Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 305

Chương 305: ### Khiêu Chiến Vương Giả

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1521 đến 1525 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc bản chất bảo vệ và sự kiên quyết của Lăng Hàn trước sự ngông cuồng, hống hách. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố hài hước vào những cuộc đối thoại đầy kịch tính, đồng thời sử dụng những lời đồn đại trong quán rượu để tinh tế giới thiệu một thế lực đối địch mạnh mẽ, mở ra một bức tranh rộng lớn hơn về thế giới tu luyện. Bi kịch của kẻ yếu thế, dù có gia thế hiển hách, bắt đầu khi đối diện với sức mạnh tuyệt đối, đẩy mạch truyện lên cao trào khó lường.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong thế giới tu chân đầy rẫy kỳ nhân dị sĩ, hiếm ai có thể sánh bằng Lăng Hàn về tốc độ, và khi đã dung hợp Thiên Uy cùng Lôi Đình Kiếm Pháp, uy lực của hắn càng không thể xem thường. Thế nhưng, ngay cả một người như Lăng Hàn cũng phải nổi giận khi chứng kiến Tiểu Thanh, linh thú thân cận của mình, suýt chút nữa bị một mũi tên vô duyên vô cớ găm trúng. Cảm giác bị khiêu khích mà không có lý do chính đáng khiến Lăng Hàn bừng bừng sát khí.

Chưa kịp tìm kẻ gây sự, một thanh niên ngạo mạn xuất hiện, theo sau là hai lão bộc, rõ ràng là người hầu. Hắn cất lời với thái độ kẻ cả: "Kẻ nào dám cản đường bổn thiếu gia săn bắn?" Lăng Hàn không khỏi nhíu mày, rõ ràng tên này xem Tiểu Thanh như một yêu thú tầm thường. Với bản tính cực kỳ bao che khuyết điểm, Lăng Hàn không thể nén giận. "Đây là thú sủng của ta, suýt chút nữa bị ngươi làm hại. Ngươi định bồi thường thế nào?" Giọng hắn trầm và đầy uy nghiêm.

Tên thanh niên, tự xưng là Liễu Thế Nguyên, bật cười khinh miệt. Hai lão bộc đứng sau hắn cũng không thèm liếc nhìn Lăng Hàn lấy một cái. "Bồi thường ư? Thật nực cười! Lại có kẻ dám đòi Liễu Thế Nguyên ta bồi tiền."

Lăng Hàn gật đầu, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. Liễu Thế Nguyên tưởng hắn đã sợ hãi, nhưng rồi nghe thấy câu nói tiếp theo: "Không bồi cũng được. Ta cũng bắn ngươi một mũi tên, coi như hòa." Liễu Thế Nguyên sững sờ, rồi tức giận đến tím mặt. Từ khi ca ca hắn trở thành Vương giả, chưa từng có ai dám nói chuyện với hắn như vậy. "Ngươi đang tìm chết à?"

"Hoặc là xin lỗi, hoặc là ăn một mũi tên của ta!" Lăng Hàn lạnh nhạt đáp, ngữ khí kiên định không chút nao núng.

Hai lão bộc nhảy ra, quát lớn: "Làm càn! Dám nói chuyện với thiếu chủ nhà ta như vậy, còn không mau quỳ xuống chịu chết!" Liễu Thế Nguyên khoanh tay, cười khẩy: "Ngươi có biết ta là ai không?" Cả nhóm Lăng Hàn nghe vậy đều bật cười, lời thoại kinh điển của một nhị thế tổ. Liễu Thế Nguyên càng thêm tức tối: "Ngươi, các ngươi!"

Trong chớp mắt, hai lão bộc lao tới, phóng thích uy thế mạnh mẽ. Nhưng Đinh Bình và Cửu Yêu đã bước ra, mỗi người tung một quyền. "Oành oành!" Hai lão bộc phun máu, bay ngược trở lại, nằm vật vã trên đất, không thể gượng dậy. Liễu Thế Nguyên kinh hãi. Hai lão bộc này, dù là tôi tớ, nhưng thực lực còn mạnh hơn hắn. Hắn chỉ dựa vào gia thế, đặc biệt là bóng lưng của huynh trưởng, mới sai khiến được hai cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn. Vậy mà họ lại không địch nổi một quyền của hai người trẻ tuổi kia!

"Ngươi, các ngươi không được làm loạn!" Thấy Đinh Bình và Cửu Yêu tiến lên, Liễu Thế Nguyên vội vã lùi lại, mồ hôi lạnh túa ra. Hắn không ngờ chuyến đi săn giết thời gian lại rước họa vào thân.

Lăng Hàn không thèm phí lời. Hắn vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn, "xèo" một tiếng, kim quang lóe lên, mũi tên đã găm vào vai trái Liễu Thế Nguyên. "Đùng!" Cả cánh tay hắn nổ tung, máu me be bét, thê thảm vô cùng. Đây đã là Lăng Hàn hạ thủ lưu tình, nếu không thì một Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sao có thể sống sót dưới tay cường giả như hắn?

