Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong màn sương mờ ảo của buổi sớm, Trương Thanh điên cuồng chạy trốn, bóng hình hắn dần khuất xa, cuối cùng bị những ngọn núi đá hiểm trở che khuất hoàn toàn. Nửa nén hương sau, một nhóm sáu người, dẫn đầu bởi Lăng Hàn, ung dung leo lên đỉnh núi. Nơi đây, một mặt phẳng rộng lớn được cắt gọt tinh xảo, mang dấu ấn của thời gian, có lẽ là kiệt tác của một vị Thánh nhân từ ngàn xưa. Trên đỉnh, khoảng ba mươi Vương giả đã tề tựu. Bốn nữ nhân và những nam nhân còn lại đều sở hữu vẻ đẹp phi phàm, dù có người mang sừng, đuôi hay đôi cánh, nhưng tất cả đều toát lên khí chất vương giả, một vẻ đẹp khuynh đảo thiên hạ.
Họ đang luận đạo, bàn về những biến hóa sâu xa của quy tắc Hỏa hệ. Nhưng ngay khi cảm nhận được sự hiện diện mới, tất cả đồng loạt quay đầu, ánh mắt kinh ngạc đổ dồn về phía nhóm Lăng Hàn. Sáu người cùng lúc xuất hiện, lại còn thân thiết đến mức có thể đứng gần nhau trong vòng ba trượng, điều này khiến các Vương giả khác không khỏi nảy sinh tâm lý bài xích. Một nhóm nhỏ với thực lực đáng gờm như vậy dễ dàng làm lu mờ những Vương giả cấp một, thậm chí đe dọa vị thế của những người mạnh hơn.
Thượng Quan Hoành, người tổ chức buổi thưởng trà luận đạo lần này, với nụ cười ôn hòa và đôi cánh sau lưng, bước ra hỏi danh tính nhóm Lăng Hàn. Đúng lúc đó, Trương Thanh lại xuất hiện, thở hổn hển như một lão cẩu, mồ hôi ướt đẫm, gương mặt tái mét vì kiệt sức. Các Vương giả tinh tường nhận ra, Trương Thanh đã liều mạng, ép buộc bản thân chống lại uy áp nơi đây, để lại tổn thương nội tại nghiêm trọng, có thể khiến tu vi của hắn thụt lùi. Liễu Quân Thiên, nhận ra thị vệ của mình, không khỏi kinh ngạc và vội vã tiến lên đón.
Lăng Hàn chỉ báo tên mình, cùng với Vũ Hoàng, Từ Nhiên và Vô Tương Thánh Nhân (đương nhiên, Vô Tương không còn xưng danh Thánh nhân để tránh rắc rối). Loạn Tinh nữ hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ thì im lặng, họ tao nhã lấy ghế từ không gian linh khí ra ngồi xuống, vẻ đẹp mê hoặc của họ ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Một Vương giả khác hỏi nhóm Lăng Hàn đến từ tinh vực nào. Sau một thoáng nhìn nhau, Lăng Hàn đáp: "Đông Minh Tinh vực." Cái tên này khiến nhiều Vương giả bối rối, chưa từng nghe đến một tinh vực nào lại có thể sản sinh ra sáu Vương giả cùng lúc. Một Vương giả chợt vỗ tay, vẻ mặt kỳ lạ, tiết lộ Đông Minh Tinh vực chỉ là một tinh vực nhỏ, thậm chí chỉ có một Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị. Thông tin này gây chấn động, khiến các Vương giả khác không khỏi thốt lên kinh ngạc, thậm chí có người phun cả trà. Một tinh vực nhỏ bé đến vậy, mà lại có sáu Vương giả xuất hiện, điều này thực sự khó tin, đi ngược lại mọi lẽ thường trong giới tu hành. Lăng Hàn xác nhận, Đông Minh Tinh vực quả thực chỉ có một Hằng Hà Cảnh, và vị đó cũng đã qua đời. Sự thật này càng khiến mọi người choáng váng, nhiều người không khỏi kêu lên "Đệt!".
