Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 322

Chương 322: Bí Tàng Chân Phượng

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1606 đến 1610 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa rõ nét sự ngông nghênh nhưng đầy bản lĩnh của Lăng Hàn khi đối mặt với áp lực từ học sinh cũ, khẳng định sức mạnh vượt trội bằng Huyết Nha Trận đỉnh cao. Tác giả khéo léo dẫn dắt độc giả từ một cuộc đối đầu nội bộ đến một hành trình khám phá vũ trụ đầy bất ngờ, nơi bí cảnh không phải là một địa điểm mà là một thực thể sống động. Cảm giác hồi hộp dâng cao khi tiên văn được giải mã, hé lộ một kho báu vĩ đại vượt xa mọi tưởng tượng, đồng thời mở ra một cuộc đối đầu mới với những kẻ săn lùng khác, đẩy mạch truyện lên cao trào kịch tính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không khí căng thẳng bao trùm, đám học sinh cũ, vẫn còn uất ức vì những hành động "ngông cuồng" của Lăng Hàn trước đây, đã lui một bước. Họ đưa ra một "trường hợp đặc biệt": Lăng Hàn không cần phải chui lỗ chó sỉ nhục, nhưng phải công khai nhận lỗi và nói lời hối hận trước toàn viện, như một nghi thức để chính thức trở thành thành viên của Bát Viện. Trong suy nghĩ của họ, đây đã là một sự nhượng bộ lớn, một con đường danh dự để Lăng Hàn, với tu vi Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị, tránh khỏi những rắc rối không đáng có trong tương lai. Ai mà chịu nổi cảnh bị chèn ép suốt trăm vạn năm?

Thế nhưng, Lăng Hàn, với sự kiên định không lay chuyển, đã thẳng thừng từ chối. "Ta sẽ không xin lỗi!" Lời nói như một lưỡi dao sắc bén cắt ngang sự nhượng bộ của đối phương. Hắn tự hỏi, mình có làm gì sai đâu mà phải cúi đầu? Ngay cả uy áp của Đại Thánh còn chẳng thể khiến hắn khuất phục, huống hồ là những kẻ tầm thường này? Sự cứng rắn của Lăng Hàn khiến sắc mặt đám học sinh cũ trở nên khó coi. Họ cho rằng Lăng Hàn đã quá đáng, không chịu lùi dù chỉ một bước nhỏ, trong khi họ đã nhượng bộ một quãng đường dài.

Không còn kiên nhẫn, Nghiêm Thanh – thủ lĩnh của nhóm, với vẻ mặt giận dữ – tuyên bố sẽ dùng vũ lực. Một bàn tay khổng lồ, quấn quanh vạn ngôi sao, lao thẳng xuống Lăng Hàn. Khí thế hùng hậu đến mức có thể khiến Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị phải run rẩy. Lăng Hàn không hề nao núng, vung quyền đón đỡ. Một con Huyết Nha bằng máu hiện hình, vỗ cánh đón lấy bàn tay khổng lồ. Hàng vạn lông vũ hóa thành kiếm kích, mang theo lực lượng năm tháng, xé toạc không gian.

Đám học sinh cũ cười khẩy. Nghiêm Thanh là Vương giả cấp hai, ở Hằng Hà Cảnh đại cực vị đỉnh cao, chênh lệch ba cảnh giới nhỏ so với Lăng Hàn. Dù Lăng Hàn có là Vương giả cấp ba thì cũng khó lòng bù đắp được khoảng cách này. Ai nấy đều cho rằng Lăng Hàn đang tự rước lấy nhục. Bàn tay khổng lồ giáng xuống như trời sập, Huyết Nha nghênh đón bằng cơn mưa lông vũ. "Xèo xèo xèo!", những mũi huyết vũ công phá, khiến bàn tay lớn tan rã, rồi tiếp tục lao về phía Nghiêm Thanh.

Cảnh tượng bất ngờ khiến tất cả kinh hoàng. Nghiêm Thanh giật mình, vội vàng thúc giục Lục Hà Trận – một trận pháp cấp mười lăm, đứng thứ mười trong số các trận pháp cùng cấp. Đây là trận pháp mạnh mẽ mà chỉ những thiên tài như hắn mới có thể dung nhập. Đám đông lại xôn xao, cho rằng Lăng Hàn đã chạm đến giới hạn. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Nghiêm Thanh biến sắc. Huyết Nha lao thẳng vào, xé toạc Lục Hà Trận như thể không có vật cản, rồi đập cánh nhào tới Nghiêm Thanh. Hắn bị chấn bay, phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm giữa không trung, rồi ngã vật xuống đất.

