Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa không khí căng như dây đàn, dưới ánh mắt đổ dồn của vạn người, Lăng Hàn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự ngạo nghễ và bất cần. Giọng hắn vang vọng, mang theo vẻ lạnh nhạt đến khó tin: "Đây chính là Thiên Ý Đao danh trấn thiên hạ sao? Cũng có chút thú vị đấy, chỉ khiến đầu ta hơi nhói một chút mà thôi." Lời vừa dứt, cả quảng trường như nín thở, rồi bùng nổ trong những tiếng xì xào, hoài nghi xen lẫn kinh ngạc tột độ. Ai nấy đều muốn phun ra ngoài, không thể tin vào tai mình. Dù không nhiều người tinh thông bí thuật công kích thần thức, nhưng ai cũng đủ sức đánh giá uy lực khủng khiếp của loại công kích này. Thiên Ý Đao của Cổ Đạo Nhất, với chiều dài vạn trượng, chỉ cần một cái liếc nhìn từ xa cũng đủ khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Một đòn như vậy, lẽ ra phải xé toạc linh hồn, nghiền nát ý chí đối thủ. Thế nhưng, sau khi nhận trọn một đao long trời lở đất ấy, Lăng Hàn lại bình thản tuyên bố, đầu hắn "chỉ hơi đau"?
"Trời ạ, tên này không chỉ thân thể là quái vật, ngay cả thần hồn cũng biến thái đến mức đó sao!" Tiếng xì xào lan nhanh như cháy rừng. Ngay cả những Vương giả đỉnh cấp như Long Hương Nguyệt, Tử Thần Phong cũng lộ rõ vẻ thận trọng. Họ tự nhủ, nếu phải đối mặt với Lăng Hàn, mục tiêu tuyệt đối phải là phù thạch dưới chân hắn, chứ không phải bản thân hắn. Họ thừa nhận, luận về lực công kích, họ không thể sánh bằng Cổ Đạo Nhất.
Tiếng cười ngạo nghễ của Cổ Đạo Nhất tắt ngấm. Hắn thu lại nụ cười, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm Lăng Hàn một lúc lâu, rồi mới gằn giọng: "Vậy thì, tiếp nhận vô thượng thần thông thứ tư ta tu luyện, Liệt Diễm Phần Thiên!"
Ầm! Từ cơ thể Cổ Đạo Nhất tuôn trào vô số hỏa diễm, hóa thành một biển lửa mênh mông. Điều kỳ lạ là, dù biển lửa trải rộng vô tận, nhưng nó lại bị giới hạn tuyệt đối trong không gian hai trượng, không thể lan ra ngoài hay xuống dưới. Điều này có nghĩa là Cổ Đạo Nhất không thể tấn công mục tiêu ở quá xa hay quá thấp. Ngọn lửa này đáng sợ đến mức, ngay cả Tử Thần Phong, Thiên Hạ Đệ Nhị, Hồng Ma cũng không muốn đối đầu trực diện. Họ đều tăng tốc, cố gắng đoạt lấy phù thạch, leo cao hơn.
Trong biển lửa cuồng bạo, vô số quái vật do thần văn ngưng tụ hiện lên, hình thù quái dị, phần lớn là những sinh vật mà Lăng Hàn chưa từng thấy. Đây ắt hẳn là Tiên thuật, và những quái vật này có lẽ là Tiên thú.
Thế nhưng, Lăng Hàn lại nở nụ cười. Hắn nhớ lại, mình từng thể ngộ được ảo diệu của Dục Hỏa Trùng Sinh từ Tiên Diễm, mà đó không phải Tiên Diễm bình thường, mà là Tiên Diễm của Tiên Hoàng. Muốn đánh tan Tiên Diễm của hắn là điều không thể, nhưng tự bảo vệ thì quá dễ dàng. Hắn và Tiên Diễm đã hòa làm một thể, lửa có mãnh liệt đến đâu cũng không thể làm hại hắn, giống như tắm trong nước ấm, chỉ thấy khoan khoái chứ không hề bị tổn thương.
Hắn vận nguyên lực bảo vệ phù thạch dưới chân, rồi lao thẳng vào Cổ Đạo Nhất.
"Trời ơi!" Phía dưới, tất cả mọi người đều kinh hãi đến tê dại. Biển lửa kia chỉ liếc nhìn đã đủ rợn người, ai bị bao vây trong đó mà không cố gắng phòng thủ chặt chẽ? Bởi vì muốn thoát ra sẽ tiêu hao rất nhiều, nên phòng thủ là lựa chọn tốt nhất, đợi đối phương lực kiệt rồi phản công. Nhưng Lăng Hàn thì khác, hắn lại xông thẳng vào biển lửa để tấn công. Ai nấy đều không biết nên gọi hắn là dũng cảm hay ngu xuẩn nữa.
"Không, hắn có vẻ nắm chắc lắm!"
"Lạy trời, ngọn lửa không thể làm tổn thương hắn!"
"Sao ta lại có cảm giác, những ngọn lửa này dường như rất thân cận hắn?"
"Chuyện này... Kẻ địch thả ra hỏa diễm mà cũng có thể thân cận? Tên này tuyệt đối là quái vật!"
"Quái vật trong quái vật!"
Điều này hoàn toàn phi lý! Kẻ địch công kích, dù yếu đến mấy cũng chỉ có thể bỏ qua hoặc tiêu diệt, làm sao có thể thân cận được? Ngay cả Cổ Đạo Nhất cũng trợn tròn mắt, trong lòng thầm mắng một câu "quái vật".
