Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 320

Chương 320: Đỉnh Phong Đối Quyết

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1596 đến 1600 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc ý chí kiên cường và sự bất khuất của Lăng Hàn trước âm mưu hèn hạ. Tác giả khéo léo đẩy mâu thuẫn lên cao trào, từ màn giam lỏng đầy ức chế đến cuộc đối đầu đỉnh cao, phô diễn sức mạnh phi thường của hai thiên tài. Sự xuất hiện của Cửu Thiên Hỏa hứa hẹn một kết cục đầy bất ngờ, khiến người đọc không thể rời mắt khỏi từng diễn biến cam go.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không khí căng thẳng trước trận chung kết, Lăng Hàn được Vệ Chấn triệu tập. Cứ ngỡ là chuyện thi đấu, nào ngờ anh lại bị dẫn thẳng đến tư thất của Vệ Chấn, nơi Chu Tú Nhi – phu nhân của Đại Thánh – đang ngạo nghễ ngồi ở ghế chủ tọa, cùng đứa con trai nhỏ đang vô tư chơi đùa dưới đất. Lăng Hàn lập tức hiểu ra, đây không phải là một cuộc gặp mặt thiện chí, mà là một cạm bẫy được giăng sẵn theo lệnh của Chu Tú Nhi, người đàn bà quyền quý nhưng đầy kiêu ngạo.

Chu Tú Nhi, với thái độ bề trên, hỏi Lăng Hàn liệu anh còn dám "mạnh miệng" không. Lăng Hàn, vốn không hề nao núng, đáp lại bằng một câu hỏi đầy thách thức, khiến Vệ Chấn phải lớn tiếng quát nạt, nhắc nhở anh về thân phận "Thánh Mẫu" của Chu Tú Nhi. Dù vậy, Lăng Hàn vẫn giữ vững khí chất, chất vấn lý do mình bị gọi đến và tuyên bố sẽ rời đi vì ngày mai còn có trận đấu quan trọng. Chu Tú Nhi cười gằn, khẳng định anh sẽ không thể đi đâu, mà phải ở lại đây cho đến khi "nghĩ thông suốt" cách để rời đi – một cách gián tiếp yêu cầu anh phải cúi đầu trước nàng.

Tuy nhiên, Lăng Hàn không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Anh lạnh lùng đáp lại rằng nếu muốn đi, liệu có ai dám giữ anh lại? Chu Tú Nhi tin tưởng Vệ Chấn, một cường giả Hằng Hà Cảnh đại viên mãn, hoàn toàn có thể kiềm chế một tiểu cực vị như Lăng Hàn. Vệ Chấn đứng giữa hai dòng cảm xúc, một mặt muốn Lăng Hàn tham gia thi đấu để làm rạng danh bát viện, mặt khác lại không thể trái lời "sư mẫu" quyền uy. Anh ta thầm trách Lăng Hàn quá kiêu ngạo, không chịu cúi đầu, để rồi phải bỏ lỡ trận chung kết. Lăng Hàn thì mỉm cười trấn định, ung dung ngồi xuống ghế, một thái độ "trấn định" đến mức khiến Chu Tú Nhi tức tối nhưng cũng không thể làm gì.

Thời gian trôi qua, đứa trẻ ngủ thiếp đi, còn Lăng Hàn vẫn bất động như núi. Bình minh ló rạng, mặt trời lên cao, thời khắc trận chung kết cận kề, Chu Tú Nhi càng thêm hưng phấn, chờ đợi Lăng Hàn sẽ bồn chồn lo lắng. Nàng tin rằng dù Lăng Hàn có cúi đầu hay không, anh cũng đã thua: cúi đầu thì thành nô tài của nàng, không cúi đầu thì sẽ bị mang tiếng là kẻ nhu nhược, khiếp chiến.

Trong khi đó, tại quảng trường, Cổ Đạo Nhất đã đứng trên võ đài, vẻ mặt âm trầm. Anh ta khao khát đánh bại Lăng Hàn để khẳng định địa vị vương giả, nhưng Lăng Hàn lại đến muộn. Các học viên xôn xao, một lão sư tuyên bố sẽ chờ nửa canh giờ, quá hạn sẽ xử thua. Cửu Yêu và Đinh Bình, cùng với Vũ Hoàng và Vô Tương Thánh Nhân, đều lo lắng cho Lăng Hàn, nhưng Loạn Tinh Nữ Hoàng lại tỏ ra tin tưởng tuyệt đối vào anh.

