Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 319

Chương 319: Vương Giả Tranh Hùng: Đối Đầu Tiên Thai

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1591 đến 1595 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách tài tình sự gay cấn của những trận thư hùng đỉnh cao, nơi sức mạnh thể chất phi phàm gặp gỡ trí tuệ chiến thuật. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn đối đầu kịch tính, từ cuộc chiến "trâu hoang" đầy hài hước đến sự bùng nổ của huyết mạch cổ xưa và bảo khí thánh cấp. Cảm xúc căng thẳng dâng trào khi các nhân vật đối mặt với giới hạn bản thân, đồng thời hé lộ những toan tính sâu xa chuẩn bị cho trận chung kết định mệnh. Sự độc đáo của Lăng Hàn, luôn vượt mọi kỳ vọng, đẩy đối thủ vào những tình huống dở khóc dở cười, đã tạo nên những điểm nhấn khó quên.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong không khí sục sôi của giải đấu, một khu vực thi đấu khác, dù không có sự hiện diện của Cổ Đạo Nhất, vẫn quy tụ vô số cường giả lừng lẫy như Long Hương Nguyệt, Thiên Hạ Đệ Nhị và Hồng Ma. Đối thủ đầu tiên của Lăng Hàn, không ai khác, chính là Thiên Hạ Đệ Nhị – một cuộc đối đầu đỉnh cao giữa những vương giả hàng đầu.

Long Hương Nguyệt, với vẻ kiêu kỳ và tự tin, lao đến Lăng Hàn, suýt chút nữa chỉ thẳng vào mặt hắn, tuyên bố hùng hồn: "Ta muốn tự tay đánh bại ngươi! Vì lẽ đó, trước vòng bán kết, ngươi tuyệt đối không được thua!" Lời nói này khiến Thiên Hạ Đệ Nhị đứng cạnh không khỏi giật giật khóe miệng, cảm thấy như bị trù ẻo. Lăng Hàn chỉ mỉm cười, bởi cả Long Hương Nguyệt và Thiên Hạ Đệ Nhị đều đã bước vào Hằng Hà Cảnh, trở thành những kình địch đáng gờm. Hắn thậm chí còn trêu chọc Long Hương Nguyệt, hỏi han về "đại nhân nhà ngươi" và ý định "mua sừng rồng" với bất kỳ điều kiện nào, khiến nàng tức giận đến nỗi khuôn mặt xinh đẹp trở nên khó coi. Nàng lạnh lùng mắng hắn "mơ hão", lòng tham không đáy, trong khi Lăng Hàn chỉ biết lắc đầu, thầm nghĩ phụ nữ quả là sinh vật kỳ lạ, không hiểu sao lại giận dữ đến vậy khi hắn chỉ muốn "trao đổi đồng giá".

Thiên Hạ Đệ Nhị, với thân hình vạm vỡ như một con man hùng, gầm lên như sấm: "Lăng Hàn, ta rất mong chờ được đánh với ngươi một trận!" Lăng Hàn đáp lại bằng nụ cười đầy tự tin: "Vậy thì toàn lực chiến một trận!" Mùi thuốc súng nồng nặc lan tỏa, khiến những người xung quanh nhiệt huyết sôi trào, mong chờ một màn đối đầu đỉnh cao.

Không lâu sau, tám trận đấu đồng loạt bắt đầu. Lăng Hàn và Thiên Hạ Đệ Nhị lần nữa đối mặt trên võ đài. Thiên Hạ Đệ Nhị không hề lơ là, hắn gầm lên một tiếng, toàn thân mọc ra lông đen dày đặc, răng nanh nhô ra, móng tay sắc nhọn như vuốt quỷ. Hắn biến thành một quái vật khổng lồ, như một Thiết Cốt Man Hùng từ thời hồng hoang viễn cổ. Ai đó kinh ngạc thốt lên: "Thiết Cốt Man Hùng huyết mạch!"

Lăng Hàn thoáng rùng mình. Thiết Cốt Man Hùng là Thượng Cổ Thần thú, tuy kém Chân Long một bậc, nhưng ở trạng thái toàn thịnh có thể đạt đến cấp độ Sáng Thế Cảnh, vô cùng đáng sợ. Thiên Hạ Đệ Nhị hét lớn, lao tới như một cỗ chiến xa, nhắm thẳng vào Lăng Hàn. Hắn tự tin vào thể phách cường hoành của mình, thứ có thể sánh ngang Chân Long. Lăng Hàn nở nụ cười quái dị, thầm nghĩ: "Cận chiến với ta? Ngươi lấy đâu ra dũng khí vậy?" Thể phách của Thiết Cốt Man Hùng có thể là hàng đầu Thần Giới, nhưng hắn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, phòng ngự của hắn... thì khác!

