Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 324

Chương 324: Di Nguyện Vô Song

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1616 đến 1620 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc bi kịch của một vương giả bị phản bội, qua đó hé lộ những tầng lớp bí ẩn về Tiên Vực và nguồn gốc sức mạnh vượt giới hạn. Tác giả khéo léo lồng ghép sự đối lập giữa lòng tham và nghĩa khí, đẩy nhân vật chính vào một lời thề nặng nề. Cảm xúc của Lăng Hàn chuyển từ ngạc nhiên sang phẫn nộ, rồi lại bùng cháy ý chí vượt qua mọi giới hạn, tạo nên một bước ngoặt đầy kịch tính cho hành trình tu luyện.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tận sâu trong lòng đất, một kho tàng bí mật đã phơi bày, nhưng không phải do cơ quan nào được kích hoạt. Thay vào đó, một móng vuốt khổng lồ, mang sức mạnh kinh thiên động địa, đã xé toạc vách đá, tạo ra một lỗ hổng đủ lớn để con người tiến vào. Đây là dấu ấn của một Thánh Vương, một tồn tại có thể dễ dàng nghiền nát mọi phòng ngự, biến cả Thần liệu cấp mười bảy thành tro bụi. Khí tức từ móng vuốt ấy cuộn trào, nặng nề đến nghẹt thở, khiến ngay cả Nữ Hoàng, với thân thể mềm mại của nàng, cũng không thể chịu đựng nổi, e rằng sẽ tan biến nếu cố chấp tiếp cận.

Chỉ riêng Lăng Hàn, với thể phách cường hãn vượt xa cảnh giới thông thường, mới có thể ung dung hơn một chút. Anh thu Nữ Hoàng vào Hắc Tháp, rồi thận trọng từng bước tiến gần. Càng đến gần, khung cảnh càng thêm rợn người: xung quanh cự trảo, quy tắc hóa thành thực chất, biến thành những lưỡi đao vàng óng lơ lửng. Khi Lăng Hàn tiến vào, chúng khẽ rung động, xé rách không gian, tạo ra những vết nứt đáng sợ. Anh biến sắc, nhận ra đây không chỉ là lực lượng quy tắc đơn thuần, mà là ý chí bất diệt của một Thánh Vương. Một vết cắt từ chúng đủ sức xé nát thể phách của anh, vốn chỉ tương đương Thần Thiết cấp mười lăm.

Kim đao chậm rãi bay tới, nhưng uy lực hủy diệt của chúng vẫn còn nguyên vẹn, đủ sức xóa sổ Tiểu Thánh, thậm chí Trung Thánh. Đúng khoảnh khắc nguy hiểm nhất, Lăng Hàn lại lần nữa ẩn mình vào Hắc Tháp, để những lưỡi đao vàng lướt qua khoảng không, rồi bình lặng trở lại. Cứ thế, anh tiến lên từng bước, mỗi bước lại ẩn vào Hắc Tháp một lần. Dù chỉ cách kho báu vỏn vẹn trăm bước, một quãng đường bình thường chỉ cần một cái vút là tới, nhưng hiện tại, anh phải mất gần nửa ngày mới chạm đến.

Khi đã ở gần cự trảo, Lăng Hàn cảm nhận rõ hơn vẻ lạnh lẽo, âm u từ lớp vỏ kim loại của nó, tựa như một vị thần cổ xưa nhất trong vũ trụ, vừa dữ tợn lại vừa mang vẻ thần thánh khiến người ta phải kính sợ. Anh tiếc nuối, bởi vật này không thể thu đi, nếu không, chỉ cần một giọt tinh huyết cũng là chí bảo vô giá. Lăng Hàn suy đoán, liệu móng vuốt này có phải đã biết trước có vật báu dưới lòng đất mà mai phục? Anh hình dung về một trận chiến Thánh Vương long trời lở đất, có thể hủy diệt cả tinh cầu, một cuộc tấn công bất ngờ vào chiến xa của Thiên Hà Vương, phá hủy cung điện và kho báu, rồi bị chặt đứt trong cuộc phản công quyết liệt.

