Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Lăng Hàn nở nụ cười ngạo nghễ, lời nói như mũi dao đâm thẳng vào sự tự tôn của hai vị Thần Hoàng đang ngồi đó. "Há, không phải đã có một đám ngu si bị lừa rồi sao?" Câu nói ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng. Quả thực, họ đã phí hoài hai năm trời ròng rã, nếu không phải cường giả bế quan thường tính bằng trăm ngàn năm, thì sự chờ đợi này đã là một thất bại thảm hại. Đặc biệt, Bích Lạc Hoàng, người chỉ kịp phản ứng sau khi Trụ Thiên Hoàng ra tay, càng cảm thấy nhục nhã tột cùng, như bị tát thẳng vào mặt giữa chốn đông người.
"Giết!" Bích Lạc Hoàng gầm lên, thân thể hắn hóa thành một khối nước trong suốt, rồi đột ngột phóng lớn, cao tới ngàn trượng, tựa như một dòng thác khổng lồ ngưng tụ lại, cuộn chảy không ngừng. Đó chính là Pháp Tướng Thiên Địa! Một chưởng của hắn vỗ xuống, không chỉ nhắm vào Lăng Hàn mà còn bao trùm cả ngọn núi nhỏ phía sau, nơi Loạn Tinh nữ hoàng đang bế quan. Hắn không chỉ muốn nghiền nát Lăng Hàn mà còn muốn phá tan ngọn núi, bắt lấy mục tiêu của mình. Thời gian đã kéo dài đủ lâu.
Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, thân thể cũng chấn động, hóa ra pháp thân ngàn trượng bằng nguyên lực. Cú đấm của anh va chạm trực diện với Bích Lạc Hoàng. Nhưng sau một đòn, Lăng Hàn như một ngôi sao băng vụt rơi. Dù đã vận dụng Tuế Nguyệt Thiên Thu, anh vẫn không thể là đối thủ của Bích Lạc Hoàng.
"Khà khà!" Trụ Thiên Hoàng chớp lấy cơ hội, tung một đòn ngang sườn. Đánh lén? Liên thủ? Đối với những cường giả Vương giả như họ, để đạt được mục đích, mọi thủ đoạn đều được chấp nhận. Lăng Hàn vừa tung hết sức một quyền, chính là lúc yếu nhất, làm sao có thể chống đỡ? Anh bị đánh bay, xương cốt kêu răng rắc như rang đậu, vang vọng cả thiên địa. Một cường giả Tinh Thần Cảnh đã ra tay! Lăng Hàn nhe răng, cơn đau xé ruột, thương thế cực nặng. Sự chênh lệch lực lượng quá lớn, một đòn suýt chút nữa đã đoạt mạng anh. Thân thể Lăng Hàn lúc này biến dạng hoàn toàn, huyết nhục mơ hồ, không còn nhìn ra hình dáng con người. Dưới liên thủ oanh kích của hai đại Thần Hoàng, việc anh không chết ngay đã là một kỳ tích.
Trụ Thiên Hoàng hừ lạnh, tay phải lại nhấc lên, muốn triệt để xóa sổ kẻ nhỏ bé này. Nhưng một giọt Bất Diệt Chân Dịch lưu chuyển, Lăng Hàn đột nhiên đứng dậy, vết thương trên người phục hồi với tốc độ kinh hoàng. "Ta đã nói rồi, đừng hòng động vào vợ ta!" Anh gằn giọng. "Mẹ nó, ngươi là yêu quái sao?!" Tất cả mọi người đều sững sờ, không thốt nên lời. Bị đánh nát thân thể, vậy mà trong nháy mắt đã khôi phục. Sao ngươi không bay lên trời luôn đi?
Nhưng ngay lập tức, các cường giả Tinh Thần Cảnh đều thở dốc dồn dập, mắt lóe lên kim quang. Đây chắc chắn là một môn công pháp tuyệt thế, bởi họ không thấy Lăng Hàn dùng thuốc hay bảo vật nào cả! Dù có phải trả giá đắt, khả năng khép lại vết thương trong nháy mắt này tuyệt đối là một thần thuật cứu mạng. Khi chiến đấu, nếu đối phương nghĩ ngươi đã chết chắc mà ngươi đột nhiên sống lại, bất kể là phản công hay chạy trốn, đều có thể tạo ra hiệu quả bất ngờ. Làm sao trên đời này có thể tồn tại công pháp bá đạo đến vậy? "Ta muốn! Ta muốn! Ta muốn!" Từng cường giả Tinh Thần Cảnh đều nhìn chằm chằm Lăng Hàn với ánh mắt thèm khát, ngay cả Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng cũng không ngoại lệ. So với Loạn Tinh nữ hoàng, có lẽ môn công pháp này còn đáng giá hơn.
"Không sai, không sai, nhưng ngươi có thể chống đỡ mấy chiêu?" Trụ Thiên Hoàng ra tay, tung một quyền, nhìn như bình thản nhưng bao trùm khắp tám phương, như Đế vương giáng lâm, thần dân nào dám không tuân? Bích Lạc Hoàng thì không ra tay, hắn đang chờ, chờ Lăng Hàn sơ hở, hắn sẽ lại ra đòn, như Trụ Thiên Hoàng đã làm trước đó.
"Mẹ kiếp!" Lăng Hàn giương tay, một đống Phi Hỏa Đan ném ra. Lúc trước Bích Lạc Hoàng dùng Pháp Tướng Thiên Địa, thân hình quá lớn, ném Phi Hỏa Đan hiệu quả không cao. Nhưng bây giờ Trụ Thiên Hoàng không dùng pháp tướng, chẳng phải tự tìm đòn sao? Rầm rầm rầm, tiếng nổ kịch liệt, không khí vặn vẹo biến dạng, các Tinh Thần Cảnh gần đó đều bị đánh bay. Trụ Thiên Hoàng tái mặt, tay phải hắn rỉ máu. Dù chỉ là vết thương nhỏ, nhưng bị một Tinh Thần Cảnh trung cực vị nhỏ bé làm bị thương, điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng nhục nhã. Hoàng uy không thể bị xúc phạm!
