Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong bối cảnh gió núi gào thét như lưỡi dao vô hình, một nhóm thất nhân từ cấm địa đang ngơ ngác trước cảnh tượng kỳ lạ: những bậc thang bằng Thần Thiết quý giá bỗng dưng biến mất một cách khó hiểu. "Ai lại đi cướp cả bậc thang chứ, điên rồ hết chỗ nói!" một nữ tử thốt lên, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Họ cho rằng chỉ có thể là do những trận chiến kinh thiên động địa thời xa xưa đã tàn phá nơi đây, chứ không thể có kẻ nào nghèo túng đến mức phải bới móc từng viên gạch lát đường. Dù trong lòng có chút hoài nghi về sự bất thường của cảnh tượng, họ vẫn tiếp tục hành trình, cho đến khi một hình ảnh đập vào mắt khiến tất cả phải đứng hình: Lăng Hàn, tay lăm lăm dụng cụ, đang cặm cụi "đào bới" từng khối bậc thang Thần Thiết như thể đó là mỏ vàng lộ thiên.
"Dựa vào! Thật sự có kẻ nghèo đến mức điên rồ như vậy sao? Ngay cả bậc thang cũng không tha!" Những lời lẽ khinh miệt bật ra tức thì, kèm theo là hàng loạt suy đoán về sự "thiếu thông minh" và "tầm nhìn hạn hẹp" của Lăng Hàn. Trong mắt họ, hắn chẳng khác nào một gã nhà quê từ xó xỉnh nào đó chui ra, không biết trên đỉnh núi kia còn có một tòa cung điện nguy nga, chắc chắn chứa đựng vô vàn bảo vật quý giá hơn cái thứ "bậc thang kim sáng loè loè" mà hắn đang cố sức đào. Dù vậy, ngay cả những kẻ tự phụ ấy cũng không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến số lượng Thần Thiết cấp mười sáu được dùng để lát cả một con đường núi – một thủ bút quả là kinh người!
Khi tiếp cận gần hơn, gió núi càng lúc càng dữ dội, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi sự xuất hiện của Loạn Tinh Nữ Hoàng. Vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của nàng khiến ba nữ tử trong nhóm cũng phải ngẩn ngơ, dù tự phụ đến mấy cũng đành cúi đầu thừa nhận sự chênh lệch khó lòng san lấp. Còn bốn nam tử thì như mất hồn, hai kẻ thậm chí còn chảy cả nước miếng, trông thật thảm hại.
Hồ Xán, người thanh niên thủ lĩnh, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn tự giới thiệu bản thân và các tộc đệ, tộc muội, ngỏ ý muốn cùng Lăng Hàn và Nữ Hoàng thăm dò bí cảnh, viện cớ "hữu duyên gặp gỡ trong tinh hải mênh mông". Nhưng trong lòng hắn đã sớm toan tính: nam nhân kia thì tìm cách thủ tiêu, còn nữ nhân tuyệt sắc này thì phải tìm mọi cách đưa về cấm địa, tuyệt đối không thể để lọt vào tay kẻ khác, đặc biệt là vị bá chủ trẻ tuổi trong tộc đã sớm bước vào Thánh Cảnh.
Loạn Tinh Nữ Hoàng không buồn đáp lời, ánh mắt nàng chỉ dõi theo Lăng Hàn. Lăng Hàn thì thầm quan sát nhóm người kia. Hắn nhận ra Hồ Xán là kẻ mạnh nhất, đạt tới Đại Viên Mãn đỉnh cao, có thể sánh ngang với những thiên tài trẻ tuổi như Nhậm Phi Vân hay Kỳ Thiên. Điều này khiến hắn kinh ngạc, bởi lẽ, những thiên tài như vậy lẽ ra phải xuất thân từ Tinh Sa Vũ Viện. Nhưng nhóm người này lại hoàn toàn xa lạ, không mang bất cứ dấu hiệu nào của Tinh Sa Vũ Viện, và tuổi đời còn rất trẻ, chưa tới trăm vạn năm. Một đội hình đáng sợ với một Đại Viên Mãn đỉnh cao, hai Đại Viên Mãn sơ kỳ, ba Đại Cực Vị và một Trung Cực Vị – nơi nào có thể bồi dưỡng ra nhiều thiên tài đỉnh cấp như vậy?