Sau nửa ngày bò trườn cẩn thận, Lăng Hàn cuối cùng cũng đặt chân vào kho báu, thở phào nhẹ nhõm. Trước mắt anh là một cảnh tượng choáng ngợp: vô số Thần Thiết, Thần binh chất đống. Con đường dẫn vào được lát bằng Thần Thiết cấp mười sáu – một vật liệu quý giá đến mức chỉ dùng để lót đường! Điều này ám chỉ những vật phẩm được cất giữ bên trong phải quý giá đến nhường nào. Cấp mười bảy, mười tám, mười chín, thậm chí cấp hai mươi, tất cả đều là Thánh liệu! Lăng Hàn không khỏi cười toe toét, cảm thán "Phát! Phát!" (Giàu to! Giàu to!).

Anh không chút khách khí thu lấy mọi thứ. Dù có nhiều Thần binh đỉnh cấp, nhưng không có Thánh Khí nào, vì thiếu ý chí võ đạo của Thánh Nhân. Tuy nhiên, Thần binh vẫn là Thần binh, sát khí của chúng vẫn vô cùng đáng sợ. Anh nghĩ đến các huynh đệ, Nữ Hoàng, Thiên Phượng, sáu đồ đệ... ai cũng cần một món. "Ai, thật sự là không đủ dùng a," Lăng Hàn than thở, vừa thu vừa thả Nữ Hoàng ra để nàng cùng "phát sầu". Nữ Hoàng cũng kinh ngạc trước lượng Thánh liệu khổng lồ, cho rằng chúng phải đến từ Tiên Vực, bởi Thần giới khó lòng tập hợp được nhiều đến thế. Lăng Hàn đau lòng khi thấy một số Thánh liệu cấp mười bảy, mười tám bị cự trảo phá hỏng, nghĩ đến nếu Tiên Ma Kiếm có thể nuốt chửng chúng thì sẽ tốt biết mấy. Bên cạnh đó, anh còn tìm thấy Thánh dược, dù thất vọng vì chúng đã được hái sẵn, không thể trồng trong Hắc Tháp để tạo ra nguồn thu lớn hơn.

"Có điều, chỉ những thứ đồ này, có thể hấp dẫn nhiều Thánh Vương như vậy vây công sao?" Nữ Hoàng đột nhiên hỏi, thắc mắc về giá trị thực sự của kho báu này. Lăng Hàn ngẩn người, cô nói đúng. Một nhóm Thánh Vương hùng mạnh không thể chỉ vì vài khối Thánh liệu mà đồng loạt ra tay.

"Vẫn còn một phần bảo vật cuối cùng chưa được lấy đi, biết đâu biến số nằm ở đó," Lăng Hàn nhìn sâu vào trong kho báu, nơi thường cất giữ những vật phẩm quý giá nhất. Nữ Hoàng cũng đầy mong chờ, tò mò về hình dáng của bảo vật Tiên Vực. Họ tiếp tục thu thập, nhanh chóng dọn sạch kho báu. Cuối cùng, chỉ còn lại một chiếc bàn trà với một hộp ngọc đặt trên đó.

"Chẳng lẽ lại là thế giới trong hộp?" Lăng Hàn và Nữ Hoàng nhìn nhau. Đến giờ, họ vẫn chưa tìm thấy vật phẩm nào thực sự vượt qua cấp Thánh, đủ để gây ra đại chiến Thánh Vương. Tài lực của Đinh gia, một thế lực Trảm Trần Cảnh, còn không thua kém nơi này, nên việc một cấm địa vây công Thiên Hà Vương chỉ vì số vật phẩm này là điều không thể tin được. Có lẽ, chí bảo kinh người nằm trong hộp ngọc.