Hắn gầm lên giận dữ, cuối cùng vận chuyển Pháp Tướng Thiên Địa, hóa thành một hỏa nhân cao ngàn trượng, như Hỏa Thần Viễn Cổ, rồi vung chân giẫm xuống Lăng Hàn. Hành động này mang đầy ý khinh bỉ: Ta chính là giẫm ngươi, làm sao? Bởi vì cảnh giới và lực lượng của hắn áp đảo hoàn toàn, Pháp Tướng Thiên Địa còn phóng đại ưu thế đó vô hạn. Một cú giẫm xuống, không cần chính xác, có thể nghiền nát cả Lăng Hàn và ngọn núi nhỏ kia.
Lăng Hàn xông ngược lên trời, anh vô cùng bị động, vì anh phải bảo vệ ngọn núi phía sau, nơi có vợ mình. Máu có thể chảy, nhưng người không lùi bước! Lăng Hàn tung Tuế Nguyệt Thiên Thu, nhưng vẫn bị đánh bay. Bích Lạc Hoàng nhân cơ hội ra tay, oanh, Lăng Hàn không tránh khỏi, thân thể lại một lần nữa biến dạng, thương thế cực nặng. Anh lại vận chuyển một giọt Bất Diệt Chân Dịch, nhưng việc sử dụng liên tục trong thời gian ngắn khiến hiệu quả giảm mạnh. Anh phải dùng liền hai giọt, vết thương mới lành hẳn, nhưng tốc độ chậm hơn trước một chút. Dù vậy, tất cả mọi người vẫn kinh hãi đến tột độ, bí thuật hồi phục kinh người như vậy lại có thể liên tục triển khai!
"Các ngươi phối hợp ăn ý thật đấy, có phải ở cùng nhau lâu ngày sinh tình rồi không?" Lăng Hàn lau vệt máu bên khóe miệng, dùng thái độ khinh bỉ nói. "Ở cùng nhau lâu? Sinh tình?" Hắn đang nói cái quái gì vậy! Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng biến sắc, tên tiểu tử này miệng lưỡi quá thiếu đạo đức, dám nói xấu họ như vậy!
"Thực sự là muốn chết!" Lăng Hàn cười lớn, lấy thân làm cung, vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn. Mũi tên chĩa ra, con ngươi của Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng đều co rút lại, họ cảm nhận được sự uy hiếp từ mũi tên này. Ngay cả họ còn như vậy, huống chi những người khác, chỉ cần tu vi dưới Đại Viên Mãn, ai nấy đều cảm thấy sau lưng ướt đẫm mồ hôi, như thể chỉ cần Lăng Hàn bắn ra, chắc chắn sẽ có người trong số họ phải chết. Trong chốc lát, Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng đều không dám ra tay. Điều này là bởi vì Lăng Hàn không chỉ vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn, mà còn dùng tới một tia Thiên Uy. Kinh hãi!
Tuy nhiên, hai đại Thần Hoàng dù sao cũng là Vương giả, với sự tự tin ngút trời và tu vi vượt xa Lăng Hàn, họ nhanh chóng khôi phục lại, sát khí bùng cháy. Họ nhìn nhau, đều thấy sự kiên định trong ánh mắt đối phương. Dù hôm nay không bắt được Loạn Tinh nữ hoàng, cũng phải giết chết Lăng Hàn! Kẻ trẻ tuổi này quá đáng sợ, chưa đến năm trăm tuổi đã nắm giữ thực lực kinh khủng như vậy, nếu cho hắn thêm năm trăm năm nữa thì sao? Nước nguy rồi! Giết, hôm nay nhất định phải giết chết, cướp đoạt công pháp trên người hắn, rồi cướp người phụ nữ phía sau, nạp làm thiếp. Nghĩ đến Loạn Tinh nữ hoàng tuyệt mỹ khuynh đảo nhân gian, trong lòng họ không khỏi rung động, ngay cả tâm tính Vương giả cũng không thể không có chút kích động muốn hú lên như sói.
"Trước thực lực tuyệt đối, ngươi có thể bày trò gian gì?" Trụ Thiên Hoàng rút ra một thanh kiếm, tuy không phải Cửu Kiếp Kiếm, nhưng uy lực cũng phi phàm, kiếm khí trùng thiên, đây là Thần Khí mạnh nhất trong Tinh Thần Cảnh. Vẻ mặt Bích Lạc Hoàng cũng nghiêm nghị, trong cơ thể hắn từ từ tuôn ra một trường thương màu xanh lục, đây là Tổ Khí của Bích Lạc Hoàng Triều, tuy không phải cấp độ Hằng Hà Cảnh, nhưng trong Tinh Thần Cảnh có thể coi là chí tôn. Họ đều sợ tiềm lực của Lăng Hàn, nếu không thể tuyệt sát hắn, ai biết ngày sau sẽ tạo thành uy hiếp đáng sợ đến mức nào. Hơn nữa, trên người Lăng Hàn còn ẩn giấu công pháp tuyệt thế, nhất định phải có được.
