Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 309

Chương 309: Thiên Ý Đao: Bất Tử Hồn

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1541 đến 1545 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt, nơi tham vọng và sức mạnh tối thượng được phơi bày trên những phù thạch bay lơ lửng. Tác giả khéo léo lồng ghép những màn đối đầu gay cấn, từ sự tính toán ngầm giữa đồng đội đến những trận chiến cá nhân đỉnh cao, hé lộ bản chất tàn khốc của con đường tu luyện. Sự xuất hiện của Lăng Hàn như một ẩn số, cùng màn đối đầu nảy lửa với thiên tài Cổ Đạo Nhất, đã nâng tầm kịch tính, chứng minh rằng ngay cả những bí thuật cổ xưa nhất cũng có thể bị thách thức bởi ý chí kiên cường và những khả năng phi thường. Đoạn kết bỏ lửng đầy kịch tính, khiến người đọc không khỏi tò mò về số phận của Lăng Hàn trước đòn chí mạng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trên những phù thạch chênh vênh giữa không trung, cuộc chiến giành quyền vươn lên đỉnh tháp đã diễn ra với sự khốc liệt chưa từng có. Lăng Hàn, với thân thể kiên cố như thép, có thể ung dung đón nhận mọi đòn công kích từ các Vương giả xung quanh mà không hề hấn gì, nhưng những tảng đá dưới chân hắn lại không được may mắn như vậy. Vũ Hoàng, ngược lại, chọn một con đường bá đạo: không thèm để mắt đến phù thạch đối thủ, mà trực tiếp nhắm vào bản thân kẻ địch. Oanh kích mục tiêu, nếu đối thủ gục ngã, phù thạch tự khắc sẽ thuộc về hắn. Tuy nhiên, cách này khó hơn gấp bội, nhưng Vũ Hoàng lại cực kỳ tùy hứng và ngang tàng.

Nhiếp Thiên Thành và Đan Kinh Nghĩa, dù bất mãn đến tận xương tủy với phong thái của Vũ Hoàng và Lăng Hàn, nhưng giờ đây họ đã kiệt sức, không còn hơi sức để bộc lộ cảm xúc. Từ Nhiên và Thiên Phượng Thần Nữ cũng gia nhập chiến trận, trong khi Vô Tương Thánh Nhân, vì tự trọng thân phận, không muốn phí sức với những "tiểu bối" này. Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng đóng vai trò tổng chỉ huy, sẵn sàng ứng cứu bất cứ ai gặp nguy hiểm.

Dù số người tham chiến không nhiều, nhưng thực lực của họ lại vượt trội. Vũ Hoàng dẫn đầu, tung hoành ngang dọc, đánh bại đối thủ và phá nát phù thạch, mở đường cho nhóm Lăng Hàn. Thế nhưng, ngay cả khi đánh bại những đối thủ mạnh mẽ như vậy, họ cũng chỉ tiến lên được vài trượng. Điều này cho thấy, việc leo lên hàng trăm trượng trong giai đoạn thứ hai khó khăn đến mức nào. Đây không chỉ là đánh bại vài chục người, mà là một cấp độ lũy thừa của thử thách! Bởi vì để tiến lên, bạn phải giẫm lên vô số "thi thể" của kẻ bại trận. Dù có vô số người từ dưới liên tục đổ lên, nhưng với thời gian giới hạn chỉ ba ngày, việc này gần như là không thể. Vô số năm trôi qua, chưa từng có ai đặt chân lên phù thạch vàng óng, đủ để thấy độ khó của thử thách này.

Sau trận chiến, Nhiếp Thiên Thành lập tức quay sang Lăng Hàn và Vô Tương Thánh Nhân, buông lời chỉ trích gay gắt: "Hừ, hai người các ngươi ra vẻ lớn quá nhỉ? Mọi người đều ra tay, sao hai người các ngươi lại đứng yên?"

Đinh Bình và Cửu Yêu lập tức bước lên chắn trước Lăng Hàn, ánh mắt đầy uy nghiêm nhìn chằm chằm Nhiếp Thiên Thành. "Thứ nhất, trận chiến đã kết thúc! Thứ hai, điều này có cần sư phụ ta tự mình ra tay sao?" Họ kiêu hãnh đáp.

Nhiếp Thiên Thành tức đến sôi máu. Lăng Hàn quá ngông cuồng, lại chỉ dùng hai đệ tử để đối phó hắn! Hắn rõ ràng nhận ra tu vi của hai người này vừa bước vào Tinh Thần Cảnh, ở bên ngoài, hắn có thể dễ dàng trấn áp. Nhưng ở đây... hắn cười khẩy. Dù có Chuẩn Thánh khí trong tay, hắn cũng không dám chắc thắng, bởi lẽ hắn vừa chứng kiến thực lực của hai người này, một mình đối đầu hai người, hắn hoàn toàn không có phần thắng.

Đan Kinh Nghĩa đứng cạnh Nhiếp Thiên Thành, nói thêm: "Mọi người cùng ra tay, chẳng phải sẽ giải quyết trận chiến nhanh hơn sao? Đừng quên, chúng ta là một đội, phải đặt đại cục lên hàng đầu!"

Đinh Bình và Cửu Yêu định phản bác, nhưng Lăng Hàn vỗ vai họ, mỉm cười: "Được, vì đại cục, lần sau chiến đấu, ta sẽ ra tay."

Đan Kinh Nghĩa và Nhiếp Thiên Thành nhìn nhau, trong lòng dâng lên cảm giác khoái trá vì âm mưu đã thành công. Họ muốn nhắm vào Lăng Hàn, tất nhiên phải hiểu rõ thực lực của hắn. Biết người biết ta, mới bách chiến bách thắng. Hơn nữa, hai đệ tử đã kiêu ngạo như vậy, làm sao sư phụ lại tầm thường được? Hai người họ không muốn tự mình đẩy xuống hố lửa, nếu Lăng Hàn quá mạnh, họ sẽ chọn cách nhẫn nhịn. Lăng Hàn cười nhạt, tâm tư của hai kẻ này hiện rõ mồn một trong mắt hắn.

