Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trên Tử Phong Sơn, không khí vốn trang nghiêm bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Giữa những ánh mắt kinh ngạc và hoài nghi, Loạn Tinh Nữ Hoàng, với vẻ đẹp băng giá và uy lực áp đảo, chậm rãi tuyên bố một mệnh lệnh khiến ai nấy đều rùng mình: "Hoặc tự mình nuốt, hoặc ta sẽ ép ngươi nuốt!" Đối tượng của lời đe dọa này không ai khác chính là những kẻ đã dám nghi ngờ Lăng Hàn, và dưới con mắt của nàng, đó là một tội lỗi không thể dung thứ.
Những Vương giả đã đặt cược lúc này mặt mày tái mét. Ăn đá ư? Ngay trước mặt bao người? Trên Tử Phong Sơn, nơi ngay cả một hòn đá, một cành cây cũng thấm đẫm ý chí Thánh Nhân, việc nuốt chửng chúng chắc chắn sẽ gây ra hậu quả khó lường. Nhưng ai dám không tuân lệnh? Chu Duyệt, một cường giả Tinh Thần Cảnh tương đương Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị, còn bị nàng một chưởng đánh bại không chút sức kháng cự. Một cường giả như vậy, làm sao có thể chống đối?
Trong khi đó, những Vương giả khác lại ngấm ngầm vui mừng. Họ hả hê khi thấy đối thủ của mình mất mặt, bởi lẽ, càng ít người cạnh tranh tại Tinh Sa Vũ Viện hai mươi năm sau, cơ hội của họ càng lớn. Dẫu sao, ai dám tự tin tuyệt đối vào chiến thắng khi mỗi người đều là Vương giả? Trừ những Vương giả cấp hai hiếm hoi, việc tuyển chọn 900 người lần này là một cuộc sàng lọc khốc liệt.
Bỗng, một tiếng gân cổ vang lên: "Ta không ăn! Thái sư tổ ta là Hổ Vân Thượng Nhân, cường giả Hằng Hà Cảnh đại viên mãn!" Tiếp theo là một giọng khác, đầy tự tin hơn: "Ta cũng không ăn! Sư tổ ta là Tất Nguyên Thánh Nhân!" Những lời này như dội vào không khí, nhưng đáp lại chỉ là tiếng hừ lạnh của Loạn Tinh Nữ Hoàng. Nàng ra tay chớp nhoáng, "đùng đùng đùng", tứ chi của những kẻ vừa lên tiếng đều bị chặt đứt, chỉ còn biết rên rỉ trên mặt đất. Nàng không nói một lời nào nữa, chỉ quét ánh mắt lạnh lùng qua những người còn lại. Đó là một lời đe dọa không lời, rõ ràng và tàn nhẫn: không ăn, kết cục sẽ là như vậy. Những Hằng Hà Cảnh, Sáng Thế Cảnh mà họ dựa vào, trong mắt nàng, chẳng đáng một xu.
Nhiều Vương giả chứng kiến cảnh tượng đó không khỏi co giật khóe miệng. Người phụ nữ này không chỉ mạnh mẽ mà còn có gan lớn đến trời. Bất chấp mọi thân phận, nàng vẫn ép người khác ăn đá. Cuối cùng, vài người run rẩy đứng dậy, cầm lấy đá, ngoan ngoãn gặm nuốt. Tiếng "thẻ bính thẻ bính" vang lên giòn giã, chua xót.
Trên không trung, đám Tinh Thần Cảnh bay lượn không ai không dụi mắt, khó tin vào những gì mình thấy. Tiếng kêu "Trời ạ!" vang lên, và những người phía dưới không ngừng chất vấn: "Trần tiền bối, có chuyện gì vậy?", "Liễu thúc, người thấy gì?", "Tổ gia, người nói nhanh lên!" Phải mất một lúc lâu, một cường giả Tinh Thần Cảnh lão luyện mới trấn tĩnh lại, giọng run rẩy: "Có mấy vị Vương giả thua cược, đang ăn tảng đá."
Lời nói đó khiến nhiều người suýt phun ra ngoài. Ăn tảng đá? Đó là những Vương giả cao quý, danh dự còn trọng hơn tính mạng, ai có thể làm ra chuyện nhục nhã như vậy? Nhưng thực tế nghiệt ngã đã chứng minh, giữa danh dự và sinh mệnh, rõ ràng sinh mệnh vẫn được ưu tiên hơn. Khi biết được Lăng Hàn đã đánh bại Liễu Quân Thiên, và Loạn Tinh Nữ Hoàng đã miểu sát một Vương giả cấp hai Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, tất cả đều hóa đá. Trước đó, họ chưa từng coi trọng nhóm Lăng Hàn, ai ngờ đám người này lại hùng mạnh đến vậy, không chỉ mỗi người đều là Vương giả, mà còn có cả Vương giả cấp hai, thậm chí cấp ba.
"Trời ạ, ta muốn phát điên rồi!" một người thốt lên. "Có người nói họ đến từ Đông Minh Tinh vực, chỉ là một tinh vực nhỏ bé thôi mà." "Ngay cả Hằng Hà Cảnh cũng không có, ai đó nói cho ta biết, sao nơi đó có thể sinh ra Vương giả cấp ba?" Tất cả đều kinh ngạc thốt lên, quá đỗi khó tin, cứ ngỡ như đang nằm mơ.
Trên núi, Chu Duyệt từ từ bò dậy, hắn muốn trốn, hắn không thể chấp nhận việc phải ăn đất như thế. Nhưng thân ảnh hoàn mỹ của Loạn Tinh Nữ Hoàng chợt lóe lên, chặn đứng lối đi của hắn, khí thế trấn áp chư thiên tỏa ra từ cơ thể mềm mại của nàng. Chu Duyệt biến sắc, vội nói: "Tiên tử, xin rộng lượng, ta là Vương giả cấp hai, dù không thành cấp ba, khi bước vào Hằng Hà Cảnh, sức chiến đấu cũng sẽ không kém ngươi bao nhiêu, ngươi đừng nên ép..."