"So Thần Khí sao?" Lăng Hàn cười gằn, hơi suy nghĩ, Tiên Ma Kiếm lập tức bay ra, treo trên đỉnh đầu anh, rủ xuống từng đạo thần quang. Rõ ràng chỉ là cấp mười, nhưng bá đạo hơn kiếm của Trụ Thiên Hoàng, thương của Bích Lạc Hoàng không biết bao nhiêu lần. "Ta chính là trời, ngươi cần cúng bái!" Mọi người kinh hãi, chỉ là một thanh kiếm mà thôi, sao có thể tỏa ra khí phách như vậy? Họ đâu biết rằng, Tiên Ma Kiếm vốn được chế tạo từ Tiên Kim tương lai, lại dung hợp ý chí võ đạo của Lăng Hàn, nắm giữ Thiên Uy, tự nhiên cao cao tại thượng, như Tiên nhân chí tôn. Từ bản chất mà nói, Tiên Ma Kiếm cao hơn cấp độ của Lăng Hàn quá nhiều. Trong tay Lăng Hàn nắm lấy thanh kiếm gỗ, đây là đại sát khí của Minh Giới. Anh không cách nào thức tỉnh nó, nhưng cũng không cản trở anh cầm nó vung chém, chỉ cần thấy máu, lực phá hoại sẽ không kém Tiên Ma Kiếm.
Tiên Ma Kiếm thần quang rực rỡ, áp chế kiếm của Trụ Thiên Hoàng và thương của Bích Lạc Hoàng đến lu mờ ảm đạm, quả thực không thể xưng là Thần Khí. Ngay cả kiếm gỗ cũng thu lại hung tính, có vẻ thuận theo rất nhiều. Tiên binh phát uy, hết thảy đều là cặn bã! Kẻ trẻ tuổi này... trên người ẩn giấu bao nhiêu bảo vật? Sau khi kinh hãi, mọi người cũng có chút ngạc nhiên, hai thanh kiếm của đối phương, bất luận thanh nào cũng có thể xưng là chí bảo, nhưng hiện tại đồng thời nằm trong tay một người, điều này thật khiến họ xấu hổ chết đi được. Lăn lộn cả đời cũng không bằng một thanh niên chưa tới năm trăm tuổi!
Trụ Thiên Hoàng lộ vẻ thận trọng, hắn cảm giác được thanh kiếm trong tay đang run rẩy. Thần kiếm thông linh, đây là kiếm hồn đang sợ hãi, một nỗi hoảng sợ phát ra từ đẳng cấp. Đây rốt cuộc là kiếm gì, rõ ràng uy hiếp hắn không lớn, chỉ là rất bá đạo mà thôi, vì sao lại khiến Hỏa Long Kiếm sợ hãi đến vậy? Đây chính là Bảo khí được các đời cường giả của Trụ Thiên Hoàng Triều không ngừng ôn dưỡng, tu ra kiếm linh, khi thức tỉnh, ngay cả hắn cũng có thể ngang hàng! Nhưng một bảo khí như vậy, lại sợ một thanh kiếm không cao cấp, quá quỷ dị! Ngay cả Thần khí cấp bậc Hằng Hà Cảnh cũng không thể như vậy!
"Giết!" Bích Lạc Hoàng vung thương ra, hắn cũng cảm ứng được sự hoảng sợ của Bích Thủy Thương, vì vậy, hắn muốn tranh công, nhanh chóng giết chết Lăng Hàn, nếu không thương linh trong Bích Thủy Thương cũng có thể bị kinh hãi đến tan biến! Vù, Tiên Ma Kiếm chủ động chém ra, Thiên Uy lưu chuyển, mạnh mẽ tước đi hai tinh lực lượng của Bích Lạc Hoàng. Dưới sự ôn dưỡng của Lăng Hàn, Tiên Ma Kiếm cũng nắm giữ Thiên Uy, điều này là bởi vì nó là Tiên Kim, có thể chịu đựng được ý chí võ đạo như vậy, có thể tỏa ra uy thế như vậy. Thay bằng Thần Thiết khác, e rằng đã tự vỡ tan. Đáng tiếc là, điều này không thể chồng chất với Thiên Uy của Lăng Hàn, bởi vì chúng đồng nguyên, Thiên Uy trong Tiên Ma Kiếm đến từ ý chí võ đạo của Lăng Hàn, không chút khác biệt.
Bích Lạc Hoàng hoảng hốt, lực lượng của hắn lại giảm đi gấp trăm lần! Hắn vội vàng thu tay lại, lực lượng giảm nhiều như vậy khiến hắn cảnh giác lo sợ. Trụ Thiên Hoàng không khỏi cau mày, ngươi là cái quỷ gì? Hắn hừ một tiếng, cũng vung kiếm đón nhận, nhưng lập tức như Bích Lạc Hoàng, ngây người mà ngừng lại. Hắn nhìn Tiên Ma Kiếm giữa bầu trời, lộ ra vẻ tham lam mãnh liệt. Nếu có thể sở hữu thanh kiếm này, sức chiến đấu của hắn có thể tăng lên bao nhiêu? Người khác giảm hai tinh lực lượng, chẳng phải tương đương với hắn tăng lên hai tinh lực lượng sao! Chậc, giá trị quá lớn, một thanh kiếm có thể sánh ngang lực lượng của một quốc gia.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói: "Bích Lạc Hoàng, chúng ta trước tiên liên thủ giết chết tên Vương nguyền rủa này thế nào?" Cái gì? Ngay cả Bích Lạc Hoàng cũng có chút không hiểu, kế ly gián này của ngươi cũng quá thấp kém đi. Lăng Hàn tiếp tục nói: "Dù các ngươi có giết ta, cuối cùng cũng không tránh khỏi nội đấu, nhưng ta hỏi ngươi, ngươi có niềm tin tất thắng sao?" "Khẳng định không có!" Lăng Hàn tự hỏi tự đáp. "Vì vậy, bây giờ liên thủ với ta, ngươi cũng thấy đó, thanh kiếm này của ta có tác dụng làm suy yếu lực lượng của đối phương, vậy chính là ngươi nắm giữ ưu thế hai tinh, muốn giết Vương nguyền rủa chẳng phải dễ như ăn cháo sao?"
