Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 308

Chương 308: Đại Chiến Trầm Uyên Khởi

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1536 đến 1540 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh hỗn loạn nhưng đầy kịch tính, nơi cơ duyên và hiểm nguy đan xen tại Trầm Uyên Cốc. Sự xuất hiện của Đại Hắc Cẩu đã phá vỡ bầu không khí căng thẳng, mang đến những tình huống dở khóc dở cười, đồng thời bộc lộ phẩm chất kiêu ngạo nhưng đầy rắc rối của nó. Tác giả khéo léo xây dựng những xung đột ngầm giữa các thành viên, đặc biệt là sự đối đầu giữa Lăng Hàn và hai kẻ ngạo mạn, báo hiệu những thử thách không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ nội bộ. Trong khi đó, sự hiện diện uy nghi của Cổ Đạo Nhất, cùng với những bí ẩn về Tiên Thai và Thần Thụ, hé mở những tầng lớp sâu sắc hơn về thế giới tu tiên, hứa hẹn một cuộc cạnh tranh khốc liệt giữa các thiên tài.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Bắc Hoàng, với vẻ mặt trầm tĩnh, chỉ tay về phía một thanh niên khác, giới thiệu: "Đan huynh là đệ tử của Lục Sơn Thánh Nhân." Đan Kinh Nghĩa, người được nhắc đến, khẽ gật đầu về phía Lăng Hàn, ánh mắt lộ rõ vẻ kiêu ngạo đến khó chịu. Cả Đan Kinh Nghĩa và Nhiếp Thiên Thành, người Bắc Hoàng giới thiệu trước đó, đều toát lên một khí chất ngạo mạn, khiến Lăng Hàn thầm nghĩ, hai kẻ này sớm muộn gì cũng sẽ gây rắc rối.

"Người đâu? Chẳng phải đã đủ mười hai người rồi sao?" Đan Kinh Nghĩa cất tiếng, sự thiếu kiên nhẫn hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn không khỏi bực bội khi phải chờ đợi, cho rằng Lăng Hàn và những người khác đã quá chậm trễ. Bắc Hoàng vội vàng giảng hòa: "Lăng huynh, mười hai người đã tề tựu đủ rồi, Trầm Uyên Cốc cũng sắp mở cửa, chúng ta lên đường ngay thôi." Lăng Hàn gật đầu đồng ý, nhưng ánh mắt vẫn thoáng lướt qua hai kẻ ngạo mạn kia, linh cảm chẳng lành.

Ngay sau khi nhận được tin tức về Trầm Uyên Cốc, nhóm Vũ Hoàng đã ngừng khiêu chiến, nhanh chóng tập trung tại phòng khách. Khi Loạn Tinh nữ hoàng xuất hiện, một luồng khí chất siêu phàm lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Dù dung mạo nàng ẩn khuất, nhưng tư thái và khí chất ấy đủ khiến Nhiếp Thiên Thành và Đan Kinh Nghĩa kinh ngạc đến ngẩn ngơ, quên cả vẻ kiêu căng thường ngày. Cả hai vội vàng tự giới thiệu, mong muốn gây ấn tượng: "Tại hạ Đan Kinh Nghĩa!", "Tại hạ Nhiếp Thiên Thành." Ngay cả Thạch Hoàng và Bắc Hoàng cũng không khỏi trầm trồ, nhưng vì coi Lăng Hàn là bạn, họ giữ thái độ mực thước hơn.

Tuy nhiên, Loạn Tinh nữ hoàng là ai? Nàng là hiện thân của sự kiêu ngạo tối thượng. Nàng hoàn toàn phớt lờ lời chào của hai người, ánh mắt chỉ dành cho Lăng Hàn. Điều này khiến Nhiếp Thiên Thành và Đan Kinh Nghĩa càng thêm khó chịu, ánh mắt họ lóe lên tia sáng khác lạ, chất chứa những ý đồ khó lường đối với Lăng Hàn. "Lên đường thôi," Lăng Hàn dứt khoát. Cả mười hai người cùng nhau khởi hành về phía Trầm Uyên Cốc.

Quãng đường không gần, phải mất hai ngày dù họ đã dốc toàn lực di chuyển. Nhưng thời gian vẫn còn dư dả. Khi đến nơi, Trầm Uyên Cốc đã chật kín người. Cơ duyên ngàn năm khó gặp này, lại không hạn chế tu vi quá mức và cho phép tổ đội, khiến vô số cường giả đổ về. Ai cũng muốn thử vận may, hy vọng thay đổi vận mệnh, từ thiên kiêu thành Vương giả, từ Vương giả thành Vương trong Vương! Khắp thung lũng, người đông như mắc cửi, tạo thành một biển người đen kịt. Cả thung lũng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, sáng rõ nhưng không hề chói mắt.

"Đây thực sự là một cuộc long tranh hổ đấu!" Mọi người đều cảm thán. Đây có thể coi là màn diễn tập trước khi bước vào Tinh Sa Vũ Viện. Ngay cả Tinh Sa Vũ Viện cũng cử người đến giám sát, vừa để đề phòng biến cố, vừa để tuyển chọn những hạt giống tốt. Bởi lẽ, thiên phú chỉ là một phần, thực chiến mới là thước đo của Vương giả. Chín phần mười Vương giả đều tề tựu nơi đây. Chỉ những ai chưa đạt hoặc đã vượt qua Tinh Thần Cảnh mới không thể tham gia, chỉ có thể đứng ngoài quan sát.