"Không cần, mỗi người dựa vào thủ đoạn đi!" Lăng Hàn thẳng thừng từ chối, khiến nhóm Hồ Xán lập tức lộ vẻ khó chịu. Trong mắt họ, đây là bí cảnh của Thiên Hà Vương, một nơi mà ngay cả Thánh Giả cũng khó lòng đặt chân tới, vậy mà Lăng Hàn lại dám từ chối lời mời "thiện chí" của họ?
"Tiểu tử, ngươi quá không có ánh mắt!" Hồ Binh, tên Trung Cực Vị duy nhất, bước ra, giọng điệu đầy khinh miệt. "Cái đồ nhà quê này, căn bản không biết mình có bao nhiêu cân lượng! Đây là bí tàng của Thiên Hà Vương, ngươi có thể vào đây đã là phúc phận lớn rồi, còn muốn chia một chén canh sao?"
Lăng Hàn kinh ngạc, nhóm người này lại biết về bảo tàng của Thiên Hà Vương? Vậy thì họ không phải ngẫu nhiên đến đây! Một tia hứng thú lóe lên trong mắt hắn: "Các ngươi từ đâu đến?"
Hồ Binh, vì muốn khoe khoang trước mặt Nữ Hoàng, bất ngờ thốt ra: "Chúng ta đến từ Bát Thạch cấm địa!"
Bát Thạch? Cấm địa? Lăng Hàn và Nữ Hoàng trao đổi ánh mắt, đều lắc đầu biểu thị chưa từng nghe nói. Hắn liền cố ý châm chọc: "Cái gì Bát Thạch cấm địa, vừa nghe đã thấy là nơi không đứng đắn, không sinh ra được cao thủ, toàn là một đám nhà quê!"
Lời lẽ này như châm ngòi nổ, khiến cả bảy người Hồ Xán nổi giận đùng đùng. "Ai là nhà quê? Người đang đào bậc thang trên đất là ai kia chứ!" Hồ Binh không chịu nổi, định nói ra bí mật lớn hơn, nhưng Hồ Xán và những người khác kịp thời ngăn lại. Hắn quay sang Lăng Hàn, giận dữ: "Ngươi dám gạt ta!"
Lăng Hàn chỉ cười hì hì: "Nói là tự ngươi nói, ta có buộc ngươi sao? Nói tiếp đi, cấm địa khởi nguyên từ phương nào?"
Hồ Xán lạnh lùng chen ngang, trực tiếp quay sang Nữ Hoàng: "Vị cô nương này, xin lỗi, bảo tàng của Thiên Hà Vương quá mức kinh người, chúng ta nhất định phải bảo đảm tin tức tuyệt đối sẽ không truyền ra ngoài. Kính xin phiền phức hai vị ở bên cạnh chúng ta, chờ phong thanh qua, hai vị tự nhiên có thể tự do." Nói là vậy, nhưng hắn đã tính toán, sau khi kết thúc sẽ giết Lăng Hàn và giam cầm Nữ Hoàng.
"Chúng ta đến từ Đại Lăng cấm địa!" Lăng Hàn đột ngột lên tiếng, quyết định "gạt" thêm một lần nữa.
Đại Lăng cấm địa? Lại một cái tên xa lạ. Nhóm Hồ Xán nhìn nhau, đều lắc đầu. Hồ Binh lại hừ lạnh: "Hừ, loại nhà quê như ngươi, cũng có thể đến từ cấm địa sao?" Hắn vẫn không thể hiểu nổi, một người từ cấm địa ra lại đi đào bậc thang, không thấy xấu hổ sao?