Một bạt tai giáng xuống. Chu Duyệt bị đánh bay, một hàng răng văng ra. Nữ Hoàng quay đầu, gọi: "Thiên Phượng, mang dây thừng và gậy tre đến." "Vâng, tỷ tỷ!" Thiên Phượng Thần Nữ vội vã làm theo. Hai nữ nhân trói gô Chu Duyệt, phong ấn tu vi của hắn. Chu Duyệt làm sao giãy giụa được, bị kéo lên cao, gió thổi qua khiến hắn đung đưa như một chiếc bánh chưng treo lủng lẳng. Lần này, hắn thực sự mất hết thể diện.
Các Vương giả đang ăn đá nhìn thấy cảnh đó, mồ hôi lạnh chảy ròng, càng ăn nhanh hơn, ngon lành hơn, như thể đó không phải là những hòn đá cứng rắn được Thánh Nhân tôi luyện, mà là một bữa tiệc thịnh soạn. Tiếng "thẻ bính thẻ bính" vang lên càng lúc càng rõ.
Vũ Hoàng cười ha hả, đứng dậy tuyên bố: "Ai muốn luận bàn một phen với ta?" Hắn vận chuyển ra bốn viên Tinh Thần, công khai tu vi của mình, tránh việc đối thủ là đại cực vị hay trung cực vị, vì như vậy sẽ mất hứng. "Ta đến lĩnh giáo!" Một thanh niên vận tử y tách đám đông bước ra. Làn da hắn phủ một lớp vảy như tinh thiết, tỏa ra khí tức cực hàn. Nhóm Lăng Hàn quá ngạo nghễ, trước tiên bại Liễu Quân Thiên, rồi đến Chu Duyệt, khiến những người khác nảy sinh tâm lý đồng lòng trả đũa. Dù không thể đánh bại Lăng Hàn hay Loạn Tinh Nữ Hoàng, họ cũng muốn tìm lại danh dự từ những người khác trong nhóm. Thanh niên này cũng là Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, vận chuyển bốn viên Tinh Thần cùng kích cỡ, cho thấy hắn đã đạt đến cực hạn của đại viên mãn.
"Đến!" Vũ Hoàng lao tới, một quyền oanh ra. Hắn đi con đường bá đạo, bất kể đối thủ là ai, dù là Thánh Nhân đứng trước mặt, hắn cũng dám một quyền đánh tới. "Ầm! Ầm! Ầm!" Đối thủ không hề đơn giản, dù chỉ là Vương giả cấp một, nhưng Vũ Hoàng cũng chưa tu ra Tinh Thần Cực Cảnh, nên chênh lệch thực lực không quá lớn. Hơn nữa, lớp vảy trên người hắn có khả năng phòng ngự cực mạnh, có thể làm tan biến phần lớn lực công kích. Nhờ đó, dù yếu hơn về lực lượng, hắn vẫn có thể bù đắp phần nào. Đây là ưu thế huyết mạch. Nhưng cũng chỉ đến thế. Trừ những thiên kiêu thượng cổ, huyết mạch của hắn có thể có uy năng lớn đến mức nào? Chỉ sau ba mươi bảy quyền, Vũ Hoàng đã đánh bại đối thủ, lớp vảy trên người hắn vỡ nát. Trận thua này không có bất cứ lý do bào chữa nào, hoàn toàn thất bại. "Không phải chứ, đây lại là một Vương giả cấp hai?"
"Trời ơi, trong một tinh vực nhỏ bé mà lại xuất hiện nhiều Vương giả cấp cao đến vậy, còn có thiên lý sao?" Tiếng xì xào vang lên. "Đừng nói với ta, mấy người còn lại đều là Vương giả cấp hai nhé!" "Tại sao ta có cảm giác, bọn họ đều là vậy!" Các Vương giả khác không dám tin, không thể chấp nhận. Khi nào Vương giả cấp hai lại trở nên rẻ mạt như thế? Trước đây, khi Tinh Sa Vũ Viện chiêu sinh, nhiều nhất cũng chỉ có hai mươi người đạt đến cấp độ đó. Vậy mà giờ đây, chỉ riêng nhóm Lăng Hàn đã có vài vị, hơn nữa còn có cả một Vương giả cấp ba.
Trận thưởng trà luận đạo này bỗng chốc biến thành buổi biểu diễn riêng của đoàn người Lăng Hàn. Từ Nhiên và Vô Tương Thánh Nhân cũng lần lượt xuống sân chiến đấu, tự nhiên dễ dàng giành chiến thắng. Lại thêm hai Vương giả cấp hai! Cho đến khi Thiên Phượng Thần Nữ ra trận, mọi người mới cảm thấy thế giới này trở lại bình thường một chút, bởi vì cuối cùng cũng có một Vương giả cấp một. Trong sáu Vương giả của nhóm, lại có bốn cấp hai và một cấp ba. Một tổ hợp thực sự khủng bố.