Lăng Hàn đưa mắt tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy vài Vương giả từ Trường Quang Tinh Vực, họ đang đứng cùng nhau. Trong Thần giới, việc những người cùng tinh vực tự nhiên nảy sinh sự thân cận là điều hiển nhiên, đặc biệt khi Trường Quang Tinh Vực không quá mạnh, chỉ có ba Vương giả. Lăng Hàn cũng nhìn thấy Vô Diện, nhưng vì khoảng cách quá xa, anh không đến chào hỏi.

Và rồi, Cổ Đạo Nhất! Lăng Hàn, có lẽ là người đầu tiên trong Thần giới biết đến sự tồn tại của hắn, nhưng trước đây chỉ nghe danh mà chưa thấy mặt. Giờ đây, anh cuối cùng cũng được chứng kiến. Hắn quá nổi bật, như hạc giữa bầy gà, xung quanh hắn không một ai dám đứng gần trong phạm vi mười trượng, một vòng người vây quanh, ánh mắt cuồng nhiệt như tôn thờ. Cổ Đạo Nhất không hề điển trai xuất chúng, nhưng làn da hắn như ngọc, mái tóc đen nhánh như mực, toát ra một khí chất phiêu dật khó tả. "Đây chính là Tiên thai!" Loạn Tinh nữ hoàng thì thầm vào tai Lăng Hàn bằng thần thức, giọng nàng run rẩy vì kích động. Ngay cả Lăng Hàn với thể phách cường đại cũng cảm thấy tay mình bị nàng siết chặt đến đau.

Như có cảm ứng, ánh mắt Cổ Đạo Nhất cũng lướt qua, nhưng không dừng lại trên Lăng Hàn. Trong mắt hắn, Lăng Hàn tự nhiên không đáng để bận tâm. Hắn nhìn chằm chằm Loạn Tinh nữ hoàng, ánh mắt hơi híp lại, khóe miệng nở nụ cười đầy ẩn ý. Rõ ràng, hắn cũng nhận ra Loạn Tinh nữ hoàng tu luyện Cửu Tử Thiên Công. Có lẽ, đối với hắn, Loạn Tinh nữ hoàng cũng là một "bữa tiệc lớn", có thể khiến Tiên thai của hắn càng thêm siêu phàm.

Đột nhiên, một tiếng hò hét vang lên: "Nhanh, chặn con chó kia lại!" "Con chó chết tiệt này quá vô lý, cắn người khắp nơi!" Đám đông xôn xao. Một con Đại Hắc Cẩu đang lao tới từ xa, theo sau là một đám người mặt mày đỏ gay vì tức giận. Khóe miệng Lăng Hàn không khỏi giật giật. Đó chính là Đại Hắc Cẩu từ Dược Vương Quật, giờ đây không còn hình thể khổng lồ mà chỉ như một con chó bình thường, lông đen nhánh, bóng mượt. Nhưng nó vẫn là một tai họa di động, vừa đến đã gây ra vạn người truy sát, hào quang "cừu hận" còn mãnh liệt hơn cả Lăng Hàn.

Đại Hắc Cẩu kiêu căng đến cực điểm, vừa chạy vừa quay đầu trêu chọc: "Mấy đứa cháu rùa chậm chạp quá, cẩu gia nhường các ngươi hai chân đây!" Nói rồi, nó quả nhiên đứng thẳng, dùng hai chân sau chạy. Nhiều người bật cười, nhưng những kẻ truy đuổi thì tức điên, đây đúng là quá đáng ghét! "Mấy cháu rùa vẫn chưa đuổi kịp sao? Thôi được, cẩu gia bò cho các ngươi xem!"

Đại Hắc Cẩu dùng hai chân trước bò, toàn thân dựng ngược, nhưng tốc độ vẫn nhanh kinh người. Hiệu quả trào phúng này thật sự đạt đến đỉnh điểm: một con chó bò lại nhanh hơn tất cả mọi người, khiến bao kẻ mất mặt. "Chó hoang chết tiệt!" "Nhất định phải bắt nó, chém xác vạn đoạn!" "Chưa từng thấy con yêu cẩu nào vô liêm sỉ đến thế, không mặt mũi không xấu hổ!" "Giết! Giết! Giết!" Những kẻ truy đuổi càng thêm phẫn nộ, lửa giận bốc cao.

Tốc độ của Đại Hắc Cẩu cực nhanh, thân pháp lại vô cùng linh hoạt, nó lách qua đám đông như cá gặp nước. Trái lại, những người khác liên tục bị cản trở, khoảng cách với Đại Hắc Cẩu ngày càng xa. "Ôi, đây chẳng phải tiểu Hàn Tử sao? Đến đây, gọi tiếng 'đại gia' nghe chơi!" Đại Hắc Cẩu nhìn thấy Lăng Hàn, không khỏi dừng lại một chút, giơ móng vuốt chào. Nhưng nó đang đứng chổng ngược, cái hành động chào hỏi này cũng khiến người ta không nhịn được cười. Lăng Hàn chỉ biết cạn lời, phẩm tính của Đại Hắc Cẩu vẫn vậy, luôn muốn chiếm tiện nghi.

