Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 317

Chương 317: Thử Thách Thánh Liên

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1581 đến 1585 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc hành trình của Lăng Hàn qua những thử thách cam go, từ trận pháp huyền ảo đến cảnh giới tu luyện mới, đồng thời phơi bày những góc khuất trong thế giới võ đạo đầy khắc nghiệt. Tác giả khéo léo lồng ghép sự đối lập giữa sức mạnh bạo lực và trí tuệ, cùng với những cảm xúc phức tạp của nhân vật trước định mệnh và tham vọng. Bi kịch của nhân vật phụ, dù chỉ lướt qua, cũng làm nổi bật sự tàn khốc của thời gian và quy luật đào thải.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong tâm thức, Lăng Hàn thoáng chút đồng cảm với số phận nghiệt ngã của những sinh linh bị thời gian bào mòn, nhưng bước chân hắn vẫn không hề chùn lại. Hắn nhanh chóng tiến đến Minh Tâm Các, một tiểu viện cổ kính ẩn mình sau vẻ ngoài bình dị. Một đồng tử, với tu vi Hằng Hà Cảnh nhưng gương mặt hằn sâu nếp nhăn và hơi thở tử khí, đã đứng chờ sẵn. Hắn nhận ra Lăng Hàn và truyền lời của Thánh Nhân: "Là Lăng Hàn Lăng sư huynh ư? Thánh Nhân dặn, huynh cứ tự nhiên vào." Lăng Hàn thầm cảm thán về sự tàn khốc của võ đạo, nơi tuổi thọ hàng trăm triệu năm cũng không thể chống lại sự mục ruỗng của thời gian nếu không ngừng tiến bộ.

Bước qua cánh cổng, Lăng Hàn kinh ngạc nhận ra đây không phải một tiểu viện bình thường. Bên trong là một thế giới khác, một đại dương rộng lớn với vô vàn Thanh Liên cao vút hàng vạn trượng, mỗi cây tỏa ra khí tức hùng vĩ, khiến bất kỳ yêu thú khổng lồ nào cũng hóa thành nhỏ bé. Đây chính là thủ đoạn của Thánh Nhân, biến một bể nước tầm thường thành một cảnh giới kỳ vĩ. Xa xa, Minh Tâm Thánh Nhân đang ngồi trên một đóa sen khổng lồ, thả câu giữa hư không. Dù cách xa vạn dặm, hình ảnh Ngài vẫn hiện rõ mồn một, bởi Ngài chính là chủ tể của không gian này.

Lăng Hàn vận dụng Trích Tinh Bộ, lao nhanh về phía Thánh Nhân. Thế nhưng, dù tốc độ có nhanh đến mấy, khoảng cách giữa hắn và Minh Tâm Thánh Nhân dường như không hề rút ngắn, thậm chí còn xa hơn. Dừng lại quan sát kỹ lưỡng, Lăng Hàn chợt vỡ lẽ: đây là một trận pháp! Toàn bộ Thanh Liên trên biển đều là một phần của trận pháp đặc biệt, được kiến tạo từ từng lá sen, cành sen.

Minh Tâm Thánh Nhân thoáng liếc nhìn, nở nụ cười tán thưởng. Việc Lăng Hàn nhanh chóng nhận ra mình đang ở trong trận pháp đã đủ ấn tượng, xếp hắn vào top mười đệ tử xuất sắc nhất của Ngài. Tuy nhiên, nhận ra và phá giải là hai chuyện hoàn toàn khác. Trận pháp này không quá phức tạp, nhưng Thánh Nhân muốn xem Lăng Hàn sẽ mất bao lâu để phá giải. Dư Tố Tố mất sáu ngày, Nhậm Phi Vân chín ngày rưỡi, Kỳ Thiên mười ngày... Thánh Nhân biết Lăng Hàn có thiên phú võ đạo kinh người, nhưng không kỳ vọng nhiều vào trận đạo. Tuy nhiên, cái liếc mắt trước đó trên quảng trường đã khiến Ngài bất ngờ khi phát hiện Lăng Hàn khắc mười trận pháp trong cơ thể, khơi dậy ý muốn bồi dưỡng nhân tài. Nếu Lăng Hàn có thể phá trận trong vòng hai mươi ngày, Ngài sẽ dốc lòng chỉ dạy.