"Rất có khả năng, những người này đều có thể tiến vào Tinh Sa Vũ Viện, ít nhất năm người trong số họ không thành vấn đề." "Đúng vậy, nếu Vương giả cấp hai mà còn không có tư cách vào, thì những người khác càng đừng nghĩ." Mọi người đều lắc đầu. Nhưng Vương giả há có thể dễ dàng nói bại? Rất nhanh, họ lấy lại sự tự tin. Chờ khi bước vào Hằng Hà Cảnh, họ có thể trở về điểm xuất phát, chênh lệch giữa Vương giả cấp một và cấp hai sẽ không quá lớn. Họ vẫn còn cơ hội, nếu ở Tinh Thần Cảnh và Hằng Hà Cảnh tu ra Cực Cảnh, vậy chắc chắn sẽ càng lợi hại hơn. Đương nhiên, độ khó này cũng lớn hơn gấp bội. Trên thực tế, chưa từng có ai vượt qua Nhật Nguyệt Cảnh để tu ra Tinh Thần Cực Cảnh, hay vượt qua Tinh Thần Cảnh để tu ra Hằng Hà Cực Cảnh. Sáng Thế Cảnh thì càng không cần nói, nếu thực sự có nhân vật như vậy, đó sẽ là bá chủ trong hàng Thánh Nhân, có thể quét ngang tất cả. Vương giả cấp năm, xưa nay chỉ tồn tại trong truyền thuyết, chưa từng xuất hiện.
Rất nhanh, trà hội kết thúc. Đại bộ phận Vương giả đều trao đổi địa chỉ liên hệ, họ không định chạy khắp nơi nữa, mà muốn lặng lẽ chờ Tinh Sa Vũ Viện mở cửa. Dù sao, hai mươi năm chỉ là một cái chớp mắt. Đoàn người Lăng Hàn đến sớm cũng là vì lo lắng Vũ Viện có thể mở sớm hơn dự kiến, vì thời hạn trăm năm chỉ là một con số ước chừng, không chính xác. Họ cũng ở lại thành phố gần đó, luyện đan, tu luyện, thời gian cứ thế trôi đi trong yên lặng.
Càng ngày càng nhiều Vương giả đến Mộc Đồ Tinh. Một số người kiêu căng khó thuần, góc cạnh rõ ràng, tìm người khiêu chiến khắp nơi. Vũ Hoàng là một trong số đó, và nhờ vậy, một số người đã bộc lộ tài năng, lưu lại thanh danh hiển hách. Ví dụ như Vũ Hoàng, hắn được gọi là Quyền Ma, bởi vì khi chiến đấu hắn chỉ dùng nắm đấm, với tư thế bá đạo như bẻ cành khô, cực kỳ điên cuồng.
Điều khiến Lăng Hàn chú ý hơn cả là Cổ Đạo Nhất cũng đã tới, trở thành một ngôi sao đang lên, được vô số người truy phủng. Có tin đồn rằng có Vương giả đã bái dưới trướng hắn, cam tâm làm thị vệ. Chỉ riêng điều này thôi cũng đủ gây ra một trận động đất. Vương giả, vốn cao cao tại thượng, quan sát chúng sinh, vậy mà lại chấp nhận làm thị vệ cho người khác! Điều này chứng tỏ Cổ Đạo Nhất có sức hút và thực lực mạnh mẽ đến nhường nào mới có thể khiến Vương giả cúi đầu đi theo? Không ai biết Cổ Đạo Nhất là Vương giả cấp mấy, nhưng hiện tại hắn nghiễm nhiên là ngôi sao sáng chói nhất, áp đảo bất cứ ai.
Mặt khác, Loạn Tinh Nữ Hoàng cũng nổi danh không kém. Bởi vì một chiêu đánh bại Chu Duyệt, có Vương giả mộ danh đến khiêu chiến, kết quả đều bị nàng một chiêu trấn áp. Nàng cũng có danh hiệu "Sát thủ Vương giả", cái này có hai tầng ý nghĩa: thứ nhất là chỉ thực lực mạnh mẽ của nàng, thứ hai là chỉ mị lực của nàng, Vương giả nào thấy nàng cũng thần hồn điên đảo, cam tâm làm hạ thần của nàng. Nếu nói hiện tại ai có nhân khí có thể sánh ngang Cổ Đạo Nhất, vậy chính là Loạn Tinh Nữ Hoàng. Hiện tại mọi người đều đang chờ mong hai người này lúc nào sẽ đại chiến một trận.
"Cổ Đạo Nhất!" Lăng Hàn kể lại chuyện đã xảy ra ở Dược Vương Quật cho Loạn Tinh Nữ Hoàng. Vị Nữ Hoàng này cũng lộ vẻ thận trọng. Cường giả Tiên Vực, chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ để chấn động Thần giới. Chôn thân chín thế, kết đạo quả đời thứ mười, một Tiên thai như vậy cho dù phóng tới Tiên Giới cũng là số một số hai, tư chất quả thực nghịch thiên rồi.
"Ngươi xác định, hắn nói táng chín thế thân, mười đời kết quả?" Loạn Tinh Nữ Hoàng trở nên hơi kích động, thậm chí, thân thể mềm mại của nàng đang run rẩy. "Xác định!" Lăng Hàn gật đầu. "Sao vậy?" "Hắn tu luyện tất là Cửu Tử Thiên Công!" Loạn Tinh Nữ Hoàng kiên quyết nói. "Sao ngươi biết?" Loạn Tinh Nữ Hoàng trầm mặc một chút, dường như đang hồi ức, rất lâu sau mới nói: "Viễn tổ của Cửu Xà tộc ta, chính là ở trong một di tích cổ được một môn công pháp, mới ở trong Tiên vực lập xuống thanh danh hiển hách, mà môn công pháp kia... chính là Cửu Tử Thiên Công!" "Cái gì!" Lăng Hàn kinh hãi. "Cổ Đạo Nhất làm sao cũng biết Cửu Tử Thiên Công, lẽ nào hắn cũng là Cửu Xà nhất mạch?"