"Ôi, đại muội tử này không tệ, dáng dấp thật xinh đẹp, làm thị nữ cho bản tọa đi!" Đại Hắc Cẩu nhìn chằm chằm Loạn Tinh nữ hoàng, ngay cả một con chó cũng bị mị lực của nàng lay động, miệng chó rớt cả nước miếng. "Lớn mật!" Nhiếp Thiên Thành lập tức quát, hắn đang muốn lấy lòng Loạn Tinh nữ hoàng, liền tung ra một chưởng. Một ngôi sao hiện lên, không phải Tinh Thần trong đan điền hắn, mà là hiệu quả của công pháp, tạo ra vô số tinh tú đầy trời. "Xấu xí kêu la cái gì, xem cẩu gia trừng trị ngươi!" Thân hình Đại Hắc Cẩu vọt tới, phá vỡ phong tỏa của Nhiếp Thiên Thành, nhắm thẳng vào tay hắn mà cắn. Nhiếp Thiên Thành lập tức kêu thảm thiết.

Răng của Đại Hắc Cẩu trước đây từng khiến Lăng Hàn đau điếng, Nhiếp Thiên Thành làm sao sánh được với thể phách của Lăng Hàn? Vừa cắn, máu tươi đã trào ra, hơn nữa, hắn không tài nào thoát khỏi Đại Hắc Cẩu. "Nhả miệng! Mau nhả miệng!" Nhiếp Thiên Thành muốn khóc, con Đại Hắc Cẩu này quá vô lý, lại cắn người! Thiên hạ cao thủ nào lại chiến đấu theo kiểu này?

Cạch một tiếng, xương cánh tay Nhiếp Thiên Thành bị cắn đứt. Đại Hắc Cẩu ngậm một cánh tay, tiếp tục bỏ chạy, vì đám truy binh đã đến gần. "Chó chết, trả tay của ta!" Nhiếp Thiên Thành cũng bắt đầu đuổi theo. Dù hắn có thể phục sinh, nhưng điều đó tiêu hao bản nguyên. Nếu đoạt lại cánh tay đã đứt và nối lại, sự tiêu hao sẽ ít hơn rất nhiều. "Đến đuổi cẩu gia đi!" Đại Hắc Cẩu lại đứng thẳng, dùng hai chân sau chạy. "Không phải cẩu gia mắng các ngươi, nhưng các ngươi đúng là một đám phế vật." "Chó chết!" "Chó hoang!" Mọi người phẫn nộ tột cùng, đuổi theo không buông.

Đan Kinh Nghĩa thầm mừng rỡ, may mà hắn ra tay chậm hơn một chút, nếu không kẻ đứt tay đã là hắn. Dù tự phụ, hắn không cho rằng mình mạnh hơn Nhiếp Thiên Thành, nên không khỏi sợ hãi. Con Đại Hắc Cẩu kia tuy không hẳn là mạnh nhất, nhưng quả thực có những chỗ thần kỳ, dường như nguyên lực rất khó cản nó, thêm cặp răng nanh đáng sợ, ai bị cắn cũng chịu thiệt. Hơn nữa, tốc độ của nó cực nhanh, chiếm tiện nghi xong là bỏ chạy, không cho đối thủ cơ hội trả đũa. Lần này Nhiếp Thiên Thành thực sự đã "gãy răng".

Bị Đại Hắc Cẩu quấy rối, cảnh tượng vốn trang nghiêm bỗng hóa thành một trò hề. Mọi người thấy nó nhảy nhót lung tung, gây thù chuốc oán khắp nơi, đều cười ha hả, nhưng nếu chính mình bị chọc tức, liền giận đến bốc khói. "Cẩu gia nhất định phải đăng lâm thiên hạ, giờ bắt đầu thu thị vệ, cơ hội hiếm có, bỏ lỡ lần này sẽ không còn lần sau đâu!" Đại Hắc Cẩu vừa chạy vừa la, cái tay gãy không biết đã bị nó ném đi đâu. "Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi, cẩu gia cho các ngươi cơ hội!" Nó liên tục chỉ vào mọi người.

Những người bị điểm danh đương nhiên nổi giận. Đại đa số đều là Vương giả, giờ lại bị một con chó điểm danh đòi thu làm "nhân sủng", sao có thể chịu nổi? Tôn nghiêm Vương giả không thể bị xúc phạm. Một vài người chỉ cười xòa, không coi là chuyện lớn, nhưng phần lớn hơn thì gia nhập hàng ngũ truy sát. Con Đại Hắc Cẩu này quả thực sinh ra để gây rắc rối. Nếu nói ai nổi tiếng nhất lúc này, chắc chắn là con chó hoang này, trong chớp mắt đã vượt qua Cổ Đạo Nhất và Loạn Tinh nữ hoàng, nhưng là một "tiện danh" lan xa, như chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đánh.

"Ai, cẩu gia thực sự quá ưu tú, bị người đố kỵ mà!" Đại Hắc Cẩu đầy vẻ tự mãn. "Chó chết, có bản lĩnh thì ra quyết một trận thắng thua!" Tất cả mọi người đều tức điên. Đại Hắc Cẩu vẫy móng vuốt: "Cẩu gia không muốn bắt nạt các ngươi." Rồi lại dùng hai chân chạy vội, không hề dừng lại. Đuổi mãi nửa ngày, không một ai bắt được nó. Tốc độ của Đại Hắc Cẩu thực sự quá nhanh, hơn nữa đường chạy trốn của nó quỷ dị khó lường, chẳng trách nó dám trêu chọc nhiều người đến vậy. Muốn "một đấu một vạn", trước hết phải có đôi chân tốt!

Sau ba ngày, Đại Hắc Cẩu vẫn phong độ chạy trốn, và nó đã trêu chọc gần một phần mười số người ở đây, tạo thành một đội quân truy sát hùng hậu. Đúng lúc này, một cột sáng đột nhiên dâng lên từ trong cốc, một khối nham thạch màu vàng khổng lồ phóng lên trời, nhanh chóng đạt đến độ cao trăm trượng rồi dừng lại, tỏa ra thần quang vô lượng. "Trầm Uyên Cốc mở ra!"

