Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Tiếng quát của Lăng Hàn vang vọng như hồi chuông thức tỉnh, đánh thẳng vào tâm can Mạc Lý: "Đoan đoan chính chính mà làm người! Từng là Vương giả, sao lại lạc lối?" Những lời lẽ sắc bén ấy đã khơi dậy trong Mạc Lý một dòng hồi ức cuộn trào. Hắn nhớ lại thuở ban đầu, khi còn tràn đầy hùng tâm tráng chí, nhưng rồi liên tiếp những thất bại tại Tinh Sa Vũ Viện đã đập tan niềm kiêu hãnh, đẩy hắn vào con đường tà đạo, quên mất võ đạo chi tâm. Một khoảnh khắc chợt bừng tỉnh, ánh mắt Mạc Lý lóe lên sự thanh minh, hối hận tràn ngập. Hắn gật đầu, giọng chân thành: "Ta đã hiểu. Nếu Mạc mỗ có thành tựu, là nhờ sư huynh cảnh tỉnh."
Lăng Hàn mỉm cười, ra hiệu cho Mạc Lý rời đi. Mạc Lý còn chút chần chừ, lo lắng cho bé trai con của Đại Thánh, nhưng Lăng Hàn trấn an: "Yên tâm, chúng ta sẽ đưa hắn về." Trước khi đi, Mạc Lý khẽ thì thầm, cảnh báo Lăng Hàn về tính khí thất thường của mẫu thân bé trai, vợ của Đại Thánh. Lăng Hàn gật đầu, quyết định chỉ thả bé trai từ xa để tránh phiền phức. Mạc Lý, dù đau đớn, vẫn cố gắng đứng dậy, cố định xương cốt và lê bước trở về, coi đây là một trải nghiệm quý giá để khắc cốt ghi tâm bài học về võ đạo.
Bé trai tuy mới bốn, năm tuổi nhưng lại có tu vi Phá Hư Cảnh, một đứa trẻ được nuông chiều từ nhỏ. Thiên Phượng Thần Nữ khéo léo dỗ dành, khiến cậu bé nhanh chóng quên đi chuyện cưỡi ngựa. Lăng Hàn tiến đến, đề nghị đưa cậu bé về. Thiên Phượng Thần Nữ gật đầu, rồi bất ngờ nhìn Lăng Hàn, đôi mắt long lanh mê hoặc: "Thiếp cũng muốn một đứa!" Lăng Hàn không khỏi rung động, đùa lại: "Vậy nhanh ném thằng nhóc này đi, chúng ta sinh hầu tử!" Thiên Phượng Thần Nữ liếc xéo, làm sao có thể nói những lời đó trước mặt trẻ con, dù cậu bé có thể không hiểu.
Nhưng cậu bé lại nghe rõ hai chữ "hầu tử", lập tức hưng phấn đòi cưỡi. Lăng Hàn tiện tay vẫy một cái, từ Hắc Tháp phóng ra một con yêu thú hình dạng giống vượn nhưng có cánh, một con Phi Thiên Hầu. Con yêu thú hung hãn nhe nanh múa vuốt, nhắm thẳng vào bé trai. Cậu bé, dù tu vi cao, nhưng vẫn là trẻ con, sợ hãi đến phát khóc. Thiên Phượng Thần Nữ dở khóc dở cười, trách Lăng Hàn: "Bảo chàng trông trẻ chứ không phải dọa trẻ." Nàng thầm nghĩ, sau này có con với Lăng Hàn, tuyệt đối không thể để hắn trông coi.
Dỗ dành mãi bé trai mới nín khóc, hai người quyết định đưa cậu bé về nhà, tránh gây thêm rắc rối. Nhưng trên đường đi, cậu bé lại bắt đầu đòi cưỡi ngựa. Lăng Hàn lại ném con Phi Thiên Hầu ra, bảo: "Đây, cưỡi đi!" Con yêu thú lại nhe răng dọa nạt, khiến bé trai sợ đến tái mặt, ngồi phịch xuống đất nhưng không khóc nữa. Thiên Phượng Thần Nữ vội vàng ôm cậu bé lên, trách Lăng Hàn: "Chàng còn dọa nó như thế sao?" Lăng Hàn gãi đầu, hắn quen giao thiệp với người lớn, có thể dùng lý lẽ hoặc nắm đấm, nhưng với một đứa trẻ, cả hai đều vô dụng. Hắn thở dài, nhận ra mình cũng có điểm không am hiểu.
