Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trận chiến giữa Lăng Hàn và Cổ Đạo Nhất đang đến hồi gay cấn. Cổ Đạo Nhất, với trực giác nhạy bén của một Tiên Thai, cảm nhận rõ ngọn lửa Cửu Thiên Hỏa của Lăng Hàn có thể thiêu rụi tất cả, kể cả thân thể Tiên Thai bất phàm của hắn. Hắn gầm gừ, vung Thánh Vương khí chém tới, tự tin rằng dù mình không dám chạm vào lửa, thì Lăng Hàn cũng chẳng dám để khí tức của Thánh Vương đụng trúng.
Lăng Hàn không nao núng, chiếc kiếm gỗ trong tay khéo léo chặn đứng những đòn tấn công uy lực. Hắn liên tục tìm kiếm sơ hở, bởi mỗi khi Cổ Đạo Nhất ra chiêu, một khoảng trống sẽ hiện ra, đủ để hắn tung quyền phản công. Chín thế thân của Cổ Đạo Nhất, dù vẫn lao vào như vũ bão, nhưng đôi mắt đã mù lòa, chỉ có thể dựa vào chỉ dẫn của bản thể, khiến mỗi động tác đều chậm hơn một nhịp – một sự chậm trễ chết người trong cuộc đối đầu đỉnh cao này. Lăng Hàn hoàn toàn bỏ qua chúng, tập trung vào Cổ Đạo Nhất, kiếm gỗ không ngừng đỡ Thánh Vương khí, trong khi Cửu Thiên Hỏa bùng lên, dù không trực tiếp chạm vào, hơi nóng đã đủ thiêu cháy tóc và lông mày của đối thủ.
Cổ Đạo Nhất, vốn là một Tiên Thai phong thần tuấn lãng, nay lại trở nên quái dị với cái đầu trọc lóc và hàng lông mày cháy sém. Hắn gầm lên "Đáng chết! Đáng chết!", không phải vì vẻ ngoài, mà vì cảm giác bất lực và sự tiêu hao Tiên Nguyên đang đến ngưỡng. Hắn biết mình phải kết thúc trận đấu nhanh chóng, nhưng mọi lá bài tẩy đã được tung ra – chín thế thân, Tiên Thai, Thánh Vương khí, Tiên Nguyên lực – tất cả đều không thể khuất phục được Lăng Hàn.
"Vẫn không chịu thua sao?" Lăng Hàn cười lớn. Hắn biết mình vừa đột phá, chưa kịp khắc sát trận cấp mười lăm, nên mục tiêu hôm nay chỉ là chiến thắng. Dù sao, đây cũng không phải trận chiến sinh tử. Hắn thầm nghĩ, đợi ngày sau khắc đủ sát trận, sẽ đích thân kết liễu tên này, Tiên Thai của hắn sẽ là món quà tuyệt vời cho Nữ Hoàng, giúp nàng hoàn thành đại nghiệp, nghĩ đến đây không khỏi có chút kích động.
Cổ Đạo Nhất im lặng, tình thế rõ ràng bất lợi, nhưng ý chí vương giả của hắn không cho phép hắn từ bỏ. Nhưng những người chứng kiến đâu phải kẻ tầm thường, họ đều nhìn rõ ưu thế đang nghiêng về ai. "Thật không ngờ, Cổ Đạo Nhất lại thua!" "Hắn được xưng là thiên kiêu vạn cổ mà!" "Thiên phú không phải là tất cả!" Tiếng bàn tán xôn xao, khơi dậy đấu chí của tất cả mọi người.