Trầm Uyên Cốc mở cửa, mọi người lập tức quên đi cuộc chiến với Đại Hắc Cẩu. Con chó hoang này có thể giết sau, nhưng cơ duyên của Trầm Uyên Cốc bỏ lỡ thì cả đời cũng khó có lần thứ hai. Tất cả đều đổ xô vào trong cốc. Trước đó, khi Trầm Uyên Cốc phát sáng, một lực lượng thần bí bao trùm, không ai có thể tiến vào.

Người đầu tiên đặt chân lên một tảng đá, tảng đá đó lập tức bay lên, nhưng chỉ cách mặt đất tối đa hai trượng, không thể lên cao hơn. Người thứ hai, người thứ ba cũng vậy, từng khối phù thạch bay lên. Đại chiến lập tức bùng nổ. Rất nhanh, nhiều tảng đá bị vỡ tan, nhưng chúng không rơi xuống đất mà bị phù thạch dưới chân người thắng hấp thụ, lớn mạnh hơn, từ đó có thể bay lên cao hơn nữa.

Tuy nhiên, có một hạn chế: mỗi khối phù thạch chỉ có khu vực hoạt động trong vòng hai trượng. Phù thạch lớn hơn chỉ giúp tăng độ cao, không tăng diện tích hoạt động. Điều này biến cuộc chiến thành hình kim tự tháp: càng xuống dưới, chém giết càng khốc liệt; càng lên cao, số người càng ít, và việc tiến thêm một bước càng khó khăn.

"Nhanh, chúng ta hành động thôi!" Đan Kinh Nghĩa thúc giục. Nhiếp Thiên Thành đã trở lại, sắc mặt tái mét. Hắn vẫn không tìm lại được cánh tay đã đứt, đành phải tiêu hao bản nguyên để ngưng tụ một cánh tay mới, điều này khiến hắn tổn thương nguyên khí nặng nề. Dù vậy, nếu có thiên tài địa bảo, hắn vẫn có thể bù đắp. Ánh mắt hắn nhìn Lăng Hàn có chút oán độc, bởi vì hắn đã thấy Đại Hắc Cẩu chào hỏi Lăng Hàn. Giờ không thể đuổi theo Đại Hắc Cẩu, hắn liền trút hận lên Lăng Hàn.

Đây là tai bay vạ gió. Lăng Hàn nhìn thấy, nhưng không nói gì. Nếu Nhiếp Thiên Thành làm khó dễ, anh sẽ trực tiếp ra tay trấn áp. Họ chỉ là đồng minh tạm thời, đến một độ cao nhất định sẽ giải tán. Hơn nữa, Lăng Hàn cũng không có ý định giúp những người như Nhiếp Thiên Thành, Đan Kinh Nghĩa đạt được thành tích tốt. Việc không trở mặt ngay là để giữ thể diện cho Bắc Hoàng và Thạch Hoàng, dù sao họ là người đã cung cấp thông tin về Tinh Sa Vũ Viện và Trầm Uyên Cốc. Dù hai sự kiện này rất lớn, Lăng Hàn cuối cùng cũng sẽ biết mà thôi.

Cả nhóm tiến vào sơn cốc. Phù thạch rải rác khắp nơi, dường như vô tận. Mười hai người nhanh chóng đạp lên một khối, bay cao hai trượng, bắt đầu tìm kiếm đối thủ. "Tiên tử, ta sẽ bảo vệ nàng!" Đan Kinh Nghĩa nói với Loạn Tinh nữ hoàng. "Ta cũng sẽ!" Nhiếp Thiên Thành vội vàng tranh giành. Bắc Hoàng và Thạch Hoàng lộ vẻ không vui. Dù Loạn Tinh nữ hoàng không giới thiệu thân phận, nhưng ai tinh ý đều thấy nàng và Lăng Hàn là một đôi. Giờ đây, khi mọi người là đồng minh, hai kẻ kia lại công khai "đào góc tường", đây là hành động thiếu tử tế.

Đan Kinh Nghĩa và Nhiếp Thiên Thành hoàn toàn phớt lờ, liên tục lấy lòng Loạn Tinh nữ hoàng, không hề để Lăng Hàn vào mắt, tỏ rõ ý định muốn phá hoại mối quan hệ của họ. Trong mắt họ, Lăng Hàn không xứng với Loạn Tinh nữ hoàng, chỉ có những tuấn kiệt như họ mới xứng đôi. Nếu chịu khó tìm hiểu, có lẽ họ sẽ không tự tin đến vậy. Bởi lẽ, Lăng Hàn là Vương giả cấp hai, không hề kém cạnh họ, còn Loạn Tinh nữ hoàng thì càng đáng sợ hơn, là một trong những Vương giả mạnh nhất. Nhưng họ thứ nhất tự kiêu, coi thường anh hùng thiên hạ, thứ hai lại bị phong thái của nữ hoàng mê hoặc, nào còn tâm trí để suy xét.

Lăng Hàn chỉ cười nhạt, giữ Loạn Tinh nữ hoàng lại, thần thức truyền âm: "Chờ đến chỗ cao nhất, sẽ đạp bọn chúng xuống." "Được!" Loạn Tinh nữ hoàng nở nụ cười mê người, đáng tiếc không ai nhìn thấy. Với tính cách của nàng, thấy ngứa mắt là trực tiếp xóa sổ, nhưng nếu Lăng Hàn nói đợi, vậy thì nàng sẽ đợi. Nàng ôn nhu săn sóc, chỉ vì Lăng Hàn mà tỏa ra.