Lăng Hàn cũng lao tới, không né tránh. "Oành!" Hai thân ảnh va vào nhau, tạo ra một tiếng động vang dội, rồi cùng lùi lại vài trượng. Cả hai đều là vương giả cấp ba, Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị, lực lượng ngang nhau. Thiên Hạ Đệ Nhị lắc đầu, cảm thấy hơi choáng váng, nhưng nhanh chóng nhếch miệng cười: "Trong cùng cấp, ta chưa từng gặp ai dám cứng đối cứng với ta như vậy. Ngươi có thể kiên trì được mấy chiêu?" Lăng Hàn điềm nhiên đáp: "Tùy tiện mấy chiêu cũng được." Cú va chạm vừa rồi với hắn chẳng khác nào gãi ngứa.

"Được!" Thiên Hạ Đệ Nhị cười lớn, lần nữa lao vào Lăng Hàn, nhưng lần này toàn thân hắn bùng lên ô quang, tốc độ và lực lượng đều tăng vọt. Lăng Hàn không chút sợ hãi, nghênh đón. "Oành! Oành! Oành!" Hai người liên tục va chạm, không ngừng nghỉ, không một chút phòng bị. Dưới khán đài, mọi người vừa kinh hãi vừa buồn cười. Đây là cuộc chiến của các vương giả đỉnh cấp sao? Sao lại giống hai con trâu húc nhau thế này? Nhưng nếu đổi lại là họ, e rằng chỉ mười cú va chạm đã nát xương.

Thiên Hạ Đệ Nhị có nỗi khổ riêng. Hắn tự tin vào thể phách của mình, thích dùng cách này để nghiền nát đối thủ cả về thể xác lẫn tinh thần. Nhưng giờ đây, hắn cảm thấy váng đầu hoa mắt, bụng quặn lại như muốn nôn. Hắn cảm thấy mình như một người bình thường, còn Lăng Hàn là một tảng đá – người bình thường lấy thân mình húc đá, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. "Dựa vào, rốt cuộc ai mới là Thiết Cốt Man Hùng huyết mạch chứ? Sao thân thể ngươi lại còn cứng hơn cả ta?" hắn thầm rủa.

Lăng Hàn mỉm cười: "Lại đến chứ?" Thiên Hạ Đệ Nhị cắn răng, sĩ diện nói: "Đến, đương nhiên đến!" "Vậy thì trở lại," Lăng Hàn thờ ơ, bày ra tư thế xung kích. Thiên Hạ Đệ Nhị run lên, giờ đây không chỉ va chạm mới đau, mà ngay cả nhìn thôi cũng thấy chột dạ. Hơn nữa, những cú va chạm trước đó đã làm hắn tổn thương, giờ lại thêm vào, càng nghiêm trọng. Hắn muốn nói không chơi nữa, nhưng danh xưng "Thiên Hạ Đệ Nhị" không cho phép hắn chấp nhận có người vượt mình về thể phách.

"Oành! Oành! Oành!" Lăng Hàn bắt đầu tăng tốc, lao về phía hắn. Thiên Hạ Đệ Nhị nhắm mắt lại, đón nhận. Một tiếng động lớn vang lên, cả hai cùng bị đánh bay. Nhưng Lăng Hàn lùi nhanh, tiến công còn nhanh hơn, lập tức quay đầu, lao vào Thiên Hạ Đệ Nhị như một con trâu hoang. Thiên Hạ Đệ Nhị muốn khóc. Hắn thường dùng cách này để khiến đối thủ tan vỡ, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy mình mới là người sắp tan vỡ.

Lại va chạm mười mấy lần, khi Lăng Hàn chuẩn bị cho cú xung kích mới, hắn ngạc nhiên thấy Thiên Hạ Đệ Nhị đột ngột né sang trái, khiến cả hai lướt qua nhau, lần đầu tiên không va chạm. "Không chơi nữa sao?" Lăng Hàn cười hỏi. Thiên Hạ Đệ Nhị cố mạnh miệng: "Ta chỉ là dưới chân trượt một hồi." "Được!" Lăng Hàn gật đầu, không nói gì thêm, tiếp tục va. Thiên Hạ Đệ Nhị lại tăng tốc nghênh đón, nhưng khi sắp va chạm, hắn lại nghiêng sang phải. "Lại trượt?" Lăng Hàn dừng lại, hỏi. "Ánh mặt trời chói mắt, tránh một chút," Thiên Hạ Đệ Nhị lại tìm cớ.

Sau đó, hắn liên tục tìm vô số lý do: "Dây giày lỏng," "Đột nhiên khát, muốn uống một hớp nước," "Nguyệt quang không tệ, muốn thưởng thức một hồi." Người dưới đài đã cười nghiêng ngả, không ngờ vương giả đỉnh cấp lại có thể vô lại đến vậy. Lăng Hàn cũng mặc kệ, đây là trận đấu hắn chọn, đã cho cơ hội sửa sai mà không sửa, cứ muốn mạnh miệng, vậy thì phải chịu đựng. Hắn triển khai Trích Tinh Bộ, lại va. Thiên Hạ Đệ Nhị lại giở trò cũ, nhưng lần này Lăng Hàn cũng thay đổi thân hình, cả hai lại đụng vào nhau. Cả hai cùng lùi vài chục trượng.