"Trước tiên giết chết Vương nguyền rủa, ngươi lại giết ta cũng không muộn, có đúng không?" Hắn nói đúng thật! Không thể không thừa nhận, khoảnh khắc này Bích Lạc Hoàng vô cùng động lòng. Nếu có thể mượn Lăng Hàn giúp đỡ giết Trụ Thiên Hoàng, thì dù hắn bị tước đi hai tinh lực lượng, việc đối phó Lăng Hàn vẫn không khó, chỉ là mất nhiều thời gian hơn một chút. Nhưng đến lúc đó sẽ không còn ai tranh giành nữ hoàng với hắn, và hai đại Hoàng Triều Trụ Thiên, Loạn Tinh cũng hoàn toàn nằm trong tay hắn, bá nghiệp đại thành, mỹ nhân trong ngực, từ đây bước lên đỉnh cao nhân sinh. Thống nhất Hợp Ninh Tinh, cưới Loạn Tinh nữ hoàng chính là khát vọng cả đời của Bích Lạc Hoàng, giờ đây tựa hồ dễ như trở bàn tay. Ngươi nói hắn có thể không động lòng sao?
Thấy Bích Lạc Hoàng lộ vẻ ý động, Trụ Thiên Hoàng vội vàng nói: "Đừng mắc mưu quỷ kế của tên tiểu tử này! Kẻ này quỷ kế đa đoan, hậu hoạn vô cùng, trước tiên phải diệt hắn đã!" Hắn thực sự đã cuống lên, vạn nhất Bích Lạc Hoàng phản bội, với chênh lệch hai tinh lực lượng, hắn khẳng định chỉ có bại vong! Vậy mọi việc hắn làm đều là làm gả y cho người khác, chết rồi cũng bị người đời khắc vào bia đá sỉ nhục, coi là kẻ ngu ngốc, mọi người phải nhớ kỹ để không giẫm vào vết xe đổ.
Trái tim Bích Lạc Hoàng đập thình thịch, sự mê hoặc này thực quá lớn, hơn nữa tuyệt đối có thể thực hiện. Bỏ qua cơ hội này, thì dù có đoạt được Loạn Tinh nữ hoàng, ngày sau cũng phải chịu sự tấn công không ngừng của Trụ Thiên Hoàng Triều, mãi mãi không có ngày yên tĩnh. "Lên! Lên! Lên cho trẫm, chém ác tử này!" Trụ Thiên Hoàng vội vung tay, sai người đi vây công Lăng Hàn. Chỉ cần bắt được Lăng Hàn, đặc biệt là đoạt được thanh kiếm kia, đến lúc đó hắn liền có thể quay đầu lại chém Bích Lạc Hoàng. Chuyện cười, chẳng lẽ hắn không muốn giết túc địch này, cưới Loạn Tinh nữ hoàng? Chỉ là Lăng Hàn căn bản không cho hắn cơ hội lựa chọn, nếu không có lẽ hắn đã ra tay rồi.
Bích Lạc Hoàng xoay chuyển ánh mắt, hắn cũng có chút lo lắng Lăng Hàn quỷ kế đa đoan, chủ yếu là tên này thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, ai biết còn có bao nhiêu chiêu trò. Bởi vậy, hắn cũng phất tay một cái, để các Tinh Thần Cảnh trong triều gia nhập vây công Lăng Hàn. Nhất định phải đoạt được thanh kiếm kia! Hắn dùng thần niệm truyền âm, sau đó, cùng Trụ Thiên Hoàng đứng song song. Hai người đều không dám tùy tiện ra tay, hiện tại trọng điểm lại rơi vào chuôi Thần kiếm kia, ai nắm được sẽ nắm giữ ưu thế tuyệt đối.
Lăng Hàn thở phào một hơi, anh đã dùng lời nói như hoa sen, cuối cùng cũng thành công loại bỏ hai vị đại địch. Tuy nhiên, trong hai Hoàng Triều, số lượng Tinh Thần Cảnh Đại Viên Mãn gộp lại vẫn còn bảy vị, vẫn rất khó đối phó. Bảy dù sao cũng tốt hơn chín. Lăng Hàn thầm an ủi mình, vù, Tiên Ma Kiếm rung động nhẹ nhàng, một bên phóng thích Thiên Uy, một bên giết về phía các Tinh Thần Cảnh kia.
"Khà khà, đến trong tay trẫm đi!" Bích Lạc Hoàng đột nhiên ra tay, hắn không vây công Lăng Hàn, đó là bởi vì hắn muốn cướp đoạt Tiên Ma Kiếm. "Thật sao?" Trụ Thiên Hoàng cũng ra tay, hắn chắc chắn sẽ không để Bích Lạc Hoàng đắc thủ. Hai đại Thần Hoàng kiềm chế nhau, sau đó đưa tay đi bắt Tiên Ma Kiếm, sức chiến đấu của họ dĩ nhiên bị ràng buộc, nhưng Tiên Ma Kiếm cũng không cách nào giúp được Lăng Hàn, cùng hai Thần Hoàng triển khai hỗn chiến.