Giữa mười hai người đã có sóng ngầm, nhưng hiện tại chưa bùng phát. Họ lao vào chiến đấu với các đội khác. Đa số người ở đây chọn tổ đội, vì quy tắc cho phép, không tổ đội sẽ yếu thế rõ ràng. Có đội ba người, có đội bảy, tám người, những ai không tìm được đủ mười hai người hẳn là do không tìm được ứng cử viên phù hợp. Bởi vì dù tinh vực lớn đến mấy cũng chỉ có khoảng mười Vương giả, tinh vực nhỏ hơn thì chỉ có bảy tám, ba bốn. Nếu không quen biết, ai dám giao lưng cho người khác?

Tổ hợp của nhóm Lăng Hàn khá hiếm thấy, bình thường không ai tin tưởng người ngoại tinh vực. Họ gặp đội đầu tiên gồm ba người. Dù ít người, thực lực không hề yếu. Hiện tại tu vi mọi người đều bị cắt xuống Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, nên chênh lệch giữa Vương giả cấp ba và cấp một không quá lớn. Nhiếp Thiên Thành trước đó đã chịu thiệt lớn, giờ đương nhiên muốn lấy lại thể diện, dẫn đầu xông ra.

Hắn lấy ra một cành đào, trên đó nở bảy đóa hoa, tỏa hương thơm ngát. Oanh! Vung lên cao, cả thiên địa như xuất hiện một cây đại thụ sừng sững, trấn áp đại địa, tạo ra thương vũ. Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc, bảo khí gì mà lợi hại đến vậy. "Đây là cành Tiên Thụ trong truyền thuyết!" Bắc Hoàng nói, giải thích cho mọi người. "Trong truyền thuyết, từng có một cây Tiên Thụ từ hư không xuất hiện, bay qua Tinh Vũ, mang theo lực lượng vô thượng, không ai có thể đến gần."

"Nhưng cây Tiên Thụ này có lẽ bị thương quá nặng khi xuyên không, nhanh chóng khô héo, nhưng vẫn kết ra một trái cây, được Phi Vũ Thánh Nhân thu thập, trồng xuống, nuôi dưỡng bằng đủ loại thần thổ, trải qua chín trăm triệu năm mới trưởng thành." "Đây là một cây Tiên Đào, mỗi một ức năm sẽ kết ra hai trái, đối với sinh linh, đây là đại dược vô thượng, sánh ngang Thánh quả cao cấp nhất. Nhưng đây chỉ là một cây con, cây mẹ có hiệu quả tốt hơn nhiều, vì vậy mới có suy đoán là Tiên Thụ." "Thầy ta từng cùng Phi Vũ Thánh Nhân liên thủ nghiên cứu, muốn biết cây mẹ này từ đâu đến, đáng tiếc, dù thủ đoạn của hai vị Thánh Nhân nghịch thiên, nghiên cứu liền thổ huyết, không cách nào nhìn thấu thiên cơ." "Cành đào này của Nhiếp huynh, là từ trên cây bẻ xuống, hoàn toàn có thể coi là vật liệu Thánh cấp, luyện thành Chuẩn Thánh khí!"

Chuẩn Thánh khí! Chẳng trách lợi hại đến vậy, vừa tế ra đã có khí thế trấn áp chư thiên. Nhóm Lăng Hàn nhìn nhau, có một suy đoán... cây mẹ này đến từ Tiên Vực! Điều này hầu như có thể khẳng định, vì chỉ có Tiên Vực mới có thể nuôi dưỡng đại dược cấp Thần. Nếu Phi Vũ Thánh Nhân biết, chắc chắn sẽ giận tái mặt, "Ngươi không quan tâm cảm nhận của ta sao!"

Nhiếp Thiên Thành cười ngạo nghễ. Đây vốn là một bí mật lớn, nhưng hắn muốn khoe khoang, và hơn hết là muốn Loạn Tinh nữ hoàng đánh giá cao hắn, nên mặc kệ Bắc Hoàng tiết lộ bí mật của Chuẩn Thánh khí. Hắn hét dài một tiếng, vung cành đào đánh về phía ba người đối diện. Từng đóa hoa đào bay đầy trời, mỗi đóa đều sinh khí bừng bừng, không hề giống giả.

"Bạo!" Nhiếp Thiên Thành khẽ quát. Đùng đùng đùng, tất cả hoa đào nổ tung, ba người đối diện kêu thảm thiết, đồng loạt rơi xuống khỏi phù thạch. Ba khối phù thạch kia cũng vỡ nát, bị phù thạch dưới chân nhóm Lăng Hàn hấp thụ, lớn mạnh thêm một chút. Thực tế, ở đây dù là Thánh khí cũng bị áp chế, khó phát huy hết uy lực, Chuẩn Thánh khí tự nhiên càng bị hạn chế. Nhưng vật liệu Thánh cấp dù sao cũng là vật liệu Thánh cấp. Giống như Vương giả cấp ba bị tước đi tu vi vẫn mạnh hơn Vương giả cấp hai một chút. Ba người đối diện lại chỉ là Vương giả cấp một, sao có thể đối kháng với Vương giả cấp hai như Nhiếp Thiên Thành, lại thêm Chuẩn Thánh khí?