Toàn thân Thiên Hạ Đệ Nhị run rẩy, xương đã đứt mấy cái, bắp thịt nát bươm, không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn hét lên: "Ngươi, ngươi làm sao lại đụng vào?" Lăng Hàn cười: "Trượt chân." "Ngươi tại sao lại sai lệch?" "Ánh mặt trời chói mắt." "Lần này lại làm sao?" "Dây giày lỏng." Lăng Hàn trả lại tất cả lý do của Thiên Hạ Đệ Nhị, khiến hắn muốn phát điên. Cuối cùng, Thiên Hạ Đệ Nhị đành phải chịu thua. "Ta chịu thua!"

Lăng Hàn mỉm cười, muốn liều thể phách với hắn quả là tìm chết. "Đệ Nhị huynh, có cơ hội lại so nhé!" Lăng Hàn nói. Thiên Hạ Đệ Nhị đang khập khiễng xuống đài, nghe vậy liền như bị chích vào mông, vèo một cái đã bay biến mất, nhanh đến chóng mặt. Hắn chắc chắn đã bị ám ảnh. Lăng Hàn lắc đầu, cũng rời võ đài, quan sát các trận đấu khác.

Những người lọt vào top 16 đều là cường giả trong cường giả, vương giả trong vương giả. Chỉ có những quái thai như Lăng Hàn và Thiên Hạ Đệ Nhị mới chọn cách cứng đối cứng. Các đối thủ khác đều giữ khoảng cách, phóng đại chiêu, phát huy hết uy lực. Bởi vậy, Lăng Hàn là người đầu tiên kết thúc trận đấu. Hắn nhìn về phía Loạn Tinh Nữ Hoàng. Đối thủ của nàng không phải vương giả cấp ba mà là cấp hai, nhưng lại sở hữu một Chuẩn Thánh khí, bản thân cũng đã bước vào Hằng Hà Cảnh, thực lực không hề kém. Tuy nhiên, Nữ Hoàng đại nhân còn có một cục gạch. Dù có vẻ không hợp cảnh, nhưng với phong thái vô song của nàng, ngay cả cầm cục gạch cũng đẹp đến mê hồn.

Cả khán đài nghiêng về phía Nữ Hoàng, không ngừng hò reo cổ vũ, thậm chí có người còn dọa dẫm đối thủ của nàng. Lăng Hàn chỉ mỉm cười, Nữ Hoàng đại nhân vẫn đang kiểm soát nhịp độ trận đấu, Thái Sơ Thạch ở giai đoạn này cực kỳ mạnh mẽ, trận chiến này chắc chắn thắng. Hắn nhìn sang Vũ Hoàng. Không may, nhị ca gặp phải Tử Thần Phong, một trong những vương giả đỉnh cấp. Thua là điều khó tránh khỏi, nhưng với niềm tin vô địch, Vũ Hoàng vẫn có thể chống đỡ được một thời gian. Vô Tương Thánh Nhân còn xui xẻo hơn, gặp phải Cổ Đạo Nhất. Thực ra, hắn cũng không cần cảm thấy oan ức, dù từng là Thánh Nhân (Tiểu Thánh), nhưng Cổ Đạo Nhất là Trảm Trần Lão tổ chuyển thế, lại có Tiên thai, hoàn toàn áp đảo về mọi mặt.

Sau gần một ngày, danh sách bát cường được xác định. Vòng kế tiếp là tứ kết. Ở khu vực của Lăng Hàn, hắn đối đầu Hồng Ma, Long Hương Nguyệt đối đầu Nguyên Như. Ở khu vực còn lại, Cổ Đạo Nhất đối đầu Tử Thần Phong, Trình Tiểu Phàm đối đầu Nữ Hoàng. Bốn cuộc tranh tài đồng thời diễn ra.

"Lăng huynh!" Hồng Ma, trong bộ áo tang trắng như tuyết, tay cầm phất trần, trông vô cùng phiêu dật. Hắn khẽ gật đầu với Lăng Hàn, không hề hiện vẻ hỏa khí, như một người đắc đạo, thân có thần quang ẩn hiện. Lăng Hàn cũng chắp tay đáp lễ: "Hồng huynh."

"Tại hạ xin chỉ điểm ba chiêu. Nếu Lăng huynh tiếp được, tại hạ sẽ xoay người rời đi." Hồng Ma nghiêm nghị nói. "Nếu Lăng huynh không đón được..." Lăng Hàn cười tiếp lời: "Ta cũng xoay người rời đi." "Một lời đã định," Hồng Ma gật đầu. Những vương giả đỉnh cấp như họ hoàn toàn có thể đánh mười ngày nửa tháng, thậm chí mười mấy hai mươi năm mới phân thắng bại. Nhưng giờ đây, giới hạn ba chiêu chắc chắn sẽ cực kỳ hung hiểm. Bởi vì các trận đấu tiếp theo sẽ càng khó khăn, nên trận này kết thúc càng nhanh càng tốt, với cái giá phải trả thấp nhất. Ba chiêu có thể không quyết định thắng bại, nhưng đủ để thấy ưu thế.