Lăng Hàn lao tới, một quyền bạo oanh. Hắn không có nhiều chiêu thức như Cổ Đạo Nhất, dù là một quyền, nhưng bắn ra không phải quyền lực, mà là kiếm ý vô tận. "Ta tức là kiếm!" Đây là điều Lăng Hàn cảm ngộ được từ Thiên Ý Đao vừa nãy. Kiếm đạo không nhất thiết phải giới hạn ở kiếm, bất kỳ pháp môn nào cũng chỉ là một hình thức, chỉ có lực lượng và quy tắc mới là căn bản. Đã như vậy, hà cớ gì phải bận tâm chiêu kiếm này được đánh ra như thế nào? Hắn có một loại giác ngộ sâu sắc, kiếm ý càng thêm ngưng tụ, như thể đang trải qua một sự lột xác.
Lần này, Cổ Đạo Nhất thực sự kinh hãi. "Ngươi lại có thể cảm ngộ ngay trong lúc chiến đấu? Hí!" Hắn thầm nghĩ, tiểu tử này thiên phú không bằng mình, thể chất không bằng mình, tất cả điều kiện tiên thiên đều thua kém, nhưng ngộ tính lại đáng sợ đến mức khiến hắn lạnh sống lưng. Ở Tiên Vực, tuổi thọ của Võ Giả là vô hạn, chỉ cần không bị Thiên Nhân ngũ suy hành hạ đến chết, thì sẽ có đủ thời gian để mài giũa nguyên lực, hoàn thiện bản thân. Nhưng thứ duy nhất không thể bù đắp chính là ngộ tính. Một thiên tài như hắn có thể nhanh chóng vượt lên nhờ khởi điểm cao và nỗ lực bền bỉ, nhưng tu luyện không phải cuộc chạy nước rút, mà là một cuộc chạy đường dài, thậm chí không thấy điểm cuối. Sau một khoảng cách nhất định, hắn sẽ chậm lại, bởi vì trên con đường chí cao, so sánh không phải thể chất hay thiên phú, mà là sự thể ngộ huyền diệu của thiên địa. Người có ngộ tính cao có thể vượt lên, san bằng khoảng cách, thậm chí vượt qua! "Người như vậy... không thể để sống!" Sát khí của Cổ Đạo Nhất càng thêm bùng cháy. Con đường Vương giả của hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ đối thủ cạnh tranh nào, hay kẻ cướp Đạo của hắn xuất hiện.
"Thần thông ngũ thế, Triêu Thiên Côn!" Hắn hét dài một tiếng, nguyên lực ngưng tụ, hóa thành một cây gậy vàng trong tay, nặng nề đập về phía Lăng Hàn. Biển lửa trong nháy mắt thu hồi, bởi hắn chưa đủ năng lực để triển khai đồng thời hai môn tuyệt thế thần thông.
Phía dưới, tất cả mọi người đã nhìn đến mức mất cảm giác. "Không hổ là Cổ Đạo Nhất, mỗi môn bí pháp hắn triển khai đều có uy lực vô biên. Người khác chỉ cần nắm giữ một loại đã có thể khinh thường thiên hạ, nhưng với hắn, đây dường như vẫn chưa phải là giới hạn." Oanh! Triêu Thiên Nhất Côn, phá thiên nát địa! Đây là con đường hoàn toàn bá đạo, không hề hoa mỹ. Một côn hạ xuống, thiên địa đều nghiêng ngả, san bằng tất cả. Vũ Hoàng không khỏi ngứa tay, thật muốn để Lăng Hàn tránh ra, mình tự mình ra tay cho sướng.
Lăng Hàn cũng hào hùng vạn trượng, nói: "Đây mới gọi là chiến đấu!" Hắn giơ tay, tương tự ngưng tụ nguyên lực, hóa thành một thanh kiếm, nghênh tiếp Triêu Thiên Côn.
Kiếm và côn va chạm, nhất thời tạo ra xung kích đáng sợ, lan tỏa bốn phía. Nhưng vùng ảnh hưởng vẫn bị hạn chế trong không gian hai trượng, không thể vượt qua. Tóc của Lăng Hàn và Cổ Đạo Nhất đều tung bay, quần áo phấp phới, nhưng không ai lùi lại một bước. Dù Cổ Đạo Nhất là Vương giả cấp ba, nhưng tu vi bị cắt giảm, hắn cũng không mạnh hơn Lăng Hàn bao nhiêu, có thể coi là ngang tài ngang sức.
Oành! Oành! Hai người đồng thời lùi lại, và ngay khi họ tiếp cận, phù thạch dưới chân họ bắt đầu lung lay, nứt vỡ. Nếu kéo dài thêm nữa mà chưa phân thắng bại, họ sẽ "đồng quy vu tận", cùng rơi xuống thung lũng. Rõ ràng, họ không thể phân thắng bại trong thời gian ngắn, đành phải tách ra.
Lăng Hàn cười ha hả, hai tay liên tục vung vẩy, từng luồng kiếm quang chém ra, hóa thành biển cả mênh mông, đánh về phía Cổ Đạo Nhất. Cổ Đạo Nhất trợn tròn mắt: "Chỉ có ngươi mới biết dùng kiếm sao?" Hắn cũng hai tay hóa kiếm, lao vào Lăng Hàn. Thần thông lục thế, Phi Hoa Kiếm!
"Trời ơi, bất luận một loại thần thông nào ta cũng không thể đỡ nổi."
"Đây mới thực sự là Vương giả, nghiền ép cùng cấp."
"Ta bây giờ tin rằng Lăng Hàn thật sự có khả năng đánh bại Cổ Đạo Nhất."
"Đánh bại thì khó, nhưng hai người có khả năng cân sức ngang tài rất cao."
"Ta cho rằng Cổ Đạo Nhất mạnh hơn, hắn rõ ràng còn nhiều bí pháp chưa triển khai, nhưng Lăng Hàn từ đầu đến cuối chỉ có một chiêu kiếm pháp mà thôi."