Đúng lúc đó, Lăng Hàn đột nhiên mở mắt. Anh bùng nổ tốc độ, triển khai Trích Tinh Bộ, lao đi như một tia sáng. Vệ Chấn đã chờ sẵn, tung một chưởng mạnh mẽ nhằm trấn áp. Nhưng Vệ Chấn kinh ngạc khi chưởng của mình không trúng đích, Lăng Hàn đã biến mất một cách kỳ lạ. Cả Vệ Chấn và Chu Tú Nhi đều thốt lên "Không Gian Thần Khí!", nhưng Vệ Chấn nhanh chóng phủ nhận, vì Không Gian Thần Khí luôn có dấu vết. Anh ta quét thần thức nhưng không thể tìm thấy Lăng Hàn, bởi Hắc Tháp nhỏ bé đến mức không thể nhận ra.

Lăng Hàn tái hiện, lại một bước dài vọt đi. Vệ Chấn đuổi theo, liên tục ra chưởng nhưng Lăng Hàn cứ biến mất rồi lại xuất hiện, né tránh một cách thần kỳ. Vệ Chấn tức giận, quyết định chặn đầu Lăng Hàn. Nhưng ngay lúc anh ta xẹt qua để ngăn cản, một ánh kiếm sáng chói lóe lên. Lăng Hàn rút kiếm gỗ, dồn toàn bộ lực lượng vào đó, cùng với đạo văn kỳ dị phát sáng, người kiếm hợp nhất, chém thẳng về phía Vệ Chấn.

Vệ Chấn bất ngờ, nhưng vẫn tự tin rằng Lăng Hàn không thể vượt qua chênh lệch cảnh giới. Anh ta vội vàng đón đỡ. Kiếm gỗ tuy nhìn có vẻ tầm thường, nhưng lại xé toang công kích của Vệ Chấn. Dù Lăng Hàn bị dư chấn đánh trúng, phun máu tươi và da thịt rách nát, nhưng vẫn kiên cường thúc đẩy kiếm gỗ. Vệ Chấn bị một nhát kiếm cắt vào lòng bàn tay, nhưng điều kinh hoàng hơn là vết thương đó không ngừng chảy máu, nguyên lực và thậm chí cả bản nguyên cũng tiết ra. Vết thương đen kịt như vực sâu không đáy. Vệ Chấn hoảng hốt, vội vàng khoanh chân ngồi xuống để trấn áp thương thế.

Lăng Hàn không dùng Bất Diệt Chân Dịch để hồi phục, mà lao thẳng đến quảng trường. Đúng lúc một lão sư đang chuẩn bị tuyên bố Lăng Hàn bỏ quyền, anh xuất hiện trên võ đài, chiến ý hừng hực. Mọi người xôn xao khi thấy anh mình đầy máu. Lão sư kia tức giận hỏi lý do đến muộn, Lăng Hàn thản nhiên chỉ vào cát chảy trên võ đài: "Ngủ quên không được sao?". Anh vừa vặn đến đúng lúc, không hề vượt quá thời hạn.

Cổ Đạo Nhất lạnh lùng nhìn Lăng Hàn, khiêu khích: "Ta còn tưởng ngươi không dám tới!". Lăng Hàn cười lớn, coi thường đối thủ như "mèo chó", không đáng để mình khiếp sợ. Cổ Đạo Nhất ngạo mạn cho Lăng Hàn một canh giờ để hồi phục, muốn đánh bại anh trong trạng thái toàn thịnh. Nhưng Lăng Hàn từ chối, thúc giục đối thủ nhanh chóng kết thúc để anh còn đi nhận thưởng. Thái độ ngông cuồng này khiến Cổ Đạo Nhất tức giận đến run rẩy, sát ý sôi trào. Lăng Hàn không cho đối thủ nói hết lời, tung một đạo kiếm khí cắt ngang, tuyên bố: "Đánh thì đánh, lắm lời làm gì!".