Đúng lúc đó, một luồng sát khí lạnh lẽo bùng nổ. Liễu Quân Thiên tiến đến, ánh mắt găm chặt vào Lăng Hàn, gằn giọng gọi tên hắn. "Lăng Hàn!" Hắn hét lớn, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn đã nghe Trương Thanh thuật lại mọi chuyện, và biết Lăng Hàn chính là kẻ đã sát hại đệ đệ duy nhất của mình.
Lăng Hàn hờ hững ngoáy tai, vẻ mặt không hề nao núng. "Ta có điếc đâu mà ngươi phải hét lớn thế?"
"Ngươi giết đệ đệ ta!" Liễu Quân Thiên trầm giọng, sắc mặt như nước. Hắn vô cùng sủng ái đệ đệ, coi như con ruột, nhưng giờ đây, kẻ duy nhất còn lại của gia đình hắn đã chết dưới tay Lăng Hàn.
"Không đáng chết sao?" Lăng Hàn cười nhạt. "Đệ đệ ngươi phẩm tính thế nào, chính ngươi rõ nhất. Sống chỉ tổ hại người, không giết thì làm gì?"
"Được! Được! Được!" Liễu Quân Thiên liên tục ba tiếng "được", mỗi tiếng một ngọn lửa bùng lên trên đầu hắn, hóa thành Hỏa Long gầm thét. Một luồng sóng thần thức mạnh mẽ tràn ra, khiến mọi Vương giả đều rùng mình. Đây chính là sức mạnh của Vương giả cấp hai, quả nhiên phi thường.
"Vậy không còn gì để nói, giết người đền mạng!" Liễu Quân Thiên lạnh lùng tuyên bố, sẵn sàng ra tay. Lăng Hàn chỉ cười khẩy, không muốn biện giải thêm.
Xung quanh, các Vương giả bắt đầu xì xào bàn tán, cá cược về kết quả trận đấu. "Đương nhiên là Liễu Quân Thiên rồi, Vương giả cấp hai đâu dễ tìm." "Dù Đông Minh Tinh vực lần này nghịch thiên thật, nhưng muốn có Vương giả cấp hai thì ta ăn tảng đá này!" Mọi người đều lắc đầu, không ai tin Lăng Hàn có thể là Vương giả cấp hai.
Đột nhiên, Loạn Tinh nữ hoàng đứng dậy, khí chất phong hoa tuyệt đại của nàng khiến không ít Vương giả nín thở, kinh diễm. "Phu quân ta thắng, mấy người các ngươi liền ăn tảng đá?"
"Tiên tử, nếu Lăng Hàn thật sự thắng, ăn tảng đá thì có sao đâu?" Một Vương giả lớn tiếng đáp, trong lòng thầm tính toán. Hắn tin chắc Lăng Hàn sẽ chết dưới tay Liễu Quân Thiên, và khi đó, mỹ nhân này sẽ trở thành quả phụ.
"Ăn thì ăn!" Nhiều người khác cũng đồng loạt hưởng ứng, ôm mộng tương tự. Loạn Tinh nữ hoàng gật đầu, thầm ghi nhớ những kẻ này.
Bên kia, Liễu Quân Thiên đã không thể kìm nén. Ba con Hỏa Long bay lượn trên đầu hắn. Hô! Một con lao thẳng về phía Lăng Hàn. Hắn vẫn còn thận trọng, đây chỉ là đòn thăm dò. Lăng Hàn phất tay, một đạo kiếm khí bắn ra, Hỏa Long tan nát thành vô số tinh hỏa. Liễu Quân Thiên hơi kinh ngạc vì Lăng Hàn hóa giải quá dễ dàng. Hắn vung tay phải, một chưởng đẩy ra, nguyên lực lại ngưng tụ thành Hỏa Long, nhưng lớn hơn gấp mười lần, uy thế cũng mạnh mẽ hơn nhiều. Lăng Hàn vẫn lắc đầu, chỉ tay bắn ra, kiếm khí tung hoành, Hỏa Long lại hóa thành tinh hỏa. Bảy mươi năm tu luyện kiếm đạo trên Vân Đỉnh Tinh, cộng với Luân Hồi Thụ và trà Luân Hồi, đã đưa Lăng Hàn lên hàng tông sư kiếm đạo.