"Ngay cả Đại Lăng cấm địa cũng chưa từng nghe nói, các ngươi cũng quá quê mùa đi!" Lăng Hàn châm biếm, cái miệng đã được Đại Hắc Cẩu "huấn luyện" quả nhiên sắc bén.
"Tê, người này!" Cả bảy người đều tức điên, rõ ràng không có cấm địa nào tên Đại Lăng, vậy mà hắn còn dám nói bọn họ quê mùa!
"Không nên cùng hắn quấy nhiễu!" Hồ Xán uy nghiêm ra lệnh. Hồ Binh gật đầu, nở một nụ cười gằn. Hắn không giỏi đấu khẩu, nhưng đấu sức thì ai sợ ai? Hắn tung ra một quyền, nguyên lực ngưng tụ thành một thạch quyền, nhưng uy lực chỉ như Tiểu Cực Vị do phải dồn lực chống lại gió núi. Hắn tin rằng, dù yếu hơn bình thường, một đòn này cũng đủ trọng thương Lăng Hàn.
Nhóm Hồ Xán ôm ngực đứng nhìn, đầy vẻ ngạo nghễ. Họ là vương giả từ cấm địa, ai có thể sánh ngang?
Lăng Hàn tùy ý liếc mắt một cái, một ngón tay điểm ra, sau đó lại tiếp tục đào bậc thang. Hắn bận lắm!
Hồ Binh tức giận đến dựng tóc gáy, đây là sự miệt thị trắng trợn! "Đã vậy, ngươi liền đi chết đi!" Hắn thúc giục thạch quyền lao thẳng tới.
Ngón tay Lăng Hàn hóa thành một đạo kiếm khí, chém thẳng vào thạch quyền. Kiếm khí xuyên thấu, khiến thạch quyền bị cắt đôi, bay sượt qua hai bên Lăng Hàn mà không gây chút tổn hại nào. Nhưng tia kiếm khí kia lại không hề suy yếu, tiếp tục lao về phía Hồ Binh. Hồ Binh kinh hãi, hắn đã dồn hết sức lực vào phòng ngự gió núi và tấn công, không thể thêm lực phòng thủ nữa. Đòn đánh tuy không mạnh, nhưng lại là giọt nước tràn ly. Một cô gái trong nhóm, Hồ Tĩnh, kịp thời ra tay, bàn tay ngọc thạch chặn trước mặt Hồ Binh. "Cảm ơn Tĩnh tỷ!" Hồ Binh mừng rỡ, nhưng lời chưa dứt, kiếm khí đã chém nát bàn tay ngọc thạch, tiếp tục đánh trúng ngực hắn, máu tươi trào ra, hắn bị chấn bay.
"Binh đệ!" Sáu người còn lại vội vàng chạy tới đỡ lấy Hồ Binh. Hắn gắng gượng nói mình không sao, nhưng vết thương vẫn khiến mọi người lo lắng. Sắc mặt nhóm Hồ Xán đều khó coi, không ngờ Hồ Binh lại bị trọng thương bởi một kẻ Tiểu Cực Vị, thật mất mặt!
"Kỳ lạ, rõ ràng mọi người đều bị gió núi ảnh hưởng, sao một Tiểu Cực Vị lại lợi hại như vậy?" Hồ Tĩnh đứng dậy, ánh mắt đầy tức giận. Nàng đã ra tay mà vẫn không bảo toàn được Hồ Binh, khiến lòng nàng càng thêm căm phẫn.
Lăng Hàn vẫn không để ý, tiếp tục đào bậc thang. Sự miệt thị này khiến Hồ Tĩnh thật sự muốn giết người.
Loạn Tinh Nữ Hoàng bước tới, giọng nói thanh thoát: "Phu quân nhà ta không đếm xỉa tới ngươi, ta cùng ngươi qua hai chiêu."
Hồ Tĩnh, vốn đã hận Nữ Hoàng vì cướp đi sự chú ý, nay lại càng thêm lửa giận. Nàng không định giết Nữ Hoàng, mà muốn để lại vết thương đạo pháp không thể xóa nhòa trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia, biến nàng thành một kẻ xấu xí vĩnh viễn! Nàng khẽ quát, ngọn núi rung chuyển, vô số đá nhọn từ lòng đất trồi lên như những ngọn giáo, đâm xuyên về phía Nữ Hoàng.