Hồng Ma quét phất trần, miệng lẩm bẩm, phía sau đột nhiên hiện lên một tượng đá màu trắng, cao ba trượng, trông sống động như thật. Nếu quy định ba chiêu, thì đó phải là những đại chiêu cần thời gian tích lũy. Lăng Hàn nhẹ như mây gió, thể phách của hắn kinh người, lại có khắc sát trận trong cơ thể, có thể bùng phát bất cứ lúc nào, không cần chuẩn bị. Hắn quan sát Hồng Ma, mọi pháp môn trên đời đều có thể làm gương, hắn có dã tâm, muốn dung hòa tất cả quy tắc vào Lôi Đình Kiếm Pháp, để nó có thể tung hoành Tiên Vực, thậm chí tuyệt đại vô song.

"Vù!" Một luồng khí thế đáng sợ lan tỏa. Tượng Bạch Thạch phía sau Hồng Ma đột nhiên mở mắt, khí thế tăng vọt gấp trăm lần, như một vị Thánh Nhân đích thân giáng trần. "Thẻ thẻ thẻ," võ đài rung chuyển, những vết nứt xuất hiện, không thể chịu đựng nổi khí thế đó. Ngay cả cách một tầng cấm chế, mọi người vẫn cảm nhận được sự kinh khủng này, đều kinh hãi biến sắc, đứng bất động dưới áp lực.

"Thánh Nhân chi uy!"
"Hàng thật giá thật, đây là uy thế của Thánh Nhân!"
"Một niệm có thể diệt núi sông, bao trùm đại dương!"
"Nhưng tại sao lại xuất hiện trên người một Hằng Hà Cảnh? Trừ khi hắn dùng Thánh Nhân pháp chỉ, nhưng luật cấm dùng pháp chỉ trong thi đấu, và cũng không thấy hắn lấy ra gì cả!"

Mọi người đều khó hiểu, điều này vượt quá tầm hiểu biết của họ. Lăng Hàn cũng cau mày. Nếu Hồng Ma thực sự có thể triệu hồi Thánh Nhân, hắn chắc chắn không có phần thắng. Nhưng nếu đối phương mạnh đến vậy, sao trước đây còn bị ép bò lỗ chó? Có lẽ đây chỉ là trò mèo, giống như Vô Tương Thánh Nhân.

Lăng Hàn trong lòng kiên định, dưới chân bắn ra, chủ động lao tới. Hành động này khiến mọi người há hốc mồm. "Đầu óc tên này làm sao vậy, đối mặt với một 'Thánh Nhân' mà dám chủ động tấn công? Ngươi thật sự không coi Thánh Nhân ra gì sao?"

Lăng Hàn lao tới, Hồng Ma khẽ rên một tiếng, giơ tay chỉ. Tượng đá phía sau cũng chỉ tay, lập tức, một luồng quang mang bắn về phía Lăng Hàn, Thánh uy tràn ngập. Vương giả thì sao, sức chiến đấu vẫn bị giảm đi ba bốn phần. Lăng Hàn cười lớn. Nếu đối thủ thực sự có lực lượng Thánh Nhân, một ý niệm đã có thể trấn áp hắn, hà tất phải phiền phức như vậy? Hắn vận dụng Thiên uy, đối kháng Thánh uy. Thánh Nhân lớn hơn trời sao? Hiển nhiên là không!

Thiên uy tràn ngập, Thánh uy lập tức bị áp chế, nhưng chỉ bị đẩy lùi cách thân Lăng Hàn hai ba thước, như biển lớn không tan. Dù sao, cảnh giới của Lăng Hàn chưa đủ, chỉ có thể chấn mở Thánh uy, không ảnh hưởng đến mình, nhưng muốn ảnh hưởng ngược lại Hồng Ma thì không thể. Không sao cả, cái mạnh của hắn là bản thân, chứ không phải Thiên uy!

"Chiến!" Lăng Hàn xông tới, song quyền liên tục vung, kiếm khí như đê vỡ. Hồng Ma lộ vẻ kinh ngạc. Triệu hoán Thánh Nhân hư tượng là một đại chiêu của hắn, dưới ảnh hưởng của khí tức Thánh Nhân, ai mà không bị giảm tu vi, thực lực giảm mạnh? Nhưng Thiên uy của đối phương lại lợi hại đến mức có thể chặn cả Thánh uy. Quả không hổ là vương giả đỉnh cấp, việc hắn leo lên đỉnh Trầm Uyên Cốc không phải là may mắn. Hắn phấn khởi phản kích, "Oanh!", hai người trao đổi một chiêu. Cả hai cùng lùi lại, đứng nghiêm trang bất động.