Thua là điều dễ hiểu, nhưng thất bại nhanh đến vậy vẫn khiến Lăng Hàn hơi giật mình, liếc nhìn cành đào kia nhiều hơn. Khi nào có cơ hội, anh phải móc cây đào đó ra, trồng vào Hắc Tháp? Anh muốn ăn Tiên Đào, dù Tiên Đào này có tiếng mà không có miếng, chỉ có thể gọi là Thần đào, nhưng anh không để ý!

Hấp thụ ba khối phù thạch, nhóm Lăng Hàn giờ có thể bay lên độ cao ba trượng. Vì phù thạch bị họ trải phẳng hấp thụ, đương nhiên không thể một bước lên trời. Họ cũng không bận tâm, tiếp tục cướp đoạt. Thất bại một lần ở đây không mất tư cách cạnh tranh, chỉ cần bắt đầu lại từ đầu. Ba người rơi xuống đất lập tức tìm ba tảng đá khác, bay lên.

Nhóm Lăng Hàn nhanh chóng chạm trán một đội bảy người. Đối phương hùng hổ tiến đến, nhưng khi nhìn thấy Loạn Tinh nữ hoàng, tất cả đều biến sắc, vội vàng quay đầu bỏ chạy, không dám giao chiến. Điều này khiến Nhiếp Thiên Thành và Bắc Hoàng vô cùng ngạc nhiên, chuyện gì vậy? Chẳng lẽ họ đã mạnh đến mức khiến người ta nghe danh đã bỏ chạy? Nhưng Lăng Hàn và những người khác hiểu ý, khẽ cười. Loạn Tinh nữ hoàng được mệnh danh là "Vương giả Sát Thủ", nhiều người chỉ nghe tên mà không biết mặt, nhưng bảy người kia rõ ràng đã biết, và có lẽ còn từng nếm mùi đau khổ, nên vừa thấy nàng liền kinh hãi, không dám đối mặt.

Vương giả cấp ba, dù tu vi bị cắt giảm, vẫn có ưu thế lớn. Huống chi nhóm Lăng Hàn có đủ mười hai người. Họ nghiền ép liên tục, chủ yếu là Nhiếp Thiên Thành và Đan Kinh Nghĩa ra tay, tranh giành thể hiện. Đan Kinh Nghĩa cũng rất phi phàm, sở hữu một Thần Khí được ngưng tụ từ nhiều loại thần thạch trong thiên hạ, nhìn như chỉ to bằng bàn tay nhưng vô cùng nặng. Một đòn đánh ra, dù phòng ngự mạnh đến mấy cũng vô dụng, chắc chắn sẽ thương gân động cốt. Đây không phải vật liệu Thánh cấp, mà là Thần thổ cấp mười sáu, nhưng được Thánh Nhân rèn luyện, trong Hằng Hà Cảnh cũng được coi là Thần Khí hàng đầu.

Thần khí này được gọi là Lục Nguyên Sơn, gần với tên của Lục Sơn Thánh Nhân, thậm chí là bản nhái Thánh khí của Lục Sơn Thánh Nhân. Không chỉ có thể đập người, nó còn có thể phóng to thành núi cao, vừa rơi xuống liền san bằng tất cả. Đan Kinh Nghĩa và Nhiếp Thiên Thành liên thủ, dựa vào hai Bảo khí phát huy uy lực, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, hiếm có đối thủ.

Hơn nửa ngày sau, họ đã đạt đến độ cao trăm trượng, nhưng chỉ tương đương một phần mười của Trầm Uyên Cốc, còn rất xa mới tới tảng đá khổng lồ trên đỉnh thung lũng. Mặc dù mỗi lần Trầm Uyên Cốc tranh giành đều có người chiến thắng, nhưng chưa từng có ai đạt đến độ cao của tảng đá lớn đó. Điều này liên quan đến chất lượng và số lượng người cạnh tranh. Ngay cả một người có thể quét ngang vạn cổ, nhưng cả thế gian không ai địch nổi, hắn cũng không thể đạt đến quá cao. Chỉ khi trăm nhà đua tiếng, vạn cây tranh xuân, mới có thể xuất hiện một Vương trong Vương, đạp vô số Vương giả để đặt chân lên đỉnh cao nhất.

Cổ Đạo Nhất nhìn phù thạch giữa không trung, trong mắt hắn có dị tượng vũ trụ tinh thần đang nhấp nháy, từng viên đại tinh sinh ra, rồi lại hủy diệt. Nếu Lăng Hàn có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ đoán được đây là lực lượng Sáng Thế và Diệt Thế. Đồng thời nắm giữ hai loại lực lượng này, hắn có thể phá vỡ ràng buộc không gian, mở ra một con đường tiến vào Tiên Vực. Điều này không kỳ lạ, Cổ Đạo Nhất vốn là thiên kiêu của Tiên Vực, đã sớm vượt qua đỉnh cao Thần Đạo, hiện tại dùng Tiên thai trùng tu, tự nhiên là làm ít công to, không có chút bình cảnh nào.

Tuy nhiên, hắn vẫn bị tu vi hạn chế, không thể thực sự vận dụng lực lượng Sáng Thế và Diệt Thế. Nhưng trên người hắn đã mơ hồ tỏa ra Thánh uy, đây cũng là chìa khóa giúp hắn thuyết phục các Vương giả. Xung quanh hắn, có tới hai mươi ba vị Vương giả cung kính đứng trên phù thạch. Dù tối đa chỉ có mười hai người được tổ đội, nhưng họ có thể tạo thành hai đội, bảo vệ quanh Cổ Đạo Nhất, biểu hiện cuồng nhiệt như nhìn một vị thần vương. Cổ Đạo Nhất căn bản không cần ra tay, hai đội cận vệ của hắn có thể quét ngang kẻ địch, thậm chí trong số thị vệ của hắn không thiếu Vương giả cấp hai!