Nữ Hoàng không có thể phách kinh người như Lăng Hàn, cũng bị hạn chế rất lớn, nhưng nàng có Thái Sơ Thạch – thần khí hóa giải mọi công kích. Nàng lao tới, "oành oành oành", những tảng đá bay vèo qua đều tan nát. Một đại mỹ nhân cầm cục gạch ra trận, cảnh tượng ấy tuy có phần bất ngờ, nhưng vẻ đẹp của Nữ Hoàng vẫn nghiền ép tất cả, ngay cả vung gạch cũng đẹp đến kinh người. Nàng trực tiếp lao tới, một viên gạch giáng thẳng vào mặt Hồ Tĩnh.
Trong điều kiện gió núi khắc nghiệt, Hồ Tĩnh làm sao đỡ nổi, "đùng" một tiếng, nàng bị đánh bay, ngã vật xuống đất. Vết thương lần này còn nghiêm trọng hơn Hồ Binh, trên mặt in rõ mấy chữ "Tiên Tổ Văn Tâm" – một cảnh tượng dở khóc dở cười.
Nhưng nhóm Hồ Xán không cười nổi. Họ nhìn chằm chằm viên gạch trong tay Nữ Hoàng. "Thái Sơ Thạch?" Hồ Xán trầm giọng nói. "Không sai được, chắc chắn là Thái Sơ Thạch, ngoại lực không tổn thương, lại có khắc truyền văn, tất là Thái Sơ Thạch." Hồ Thư Ngữ, một nữ tử khác, khẳng định.
"Đoạt lại!" Mắt những người khác đều sáng rực. Thái Sơ Thạch, dù không có công dụng chiến đấu quá lớn, nhưng đặc tính không hư hại khiến nó thường được dùng để ghi chép bí mật, có khả năng chứa đựng bí pháp kinh người. Hơn nữa, nó còn là chí bảo phòng ngự.
Nhưng vấn đề là, gió núi quá mạnh, áp chế tu vi của họ rất lớn. Nữ Hoàng có Thái Sơ Thạch thì như hổ mọc thêm cánh, làm sao thắng được nàng?
"Đi, chúng ta trước tiên đi chỗ khác, chỉ cần bọn họ xuống núi, chúng ta liền bắt bọn họ!" Hồ Xán quyết định nhanh chóng. Ngay cả hắn, một Đại Viên Mãn đỉnh cao, cũng không dám chắc có thể bắt được Lăng Hàn và Nữ Hoàng ở đây, đặc biệt là Lăng Hàn, quá quái lạ, dường như không bị gió núi ảnh hưởng.
"Ai ai ai, đi cái gì chứ?" Lăng Hàn đứng dậy. "Đang hàn huyên vui vẻ, tại sao có thể ra đi không lời từ biệt?"
"Ai hàn huyên vui vẻ với ngươi, rất quen sao?" Hồ Xán lắc đầu, ra hiệu rút lui.
Nhưng Lăng Hàn đã nhanh chóng lao tới, chặn đường xuống núi của họ. Nhìn Lăng Hàn lướt qua đầu mình, bảy người không khỏi biến sắc. Hắn biến thái đến mức nào vậy? Gió núi đáng sợ đến mức họ không dám đi nhanh, vậy mà Lăng Hàn lại có thể phóng vút lên, thậm chí còn ở chỗ cao hơn mà không chút sứt mẻ.
"Lẽ nào thật sự là biến thái của một cấm địa nào đó?" Họ bắt đầu dao động.
Lăng Hàn cười nói: "Mọi người đều là huynh đệ tỷ muội từ cấm địa đến, ngồi xuống hảo hảo tâm sự."