Tiên Ma Kiếm vừa đi, lực lượng của mọi người nhất thời khôi phục, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn tự tin. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, cho rằng chỉ có Tiên Ma Kiếm mới có thể cắt tu vi của các ngươi sao? Vù, anh cũng vận chuyển ra Thiên Uy. "Cái gì!" "Tại sao sức mạnh của ta lại bị suy yếu?" "Quái lạ, ta rõ ràng đã cách thanh kiếm kia đủ xa mà!" Các Tinh Thần Cảnh đều phát điên, sao cái cảm giác chết tiệt này lại tới nữa rồi? "Là, là hắn!" Có người run rẩy chỉ vào Lăng Hàn. Những người còn lại dồn dập nhìn chằm chằm Lăng Hàn, sau đó toàn bộ kinh hãi. Người cũng có thể nắm giữ năng lực như vậy? Ngươi làm càn a!
Lăng Hàn tay cầm kiếm gỗ, điềm nhiên nói: "Ngày hôm nay, ta muốn đại khai sát giới!" Anh chủ động giết ra, triển khai Lôi Đình Kiếm Pháp, thân hình nhanh như chớp giật, vận chuyển Tuế Nguyệt Thiên Thu, anh như vào chốn không người, tay lên kiếm xuống, kiếm kiếm thấy máu. Tuy kiếm gỗ không phải Tiên khí, nhưng là Minh khí, cấp bậc tuyệt đối cao đến kinh người, cho dù hiện tại tàn tạ không thể tả, không thể chủ động thức tỉnh, nhưng lực phá hoại vẫn mạnh mẽ như cũ. Đặc biệt là đối với sinh linh, một kiếm xuống, có sát khí đáng sợ lao ra, trực tiếp phá hoại sinh cơ, mà kiếm gỗ hấp thu máu tươi, trở nên càng ngày càng sáng, hoa văn trên thân kiếm uy nghiêm đáng sợ, phảng phất có một vị Ma Chủ muốn từ trong kiếm phục sinh đi ra. Ngay cả Lăng Hàn cũng có chút sợ hãi, nếu trong thanh kiếm này thật sự chạy ra một vị Ma Chủ, vậy thì vui rồi. Nhưng hiện tại anh không để ý, trời đất bao la, vợ lớn nhất! Giết giết giết!
Triển khai Trích Tinh Bộ, Lôi Đình Kiếm Pháp nhanh như kinh điện, lại thêm lực phá hoại của kiếm gỗ đáng sợ, anh quả thực chính là một cỗ máy giết chóc. Máu thịt tung tóe! Nơi này tất cả đều là Tinh Thần Cảnh, nhưng không ngăn được Lăng Hàn. Mười chín tên Tinh Thần Cảnh Đại Cực Vị bị Lăng Hàn không ngừng xâu xé, chỉ trong ngắn ngủi nửa ngày đã chết mất mười một tên. Trận chiến này, tuyệt đối có thể ghi vào sử sách của Hợp Ninh Tinh, chí ít mười ức năm qua vẫn không có trận chiến nào khốc liệt như vậy, một trận chết nhiều Tinh Thần Cảnh đến thế. Tuy nơi này còn có bảy Tinh Thần Cảnh Đại Viên Mãn, nhưng dưới tiền đề bị tước đi hai tinh lực lượng, lại không cách nào ngăn cản Lăng Hàn. Chủ yếu là tốc độ xuất kiếm của Lăng Hàn quá nhanh, như lôi điện, trước đó căn bản không biết anh công kích ai, chỉ có thể mỗi người tự cứu, mà kiếm ra, đã không kịp cứu viện, chỉ có thể dựa vào tự mình hóa giải. Hiện tại Đại Cực Vị còn có thể là đối thủ của Lăng Hàn sao?
"Đáng chết!" Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng đều biến sắc, ngoài họ ra, lại không ai làm gì được Lăng Hàn? "Công kích ngọn núi kia!" Bích Lạc Hoàng đột nhiên nói. Trước đó Lăng Hàn rõ ràng không cần liều mạng, nhưng thà rằng mình bị thương cũng không muốn va chạm vào cửa đá. Đây là uy hiếp của hắn! Nghĩ như thế, mọi người lập tức có đối sách, dồn dập quay thương, đánh tới ngọn núi nhỏ kia. Lăng Hàn không khỏi sát khí càng rực cháy, chịu ảnh hưởng từ kiếm gỗ trong tay, hai mắt anh như hư không, tóc đen bay lên trời, quần áo trên người cũng dồn dập tan nát, lộ ra bắp thịt cuồn cuộn, như từng khối nham thạch.
Anh vốn dung hợp tinh nguyên của một vị Ma Chủ, hiện tại lại bị Ma Kiếm ảnh hưởng, cả người nhập ma. Chỉ thấy da thịt anh xuất hiện từng thần văn màu đen, tỏa ra khí tức tà ác. "Sinh linh Minh Giới!" Dù cho nơi này không có đường nối hai giới, nhưng mọi người vẫn lập tức nhận ra, chủ yếu là Minh Giới đã gây áp lực quá lớn cho Thần giới, dù ở đây là khu vực hòa bình, nhưng ít nhất cao tầng không ai là không hiểu. "Kẻ này... nhập ma!" "Giết, ác ma Minh Giới, người người phải trừ diệt!" "Hừ, nếu hắn nhập ma, nhất định sẽ bị thiên địa Thần giới bài xích, không cách nào thuyên chuyển lực lượng quy tắc. Không có lực lượng, hắn có khả năng ngay cả Tinh Thần Cảnh trung cực vị phổ thông cũng không bằng." Mọi người không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, Lăng Hàn lại vào lúc này nhập ma, chẳng khác gì tự đoạn hai tay.