Cả trường im lặng như tờ. Lăng Hàn mạnh đến mức nào? Nghiêm Thanh đứng dậy, không có vẻ sỉ nhục của kẻ thua cuộc, mà chỉ ngón tay run rẩy về phía Lăng Hàn, kinh hãi thốt lên: "Huyết Nha Trận! Ngươi dung hợp chính là Huyết Nha Trận!" Lời này như một quả bom, phá tan sự tĩnh lặng, khiến tất cả học sinh cũ hét lên kinh ngạc, mặt mũi tràn đầy không thể tin nổi. Huyết Nha Trận, trận pháp đứng đầu trong cấp mười lăm, được cho là không thể dung hợp vào cơ thể. Ngay cả những thiên tài kiệt xuất nhất của Bát Viện cũng chỉ có thể dung hợp những trận pháp xếp hạng thấp hơn nhiều.

Nghiêm Thanh muốn xác nhận, và Lăng Hàn gật đầu khẳng định. "Không sai." Huyết Nha Trận thật! Mọi người đều ôm đầu, không thể tin được. Rồi một tiếng thốt lên kinh ngạc khác: "Hắn, hắn chỉ là Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị a!" Cả đám há hốc mồm, lưỡi cứng đờ. Lăng Hàn chỉ ở tiểu cực vị, lẽ ra chỉ có thể dung hợp trận pháp cấp mười ba. Việc hắn dung hợp Huyết Nha Trận ở cấp độ này thực sự là nghịch thiên! Mọi người bắt đầu suy đoán, nếu Lăng Hàn đạt đến đại cực vị, chẳng phải có thể dung hợp trận pháp Thánh cấp và giết Thánh Nhân sao?

Lăng Hàn mỉm cười nhìn những học sinh cũ đang hóa đá, rồi vỗ tay gọi hai người vợ: "Thê tử, chúng ta đi." Hắn cùng Loạn Tinh Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ rời khỏi Vũ Viện. Trên Xuyên Vân Toa, Loạn Tinh Nữ Hoàng thông thái rút vào Hắc Tháp, để lại không gian riêng tư cho Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ. Nửa năm trôi qua nhanh chóng trong những khoảnh khắc nồng nàn.

Khi Xuyên Vân Toa dừng lại, họ thấy mình giữa một vũ trụ hoang vu, không có gì ngoài khoảng không vô tận. Lăng Hàn khẳng định tọa độ không thể sai, rồi chợt nhớ ra một câu pháp quyết mà trước đây hắn cho là vô nghĩa. Hắn đọc lên những âm tiết kỳ lạ: "A... Úm... Bà... La... Thử..." Loạn Tinh Nữ Hoàng giật mình, cảm thấy thân thể mình có phản ứng với những âm đó. Cả hai cùng thốt lên: "Tiên văn!" Có lẽ vì Loạn Tinh Nữ Hoàng là Thượng Cổ Thiên Tộc, huyết mạch của nàng đã cảm ứng được.

Lăng Hàn tiếp tục niệm, cố gắng nhớ lại toàn bộ pháp quyết dài dằng dặc. Từ sâu thẳm vũ trụ, một gợn sóng vô hình lan tỏa, ngay cả Thánh Nhân cũng không thể bắt giữ. Sau khi niệm xong, không có gì xảy ra. Lăng Hàn thất vọng, cho rằng sẽ có một cánh cửa hay một con đường mở ra. Họ kiên nhẫn đợi, ba ngày rồi lại ba ngày, nhưng vũ trụ vẫn tĩnh lặng. Một tháng trôi qua, Lăng Hàn và Nữ Hoàng bỗng nhiên cảm nhận được điều bất thường. Họ chỉ tay về một góc tinh không: "Ở đó!"

Thiên Phượng Thần Nữ chưa nhìn thấy gì, nhưng tin tưởng chồng và chị mình. Vài khắc sau, một điểm sáng xuất hiện, rồi nhanh chóng phóng to. Cả Lăng Hàn và Nữ Hoàng đều sững sờ. Ba con Phượng Hoàng khổng lồ, mỗi con lớn hơn núi cao, vỗ cánh bay giữa tinh không. Cánh chúng trải dài vạn dặm, mang theo áp lực Thánh uy không thể hình dung. Đây không thể là trùng hợp. Pháp quyết kia không phải mở ra một bảo tàng, mà là triệu hồi ba con Chân Phượng! Hơn nữa, chúng đã bay suốt ba mươi ngày mới đến được đây.

Thiên Phượng Thần Nữ sau lưng Lăng Hàn đột nhiên hiện ra đôi cánh chim vạn trượng, nhưng so với ba con Chân Phượng kia, nàng vẫn chỉ là một hậu bối. Trận chiến này... quá lớn! Lăng Hàn cảm nhận được uy áp của chúng còn mạnh hơn cả Tinh Sa Đại Thánh, đây là cấp độ Thánh Vương! Hắn lo lắng nắm lấy tay hai người vợ, sẵn sàng đưa họ vào Hắc Tháp. Ba con Chân Phượng Thánh Vương lao đến, nhưng không phải để tấn công. Chúng kéo theo một chiếc chiến xa cổ xưa, mà trên đó chỉ có một cái rương. Điều đáng kinh ngạc hơn là ba con Phượng Hoàng này đã hóa đạo. Chúng là ba con Phượng Hoàng đã chết từ vô số năm trước, nhưng thân thể vẫn giữ nguyên dáng vẻ, chỉ có thần hỏa vô tận bốc cháy trên cánh chim.