"Lẽ nào ngươi không biết tham nhiều nhai không nát sao? Chỉ cần thôi diễn một môn bí pháp đến mức tận cùng, cần gì lãng phí thời gian vào kỹ pháp khác? Bất kể gặp phải đối thủ nào, một kiếm của ta liền có thể chém giết còn chưa đủ sao?"
"Hừ, bí pháp nhiều có gì không tốt? Có thể căn cứ hoàn cảnh không giống, đối thủ không giống mà lựa chọn vận dụng, cái này gọi là nhập gia tùy tục, theo địch chế thích hợp."
Mọi người thảo luận, tự nhiên là ai cũng không phục ai.
Giữa bầu trời, Lôi Đình Kiếm Pháp của Lăng Hàn và Phi Hoa Kiếm pháp của Cổ Đạo Nhất đối đầu kịch liệt. Phi Hoa Kiếm động, trong thiên địa tất cả đều là từng đóa hoa tươi kiều diễm, nhưng trong vẻ đẹp ấy lại ẩn chứa sát cơ. Hoa tươi nở rộ, từng thanh Thần Kiếm bay ra, cực kỳ hoa lệ. Lăng Hàn hừ một tiếng, lôi đình bùng nổ, Thiên đạo chủ sát phạt! Oành oành oành oành! Từng đóa hoa tươi bị nổ nát, từng chuôi Thần Kiếm phá diệt. Trong cuộc đối đầu kiếm pháp, Lôi Đình Kiếm Pháp toàn thắng!
Sắc mặt Cổ Đạo Nhất không khỏi khó coi. Kiếm pháp đấu kiếm pháp, đây là sự va chạm của kiếm đạo. Đặc biệt, kiếm pháp của cả hai đều liên quan đến Thiên đạo, do đó, đây đã nâng tầm thành cuộc so tài về cấp độ kiếm pháp. Rõ ràng, Phi Hoa Kiếm pháp đã bị nghiền ép. Oanh! Bốn phía đều là lôi đình, hóa thành biển, tấn công về phía hắn. Cổ Đạo Nhất không thể không lùi, toàn lực phòng ngự. Khi lôi đình hoàn toàn biến mất, dù hắn vẫn đứng ngạo nghễ như núi, nhưng tóc tai rũ rượi, quần áo rách nát, trông cực kỳ chật vật.
"Trong lần đối đầu này, Lăng Hàn chiếm thượng phong!"
"Không chỉ thượng phong, mà là ưu thế áp đảo, hoàn toàn phá vỡ kiếm pháp của Cổ Đạo Nhất rồi."
Vị đại nhân vật của Tinh Sa Vũ Viện mở miệng nói: "Hai người này đều là kỳ tài ngút trời. Vừa nãy so kiếm đã nâng lên đến mức độ kiếm đạo, bằng không, Cổ Đạo Nhất cho dù không địch lại, cũng không thể chật vật như vậy."
"Kiếm đạo?" Rất nhiều người không hiểu, khiêm tốn thỉnh giáo.
"Bỏ qua tất cả, so chính là độ cao trên Kiếm đạo. Ai cao hơn một bậc, người đó toàn thắng, bên thua chỉ có thể tan rã tất cả." Vị đại nhân vật kia giải thích.
Tất cả mọi người bừng tỉnh. Chẳng trách Cổ Đạo Nhất lại chật vật đến vậy, bởi vì so đấu kiếm đạo không địch lại. Chiêu kiếm vừa nãy của hắn chính là bằng chứng rõ ràng, muốn hóa giải đòn đánh của Lăng Hàn, hắn đã phải cực kỳ vất vả. Điều này không liên quan đến thực lực của Cổ Đạo Nhất, thuần túy là kiếm pháp tu luyện không bằng đối phương.
"Thật không ngờ, chỉ là hai Tinh Thần Cảnh mà thôi, lại đã chạm đến Đạo rồi." Đại nhân vật kia cảm khái nói. Dù Võ Giả vẫn luôn theo đuổi thiên địa đại đạo, nhưng người thật sự có thể nắm giữ bản chất của Đạo thì phải đạt đến Sáng Thế Cảnh. Người so với người, tức chết người a! Mọi người vừa nghe càng ngơ ngác, cùng là Tinh Thần Cảnh, họ đã bị Lăng Hàn và Cổ Đạo Nhất bỏ xa bao nhiêu khoảng cách?
Cổ Đạo Nhất sửa sang lại dung mạo một chút. Hắn là vô thượng Vương giả, tự nhiên không thể mất phong thái. Hắn khẽ nhíu mày, lại bị Lăng Hàn đánh bại trên Kiếm đạo, điều này khiến hắn vô cùng kinh ngạc. Phải biết, Phi Hoa Kiếm là pháp môn của Tiên Vực, nhưng lại không địch lại, nói rõ kiếm pháp Lăng Hàn nắm giữ đã đạt đến cấp độ nào? Nếu hắn biết đây là kiếm pháp Lăng Hàn tự nghĩ ra, nhất định sẽ kinh hãi đến mức há hốc mồm. Tự nghĩ ra một môn công pháp không có gì lạ, nhưng có thể nâng lên đến cấp độ của Đạo, còn nghiền ép Phi Hoa Kiếm, thì quả thực kinh người! Ngay cả ở Tiên Vực, điều này cũng không phải bất kỳ cao thủ nào cũng có thể làm được.