"Cẩn thận!" Nữ Hoàng nhắc nhở, tay nắm chặt viên gạch, sẵn sàng ra tay. Lăng Hàn gật đầu, đặt tay lên hộp ngọc, chậm rãi mở ra. Hộp ngọc nhẹ tênh, dễ dàng hé mở, một vệt kim quang bắn ra, không có sát thương nhưng tràn ngập khí tức hùng vĩ, như một vị thần linh viễn cổ vừa tỉnh giấc. Kim quang bao phủ toàn bộ kho báu, thậm chí vọt ra khỏi cung điện, chiếu sáng cả bầu trời. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, kim quang nhạt đi, để lộ hai cuộn giấy bên trong hộp.

"Chuyện này... đây cũng là bảo vật?" Lăng Hàn ngỡ ngàng. Dù hai tờ giấy này là pháp chỉ của Thánh Vương, chúng cũng chỉ có số lần sử dụng và thời gian hữu hạn, không đáng để cấm địa ra tay. Kỳ lạ thay. Lăng Hàn phát hiện một vết máu nhỏ trên một tờ giấy, nhưng chỉ một chút thôi đã khiến anh cảm thấy bị trấn áp chư thiên, nặng nề không thể tả. Đây chắc chắn là máu của một cường giả vô thượng. May mắn thay, giọt máu không chứa sát cơ, nếu không, một giọt máu Thánh Nhân cũng đủ xóa sổ Hằng Hà Cảnh. Anh muốn cầm lên, nhưng nó nặng đến mức không thể nhúc nhích.

"Không lấy được ngươi sao!" Lăng Hàn hừ một tiếng. Nếu không có sát cơ, anh sẽ dùng thần thức bao bọc hộp ngọc, rồi thu vào Hắc Tháp. "Ha, vào Hắc Tháp rồi, Thánh Vương thì làm sao, như thường chôn giết!" Lăng Hàn tự nhủ, nhận ra Hắc Tháp chính là lá bài tẩy mạnh nhất của mình. Tiếc rằng Hắc Tháp vẫn chưa thể tùy ý sử dụng.

"Thê tử, chúng ta vào Hắc Tháp." Cả hai cùng tiến vào, tiếp tục nghiên cứu hộp ngọc. Trong Hắc Tháp, Lăng Hàn không còn e dè, dễ dàng mở hộp ngọc và cầm lấy tờ giấy. Nó nhẹ như tờ giấy bình thường, chỉ có giọt máu kia mới khiến nó trở nên phi thường.

"Thánh Vương huyết sao?" Lăng Hàn hỏi, nhưng không phải Nữ Hoàng. Tiểu Tháp lặng lẽ hiện lên, khẽ lay động: "Không sai." Lăng Hàn suy đoán: "Có khả năng là Thiên Hà Vương lưu lại." Nữ Hoàng chỉ mỉm cười, không thúc giục. Với nàng, Lăng Hàn là bảo vật quý giá nhất.

Lăng Hàn từ từ mở tờ giấy, nó được cuộn lại như pháp chỉ, được giọt máu trấn áp để trường tồn qua thiên cổ, chống lại sức mạnh thời gian. "Một phong thư!" Lăng Hàn lướt qua, đây không phải pháp chỉ, mà là một di thư. Anh và Nữ Hoàng cùng đọc. Lâu sau, họ đặt di thư xuống, đã hiểu rõ câu chuyện năm xưa. Di thư này, thực sự là bảo vật quý giá nhất nơi đây, không phải bản thân nó, mà là thông điệp nó truyền tải.

Câu chuyện bắt đầu từ Thiên Hà Vương, không phải người của cấm địa, nhưng là một thiên kiêu thượng cổ. Huyết mạch thức tỉnh giúp con đường võ đạo của ông thuận lợi, và ông cũng biết đến sự tồn tại của Tiên Vực qua tổ huấn. Ban đầu không tin, nhưng khi huyết mạch mạnh mẽ hơn, ông bắt đầu tìm kiếm manh mối Tiên Vực. Không tìm thấy Tiên Vực, ông lại tìm được động phủ của một vị Tiên Vương. Vị Tiên Vương này từng gây náo động lớn, một mình giết ra khỏi Tiên Vực rồi chết đi, mang theo bên mình những bảo vật được Thiên Hà Vương đoạt lấy – phần lớn là Thánh liệu mà Lăng Hàn vừa thấy. Điều này cũng xác nhận lời Tiểu Tháp: trên Thần Thiết cấp hai mươi chính là Tiên Kim, không có cấp độ trung gian. Dù vậy, ngay cả Tiên Vương cũng không có Tiên Kim, cho thấy nó cực kỳ quý giá ở Tiên Vực. Lăng Hàn siết chặt Tiên Ma Kiếm, biết rằng không nên tùy tiện phô bày nó ở Tiên Vực trước khi thực lực đủ mạnh.