"Nhập ma thì đã làm sao!" Lăng Hàn cười dài, mắt có một đạo thần văn kỳ dị hiện lên, che kín toàn bộ gò má. Khoảnh khắc này anh phảng phất như Ma Chủ phụ thể, tỏa ra khí tức vượt xa Tinh Thần Cảnh. Đáng tiếc, cái này giống Vô Tướng Thánh Nhân, chỉ là một cái thùng rỗng, không có thực lực tương ứng. "Dám làm vợ ta bị thương, ta dù hóa thành Cửu U ác ma, cũng phải bò ra khỏi vực sâu, chém hết tất cả!" Lăng Hàn cười lớn, oanh, kiếm gỗ bắt đầu cháy rực, không không không, không phải kiếm gỗ tự cháy, mà là bản thân nó phun ra hỏa diễm. Ngọn lửa màu đen, lửa của tử vong!
Oanh, Lăng Hàn vung kiếm, từng đạo từng đạo Tử Hỏa bay ra. Có một tên cường giả Tiểu Cực Vị vốn ở phía xa quan chiến, nhưng không tránh kịp, bị Tử Hỏa dính vào, sợ đến hắn vội vã vươn tay dập tắt. Nhưng hắn ngây người phát hiện, ngọn lửa này... không dập tắt được! Không chỉ không tắt, hơn nữa còn nhen nhóm thân thể của hắn, mà thiêu đốt chính là bản nguyên! Bản nguyên là then chốt của tất cả sinh linh, bản nguyên trôi đi, thì tuổi thọ sẽ bị chém xuống, còn mười ngàn năm chỉ có thể sống một ngàn năm, một trăm năm thậm chí chỉ có mấy ngày. Cường giả Tiểu Cực Vị kia bị hù chết, hắn không muốn chết. Bên cạnh có người hỗ trợ, đây là một vị cường giả Trung Cực Vị, nhưng kết quả hắn hỗ trợ là... mình cũng bắt đầu cháy rực. Dựa vào, cái Tử Hỏa này còn truyền nhiễm? Lần này, ai nấy đều rùng mình. Hai người trúng chiêu này muốn cầu viện người khác, nhưng ai nấy đều tránh xa họ như rắn rết, dồn dập né tránh.
"Bệ hạ!" Hai người này cầu cứu Trụ Thiên Hoàng, họ đều là cường giả của Trụ Thiên Hoàng Triều. Trụ Thiên Hoàng đột nhiên thu tay lại, nhắm vào hai người ấn nhẹ, oanh, lực lượng đáng sợ phun trào, Tử Hỏa bị áp chế, nhưng mà… không tắt. Điều này khiến sắc mặt của Trụ Thiên Hoàng biến hóa, lộ ra vẻ kiêng dè. Từ tình cảnh này có thể suy đoán, hắn có thể chống đối Tử Hỏa xâm lấn, nhưng yêu cầu toàn lực phòng ngự, bằng không Tử Hỏa sẽ thiêu lại, mà một khi bị thiêu lên người, sẽ như quả cầu tuyết, hắn sẽ chịu thiệt thòi càng lớn, không thể không cả ngày đều đối kháng Tử Hỏa. Quả nhiên, tên tiểu tử này không thể coi thường, lại có thủ đoạn mới.
"Thường huynh, vẫn là trước tiên diệt kẻ này!" Bích Lạc Hoàng nói, hắn cũng kiên định ý nghĩ, hiện tại hắn cảm thấy Lăng Hàn uy hiếp to lớn nhất, thậm chí vượt qua Trụ Thiên Hoàng, nhất định phải lập tức giết chết. "Được!" Trụ Thiên Hoàng gật đầu. Hai người đều là Thiên Tử đương triều, có sự quả đoán lớn, một khi đã hạ quyết tâm, liền không dao động nữa, dồn dập giết về phía Lăng Hàn. Vù, Lăng Hàn dật động Thiên Uy, hai đại Thần Hoàng cũng bị giảm lực lượng. Chỉ cần không vượt qua Lăng Hàn một cảnh giới lớn, vậy nhất định sẽ chịu ảnh hưởng của Thiên Uy, đương nhiên, nếu sức chiến đấu đủ mạnh, sẽ có thể miễn dịch trong thời gian có hạn. Ví như thời điểm thiên kiêu chiến, chút thiên tài Thập Tinh đều có thủ đoạn chống đỡ Thiên Uy. Nhưng... Đó là thiên tài Thập Tinh! Trụ Thiên Hoàng không phải, Bích Lạc Hoàng cũng không phải.
"Khá lắm tiểu tử!" Hai đại Thần Hoàng đều khó nén vẻ khiếp sợ, Thần kiếm này có thể cắt lực lượng của họ cũng coi như, nhưng Lăng Hàn lại cũng được, điều này khiến họ lo sợ không thôi. Chỉ cần cảnh giới giống nhau, ai có thể là đối thủ của Lăng Hàn? Thiên tài Tứ Tinh cũng bị cắt thành hai tinh! Hai đại Thần Hoàng cuối cùng không bảo lưu nữa, tuyệt chiêu ra hết. Họ quá mạnh mẽ, có thể một tay kiềm chế, một tay khác súc đại chiêu, nổ ra công kích cực kỳ đáng sợ, rất nhanh khiến Lăng Hàn vết thương đầy rẫy, ngay cả Bất Diệt Chân Dịch cũng không thể chữa trị. Tổng cộng chỉ có mười giọt, liên tục sử dụng hiệu quả càng lúc càng kém, khi giọt Bất Diệt Chân Dịch cuối cùng tiêu hao hết, Lăng Hàn cũng đạt đến trình độ sơn cùng thủy tận.
