi thẳng tiến cấp mười bảy, trở thành Thánh Khí. Tuy nhiên, hắn không quên chính sự: dụ dỗ Cổ Đạo Nhất. Lăng Hàn bắt đầu tính toán làm sao để tin tức về bảo tàng Thiên Hà Vương "xuất thế" có vẻ tự nhiên nhất, bởi Cổ Đạo Nhất không phải kẻ ngu. Hắn đánh cược vào sự nôn nóng muốn trở về Tiên Vực của Cổ Đạo Nhất.

Rời Hắc Tháp, Lăng Hàn thấy ba con Phượng Vương vẫn ôm nhau bất động. Thời gian ngắn ngủi sẽ không đủ để Phượng nhi hoàn thành việc kế thừa. Hắn quyết định đưa chiến xa và ba thi thể Phượng Vương về gần Mộc Đồ Tinh, tạo ra một hố lớn trên một tinh cầu hoang vu, ngụy tạo cảnh tượng chiếc chiến xa vừa được khai quật. Sau đó, hắn lặng lẽ quay về Vũ Viện, bắt đầu nấu Thánh Dược. Dù biết sẽ lãng phí, nhưng Lăng Hàn cần tăng cường thực lực nhanh chóng.

Việc nấu Thánh Dược được thực hiện trong Hắc Tháp, tránh gây động tĩnh lớn. Sau ba ngày, Thánh Dược hóa thành canh, Lăng Hàn mời Vũ Hoàng, Đinh Bình, Vô Tương Thánh Nhân cùng hưởng dụng. Đây là vật đại bổ, nhưng vì cảnh giới của họ còn thấp, chỉ có thể uống một ít canh, còn Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng thì hấp thụ phần lớn tinh hoa. Nữ Hoàng, dưới tác dụng của dược lực, hai gò má ửng hồng, tỏa ra vẻ đẹp rực rỡ, khiến những người khác phải quay mặt đi.

Mọi người vội vã tu luyện dưới Luân Hồi Thụ để luyện hóa dược lực. Lăng Hàn hấp thụ phần lớn Thánh Dược, nguyên lực tích lũy tăng vọt. Mười một ngày sau, hắn kết thúc bế quan, mừng rỡ khi nhận ra mình đã từ tiểu cực vị sơ kỳ tiến vào trung kỳ. Tốc độ này thật sự nghịch thiên, khi mà ở Hằng Hà Cảnh, mỗi bước tiến đều tính bằng vạn năm. Hắn tiếc nuối vì chỉ có ba cây Thánh Dược. Tiểu Tháp xuất hiện, trêu chọc về quả Luân Hồi Thụ có thể "thoát thai hoán cốt" nhưng phải đợi mấy trăm triệu năm, rồi lại hứa hẹn có thể rút ngắn thời gian nếu Lăng Hàn mở thêm tầng Hắc Tháp, dù hiệu quả sẽ không bằng ở Tiên Vực.

Lăng Hàn chấp nhận, hiện tại hắn cần tập trung vào Cổ Đạo Nhất, đoạt Tiên thai của hắn để Nữ Hoàng sớm đạt đến Sáng Thế Cảnh. Ra khỏi Hắc Tháp, Lăng Hàn nghe thấy mọi người bàn tán xôn xao về chiếc chiến xa và con "yêu thú" kéo nó. Ba con Phượng Vương đã thu lại thần hỏa, khiến chúng trông như một thần thú bí ẩn.

Tin đồn lan truyền nhanh chóng. Chiếc chiến xa cổ xưa, cái rương bí ẩn không ai mở được, và đặc biệt là dòng chữ "kinh văn Tiên Vương" mà Lăng Hàn cố tình tiết lộ. Cổ Đạo Nhất, kẻ đến từ Tiên Vực, chắc chắn sẽ không thể bỏ qua một môn Tiên Vương Thiên Công hoàn chỉnh. Dù hắn có đa nghi đến mấy, sự hấp dẫn của chí bảo vẫn sẽ lôi kéo hắn đến. Lăng Hàn tự tin rằng, với giọt Thánh Vương tinh huyết, hắn có thể tiêu diệt Cổ Đạo Nhất, trừ khi Tinh Sa Đại Thánh đích thân xuất hiện.

Khi Lăng Hàn định lên đường, Đại Hắc Cẩu xuất hiện, gọi "tiểu Hàn Tử" và lao tới. Lăng Hàn đá một cước, hai kẻ oan gia lại cãi cọ. Đại Hắc Cẩu, nổi tiếng với sự hèn hạ và quỷ quyệt, luôn gây rối khắp nơi, trong khi Lăng Hàn thì uy danh lẫm liệt. Một hung ác, một hèn hạ, sóng vai rời Vũ Viện. Trên Xuyên Vân Toa, Đại Hắc Cẩu lại gây sự, quần lót sắt va vào ghế, bắn ra tia lửa. Lăng Hàn trêu chọc nó về Hổ Nữu, khiến Đại Hắc Cẩu có cảm giác dựng lông.

Xuyên Vân Toa nhanh chóng đưa họ đến tinh cầu hoang vu. Chiếc chiến xa đã bị bao vây bởi vô số người. Ai nấy đều chen chúc muốn mở chiếc rương, nhưng nó quá nặng nề, không ai có thể lay chuyển, dù là các bá chủ như Nhậm Phi Vân, Kỳ Thiên. Thiên Hạ Đệ Nhị, với thể phách vượt trội, cũng đã cố gắng hết sức, suýt nữa thì thành công, làm lộ ra một khe hở với kim quang thần thánh bên trong, nhưng cuối cùng chỉ làm rách quần. Điều này càng khiến mọi người tin rằng bên trong là vô thượng bí bảo.

Nhiều người bắt đầu nghĩ đến Lăng Hàn, người có thể phách còn mạnh hơn Thiên Hạ Đệ Nhị. Các tân sinh và một số học sinh cũ kêu gọi Lăng Hàn thử sức. Lăng Hàn từ chối, không muốn phá hỏng kế hoạch. Một học sinh cũ tên Biên Độ, Hằng Hà Cảnh trung cực vị, buông lời châm chọc Lăng Hàn, gọi hắn là "tân sinh thứ nhất" nhưng không dám thử. Lăng Hàn đáp trả bằng lời lẽ gay gắt, gọi Biên Độ là "chó điên cắn người". Biên Độ, với thứ hạng thứ tám trong số các học sinh cũ, không chịu được sự khiêu khích, lao lên tấn công. Các học sinh bát viện chỉ lắc đầu, biết rằng Biên Độ đang tự tìm rắc rối...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!