Sau một hồi lòng vòng vì chỉ đường lung tung của cậu bé, họ cuối cùng cũng đến được một biệt viện yên tĩnh. Cổng vừa mở, một lão tẩu tóc bạc phơ, dáng vẻ như quản gia nhà giàu nhưng lại là một cường giả Hằng Hà Cảnh, bước ra đón. Lão tẩu tươi cười vươn tay đón bé trai, nhưng cậu bé lại quay lưng, ôm chặt cổ Thiên Phượng Thần Nữ, không chịu buông.
Thiên Phượng Thần Nữ cúi xuống, nhưng bé trai vẫn ôm cứng cổ nàng, khóc lớn: "Không đi! Không đi! Ta muốn ngươi làm vợ ta!" Lăng Hàn khóe miệng giật giật, mới bé tí đã dám tranh vợ với hắn? Thiên Phượng Thần Nữ nhẹ nhàng giải thích: "Tiểu Vân ngoan, buông tay ra. Tỷ tỷ đã là vợ người khác rồi." "Không muốn, ta muốn ngươi làm vợ ta, buổi tối ngủ chung!" cậu bé làm nũng. Sắc mặt Lăng Hàn càng thêm đen. Lão tẩu cười hiền: "Nếu đã vậy, xin cô nương ở lại phủ một thời gian, đợi Vân thiếu gia hết tâm tính yêu cái mới, rồi hãy rời đi."
Lăng Hàn không vui, lời lẽ của lão tẩu như coi Thiên Phượng Thần Nữ là món đồ chơi. "Bận bịu vô cùng, không rảnh trông trẻ!" hắn lạnh nhạt nói. Lão tẩu vẫn điềm nhiên: "Người trẻ tuổi, Vân thiếu gia là con trai của Đại Thánh!" Lăng Hàn cười khẩy, ngữ khí lạnh xuống: "Vợ ta cũng là cha mẹ sinh, sao, nợ các ngươi à?" Lão tẩu cười hì hì: "Vân thiếu gia muốn mặt trời trên trời, lão hủ cũng sẽ cố gắng lấy xuống, huống hồ, chuyện này dễ như trở bàn tay!" Hắn vươn tay chộp lấy Thiên Phượng Thần Nữ.
Lăng Hàn cũng ra tay, một quyền tung ra kiếm khí rực cháy. Tuy ra tay sau, nhưng Lôi Đình Kiếm Pháp cực nhanh, đi sau mà đến trước, kịp thời chặn lại đòn của lão tẩu. Một luồng chấn động lan tỏa, mặt đất rung chuyển. Lão tẩu ngạc nhiên, không ngờ Lăng Hàn lại đỡ được đòn của mình, dù hắn chỉ tùy tiện ra tay. "Vợ, chúng ta đi!" Lăng Hàn trầm giọng nói. Thiên Phượng Thần Nữ gật đầu, đặt bé trai xuống. Cậu bé méo miệng, mặt đầy oan ức, chạy vào trong sân, vừa khóc vừa gọi: "Mẹ! Mẹ! Mẹ!"
Lão tẩu vẫn điềm nhiên: "Trước khi Vân thiếu gia chưa nói gì, các ngươi không thể đi!" Hắn mở ra Tinh Hà của mình, 9999 ngôi sao tỏa sáng rực rỡ, khí thế Hằng Hà Cảnh đại cực vị đỉnh cao bùng nổ. So với Lăng Hàn chỉ có năm viên Tinh Thần, sự chênh lệch là quá lớn. Lăng Hàn lạnh nhạt nói: "Ta phát hiện, rất nhiều người lương tâm bị chó ăn. Chúng ta lòng tốt đưa đứa bé lại đây, lại bị muốn này muốn nọ. Người như các ngươi, sau này còn ai dám làm việc tốt?" Hắn tiếp tục châm chọc: "Ông lão, nếu ngày nào đó ngươi ngã chổng vó, không một ai dìu, mặc ngươi mục nát trên đường, ngươi sẽ có tâm tình gì?"