"Ngươi, ngươi..." Liễu Thế Nguyên đau đớn đến nước mắt nước mũi giàn giụa. "Ca ta là Liễu Quân Thiên, ngươi dám đối xử với ta như vậy, ca ca ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!"

"Cút!" Lăng Hàn phất tay, không thèm bận tâm Liễu Quân Thiên là ai. Đến thì đánh thôi.

"May là Tiểu Thanh nhà ta không sao, bằng không chặt đầu chó của hắn!" Giang Xảo Linh bực bội nói, xoa xoa lông vũ của Tiểu Thanh. Cả nhóm bật cười, Giang Xảo Linh bướng bỉnh nhưng đáng yêu, được mọi người cưng chiều.

"Đi thôi." Mọi người tiếp tục hành trình. Đầm lầy không nhỏ, nhưng với tốc độ của họ, chỉ hơn nửa ngày đã ra khỏi khu vực này, phía trước hiện ra một tòa thành cổ kính. Họ vào thành để nghỉ ngơi và tìm hiểu thông tin, đặc biệt là vị trí của Tinh Sa Vũ Viện.

Đây là một cổ thành đã tồn tại hàng vạn năm, toát lên khí tức tang thương. Trong một quán rượu, họ lắng nghe những câu chuyện phiếm. "Này, các ngươi có nghe không, Thiếu gia thứ bảy của Bách Lão thế gia nửa tháng trước vừa cưới thiên kim của Chưởng môn Thạch Pha Môn." "Phốc, không phải chứ? Thiếu gia nhà họ Bách là mỹ nam tử vạn năm khó gặp, mà vị thiên kim kia không chỉ xấu xí mà còn hung ác. Đúng là hoa tươi cắm vào... ạch, ngược lại là chà đạp." "Khà khà, Bách Lão thế gia cũng chẳng còn cách nào, bị Liễu gia áp sát, đành phải liên hôn với Thạch Phá Môn."

"Liễu gia à, đúng là ra một thiên tài!" "Ừm, thiên tài thật sự, nghe nói bảy ngàn năm trước từng được Nhiên Đăng Thánh Nhân tán thưởng một câu." "Cái gì, đồ đệ thứ bảy của Tinh Sa Đại Thánh, Nhiên Đăng Thánh Nhân tự mình khen ngợi sao?" "Bằng không thì sao? Liễu Quân Thiên, bảy ngàn năm trước mới đột phá Sơn Hà Cảnh, giờ đã là Tinh Thần Cảnh trung cực vị, nghe nói cách đại cực vị cũng không xa. Tốc độ tu luyện như vậy thật đáng sợ." "Lần này hắn nhất định sẽ vào Tinh Sa Vũ Viện!" "Không cần nói khác, Nhiên Đăng Thánh Nhân đã để mắt tới, lần này lại có chín Thánh đồng thời chiêu thu đệ tử, việc hắn vào Tinh Sa Vũ Viện là chuyện chắc như đinh đóng cột." "Không nói thành Thánh, bước vào Hằng Hà Cảnh tuyệt đối không thành vấn đề." "Hằng Hà Cảnh à, chậc chậc chậc!" Mọi người đều cảm khái, Hằng Hà Cảnh dù ở nơi có mười Thánh cũng được coi là cường giả hiếm có.

Lăng Hàn và nhóm người nhìn nhau, có chút kinh ngạc. Thật trùng hợp, vừa mới nói tới Liễu Quân Thiên, giờ đã nghe được tin tức về hắn, lại còn là một Vương giả trẻ tuổi được Thánh Nhân điểm danh. Tuy nhiên, ai trong nhóm họ mà chẳng phải Vương giả, nghe qua thì nghe, sao có thể sợ hãi.

"Mà này, Liễu Quân Thiên hình như đã tới Tử Phong Sơn." "Hắn đến đó làm gì?" "Chẳng lẽ ngươi không biết, gần đây rất nhiều Vương giả trẻ tuổi hẹn nhau ở Tử Phong Sơn thưởng trà luận đạo, sẽ tổ chức trong vài ngày tới, ai cũng lấy việc được chứng kiến làm vinh dự." "Vậy thì có gì, đến xem không được sao?" "Ha ha, huynh đệ nghĩ đơn giản quá. Trước tiên không nói các Vương giả đều có thị vệ mạnh mẽ bảo vệ dưới chân núi, người thực lực không đạt tới cấp Vương giả căn bản không thể lên núi. Hơn nữa, bản thân Tử Phong Sơn là một nơi kỳ lạ do thiên địa hình thành, Tinh Thần Cảnh có thể trèo lên đỉnh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay!"

"Cái gì, lại có chuyện như vậy?" "Huynh đệ chắc là người ngoài, nếu là người vùng này, ai mà chưa từng nghe danh Tử Phong Sơn?" "Ai, vậy ngay cả tư cách quan chiến cũng không có?" "Lão tử chỉ đạt Sơn Hà Cảnh, e là dưới chân núi cũng không đi tới được." Mọi người than thở, rồi nhanh chóng chuyển sang chuyện thanh lâu, hoa khôi.