Hồ Xán đáp trả: "Nếu cùng là huynh đệ của cấm địa, lúc nào không thể tán gẫu? Không bằng tới Bát Thạch cấm địa chúng ta ngồi một chút." Hắn ngầm nghĩ, nếu ngươi dám tới thì đừng hòng trở về.
"Tốt, chờ sau đó liền đi chỗ các ngươi làm khách, có điều, ta không quen Bát Thạch cấm địa, không bằng các ngươi trước tiên giới thiệu cho ta đi." Lăng Hàn cười nói, mục đích là muốn thăm dò lai lịch của Bát Thạch cấm địa. Hắn biết, bảy người này kiêu ngạo như vậy, chắc chắn có hậu thuẫn rất mạnh.
Hồ Xán đối chọi gay gắt: "Ta cũng chưa từng nghe nói Đại Lăng cấm địa, không bằng vị huynh đệ này cũng nói cho chúng ta một chút." Cả hai bên đều cười híp mắt, vẻ mặt khách khí nhưng ẩn chứa đầy ý đồ.
Trong lòng Lăng Hàn chợt động: "Lúc trước trong những người vây công Thiên Hà Vương, sẽ không phải có Bát Thạch cấm địa chứ?"
Cái này cũng thật là chó ngáp phải ruồi, hắn đoán đúng, nhưng quá trình hoàn toàn sai. Bảy người Hồ Xán hơi biến sắc, bí bảo của Thiên Hà Vương quan hệ quá to lớn, hiện tại họ hối hận vì đã không cử người về báo tin.
Không cần họ thừa nhận, Lăng Hàn nhìn vẻ mặt đã biết. Dù mạnh, nhưng họ không có kinh nghiệm giang hồ, lòng dạ không sâu, nghĩ gì đều hiện rõ trên mặt. Hắn thầm nghĩ, lúc trước Thiên Hà Vương bị rất nhiều cường giả vây công, lại có thi thể ba con Phượng Vương, vậy chắc chắn là những nhân vật cấp Thánh Vương. Đạt đến trình độ đó, họ còn theo đuổi điều gì? Chỉ có thể là Tiên Vực, vĩnh sinh bất tử!
"Các ngươi đều là bị Tiên Vực trục xuất a?" Lăng Hàn gật gù, buột miệng nói.
Lời này vừa thốt ra, nhóm Hồ Xán lập tức kích động. "Nói láo, chúng ta làm sao có khả năng bị trục xuất?" "Là Tiên Vực có mấy thế lực phản loạn, chúng ta chiến bại, mới bị ép rời Tiên Vực!" "Chúng ta nhất định sẽ trở lại Tiên Vực, cầm lại tất cả thuộc về chúng ta!" Họ đỏ mắt nói, hiển nhiên đã bị truyền vào lý niệm này từ lâu.
Lăng Hàn cười hì hì: "Không nên kích động, nói chuyện cẩn thận."
"Hừ, tuy ngươi dụ chúng ta, nhưng chuyện này đối với ngươi không có nửa điểm chỗ tốt!" Hồ Xán lạnh lùng nhìn Lăng Hàn. "Nếu ngươi biết Tiên Vực, vậy cũng là người bị hại lúc trước." Lúc này, hắn thực sự tin Lăng Hàn đến từ một cấm địa nào đó, bởi lẽ, ngoài cấm địa, ai còn biết về sự tồn tại của Tiên Vực và những biến cố lớn đã xảy ra?
Lăng Hàn ho khan một tiếng: "Bát Thạch cấm địa các ngươi có mấy tên Thánh Vương?" Hắn tò mò về thực lực của một cấm địa.
"Hừ, muốn tìm hiểu ngọn nguồn của chúng ta?" Hồ Xán cười gằn. "Có điều, nói cho ngươi cũng không sao, Bát Thạch cấm địa chúng ta chính là số một số hai trong tất cả cấm địa." Hắn không nói cụ thể số Thánh Vương, nhưng ám chỉ con số đó không hề ít.