"Muốn thử đến bao giờ?" Lăng Hàn cười nói. "Ta đến để kiến thức Vương giả, chứ không phải xem xiếc khỉ."
"Ngông cuồng!" Liễu Quân Thiên hừ lạnh, không thử nữa. Hắn nhảy vọt lên, lao về phía Lăng Hàn. Tay phải mở ra, một chiến mâu từ hư không hiện hữu, nhanh chóng thành hình trong tay hắn. Đây là nguyên lực ngưng tụ, nhưng đáng sợ là trên chiến mâu ngưng tụ vô số thần văn, toát ra uy thế chí cao, không gì cản nổi. Hắn vung chiến mâu, mang theo bí pháp cổ xưa mà hắn từng tìm được, lao thẳng vào Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng không dám khinh thường. Hắn cũng là Vương giả cấp hai, cảnh giới tương đồng, sức mạnh ngang ngửa. Hắn rốt cuộc cũng động thủ, nhưng vẫn chỉ điểm ngón tay, triển khai Lôi Đình Kiếm Pháp, kiếm khí tung hoành, nhanh đến cực điểm.
"Ngông cuồng!" Liễu Quân Thiên giận dữ. Trước đó hắn còn tùy tiện, thì Lăng Hàn dùng ngón tay cũng được. Nhưng giờ hắn đã dùng tuyệt chiêu, mà Lăng Hàn vẫn chỉ dùng ngón tay? Kiếm khí bay múa, hắn lập tức cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, kiếm khí của đối phương dường như không yếu hơn chiến mâu của hắn.
Ầm! Ầm! Kiếm khí và chiến mâu không ngừng đối đầu, cả hai đều là nguyên lực ngưng tụ nhưng lại như thực thể. Mỗi lần va chạm, thần văn lấp lánh, khí thế trấn áp chư thiên, hóa ra từng tượng Thần Ma trong hư không. Các Vương giả khác nhìn mà líu lưỡi, sắc mặt nghiêm trọng. Họ đều là những người tranh giành tư cách vào Tinh Sa Vũ Viện, con đường thành Thánh chỉ dành cho một người duy nhất. Nhưng Lăng Hàn và Liễu Quân Thiên lại phô diễn sức mạnh kinh người, khiến người ta phải nghi ngờ liệu có thể cạnh tranh nổi hay không.
Những người đã cá cược với Loạn Tinh nữ hoàng thì mặt mày co giật. Nếu Lăng Hàn thắng, họ sẽ phải ăn tảng đá. Dù không chết, nhưng vừa khó ăn, vừa khó chịu, lại còn mất mặt. "Liễu Quân Thiên, ngươi nhất định phải thắng!"
Liễu Quân Thiên dĩ nhiên muốn thắng, không chỉ thắng mà còn muốn giết Lăng Hàn. Trong tiếng gầm giận dữ, toàn thân hắn bùng cháy liệt diễm, hóa thành thần hỏa màu đen. Tay cầm chiến mâu, hắn giống như một vị Viễn cổ Ma Thần. Leng keng keng! Kiếm khí chém tới, thần hỏa ngưng tụ thành áo giáp, chặn đứng mọi đòn tấn công. Liễu Quân Thiên hung hăng lao lên, như không gì có thể ngăn cản.