"Ai chiếm thượng phong?"
"Không thấy được!"
"Các ngươi xem, tay của Hồng Ma!"

Mọi người nhìn, thấy trên tay Hồng Ma có một giọt máu tươi đang ngưng tụ, nhưng từ đầu đến cuối không rơi xuống. Trong đòn đánh này, Hồng Ma bị thương, tuy không nặng. Hồng Ma nghiêm nghị nói: "Chiêu thứ hai!" Hắn đưa tay phải ra, toàn bộ cánh tay trở nên như bạch ngọc, thậm chí trong suốt, có thể thấy rõ bên trong có từng viên tinh thần lấp lánh, một Ngân Hà xuyên qua, khí thế kinh người. Thánh Nhân hư tượng vẫn như cũ, đây là hai tuyệt chiêu chồng chất. Lăng Hàn vẫn bình tĩnh, chờ đối phương hoàn thành tích lũy.

"Giết!" Lần này đến lượt Hồng Ma chủ động lao ra, hắn vỗ một chưởng, "Hô!", chưởng bạch ngọc hóa thành ngôi sao, từ trên trời giáng xuống, muốn lấy khí thế hùng vĩ trấn áp Lăng Hàn. Trong khoảnh khắc, kiếm khí của Lăng Hàn bùng lên như bay. Lôi Đình Kiếm Pháp bá đạo đến mức nào, tinh cầu trấn xuống lập tức bị kiếm khí cắt vụn. Nhưng Hồng Ma cười gằn, đại chiêu của hắn há dễ dàng hóa giải như vậy? "Oanh!", tinh cầu vỡ nát hóa thành vô số thiên thạch, vẫn đập tới Lăng Hàn, uy thế không giảm chút nào.

Hồng Ma cực kỳ tự tin, tay phải ấn nhẹ, thúc đẩy tinh thần gia tốc trấn xuống Lăng Hàn. Nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn liền lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì những thiên thạch vỡ nát kia lại tan rã! Không phải tan rã bình thường, mà là từ bản chất tan rã, mục nát, thành tro, không còn chút uy lực nào. Một chưởng giáng xuống, chỉ vung lên tro bụi đầy trời, nhưng ngay cả một sợi tóc của Lăng Hàn cũng không hề hấn gì.

Lập tức phân cao thấp. Trước Lăng Hàn chủ công, tay Hồng Ma bị thương. Giờ đổi lại Hồng Ma ra tay, Lăng Hàn như không có chuyện gì xảy ra. Còn một chiêu nữa, nếu vẫn ngang tài ngang sức, Hồng Ma chỉ có thể chịu thua. Hồng Ma cực kỳ nghiêm nghị. Hắn không hy vọng chiêu thứ hai có thể trấn áp Lăng Hàn, nhưng hắn nghĩ, cho dù Lăng Hàn có hóa giải cũng phải luống cuống tay chân, nhưng Lăng Hàn lại quá ung dung. Hắn nhất định phải vận dụng tuyệt chiêu chân chính, nếu không không thể vượt qua cửa ải Lăng Hàn này.

Hắn run phất trần lên, "Vù!", trên phất trần có từng viên thần văn tỏa sáng, hóa ra đây là một bảo khí! Chuẩn Thánh khí! Tuy Hồng Ma chỉ là Hằng Hà Cảnh, không thể phát huy hết uy lực của Chuẩn Thánh khí, nhưng cũng có thể phát huy ra uy năng của Hằng Hà Cảnh đại cực vị đỉnh cao. Nếu không thể trấn áp một tiểu cực vị, hắn thật sự không tin. Đối phương ra đại chiêu, Lăng Hàn cũng không dám khinh thường. Đây chính là một vương giả đỉnh cấp!

Lăng Hàn xuất kiếm, không phải Tiên Ma Kiếm, mà là thanh kiếm gỗ kia. Tuy lực phá hoại của Tiên Ma Kiếm cực kỳ đáng sợ, sát khí nhập thể, ngay cả Vạn Cổ Thanh Liên cũng muốn tử vong trong nháy mắt, nhưng hiện tại nó chỉ là Thần Khí cấp mười một, liều mạng với Chuẩn Thánh khí thì chỉ có một kết quả: gãy! Vì vậy, vẫn là dùng kiếm gỗ, đây chính là chí bảo Minh Giới, tuy hư hoại, nhưng nội tình vẫn còn đó, tuyệt đối có thể sánh ngang Thánh khí.

Hồng Ma thấy Lăng Hàn lại lấy ra một thanh kiếm gỗ để đối kháng Chuẩn Thánh khí của mình, không khỏi lộ vẻ giận dữ. "Ngươi đang sỉ nhục ta sao?" Hắn giận dữ, phất trần vung lên, hóa thành vô số ánh sáng trắng, quét về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn lấy kiếm gỗ mở đường, toàn lực thúc đẩy. Trên Ma Kiếm, từng thần văn quỷ dị phát sáng, tỏa ra hào quang đỏ ngòm, sát ý sôi trào, thậm chí ngay cả cấm chế phòng ngự cũng không giữ nổi, khiến những người xung quanh mắt đỏ lên, như lạc vào Ma đạo, sát ý dâng trào.