"Cái bí cảnh này quan hệ trọng đại, vì lẽ đó phiền phức các ngươi những ngày này đều ngoan ngoãn theo ta đi." Lăng Hàn nở nụ cười.
Sắc mặt bọn người Hồ Xán khó coi. Vừa nãy họ còn muốn giam lỏng Lăng Hàn, giờ thì vị trí lại đảo ngược. "Ngươi muốn giam cầm chúng ta?" Hồ Tĩnh lạnh lùng hỏi.
"Ha ha, làm gì nói khó nghe như vậy?" Lăng Hàn lắc đầu. "Có điều, các ngươi muốn cho rằng như thế, cũng có thể hiểu như vậy."
Sắc mặt Hồ Xán lạnh lẽo: "Vậy cũng chỉ có chiến một trận!"
Lăng Hàn cười cợt: "Muốn chiến, vậy liền đánh đi." Trong hoàn cảnh này, hắn không hề sợ hãi.
Hồ Xán hít một hơi thật sâu: "Các hạ, ngươi cũng quá coi thường chúng ta! Thật sự cho rằng hoàn cảnh nơi đây gây bất lợi cho chúng ta, chúng ta liền một chút biện pháp cũng không có sao? Hừ, chúng ta chỉ là không muốn đánh đổi quá nhiều mà thôi. Thế nhưng, nếu ngươi nhất định phải khiêu khích, liền để ngươi tự thực ác quả!" Hắn vận chuyển một môn bí thuật, "đùng đùng đùng", cơ bắp phồng lên, quần áo rách nát, lộ ra một thân thể hoàn toàn bằng nham thạch. Hình thể hắn lớn gấp ba bốn lần.
"Khà khà, Xán tộc huynh tu Bát Thạch Thuật đến tầng thứ hai, một khi vận chuyển, thể phách vô địch!" Một cô gái nói, ánh mắt đầy hâm mộ. Đây là bí pháp mạnh nhất của Bát Thạch tộc, nhưng rất ít người tu thành tầng thứ hai. Bí pháp này giúp hắn giảm bớt uy hiếp của gió núi, cho phép hắn dồn nhiều lực hơn vào tấn công. Hắn tin rằng một nửa thực lực cũng đủ trấn áp Lăng Hàn. "Bắt lại cho ta!" Hồ Xán lao tới như một con trâu hoang.
"Muốn chết!" Hồ Xán lạnh rên, hắn không ngại giết Lăng Hàn. Hắn tung ra một quyền, nắm đấm có từng thạch nhận sắc bén, cắm vào trán Lăng Hàn. Dưới một đòn, hắn tin Lăng Hàn sẽ hình thần câu diệt.
Lăng Hàn cũng tung một quyền, nhưng kiếm ý lưu chuyển, bay ra một con Huyết Nha khổng lồ, lớn hơn Huyết Nha Trận bình thường hàng trăm lần. Huyết Nha vỗ cánh, nghênh đón nắm đấm của Hồ Xán, từng đạo kiếm khí mang theo lực lượng năm tháng bay vút, là sự kết hợp của mười trận, Tuế Nguyệt Thiên Thu và Lôi Đình Kiếm Pháp.
Hồ Xán biến sắc, đòn đánh này chưa tới mà hắn đã cảm thấy đáng sợ, đặc biệt là khi hắn không thể phát huy toàn lực. Huyết Nha lao tới, nắm đấm của Hồ Xán lập tức vỡ nát, vô số kiếm khí bắn phá. Hồ Xán rên lên một tiếng, liên tục rút lui, thân thể trong nháy mắt trở lại nguyên hình, hữu quyền máu tươi dâng trào, vừa giận vừa sợ. Đáng ghét, nếu có thể dùng toàn lực, hắn chắc chắn đã trấn áp đối thủ, nhưng gió núi đã kiềm hãm quá nhiều sức mạnh của hắn.
Lăng Hàn mỉm cười: "Ngoan ngoãn bó tay chịu trói, ta còn có rất nhiều lời muốn hỏi các ngươi."
"Đừng hòng!" Hồ Xán cười gằn.