Quả nhiên, trong những trận chiến sau đó, Lăng Hàn đã ra tay. Hắn vung kiếm tùy ý, kiếm khí tung hoành, trông có vẻ không tệ, nhưng lại không để lộ bất kỳ điều gì đặc biệt hay bí ẩn. Vô Tương Thánh Nhân cũng ngứa tay, không kìm được tham gia chiến đấu, nhưng hắn không hề sử dụng khí tức Thánh Nhân – đó là át chủ bài, không đến thời khắc mấu chốt tuyệt đối không thể dùng. Chỉ có Loạn Tinh Nữ Hoàng vẫn đứng yên, không ra tay. Nhưng vẻ đẹp phong hoa tuyệt đại của nàng khiến ai nấy cũng phải ngưỡng mộ, ai sẽ trách nàng chứ?

Tám trăm trượng, chín trăm trượng, rồi 990 trượng. Đến độ cao này, số lượng đội ngũ thưa thớt dần, chỉ còn khoảng trăm đội. Đừng nhìn chỉ còn mười trượng cuối cùng, trên lý thuyết, chỉ có năm, sáu đội có thể tiến đến đỉnh. Mọi người càng thêm thận trọng. Hàng trăm đội ngũ này đều là những kẻ đã vượt qua vô vàn gian nan, đội nào mà không có thực lực mạnh mẽ? Lỡ đụng phải cường địch, họ sẽ rơi xuống vực sâu, rồi lại phải từng bước chiến đấu lên.

"Giết!" Sau một khoảng dừng ngắn ngủi, cuộc loạn chiến lại tiếp diễn.

Nhóm Lăng Hàn cuối cùng cũng gặp phải một đội ngũ mạnh mẽ. Trong tình huống Loạn Tinh Nữ Hoàng không ra tay, và Lăng Hàn cũng không dốc toàn lực, hai bên giao tranh giằng co suốt gần nửa ngày mới phân định thắng bại. Đối thủ bại trận! Đội của Lăng Hàn lại tiến lên một bậc. Nhìn sang, hai đội của Cổ Đạo Nhất cũng đã lên cao hơn một tầng, cho thấy sức chiến đấu mạnh mẽ của họ.

Và lúc này, những Vương giả đỉnh cấp cuối cùng cũng lộ diện tài năng. "Tử Thần Phong!" Bắc Hoàng nhìn về phía xa xa, nơi có một đội bảy người. Chàng trai ở giữa có mái tóc tím bồng bềnh, trên đầu mọc một cặp sừng, nhưng điều đó không hề làm giảm đi vẻ anh tuấn của hắn. "Mấy ngàn năm trước, ta từng giao đấu với hắn, bại ngay chiêu đầu tiên."

Lăng Hàn gật đầu: "Hắn đã tu ra Tinh Thần Cực Cảnh!" Nếu tu vi tương đương, bất kể là ai cũng không thể đánh bại Bắc Hoàng chỉ bằng một chiêu.

"Long Hương Nguyệt!" Nhiếp Thiên Thành nhìn về một nơi khác, con ngươi co rút lại, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Đó là một nữ tử có vóc dáng mê hoặc lòng người, khoác trên mình lớp vảy vàng óng, đội mũ giáp đầu rồng. Mái tóc búi gọn trong mũ giáp, lấp ló vài sợi, nàng toát ra khí chất anh dũng, tràn đầy sinh cơ và sức sống kinh người, như một Chân Long hóa hình người, tinh lực dồi dào. Nàng một mình một kiếm, không hề lập đội hay có thị vệ, vẻ ngoài độc lập và phi phàm.

"Thiên Hạ Đệ Nhị!" Đan Kinh Nghĩa kinh ngạc thốt lên, đó là một Vương giả cấp ba, đứng trên đỉnh cao của các thiên kiêu. Lăng Hàn nhìn sang. Thiên Hạ Đệ Nhị tuyệt nhiên không phải một mỹ nam tử, nhưng vóc người cao lớn, cao hơn người thường cả một cái đầu, thân hình cường tráng, làn da ngăm đen, cánh tay đầy lông lá rậm rạp, khuôn mặt râu ria xồm xoàm. Thoạt nhìn, hắn giống hệt một con Hắc Hùng. Chỉ xét về ngoại hình, người này hoàn toàn không có chút phong thái nào của một cao thủ, không phiêu dật, không linh hoạt. Đi trên phố, ai cũng sẽ nghĩ hắn là một tên côn đồ vô lại.

Nhưng đây chính là một vị Vương giả đỉnh cấp, cái tên "Thiên Hạ Đệ Nhị" đã nói lên tất cả. Thiên Hạ Đệ Nhị không đơn độc, hắn dẫn theo một đội ngũ toàn những cô gái xinh đẹp như hoa, yểu điệu thướt tha. Điều này khiến hắn trông hoàn toàn lạc lõng, không nói là "hoa tươi cắm bãi phân trâu", thì cũng là "mỹ nữ và dã thú".

"Tại sao không có Loạn Tinh Nữ Hoàng?" Thạch Hoàng lẩm bẩm. Hắn chưa từng thấy nữ hoàng, và nhóm Lăng Hàn cũng chưa giới thiệu, nên hắn vẫn đang tìm kiếm, nhưng không ai phù hợp với lời đồn đại. Bắc Hoàng và Nhiếp Thiên Thành cũng tìm kiếm, nhưng cũng đều bối rối. Họ không thể ngờ rằng Loạn Tinh Nữ Hoàng đang ở ngay trước mắt họ.

