Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 316

Chương 316: Sát Trận Thân Thể

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1576 đến 1580 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sự chuyển mình mạnh mẽ của Lăng Hàn, từ một thiên tài đang bị kìm hãm bởi cảnh giới sang một chiến binh sở hữu sức mạnh đột phá nhờ trận đạo. Tác giả khéo léo lồng ghép sự khao khát nâng cao thực lực, cùng với mâu thuẫn dai dẳng giữa tân sinh và cựu sinh, tạo nên những màn đối đầu kịch tính. Nỗi uất ức của những người đồng hành và sự kiêu ngạo của đối thủ càng làm nổi bật quyết tâm của nhân vật chính. Đặc biệt, sự xuất hiện của Thánh Nhân Minh Tâm như một nút thắt mở ra những triển vọng mới, hứa hẹn nhiều biến cố và cơ hội trong tương lai.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong bối cảnh tu vi còn chưa thể đột phá ngay lập tức, Lăng Hàn nhận ra trận đạo chính là con đường ngắn nhất để nâng cao sức chiến đấu một cách toàn diện. Khao khát vươn lên mạnh mẽ, chàng quyết định cùng Loạn Tinh Nữ Hoàng đến thư viện tìm kiếm bí kíp. Sự xuất hiện của họ lập tức thu hút vô số ánh mắt soi mói và những lời xì xào bàn tán. Một học viên cũ đã đến cảnh báo Lăng Hàn rằng, nếu dám bước ra khỏi cửa viện, các sư huynh Hằng Hà Cảnh trung cực vị sẽ không bỏ qua. Trong Tinh Sa Vũ Viện, nơi ở được bảo vệ tuyệt đối, nhưng một khi đã bước ra ngoài, mọi chuyện xảy ra đều phải tự gánh chịu, miễn là không giết người, không hủy hoại căn cơ võ đạo. Đây chính là môi trường cạnh tranh khốc liệt, nơi thiên tài buộc phải bộc lộ và tự hoàn thiện.

Lăng Hàn hiểu rõ những quy tắc ngầm đó, nhưng một khi đã quyết định, chàng sẽ không quay đầu. Cùng Loạn Tinh Nữ Hoàng, chàng thẳng tiến vào Thư Các, nơi cấm địa của học viện. Không lâu sau, những luồng khí tức mạnh mẽ bắt đầu di chuyển, các cường giả đã đến, nhưng không ai dám ra tay trong Thư Các. Lăng Hàn mặc kệ mọi thứ, tập trung vào việc tìm kiếm các thẻ ngọc trận pháp. Chàng lướt qua hàng loạt tên gọi như "Cửu Cương Thiên Linh Trận", "Thập Sát Trận", "Lãnh Xà Hồng Vân Trận", đồng thời hấp thụ lượng lớn kiến thức về việc "lấy thân làm trận".

Việc khắc trận pháp vào cơ thể không hề đơn giản. Khi trận pháp phát huy uy lực, nó tương đương với một đòn bùng nổ ngay bên trong, đòi hỏi thể phách phải cực kỳ cường đại. Tuy nhiên, thể phách con người có giới hạn, ngay cả Thánh Nhân cũng khó tu luyện đến cấp độ Thần Thiết cao cấp. Minh Tâm Thánh Nhân đã mở ra một con đường mới: dung hợp Thần Thiết vào xương cốt, kim loại hóa chúng để tăng cường độ. Song, Thần Thiết mang theo sát khí, và mỗi võ giả chỉ có thể dung hợp một lượng nhất định, tương ứng với tu vi của mình.

Đọc xong những tài liệu này, Lăng Hàn không khỏi lộ vẻ kỳ lạ. "Chẳng phải đây là con đường dành riêng cho mình sao?" Thể phách của chàng đã vượt qua cấp mười ba, tiệm cận cấp mười bốn, lại thêm khả năng phục hồi kinh người từ Bất Diệt Thiên Kinh. Xương cốt của chàng hoàn toàn có thể sánh ngang Thần Thiết cấp mười bốn, cho phép khắc trận văn tương đương với Hằng Hà Cảnh trung cực vị. Điều này hứa hẹn sẽ tăng sức chiến đấu của chàng lên một tầm cao khủng khiếp, vượt xa cả những học viên cũ.