Lăng Hàn kinh ngạc: "Các ngươi muốn hùng hồn chịu chết sao?"
"Ai nói." Hồ Xán lấy ra một tấm thần phù. Lăng Hàn rùng mình, lo sợ đó là pháp chỉ của Thánh Nhân. Hồ Xán xé lá bùa, một vệt hào quang cuốn qua, bảy người bọn họ biến mất không còn tăm tích. Hóa ra là Thuấn Di Phù.
Lăng Hàn nhìn thấy, họ không đi xa, chỉ tới dưới chân núi, bởi vì đây là một tiểu không gian, cấp bậc của Thuấn Di Phù không vượt qua quy tắc không gian nơi này. Dưới chân núi không còn gió đáng sợ. "Tiểu tử, có dám xuống chiến một trận không!" Họ gào thét. Bảy người, tu vi ai cũng trên Lăng Hàn, vậy mà lại bị hai người đánh cho chạy trối chết, quá mất mặt. Ở dưới chân núi, họ không còn sợ hãi.
"Có bản lĩnh thì tới." Lăng Hàn tiếp tục đào bậc thang, mặc kệ họ. Bảy người tức điên, nhưng cuối cùng đành phải đi sang ngọn núi bên cạnh.
Lăng Hàn không quản, hắn vui vẻ thu Thần Thiết, từ từ đi lên đỉnh núi. Một ngày sau, hai người rốt cục cũng đến đỉnh. Đến đây, khí tức từ cái móng vuốt kia càng thêm đáng sợ, khiến tim Lăng Hàn và Nữ Hoàng đập mạnh, như muốn vỡ tung.
"Ngươi có muốn tránh một chút hay không?" Lăng Hàn hỏi Nữ Hoàng. "Hiện tại còn chịu đựng được, khi nào không được sẽ nói." Nữ Hoàng ôn nhu đáp.
Lăng Hàn gật đầu, phóng tầm mắt đánh giá. Cung điện bị cự trảo oanh kích đã từng cực kỳ huy hoàng, một viên ngói một viên gạch đều không phải phàm vật, vẫn còn lưu chuyển từng tia ánh sáng thần thánh. Nhưng cái móng vuốt kia đã phá hủy triệt để thần tính tinh hoa bên trong, chỉ còn vài khối nguyên vẹn.
"Đây là... Thanh Nguyên Ngọc Thạch!" Lăng Hàn nhận ra, không khỏi kinh hãi. Đây là Thánh liệu, truyền thuyết chỉ cần to bằng nắm tay là có thể thông linh, thai nghén sinh linh có khả năng thành Thánh Nhân. Mà Thanh Nguyên Ngọc Thạch trước mặt lại là vật liệu chính xây cung điện, không chỉ to bằng nắm tay, mà là cả một ngọn núi nhỏ! Lăng Hàn chỉ muốn đấm ngực, tiếc nuối cho sự lãng phí này. Chẳng trách ngay cả tộc nhân Tiên Vực cũng mơ ước Thiên Hà Vương. Đáng tiếc, phần lớn Thanh Nguyên Ngọc Thạch đã bị hỏng, mất đi thần tính, biến thành phế liệu.
Hắn thề sẽ tìm kẻ chủ nhân cái móng vuốt kia tính sổ! Lăng Hàn bắt đầu thu gom Thanh Nguyên Ngọc Thạch còn lại vào Hắc Tháp, vừa kiếm vừa đau lòng. Hắn như cá diếc sang sông, đi đến đâu là sạch bách đến đó. Nữ Hoàng Đại Nhân hé miệng cười, thấy vô cùng thú vị.
Quét sạch khu vực ngoài cùng, họ tiến sâu hơn vào bên trong, nơi cự trảo cắm thẳng vào cung điện, phá vỡ mặt đất, để lộ ra một không gian. "Kho báu!" Lăng Hàn và Nữ Hoàng liếc nhìn nhau, đồng thanh nói. Dưới cung điện còn có một không gian, không phải kho báu thì là gì?