"Không thể!" Loạn Tinh Nữ Hoàng lắc đầu. "Lúc trước, Cửu Xà nhất mạch toàn bộ rời Tiên Vực, không để lại một tên tộc nhân. Cổ Đạo Nhất có thể có được Cửu Tử Thiên Công, tất nhiên là đã tiến vào tổ địa của Cửu Xà, được truyền thừa." Nàng dừng một chút rồi nói: "Nói không chừng, hắn nắm giữ Cửu Tử Thiên Công còn nhiều hơn ta. Ta chỉ là từ trong huyết mạch được Cửu Tử Thiên Công truyền thừa, nhưng cùng lúc cũng bị huyết mạch hạn chế. Hơn nữa, lúc trước viễn tổ cũng không tu Cửu Tử Thiên Công đến đại thành, bởi vậy, cho dù huyết mạch của ta hoàn toàn phản tổ, ở trên Cửu Tử Thiên Công cũng không thể đạt đến cực hạn. Vì lẽ đó ta nhất định phải về tổ địa Cửu Xà ở Tiên Vực, tự mình xem Cửu Tử Thiên Công." Lăng Hàn kinh ngạc nói: "Nói cách khác, huyết mạch của Cửu Xà các ngươi cũng không phải trời sinh, mà là bởi vì tu luyện Cửu Tử Thiên Công?" Loạn Tinh Nữ Hoàng ôn nhu nở nụ cười: "Không có bất kỳ huyết mạch nào là trời sinh, khẳng định là tổ tiên có người tu luyện hoặc sáng tạo một môn bí pháp mạnh mẽ, hòa vào trong huyết mạch, đời đời truyền lại. Chỉ có điều, cách trở càng lâu, huyết mạch càng mỏng manh."
Lăng Hàn suy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu như ngươi có được Cửu Tử Thiên Công hoàn chỉnh, có phải là tu vi tinh tiến sẽ nhanh chóng hơn rất nhiều không?" "Tất nhiên." Loạn Tinh Nữ Hoàng gật đầu. "Táng chín thế thân, kết mười đời đạo quả, đây là bí pháp cấp cao nhất trong Cửu Tử Thiên Công. Ta chỉ biết có thủ đoạn như vậy, nhưng không biết làm sao vận chuyển. Nếu ta có thể hấp thu lực lượng Tiên thai, vậy Cửu Xà thân của ta chắc chắn tiến hóa đến trạng thái hoàn mỹ nhất." Lăng Hàn lập tức vỗ tay nói: "Vậy nhất định phải bắt Cổ Đạo Nhất, bảo hắn giao ra Cửu Tử Thiên Công cùng Tiên thai!" "Sao giống như ngươi so với ta còn kích động hơn nhỉ?" Nữ Hoàng cười nói. Lăng Hàn mặt đầy chính khí: "Đó là đương nhiên, ta muốn ngươi sớm một chút đặt chân Sáng Thế Cảnh!" Nữ Hoàng đầu tiên là sững sờ, sau đó liền phản ứng lại. Tên này vẫn nhớ mãi không quên muốn lên giường của mình! Thiệt thòi hắn còn lẽ thẳng khí hùng như vậy, có điều nàng yêu thích.
Nữ Hoàng chưa thể "ăn", vậy thì trước hết "đẩy ngã" Thiên Phượng Thần Nữ. Đều là thê tử của mình, không thể bên trọng bên khinh, hơn nữa, hung bà nương này còn làm quả phụ cho hắn vạn năm, cũng nên khen thưởng nàng. Lăng Hàn luyện đan xong, tiến vào Hắc Tháp. Hiện tại Thiên Phượng Thần Nữ áp lực to lớn, chỉ cần có thời gian sẽ ở dưới Luân Hồi Thụ tham tu, để sớm ngày đuổi kịp bước chân của mọi người, nếu không nói không chừng nàng ngay cả tư cách tiến vào Tinh Sa Vũ Viện cũng không có.
"Thê tử, ta đến đưa đan cho ngươi." Lăng Hàn tìm cớ, nếu không hung bà nương này tính cố chấp phát tác, ngay cả hắn cũng không để ý tới. Thiên Phượng Thần Nữ bị hắn mạnh mẽ kéo sang một bên, tức giận nói: "Mấy ngày trước mới cho ta một ít đan dược, tại sao nhanh như vậy lại cho?" "Ta đây không phải nhớ ngươi sao?" Lăng Hàn cười nói. Thiên Phượng Thần Nữ theo dõi hắn: "Ngươi có phải là đánh ý đồ xấu gì không?" Lăng Hàn cười gượng vài tiếng nói: "Nhớ ngươi cũng có ý đồ xấu sao? Ngươi a, tín nhiệm cơ bản nhất giữa người và người đâu?" Thiên Phượng Thần Nữ cũng ha ha: "Nếu đôi tay của ngươi không có sờ loạn, ta ngược lại thật có thể tin tưởng." Lăng Hàn mặt đầy chính khí nói: "Ta đây là kiểm tra ngươi một chút, là mập hay gầy." "Vậy mập hay gầy?" Thiên Phượng Thần Nữ lấy ánh mắt nghiêng nghị nhìn hắn. "Cảm giác thật tốt." Lăng Hàn nhìn trái nhìn phải nói, hai tay đã chiếm lĩnh một cao điểm, ghé vào bên tai của Thiên Phượng Thần Nữ nói, giọng nói ấm áp phả lên gáy ngọc của nàng. Có thể nhìn thấy, gáy ngọc của Thiên Phượng Thần Nữ hiện lên một mảnh ửng đỏ, cực kỳ mê người. "Lưu manh!" Thiên Phượng Thần Nữ nỉ non nói, hai nơi mẫn cảm bị bắt, làm cho huyết dịch cả người nàng lập tức phun trào, mà gáy kỳ thực là bộ phận càng thêm mẫn cảm của nàng, để thân thể mềm mại của nàng bắt đầu run rẩy. "Thê tử, ngươi thật đúng là được làm từ nước, mềm nhũn đến muốn tan ra." Lăng Hàn dương dương tự đắc, Thiên Phượng Thần Nữ phản ứng chính là cổ vũ tốt nhất với hắn.