"Đốt!" Một tiếng quát nhẹ, như đánh đòn cảnh cáo. Tất cả mọi người rùng mình, thoát ra khỏi sát ý, ai nấy đều ngơ ngác. Vừa nãy họ bị sát ý tấn công, chỉ muốn giết chóc thỏa thích, không màng người trước mặt là ai. Đừng nói sư huynh đệ, sư tỷ muội, ngay cả cha đẻ con ruột cũng có thể không chút do dự mà vung đao chém tới. "Thanh kiếm này cũng quá tà dị đi!"

Một bàn tay lớn từ trên trời giáng xuống, hóa thành Ngũ Chỉ sơn, bao trùm võ đài của Lăng Hàn và Hồng Ma, ngăn cản sát ý của kiếm gỗ tràn ra. Thủ đoạn này hết sức kinh người. Cả người Lăng Hàn bị hắc khí vây quanh, đó là kiếm gỗ kích động khí tức Ma Chủ trong cơ thể hắn, khiến trên trán, trên mặt hắn xuất hiện những hoa văn màu đen kỳ dị.

"Đại Thánh cũng ra tay!" Mọi người kinh ngạc thốt lên. Nơi đây chỉ có một vị có thực lực cường đại như vậy, một tiếng quát khiến người tỉnh ngộ, thoát khỏi Ma Hóa, cũng chỉ có vị này mới có thể một tay che trời. Hai Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị chiến đấu thôi, lại kích động Đại Thánh ra tay, đủ để chứng minh thanh kiếm này tà ác và bất phàm. Hồng Ma cũng tê cả da đầu, trước đó hắn còn tức giận Lăng Hàn lấy kiếm mục ra sỉ nhục mình, nhưng giờ đây hắn ước gì Lăng Hàn thu hồi thanh kiếm này, vĩnh viễn đừng cho hắn nhìn thấy. Thật tà dị, nhìn thôi đã khiến lòng hắn rùng mình.

Lăng Hàn như rơi vào ma đạo, nhưng hắn rõ ràng, tâm linh mình tinh khiết minh thấu, căn bản không dính ma tính. Minh Giới, Thần Giới khác nhau chỉ ở quy tắc thiên địa, còn lại... đều giống nhau. Thiện ác do tâm, hoàn cảnh chỉ đóng vai trò xúc tác. "Đến chiến!" Lăng Hàn trầm giọng nói, một kiếm vẽ ra, mượn bảo khí đỉnh cấp, uy lực lôi đình của kiếm pháp, mạnh đến không cách nào hình dung. "Xoạt!", một kiếm quét qua, có ánh sáng lôi đình, có biến thiên năm tháng, có biển máu ngập trời... tất cả đều đến từ chính kiếm gỗ.

Kiếm gỗ đón nhận phất trần, bùng nổ ra một đoàn ánh sáng cực kỳ chói mắt, khiến mọi người phải nhắm mắt lại. May mắn thay, Tinh Sa Đại Thánh đã ra tay, kịp thời gia cố võ đài, nếu không võ đài này chắc chắn đã vỡ nát, dư âm xung kích sẽ khiến không ít người gặp nạn lớn. Khi ánh sáng tan hết, chỉ thấy Lăng Hàn và Hồng Ma đứng ngạo nghễ, không hề bị thương. Lăng Hàn đã khôi phục bình thường, kiếm gỗ trong tay không còn phát sáng, vẫn hư hoại như cũ, nhưng cũng không trở nên hư hại hơn. Còn Hồng Ma thì sao? Hắn cũng không bị thương, nhưng phất trần của hắn... bụi phất trần có mấy sợi bị đứt đoạn mất!

"Tê!", đó là Chuẩn Thánh khí, vậy mà lại bị chém đứt mấy sợi phất trần? Tuy sợi phất trần chỉ là một tô điểm, tác dụng cực nhỏ, có cũng được mà không có cũng được, nhưng điều này đủ để chứng minh vấn đề! Hồng Ma lại một lần nữa rơi vào hạ phong. Hồng Ma mặt đầy cay đắng, hắn lắc đầu nói: "Ta thua." Lăng Hàn gật đầu: "Đa tạ." Hắn cũng không hề kiêu ngạo, đây căn bản không phải toàn lực của hắn, mười sát trận cũng chưa vận chuyển, hắn muốn dành nó cho Cổ Đạo Nhất.

Hồng Ma không khỏi dâng lên một luồng không phục, "Ta cũng chỉ hơi rơi vào hạ phong, ngươi cũng quá kiêu ngạo đi, không biết khách sáo một câu sao?" Nhưng thua là thua, trước đó đã ước định rõ ràng, ba chiêu phân thắng bại, hắn há có thể nuốt lời. Hắn hừ một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi. "Còn có lần sau, hắn nhất định sẽ thắng."