Sát khí của hắn càng tăng. Nếu trước đây Lăng Hàn trong mắt hắn chỉ là một con giun dế nhỏ bé, thì hiện tại chính là cái đinh trong mắt không thể không trừ. Thiên địa khí vận là một thứ vô cùng vi diệu. Hắn đã táng chín thế thân, ở đời này mang theo Tiên thai mà ra, lại để hắn gặp phải Lăng Hàn. Đây là ý muốn từ nơi sâu xa, muốn hắn và Lăng Hàn tranh giành. Hai người... chỉ có một người có thể thắng, người bại sẽ bị thiên địa vứt bỏ, số mệnh toàn bộ chuyển sang người thắng. Hắn tin chắc điều này. Vì lẽ đó, hắn nhất định phải thắng. Từ thời khắc này trở đi, mỗi trận chiến giữa hai người đều là tranh cướp số mệnh lẫn nhau, cho đến khi một người ngã xuống.
"Thần thông thất thế, Cửu Phong Thối!" Cổ Đạo Nhất thầm nói. Hắn nhún chân mà động, xoạt xoạt xoạt, mấy đạo phong nhận bắn ra, ngưng tụ thành thần văn, tước về phía Lăng Hàn. Trong khoảnh khắc đó, Lăng Hàn vẫn như cũ là Lôi Đình Kiếm Pháp. Ngoại trừ Tuế Nguyệt Thiên Thu, hiện tại đây là pháp môn mạnh nhất của hắn. Thậm chí, đây là pháp môn hắn tự nghĩ ra, theo hắn thể ngộ thiên địa đại đạo càng sâu, uy lực cũng có thể càng mạnh mẽ hơn nữa.
Sẽ có một ngày, nó vượt qua Tuế Nguyệt Thiên Thu cũng không có gì lạ. Tại sao nhất định phải vượt qua? Lăng Hàn lại tăng thêm cảm ngộ, vì sao không để Tuế Nguyệt Thiên Thu dung hợp vào trong Lôi Đình Kiếm Pháp? Trong kiếm pháp mang theo lực lượng năm tháng, tan rã công kích của kẻ địch, phòng ngự công kích, một kiếm cắt thể, thậm chí khiến kẻ địch già yếu?
Trên người hắn phát ra ánh sáng lộng lẫy, siêu nhiên thoát tục. "Đạo... Đạo quang!" Vị đại nhân vật của Tinh Sa Vũ Viện trợn mắt há hốc mồm, bộ dáng như thấy quỷ, lẩm bẩm nói: "Chỉ có sáng tạo một môn công pháp vô thượng, được thiên địa tán thành, mới có thể được đạo quang gia thân! Cái này cái này cái này, khó mà tin nổi, lẽ nào kiếm pháp của hắn là tự nghĩ ra, bằng không làm sao có khả năng có Đạo quang gia thân?" Đạo quang! Tự nghĩ ra kiếm pháp, được thiên địa tán thành? Trời ạ! Những người khác nghe được lời nỉ non của vị đại nhân vật này, không khỏi mỗi người tê cả da đầu, chỉ cảm thấy khó mà tin nổi, mồ hôi lạnh chảy ròng. Đây là thiên tài cỡ nào?
"Ta sát!"
Lăng Hàn bắt đầu thử nghiệm hòa Tuế Nguyệt Thiên Thu vào trong Lôi Đình Kiếm Pháp. Một kiếm triển khai, có lực lượng năm tháng lay động, dù uy lực còn rất yếu, nhưng đã có một khởi đầu rất tốt. Cổ Đạo Nhất, lần thứ hai tay trắng trở về. Kỳ thực điều này rất bình thường, dù hắn nắm giữ nhiều bí pháp, nhưng lại không thể chồng chất dùng ra, vậy một môn và một trăm môn có gì khác nhau? Lại đổi chiêu, cũng chỉ là uy lực tương đương.
"Thần thông bát thế, Bách Quỷ Già Thiên!" Oanh! Từ cơ thể Cổ Đạo Nhất phóng ra bóng tối vô tận, nhưng tương tự chỉ có thể bao trùm trong khu vực hai trượng trên dưới, trông vô cùng quỷ dị. Trong bóng tối, vô số quỷ vật xuất hiện, rõ ràng cao tới trăm trượng, lại bị áp súc trong khu vực hai trượng, mỗi con đều nằm úp sấp. Ban đầu, những quỷ vật này vô cùng đáng sợ, dữ tợn khủng bố, nhưng hiện tại từng con một chổng mông, dáng vẻ mười phần khôi hài, khiến không ít người nhịn không được bật cười.
Cổ Đạo Nhất hết sức khó xử, lấy tay chỉ một cái, những quỷ vật này nhất thời thân hình thu nhỏ lại, chỉ cao khoảng một trượng, lúc này mới có thể đứng thẳng tắp. Tuy nhiên, như vậy, những quỷ vật này cuối cùng cũng tỏa ra khí tức đáng sợ vốn có, toàn thân toát ra tà khí, khiến người ta vừa thấy liền sợ hãi. "Cái này, đây là pháp môn của Minh Giới!"
"Quá tà ác, tràn ngập lực phá hoại!"
"Cổ Đạo Nhất làm sao học được pháp môn của Minh Giới?"
Cổ Đạo Nhất, tư chất siêu phàm, đạo vận trời sinh, như con cưng của thiên địa. Người như vậy, có khả năng là sinh linh của Minh Giới sao? Tuyệt đối không thể! Không phải sinh linh Minh Giới, lại làm sao có khả năng vận chuyển pháp môn của Minh Giới? Quy tắc hai giới hoàn toàn không hợp, nắm giữ pháp môn một bên, nghĩa là bị thế giới khác bài xích, không ai có thể cá và hùng chưởng đều được.
Tất cả mọi người đều kinh sợ. Trước đây, dù Cổ Đạo Nhất vận chuyển vô số pháp môn, nhưng đều là quang minh chính đại, rõ ràng là của Thần giới. Đồng thời nắm giữ pháp môn của hai giới? Chẳng trách người này có thể trở thành Vương giả mạnh nhất, hỏi thiên hạ, còn có người thứ hai có thể đồng thời nắm giữ pháp môn của hai giới sao?