Vút! Long Hương Nguyệt là người đầu tiên ra tay. Nàng lao thẳng vào một đội ngũ mười hai người. Chỉ cần đánh bại họ, nàng sẽ ngay lập tức đoạt được mười hai khối phù thạch và có thể leo lên đỉnh. "Hừ, dù ngươi là Vương giả cấp ba, nhưng một mình đối đầu nhiều người, ngươi không thể thắng!" Đội ngũ đó phấn khởi phản kích. Mỗi người đều là Vương giả cấp hai, và trong tay họ là những Bảo khí mạnh mẽ, thậm chí có cái không thua kém cành đào của Nhiếp Thiên Thành hay Lục Nguyên Sơn của Đan Kinh Nghĩa.

Long Hương Nguyệt xuất kiếm, một kiếm chém ra, tựa như Phi Tiên từ trời giáng xuống, tỏa ra khí tức huyền ảo vô tận. Nàng cực kỳ hung hãn, từ chính diện xông vào. Vảy giáp trên người nàng phát sáng, mũ giáp như sống lại, hóa thành một đầu rồng thực sự. Nó gầm thét, Long uy cuồn cuộn, ngay cả Vương giả đỉnh cấp cũng cảm thấy áp lực. Chân Long, khi trưởng thành sẽ đạt đến Cảnh Giới Sáng Thế, là huyết mạch mạnh mẽ nhất Thần giới. Một người một kiếm, nàng hung hãn đến mức đánh tan đội ngũ mười hai người kia không còn manh giáp. Nàng hung hăng cướp đoạt mười hai khối phù thạch, thân hình lập tức bay lên, dẫn đầu phá tan đỉnh thung lũng.

Ngay lập tức, trên phù thạch vàng óng xuất hiện một đồng hồ cát, và cát vàng bắt đầu chảy xuống. Có người đã phá vỡ giai đoạn đầu, tranh giành để tiến vào giai đoạn hai! Nhưng giờ đây, Long Hương Nguyệt không thể tiến lên nữa, vì xung quanh không ai cùng cấp độ với nàng. Dù nàng hạ xuống hai trượng, người khác lên hai trượng, thì cũng chỉ rút ngắn được bốn trượng mà thôi. Nàng đành phải chờ đợi.

Các đội ngũ khác cũng bắt đầu chém giết. Thời gian đếm ngược đã bắt đầu, không thể không gấp gáp. Vương giả đến đây, ai mà không có dã tâm muốn leo lên đỉnh? Sau một trận ác chiến, các đội ngũ có Vương giả đỉnh cấp dần dần leo lên cao, lần lượt xông lên đỉnh ngọn núi. Và lúc này, các đội ngũ đều tự động giải tán. Có thể thấy, chỉ cần hai người tiếp cận, phù thạch dưới chân họ sẽ bắt đầu tan rã. Nếu không giao thủ, thì chỉ có "đồng quy vu tận" mà thôi. Cứ như vậy, việc liên thủ gần như trở thành bất khả thi.

Nhiếp Thiên Thành và Đan Kinh Nghĩa nhìn nhau, rồi bất ngờ đồng loạt ra tay, đánh thẳng vào phù thạch dưới chân Lăng Hàn. Nhẫn nhịn lâu như vậy, chính là vì khoảnh khắc này! Họ đã không thể chờ đợi được nữa để nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lăng Hàn, chắc chắn sẽ rất "tươi đẹp".

Lăng Hàn đột nhiên xoay người, khóe miệng nở một nụ cười quái dị. Trong lòng Nhiếp Thiên Thành và Đan Kinh Nghĩa đều chấn động mạnh. Họ ra tay cực kỳ đột ngột, lẽ ra Lăng Hàn không thể phòng bị. Nhưng Lăng Hàn lại không hề hoảng sợ, trái lại còn nhìn họ với nụ cười quái dị, điều này có nghĩa là... đối phương đã sớm đề phòng họ! Khá lắm tiểu tử, thân là người của một đội, lại mưu mô đến vậy, đề phòng đồng đội! Cũng chỉ có họ mới dám nghĩ như vậy, mà không tự vấn lương tâm rằng chính họ đã ra tay với Lăng Hàn.

Lăng Hàn nhếch miệng cười, hai nắm đấm cùng lúc tung ra. Vù! Uy thế đáng sợ ập tới, lực lượng của hai người kia lập tức bị giảm đi hai tinh. Hai tinh! Khái niệm này có ý nghĩa gì? Hiện tại mọi người đều là Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, cùng là Vương giả cấp hai, thì lực lượng dù có khác biệt cũng rất nhỏ. Nhưng giờ đây, họ lại bị giảm đi hai tinh lực lượng, tức là giảm đi gấp trăm lần! Chuyện này làm sao mà chơi?

Oành, oành! Ngay lập tức, họ bị đánh bay khỏi phù thạch, kêu thảm thiết bay ngang ra ngoài. Nhưng đó chưa phải là kết thúc. Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng ra tay, bàn tay nhỏ bé đánh ra, hóa thành hai ngọn núi lớn, oanh! Đập thẳng vào người hai người. Đùng, đùng! Máu bắn ra, xương cốt gãy lìa, họ bị một đòn chấn nát xương cốt. Nếu không có đòn của Lăng Hàn tước đi hai tinh lực lượng, thì dù không phải đối thủ của Vương giả cấp ba, họ cũng không thể bị trọng thương ngay lập tức như vậy. Nhưng giờ đây, tương đương với việc Lăng Hàn và Loạn Tinh Nữ Hoàng liên thủ, hỏi thế gian, có mấy người có thể sánh ngang? Trong số đó chắc chắn không có hai người Nhiếp Thiên Thành.