Các nữ quyến đều lộ vẻ không vui, Lăng Hàn liền đề nghị: "Hay là chúng ta đi Tử Phong Sơn xem sao?"

"Tốt!" Giang Xảo Linh, sợ thiên hạ không loạn, liền reo lên. "Đang muốn đi gặp gỡ Vương giả nơi này!" Vũ Hoàng lộ rõ chiến ý hừng hực. Đinh Bình, Cửu Yêu, Từ Nhiên cũng không ngoại lệ.

Họ thanh toán, hỏi thăm đường đến Tử Phong Sơn. Ngọn núi kỳ lạ này nổi tiếng đến mức mười người thì chín người đều biết. Tử Phong Sơn không xa, mọi người toàn lực chạy đi. Người thực lực yếu thì vào Hắc Tháp. Hơn nửa ngày sau, một ngọn cô phong xuất hiện. Ngọn núi không có gì đặc biệt, nhưng gió thổi quanh nó lại có màu tím kỳ lạ. Tử Phong Sơn, đúng như tên gọi.

Lúc này, dưới chân Tử Phong Sơn đã đông nghịt người, ai cũng ngẩng cổ nhìn lên đỉnh núi. Trên không trung cũng có hàng trăm người bay lượn, có Tinh Thần Cảnh, có người mọc cánh. Rõ ràng, sự kiện Vương giả thưởng trà luận đạo có sức hấp dẫn lớn, ngay cả Tinh Thần Cảnh cũng tới xem náo nhiệt.

"Vẫn là rất náo nhiệt." Lăng Hàn cười nói. "Tứ đệ, đi, chúng ta đi chiến thoải mái!" Vũ Hoàng hùng dũng nói. Lăng Hàn không khỏi cười: "Nhị ca, người ta là thưởng trà luận đạo mà." "Chẳng phải là uống chút trà rồi đánh nhau sao?" Vũ Hoàng không phản đối. Đúng vậy, vị Nhị ca này ngày càng hiếu chiến.

Lăng Hàn nhìn về phía Đinh Bình và những người khác: "Các ngươi ở đây chờ đi." Ngọn núi này chỉ có Tinh Thần Cảnh mới có thể leo, hơn nữa phải là Vương giả trong Tinh Thần Cảnh. Dù Đinh Bình và nhóm người đã tu ra Cực Cảnh, nhưng vẫn chưa bước vào Tinh Thần Cảnh, còn thiếu tư cách. Từ Nhiên cũng bảo vợ ở lại. Chỉ có sáu người lên núi: Lăng Hàn, Vũ Hoàng, Loạn Tinh nữ hoàng, Thiên Phượng Thần Nữ, Từ Nhiên, Vô Tương Thánh Nhân. Sáu người này đều vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt Loạn Tinh nữ hoàng đạt đến Tinh Thần Cực Cảnh đỉnh cao, nếu nàng ra tay thì đúng là bắt nạt người.

Họ tách khỏi đám đông, chuẩn bị leo núi. "Ha, lại có mấy kẻ không biết điều." "Muốn lên núi thì nhiều, nhưng có mấy người đủ tư cách?" "Đừng nói Tử Phong Sơn khó leo, bọn họ căn bản không có cơ hội." Những người xung quanh chế giễu, không xem trọng Lăng Hàn và nhóm người. Bởi vì, các Vương giả lên núi đều có thị vệ ở lại, mà thị vệ của Vương giả thì đều là thiên kiêu đương đại.

"Đứng lại!" Vừa tới gần chân núi, Lăng Hàn và nhóm người đã bị chặn lại. Đó là mấy thanh niên cực kỳ ngạo khí, rõ ràng chỉ là thị vệ của Vương giả nào đó, nhưng ai nấy đều ngạo mạn tột cùng, hận không thể dán mắt lên trán để coi thường tất cả. Tuy nhiên, những người này quả thực rất mạnh, đều là Tinh Thần Cảnh, có một người thậm chí đạt Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, có lẽ còn cao hơn cảnh giới của nhiều Vương giả. Nhưng được gọi là Vương giả không phải vì cảnh giới cao, mà là thực lực chiến đấu ngang cấp. Chỉ có thể quét ngang cùng cấp, mới có tư cách xưng vương!

Lăng Hàn liếc nhìn: "Tại sao?" "Các đại nhân đang thưởng trà luận đạo, những người không liên quan không được quấy rầy!" Một thanh niên mặc trang phục màu tím nói, không thèm nhìn Lăng Hàn. Lăng Hàn nở nụ cười: "Núi này là của nhà ngươi sao?" "Không, không phải." Nam tử áo tím theo bản năng lắc đầu. "Vậy ngươi nói cái quỷ gì!" Lăng Hàn giễu cợt. "Ngươi..." Nam tử áo tím giận dữ, nhưng nhớ lời chủ nhân dặn, đành kiềm chế, phất tay: "Tóm lại, hôm nay tuyệt đối không cho phép bất cứ ai lên núi."

"Thế tại sao trên núi lại có người?" Lăng Hàn vẫn thong thả hỏi. Nam tử áo tím phát điên: "Không có ai thì sao thưởng trà luận đạo?" "Đúng vậy, nếu người khác có thể lên, tại sao chúng ta không được?" Lăng Hàn cười nói. "Chẳng lẽ trà này đắt quá? Yên tâm, ca có tiền, rất nhiều tiền!"