"Có ý tứ!" Lăng Hàn nheo mắt. Lớp hỏa giáp này không chỉ có khả năng phòng ngự cao, mà còn có tính công kích đáng sợ, thiêu đốt mọi đòn tấn công. Hắn không khỏi thầm khen ngợi công pháp này. Không chỉ vậy, hỏa giáp còn có hiệu quả phản tổn thương. Lăng Hàn cười hì hì, nắm tay phải lại, đấm thẳng vào Liễu Quân Thiên.
"Cái này!" Liễu Quân Thiên cũng kinh hãi. Bí thuật Liệt Diễm Giáp này, hắn lấy được từ một thượng cổ bí cảnh, uy lực phi thường, ngay cả Tinh Thần Cảnh đại viên mãn cũng sẽ bị bỏng, đại cực vị thì trực tiếp hóa thành tro bụi. Lăng Hàn lại dám liều mạng như vậy?
Sau phút giây kinh ngạc, Liễu Quân Thiên cười khẩy trong lòng, "Đây là ngươi tự tìm lấy!" Hắn nghĩ rằng Lăng Hàn sẽ chết vì dám chống lại tuyệt chiêu của hắn. Hắn không tránh né, để cú đấm của Lăng Hàn đập thẳng vào mặt mình. Hắn thầm mắng Lăng Hàn quá thiếu đạo đức, đánh người không đánh mặt.
Một quyền giáng xuống. Những Vương giả có mặt ở đó đều nheo mắt, thời gian dường như chậm lại. Cú đấm của Lăng Hàn tiếp xúc với Liệt Diễm Giáp, vô tận hỏa diễm tuôn ra, muốn thiêu cháy bàn tay hắn. Nhưng thể phách của Lăng Hàn đã trải qua Tiên Diễm tôi luyện, đây chỉ như gãi ngứa. Nắm đấm không chút tổn hại, nặng nề giáng lên mặt Liễu Quân Thiên. Gương mặt hắn như sóng nước dập dềnh, rồi hắn bay vút lên.
Hình ảnh nhanh chóng trở lại bình thường. Đùng! Liễu Quân Thiên ngã vật xuống đất. Cả trường im lặng như tờ. Tuy chưa thể nói ai thắng, nhưng rõ ràng Liễu Quân Thiên đã chịu thiệt. Lăng Hàn thu quyền. Ở cùng cấp, thể phách của hắn khiến mọi đòn tấn công đều vô hiệu.
Liễu Quân Thiên lồm cồm bò dậy, vẻ mặt kinh hãi tột độ. Hắn không thể chấp nhận được, Thần Diễm của hắn không hề làm tổn thương da Lăng Hàn, chỉ để lại một vệt đen nhỏ như bị bỏng nhẹ. Tại sao lại như vậy? Thần Diễm của hắn có thể làm tổn thương cả Tinh Thần Cảnh đại viên mãn cơ mà! Hắn hít sâu một hơi. Dù đã dùng tuyệt chiêu, hắn vẫn đánh giá thấp Lăng Hàn. Đối thủ này, chắc chắn là Vương giả cấp hai!
"Chẳng trách ngông cuồng như vậy, hóa ra ngươi cũng là Vương giả cấp hai!" Liễu Quân Thiên thì thầm. Lời này khiến mọi người ồ lên. Vương giả cấp hai! Một tinh vực nhỏ bé đến nỗi không có Hằng Hà Cảnh, lại có một Vương giả cấp hai xuất hiện? Điều này khiến họ khó mà chấp nhận.
"Bình thường thôi." Lăng Hàn thản nhiên đáp. Vợ hắn còn là Vương giả cấp ba kia mà! Sắc mặt Liễu Quân Thiên càng khó coi. Vương giả cấp hai mà lại là "bình thường"? Hầu hết Thánh nhân cũng chỉ là Vương giả cấp hai, nghĩa là hắn có thể đối đầu với phần lớn Thánh nhân ở cùng cấp. Nhưng trong miệng Lăng Hàn, điều đó lại quá đỗi bình thường.
"Tốt lắm, hãy xem ai mới là Vương trong các Vương!"