"Chết!" Hai đại Thần Hoàng liên thủ, nước và lửa ngoài ý muốn không có bài xích, trái lại bùng nổ ra uy năng mạnh hơn. Sóng nước và sóng lửa dung hợp, hóa thành một cột trụ, nhằm phía ngực của Lăng Hàn, mà phía sau anh chính là cánh cửa đá kia. Tin rằng với uy lực của hai đại Thần Hoàng, cánh cửa đá không còn quốc thế cung cấp lực lượng, e là một đòn liền có thể nổ ra. Lăng Hàn cắn răng, anh toàn lực vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, hình thành siêu cấp phòng ngự. Tu đến đại thành, anh có thể chặn một đòn của Sáng Thế Cảnh, hiện tại, một đòn của Hằng Hà Cảnh tuyệt là điều chắc chắn. Lăng Hàn gác hai tay ở trước người, thủy hỏa ngưng tụ thành cây cột đánh vào trên người anh, hình thành rung động đáng sợ, cái này không chỉ là lực lượng, còn có quy tắc thiên địa mà hai Thần Hoàng nắm giữ. Thế nhưng, Lăng Hàn cản lại toàn bộ! Cái gì! Đầu lưỡi của mọi người dồn dập phun ra, vừa nãy Lăng Hàn tiếp đại chiêu của một vị Thần Hoàng cũng cốt đoạn thịt bay, nhưng hiện tại nhận một chiêu liên thủ, lại vững vàng đứng lại, điều này quá khó để người ta tiếp nhận.
Một đòn chi uy qua đi, hai tay của Lăng Hàn lập tức buông xuống, phòng ngự như vậy là lấy gấp mười lần, gấp trăm lần tiêu hao để chống đỡ. Với năng lực hiện tại của anh, công kích của Hằng Hà Cảnh nhiều nhất chặn được ba chiêu, mà Tinh Thần Cảnh đỉnh cao, chừng trăm chiêu vẫn không khó. Bích Lạc Hoàng và Trụ Thiên Hoàng nhìn nhau, đều có thể từ trong mắt đối phương nhìn thấy sự khiếp sợ mãnh liệt. Kẻ này... không thể lưu lại được! Hai người liên thủ oanh ngang, nước và lửa ngâm xướng thành ca, uy lực vô cùng.
Thể phách của Lăng Hàn cực kỳ mạnh mẽ, nguyên bản là không cần tiêu tốn nguyên lực để phòng ngự, nhưng vì thôi phát Bất Diệt Thiên Kinh đến mức tận cùng, anh nhất định phải vận chuyển nguyên lực. Ầm! Ầm! Ầm! Anh không ngừng bị bắn trúng, thân hình liên tục rút lui, nguyên lực bằng tốc độ kinh người tiêu hao. "Tiểu tử này sắp cùng đường bí lối!" "Hừ, rốt cục muốn kết thúc!" Tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, từ trước tới nay chưa từng gặp qua Tinh Thần Cảnh Trung Cực Vị khó giết như thế. Điều này là bởi vì Lăng Hàn muốn tử thủ cánh cửa đá kia, bằng không anh rất dễ dàng giết ra trùng vây.
"Chết đi!" Hai đại Thần Hoàng cũng chưa từng bức thiết muốn một người chết như vậy, nổ ra một đòn cuối cùng. Lăng Hàn, hẳn phải chết! Đùng, sau một đòn, Lăng Hàn đã tiêu hao hết nguyên lực. Bằng thể phách đâu thể nào hoàn toàn hóa giải, Tuế Nguyệt Thiên Thu cũng không có lực lượng vận chuyển, lực lượng mang tính hủy diệt xung kích, thần cốt của anh đổ nát, thần hồn phá diệt. Ha ha, hình thần câu diệt! Mọi người suýt chút nữa vỗ tay, nếu không phải Lăng Hàn còn có nhược điểm là Loạn Tinh nữ hoàng, ngày hôm nay tuyệt đối không thể giết chết người này. Trên đầu chữ sắc chính là cây đao, cổ nhân thật không lừa ta!
Thần hồn của Lăng Hàn phá diệt, nhưng có một điểm sáng đang lấp lánh, sau đó một đám lửa đột nhiên bốc cháy lên. Cấp độ ngọn lửa này quá cao, cho dù là hai đại Thần Hoàng cũng biến sắc, liên tục rút lui. Dưới cái nhìn của họ, cái này so với Tử Hỏa lúc trước còn muốn đáng sợ, dính lên Tử Hỏa còn có thể đối kháng, nhưng bị ngọn lửa này đụng một phát, vậy tuyệt đối là lập tức đốt thành tro bụi. Đây là Tiên Diễm, Tiên Hoàng Niết Bàn Chi Hỏa! Oanh, Tiên Diễm nhảy múa, nào có người dám tới gần. Tiên Hoàng lệ gọi, quang điểm cấp tốc diễn hóa, quy tắc thiên địa bao dung, một thần hồn hoàn chỉnh cấp tốc xuất hiện, về sau là thân thể của Lăng Hàn. Anh từ trong Tiên Diễm đi ra, không chỉ cả người không có chút thương thế, thậm chí tinh khí thần cũng khôi phục lại trạng thái đỉnh cao. Ta sát! Trong khoảng thời gian ngắn, không có người nói ra lời. Hình thần câu diệt ngươi còn có thể sống trở về, ngươi con mẹ nó thực là người sao?
Đến lúc này, mỗi người đều từ trong lòng dâng lên cảm giác vô lực. Bất luận bị thương bao nhiêu lần, Lăng Hàn đều có thể khôi phục như cũ, nhưng hiện tại càng tốt, rõ ràng bị oanh nát thân thể, chém thần hồn, nhưng lại còn có thể sống trở về, hơn nữa nhảy nhót tưng bừng, sức sống mười phần, cái này chẳng phải con mẹ nó bất tử sao? Người này... Thật giết được sao? Không thể không dâng lên hoài nghi và hoảng sợ như vậy, biểu hiện của Lăng Hàn đã phá vỡ thường thức, muốn nói Vĩnh Sinh Bất Diệt cũng không phải không thể được. Hơn nữa, sau khi dục hỏa trùng sinh, Lăng Hàn không chỉ khôi phục trạng thái, di chứng nhập ma cũng hoàn toàn hóa giải.