Nam tử áo tím không biết phải nói gì, người này sao mà quấy rầy thế? Hắn dừng một lúc lâu mới nói: "Ngươi có tư cách như vậy sao? Ngươi có thể đánh nhau không?" "Tại sao không?" Lăng Hàn cười đáp. "Đừng nhìn ta trông không khỏe mạnh, nhưng một mình đánh năm, tuyệt đối không vấn đề!"

"Nếu ngươi có thể đánh bại ta, ta sẽ cho ngươi lên núi!" Nam tử áo tím, tên Văn Đông, đã mất kiên nhẫn. Lăng Hàn nhìn mấy người khác: "Thế còn họ thì sao?" Mấy người còn lại đang xem trò vui, nghe vậy cười nói: "Nếu ngươi đánh bại Văn Đông, chúng ta sẽ cho các ngươi lên núi." "Được!" Lăng Hàn bắt đầu hoạt động tay chân.

Loạn Tinh nữ hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ đều cười yếu ớt, họ đều khoác áo choàng che mặt, nếu không dung nhan tuyệt mỹ của họ chắc chắn sẽ gây náo động. Vũ Hoàng khoanh tay, hắn không thèm giao thủ với mấy tiểu nhân vật này, nhưng cũng không vội, dù sao các Vương giả trên núi cũng sẽ không chạy.

Văn Đông thấy Lăng Hàn trông có vẻ hài hước, đắc ý nói: "Thôi được, không cần giao thủ. Ta đứng đây cho ngươi đánh ba quyền, chỉ cần ngươi có thể đánh cho ta lùi một bước, ta sẽ mở đường cho các ngươi lên núi." Những người khác cười vui vẻ. Họ đều là thiên kiêu đương đại, ít nhất cũng là thiên tài Tứ Tinh, thực lực vượt xa cảnh giới. Dù nói cho đánh ba quyền, nhưng chỉ cần vận chuyển nguyên lực hộ thân, vẫn là an toàn.

"Thật chứ?" Ánh mắt Lăng Hàn cố ý sáng lên. "Sao có thể lừa ngươi!" Văn Đông khinh thường nói. Hắn nghĩ, cho dù sáu người Lăng Hàn có lên được núi thì sao, họ có chịu nổi quái lực của ngọn núi này không? Ngay cả thiên kiêu như hắn còn cảm thấy áp lực, chỉ có Vương giả mới có thể ung dung. "Vậy ta không khách khí!" Lăng Hàn cười nói, vừa định ra quyền lại hỏi: "Muốn xuất toàn lực sao?" "Đương nhiên." Văn Đông mặt đầy ngạo nghễ. "Vạn nhất ngươi bị ta đánh chết, vậy thì sao?" Lăng Hàn hơi ngượng ngùng nói.

Văn Đông lại phát điên, chút cân lượng của ngươi mà muốn đánh chết ta? Đùa gì thế! Hắn hừ một tiếng: "Cứ việc ra tay." "Không được, ta thật sự sẽ đánh chết ngươi, cha mẹ ngươi nhất định sẽ tìm ta gây phiền phức, còn có cô ba bà sáu, thất đại thẩm bát đại di... vậy ta gây chuyện lớn rồi." Lăng Hàn lắc đầu liên tục, một bộ dạng kiên quyết không làm.

Mặt Văn Đông vặn vẹo, hắn không khỏi cất cao giọng nói: "Bảo ngươi ra tay thì ra tay, ngươi thật có thể làm ta bị thương thì coi như bản lĩnh của ngươi, cho dù ngươi có thể đánh chết ta cũng không sao, mọi người ở đây đều có thể làm chứng!"

"Vậy thì ta yên tâm!" Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm, một bộ như trút được gánh nặng.

"Dựa vào, ngươi cho rằng thật có thể đánh chết ta?" Văn Đông cảm thấy trong lòng cực kỳ bực bội, rất muốn rút quyền đánh người, nhưng nhớ tới lời hứa của mình, đành hừ một tiếng: "Hiện tại, ngươi có thể ra tay rồi chứ?"

Lăng Hàn vui vẻ nói: "Đại ca, Từ huynh, thê tử, các ngươi đã bao giờ thấy người nào hèn hạ như thế, chủ động đòi người đánh chưa?" "Chưa!" Đám người Vũ Hoàng đều cười lắc đầu, Vô Tương Thánh Nhân cũng bật cười. Ngay cả mấy thị vệ khác cũng bật cười, chỉ cảm thấy Lăng Hàn quá cay độc, lại đào cho Văn Đông một cái hố lớn như vậy. Văn Đông tự nhiên giận tím mặt, hai mắt phun lửa, muốn ra tay. "Ngươi muốn làm gì, không tuân thủ ước định sao?" Lăng Hàn lập tức nói.