Hai người kêu thảm thiết. Hai quyền của Lăng Hàn còn đỡ, chỉ đánh bay họ khỏi phù thạch, gây chút thương nhẹ. Nhưng cú đánh bổ sung của Loạn Tinh Nữ Hoàng lại khiến họ trọng thương. Điều này không đủ để chết, nhưng có thể khiến họ ít nhất trong vài năm không thể chiến đấu hết sức. Hai người rơi xuống, nhìn Loạn Tinh Nữ Hoàng kiêu hãnh đứng trên bầu trời, đột nhiên ngộ ra. Dựa vào, đây chẳng phải là Vương giả Sát Thủ sao? Quả nhiên, họ đã bị "chôn vùi" một cách tàn nhẫn.

Khoảnh khắc này, trong lòng họ không biết là tư vị gì, nhưng sự ghen tị và đố kỵ đối với Lăng Hàn lại tăng lên gấp bội. Rời khỏi đây, họ nhất định phải tìm Lăng Hàn tính sổ, dám âm mưu hại họ!

Lúc này, số lượng Vương giả tiến vào giai đoạn hai đã gần năm mươi người. Ở đây, không thể liên minh nữa, mỗi người chỉ có thể chiến đấu độc lập, nhiều nhất là tách ra vài người mà thôi. Nhóm Lăng Hàn cũng tản ra. Họ đương nhiên sẽ không giẫm lên "thi thể" của người thân để tiến lên, vì vậy, họ tách ra một chút để tránh giao chiến. Dù vậy, chắc chắn sẽ có vài người bị đào thải sớm, nhưng đó là điều không thể tránh khỏi.

Tất cả mọi người đều tự chiến. Đến bước này, không ai có thể liên thủ nữa, chỉ có thể dựa vào thực lực của bản thân. Lúc này mới công bằng. Lăng Hàn thoải mái tay chân, bắt đầu đại chiến. Hắn không hề sử dụng toàn bộ thực lực, chỉ dật động Thiên uy mà thôi. Nhưng ở nơi này, Thiên uy thực sự rất đáng sợ, gần như có thể coi là lợi khí mạnh nhất.

Lực lượng của mọi người tương đương, nhưng ngươi gặp ta lại bị giảm gấp trăm lần lực lượng, chuyện này làm sao mà chơi? Lăng Hàn một đường đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, căn bản không có đối thủ. Độ cao của hắn cũng từng bước tăng lên, và số người có thể sánh ngang với hắn càng ngày càng ít, rất nhanh chỉ còn lại mười người.

Loạn Tinh Nữ Hoàng, Vũ Hoàng, Vô Tương Thánh Nhân, Tử Thần Phong, Long Hương Nguyệt, Thiên Hạ Đệ Nhị, Cổ Đạo Nhất, Lăng Hàn. Hai người cuối cùng vô cùng xa lạ, trước đó giống Lăng Hàn, cực kỳ biết điều, nhưng sau khi chiến đấu bắt đầu, họ liền trở nên mãnh liệt, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, nghiễm nhiên vô địch. Bắc Hoàng và Thạch Hoàng không bị đánh rớt, nhưng giờ đây họ đã có một khoảng cách đáng kể so với đội hình dẫn đầu. Đinh Bình, Cửu Yêu, Từ Nhiên, Thiên Phượng Thần Nữ cũng rơi vào đội hình thứ hai. Phía dưới, càng nhiều người đang tiến lên, đó là những đội hình thứ hai, thứ ba trước đây, giờ đều anh dũng xông về phía trước.

"Khó mà tin nổi, bốn người kia nghe nói đều đến từ cùng một tinh vực." Có người chỉ vào bốn người Lăng Hàn, Loạn Tinh Nữ Hoàng, rồi lại chỉ vào bốn người Thiên Phượng Thần Nữ. "Họ cũng vậy!" "Một tinh vực lại xuất hiện tám Vương giả, hơn nữa thứ hạng đều cao như vậy?" "Trời ơi!" Những người phía dưới đều ôm đầu, cảm thấy khó tin. Trong một tinh vực nhỏ lại có thể xuất hiện nhiều Vương giả hàng đầu như vậy, điều này khiến những người đến từ tinh vực lớn, tinh vực cực lớn làm sao chịu nổi?

"Tuy nhiên, ai có thể cười đến cuối cùng, còn phải xem những trận chiến tiếp theo." "Ta càng coi trọng Cổ Đạo Nhất, nghe nói tư chất vô song, đứng đầu kim cổ!" "Ta cũng vậy!" "Đó là người duy nhất có thể khiến Vương giả đi theo, thực lực tất nhiên nghiền ép Vương giả khác." "Ta ủng hộ Loạn Tinh Nữ Hoàng, không có nguyên nhân, chỉ là yêu thích." "Ta cũng ủng hộ Loạn Tinh Nữ Hoàng!" "Ồ, hai người kia là ai, hình như chưa từng thấy." "Ha, đó là do ngươi kiến thức nông cạn. Người mặc quần áo xám, gọi Hồng Ma, chính là đệ tử của Thiên Lão Thánh Nhân, Vương giả cấp ba!" "Cái gì, lại thêm một tên Vương giả cấp ba!" "Khà khà, người áo lam kia là một tán tu, nhưng phúc duyên kinh người, một đời kỳ ngộ vô số. Hắn cũng là Vương giả cấp ba, tên Trình Tiểu Phàm." "Trình Tiểu Phàm... không hề tầm thường chút nào!" "Ta vẫn xem trọng Cổ Đạo Nhất, đây là thiên tài ứng thiên địa đại thế mà sinh, nhất định sẽ chiếu sáng thiên cổ."

Càng nhiều người nghiêng về Cổ Đạo Nhất. Người này quá phi phàm, có tiên vận gia thân. Trong thập đại cường giả, hắn là người chói mắt nhất, tựa như một vầng mặt trời, những người khác nhiều nhất chỉ là những đốm sáng nhỏ bé mà thôi, kém xa.

Giữa bầu trời, Cổ Đạo Nhất đứng chắp tay. Hắn nhìn về phía Lăng Hàn, nở một nụ cười, nhưng cực kỳ cao ngạo: "Không ngờ ngươi còn có chút thực lực, lại có thể đạt đến bước này, còn dám đối mặt ta."