Thiên Hà Vương, dù có được di bảo Tiên Vương, nhưng cơ duyên lớn nhất lại là tổ địa của vị Tiên Vương kia, một nơi ngay cả Tiên Vực cũng không hay biết, và chỉ có ông mới nắm giữ phương pháp mở ra. Khát khao tiến vào Tiên Vực, Thiên Hà Vương triệu tập Thập Nhị Tướng, những Cổ Tộc mạnh mẽ. Nhưng vào thời điểm đắc ý nhất, ông bị nhiều cấm địa vây công, và mầm họa lại đến từ người trợ thủ ông tin tưởng nhất: Khai Vân Vương. Người anh em kết nghĩa này lại thông báo, liên hệ các cấm địa, mai phục trên con đường mà ba Phượng Hoàng kéo chiến xa sẽ đi qua.

Sau trận chiến kinh hoàng đó, mười hai đại tướng chết trận mười một người. Người cuối cùng được Thiên Hà Vương liều chết bảo vệ mới có thể thoát thân, nhưng rồi cũng hồn về Tây Thiên. May mắn, người này đã trốn vào một tiểu thế giới, tránh được sự truy lùng của cấm địa, và thành lập Thập Nhị Cung bí cảnh, truyền lại di bảo của Thiên Hà Vương. Thiên Hà Vương, dù bị Thánh Vương vây công, vẫn anh dũng trọng thương Khai Vân Vương, để lại di thư này, rồi một mình chặn đứng các Thánh Vương khác. Cuối cùng, ông đã ngã xuống.

"Thiên Hà Vương nói, ai được di bảo, phải vì ông giết chết Khai Vân Vương, bằng không, máu của ông sẽ hóa thành nguyền rủa, vĩnh viễn dây dưa chúng ta." Lăng Hàn cảm thấy kỳ lạ. Giọt máu kia, sau khi đọc di thư, dường như sống lại, muốn nhập vào cơ thể anh và Nữ Hoàng. Dù Thánh Vương đã chết nghìn tỉ năm, chấp niệm vẫn vô cùng đáng sợ, có thể chém Tiểu Thánh, Trung Thánh, thậm chí Đại Thánh yếu kém. Nhưng đây là trong Hắc Tháp! Dù là Thánh Vương đích thân đến cũng không làm gì được.

Lăng Hàn kiên quyết không để máu người khác vào cơ thể. Anh nhìn giọt máu, nói: "Xin tiền bối yên tâm, đợi ta bước vào Đại Thánh hoặc Thánh Vương Cảnh, tất nhiên sẽ tìm Khai Vân Vương kia tính sổ." Mục đích của Khai Vân Vương là di bảo Tiên Vương và bí pháp tiến vào Tiên Vực. Dù Thiên Hà Vương đã trọng thương Khai Vân Vương, cắt đứt hy vọng Trảm Trần của hắn, nhưng Lăng Hàn vẫn muốn đích thân báo thù.

"Bị người tin tưởng nhất phản bội, yêu nhau giết nhau, không chết không thôi a." Lăng Hàn cảm khái. Anh không thể tưởng tượng nếu Phong Phá Vân, Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh đâm sau lưng anh sẽ thế nào. Anh cũng tin tưởng ba huynh trưởng sẽ không bao giờ làm vậy. "Ta hận nhất chính là người như thế, coi như không có Thiên Hà Vương thỉnh cầu, ta cũng sẽ làm thịt hắn!" Lăng Hàn oán hận nói.