Hành động của Văn Đông bị ngắt quãng. Hắn dù sao cũng là thiên kiêu đương đại, tự nhiên là muốn giữ thể diện. Dưới con mắt mọi người, hắn nào dám nuốt lời? Lúc này dù tức giận cũng phải buông nắm đấm xuống, chỉ cảm thấy trong lòng kìm nén một cục tức. Hắn thề, chờ Lăng Hàn đánh xong ba quyền, hắn nhất định phải cho đối phương ăn đủ vị đắng.

Lăng Hàn đột nhiên biểu hiện nghiêm nghị, bắt đầu vận chuyển nguyên lực, hữu quyền vung lên, Thiên Uy ngưng tụ, tỏa ra áp lực đáng sợ. "Đùng đùng đùng đùng!" Rất nhiều người xung quanh nhất thời ngồi bệt xuống đất. Đây chính là Thiên Uy, cảnh giới không bằng Lăng Hàn thì căn bản không có sức chống đỡ. Văn Đông lập tức biến sắc. Cảnh giới của hắn và Lăng Hàn tương đương, đều là trung cực vị, nên không bị dọa ngồi xuống đất, nhưng cảm nhận được khí tức đáng sợ trên người đối phương, đáy lòng hắn dâng lên hàn ý. Kẻ này tuyệt không phải một Tinh Thần Cảnh bình thường, cũng không phải thiên kiêu, hắn là Vương giả! Hắn vẫn đi theo Vương giả, sao có thể sai lầm?

Văn Đông muốn khóc, cảnh giới giống nhau, hắn làm sao chống đỡ được ba quyền của Vương giả? Đừng nói ba quyền, ngay cả một quyền cũng không đánh lại! Bị gài bẫy! Mặt hắn oan ức, làm sao có Vương giả nào không chú trọng phong độ như thế, liên tiếp hãm hại hắn hai lần. Hắn vội vàng nói: "Ta chịu thua! Ta chịu thua!" Thật sự bị đánh một quyền, hắn sẽ chết vô ích. Lăng Hàn đã nói trước rồi, đánh chết cũng không cần Lăng Hàn chịu trách nhiệm.

"Vậy thì chịu thua?" Lăng Hàn tiếc nuối. "Ít nhất cũng phải đánh một quyền chứ?" Hắn cò kè mặc cả. Văn Đông lắc đầu lia lịa như trống lắc. Lăng Hàn nhìn về phía những người khác: "Nếu không, các ngươi ai thay hắn đỡ?" Những người khác cũng lắc đầu liên tục.

Lúc này Lăng Hàn mới nói: "Núi này lại không phải nhà ngươi mở, chiếm núi làm vua, rất bá đạo, rất uy phong đúng không?" Mọi người lúc này mới biết, Lăng Hàn không phải cố ý giả heo ăn thịt hổ, mà là muốn cho những kẻ ngạo khí trùng thiên này một bài học. "Tê, ai có thể nghĩ tới, đây là một vị Vương giả!" "Không biết đến từ tinh vực nào." "Có thể trở thành Vương giả, khẳng định đến từ tinh vực lớn." "Có điều, vị Vương giả này thật có chút gài bẫy, cố ý bố trí cho Văn Đông một cái bẫy." "Khà khà, ai bảo bọn họ muốn phong tỏa nơi đây, người ta muốn đi tới cũng không được? Ta cảm thấy vị này giáo huấn rất phải, Tử Phong Sơn lại không phải nhà hắn mở!"

"Chính phải!" Người dưới chân núi nghị luận sôi nổi, một số ít vẫn cảm thấy Lăng Hàn hơi gài bẫy, nhưng đa số lại ủng hộ Lăng Hàn. "Lên núi đi." Vũ Hoàng nói, nắm đấm của hắn đã ngứa ngáy.

Thấy đoàn người Lăng Hàn đều muốn lên núi, Văn Đông không khỏi nở nụ cười lạnh lùng. Các ngươi tưởng đây là đâu? Tại sao chư thiên kiêu lại chọn nơi đây thưởng trà luận đạo? Đó là vì nơi này không phải ai cũng có thể tới! Vương giả đương nhiên dễ dàng, nhưng ngay cả thiên tài Tứ Tinh như hắn, muốn đặt chân lên đỉnh cao nhất vẫn có áp lực tương đối lớn, ít nhất là không thể có sức thừa để động thủ. Có người nói, Tử Phong Sơn như vậy là tác phẩm của một vị Thánh Nhân, ông ấy đã điểm hóa ngọn núi này, khiến nó có năng lực kỳ lạ, người bình thường dù đạt đến Tinh Thần Cảnh cũng rất khó leo, chỉ có người tu ra Cực Cảnh ở một cảnh giới nào đó, lại đạt đến Tinh Thần Cảnh, mới có thể thong dong mà qua. Hơn nữa, tu ra càng nhiều Cực Cảnh thì đi càng ung dung.

Chẳng lẽ những người này đều là Vương giả? Đùa giỡn, làm sao có thể! Chờ mà ăn quả đắng đi. Hắn không leo được, tự nhiên cũng mong người khác không leo được, như vậy trong lòng hắn mới cân bằng. Không chỉ Văn Đông, rất nhiều người cũng ôm ý nghĩ tương tự. Số lượng Vương giả thưa thớt biết bao, một hành tinh cũng rất khó tìm ra một người, toàn bộ tinh vực gộp lại may ra chỉ mười người, mà đó phải là tinh vực lớn, tinh vực nhỏ chỉ có thể ra một hai người, thậm chí không có.