Lăng Hàn đương nhiên sẽ không kinh sợ, đối chọi gay gắt: "Ngươi từ trong ổ ra, ta làm sao có thể sợ ngươi?"

Cổ Đạo Nhất bật cười. "Trước mặt ta, bất kỳ thiên kiêu nào cũng chỉ có thể cúi đầu, cái gọi là Vương giả chỉ là bụi bặm. Nơi ta đi qua, tất cả sinh linh đều nằm rạp xuống…"

Hắn chưa nói hết lời, một ánh kiếm hoa lệ đã chém qua. Lăng Hàn xuất kiếm: "Nằm rạp muội muội ngươi, đến đây đánh một trận, dạy ngươi làm người!"

Khóe miệng Cổ Đạo Nhất không khỏi co giật. Trước đó, Lăng Hàn đã kích thích ngạo khí của hắn, khiến hắn quyết định tha cho Lăng Hàn một mạng. Dù sao đây là người đầu tiên trong hàng tỷ năm nói chuyện với hắn như vậy, rất có ý nghĩa. Hắn muốn cho đối phương chứng kiến vinh quang của mình. Nhưng tuyệt đối không ngờ, miệng của người này lại độc đến thế, gần như có chút phong thái của con Đại Hắc Cẩu kia.

Nhưng ánh kiếm đã ập tới, hắn không thể không chống đỡ, một chưởng phất ra. Ánh kiếm và chưởng lực va chạm, oanh! Ngay lập tức tan nát, tạo thành một làn sóng xung kích cường liệt, khiến phù thạch bốn phía rung chuyển, tựa như con thuyền giữa biển cả. Sau khi sóng xung kích tan đi, chỉ thấy Lăng Hàn và Cổ Đạo Nhất đứng song song, đều lộ ra chiến ý hừng hực.

"Thực sự là coi thường ngươi!" Cổ Đạo Nhất nói nhỏ. "Tuy nhiên, trước mặt ta, tất cả thiên tài đều chỉ là cặn…"

Xoạt! Lại một kiếm quét tới. Dựa vào, ngươi xong chưa vậy, dù muốn đánh, để ta nói xong cũng không được sao? Cổ Đạo Nhất giận dữ. Hắn vốn là thiên kiêu Tiên Vực, hiện tại "lưu lạc" đến Thần giới, tự cho mình vẫn cực cao, có một loại cảm giác ưu việt mãnh liệt. Trong mắt hắn, Thần giới... chính là một nơi lạc hậu, nguyên thủy. Cảm giác ưu việt này, tựa như thiên kiêu Thần giới nhìn võ giả ở tiểu thế giới. Hiện tại, một con giun dế Hạ giới lại nhiều lần khiêu khích hắn, như phàm nhân đang khiêu chiến Thiên uy, há có thể không làm hắn phẫn nộ?

Xóa đi! Hắn hừ một tiếng, cả người lưu chuyển ra khí tức hỗn độn, có chư thiên tinh thần dị tượng hiện lên sau lưng hắn. Hắn như thiên thần đứng ngạo nghễ, phảng phất một cước liền có thể đạp nát một ngôi sao. "Giun dế vô tri, lại dám khiêu khích quyền uy của ta!" Hắn thò ra bàn tay lớn, một chỉ điểm ra. Nguyên lực ngưng tụ quy tắc đáng sợ, hóa thành một ngón tay, nhưng ngón tay này dài tới trăm trượng, to đến ba mươi trượng, nhắm về phía Lăng Hàn mà cuồn cuộn lao tới. Từng thần văn hiện lên, tản mát ra khí thế hoàn toàn vượt qua Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, trung cực vị, thậm chí đạt đến đại cực vị.

Phải biết, hiện tại tu vi của mọi người đều bị cắt đến tiểu cực vị sơ kỳ, nhưng uy lực đòn đánh này của hắn lại đạt đến đại cực vị. Sức chiến đấu này vượt qua bao nhiêu tinh? Đòn đánh này đánh ra, ai nấy đều biến sắc. Làm sao có thể mạnh đến thế? Từ tiểu cực vị sơ kỳ đến đại cực vị, dù cùng là sơ kỳ, thì cũng vượt qua trọn vẹn tám tinh sức chiến đấu. Đây là chuyện không nên xảy ra, trừ khi là Cực Cảnh áp chế, nhưng hiện tại làm sao có thể? Đây chính là Cổ Đạo Nhất, thiên kiêu đứng đầu vạn cổ! Lăng Hàn làm sao chặn được? Dù Lăng Hàn chặn được, phù thạch dưới chân hắn lại há có thể bảo toàn? Đòn đánh này tuyệt đối là khó giải.

Tất cả mọi người lắc đầu, có thể tiến vào đội hình đầu tiên, mười người này đều là Vương trong Vương xứng đáng. Nhưng so với Cổ Đạo Nhất, mỗi người đều muốn thua kém, đây căn bản không phải một cấp bậc.

"Xong đời rồi, muốn không chết, vậy cũng chỉ có từ bỏ phù thạch dưới chân, nếu không căn bản không có chỗ nào có thể trốn." "Ai bảo hắn muốn đi khiêu khích Cổ Đạo Nhất chứ? Nếu như hắn biết điều một chút, cùng Cổ Đạo Nhất kéo dài khoảng cách, cho dù không thể leo lên đỉnh, chí ít cũng có thể giữ được một vị trí khá cao." "...Thật giống như là Cổ Đạo Nhất khiêu khích hắn trước thì phải?" "Cổ Đạo Nhất là nhân vật cỡ nào, hắn tự nhiên có tư cách cuồng ngạo. Nếu Lăng Hàn có tự biết mình, liền phải lựa chọn thoái nhượng, chứ không phải đối chọi gay gắt." "Vì lẽ đó, đây là hắn tự tìm lấy." "Làm lại từ đầu đi!"