Chiến ý của Liễu Quân Thiên bùng lên dữ dội. Từng thần văn màu đen xuất hiện trên người hắn, đan xen thành xiềng xích quấn quanh, biến hắn thành một Đại Ma Thần. Oanh! Tiếng Lôi Động vang lên từ cơ thể hắn, như vũ trụ sơ khai, đó là Đạo âm! Một võ giả Tinh Thần Cảnh lại phát ra Đạo âm, điều này thật khó tin. Ngay cả các Vương giả ở đây cũng phải kinh ngạc. Chẳng trách Liễu Quân Thiên được một Thánh nhân đích thân khen ngợi, hắn quả thực vượt xa Vương giả bình thường.
Sức mạnh đáng sợ này cũng kích thích Lăng Hàn. Hắn kéo căng xiềng xích, đôi mắt bùng lên chiến ý mãnh liệt, cảnh tượng Nhật Nguyệt Tinh Thần nổ tung liên tục hiện lên, vừa như Diệt Thế, lại vừa như Sáng Thế. Đáng tiếc, không ai chú ý đến cảnh tượng này, nếu không họ sẽ còn chấn kinh hơn nữa, bởi Sáng Thế và Diệt Thế là tầng cao nhất của Đạo.
"Một quyền diệt ngươi!" Liễu Quân Thiên hét lớn, lao tới với khí phách vô thượng.
Vù! Lăng Hàn kích hoạt Thiên Uy, xông thẳng tới. Hai tay hắn phất một cái, thi triển Tuế Nguyệt Thiên Thu. Bất kể là quy tắc xiềng xích hay người kim thân, tất cả đều tan rã nhanh chóng bằng mắt thường. Oành oành! Lăng Hàn đụng vào, những đòn tấn công đã nỏ mạnh hết đà này làm sao có thể gây thương tổn hay ngăn cản hắn? Hắn phá tan công kích, tiến thẳng đến trước mặt Liễu Quân Thiên.
Mọi người đều kinh ngạc đến ngây người. Công kích đáng sợ như vậy trước mặt Lăng Hàn lại không hề có tác dụng? Liễu Quân Thiên rùng mình, vội vàng giơ hai tay lên che chắn trước người, nguyên lực cuồn cuộn, tạo thành phòng ngự cuối cùng. Đáng tiếc, hắn vừa tung ra một chiêu lớn, bản thân đang ở trạng thái yếu nhất. Hơn nữa, Lăng Hàn còn kích hoạt Thiên Uy, tước đi hai tinh lực lượng của hắn, khiến lớp phòng ngự này càng thêm yếu ớt.
Lăng Hàn đấm ra một quyền, lại giáng lên mặt Liễu Quân Thiên. Sau một quyền, tấm chắn nguyên lực của Liễu Quân Thiên vỡ tan như nước, trọng quyền đánh trúng mặt hắn, đánh bay hắn đi. Nhưng một ánh sáng yếu ớt chợt lóe lên, kèm theo một tiếng thở dài từ cơ thể Liễu Quân Thiên, mang theo uy thế chí cao không thể diễn tả, khiến các Vương giả ở đây đều run rẩy, muốn ngã quỵ. Đây là sự nghiền ép ở tầng thứ sinh mệnh, giống như Hằng Hà Cảnh và Tinh Thần Cảnh, hay Sáng Thế Cảnh và Hằng Hà Cảnh.
Liễu Quân Thiên ngã vật xuống đất, nhưng chỉ sưng đỏ gò má, không chết. Điều này thật khó tin, bởi cú đấm của Lăng Hàn cực kỳ mạnh, không hề bảo lưu. Đừng nói Liễu Quân Thiên chỉ là trung cực vị, ngay cả Cực Cảnh đỉnh cao cũng phải nổ tung nếu ăn một quyền như vậy. Mọi người lại kinh ngạc, lần này không phải vì Lăng Hàn mạnh, mà là tiếng thở dài kia, khiến linh hồn họ run rẩy.