Trận chiến bùng nổ. Cổ Đạo Nhất vận dụng Thần thông thập thế, chín thế thân cùng xuất hiện, mỗi thế thân đều mạnh mẽ đạt đến đại cực vị Hằng Hà Cảnh, thậm chí còn mạnh hơn bản thể. Cổ Đạo Nhất cười lớn, tự tin rằng Lăng Hàn, một "giun dế Thần giới", không thể địch lại. Lăng Hàn liên tiếp trúng chiêu, nhưng Bất Diệt Thiên Kinh giúp anh hồi phục nhanh chóng. Anh mỉm cười đáp trả: "Ngươi chỉ có chút khí lực ấy sao?". Cổ Đạo Nhất kinh ngạc trước thể phách và khả năng hồi phục của Lăng Hàn.

Cổ Đạo Nhất ngạo nghễ nói: "Ngươi phòng ngự mạnh mẽ thì đã làm sao, chịu đòn có thể thắng được ta sao?". Lăng Hàn nhếch miệng cười: "Ai nói ta chỉ có phòng ngự mạnh mẽ?". Anh kích hoạt sát trận đầu tiên, sau đó là hai, ba sát trận. Cổ Đạo Nhất bắt đầu nghiêm túc, nhận ra Lăng Hàn đang dung hợp nhiều sát trận cùng lúc. Anh ta kinh ngạc, suy đoán Lăng Hàn là hậu duệ của Vương tộc Tiên Vực, sở hữu bí mật khắc nhiều sát trận trong cơ thể.

Lăng Hàn không ngừng gia tăng số lượng sát trận, từ năm đến mười tòa. Toàn thân anh phát sáng ngũ hành, âm dương quấn quanh, hóa ra Pháp tướng vạn trượng, giáng một quyền tàn nhẫn xuống Cổ Đạo Nhất. Cổ Đạo Nhất trợn tròn mắt, không thể tin Lăng Hàn còn có thể mạnh hơn. Anh ta gầm lên, phun ra một đạo tiên quang, khí thế tăng vọt, một chưởng tước về phía Lăng Hàn. Võ đài rung chuyển dữ dội, nứt toác. Cổ Đạo Nhất đã phải dùng đến một tia Tiên Nguyên lực, một lá bài tẩy cực mạnh mà anh ta chỉ có ba lần sử dụng.

Lăng Hàn không ngừng tấn công, mười tòa sát trận vận chuyển đồng thời. Cổ Đạo Nhất dùng hết Tiên Nguyên lực còn lại để đối kháng, hai người giao tranh ác liệt. Cuối cùng, Cổ Đạo Nhất rút ra Thánh khí, một Vương khí do đời trước anh ta luyện chế. Lăng Hàn cũng không chịu kém, lấy ra kiếm gỗ, kích hoạt Thái Dương Thể, toàn thân phát ra hào quang chói lóa. Hai thanh kiếm va chạm, không một âm thanh, nhưng tất cả người xem đều cảm thấy thần hồn chấn động.

Hai người ở cự ly cực gần, Cổ Đạo Nhất dùng tay trái hóa trảo, cùng chín thế thân công kích Lăng Hàn. Thái Dương Thể đại thành của Lăng Hàn bùng nổ, thiêu đốt khiến chín thế thân kêu rên, mắt bị mù tạm thời. Cổ Đạo Nhất tức giận, tay trái liên tục oanh kích Lăng Hàn. Lăng Hàn không sợ, tay trái ngưng quyền giáng trả. Hai người đối chọi trực diện, ánh sáng hỗn loạn. Cổ Đạo Nhất tự tin rằng Tiên thai của mình không thể thua kém thể phách của Lăng Hàn.

Đột nhiên, Lăng Hàn nảy ra một ý, kích hoạt Cửu Thiên Hỏa. Một tầng hỏa diễm mỏng manh, không màu sắc, bao phủ nắm đấm anh. Cổ Đạo Nhất toàn thân lông tơ dựng đứng, Tiên thai thông linh cảm nhận được nguy hiểm chết người. Anh ta vội vàng thu kiếm, không dám đón đỡ. Lăng Hàn khẽ mỉm cười, nói: "Xấu hổ cái gì a, đến, thưởng thức một hồi chẳng phải sẽ biết?"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!