"Đây là bảo tàng của Thiên Hà Vương?" Lăng Hàn thì thầm. Ai có thể sai khiến ba vị Thánh Vương Chân Phượng kéo xe? Thiên Phượng Thần Nữ bỗng nhiên lộ vẻ mờ mịt, tiến về phía ba con Phượng thi. Lăng Hàn vội vàng ngăn lại, nhưng nàng nói mình cảm ứng được chúng đang triệu hoán. Lăng Hàn hiểu đây là cơ duyên của nàng, có thể giúp nàng thoát thai hoán cốt. Hắn dặn dò nàng cẩn thận rồi buông tay. Ba con Phượng thi mở cánh, vây quanh Thiên Phượng Thần Nữ, rồi lại tĩnh lặng.

Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng tiến đến chiếc chiến xa. Chiếc rương dường như hòa làm một với chiến xa, và không thể thu vào Hắc Tháp nếu không thu luôn ba con Phượng thi. Lăng Hàn quyết định mở rương. Hắn nhận thấy chiếc rương nặng đến kinh người, như cả một tinh cầu. Hắn dốc toàn lực mới có thể nhấc nắp rương lên một chút. Loạn Tinh Nữ Hoàng giơ viên gạch lên cao, sẵn sàng ứng phó bất trắc. Khi Lăng Hàn dồn hết sức, chiếc rương tự động mở ra. Một luồng hào quang chói lòa bùng lên như thần tàng tuyệt thế.

Khi hào quang dịu đi, Lăng Hàn và Nữ Hoàng ngạc nhiên khi thấy bên trong rương không phải bảo vật, mà là một vùng hỗn độn, không thể nhìn thấu. "Mỗi đóa hoa là một thế giới, trong một rương này cũng là một thế giới?" Lăng Hàn dùng yêu thú trong Hắc Tháp để thử nghiệm, thấy chúng dễ dàng rơi vào mà không bị thương. Cuối cùng, hắn cùng Nữ Hoàng và Tu La Ma Đế (bị hắn đá vào) nhảy vào trong.

Trong một lực hút không thể chống cự, ba người Lăng Hàn xuất hiện dưới chân một ngọn núi. Trên đỉnh núi có một móng vuốt khổng lồ bị chặt đứt, máu tươi vẫn còn tuôn chảy như mới hôm qua. Đúng lúc đó, một tinh thuyền lao đến, rồi dừng lại. Bảy người trẻ tuổi, nam tuấn nữ tú, đầy anh khí của Vương giả, nhảy ra. "Lão tổ suy tính quả nhiên không sai, nơi này có cơ duyên lớn xuất thế!" một thanh niên nói. Họ nhận ra ba con Phượng Vương kéo xe và chiếc rương đã mở. Họ biết đây là bí tàng Thiên Hà Vương, và dù Lão tổ đã che đậy Thiên Cơ, thời gian có hạn nên họ phải nhanh chóng thu lấy bảo vật.

Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng không biết có khách đến. Họ nhìn lên đỉnh núi, nơi cái móng vuốt khổng lồ vẫn còn rỉ máu. Lăng Hàn quyết định leo lên đỉnh. Vừa bước đi, một sát khí đáng sợ ập đến. Gió núi như dao, mang theo huyết vụ, khiến Loạn Tinh Nữ Hoàng phải kích hoạt nguyên lực để bảo vệ. Tu La Ma Đế thì phun máu bay ra. Lăng Hàn thu Tu La Ma Đế vào Hắc Tháp, rồi cùng Nữ Hoàng tiếp tục leo lên con đường lát bằng kim loại không tên.

"Đây là Thần Thiết cấp mười sáu!" Lăng Hàn kinh ngạc thốt lên. Thần Thiết cấp mười sáu được dùng làm bậc thang, thật quá xa xỉ! Hắn cười lớn, đây chính là vật liệu quý giá cho Tiên Ma Kiếm của hắn. Hắn bắt đầu cạy bậc thang, vừa đào vừa lẩm bẩm tiếc rẻ vì không có Thần Thiết cấp mười một để dùng ngay. Loạn Tinh Nữ Hoàng che miệng cười, thân thể mềm mại run rẩy. Đúng lúc đó, cả hai giật mình, cảm nhận được vài đạo khí tức mới. Họ nhìn xuống chân núi, thấy bảy người trẻ tuổi đang bắt đầu leo lên.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!