Không ít người đều nói mát, họ đều dùng thần ý giao lưu, như vậy tốc độ nhanh. Bằng không chỉ thời gian mở miệng, công kích của Cổ Đạo Nhất cũng đã ập đến.

Nhưng hành động của Lăng Hàn lại khiến tất cả mọi người kinh ngạc, bởi vì hắn không hề nhảy xuống phù thạch tự vệ, mà giơ tay, nhấn về phía người khổng lồ kia.

Điên rồi! Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều dâng lên ý nghĩ tương tự. Đây căn bản không phải Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị có thể tiếp được. Cố gắng chống đỡ, vậy là muốn chết. Rất nhiều người đều lắc đầu, Lăng Hàn thực sự quá không khôn ngoan, lại trổ tài huyết dũng như vậy. Cái này đã không phải muốn chết, mà là chết một cách ngu ngốc.

Oanh! Lăng Hàn nhìn như quét bụi chỉ tay ra. Mắt trần có thể thấy, cự chỉ bắt đầu mục nát, tốc độ nhanh kinh người. Khi nó thực sự ập đến trên người Lăng Hàn, nó đã tự mình đổ nát. Cái gì! Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều há hốc mồm, hoàn toàn không nói nên lời. Chuyện này... Mới vừa rồi còn nói một đòn của Cổ Đạo Nhất tuyệt không có Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị nào có thể địch, nhưng chỉ một cái chớp mắt, Lăng Hàn liền cho bọn hắn một cái tát rất mạnh. Ung dung hóa giải!

Đã nhiều năm như vậy, Lăng Hàn không ngừng tu luyện dưới Luân Hồi Thụ, lại uống không biết bao nhiêu Luân Hồi trà. Hắn đã nắm giữ Tuế Nguyệt Thiên Thu đến mức độ lô hỏa thuần thanh. Dù không có huyết mạch của Đinh gia, nhưng vận dụng Tuế Nguyệt Thiên Thu, hắn tuyệt đối vượt qua tuyệt đại bộ phận người của Đinh gia.

Cổ Đạo Nhất cũng lộ ra vẻ kinh ngạc. Tuy chỉ tay này cũng không phải toàn lực của hắn, nhưng hắn là ai? Thiên kiêu Tiên Giới, hiện tại càng là táng cửu thế mà tu ra Tiên thai, sức chiến đấu mạnh, ở Thần Giới cùng cảnh giới hẳn là vô địch. "Đây là... Lực lượng thời gian!" Hắn tỉ mỉ hồi ức, trên mặt kinh ngạc không khỏi càng thêm mãnh liệt. Dù Lăng Hàn nắm giữ lực lượng thời gian chỉ có thể nói là da lông, nhưng một con giun dế Hạ giới lại có thể chạm tới độ cao của quy tắc Thời Gian, điều này trong mắt hắn là không thể tưởng tượng. Ngay cả trong Tiên Vực, ngoại trừ huyết mạch truyền thừa, thì chỉ có tiến vào Trảm Trần mới có tư cách chạm tới quy tắc chí cao như vậy. Lẽ nào Lăng Hàn nắm giữ huyết mạch của Tiên Vực, giống như hắn, là bị Tiên Vực lưu vong? Không sai, nếu không như vậy, hắn làm sao biết sự tồn tại của Tiên Vực? Chẳng trách dám cùng mình hò hét, hóa ra cũng là đến từ Tiên Vực!

"Hừ, chỉ nắm giữ một ít da lông của lực lượng thời gian, cũng vọng tưởng ngăn trở ta?" Cổ Đạo Nhất lại uy nghiêm đáng sợ nói, trên mặt một bộ xem thường, nhưng trong lòng lại dâng lên báo động. Lực lượng thời gian, không giống người thường. Đánh nhau cùng cấp, hắn nhất định phải lấy ra thực lực chân chính.

Lăng Hàn cười nhạt nói: "Nằm mấy trăm triệu năm, nói thật đúng là không ít, kỷ kỷ méo mó nhiều quá rồi." Sắc mặt của Cổ Đạo Nhất không khỏi tối sầm lại, cái miệng này thật đúng là độc a! Hắn tu ra đời thứ mười, tâm thái cũng biến thành trẻ tuổi, cũng càng dễ bị khiêu khích, con mắt không khỏi híp lại, sát khí lưu chuyển. "Ngươi là tự tìm đường chết!" Hắn điều khiển phù thạch giết về phía Lăng Hàn, một chỉ điểm ra, đầu ngón tay diễm như máu, cực kỳ thê diễm: "Huyết Thần Chỉ!"

Lăng Hàn như cũ, là một Tuế Nguyệt Thiên Thu phất ra. Nhưng hắn lập tức phát hiện, uy lực của đòn đánh này cực kỳ ngưng luyện, thật giống như áp súc một ngọn núi thành trứng gà. Bởi vậy, diện tích bị Tuế Nguyệt Thiên Thu ảnh hưởng cũng biến thành rất nhỏ. Khi chỉ tay này bị không ngừng bóc ra từng mảng xác ngoài, cuối cùng chỉ còn dư lại một điểm nhỏ, uy lực của Tuế Nguyệt Thiên Thu cũng hoàn toàn biến mất, nhưng một điểm này lại bùng nổ ra lực phá hoại khủng bố.

Oanh! Đòn đánh này đánh vào trên người Lăng Hàn, mạnh mẽ oanh lui hắn mấy trăm trượng, nhưng khi đi tới biên giới của thung lũng, thân hình của hắn ngừng lại, có một đạo bình phong vô hình chặn hắn. Cổ Đạo Nhất lộ ra vẻ ngạo nghễ, cho rằng hắn không có cách nào đối phó loại lực lượng thời gian da lông này sao? Chuyện cười! Hắn không biết nắm giữ bao nhiêu bí pháp mạnh mẽ, đều là cấp bậc Tiên Vực, gốc gác cường đại đến không cách nào tưởng tượng.