Sáu người Lăng Hàn vừa định lên núi, bỗng thấy ba bóng người bay vụt tới, một người trong đó thảm hại vô cùng, vai trái không còn, chỉ còn lại một mảng máu thịt be bét. "Nguyên thiếu? Nguyên thiếu!" Một tên thị vệ áo đen đột nhiên kêu lên, mặt đầy kinh hãi. Ban đầu hắn không nhận ra người bị thương, vì hắn không thể tin được, ở Mộc Đồ Tinh, đặc biệt là vùng Tử Phong Sơn này, ai dám ra tay với người của Liễu gia?

Không sai, người bị thương chính là Liễu Thế Nguyên, nhị thế tổ bị Lăng Hàn đánh. "Thanh ca!" Liễu Thế Nguyên vừa thấy đối phương, không khỏi nước mắt chảy ra. Người thân, cuối cùng cũng gặp được người thân! Hắn vô cùng kích động, dùng cánh tay duy nhất nắm lấy đối phương: "Thanh ca, ngươi giúp ta báo thù, giúp ta báo thù đi!"

"Là ai ra tay?" Người được gọi là Thanh ca, tên Trương Thanh, mặt đầy lạnh lùng, sát khí mười phần. Hắn không phải người của Liễu gia, mà là thị vệ của Vương giả trẻ tuổi Liễu Quân Thiên. Tuy nhiên, để trở thành thị vệ của Liễu Quân Thiên, thực lực của hắn đương nhiên không thể xem thường, chính là thiên tài Tứ Tinh, đặt ở đâu cũng có thể xưng là thiên kiêu. Hắn đi theo Liễu Quân Thiên là vì nhìn thấy tiền đồ cực kỳ sáng lạn của Liễu Quân Thiên, tương lai có khả năng thành Thánh! Hắn tự biết mình đời này không thể thành Thánh, nên bám vào Liễu Quân Thiên, tương lai có thể trở thành cường giả Hằng Hà Cảnh. Hằng Hà Cảnh, như thế còn chưa đủ oai phong sao? Bởi vậy, hắn coi chuyện của Liễu gia như chuyện nhà mình, thậm chí còn tích cực gấp trăm lần. Liễu Thế Nguyên bị trọng thương, hắn há có thể không giận, không vội?

"Một bầy cẩu nam nữ, kẻ cầm đầu... a!" Trong mắt Liễu Thế Nguyên chỉ có Trương Thanh, nhưng khi nói ra lời này, hắn đột nhiên cảm thấy một luồng hàn ý đáng sợ từ phía sau. Hắn quay đầu lại, bất chợt nhìn thấy sát tinh từng khiến mình gặp ác mộng, lập tức sợ đến hét rầm lên. Tốc độ của hắn không nhanh bằng Lăng Hàn, dọc đường không làm lỡ thời gian, thẳng đến Tử Phong Sơn cầu huynh trưởng ra mặt, nên chỉ chậm hơn Lăng Hàn và nhóm người một chút.

Nói sát tinh, sát tinh liền đến! Liễu Thế Nguyên sợ hãi trốn ra phía sau Trương Thanh, dùng một tay duy nhất chỉ vào Lăng Hàn: "Thanh ca, chính là hắn! Chính là hắn! Ngươi mau, thay ta giết chết hắn! Không, ngươi trọng thương hắn, để ta tự tay giết hắn! Còn có hai nữ nhân này, tuy che mặt, nhưng dáng người không tệ..." Nói nói, hắn bắt đầu có những ý nghĩ kỳ quái. Trong tình huống như vậy mà còn có thể nảy sinh suy nghĩ không đứng đắn, tên này quả không hổ danh công tử bột.

Nhưng Trương Thanh lại hoảng sợ. Mặc dù hắn là cấp bậc thiên kiêu, nhưng có thể so với Vương giả sao? Trừ khi cảnh giới của hắn vượt trội xa! Nhưng hắn chỉ là Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, so cảnh giới không phải đối thủ, thiên kiêu và Vương giả càng có chênh lệch rất lớn, hắn làm sao báo thù? Chịu chết thì được.

"Ồ, Thanh ca, ngươi còn lo lắng gì, mau lên!" Liễu Thế Nguyên thúc giục, lộ vẻ bất mãn. Gọi đối phương là Thanh ca là vì huynh trưởng hắn yêu cầu, bởi vì đây là một con chó không tệ, có thể dùng một chút, muốn lung lạc lòng người. Nhưng kẻ thù ở trước mắt, Trương Thanh lại làm bộ như không thấy, điều đó khiến hắn không vui. Ngươi có ý tứ gì? Ăn cơm của Liễu gia ta, không làm chó của Liễu gia?