Lăng Hàn cũng không kinh ngạc. Muốn phá vào Tiên Vực, điều kiện tiên quyết là đồng thời nắm giữ quy tắc Sáng Thế và Diệt Thế. Nếu Cổ Đạo Nhất đến từ Tiên Vực, vậy hắn nắm giữ công pháp hai giới lại có gì đáng ngạc nhiên? Hắc ám che trời, dù chỉ có thể bao phủ khu vực hai trượng, nhưng trong khu vực này, một vùng tăm tối, Bách Quỷ Dạ Hành. Lăng Hàn hừ một tiếng nói: "Yêu ma quỷ quái, còn không tiêu tan!" Hắn phóng thích ánh sáng lôi đình, bùm bùm, bách quỷ không ai không bị chấn động đến chia năm xẻ bảy. Chiêu này nhìn như uy lực to lớn, trên thực tế là miệng cọp gan thỏ. Không trách Cổ Đạo Nhất, bởi vì nơi đây là Thần giới, ngươi cầm pháp môn của Minh Giới triển khai ở đây, chẳng những không được thiên địa bổ trợ, trái lại bị suy yếu, lại thêm lực lượng Lôi đình chuyên khắc tà vật, vậy tự nhiên là càng thêm vô dụng.
Cái này! Tất cả mọi người khóe miệng co giật. Dù Cổ Đạo Nhất thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, nhưng không có một chiêu nào có hiệu quả. Lăng Hàn lăn qua lộn lại đều là một chiêu quyết định, lấy bất biến ứng vạn biến.
"Thần thông cửu thế, Bát Trọng Môn!" Cổ Đạo Nhất lại biến chiêu, tay phải chỉ ra, quanh người Lăng Hàn xuất hiện từng cánh cổng, tổng cộng có tám tầng. Mỗi cổng đều tỏa ra ánh sáng màu sắc khác nhau, hơi xoay tròn, phóng ra khí tức không giống. "Cắn giết!" Cổ Đạo Nhất xoay tay một cái, tám đạo môn mở ra, sát ý vô tận lao tới, muốn cắn nát Lăng Hàn. Trận đạo? Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc, Cổ Đạo Nhất cũng thật là đọc nhiều sách, ở trận pháp cũng có trình độ cực cao. Nhưng hắn không sợ, ngươi chỉ là không ngừng biến hóa pháp môn, nhưng không hề tăng lên uy lực mỗi một môn, vậy đổi tới đổi đi có ích lợi gì? Chờ chút, Cổ Đạo Nhất sẽ là người ngu xuẩn như vậy sao? Trong lòng Lăng Hàn rùng mình. Cần đề phòng! Lăng Hàn một kiếm ra, thiên hạ thái bình.
"Thần thông nhất thế, Quang Diệu Thiên Hạ!" Cổ Đạo Nhất tựa hồ không để ý chút nào. Hắn chính là nhiều tuyệt học, cả người hóa thành Quang Minh Chi Thần, sáng chói gấp trăm lần so với Thái Dương. Một chưởng ấn xuống, ầm ầm ầm, tinh luyện tất cả. Đây là Thần thông nhất thế của hắn, cũng là đời hắn sống lâu nhất, ở Tiên Vực tu ra một đời. Bởi vậy, đòn đánh này rõ ràng cường đại hơn tám môn bí pháp trước, khiến Lăng Hàn cũng nhíu mày.
Lăng Hàn hét dài một tiếng, một kiếm chém ra, Tuế Nguyệt Thiên Thu đã cùng Lôi Đình Kiếm Pháp dung hợp đến tương đối hoàn mỹ. Quả nhiên, chiến đấu mới là con đường tăng lên tốt nhất. Không có áp lực của Cổ Đạo Nhất, cho dù Lăng Hàn ở dưới Luân Hồi Thụ cũng phải cần mấy trăm năm mới có thể đạt đến trình độ hiện tại. Sau một đòn, Lăng Hàn và Cổ Đạo Nhất đồng thời bị đẩy lui, nhưng vẫn khó phân cao thấp như cũ.
Cổ Đạo Nhất lại lộ ra nụ cười quái dị: "Ngươi nhất định rất kỳ quái, rõ ràng những pháp thuật này không thể có hiệu quả, tại sao ta lại từng chiêu mà dùng đến."
"Ha ha, cái mông của ngươi nghĩ như thế nào, ta làm sao biết được." Lăng Hàn cười nói.
Cổ Đạo Nhất nhất thời tức điên, cái mông nghĩ? Khóe miệng hắn co giật một hồi, mạnh mẽ kìm nén tức giận nói: "Bởi vì tất cả những thứ này, đều là thần thông ta tu mười đời!"
Tất cả những điều này hắn đều truyền âm bằng thần thức, không muốn để những người khác biết lá bài tẩy to lớn nhất của hắn. "Mười đời thần thông, cửu thế quy nhất!" Thân hình của Cổ Đạo Nhất run lên, trong cơ thể hắn lại đi ra một người, sau đó lại run lên, đi ra người thứ hai, rồi thứ ba, thứ tư, cho đến thứ chín mới thôi. Cộng thêm bản thân hắn, tổng cộng mười người. Đây là hắn trước sau mười đời, thông qua thần thông đời thứ mười, gọi chín thế thân đi ra. Mười người, dáng dấp hoàn toàn khác nhau. Cũng may là, điều này bị cảnh giới bản thân của Cổ Đạo Nhất ảnh hưởng, tu vi của chín người này cùng hắn tương đương, bằng không hắn mời ra chín Thánh Nhân đến, thiên hạ ai có thể chặn?