Nhưng trong nháy mắt, vẻ ngạo nhiên trên mặt hắn nhất thời đã biến thành kinh ngạc. Bởi vì, Lăng Hàn hoạt động gân cốt một chút, một bộ người không liên quan. Đòn đánh này nếu nhắm ngay phù thạch dưới chân hắn, vậy Lăng Hàn chắc là sẽ bị đánh rơi. Nhưng oanh kích lên người của hắn, vậy thực xin lỗi, lực lượng của tiểu cực vị làm sao có khả năng trọng thương hắn? Cho dù là bí pháp của Tiên Vực cũng không được, bởi vì Bất Diệt Thiên Kinh đồng dạng truyền từ Tiên Vực, hơn nữa cấp bậc càng cao hơn!

Cổ Đạo Nhất kinh ngạc không thôi. Huyết Thần Chỉ là tuyệt học đời thứ hai hắn tu ra, ngưng lực lượng một thân của hắn, hóa thành một kích. Với bí thuật thời gian da lông của Lăng Hàn là căn bản không thể hoàn toàn hóa giải. Điều này quả thật như hắn dự liệu, nhưng thân thể của người này lẽ nào là Tiên Kim đúc thành sao? Ngay cả Cổ Đạo Nhất cũng không cách nào tưởng tượng, trên đời này làm sao có thể có thể phách biến thái đến thế, khiến hắn không nhịn được thay đổi sắc mặt.

"Ta sát, ta khẳng định bị hoa mắt a?" "Tiểu tử kia chịu đựng một đòn khủng bố như thế của Cổ Đạo Nhất, lại không hề hấn gì?" "Không không không, hắn vẫn bị thương." "Chó má, khóe miệng chảy chút huyết, đây cũng là tổn thương sao?"

Phía dưới tất cả mọi người ôm đầu, ngay cả Cổ Đạo Nhất triển khai tuyệt chiêu cũng không thể trọng thương, thể phách của Lăng Hàn đạt đến cấp bậc cỡ nào? Lăng Hàn chùi vết máu bên khóe miệng. Dù sao cũng là Cổ Đạo Nhất, cho dù bị tước đi tu vi, đòn đánh này vẫn tạo thành thương tổn nhất định cho hắn, bởi lẽ cường độ thể phách của hắn cũng theo cảnh giới bị tước đi.

Nhưng tổn thương như vậy là hoàn toàn không đáng kể. Trong nháy mắt, vô số đạo kiếm khí ngang dọc, chém về phía Cổ Đạo Nhất. Lôi Đình Kiếm Pháp! Xoạt xoạt xoạt! Mỗi một đạo kiếm khí đều nhanh vô cùng, nhất thời khiến Cổ Đạo Nhất lộ ra vẻ chật vật, không ngừng chống đỡ. Nhưng khi những kiếm khí này tiêu tan, quần áo trên người hắn cũng xuất hiện tổn hại, vài cọng tóc bị chặt đứt, trên gương mặt càng có một vết thương, máu tươi rỉ ra.

Cổ Đạo Nhất cũng bị thương! Thấy cảnh này, mọi người không nhịn được kinh ngạc thốt lên. Thị vệ của Cổ Đạo Nhất thì vô cùng phẫn nộ, hận không thể bước lên trời cao, nghiền nát Lăng Hàn. Trong lòng của bọn họ, Cổ Đạo Nhất chính là thần linh, chỉ có thể cúng bái.

Kia là Cổ Đạo Nhất, được ca ngợi là thiên tài mạnh nhất vạn cổ đến nay, nhưng dưới tình huống cảnh giới hoàn toàn tương đồng, hắn lại bị thương. Ngươi tới ta đi, không chịu thiệt. Tê, Lăng Hàn cũng thật mạnh! Cho đến lúc này, mới rốt cục có một bộ phận người khuynh hướng Lăng Hàn, cho dù không tin hắn có thể thắng, nhưng chí ít cũng nắm giữ tư cách đối kháng Cổ Đạo Nhất, là Vương giả mạnh mẽ nhất trong giới trẻ.

Cổ Đạo Nhất lau gò má, máu của hắn ngưng mà không chảy, chính là giọt giọt như châu. Hắn nhìn vết máu trên tay, sắc mặt càng ngày càng lạnh lẽo. Từ Tiên Vực hạ phàm, hắn trùng tu tám thế, mỗi một thế đều thuận lợi đạt đến Sáng Thế Cảnh đỉnh cao, không gặp phải một chút ngăn trở nào. Chuyện bị người đả thương đã bao nhiêu năm không xảy ra rồi? Hắn táng chín thế thân, mười đời mới thành Tiên thai, tu là pháp môn của Tiên Vực. Nghĩ như thế nào cũng hẳn là cùng cấp vô địch, cho dù phóng tới Tiên Vực, hắn cũng tự tin ít có thiên tài có thể cùng hắn ngang hàng, nhưng nói đến muốn thắng hắn, vậy tuyệt đối là chuyện không thể nào.

Nhưng ở Thần giới mà hắn cho rằng là nguyên thủy, lại nhô ra một người có thể ngang hàng. Thậm chí, đối phương vẫn chưa tu ra Cực Cảnh thứ ba, trên lý thuyết về vận dụng lực lượng, quy tắc là thua kém hắn một chút xíu. Này chẳng phải là đánh nhau cùng cấp hắn thất bại sao? Không!

Cổ Đạo Nhất một lần nữa nhìn về phía Lăng Hàn, lấy thần thức truyền âm nói: "Ta lấy cửu thế thân tu ra mười đời Tiên thai, mỗi một thế đều tu tuyệt thế thần thông. Ngươi có thể ngăn ta mấy đời thần thông?"