"Đừng hồ đồ, ta còn muốn tu luyện!" Thiên Phượng Thần Nữ da mặt mỏng. "Ta nói thê tử, ngươi mặt dày làm quả phụ của Lăng gia ta vạn năm, ngày hôm nay ta làm sao cũng phải để ngươi xứng danh." Lăng Hàn bắt đầu "lột măng", một tầng lại một tầng. "Ngươi tên lưu manh này!" Thiên Phượng Thần Nữ vội vã ngăn cản, nhưng nhìn trên không thể nhìn dưới, nhìn ở dưới lại không thể nhìn trên, kết quả là trên dưới đều thất thủ. Lăng Hàn chà chà tán thưởng: "Mới vừa nói sai rồi, thê tử ngươi không phải nước làm, ngươi là ngọc làm, cái này thật trơn, ngươi xem, tay cũng dừng không được, trực tiếp trượt tới đáy." Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi xấu hổ, lấy ánh mắt không ngừng trừng hắn, người này lại còn trêu chọc mình. "Cầu ngươi, không nên!" Chỉ là tình thế của nàng bây giờ không ổn, không thể làm gì khác hơn là xin tha. Lăng Hàn cười khà khà nói: "Thê tử, lúc trước ngươi đi chỗ của ta, muốn lấy cái gì liền lấy cái đó, ta cùng ngươi tính toán qua không? Qua mười ngàn năm, chúng ta phải cả gốc lẫn lãi tính vào!" "Lăng Hàn! Hàn thiếu! Hàn ca ca!" Thiên Phượng Thần Nữ gọi đến khiến lòng người ngây ngất, cuối cùng một tiếng "Hàn ca ca" càng gọi đến Lăng Hàn yếu mềm. "Tha ta một lần, rất xấu, không nên a!" "Gọi thêm mấy tiếng ca ca tới nghe một chút." Lăng Hàn không có lui binh. "Hàn ca ca, ca ca tốt." Thiên Phượng Thần Nữ đỏ mặt kêu lên. "Khà khà, cái này còn tạm được." Thiên Phượng Thần Nữ thở phào nhẹ nhõm, tên này rốt cục chịu lui binh sao? Nhưng nàng lập tức ngơ ngác, bởi vì Lăng Hàn không chỉ không có lui binh, trái lại được voi đòi tiên, ôm nàng lên, tiến vào phòng ngủ. Ngươi không giữ lời hứa a! Nàng muốn khóc, vội vã ôm cổ của Lăng Hàn, không cho đối phương buông mình ra, cắn vai của Lăng Hàn nói: "Ngươi người này, làm sao không giữ lời hứa?" "Khà khà, ta lúc nào nói, ngươi kêu ca ca ta tạm tha ngươi?" Lăng Hàn cười xấu xa. "Đồ lưu manh, ta cùng ngươi liều mạng!" Thiên Phượng Thần Nữ vặn vẹo thân thể mềm mại, bắt đầu phản kích mãnh liệt. Oành oành oành, hai người chiến thành một đoàn. Lăng Hàn đột nhiên kêu thảm. "Thê tử, ngươi đá chỗ nào a, kia là tiểu Hàn Tử, ngươi đá hỏng rồi, bị khổ là ngươi a!" Khuôn mặt của Thiên Phượng Thần Nữ trắng bệch, nàng chỉ là thẹn thùng mà thôi, lại không phải không muốn trở thành thê tử chân chính của Lăng gia: "Vậy làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?" "Ngươi nhìn một chút cho ta, hảo hảo an ủi tiểu Hàn Tử một chút." Thiên Phượng Thần Nữ đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền biết Lăng Hàn ác tâm, cái tên này thể phách kinh người cỡ nào, làm sao có khả năng bị nàng thương tổn được? Nàng dùng sức đấm vào ngực của Lăng Hàn: "Ngươi cái tên thối này, lại trêu chọc ta!" Lăng Hàn không để ý tới, hôn thật sâu, để Thiên Phượng Thần Nữ dần dần yên tĩnh lại, ngược lại đưa tay ôm cổ của hắn. Tứ chi giao triền, nàng cũng mất đi phòng ngự, bị Lăng Hàn tiến quân thần tốc, phát ra tiếng rên mê người. Mưa xuân nhuận vật không hề có một tiếng động. Hồi lâu sau, trên giường cũng hoàn toàn yên tĩnh lại. Thiên Phượng Thần Nữ tựa ở trong lồng ngực Lăng Hàn, trên khuôn mặt vẫn còn có hai đóa đỏ ửng, đánh lồng ngực của Lăng Hàn một cái: "Ngươi bắt nạt ta!"
"Bị ngươi bắt nạt nhiều năm như vậy, liền không cho ta bắt nạt ngươi một chút?" Lăng Hàn cười to. "Ta là nam nhân, liền không tính toán ngươi, mỗi ngày đánh mông ngươi mười cái là được." "Đừng hòng!" Thiên Phượng Thần Nữ sợ đến bắn người lên. Lăng Hàn đưa tay khống chế, Thiên Phượng Thần Nữ chạy đi đâu được, bị hắn bắt trở lại, đùng đùng đùng, chính là một trận đánh mông. Mông sóng tung bay, tuyệt không thể tả. Chà chà sách, không tệ, cái này nhất định phải làm bài tập thể dục bắt buộc mỗi ngày.