Hắn nhìn thấy nhóm Lăng Hàn, ánh mắt dừng lại trên Loạn Tinh nữ hoàng lâu hơn một chút, nhưng không ra lệnh cho thủ hạ tấn công. Không vội, hơn nữa, "hoa quả tươi" như vậy phải do hắn tự tay hái xuống. Nhóm Lăng Hàn cũng tiến lên rất thuận lợi, dù sao chiến đấu vừa mới bắt đầu, ngư long hỗn tạp, nhiều thiên kiêu không phải Vương giả cũng thử vận may, nhưng nếu gặp phải Vương giả thì kết cục cơ bản là thất bại.

Khi độ cao của họ càng ngày càng tăng, con mồi càng ngày càng khó tìm. Sóng lớn đào thải cát, kẻ yếu căn bản không thể trụ lại, không ngừng đến, rồi lại không ngừng bị đạp xuống. Những người có thể lên đến chỗ cao đương nhiên là cường giả thực sự. Hiện tại, gần ngàn đội ngũ đang ở nhóm đầu tiên, và phía dưới vẫn còn vô số người xông lên, vì kẻ bại có thể làm lại, chỉ cần đủ thời gian, vẫn có thể đưa lên nhiều người hơn.

"Đạt đến độ cao ngang thung lũng, chính là giai đoạn thứ nhất kết thúc, không cho phép tổ đội nữa." "Trăm trượng cuối cùng, có người nói từ xưa tới nay chưa từng có ai có thể leo qua." "Theo quy tắc cũ, khi đội ngũ đầu tiên hoặc người đầu tiên đạt đến độ cao ngang thung lũng, cuộc tranh giành Trầm Uyên Cốc sẽ bước vào giai đoạn đếm ngược, chỉ có ba ngày."

"Sau ba ngày, người đứng chỗ cao nhất sẽ là người đầu tiên của lần này." "Lâu nay, mọi người luôn tò mò, nếu có thể trèo lên đỉnh, chuyện gì sẽ xảy ra, hoặc liệu có được phần thưởng chưa từng có hay không." "Đáng tiếc, xưa nay chưa từng có ai thành công." Bắc Hoàng và Thạch Hoàng thay phiên nói, lúc này họ đã đạt đến độ cao tám trăm trượng, không còn xa đỉnh cốc. Điều này cũng có nghĩa là liên minh của họ sắp kết thúc.

"Có người đến!" Nhiếp Thiên Thành đột nhiên nói, nhìn về phía trước, lộ ra sát khí hừng hực. Lăng Hàn liếc nhìn, nhưng đưa tay chặn Nhiếp Thiên Thành: "Đó là bạn của ta!" Nhóm năm người đối diện, trong đó có bốn người anh nhận ra: Vô Diện, Dương Lâm, Nguyệt Ảnh và Vân Nữ. "Lăng huynh!" Bốn người đối diện đồng loạt chào. Lăng Hàn gật đầu, cũng chào lại họ. Năm người họ thực lực không quá mạnh, nhưng không thể không kể đến Dương Lâm, hắn được mệnh danh là thiên địa sủng nhi, ra ngoài liền có thể nhặt được Thánh khí!

Vì vậy, họ dọc đường đi chỉ gặp những đối thủ yếu, thuận lợi leo lên đến độ cao này. Lăng Hàn cảm thấy họ sẽ dừng lại ở khoảng ngàn trượng, không muốn lên cao hơn nữa. Thứ nhất, họ có thể duy trì trạng thái tổ đội để bảo vệ nhau, thứ hai là tránh va chạm với những Vương giả đỉnh cấp. Chờ đến khi ba ngày kết thúc, họ sẽ được thiên địa phúc vận. Dù sao phù thạch có phạm vi hoạt động hai trượng trên dưới, chỉ cần tính toán chính xác là được.

Nhiếp Thiên Thành cực kỳ không hài lòng. Lăng Hàn lại dám cản hắn? Hắn nghĩ, bọn họ đang tranh giành cơ duyên, không phải để Lăng Hàn ôn chuyện. Ánh mắt hắn lạnh lẽo âm trầm, nhưng nghĩ đến kế hoạch ban đầu, hắn mạnh mẽ kiềm nén. Chờ phá vỡ độ cao của thung lũng, hắn sẽ đánh Lăng Hàn xuống cốc, khiến đối phương từ Thiên Đường rơi xuống Địa ngục, đó mới là sự tuyệt vọng nhất. "Lăng huynh, lát nữa chúng ta nói chuyện." Vô Diện cười nói, từ khi gặp Lăng Hàn, vẻ mặt hắn cũng trở nên phong phú hơn. "Được." Lăng Hàn gật đầu.

Lúc này, nhóm Dương Lâm mới thúc phù thạch rời đi, vì mọi người đều vất vả mới đạt được độ cao này, những đội ngũ hiện tại đều rất mạnh, bình thường sẽ không dễ dàng khai chiến. Ngay cả Cổ Đạo Nhất cũng không dám cuồng ngôn có thể quét ngang tất cả cường giả nơi đây, tu vi bị cắt đến cùng một cấp độ, chênh lệch quá nhỏ, "một đấu một vạn" tuyệt đối là chết rất nhanh. Tuy nhiên, có một người ngoại lệ. Phải nói, là có một con chó ngoại lệ.