"Đây là uy thế của Sáng Thế Cảnh, chắc chắn rồi!" Có người khẳng định. Có thể đưa ra phán đoán này không có gì lạ, ở đây có nhiều người đến từ tinh vực cực lớn, thậm chí là đồ tử đồ tôn của Thánh nhân, tự nhiên hiểu rõ khí tức của Thánh nhân.
"Ta hiểu rồi, đây là thủ đoạn của Nhiên Đăng Thánh Nhân!"
"Không sai, Nhiên Đăng Thánh Nhân từng rất xem trọng Liễu Quân Thiên, để lại một đạo khí tức trên người hắn cũng không có gì lạ."
"Không hổ là thủ đoạn của Thánh nhân, cứu hắn một mạng."
"Tuy nhiên, chỉ có thể bảo toàn tính mạng một lần."
Mọi người xì xào bàn tán. Lăng Hàn có thể xông lên bổ thêm một quyền, hoặc dùng Tiên Ma Kiếm kết liễu Liễu Quân Thiên, nhưng Nhiên Đăng Thánh Nhân đã "đứng ra", nếu hắn ra tay nữa, chẳng khác nào đối đầu với Nhiên Đăng Thánh Nhân. Hiện tại, hắn vẫn chưa có tư cách đó. Thôi vậy, tạm tha cho Liễu Quân Thiên một mạng, cũng là nể mặt Thánh nhân. Ở Thần Giới, trời đất bao la, Thánh nhân là lớn nhất. Thánh nhân rất ít khi nể mặt người khác, kẻ có thể khiến Thánh nhân nể mặt lại càng ít. Bởi vậy, Lăng Hàn trong lòng cũng có chút đắc ý, nhưng chỉ là vậy thôi. Nếu thực lực của hắn mạnh hơn nữa, hắn có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, không cần phải kiêng kỵ Nhiên Đăng Thánh Nhân mà cố ý nể tình. Thực lực, tất cả chung quy vẫn phải dựa vào thực lực mà nói chuyện.
Tất cả đều im lặng. Ở đây, Liễu Quân Thiên không phải là người có cảnh giới cao nhất, nhưng Vương giả cấp hai là cao nhất, nghĩa là sức chiến đấu cùng cấp của hắn mạnh nhất. Nhưng trước mặt Lăng Hàn, hắn gần như bị miểu sát, điều này làm nổi bật sự khủng khiếp của Lăng Hàn. Tên này, cũng quá biến thái rồi.
Liễu Quân Thiên bò dậy, thất hồn phách lạc. Hắn biết Nhiên Đăng Thánh Nhân đã để lại một đạo khí tức trên người mình, có thể bảo toàn tính mạng trong lúc nguy cấp. Đây vừa là sự bảo vệ, vừa là thử thách. Hắn từng tràn đầy tự tin rằng khi bái nhập Tinh Sa Vũ Viện, tia khí tức đó vẫn còn nguyên. Nhưng giờ đây, sự tự tin đó đã tan vỡ. Đạo khí tức kia biến mất, hắn đã khiến Nhiên Đăng Thánh Nhân thất vọng, và cũng có nghĩa là hắn đã "chết" một lần.
"Hai mươi năm sau Vũ Viện thi đấu, ta sẽ trở lại đánh bại ngươi!" Liễu Quân Thiên ném lại câu nói đó rồi không quay đầu lại, đi thẳng xuống núi.
Lăng Hàn lắc đầu. Chỉ xét về sức chiến đấu cùng cấp, Liễu Quân Thiên còn kém Thạch Hoàng, Bắc Hoàng, mà Xích Hoang Cực thậm chí còn vượt trội hơn hắn một bậc. Vũ trụ rộng lớn, không bao giờ thiếu thiên tài.