Lăng Hàn khẽ mỉm cười, đi xuống võ đài. Hắn quyết tâm giành quán quân, không vì điều gì khác ngoài Thánh Nguyên khen thưởng.

Sau một ngày, danh sách tứ cường cũng được xác định. Kế tiếp là trận chung kết của hai khu. Lăng Hàn đối đầu Long Hương Nguyệt, Cổ Đạo Nhất đối đầu Loạn Tinh Nữ Hoàng. Chiến đấu bắt đầu, ác chiến bùng nổ. Đây tuyệt đối là long tranh hổ đấu, bốn người mạnh đến nỗi giận sôi, hoàn toàn không giống Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị, sức chiến đấu ép thẳng tới đại cực vị, hơn nữa, đây còn chưa phải là thể hiện mạnh nhất của họ.

Long Hương Nguyệt có Chân Long huyết mạch, liên tiếp phát động Long uy. Đáng tiếc, dù đối thủ của nàng là Cổ Đạo Nhất hay Loạn Tinh Nữ Hoàng đều có thể phát huy hiệu quả, nhưng đối đầu với Lăng Hàn thì hoàn toàn vô dụng. Nàng chỉ có thể dùng Long uy để bảo vệ bản thân, nếu không lực lượng sẽ bị giảm đi hai tinh, vậy tự nhiên sẽ thất bại. Nhưng đây cũng không phải toàn bộ lá bài tẩy của nàng, nàng còn có một chiêu thổ tức cực kỳ lợi hại, ngọn lửa đen bùng cháy, có thể hòa tan Thần Thiết cùng cấp! Đáng tiếc, nàng lại gặp phải Lăng Hàn. Người ta là từ Tiên Diễm lĩnh ngộ Dục Hỏa Trùng Sinh, hơn nữa trong cơ thể còn có một đạo Tổ Hỏa, muốn dùng lửa đốt hắn? Đùa giỡn!

Long Hương Nguyệt cực kỳ phiền muộn. Long uy và Long tức là năng lực mạnh mẽ nhất của Long tộc, thứ ba là thể phách. Chân Long có thể dùng sức mạnh thân thể cắn giết tất cả Thần thú, chỉ có Thao Thiết và Man Hùng mới có thể đối kháng. Nhưng Long Hương Nguyệt đã từng chứng kiến Thiên Hạ Đệ Nhị liều mạng thể phách với Lăng Hàn, kết quả thì sao? Cùng Lăng Hàn so thể phách, đó thuần túy là tìm ngược! Nàng lại không ngốc. Đến lúc này, nàng cũng có chút bội phục Lăng Hàn, kính ý này là do hắn đánh ra, lần này Lăng Hàn đường đường chính chính, khiến nàng không lời nào để nói. Lúc này, nếu Lăng Hàn nói muốn mượn sừng rồng, vậy cũng không phải là không có thương lượng. Khụ, những nam nhân được nàng để ý không nhiều, nhưng cũng chỉ có rất ít người như Lăng Hàn, Cổ Đạo Nhất, giống như tiểu cô của nàng, rõ ràng phong hoa tuyệt đại, nhưng chỉ có thể tự khen mình. Không ai dám theo đuổi tiểu cô của nàng, mà tiểu cô của nàng cũng không lọt mắt ai.

Chiến đấu kéo dài một ngày, Lăng Hàn dưới tình huống không sử dụng sát trận, rất khó khăn mới chiến thắng Long Hương Nguyệt. "Đêm nay canh ba, đến tìm ta!" Long Hương Nguyệt nhìn Lăng Hàn ném một câu, xấu hổ mà rời đi. "Ồ, sao không gọi đánh gọi giết, lẽ nào... khuya khoắt muốn mai phục hắn sao?" "Kiên quyết không đi!" Lăng Hàn thầm nghĩ. Nếu tiểu cô của Long Hương Nguyệt thẳng tiến Sáng Thế Cảnh, mục tiêu của hắn đương nhiên cũng thay đổi. Nếu không, đợi Long Hương Nguyệt bước vào Thánh Cảnh cần phải bao lâu? Mấy triệu năm là ít nhất, đó còn là trong điều kiện đối phương có thể thành công, vạn nhất vĩnh viễn vô vọng thì sao?

Hắn xuống võ đài, trong khi Cổ Đạo Nhất và Loạn Tinh Nữ Hoàng vẫn đang ác chiến. Về lý thuyết, Cổ Đạo Nhất mạnh hơn. Cả hai đều tu luyện Cửu Tử Thiên Công, nhưng Cổ Đạo Nhất là Trảm Trần Lão tổ chuyển thế, lại có cửu thế tu ra Tiên thai, trong tay càng có Thánh khí, mọi mặt đều áp đảo Loạn Tinh Nữ Hoàng. Nhưng Nữ Hoàng đại nhân có cục gạch! Chỉ cần sức chiến đấu không vượt qua Sáng Thế Cảnh, tất cả công kích đều có thể hấp thu. Bởi vậy, nàng chính là bất bại.