"Ha ha, lão hủ không có tới chậm chứ?" Trong tiếng cười dài, chỉ thấy một lão giả vóc người lọm khọm xuất hiện, phía sau có bốn viên Tinh Thần hiện lên, đều to nhỏ bình thường. Tinh Thần Cảnh Đại Viên Mãn đỉnh cao! Chỉ là, trên người lão giả còn có một đạo xiềng xích quấn quanh, có vẻ vô cùng quái lạ. Lại nhìn kỹ, những xiềng xích này cũng không phải chân thực, mà dấu ấn ở trong thân thể của hắn. Từ Nhiên! Lăng Hàn không khỏi đại hỉ nói: "Tiền bối, ngươi rốt cục tới rồi." Từ Nhiên cười ha ha, hắn cũng giãy giụa rất lâu, mới rốt cục quyết định tham chiến. Nếu hắn còn ở trạng thái toàn thịnh, hắn tự nhiên không sợ, nhưng hiện tại tu vi của hắn bị phong ấn, nói thật khá giống Vô Tướng Thánh Nhân, đều là miệng cọp gan thỏ. Bất luận làm sao, bên người Lăng Hàn rốt cục có một tên cường viện!
Các Tinh Thần Cảnh của hai đại Hoàng Triều vốn sĩ khí xuống thấp, hiện tại thấy đến một vị Tinh Thần Cảnh Đại Viên Mãn, đều bắt đầu sinh ý lui. Ngược lại tiểu tử kia căn bản giết không chết, hà tất tái chiến? Không thấy ngay cả Tử Hỏa cũng có thể thiêu đốt bản nguyên, căn bản diệt không được sao, ai cũng không muốn chết a. "Không sao, tu vi của người này bị phong ấn, một cái đồ bỏ đi mà thôi!" Trụ Thiên Hoàng lập tức nói, hắn ngay cả Vô Tướng Thánh Nhân cũng hoài nghi, há có thể không nhìn ra hư thực của cường giả cùng cấp. "Không sai." Bích Lạc Hoàng cũng gật đầu, khẳng định lời giải thích của Trụ Thiên Hoàng. "Thiên địa công bằng, ngay cả Thánh Nhân cũng phải chết, huống chi là ngươi!" Trụ Thiên Hoàng chỉ vào Lăng Hàn. "Trẫm không tin ngươi còn có thể sống thêm lần nữa!" Trên mặt Lăng Hàn tất cả đều là vẻ khinh thường nói: "Ngươi thử xem." Nhưng trong lòng thì kêu khổ, vợ a, ngươi rốt cuộc phải bế quan tới khi nào, ta sắp không chịu được rồi a!
"Ngày hôm nay ngươi hẳn phải chết!" Trụ Thiên Hoàng ầm ầm nói, hòa vào ý chí của hắn, cũng tuyên dương quyết tâm của hắn. Thiên Tử mở miệng, chính là ý chỉ! "Ta không tin!" Một thanh âm lạnh lùng ở trên bầu trời vang lên, mang theo khí phách cùng hung hăng vô tận. Một bóng người hạ xuống, oành, một làn sóng xung kích đẩy ra, đùng đùng đùng đùng, rất nhiều cường giả Tinh Thần Cảnh ngã bay, mà càng đáng sợ chính là, bọn họ lại bò không đứng lên! Người này nắm giữ khí phách đáng sợ, dưới cỗ khí phách này chèn ép, ý chí của bọn họ đều muốn tan vỡ. Cái này, tại sao có thể có khí thế bá đạo như vậy? Lăng Hàn lộ ra vẻ mặt không thể tin được, nhưng cực kỳ kinh hỉ: "Nhị ca!" Chính là Vũ Hoàng! "Ha ha, tứ đệ!" Vũ Hoàng ngạo nhiên mà đứng, tản mát ra khí tức càng là đạt đến Tinh Thần Cảnh Đại Viên Mãn! Nhưng chỉ là sơ kỳ, không phải đỉnh cao. Lăng Hàn cũng chỉ có kinh hỉ khi gặp lại, nói: "Nhị ca, ngươi quả nhiên được cơ duyên lớn!" Lúc trước Vũ Hoàng ở trong Hoàng Tuyền bí cảnh ly kỳ biến mất, Lăng Hàn suy đoán đối phương được Hằng Hà Cảnh truyền thừa, nhưng đây dù sao chỉ là suy đoán. Hiện tại rốt cục nhìn thấy người, Lăng Hàn tự nhiên kinh hỉ vô hạn. "Ha ha, quả thật có chút cơ duyên." Vũ Hoàng gật đầu. "Ta đã đi qua Đại Lăng Triều, nên cố ý chạy tới." "Phiền phức Nhị ca." Lăng Hàn áy náy nói, cái này vốn không phải chiến tranh của Đại Lăng Triều, lại bị anh mạnh mẽ ôm lấy. "Huynh đệ chúng ta đồng tâm, từ đâu tới nhiều khách khí như vậy!" Vũ Hoàng trừng một chút, sau đó nhìn về phía Trụ Thiên Hoàng cùng Bích Lạc Hoàng. "Các ngươi muốn giết tứ đệ của ta?" Trụ Thiên Hoàng cùng Bích Lạc Hoàng đều khó chịu, ngươi cái này là khẩu khí gì? Làm sao bên người Lăng Hàn đều hung hăng như thế, lẽ nào không có mấy cái là người bình thường sao?