Lão tẩu tức giận, nhưng vẫn giữ vẻ lãnh đạm: "Thế giới này không có công bằng, cường giả vi Vương! Nếu ngươi muốn cưỡng từ đoạt lý, vậy ta chỉ có thể lấy lực phục người." Lăng Hàn bùng nổ chiến ý, như một mũi tên xuyên phá Tinh Hà của đối phương. Lão tẩu ra tay, một chưởng vỗ xuống với hàng trăm ngôi sao chiếu sáng. Lăng Hàn không dùng Âm Dương Ngũ Hành Trận, chỉ tùy ý đấm ra một quyền. Hai người lại đối đầu, chấn động lớn hơn, không khí bị xé rách. Thiên Phượng Thần Nữ phải lùi xa hơn nữa. Lăng Hàn thu tay, chắp sau lưng, nói: "Vì vậy, hiện tại sóng sau đè sóng trước, lão gia ngài cũng nên yên hưởng tuổi già rồi."
Lão tẩu kinh ngạc, không ngờ sức mạnh của Lăng Hàn lại đạt tới trung cực vị đỉnh cao. Hắn cười quái dị: "Người trẻ tuổi, ngươi xác thực bất phàm. Nhưng lão phu là Hằng Hà Cảnh đại cực vị đỉnh cao!" Hắn ra tay lần thứ ba, toàn bộ Tinh Thần bùng nổ, lực lượng mênh mông như biển. Lăng Hàn hơi biến sắc, rút Tiên Ma Kiếm, mười tòa sát trận trong cơ thể vận chuyển, cùng Lôi Đình Kiếm Pháp chém ra đòn mạnh nhất. Một kiếm chém qua, không gian như bị xé toạc, bàn tay lớn của lão tẩu vỡ tan, trời xanh tái hiện. Lão tẩu rên lên một tiếng, tay phải xuất hiện vết thương, Pháp tướng bị phá gặp phải phản phệ.
Cô gái kia kinh ngạc, không ngờ Trương Kiện lại không thắng được Lăng Hàn. Nàng không biết Lăng Hàn là cảnh giới gì, nhưng Trương Kiện là đại cực vị đỉnh cao, vậy mà không trấn áp được Lăng Hàn? "Phế vật!" nàng khinh thường mắng, trừng mắt nhìn lão tẩu: "Còn không cút!" Lão tẩu không dám cãi lời, thu lại khí huyết, ngoan ngoãn lùi về một bên. Cô gái kia ôm bé trai tiến lên, thái độ kiêu căng: "Ngươi đúng là có chút trình độ, bổn phu nhân khai ân, thu ngươi làm nô, còn không mau mau tạ ân!"
Lăng Hàn kinh ngạc, nữ nhân này đầu bị lừa đá sao? Làm nô tài còn phải tạ ơn? Hắn lắc đầu: "Trên đời này, vẫn chưa có người nào có thể làm cho ta hạ mình làm nô!" "Bổn phu nhân không tin!" cô gái kia nói: "Hiện tại ngươi cứ việc mạnh miệng, bổn phu nhân tự nhiên có thừa biện pháp để ngươi cúi đầu!" Lăng Hàn cười ha hả, nghênh ngang rời đi. Nữ nhân này quả nhiên là cực phẩm, hắn quyết định sẽ tìm Đại Hắc Cẩu đến để "muộn nôn" nàng ta.