Lăng Hàn trở nên phấn khích. Việc nâng cao tu vi trong thời gian ngắn là bất khả thi, nhưng trận đạo lại là một lối đi khác. Chàng tìm thấy "Âm Dương Ngũ Hành Trận", một trong những trận pháp cấp mười bốn mạnh nhất, có uy lực sánh ngang đỉnh cao Hằng Hà Cảnh trung cực vị. Chàng lập tức ấn ký trận pháp vào đầu, dự định sau này sẽ tu luyện sâu hơn dưới Luân Hồi Thụ.

Sau khi hoàn thành, Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng nhìn nhau mỉm cười, rồi cùng nhau biến mất vào Hắc Tháp, mặc kệ đám đông bên ngoài đang chờ đợi. Trong Hắc Tháp, dưới Luân Hồi Thụ, cả hai bắt đầu bế quan. Lăng Hàn miệt mài nghiên cứu trận pháp, còn Loạn Tinh Nữ Hoàng tập trung vào việc đột phá Hằng Hà Cảnh. Thời gian trôi qua nhanh chóng, một năm thấm thoắt. Cả hai gần như cùng lúc mở mắt, nở nụ cười mãn nguyện. Loạn Tinh Nữ Hoàng đã sẵn sàng đột phá, còn Lăng Hàn đã hoàn toàn lĩnh hội trận pháp.

Họ rời Hắc Tháp. Một năm trôi qua, không ai còn đứng canh bên ngoài Thư Các. Cả hai đường hoàng trở về viện của mình. Lăng Hàn bắt đầu luyện đan. Để xung kích Hằng Hà Cảnh cần lượng nguyên lực khổng lồ, nên chàng đã luyện hơn một nghìn viên Đại Diễn Đan, một loại thần đan cấp mười hai, chỉ mất năm mươi ngày. Sau khi giao đan dược cho Loạn Tinh Nữ Hoàng để nàng bế quan trước, Lăng Hàn triệu tập Cửu Yêu để hỏi thăm tình hình bên ngoài.

Cửu Yêu kể lại, truyền thống bắt nạt tân sinh vẫn tiếp diễn. Vũ Hoàng, Cổ Đạo Nhất, Đinh Bình, Vô Tương Thánh Nhân đều đã phản kháng nhưng đều bị trấn áp, bởi cảnh giới Tinh Thần Cảnh không thể đối đầu Hằng Hà Cảnh. Hầu hết đều phải chui qua lỗ chó, những kẻ cứng đầu thì bị đánh ngất rồi bị ép buộc. Cổ Đạo Nhất, một Trảm Trần Lão tổ từ Tiên Vực, bị sỉ nhục đến mức đổ bệnh vài tháng. Nghe vậy, ánh mắt Lăng Hàn lạnh đi. Món nợ này, chàng nhất định phải đòi lại!

Lăng Hàn truyền thụ công pháp cao cấp cho Cửu Yêu để gửi cho Vũ Hoàng và những người khác, rồi lập tức bế quan để khắc trận văn. Việc này đòi hỏi phải dùng thần ý làm dao, chạm trổ từng chút một lên thần cốt. Bình thường, Lăng Hàn không thể làm được, nhưng giờ đây với Cửu Thiên Hỏa, một trong Cửu Đại Tổ Hỏa, chàng có thể biến nó thành bản nguyên chân hỏa để khắc trận văn.

Chàng khắc từng trận văn, tốc độ không nhanh nhưng ổn định. Tổng cộng 3600 trận văn của Âm Dương Ngũ Hành Trận được hoàn thành chỉ trong nửa tháng. Lăng Hàn kinh ngạc nhận ra, mình chỉ mới chiếm dụng một phần mười xương cốt. Thì ra, việc dùng Tiên Diễm làm dao giúp khắc trận văn cực kỳ tinh tế và gọn gàng. "Vậy thì, ta có thể khắc mười toà Âm Dương Ngũ Hành Trận!" Chàng tiếp tục miệt mài, và sau năm tháng, mười toà sát trận đã hoàn thành trong cơ thể.

Lăng Hàn xuất quan, Loạn Tinh Nữ Hoàng vẫn đang bế quan. Chàng thầm nhủ, đây sẽ là át chủ bài mạnh nhất của mình. Minh Tâm Thánh Nhân sắp giảng đạo, chàng cần phải đến nghe để chuẩn bị cho việc tiến quân vào Thánh cấp trận đạo, đồng thời cũng phải chỉ đạo Cửu Yêu và Đinh Bình.