Nhưng điều này đã đủ đáng sợ. Chín thế thân nắm giữ thần thông, mỗi người đều cực kỳ mạnh mẽ. Hiện tại chín thế thân cùng xuất hiện, điều này có ý vị gì? Những thần thông bí pháp này có thể trong cùng một lúc dùng đến! Phía dưới, tất cả mọi người đều nhìn mà con mắt đăm đăm, cái này một cái đánh không lại, liền mời chín cái đến cùng đánh? Ai chịu nổi a!
"Chết!" Cổ Đạo Nhất hét lớn một tiếng. Chín thế thân cũng đồng dạng gầm lên dữ dội, phân biệt vận chuyển ra một môn thần thông, chính là Huyết Thần Chỉ, Thiên Ý Đao, Triêu Thiên Côn, Bách Quỷ Dạ Hành... đánh về phía Lăng Hàn. Mười đời cùng xuất hiện, thiên hạ ai có thể địch?
Long Hương Nguyệt cau mày, Tử Thần Phong cau mày, Hồng Ma cau mày, Trình Tiểu Phàm cau mày, Thiên Hạ Đệ Nhị cau mày. Chỉ có Vũ Hoàng lộ ra chiến ý hưng phấn, hắn gặp mạnh chiến ý lại càng mạnh, thắng bại thì bị hắn hoàn toàn ném qua một bên. Thân thể mềm mại của Loạn Tinh nữ hoàng run rẩy. Đây là thủ đoạn từ Cửu Tử Thiên Công lột xác ra. Nàng có thể hóa ra chín phân thân, nhưng Cổ Đạo Nhất là chín thế thân. Đó là hai con đường khác nhau, nhưng có thể dung hợp, làm cho nàng trở nên mạnh mẽ hơn. Đương nhiên, đối với Cổ Đạo Nhất cũng như thế, hắn có thể tu ra chín phân thân, tự nhiên sẽ càng thêm kinh khủng.
Vô tận bí pháp kéo tới, Lăng Hàn làm sao chặn? Một cái, thậm chí hai cái, Lăng Hàn còn có thể ngang hàng, nhưng chín cái? Vậy làm sao cũng không thể. Lăng Hàn lộ ra nụ cười nhàn nhạt, tay phải run lên, xoạt, Tiên Ma Kiếm bị hắn ném ra ngoài, chém về phía Cổ Đạo Nhất. Cổ Đạo Nhất hoàn toàn không sợ, mười đời cùng xuất hiện, đây là trạng thái mạnh nhất của hắn, trong cùng cấp, không người nào có thể địch! Bản thể của hắn đưa tay, chộp tới Tiên Ma Kiếm. Với nhãn lực của hắn đương nhiên có thể thấy được thanh kiếm này bất phàm, nhất thời có ý chiếm làm của riêng. Chỉ là tay của hắn mới duỗi ra, đã thấy Tiên Ma Kiếm chìm xuống, chém về phía dưới chân của hắn.
"Ồ, chém sai phương hướng rồi sao?" Nhưng hắn lập tức hiểu được, chiêu kiếm này của Lăng Hàn căn bản không phải chém hắn, mà là chém phù thạch dưới chân của hắn. "Dựa vào, đê tiện!" Cổ Đạo Nhất hét lớn một tiếng, vội vã mở ra nguyên lực, bảo vệ phù thạch. Tiên Ma Kiếm chém tới, phóng ra thần quang vô tận. Đây chính là Tiên khí tương lai, ai có thể cứng rắn chống đỡ một đòn của nó? Một kiếm hạ xuống, tấm chắn nguyên lực căn bản thùng rỗng kêu to, Tiên Ma Kiếm phá vào, chém ở trên phù thạch, đùng! Tiên Kiếm bá đạo cỡ nào, phù thạch nhất thời nát tan.
"Ta đệt!" Cổ Đạo Nhất phát ra một tiếng tràn ngập oan ức, phẫn nộ rống to, oanh, thân thể cấp tốc rơi rụng. Cường giả, thiên kiêu, Vương giả như hắn, lẽ ra không để bất kỳ vinh nhục nào trong lòng, bởi vì hắn đứng ở đỉnh thế giới. Nhưng cách làm của Lăng Hàn thực quá không chân chính, khiến hắn không nhịn được thất thố chửi bới. Có thể thấy được, hắn tức giận đến mức nào. Bị âm thảm!
Bản thể của Cổ Đạo Nhất vừa rơi xuống, chín thế thân tự nhiên cũng hạ xuống theo. Mắt thấy công kích liền muốn oanh lên Lăng Hàn, nhưng lại cùng nhau rơi xuống. Uy hiếp, tự nhiên là biến mất. Cái này! Thấy cảnh này, tất cả mọi người vô cùng đồng tình Cổ Đạo Nhất, đổi thành bọn họ cũng chửi bới a. Ai nói Lăng Hàn từ đầu đến cuối chỉ có một chiêu? Người ta lại ra một chiêu, nhìn xem, trong nháy mắt Cổ Đạo Nhất liền thất bại.
Nếu như Lăng Hàn vừa lên đã chơi chiêu này, mọi người nhất định sẽ vô cùng xem thường, cho rằng hắn đê tiện. Nhưng Lăng Hàn trước đó đã cùng Cổ Đạo Nhất đại chiến, đã thể hiện ra thực lực mạnh mẽ của hắn. Bởi vậy, dù chiêu này hơi đê tiện, nhưng mọi người chỉ thán phục trí tuệ của hắn. Người thẳng thắn, có thể tử chiến, vậy cũng gọi là Vương giả? Mãng phu thì còn tạm được.
"Ha ha ha, thật không ngờ sẽ là kết cục như vậy."
"Tại sao ta cảm giác cái này có chút giống như đã từng quen biết nhỉ?"
"Đại Hắc Cẩu kia!"
"Ha ha, phong cách của Lăng Hàn cùng Đại Hắc Cẩu kia thật là khá giống, người bị hắn chọc, khẳng định cực kỳ phiền muộn."