"Phóng ngựa đến đây đi!" Lăng Hàn cười to, hai tay của hắn chuyển động, từng đạo từng đạo kiếm khí bắn ra, lột bỏ về phía Cổ Đạo Nhất. Hắn cũng hết sức tự phụ, nếu Cổ Đạo Nhất không dùng binh khí, hắn cũng cất đi Tiên Ma Kiếm.

"Thiên Ý Đao!" Cổ Đạo Nhất đột nhiên biểu hiện âm trầm, cả người tỏa ra đao ý lạnh lẽo âm trầm, thật giống như hóa thành một tuyệt thế thiên đao, có thể chém hết tất cả. Trên mặt Lăng Hàn mang theo mỉm cười, nhưng trong lòng dâng lên đề phòng mãnh liệt. Nhìn Loạn Tinh Nữ Hoàng, Vô Diện đuổi bản tố nguyên, đều có dính líu quan hệ tới Tiên Vực, chính là cường giả bị Tiên Vực lưu vong, trong cơ thể chảy huyết thống Tiên Vực, có thể vận dụng bí pháp của Tiên Vực. Nhưng so với Cổ Đạo Nhất, lại kém xa lắm. Hắn chính là cường giả Tiên Vực, chỉ là tự táng thân, sống một đời lại một đời. Mỗi qua một đời, hắn liền đổi huyết mạch một lần, tu thêm một môn thần thông. Tuy Lăng Hàn không biết nguyên lý, nhưng hẳn có quan hệ tới Cửu Tử Thiên Công. Đây là một vị cường giả Tiên Vực sống sót, chỉ là hiện tại tu vi bị tước đi, nhưng cơ sở càng thêm chất phác, thể chất vô cùng mạnh mẽ. Hắn triển khai bí pháp, tuyệt không thể coi thường.

Sự thực cũng như thế, trên đỉnh đầu Cổ Đạo Nhất hiện ra một tuyệt thế thiên đao, dài tới vạn trượng, đen kịt như mực, khiến người ta liếc mắt nhìn tâm thần liền run rẩy, phảng phất linh hồn bị hút ra khỏi thân thể. Thiên Ý Đao, đại biểu trời cao chém ngươi một đao, không tổn thương thân thể, chỉ chém thần hồn!

"Thương Sinh Tịch Diệt!" Cổ Đạo Nhất chỉ tay về phía Lăng Hàn, xoạt! Thiên đao chém qua, đại diện cho thiên địa đại đạo, không có gì có thể kháng cự. Lăng Hàn đánh ra Tuế Nguyệt Thiên Thu, Tiên thuật đối kháng Tiên thuật. Tuế Nguyệt Thiên Thu cũng không cách nào kiến công, thiên đao này chỉ bị suy yếu ba phần mười, vẫn lấy đại khí thế, đại uy năng chém tới hắn. Điều này rất bình thường, Tiên thuật ở Thần Giới có thể coi vô địch, nhưng phóng tới Tiên Vực, khẳng định có vô số pháp môn có thể ngang hàng, nếu không thì, chẳng phải Đinh gia có thể xưng bá Tiên Vực sao?

Oanh! Một đao chém xuống, khó mà tin nổi đến cực điểm. Bây giờ thân đao còn bảy, tám ngàn trượng đều chém vào trong thân thể của Lăng Hàn, sau đó biến mất không còn tăm hơi. Đây cũng không phải thực chất, mà là thiên ý, tự nhiên vô hình, chém chính là thần hồn.

"Ha ha!" Cổ Đạo Nhất cười to. Bị Thiên Ý Đao chém trúng, vậy thần hồn tự nhiên không dư thừa mảy may, đều sẽ bị chém chết, từ ngay về sau, trên đời không còn người gọi là Lăng Hàn nữa. Hắn hơi có chút tiếc nuối. Trong mắt hắn, Lăng Hàn hẳn cũng là người của Tiên Vực. Dù không giống như hắn, là trực tiếp từ Tiên Vực đến, chí ít cũng là đời sau của người Tiên Vực lúc trước bị lưu vong, có thể nói đồng nguyên. Nếu có thể, hắn rất muốn thu phục Lăng Hàn, đi theo mình, chứng kiến mình ngày sau tiến vào Tiên Vực, sáng lập bá nghiệp vô thượng. Bởi vì cùng là người lưu vong, loại tán đồng này làm cho hắn càng thêm thoải mái.

Những người khác không rõ, sao một đao uy mãnh như vậy chém qua, lại bình tĩnh như thế chứ? "Đó là đao chém thần hồn, nhìn như vô cùng lớn, kỳ thực vô hình, đương nhiên sẽ không tạo thành động tĩnh lớn." Có một vị đại nhân vật mở miệng giải thích, là đại biểu mà Tinh Sa Vũ Viện phái ra, cường giả Hằng Hà Cảnh. Lời vừa nói ra, tất cả mọi người ngơ ngác. Phải biết cho dù là ở Thần Giới, mọi người cũng cơ bản là tu luyện lực lượng thân thể. Thần hồn xác thực sẽ tu luyện, nhưng chỉ lấy lớn mạnh làm chủ, so với cảnh giới, sẽ không thâm nhập quá nhiều. Nói cách khác, nếu như bọn họ gặp gỡ Cổ Đạo Nhất, khả năng 100 người liên thủ cũng vô dụng, một Thiên Ý Đao chém qua, bọn họ đều trở thành một cái xác không.

"Ai, kỳ thực gã kia cũng rất bất phàm, lại bị chém chết như thế." "Thiếu một Vương giả đỉnh cấp a!" "Thực sự là đáng tiếc." "Ồ, không đúng!" Nếu như tên này chết, phù thạch dưới chân của hắn không phải sẽ bị Cổ Đạo Nhất hấp thu sao? Có người đột nhiên kêu lên.

Tất cả mọi người trợn to hai mắt, lần thứ hai nhìn chăm chú lên người Lăng Hàn. Con mẹ nó, đừng nói tên này còn chưa chết nha.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!