Nữ Hoàng tiếp lời: "Có khi Khai Vân Vương này xưa nay chưa từng thật tình với Thiên Hà Vương, hắn vừa bắt đầu mục đích chính là vì từ trên người Thiên Hà Vương được chỗ tốt, vì lẽ đó suy bụng ta ra bụng người, cho rằng Thiên Hà Vương chắc chắn sẽ không nói bí mật với mình, hơn nữa còn sẽ đề phòng mình, liền binh đi nước cờ hiểm, dẫn sói vào nhà." Lăng Hàn lắc đầu, theo logic này, cái cự trảo đâm thủng kho báu kia không chừng chính là Khai Vân Vương, hắn tự nhiên biết rõ vị trí kho báu nhất. "Lão khốn nạn này, còn phá huỷ nhiều Thần Thiết Thánh liệu của ta như vậy, ta không để yên cho hắn!" anh nghiến răng nói. Nữ Hoàng bật cười trước vẻ "đáng yêu" đó của Lăng Hàn.

Còn lại một tờ giấy khác, đó là một Thánh Nhân pháp chỉ, phong ấn một đòn tuyệt mạnh của Thiên Hà Vương. Tuy nhiên, do Thiên Hà Vương lúc đó đã cùng đường mạt lộ, pháp chỉ này không được phòng hộ kỹ lưỡng. Theo thời gian, phần lớn lực lượng đã tiêu tan, hiện tại uy lực chỉ còn ngang Hằng Hà Cực Cảnh hậu kỳ, và chỉ dùng được một lần. "Giọt máu này đúng là có thể lợi dụng một chút," Lăng Hàn nghĩ. Đây không phải Thánh Vương huyết phổ thông, mà là Thánh Vương tinh huyết, dù thần tính đã tiêu hao, sát khí của Thánh Vương vẫn còn, có thể tạo ra uy lực đáng sợ không gì sánh nổi.

"Chỉ là máu của Thánh Vương, ngươi đã đắc ý thành như vậy, quả thực ném mặt mũi của ta!" Tiểu Tháp bất chợt lên tiếng, khinh thường. Lăng Hàn không phục: "Ta đắc ý hay không, có quan hệ gì tới ngươi?" "Ngươi tốt xấu gì cũng là chủ nhân của Hắc Tháp, sở hữu Bảo khí mạnh mẽ nhất thế gian, lại vì một giọt Thánh Vương huyết mà thất thố, thân ta làm khí linh cũng trơ trẽn thay ngươi." Tiểu Tháp lạnh nhạt nói. "Chưa từng thấy khí linh nào đại nghịch bất đạo như ngươi!" Lăng Hàn chỉ vào Tiểu Tháp, nhưng chỉ xuyên qua thân thể vô hình của nó. "Hiện tại ngươi nhìn thấy rồi," Tiểu Tháp đáp.

Lăng Hàn tức giận, nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh lại. "Ta biết, trên Thánh Nhân là Trảm Trần, vậy trên Trảm Trần là cái gì?" anh tò mò về đẳng cấp cường giả Tiên Vực. "Ta cũng không rõ ràng," Tiểu Tháp lạnh nhạt. "Ký ức vẫn không có khôi phục." Lăng Hàn chớp lấy cơ hội phản công: "Cắt, còn nói mình là Bảo khí mạnh mẽ nhất thế gian, ngay cả điều này cũng không biết."

"Nếu như ngươi muốn hỏi Tiên Vương mạnh bao nhiêu? Như vậy ta có thể nói cho ngươi, coi như hiện tại ta bạo phát toàn lực cũng không đấu lại Tiên Vương," Tiểu Tháp nói, khiến Lăng Hàn kinh ngạc. Tiên Vương ở Tiên Vực rốt cuộc đứng ở cấp độ nào? "Ai, chờ lão yêu bà kia tới, phải hỏi nàng tỉ mỉ," Lăng Hàn nhắc đến bà lão bên cạnh Hổ Nữu, cảm thấy nhớ nhung Hách Liên Tầm Tuyết, cha mẹ và con trai nhỏ đã hơn trăm năm không gặp.