Hai người chiến đấu lại kéo dài một ngày, cuối cùng do mấy vị cường giả thương lượng, quyết định bỏ dở thi đấu. Cứ đà này, đánh trăm nghìn năm cũng không thành vấn đề. Cổ Đạo Nhất thắng! Không phải hắn thật sự thắng, mà là hắn thực sự chiếm ưu thế. Nếu mạnh mẽ gián đoạn thi đấu, vậy chắc chắn sẽ phán ưu thế thắng lợi. Nữ Hoàng đại nhân cực kỳ không phục, với thái độ bễ nghễ nhìn xuống mọi người, dám phán nàng bại như vậy?

"Không phục!"
"Chúng ta không phục!"
"Phải phán Nữ Hoàng đại nhân thắng!"

Phía dưới, đoàn người ồ lên, nghiêng về một phía ủng hộ Loạn Tinh Nữ Hoàng. Mị lực này, quá đáng sợ. Trong khoảnh khắc, Cổ Đạo Nhất đã biến thành công địch toàn dân, ngay cả mấy thị vệ đáng tin dưới trướng hắn cũng do dự, có nên giơ tay kêu gào, giúp đỡ Nữ Hoàng đại nhân hay không.

"Sáng sớm ngày mai, cử hành quyết chiến cuối cùng!" Lão sư của chín đại viện liên hợp tuyên bố: "Lăng Hàn đánh với Cổ Đạo Nhất!" Đến lúc này, tất cả mọi người đều có cảm khái "quả nhiên như thế". Lúc trước khi vào học viện, Cổ Đạo Nhất xếp hạng thứ nhất, Tiên thai có một không hai, được chín Thánh Nhân khâm điểm, hoàn toàn xứng đáng vị trí số một. Còn Lăng Hàn xếp thứ hai, nhưng thứ hai này nói thật có chút oan, bởi vì võ giả đương nhiên là lấy thực lực để quyết định ai mạnh ai yếu.

Hiện tại, hai người cuối cùng cũng phải quyết đấu. Nếu Cổ Đạo Nhất thắng, vậy hắn hoàn toàn xứng đáng thứ nhất, chứng minh ánh mắt chín Thánh cực kỳ tinh chuẩn, xác thực Tiên thai càng mạnh hơn. Còn nếu Lăng Hàn thắng, thì sẽ tẩy đi nỗi uất ức lúc trước bị Cổ Đạo Nhất áp chế. "Ta mới là số một!" Có trò hay để xem, mong chờ quá, sao phải đợi đến ngày mai, hôm nay đánh luôn đi! Đáng tiếc, mọi người đều chỉ có thể mong chờ, thời điểm nên đánh sẽ đánh, thúc cũng vô dụng.

Lăng Hàn kéo Nữ Hoàng trở về, vị Nữ Hoàng này vẫn chưa hết giận, cực kỳ lãnh ngạo. "Quên đi, quên đi, ngược lại ta chắc chắn có thể trấn áp Cổ Đạo Nhất, ngày mai sẽ hả giận cho nàng!" Lăng Hàn an ủi. Nữ Hoàng đại nhân vẫn chưa chịu nhường, nói: "Hôm nay ta thắng hắn, ngày mai lại quăng vào trong lồng ngực chàng chịu thua, lúc này mới hợp lý!" Lăng Hàn không khỏi cười lớn: "Vợ, ta sẽ bị nàng làm hư mất." Lúc này Nữ Hoàng mới nở nụ cười xinh đẹp, tựa vào lồng ngực Lăng Hàn, ôn nhu như nước.

Lăng Hàn ôm Nữ Hoàng nói: "Phải nhanh một chút giết chết Cổ Đạo Nhất, nàng hấp thu lực lượng Tiên thai của hắn, thể chất có thể đại đột phá, nhảy vào Sáng Thế Cảnh liền ngay trong tầm tay." Hắn cũng có ý đồ đó, muốn Nữ Hoàng nhanh chóng đạt đến Sáng Thế Cảnh, liền có thể "đẩy ngã" nàng. Đổi lại Thiên Phượng Thần Nữ, hiện tại chắc chắn sẽ bạo đánh Lăng Hàn, nhưng Nữ Hoàng chỉ ôn nhu nở nụ cười, hôn nhẹ lên môi hắn như chuồn chuồn lướt nước: "Được!" Nàng mắt phượng như tơ, cực kỳ mê hoặc. "Nữ Hoàng nhà ta thật sự là tốt." Lăng Hàn cười khà khà, đang định nói chuyện, "Oành oành oành!", cửa lớn vang lên. Hắn đi qua mở cửa, nhìn thấy là lão sư Vệ Chấn, người dẫn đội lần này.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!