Chớp mắt một cái, mười năm trôi qua. Lăng Hàn cùng Thiên Phượng Thần Nữ vợ chồng hài hòa êm ái, âm dương bổ sung, lại có lượng lớn Thần đan cung cấp, phân biệt thu được đột phá, một cái bước vào đại cực vị, một cái khác bước vào trung cực vị. Đinh Bình, Cửu Yêu cũng tiến cảnh mãnh liệt, thành công đột phá đến Tinh Thần Cảnh, để đám người bọn họ đã không còn khuyết điểm. Mặt khác, thanh danh của Cổ Đạo Nhất cũng càng ngày càng vang dội, mơ hồ có danh xưng Vương giả trẻ tuổi số một hiện nay, tuy vẫn không có bước vào Hằng Hà Cảnh, nhưng tục truyền đã đánh khắp Tinh Thần Cảnh không có đối thủ.
Mấy tháng sau, Bắc Hoàng, Thạch Hoàng cùng một chỗ đến, cũng tìm được Lăng Hàn, dù sao hiện tại Lăng Hàn cũng rất có danh tiếng, rất dễ tìm. "Lăng huynh!" Hai người này rõ ràng không phải một tinh vực, nhưng luôn dính chung một chỗ, khiến người ta không thể không hoài nghi giữa bọn họ có phải có bí mật không muốn người biết gì không. "Thạch huynh, Bắc huynh!" Lăng Hàn tiến lên nghênh tiếp. "Ồ, Lăng huynh quả nhiên phi phàm, mới qua trăm năm, ngươi liền đạt đến Tinh Thần Cảnh đại cực vị, thực sự là khó mà tin nổi!" Thạch Hoàng kinh ngạc thốt lên, hắn đã đủ đánh giá cao Lăng Hàn, nhưng vẫn bị sợ hết hồn. Lăng Hàn lắc đầu nói: "Vẫn không sánh được hai vị." Hắn nhìn không thấu khí tức của Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng, nói rõ hai người này hẳn là đại viên mãn, thậm chí tu ra Cực Cảnh. "Ngươi a ngươi, đây là khiêm tốn hay khoe khoang?" Bắc Hoàng lắc đầu cười nói. "Có điều, gần đây hiện ra rất nhiều mãnh nhân, thực sự là không thể coi thường người trong thiên hạ." Thạch Hoàng gật đầu nói: "Võ đạo sắp nghênh đón một thời đại lớn, có thể ở thời đại này trèo đỉnh Thánh Nhân, có khả năng sáng tạo lịch sử, đánh vỡ ràng buộc, trở thành Thánh Vương cũng không nhất định."
Thánh Nhân ít, Thánh Vương thì càng ít, đây là Vương giả chân chính của Thần giới, phất tay một cái, cho dù Đại Thánh cũng như bị bẻ cành khô. Nhưng chí ít trong mấy trăm tinh vực phụ cận tuyệt không có cường giả như vậy, đẩy tới mười tỉ năm trước cũng đồng dạng không có. "Thánh Vương khó nói, nhưng có người nói tuổi thọ của Tinh Sa Đại Thánh sắp khô cạn, một vị Đại Thánh hóa đạo, nhất định sẽ ảnh hưởng thiên địa, để người hậu thế nhìn thấy thời cơ đột phá Đại Thánh cũng không nhất định." Bắc Hoàng thì bảo thủ một chút. "Hậu tích bạc phát, lần này nhất định sẽ ra Thánh Vương!" Thạch Hoàng lại cam đoan.
Hai người cãi nhau, rất nhanh mặt đỏ tới mang tai, liền muốn ra tay đánh người. Vừa vặn Vũ Hoàng trở về, không nói hai lời, trực tiếp ra tay đón nhận, cùng hai Vương giả đánh lên trời, một cái chọi hai cái, hiển lộ hết khí phách. Có điều Vũ Hoàng thật lợi hại, lấy một địch hai còn không rơi xuống hạ phong, Bắc Hoàng cùng Thạch Hoàng càng ý tứ không tốt lấy ra Thần Khí, bởi vậy, đánh nửa ngày lại còn cân sức ngang tài. "Đã nghiền! Đã nghiền!" Vũ Hoàng hạ xuống, cười ha ha. "Lăng huynh, vị này là ai, cũng là một vị mãnh nhân a!" Thạch Hoàng cười nói, có điều hắn cũng không có mất tự tin. Vũ Hoàng vốn am hiểu quyền pháp, có binh khí hay không đều không khác nhau, nhưng Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng không giống, bọn họ cần binh khí mới có thể hoàn toàn phát huy ra thực lực bản thân, bởi vậy lấy ngắn nghênh dài, hai người không có đánh thắng cũng không mất mặt.