"Trước ngươi niệm mấy tiên văn kia, xúc động huyết mạch của ta cảm ứng, thật giống như làm cho ta thức tỉnh một chút ký ức. Tổ tiên của Cửu Xà nhất mạch ta... Chính là Tiên Vương!" Nữ Hoàng đột nhiên trầm ngâm nói. Thiên Hà Vương hiểu tiên văn của Tiên Vương, và việc nó kích hoạt huyết mạch Nữ Hoàng càng chứng tỏ tổ tiên nàng là Tiên Vương. "Nàng tu luyện chính là Cửu Tử Thiên Công, bình thường được mệnh danh là Thiên Công, đều là Tiên Vương pháp," Tiểu Tháp đột nhiên xen vào.

"Vậy chẳng phải sau này ta còn trâu bò hơn Tiên Vương sao?" Lăng Hàn vui vẻ. "Pháp cũng chỉ là pháp, có thể tu đến cảnh giới chí cao hay không cũng tùy theo từng người," Tiểu Tháp nói. "Dưới cái nhìn của ta, một con heo như ngươi rất khó đạt đến Tiên Vương." "Ta phi!" Lăng Hàn giơ ngón giữa. "Chỉ nhắm câu nói này của ngươi, ta không chỉ muốn trở thành Tiên Vương, còn muốn vượt qua Tiên Vương." "Ta chờ," Tiểu Tháp đáp rồi biến mất. Nữ Hoàng cười khúc khích, nói: "Ta thế nào cảm giác, nó là dùng phép khích tướng nhỉ." Lăng Hàn khó chịu, nhưng cũng biết đó là một cách để thúc đẩy mình.

Cả hai rời Hắc Tháp, trở lại kho báu dưới lòng đất. Họ đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống mười bốn ngọn núi khác, mỗi ngọn đều có một cung điện. Theo suy đoán, mười ba cung điện còn lại là nơi ở của Khai Vân Vương và Thập Nhị Tướng. "Đi, càn quét đi!" Lăng Hàn tự tin tràn đầy, với pháp chỉ Thánh Nhân và giọt Thánh Vương tinh huyết mới có. Họ lên một ngọn núi khác, bậc thang được lát bằng Thần Thiết cấp mười lăm, kém hơn một chút so với ngọn núi chính. Đây chắc là đỉnh núi của Khai Vân Vương.

Lăng Hàn không chút khách khí, một đường đào bới lên đỉnh. Anh nhận ra mấy người Hồ Xán cũng đang làm tương tự, và họ cố tình để anh và Nữ Hoàng thu thập bảo vật trước, rồi sẽ ra tay cướp đoạt. "Ai đánh cướp ai còn không nhất định a," Lăng Hàn và Nữ Hoàng nhìn nhau, cười thầm.

Trong cung điện của Khai Vân Vương, bảo vật không nhiều, nhưng Lăng Hàn tìm thấy một ít gấm vóc quý giá, được dệt từ tằm tơ cấp mười bảy và Thần Thiết, cực kỳ cứng cỏi và có khả năng tá lực tốt. "Thê tử, những cái này có thể làm nhiều thứ tốt? Khà khà, chúng ta phát tài," Lăng Hàn cười lớn. Nữ Hoàng giải thích: "Thực ra cũng làm không được bao nhiêu món, làm bảo y rất tiêu hao vật liệu."

Họ lại đổi sang một ngọn núi khác, bậc thang được lát bằng Thần Thiết cấp mười bốn. Rõ ràng, đây là nơi ở của một trong Thập Nhị Tướng. Cả hai bên đều càn quét, Lăng Hàn và Nữ Hoàng dọn dẹp năm ngọn núi, còn nhóm Hồ Xán, vì đông người hơn, dọn dẹp chín ngọn. Cuối cùng, hai nhóm gặp nhau ở dưới ngọn núi thứ sáu, ánh mắt giao nhau đầy ẩn ý.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!