Một lúc sau, phía dưới truyền đến tiếng cười lớn. Tỉ mỉ ngẫm lại, đây quả thật là rất buồn cười. Cổ Đạo Nhất từng bước một hàm dưỡng, mắt thấy sắp ra chiêu mạnh mẽ nhất, lại bị hãm hại. Tương phản lớn như thế, khiến người ta không nhịn được cười.
Cổ Đạo Nhất té rớt đến đáy vực, vung lên tro bụi. Trong Trầm Uyên Cốc có quy tắc đặc thù, chính là Tinh Thần Cảnh cũng không thể phi hành. Hắn lập tức bò dậy, phát ra gầm lên giận dữ, tràn ngập cuồng bạo và sát ý. Lần ngã xuống này, tuyệt đối là sỉ nhục to lớn nhất trên đường đời của hắn. Đừng nhìn chỉ là ngàn trượng, ngã xuống cũng chỉ chừng mười hơi thở thời gian, nhưng hắn một đường hạ xuống, có thể rõ ràng nhìn thấy người mỗi một tầng đều lộ ra vẻ mặt cười nhạo. Điều này làm cho mặt của hắn đỏ bừng, suýt chút nữa nổ tung. Vô cùng nhục nhã, hầu như có thể so với lúc trước bị trục xuất ra Tiên Vực.
"Ta muốn giết ngươi!" Hắn từng chữ từng chữ nói, tóc đen dựng ngược, phẫn nộ thiêu đốt đến điên cuồng. Hắn một lần nữa lấy một khối phù thạch, một đường giết tới, tốc độ nhanh kinh người, bởi vì hiện tại cao thủ khẳng định đều ở thượng tầng, phía dưới ai có thể ngăn trở hắn? Dù tổ đội cũng vô dụng, trước mặt Vương giả đỉnh cấp, chỉ là mười hai người lại tính là gì?
Trái lại Lăng Hàn, tốc độ hắn tăng lên lại chậm hơn nhiều, bởi vì cùng hắn ngang hàng đều là người mạnh nhất đương đại, muốn thắng? Khó! Mà coi như có thể thắng, cũng phải tiêu tốn thời gian rất dài. Bởi vì người ở phía trên quá ít, tăng lên một bước vô cùng khó khăn. Vương giả đỉnh cấp trong lúc đó lại không muốn dễ dàng khai chiến, bởi vậy mọi người đều đang đợi, chờ người tới sau, vậy dĩ nhiên là có đá kê chân.
"Lăng! Hàn!" Tốc độ của Cổ Đạo Nhất cực nhanh, một đường từ phía dưới giết tới. Hiện tại cầu thang đã thành, mỗi lần hắn ra tay liền có thể tăng lên trên hai ba trượng, khoảng cách ngàn trượng lại cần bao lâu? Hắn đã vô cùng phẫn nộ, lấy ra một thanh Thần kiếm. Đây là hắn ở đời thứ nhất luyện thành, chính là Thánh khí hàng thật đúng giá, hơn nữa còn là cấp hai mươi, mạnh nhất Thần giới!
Một kiếm chém qua, đùng! Nhưng một viên gạch lặng yên xuất hiện, chặn lại mũi kiếm. Chỉ thấy Loạn Tinh nữ hoàng ra tay, trong tay mang theo một viên gạch, chiến ý như sôi. Chiêu kiếm này càng im bặt mà dừng. "Cái gì!" Thấy cảnh này, người phía dưới đều sôi trào. Kia là một đòn ôm hận của Cổ Đạo Nhất, nhưng lại bị mạnh mẽ cản lại, nói rõ người xuất thủ thực lực không dưới Cổ Đạo Nhất. Là ai a, hùng hổ như thế! Bọn họ nhìn về phía Loạn Tinh nữ hoàng, dù cách một tầng vải, nhưng tất cả mọi người có thể phát hiện phong tình mê người. Đây là một tuyệt sắc mỹ nhân không cần hiển lộ hình dáng liền có thể làm cho tất cả mọi người mê đảo.
"Ngươi dám ngăn trở ta?" Cổ Đạo Nhất lớn tiếng nói, cả người hắn tỏa ra khí phách và sát khí. Thời khắc này, ai muốn ngăn trở hắn, hắn liền giết kẻ đó.
"Ngăn trở không được sao?" Loạn Tinh nữ hoàng cười gằn: "Làm càn, ngươi là món đồ gì!"
Cổ Đạo Nhất ngẩn ra, thật không nghĩ tới, nữ nhân này lại còn cuồng, còn muốn bá đạo hơn hắn. Chỉ là một nữ lưu mà thôi, làm sao có khả năng có lòng dạ như vậy? Hắn thật là có chút yêu thích nữ nhân này. Có điều, đối phương cũng tu luyện Cửu Tử Thiên Công, nhất định phải bị hắn nuốt chửng thân thể. Hắn lại không thể chiếm làm của riêng, bởi vậy, trong mắt hắn mặc kệ đối phương dáng dấp đẹp ra sao, mị lực mê người thế nào, đều chỉ là công cụ dùng để tăng lên thực lực của hắn. Hắn làm sao có khả năng yêu thích một công cụ chứ?
"Chết!" Hắn một chỉ điểm ra, đây là Huyết Thần Chỉ. Loạn Tinh nữ hoàng vung tay lên, lấy viên gạch đón nhận. Chỉ điểm qua, nhưng chẳng có cái gì phát sinh. Uy lực một chỉ này, bị viên gạch hoàn toàn hấp thu. Thái Sơ Thạch, Hỗn Độn Nguyên Thạch diễn hóa, thiên địa sơ khai thì sinh ra Bản Nguyên thạch, có thể hấp thu tất cả công kích dưới Sáng Thế Cảnh. Dù hiện tại uy năng cũng bị hạn chế, nhưng uy năng vẫn cực kỳ lớn. Chí ít uy lực của Huyết Thần Chỉ còn chưa đủ, có lẽ phải vận chuyển Thần thông thập thế, hợp hết thảy bí pháp của cửu thế thân mới có thể đánh tan cực hạn của Thái Sơ Thạch. Vấn đề là, hắn không cách nào trực tiếp vận chuyển ra Thần thông thập thế, nhất định phải cửu thế trước tiên ra, mới có thể nổ ra vô thượng bí pháp đời thứ mười.