"Đây là Nhị ca của ta." Lăng Hàn giới thiệu Vũ Hoàng, khiến Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng đều tấm tắc lấy làm kỳ lạ. "Mấy người các ngươi cũng quá mạnh đi, từ một tiểu thế giới đi ra cũng có thể trở thành Vương giả cấp hai!" Một tinh vực đồng nhất thời kì chỉ có thể sinh ra một hai Vương giả cấp hai, cái này còn phải là tinh vực cực lớn, nhưng hai huynh đệ Lăng Hàn ngược lại tốt, đến từ tiểu thế giới, liền ra hai cái. Lăng Hàn mỉm cười, còn có Đinh Bình, cũng đến từ Hằng Thiên Đại Lục, tương tự là Vương giả cấp hai! "Lần này ta có thể xác định, chúng ta sẽ nghênh đón thịnh thế võ đạo to lớn nhất!" Bắc Hoàng vỗ tay nói. "Có điều sinh ra ở thời đại này, cũng không biết là hạnh phúc hay bất hạnh." Thạch Hoàng mặt đầy cảm khái. "Chỉ ta biết, có ít nhất năm Vương giả cấp ba!" "Năm!" Sắc mặt của Lăng Hàn cũng nghiêm nghị. Ở Tinh Thần Cảnh đạt đến Vương giả cấp ba ý vị như thế nào? Này tất nhiên là Tinh Thần Cực Cảnh! "Nơi này thì có Cổ Đạo Nhất cùng Loạn Tinh Nữ Hoàng." Bắc Hoàng vặn lấy ngón tay tính. "Ngoài ra còn có Tử Thần Phong, Long Hương Nguyệt, Thiên Hạ Đệ Nhị..." "Thiên Hạ Đệ Nhị?" Lăng Hàn không khỏi ngắt lời, làm sao có người gọi danh tự như vậy. "Ngươi khoan hãy nói, thật sự có một gia tộc gọi Thiên Hạ, có người nói đã từng ra đại nhân vật một tay che trời, khi đó liền đổi họ thành Thiên Hạ. Thiên Hạ Đệ Nhị này nguyên bản không gọi Đệ Nhị, nhưng thiên phú võ đạo thật kinh người, có tư thế đuổi sát viễn tổ, bởi vậy liền cải danh thứ hai, ý nghĩ là viễn tổ thứ nhất kế tiếp chính là hắn." Thạch Hoàng giải thích. Chuyện này... Thật cuồng! Cũng thật tự tin. Lăng Hàn không khỏi hưng phấn, lần này chơi vui, không lo không có đối thủ. "Lăng huynh, nếu như chúng ta không thể tu ra Tinh Thần Cực Cảnh, căn bản không có tư cách cùng những người này đấu võ, chỉ có thể chờ bước vào Hằng Hà Cảnh, kéo song phương về điểm xuất phát mới." "Có điều, tu nhiều ra một Cực Cảnh, cho dù đánh nhau cùng cấp vẫn có ưu thế tương đương a!" Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng đều lắc đầu. Bọn họ tu ra hai Cực Cảnh, nhưng đẳng cấp cao muốn tiến thêm một bước nữa là khó khăn bực nào? Không thấy đại bộ phận Thánh Nhân đều chỉ là Vương giả cấp hai sao, cái này đã đủ lợi hại. Ai bảo bọn họ tiến vào thời kì võ đạo thịnh thế, Vương giả cấp hai như rau cải, ngay cả Vương giả cấp ba cũng xuất ra năm vị, chí ít năm vị, cái này là bọn người Thạch Hoàng biết, nhưng cho dù bọn họ là con trai, đệ tử của Thánh Nhân, cũng không thể nắm giữ tư liệu của toàn bộ Vương giả trong mấy trăm tinh vực. "Đúng rồi, Lăng huynh, ngươi có biết tại sao chúng ta đến sớm không?" Bắc Hoàng đổi đề tài. "Không phải vì chuẩn bị sao?" Lăng Hàn hỏi ngược lại. "Không phải!" Thạch Hoàng lắc đầu, hắn dừng một chút. "Trước khi Tinh Sa Vũ Viện mở ra, có một cơ duyên lớn." "Hoặc là nói, lúc nào Tinh Sa Vũ Viện mở ra, là đi theo sau cơ duyên này." Bắc Hoàng bổ sung. Lăng Hàn không khỏi hứng thú nói: "Nói thế nào?" Thạch Hoàng nói: "Ở trên Mộc Đồ Tinh, có một chỗ gọi là Trầm Uyên Cốc, bình thường cực kỳ phổ thông, cũng không sinh ra Thần dược, cũng không có Thần Thiết. Nhưng cách một thời gian ngắn, trong cốc này sẽ có biến hóa thần kỳ." Bắc Hoàng nói tiếp: "Đến lúc ấy, tảng đá trong cốc chỉ cần có sinh linh giẫm lên liền bay cao, thông qua chiến đấu cướp đoạt những tảng đá khác, liền có thể một đường lên cao, chờ có một người trèo đỉnh, tranh cướp liền kết thúc." "Khi đó, Thiên Địa sẽ hạ xuống cam lộ, người vị trí càng cao liền có thể tắm rửa càng nhiều, từ đó thoát thai hoán cốt, tu vi tinh tiến, nhưng đầu tiên yêu cầu đạt đến độ cao nhất định." Thạch Hoàng nói.
Hai người các ngươi muốn nói không xuyên qua một cái quần... quỷ mới tin đây! Lăng Hàn dùng ánh mắt quái dị quét hai người mấy cái, để Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng đều không hiểu ra sao, ngươi đây là ánh mắt gì? Hắn nói: "Vậy chẳng phải là vô cùng bất công, ta cảnh giới chiếm ưu, vậy độ khả thi bộc lộ tài năng sẽ càng cao." Bắc Hoàng cười cợt nói: "Thứ nhất cái này có hạn chế, Hằng Hà Cảnh là không tham gia được, phù thạch không thể động. Cái này cũng là tại sao đến Tinh Sa Vũ Viện đều là Tinh Thần Cảnh, cho dù có cơ hội đột phá Hằng Hà Cảnh cũng sẽ áp chế, vì chính là cơ duyên như vậy." "Thứ hai, chỉ cần đứng lên phù thạch, tu vi sẽ bị cắt đến Tinh Thần cực tiểu cực vị sơ kỳ, có thể nói, đây mới thực là đánh nhau cùng cấp." Thạch Hoàng nói tiếp, phối hợp rất hiểu ngầm. "Thứ ba, coi như Lăng huynh ngươi thể phách kinh người, ở đây cũng không cách nào phát huy, bởi vì đối thủ có thể phá hoại tảng đá dưới chân ngươi, một khi tảng đá nát, vậy ngươi cũng chỉ có thể rơi xuống đất, bắt đầu lại từ đầu."