Một tia Tiên Nguyên cuối cùng của Cổ Đạo Nhất đã cạn kiệt, buộc hắn phải kích hoạt tia cuối cùng, như một lá bùa đòi mạng. Hắn không muốn thua, không thể thua! Tiên Thai, một thể chất đứng đầu Tiên Vực, lại bị áp chế ở Thần Giới? Hắn gầm lên, miệng phun tiên quang, Tiên Thai bùng nổ rực rỡ hơn cả Thái Dương Thể, liều mạng! Tia Tiên Nguyên cuối cùng được kích phát, sức mạnh kinh khủng sôi trào trong cơ thể, khiến Tiên Thai xuất hiện những vết rạn nứt. Với ý chí sắt đá, Cổ Đạo Nhất trấn áp thân thể đổ nát, vung kiếm chém tới, Thánh Vương khí tăng vọt đến Hằng Hà Cảnh đại viên mãn. Hắn bùng nổ thần uy, trong khoảnh khắc chiếm thế thượng phong, đè ép Lăng Hàn.
Lăng Hàn mặt lạnh lùng, biết đây chỉ là phù dung chớm nở. Hắn đã vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, đủ sức chống đỡ những đòn công kích điên cuồng nhất. Cổ Đạo Nhất nhận ra Lăng Hàn đang tiêu hao nguyên lực nhanh chóng, nhưng chính hắn cũng đang cạn kiệt. Không còn đường lui, chỉ có thể chiến!
Cổ Đạo Nhất điên cuồng tấn công, Thánh Vương khí vung vẩy không ngừng, không quan tâm có đánh chết Lăng Hàn hay không, chỉ có một ý niệm duy nhất: chiến thắng. Nhưng sức phòng ngự của Lăng Hàn khiến hắn tuyệt vọng. Một tức, hai tức... đến mười tức, lực lượng của Cổ Đạo Nhất đột ngột thoái lui như thủy triều. Tiên Nguyên đã cạn kiệt, hắn từ đỉnh cao rơi xuống thế gian.
"Dừng tay!" Một tiếng quát vang lên. Các lão sư nhận ra đó là Thánh Mẫu đại nhân, vội vàng bay lên đài, cắt ngang trận đấu. Chu Tú Nhi, dưới ánh mắt của mọi người, bước lên võ đài, tuyên bố: "Thắng bại đã quyết, còn không tuyên bố sao?"
Các lão sư bối rối, nhưng những người tinh ý hiểu ngay: Chu Tú Nhi đang thiên vị Cổ Đạo Nhất. Một lão sư hắng giọng, tuyên bố Cổ Đạo Nhất là người thứ nhất. Cả trường ồ lên phản đối, ai cũng thấy Lăng Hàn đã thắng. Cổ Đạo Nhất cũng sững sờ, không hiểu tại sao Chu Tú Nhi lại giúp mình, nhưng hắn không nói gì.
Lăng Hàn không phục: "Xin hỏi, ta thua ở nơi nào?" Chu Tú Nhi lấy lý do "thời gian thi đấu" và "ưu thế" để khẳng định Cổ Đạo Nhất thắng, dù trận đấu chưa đủ thời gian. Nhưng ai dám phản bác vợ của Đại Thánh? Lăng Hàn, không chút do dự, lớn tiếng nói: "Ta có!" Hình bóng hắn đứng sừng sững, không khuất phục, không nghe theo.
Loạn Tinh nữ hoàng là người đầu tiên nhảy lên đài, nhìn chằm chằm Chu Tú Nhi, hoàng uy và mị lực khiến Chu Tú Nhi phải cúi đầu. "Ta cũng không phục!" Thiên Phượng Thần Nữ, Vũ Hoàng, Cửu Yêu, Đinh Bình, và cả những vương giả cấp ba như Tử Thần Phong, Thiên Hạ Đệ Nhị, Long Hương Nguyệt cũng lần lượt lên đài. Họ chỉ sùng bái sức mạnh công bằng, không chấp nhận cường quyền.
"Ta cũng không phục!" Hơn một trăm học sinh, rồi hai trăm, ba trăm, cho đến hơn năm trăm người, gần như toàn bộ tân sinh, đều nhảy lên võ đài. "Khai trừ thì khai trừ! Ngay cả công bằng cũng không có, ở lại đây còn ý nghĩa gì?" Họ đã quá uất ức từ vụ chui lỗ chó, nay lại bùng nổ. Chu Tú Nhi mắt lộ hàn quang, định khai trừ tất cả, nhưng một luồng uy thế khổng lồ ập tới, khiến nàng không thể thốt nên lời.