Trương Thanh nào dám xông lên, vẻ mặt hắn đau khổ nói: "Nguyên thiếu, vị này chính là Vương giả!" Cái gì? Liễu Thế Nguyên không khỏi kinh hãi, vì huynh trưởng hắn chính là Vương giả, hắn tự nhiên cũng biết hai chữ này đại biểu điều gì... ngang cấp vô địch! Đương nhiên, đây là một mệnh đề sai, vì ngang cấp vô địch chỉ có thể có một người, nhưng trở thành Vương giả, ít nhất ở một hành tinh cùng cấp là vô địch, cho dù phóng tới tinh vực, nhiều nhất cũng chỉ mười người, mà cái này còn phải là tinh vực lớn, tinh vực nhỏ chỉ có thể ra một hai người, thậm chí không có.

Vương giả, bản thân hai chữ này đã như một ngọn núi lớn, có thể đè ép người ta không thở nổi. Nhưng Liễu Thế Nguyên lập tức ngạo nghễ nói: "Vương giả cũng chia cấp bậc, ca ca ta chính là Vương giả cấp hai!" Quả thực như hắn nói, Vương giả cũng chia đẳng cấp, tương tự là Tinh Thần Cảnh, tu ra một lần Cực Cảnh và tu ra hai lần Cực Cảnh có thể giống nhau sao? Dù cho cảnh giới cao, Cực Cảnh trước hiệu quả sẽ hạ thấp, nhưng chênh lệch vẫn sẽ có, chỉ là không quá lớn. Nhưng đối với Vương giả mà nói, đánh nhau cùng cấp, điểm ấy chênh lệch đủ để trí mạng.

Tu ra một lần Cực Cảnh, chính là Vương giả cấp một, hai lần là cấp hai, ba lần là cấp ba, cứ thế suy ra, nhưng cực hạn cũng chỉ cấp năm, vì không có nhiều Cực Cảnh như vậy cho ngươi tu. Trước đó đã nói, Vương giả ít, một tinh vực nhiều nhất chừng mười người, Vương giả cấp hai càng khả năng chỉ có một hai người, thậm chí không có. Nhưng Liễu Quân Thiên chính là Vương giả cấp hai!

"Anh trai ta đâu, gọi anh trai ta tới, để anh trai ta trấn áp hắn!" Liễu Thế Nguyên cuối cùng cũng biết Trương Thanh không thể đánh bại Lăng Hàn. Trương Thanh quyết định nhanh chóng: "Ta lập tức đi thông báo đại nhân!" Hắn biết Liễu Quân Thiên chỉ có một người em trai, vô cùng cưng chiều.

"Hừ hừ, dám làm ta bị thương, sống không kiên nhẫn..." Liễu Thế Nguyên ngạo nghễ nói, ở đây đông người như vậy, hắn không sợ Lăng Hàn sẽ hành hung, hắn dám!

Chỉ là hắn còn chưa nói hết, cả người đột nhiên hóa thành mưa máu.

Trương Thanh vừa định lên núi, nhưng đứng hình, miệng há hốc, dường như không thể tin nổi. Không chỉ hắn, tất cả mọi người đều kinh sợ. Họ nhìn Liễu Thế Nguyên hóa thành mưa máu, lại nhìn Lăng Hàn dù bận vẫn ung dung thu hồi nắm đấm, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, một cảm giác lạnh lẽo khôn tả dâng lên.

Đó là em trai của Liễu Quân Thiên!

Xa không nói, ở đây có ít nhất mấy trăm người có thể giết chết Liễu Thế Nguyên ngay lập tức, nhưng cho dù Liễu Thế Nguyên có tát tai họ, đa số cũng chỉ có thể chọn nhẫn nhục, đưa mặt ra cho đối phương đánh. Người có gan lớn, thực lực mạnh sẽ né tránh, nhưng nói đến hoàn thủ, không một ai dám. Bởi vì ba chữ Liễu Quân Thiên.

Nhưng hiện tại, lại có người dám đánh giết em trai hắn, chuyện này... trời muốn sụp đổ rồi! Có thể tưởng tượng, Liễu Quân Thiên sẽ nổi giận đến mức nào, dưới cơn nóng giận giết chết tất cả mọi người ở đây cũng không phải là không thể. Ai bảo họ thấy chết mà không cứu? Trong lòng họ khổ sở, ai biết Lăng Hàn sẽ ra tay, dám ra tay chứ? Hơn nữa, đối phương là cấp bậc Vương giả, cho dù biết hắn sẽ ra tay, lại có mấy người ngăn được. Xong, lần này chọc thủng bầu trời rồi.

Tất cả mọi người đều câm như hến, lần này làm sao bây giờ?

"Ngươi, ngươi, ngươi dám!" Trương Thanh nói lắp, hắn cũng bối rối. Cho dù ngươi là Vương giả, nhưng hung hãn giết em trai của một Vương giả khác, đây là sự khiêu khích tuyệt đối, không kết thành tử thù mới lạ. Ngươi từ đâu tới dũng khí! Không nghe nói, Liễu Quân Thiên chính là Vương giả cấp hai sao? Cấp hai! Toàn bộ thiên hạ có mấy Vương giả cấp hai?