"Ngươi không có tư cách chặn con đường của phu quân ta!" Loạn Tinh nữ hoàng ngạo nhiên nói, nàng ở trên cao nhìn xuống, chỉ vào Cổ Đạo Nhất, phảng phất như một vị đế vương trách cứ thần dân bất kính. Vì Lăng Hàn, nàng sẽ chặn bất kỳ cường giả nào có uy hiếp đến hắn. Nữ hoàng ôn nhu, chỉ vì một người tỏa ra.
Sắc mặt của Cổ Đạo Nhất tái xanh. Hắn không cho là Loạn Tinh nữ hoàng có thể ngăn cản mình, nhưng một nữ tử thực lực hầu như có thể sánh ngang hắn, bởi vì một nam nhân có thể làm đến mức độ như thế, lại khiến hắn đố kị. "Ngăn trở ta, ngươi là đang tìm chết!" Hắn uy nghiêm đáng sợ nói. "Nằm mộng ban ngày!" Loạn Tinh nữ hoàng lãnh đạm nói. Hiện tại cảnh giới của mọi người giống nhau, mà sau khi thả ra hạn chế, tu vi của hai người cũng giống nhau, bởi vậy nàng có thể chiến với Cổ Đạo Nhất. Hai người đều tu Cửu Tử Thiên Công, nhất định có một người làm gả y cho đối phương, bởi vậy nàng nhất định phải thắng, đây là một trận tử đấu không thể tránh khỏi.
Cổ Đạo Nhất lại không trả lời, chỉ có lửa giận rực cháy. Hắn và Loạn Tinh nữ hoàng trong lúc đó chỉ có thể sống một người, nhưng lúc này hiển nhiên không phải địa phương tử đấu tốt, chỉ cần phù thạch vừa vỡ, tự nhiên liền thoát ly chiến đấu. Hơn nữa, mục tiêu của hắn là phù thạch màu vàng, bên trong có cơ duyên lớn của hắn! Đáng ghét a! Hắn chiến ý sôi trào, quyết định mau chóng đánh bại Loạn Tinh nữ hoàng, đuổi theo Lăng Hàn, thành người thứ nhất trèo lên phù thạch màu vàng.
"Thần thông nhất thế!"
"Thần thông nhị thế!"
"Thần thông thập thế!"
Cổ Đạo Nhất ra tay toàn lực, trải qua một phen súc thế, mười đời lại ra. Cổ Đạo Nhất cùng Loạn Tinh nữ hoàng ác chiến. Giờ khắc này cảnh giới của hai người tương đồng, tu vi chân chính cũng không khác biệt, hơn nữa đều tu luyện Cửu Tử Thiên Công, có thể nói là kình địch. Dù Cổ Đạo Nhất tu ra Tiên thai, có thể triệu hoán chín thế thân giúp đỡ, nhưng Loạn Tinh nữ hoàng cầm một viên gạch trong tay, thiên hạ ta có. Đây chính là Thái Sơ Thạch, có thể hấp thu tất cả lực lượng, hạn mức tối đa cao tới Sáng Thế Cảnh, cho dù ở chỗ này bị suy yếu hiệu quả, cũng vô cùng bá đạo, đủ để nữ hoàng đại nhân đối kháng Cổ Đạo Nhất.
Chiến bất bại nữ hoàng, Cổ Đạo Nhất liền không thể được phù thạch, không chiếm được phù thạch, hắn liền không cách nào tăng lên nữa, khiến hắn vô cùng phẫn nộ, không ngừng phát ra gầm nhẹ, nhưng Loạn Tinh nữ hoàng ở trên cao nhìn xuống, gắt gao đè ép hắn, căn bản bó tay hết cách.
Lăng Hàn yên lòng, hắn nhìn về phía trên, mấy Vương giả đỉnh cấp đều đang tiến hành điều chỉnh, chờ đợi xung kích cuối cùng. Hiện tại còn không phải thời điểm xuất thủ. Lăng Hàn thầm lắc đầu, bởi vì cho dù đoạt lại phù thạch của những Vương giả này, cũng không đủ để hắn tăng lên tới độ cao của phù thạch màu vàng, nhất định phải có càng nhiều người tới, cung cấp đá đạp chân.
Rất nhanh, phía dưới đã hình thành thê đội hoàn chỉnh, người thực lực mạnh mẽ có thể một đường giết tới, căn bản không cần chờ. Người tiến vào giai đoạn thứ hai càng ngày càng nhiều, từ mười mấy đến hơn trăm, lại tới mấy trăm, hơn một nghìn, hơn vạn. Lần này nghênh đón muôn hoa đua sắc, số lượng thiên tài Vương giả vượt xa bất luận thời điểm nào, bởi vậy, người tiến vào giai đoạn thứ hai cũng càng ngày càng nhiều, gợi ra chiến đấu kịch liệt. Mấy người Lăng Hàn, Tử Thần Phong, Long Hương Nguyệt cũng dồn dập ra tay, tiếp tục tăng lên độ cao của mình. Lên trên mấy trượng, giữa bầu trời đột nhiên có kình phong mãnh liệt, bọn người Lăng Hàn cảm giác được dưới chân tung bay, có một loại cảm giác muốn cưỡi gió bay đi.