Khi Lăng Hàn rời khỏi viện, lập tức có người lén lút rụt đầu lại, rồi bỏ chạy đi mật báo. Lăng Hàn không ngăn cản, vì chàng đã sẵn sàng cho mọi chuyện. "Lăng Hàn!" Một giọng nói vang lên, một cường giả Hằng Hà Cảnh trung cực vị chặn đường chàng. Đây là Cổ Lượng, một học viên đã ở Vũ Viện 18 triệu năm.

"Chó chặn đường?" Lăng Hàn cười nhạt.

"Gâu, ngươi mắng ai đó!" Đại Hắc Cẩu xuất hiện thần tốc, tai rất thính, lập tức nhảy ra. Nó trợn tròn mắt nhìn Lăng Hàn, lông đen dựng đứng, đuôi thẳng tắp như giáo. "Tiểu tử ngươi uống thuốc gì mà cho cẩu gia cảm giác đáng sợ thế này?" Lăng Hàn thầm kinh ngạc, con chó này quả nhiên nhạy bén.

"Các ngươi đủ chưa?" Cổ Lượng giận dữ, cảm thấy bị đùa cợt.

"Gọi ta lại, có gì chỉ giáo?" Lăng Hàn hỏi.

"Biết rõ còn hỏi!" Cổ Lượng cười khẩy, "Ta là Cổ Lượng, sư huynh của ngươi! Ngươi thấy ta, không kêu một tiếng sư huynh sao?"

Lăng Hàn phẩy tay: "Nếu ngươi đã nói biết rõ còn hỏi, vậy ta cũng hỏi ngươi, có người muốn đánh mặt ngươi, ngươi còn phải khách khí gọi người ta một tiếng sư huynh sao?"

"Đúng vậy đúng vậy, vậy không phải bị coi thường sao?" Đại Hắc Cẩu lập tức chen vào.

Sắc mặt Cổ Lượng càng thêm âm trầm. Hắn định ra oai sư huynh, nhưng Lăng Hàn lại quá lưu manh, không hề nể mặt. "Nếu ngươi vẫn ngu xuẩn như thế, vậy ta làm sư huynh, không thể làm gì khác hơn là dạy ngươi biết cái gì gọi là kính nể!" Hắn ra tay, một chưởng vươn ra, Ngân Hà mở rộng, tinh thần di động. Đây là sức mạnh nghiền ép của Hằng Hà Cảnh, không cần vận dụng trận đạo.

Lăng Hàn không dám khinh thường, mười toà sát trận đồng thời vận chuyển, xương cốt trong cơ thể chàng phát sáng, nhưng làn da và huyết nhục che lấp đi, khiến chàng trông vẫn bình thường. Đại Hắc Cẩu lông xù, nhảy cao ba trượng, vội vàng bỏ chạy, cảm nhận được một quái thú đáng sợ ẩn chứa trong Lăng Hàn.

Lăng Hàn tùy ý phất tay, triển khai Lôi Đình Kiếm Pháp, đánh về phía Cổ Lượng.

"Không tự lượng sức!" Cổ Lượng hừ lạnh, một Tinh Thần Cảnh dám đối đầu trực diện với hắn? Hắn cho rằng Lăng Hàn chỉ là loại đánh bại mấy Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị, không thể coi ai ra gì. "Trấn áp!" Hắn rung tay phải, năm ngón tay hóa thành thiên địa lao tù, như núi lớn đổ ập xuống.

"Phá!" Lăng Hàn thản nhiên nói. Kiếm khí đánh tới, năm ngón tay của Cổ Lượng vỡ tan. Cổ Lượng há hốc mồm, không thể tin được. Đó là công kích của hắn, một Hằng Hà Cảnh trung cực vị! Sao có thể bị phá tan dễ dàng như vậy? Hắn không tin chỉ sau một năm, Lăng Hàn lại lột xác đến thế. "Coi thường ngươi!" Cổ Lượng không hoảng hốt, xương cốt trong cơ thể phát sáng, một toà sát trận vận chuyển, thân thể hắn hiện ra ánh sáng Ngũ hành, âm dương khí. Hắn cũng khắc Âm Dương Ngũ Hành Trận! "Cút về!" Hắn hét lớn, thôi phát trận pháp đến cực hạn, không dám khinh thường Lăng Hàn nữa.

Lăng Hàn cười nhạt, Cổ Lượng chỉ có một Âm Dương Ngũ Hành Trận, còn chàng thì sao?

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!