Ba ngày sau, giải đấu tân sinh chính thức bắt đầu. Mọi người đều rút thăm, đối đầu trực tiếp, người thua bị loại. Lăng Hàn, Cổ Đạo Nhất và các hạt giống khác được chia vào các bảng khác nhau. Lăng Hàn dễ dàng vượt qua vòng đầu và vòng hai. Số lượng người tham gia nhanh chóng giảm xuống còn 225, rồi 128 người. Các đối thủ lúc này đều là Vương giả cấp hai, cấp ba, nhiều người còn sở hữu Thần Khí mạnh mẽ.
Đối thủ tiếp theo của Lăng Hàn chính là Nhiếp Thiên Thành, một Tinh Thần Cảnh đại viên mãn với Chuẩn Thánh khí. Nhiếp Thiên Thành âm trầm, hận Lăng Hàn vì chuyện ở Trầm Uyên Cốc. "Hôm nay, ta muốn ngươi nhận đủ số nợ cũ!" hắn uy nghiêm nói. Lăng Hàn lắc đầu, người này thật ích kỷ. Hắn lạnh lùng đưa tay tóm lấy Nhiếp Thiên Thành. Nhiếp Thiên Thành cười gằn, nhưng nụ cười nhanh chóng đông cứng. "Cái gì, một trảo này làm sao như thiên địa đổ nát, Càn Khôn muốn nổ tung?" Hắn vội vàng kích hoạt Chuẩn Thánh khí, cành đào phát sáng. Oành, hắn bị đánh bay, nhưng Chuẩn Thánh khí đã hóa giải phần lớn lực công kích.
"Phốc!" Nhiếp Thiên Thành thổ huyết, không thể tin nổi. Mười một, mười hai năm trước, Lăng Hàn còn là Tinh Thần Cảnh trung cực vị, nay đã bước vào Hằng Hà Cảnh! Hắn nguyền rủa, cho rằng Lăng Hàn đã được lợi ích cực lớn từ phù thạch màu vàng. "Tên đáng chết!" Hắn liều mạng thôi phát uy năng của Chuẩn Thánh khí, vung cành đào quét về phía Lăng Hàn. Lăng Hàn tay lên chưởng xuống, một bạt tai quất tới, lanh lảnh, vang dội. Nhiếp Thiên Thành bị quất bay, miệng phun ra mấy viên răng nát, vẻ mặt phát mộng. Toàn lực Chuẩn Thánh khí mà vẫn không địch lại?
Hắn định chịu thua, nhưng vừa mở miệng, Lăng Hàn đã đánh tới một bạt tai khác, khiến hắn nuốt chữ "thua" vào bụng. Lăng Hàn cứ thế liên tục tát, không cho Nhiếp Thiên Thành cơ hội nói hết lời. "Được, kích ngươi là một hảo hán, thà chết chứ không chịu khuất phục!" Lăng Hàn vừa đánh vừa nói. Nhiếp Thiên Thành sắp khóc, hắn định dùng chiến thuật tách chữ: "Đầu... đầu... đầu..." Nhưng Lăng Hàn vẫn không tha, mỗi lần hắn há mồm là một bạt tai giáng xuống. Cảnh tượng đó khiến không ít người cười phá lên.
Cuối cùng, một vị cường giả không thể nhìn nổi nữa, ngưng hẳn trận đấu. Nhiếp Thiên Thành nhìn Lăng Hàn, trong mắt không chỉ có phẫn nộ, mà còn có cả sự sợ hãi tột độ. Mối thù này... hắn thầm nhủ, hay là không báo thì hơn.
Tám ngày sau, thập lục cường được quyết định. Bảy Vương giả cấp ba đương nhiên góp mặt, Vũ Hoàng và Vô Tương Thánh Nhân cũng đã tiến vào Tinh Thần Cực Cảnh và giành được vị trí. Bốn người đến từ Hợp Ninh Tinh lọt vào vòng này, một con số cực kỳ kinh ngạc. Lăng Hàn và Loạn Tinh nữ hoàng được chia khác khu, nhưng nữ hoàng và Cổ Đạo Nhất lại cùng khu, báo hiệu một trận long tranh hổ đấu không thể tránh khỏi.