Lăng Hàn không để ý tới. Liễu Thế Nguyên lại dám dùng lời lẽ bẩn thỉu với Loạn Tinh nữ hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ, hắn làm sao có thể nhẫn nhịn? Đừng nói Liễu Thế Nguyên, ngay cả Liễu Quân Thiên thì đã làm sao, hắn như thường một đấm đập tới.

"Đi thôi." Sáu người cất bước mà đi, lên núi.

Mẹ kiếp, ta gặp phải quỷ sao? Ta cũng nhìn thấy quỷ sao? Mọi người cùng nhau hít một ngụm khí lạnh: "Sáu người này lại đều có thể lên núi, hơn nữa, thật giống như đều rất dễ dàng!" "Ta sát, sáu tên Vương giả!" "Trời ạ!" Họ đều ôm đầu, điều này quá khó tin, lại một hơi xuất hiện sáu Vương giả!

Vương giả trên núi đương nhiên không chỉ sáu người, nhưng ai cũng đơn độc mà đến, nhiều nhất mang theo vài thị vệ. Trước đó, mọi người cũng cho rằng đám người Vũ Hoàng là thị vệ của Lăng Hàn, nhưng hiện tại xem ra, nếu họ là thị vệ, không khỏi nâng đẳng cấp thị vệ lên một tầm cao mới.

Nhìn một hồi là biết ngay, Trương Thanh cũng cố sức lên núi, hắn đã liều cái mạng già, nhưng khoảng cách với đám người Lăng Hàn không ngừng bị kéo dài, mặc cho hắn đầu đầy mồ hôi cũng vô dụng. Trái lại, mấy người Lăng Hàn đều cười nói, vô cùng dễ dàng. Nếu như họ biết còn có Đinh Bình, Cửu Yêu vì chưa bước vào Tinh Thần Cảnh nên không thể leo núi, hiện tại sắc mặt chắc chắn sẽ càng thêm đặc sắc.

"Những người này rốt cuộc đến từ tinh vực nào, thật đáng sợ, lại xuất hiện nhiều Vương giả như vậy!" "Nói không chừng, thanh niên kia cũng là Vương giả cấp hai? Vậy dĩ nhiên không cần sợ Liễu Quân Thiên." "Ha ha, ngươi nghĩ quá đơn giản, Vương giả cấp hai không phải dễ dàng xuất hiện như thế, trong mười Vương giả cũng chưa chắc có thể ra một người." "Thế sự không có tuyệt đối, chẳng lẽ ngươi không nghe nói, trước đây có một Thích Gia, một môn ba Vương giả, hơn nữa mỗi người đều là cấp hai sao?" "Híc, cái này ta tự nhiên nghe nói qua! Nhưng bọn họ có thể so với Thích Gia sao? Thích Gia năm đó từng ra một vị Thánh Nhân, người ta là huyết mạch của Thánh Nhân!" "Nhưng nếu người kia không phải Vương giả cấp hai, thì làm sao dám lên núi?"

Người phía dưới đều bắt đầu cãi cọ, cực kỳ náo nhiệt. Đương nhiên, họ càng thêm chờ mong trận chiến sắp bùng nổ trên núi, chỉ cần Trương Thanh mang tin tức Liễu Thế Nguyên bỏ mình tới, vậy tất nhiên sẽ bùng phát một trận Vương giả huyết chiến. Không phải luận bàn, mà là tử chiến chân chính!

"Có chút ý nghĩa, gió núi nơi này mang theo một luồng uy thế, chỉ nhằm vào thần hồn." Lăng Hàn nói. "Đây là thủ đoạn của Thánh Nhân." Vô Tương Thánh Nhân nói, về phương diện này hắn có quyền lên tiếng nhất. "Bản tọa năm đó cũng có thể làm, bố trí xuống một vùng cấm, chỉ có Vương giả mới có thể đi vào." Mọi người ha ha, vị Thánh Nhân này khá thích khoác lác, ban đầu họ còn kinh ngạc một chút, nhưng hiện tại đương nhiên ai cũng miễn dịch, sẽ không để trong lòng.

"Chỉ cần tu ra một lần Cực Cảnh, liền có sức đề kháng rất lớn với uy thế này, hai lần thì hầu như có thể không nhìn." Vũ Hoàng gật đầu. Nơi đây, Loạn Tinh nữ hoàng là thoải mái nhất, nàng tu ra ba lần Cực Cảnh, điều này ngay cả trong số các Thánh Nhân cũng cực kỳ hiếm thấy. Nói cách khác, cho dù kéo Tinh Sa đại nhân về Tinh Thần Cảnh, hắn cũng chưa chắc là đối thủ của nữ hoàng. Còn Thiên Phượng Thần Nữ thì thoáng vất vả hơn, nàng ở Sơn Hà Cảnh không tu ra Cực Cảnh, Vương giả cấp một ở đây chỉ có thể miễn cưỡng nói là thành thạo.

Họ đi cũng không nhanh, một đường thể ngộ thủ đoạn của Thánh Nhân, đây không chỉ là uy thế, mà còn có tia tia ý chí của Thánh Nhân, cảm ngộ một hồi rất có lợi.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!