Lăng Hàn trầm tư ba ngày, rồi lắc đầu. Nền tảng trận đạo của hắn còn yếu kém, phá giải trận pháp này có thể mất đến hai mươi ngày, thậm chí lâu hơn. Hắn biết đây là một thử thách, nhưng không rõ thời hạn, khiến hắn có chút sốt ruột. Không thể nào thật sự mất hai mươi ngày được, đó là còn chưa kể đến trường hợp lý tưởng nhất. Vậy thì, hãy dùng cách đơn giản nhất: bạo lực! Võ đạo, rốt cuộc cũng quy về một điểm: kẻ mạnh thắng.

Hắn tung một quyền vào Thanh Liên. Tiếng "vù" vang lên, Thanh Liên cao ngàn trượng rung chuyển, vô số trận văn tỏa ra, hóa thành gợn sóng, phân tán toàn bộ lực lượng cú đấm. Dù Lăng Hàn có mạnh đến mấy cũng không thể gây tổn thương. Minh Tâm Thánh Nhân khẽ lắc đầu, nếu trận pháp dễ phá như vậy, Ngài đã không dùng để khảo nghiệm đệ tử. "Ngươi à, cứ thành thật dùng lý giải trận đạo mà phá giải đi." Ngài thầm nghĩ.

Lăng Hàn không hề nản chí. Các trận văn trong cơ thể hắn bùng phát, mười tòa sát trận được vận chuyển hết công suất, kết hợp với Lôi Đình Kiếm Pháp, chém thẳng vào Thanh Liên. "Phốc!" Lần này, đòn tấn công bá đạo hơn nhiều, xuyên phá cả trận văn, để lại một vết sâu trên thân sen. Nhưng Thanh Liên này chỉ lộ ra mặt biển vài vạn trượng, thân sen dày ngàn trượng, một vết sâu một thước, dài một trượng thì thấm vào đâu? Hơn nữa, Thanh Liên có khả năng tự phục hồi mạnh mẽ, dịch xanh tràn ra từ vết thương, nhanh chóng đóng vảy.

Minh Tâm Thánh Nhân quan sát, trong lòng vừa cảm thán vừa kinh ngạc. Một mặt, Ngài kinh hãi vì ngay cả Ngài, người đã thành tựu "thân hóa trận", cũng không thể khắc mười bộ trận pháp cùng cấp vào cơ thể. Mười trận cùng lúc phát uy, uy lực thực sự đáng sợ, khiến Ngài không ngừng gật đầu. Nếu Ngài cũng có thể khắc mười trận, Ngài chắc chắn sẽ vô địch trong số Tiểu Thánh. "Tiểu tử này quả là thiên tài!" Nhưng mặt khác, việc dùng cách này để phá giải Vạn Cổ Thanh Liên trận là quá viển vông, làm sao có thể thành công?

"Cũng không được sao?" Lăng Hàn suy nghĩ, rồi rút Tiên Ma Kiếm ra, chém thẳng vào Thanh Liên. Ý nghĩa không tốt. Đây là Tiên khí, dù uy lực chưa đạt đến mức tối thượng, nhưng một khi bị chém trúng, sát khí sẽ xâm nhập, đảm bảo mọi thứ sẽ diệt vong. "Xoạt!" Một kiếm chém vào Thanh Liên, mũi kiếm trực tiếp phá tan trận văn, sát khí tuôn trào, khiến toàn bộ cây Thanh Liên rung động, rồi héo tàn dần trước mắt.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!