Loạn Tinh nữ hoàng khẽ động, đã đứng dậy, đưa tay chỉ từng người: "Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi..." Nàng chỉ vào từng kẻ đã cá cược. "Có thể ăn tảng đá rồi."
Thật sự phải ăn sao? Những người bị chỉ mặt đều lúng túng. Họ đã nói chỉ cần Lăng Hàn thắng là sẽ ăn đá, nhưng ai ngờ hắn lại thắng thật? Mà nếu nhiều người cùng gặm đá, thì mặt mũi còn đâu? Họ im lặng, cho rằng có nhiều người như vậy, nếu mọi người không động, thì Loạn Tinh nữ hoàng cũng không dám đắc tội nhiều người đến thế.
Loạn Tinh nữ hoàng lộ ra sát khí. Nàng vô cùng kiêu ngạo, là nữ hoàng trăm vạn năm, ý nàng là thiên ý, ai dám không tuân? Nàng không ngại đại khai sát giới.
"Ha ha, vị tiên tử này, không bằng chúng ta lại đánh cuộc." Một nam tử mặc thanh y, trên trán có ba vằn trắng nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ tuấn tú, ngược lại còn tăng thêm khí chất, phi thân ra. "Ta cùng ngươi luận bàn một trận. Ngươi thắng, ta liền bắt những người này ngoan ngoãn ăn đất!" Hắn nói với vẻ ngạo khí.
Hơn mười Vương giả đã cá cược đều giận dữ. Mười người bọn họ liên thủ, trong Tinh Thần Cảnh ai có thể chống lại? Hắn lại dám nói muốn họ ngoan ngoãn ăn đất, lấy đâu ra dũng khí đó?
"Tại hạ Chu Duyệt." Nam tử đó nhìn Loạn Tinh nữ hoàng, ánh mắt không giấu nổi vẻ ái mộ. Nàng là một tuyệt sắc mỹ nhân, không cần lộ mặt cũng đủ khiến người ta thần hồn điên đảo, khiến hắn không thể tự kiềm chế mà nảy sinh tình cảm.
"Nếu ta thắng..." Hắn nở nụ cười. "Tiên tử liền để tại hạ chứng kiến dung nhan, thế nào?"
Loạn Tinh nữ hoàng không khỏi phẫn nộ. Một hư ảnh đại xà hiện ra sau lưng nàng, rõ ràng là rắn nhưng lại mọc một chiếc sừng, uốn lượn như Chân Long, tỏa ra uy thế kinh người. Nàng thản nhiên nói: "Nếu như ngươi thua, cùng nhau ăn đá đi!"
Chu Duyệt cười ha ha nói: "Được!" Hắn khẽ động ý niệm, lập tức, từng viên Tinh Thần hiện ra sau lưng, đếm sơ có bốn viên. Trên mỗi viên Tinh Thần đều có văn tự cổ điển không ngừng lưu chuyển, không thể nhận ra cụ thể là gì.
Tinh Thần Cảnh đại viên mãn! Hắn ngạo nghễ nói: "Ta ở Sơn Hà Cảnh, Nhật Nguyệt Cảnh đều tu ra Cực Cảnh, hiện tại lại đạt đến Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, ai có thể là đối thủ của ta!"
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người ồ lên. Cái gì, lại có vị Vương giả cấp hai thứ ba? Trong số hơn ba mươi người ở đây, Vương giả cấp hai lại trở nên không đáng giá như vậy? Chẳng trách Chu Duyệt ngạo khí đến thế. Vương giả cấp hai lại thêm Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, thì trong Tinh Thần Cảnh hắn còn có đối thủ nào nữa? Có thể vượt qua hắn, chỉ có Vương giả cấp ba, nhưng điều này có thể sao? Ngay cả trong Thánh nhân cũng rất ít người đạt đến Vương giả cấp ba.