Vũ Hoàng không khỏi cười to nói: "Không sai, không sai, đây thực sự là rất thú vị, lúc nào bắt đầu?" "Nhanh thôi, trong mấy tháng này." Bắc Hoàng nói. "Có điều, mặc dù mọi người tu vi đều bị ép đến Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, nhưng tu ra lực lượng Cực Cảnh cũng sẽ không lãng phí." Thạch Hoàng nghiêm nét mặt nói. "Vương giả cấp ba vẫn có ưu thế tương đương, chí ít cũng có lực lượng một tinh áp chế." Bắc Hoàng nói. "Cổ Đạo Nhất, Loạn Tinh Nữ Hoàng, Tử Thần Phong, Long Hương Nguyệt, Thiên Hạ Đệ Nhị, năm người kia tất nhiên là đối thủ cạnh tranh mạnh nhất lần này." "Vì lẽ đó, ý của ta là, chúng ta có thể trước tiên liên thủ, cùng một chỗ đánh tới." "Cái này cũng được?" Lăng Hàn không khỏi kinh ngạc. "Tại sao không được?" Thạch Hoàng hỏi ngược lại. Chuyện này... mới vừa rồi còn nói rất công bằng, nhưng một cái chớp mắt liền có thể liên thủ, chuyện này làm sao công bằng? "Có thể năm người, sáu người đồng thời trèo đỉnh?" Lăng Hàn hỏi. "Cái này không được." Bắc Hoàng lắc đầu. "Có điều, Trầm Uyên Cốc tranh cướp chia làm hai bộ phận, giai đoạn thứ nhất có thể tổ đội, nhưng đạt đến độ cao nhất định liền không được. Hơn nữa, cũng chỉ có đạt đến độ cao này, mới có thể được thiên địa ban ân." "Hiện tại nơi này có Lăng huynh cùng Vũ Hoàng huynh, chúng ta dự định lại đi chiêu mấy người, tập hợp số lượng mười hai người." Thạch Hoàng nói. Lăng Hàn khoát tay áo một cái, nói: "Ta chỗ này còn có mấy người, muốn tám vị trí." "Tám cái!" Thạch Hoàng không khỏi hơi kinh ngạc, cái này cũng không thể thật giả lẫn lộn a, làm sao cũng phải là Vương giả cấp hai. Lăng Hàn gật gù nói: "Tám cái." "Lăng huynh, từ thô tục nói trước, ngươi xác định trừ ngươi cùng Vũ Hoàng ra, những người khác đều sẽ không cản trở?" Bắc Hoàng cũng nghiêm nét mặt nói. "Xác định!" Lăng Hàn gật đầu, bất kể là hai đệ tử của hắn, hay Từ Nhiên, người nào không phải Vương giả cấp hai? Loạn Tinh Nữ Hoàng càng là Vương giả cấp ba, mà Vô Tương Thánh Nhân... không thấy là Thánh Nhân sao? Đến thời điểm đó phát ra khí tức, đủ để dọa ngã một đám người, thừa cơ lại công, tuyệt đối có thể đưa đến kỳ hiệu. Cũng chỉ có Thiên Phượng Thần Nữ hơi yếu một chút, nhưng Vương giả cấp một cũng sẽ không quá cản trở. "Được!" Thạch Hoàng gật đầu. "Vậy chúng ta liền đi tìm hai cái." "Được!" Lăng Hàn gật đầu. Kỳ thực hắn cũng có thể lại đi tìm hai người, tỷ như đám người Trường Quang Tinh Vực Nguyệt Ảnh, Dương Lâm, lúc trước cũng kết làm tình hữu nghị. Chỉ là cái này dù sao cũng là Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng đề nghị, hắn cũng không thể đổi khách làm chủ. "Trầm Uyên Cốc còn cần bao lâu mới mở ra?" Vũ Hoàng hỏi. "Sẽ không bao lâu, có người nói hiện tại Trầm Uyên Cốc đã bắt đầu có vách đá phát sáng, chờ lúc phát như rực cháy, chính là ngày mở ra." Bắc Hoàng nói. "Vậy thì đợi hai vị." Lăng Hàn cười nói. Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng rời đi, bọn họ phải nhanh một chút xác định hai tên còn lại. Chờ sau khi hai người đi, Lăng Hàn còn cố ý đi tới Trầm Uyên Cốc một chuyến, quả nhiên như đám người Thạch Hoàng nói, thung lũng này không ngạc nhiên chút nào, đâu đâu cũng có tảng đá, không có chút thực vật, cũng không có dã thú, côn trùng,… chính là tử cốc từ đầu đến đuôi. Nhưng hiện tại, thung lũng bình thường này đang phát sáng, chỉ là tia sáng không mạnh, ban ngày hầu như không nhìn thấy, chỉ có ở ban đêm mới có thể phát ra ánh sáng dịu dàng. Nhưng biến hóa rất nhanh, vẻn vẹn qua bảy ngày, ánh sáng này ở ban ngày cũng có thể nhìn thấy, theo tốc độ này tiếp tục phát triển, phỏng chừng lại thêm chừng mười ngày liền muốn đạt đến trình độ như rực cháy. Lăng Hàn trở lại nơi ở, không đợi mấy ngày, liền thấy Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng dắt tay nhau mà đến, ngoài ra còn có hai nam tử khí vũ bất phàm, tùy tiện vừa đứng tựa như trung tâm của vũ trụ, khiến người ta trong lúc vô tình liền quăng ánh mắt qua. Có điều, hai người này thực rất kiêu ngạo, không phải trên mặt biểu hiện ra, mà là từ trong xương cốt lộ ra. "Đến, giới thiệu một chút." Bắc Hoàng cười nói. "Vị này chính là Nhiếp Thiên Thành Nhiếp huynh, Nhiếp huynh chính là một vị nhỏ nhất trong mười tám vị đệ tử của Phi Vũ Thánh Nhân, nhưng cũng là một vị thiên phú kiệt xuất nhất." Nhiếp Thiên Thành lộ ra nụ cười, nhìn như hiền hoà, nhưng ngạo khí tận trong xương tuỷ là cách mười dặm cũng có thể nghe được ra. "Vị này là Đan Kinh Nghĩa Đan huynh."