Đại Hắc Cẩu xuất hiện. Đương nhiên nó không thể tìm được người tổ đội, ai muốn cùng nó tổ đội? Không nói bị nó cắn mông, chỉ riêng việc bị ánh mắt của vạn người nhìn chằm chằm cũng đã không chịu nổi. Phong cách chiến đấu của nó cực kỳ đơn giản, chính là "va người". Va trúng, đối phương tất nhiên sẽ rơi xuống khỏi phù thạch. Thể phách của Đại Hắc Cẩu mạnh mẽ, cùng với đặc tính bỏ qua nguyên lực, khiến nó như cá gặp nước.

Nhưng nó lại "miệng tiện". Thắng thì thắng đi, nó còn muốn cắn người, cắn người không tính, nó còn trào phúng, khiến những người phía dưới đều tức điên. Nếu trong cốc có thể phi hành, chắc chắn hiện tại có mấy vạn người đang truy sát Đại Hắc Cẩu. "Thực sự là chó sinh cô quạnh như tuyết, chỗ cao lạnh lẽo vô cùng, cẩu gia lợi hại như thế, thật là không tốt." Đại Hắc Cẩu đứng trên phù thạch, một bộ chỉ điểm giang sơn. "Người ở phía trên, cẩu gia đến rồi, đều tới làm nhân sủng cho cẩu gia đi!" Một câu nói, đắc tội tất cả mọi người.

Ngay cả Cổ Đạo Nhất cũng híp mắt lại, ánh mắt từ Loạn Tinh nữ hoàng dời đi, nhìn Đại Hắc Cẩu vài lần. Hắn đã từng sống cửu thế, dù mỗi đời rất ngắn ngủi, nhưng cũng hơn trăm vạn năm. Trong thời gian dài như vậy, hắn chưa từng phát hiện Đại Hắc Cẩu có gì khác thường, nhưng sau cửu thế, dường như Đại Hắc Cẩu cũng nhận được cơ duyên lớn, thần kỳ đến mức khiến hắn cũng hơi kinh ngạc. Nhưng quá "tiện"! Cổ Đạo Nhất tuyệt đối không cho phép một con chó hoang như vậy đi theo mình. Hắn phải đánh vào Tiên Vực, thành tựu vô thượng chính quả, nhưng bên cạnh lại có một con chó hoang gây thù chuốc oán khắp nơi, hắn không chết nhanh mới là lạ. Dù sao, ở Tiên Vực hắn hoàn toàn không thể xưng là cường giả, hơn nữa cửu thế Tiên thai dù siêu phàm thoát tục, nhưng với sự hùng mạnh của Tiên Vực, hoàn toàn có thể có thể chất sánh ngang cửu thế Tiên thai. Hắn chỉ có thể coi là hàng ngũ thể chất mạnh nhất, nhưng tuyệt đối không phải duy nhất.

"Không cần để ý tới, mau chóng giết tới đỉnh cao." Cổ Đạo Nhất nói. Hắn nhìn tảng đá màu vàng trên bầu trời, trong lòng có cảm giác, nếu hắn có thể trèo lên đỉnh, hắn sẽ nhận được lợi ích cực kỳ lớn. Một điều có thể khiến một Tiên nhân như hắn có cảm ứng như vậy, hắn tự nhiên phải giành lấy.

Sau một khoảng hòa bình ngắn ngủi, đại chiến lại bùng nổ. Một đội mười hai người hùng hãn xông tới, không nói hai lời, trực tiếp ra tay. Nhiếp Thiên Thành và Đan Kinh Nghĩa xông ra, nhưng dù họ có dùng Bảo khí cũng không thể chiếm thượng phong, trái lại bị áp chế dữ dội. Đối thủ vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa số lượng chiếm ưu thế, tuyệt không phải hai người họ có thể chống đối. Bắc Hoàng và Thạch Hoàng vội vàng tiến lên, nhưng dù vậy, họ vẫn ở thế hạ phong. Vũ Hoàng ngứa tay, hét dài một tiếng, cũng gia nhập chiến đấu. Nhìn hai đồ đệ nóng lòng muốn thử, Lăng Hàn cười gật đầu, Đinh Bình và Cửu Yêu cũng lao ra.

Đinh Bình là đại diện cực cảnh của Lực, cảnh giới tương đồng, không ai có thể đấu sức với hắn. Hắn tung ra một quyền, lực lượng trầm trọng nghiền ép, mạnh hơn Vương giả cấp ba ít nhất một tinh. Cửu Yêu đi con đường quỷ dị, chín thần văn trên cánh tay phát sáng, hóa thành chín yêu thú mạnh mẽ, mỗi con đều có thực lực tương đương hắn, mười cái liên thủ, tương đương với tăng lên một tinh sức chiến đấu. Mới nhìn, điều này không lợi hại bằng Đinh Bình, nhưng chín yêu thú đều là nhân vật bất tử, hơn nữa bản thân Cửu Yêu cũng có thể biến thành dạng sương mù, sức phòng ngự mạnh không phải Đinh Bình có thể so sánh. Vì vậy, muốn nói ai mạnh hơn, chỉ từ lực lượng, tu vi là không thể dễ dàng chắc chắn. Tuy nhiên, trong chiến đấu ở Trầm Uyên Cốc, rõ ràng lực công kích càng cao càng chiếm ưu thế, bởi vì phòng ngự cao đến đâu cũng rất khó che chở phù thạch dưới bàn chân.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!