Có người nói, Tinh Sa Đại Thánh chính là Vương giả siêu cấp như vậy, chín đồ đệ của hắn đều là Vương giả cấp hai. Vì vậy, muốn vào Tinh Sa Vũ Viện ít nhất phải là Vương giả cấp một, còn muốn trở thành đồ tử Thánh nhân, Vương giả cấp hai chính là chỉ tiêu xứng đáng. Nhưng lần này Tinh Sa Đại Thánh muốn truyền lại y bát, thì yêu cầu càng cao hơn, e rằng phải là Vương giả cấp ba mới được. Yêu cầu này cực kỳ cao, từ Sơn Hà đến Hằng Hà tổng cộng mới bốn đại cảnh giới, nhưng yêu cầu tu ra Cực Cảnh ở ba cảnh giới, đủ khiến đại bộ phận Vương giả lắc đầu thở dài.
Chu Duyệt không khỏi ngạo nghễ. Hắn vốn không định khoe khoang ở đây, nhưng sự xuất hiện của Loạn Tinh nữ hoàng đã khiến hắn thay đổi ý định, như Khổng Tước xòe đuôi, không thể chờ đợi mà phô diễn sự hoa lệ của mình, mong mỹ nhân tuyệt sắc này để mắt. Thế nào, biết ta vĩ đại rồi chứ, nhanh dâng ánh mắt sùng bái đi.
Loạn Tinh nữ hoàng ra tay, một chưởng giáng xuống, như vũ trụ đổ nát. Chu Duyệt biến sắc, chưởng này uy lực thật đáng sợ, khiến dòng máu hắn ngừng lưu động, toàn thân lạnh toát, một cảm giác hoảng sợ như bước vào Quỷ Môn Quan. Hắn tượng trưng chống lại, nhưng không thể chống đỡ đại lực cuồn cuộn ập tới, hắn lập tức bị chấn bay ra ngoài, như châu chấu đá xe, không hề có chút tác dụng. Oành! Thân thể hắn xẹt qua một đường vòng cung trên bầu trời, rồi ngã xuống đất với một tư thế vô cùng "duyên dáng".
Cái này! Toàn trường lần thứ hai trở nên im lặng như tờ, chỉ có tiếng thở hổn hển. Chu Duyệt là Vương giả cấp hai, lại là Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, tại sao lại bị một chưởng đánh bay?
Nữ nhân này là... Tinh Thần Cực Cảnh!
Ngươi tu ra Nhật Nguyệt, Sơn Hà Cực Cảnh, nhưng ở Tinh Thần Cảnh lại gặp phải người tu ra Tinh Thần Cực Cảnh, thì chỉ có một chữ bại, cho dù đối phương ở hai cảnh giới trước không tu ra Cực Cảnh. Trừ khi mọi người đều bước vào Hằng Hà Cảnh, thì việc ngươi tu ra hai Cực Cảnh chắc chắn sẽ mạnh hơn một. Cảnh giới càng cao, Cực Cảnh càng khó tu. Đại bộ phận Vương giả đều tu ra ở Sơn Hà Cảnh, vì vậy Vương giả cấp hai mới vô cùng ít ỏi, Vương giả cấp ba... mấy trăm tinh vực lân cận cũng chỉ có Tinh Sa Đại Thánh làm được.
Tê! Có thể tu ra Tinh Thần Cực Cảnh, thì nữ nhân này có khả năng rất cao còn tu ra Sơn Hà Cực Cảnh, thậm chí cả Nhật Nguyệt Cực Cảnh cũng đã tu ra rồi.
Vương giả cấp ba! Vương giả cấp ba! Tất cả mọi người đều run rẩy, chỉ thở hổn hển. Tuy đây chỉ là một suy đoán, nhưng tính chân thực có ít nhất tám phần mười, thậm chí chín phần mười! Chu Duyệt có mạnh hay không? Rất mạnh! Nhưng cường giả như vậy cũng bị một chiêu miểu sát, điều đó càng làm nổi bật sự đáng sợ của vị nữ hoàng này, ưu thế áp đảo, trực tiếp đè bẹp tất cả.