"Lần này thứ nhất là Lăng Hàn!" Giọng nói như ý chí thiên địa vang lên, là Tinh Sa Đại Thánh! Chu Tú Nhi mặt tái xanh, biết mình vừa bị chính chồng mình tát một cái đau điếng, nhưng không dám phản kháng. Đại Thánh đã lên tiếng, Lăng Hàn chính thức là người đứng đầu. Cả trường reo hò, gọi vang tên Lăng Hàn, đẩy không khí lên đến đỉnh điểm.
Lăng Hàn nở nụ cười, vẫy tay cảm ơn mọi người. Chiến thắng này thuộc về hắn, nhưng cũng khiến hắn đắc tội Chu Tú Nhi và các lão sư. Dù sao, hắn cũng không cần họ. Lăng Hàn cùng Loạn Tinh nữ hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ trở về bát viện, không đợi Vệ Chấn. Hắn lập tức vào Thư Các, chọn Huyết Nha Trận, một sát trận cấp mười lăm cực mạnh, rồi vào Hắc Tháp, dưới Luân Hồi Thụ bắt đầu nghiên cứu.
Hai năm trôi qua. Lăng Hàn mở mắt, hắn đã hoàn toàn nắm giữ Huyết Nha Trận. Hắn dùng Cửu Thiên Hỏa khắc mười tòa Huyết Nha Trận lên thần cốt. Sau mười ngày, việc khắc trận hoàn tất, hắn ra khỏi Hắc Tháp. Loạn Tinh nữ hoàng đưa Thánh Nguyên cho hắn, nhưng Lăng Hàn muốn nàng dùng để nhanh chóng đạt đến Sáng Thế Cảnh.
Thiên Phượng Thần Nữ kể rằng có người đến gây phiền phức nhưng đã bị Loạn Tinh nữ hoàng đánh đuổi. Lăng Hàn suy nghĩ, muốn tìm cách "hãm hại" Cổ Đạo Nhất. Hắn nhớ đến tọa độ bí cảnh Thiên Hà Vương, nơi có thể là kho báu của một Thánh Vương. Hắn quyết định tạo tin đồn về một bí bảo Tiên cấp để dụ Cổ Đạo Nhất.
Đinh Bình vội vã chạy đến, báo tin Tinh Sa Đại Thánh muốn thu Cổ Đạo Nhất làm đệ tử thân truyền thứ mười. Đinh Bình lo lắng điều này sẽ "chém phúc trạch" của Lăng Hàn. Tinh Sa Đại Thánh muốn bồi dưỡng Cổ Đạo Nhất thành Thánh Vương, sợ hắn thất ý vì thua Lăng Hàn. Tin tức này khiến nhiều học sinh hoang mang, định bỏ học.
Lăng Hàn không thể để điều đó xảy ra. Hắn lao ra ngoài, lớn tiếng kêu gọi mọi người đừng dao động bản tâm, "nhân định thắng thiên!" Hắn khuyên họ đừng vì một lời của Thánh Nhân mà từ bỏ hy vọng, hãy ở lại, vượt qua Cổ Đạo Nhất. Lời nói của Lăng Hàn, với danh tiếng và thực lực đã được chứng minh, có sức nặng. Phần lớn học sinh quyết định ở lại. Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục kế hoạch tạo tin đồn về bí bảo Tiên cấp.
Lăng Hàn cùng Loạn Tinh nữ hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ chuẩn bị rời Vũ Viện, nhưng vừa ra ngoài, họ đã bị một nhóm học sinh cũ chặn lại. Một học sinh cũ tu vi Hằng Hà Cảnh đại cực vị đỉnh cao bước ra, nói: "Lăng Hàn! Chúng ta cũng nghe nói một ít chuyện của ngươi, không thể không nói một tiếng khâm phục."