Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 303

Chương 303: Uy Quyền Thức Tỉnh

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1511 đến 1515 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc bi kịch và ý chí kiên cường của những người đứng trước bờ vực diệt vong, đồng thời bộc lộ sức mạnh tình cảm phi thường có thể đảo ngược mọi cục diện. Tác giả khéo léo lồng ghép sự xuất hiện đầy kịch tính của Loạn Tinh Nữ Hoàng, biến cô thành một biểu tượng của quyền năng và tình yêu, khiến mọi sự đấu đá quyền lực trở nên nhỏ bé trước cảm xúc chân thật. Chương này là một bản giao hưởng dữ dội của bạo lực, tuyệt vọng và sự hồi sinh kỳ diệu, nơi mà lòng trung thành và tình yêu đôi lứa được tôn vinh như những sức mạnh tối thượng.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa chiến trường hỗn loạn, Lăng Hàn và Vũ Hoàng, hai huynh đệ kiêu hùng, đang phải đối mặt với một thế trận gần như tuyệt vọng. Dù bên Lăng Hàn có hai cường giả Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, bản thân hắn cũng là một thiên tài không thể đo lường bằng cảnh giới, nhưng đối thủ lại là Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng – những bá chủ có quốc thế gia thân, cùng vô số cường giả khác. Cuộc chiến không thể dừng lại, bởi cơ hội tiêu diệt Lăng Hàn và đoạt bí pháp kinh người trên người hắn là điều các Hoàng triều không thể bỏ qua.

Vũ Hoàng, với khí phách đế vương trời sinh, hiên ngang tuyên bố: "Muốn chết? Vậy thì đến chiến!" Khí thế ngút trời của hắn khiến đối thủ cũng phải chùn bước, nhưng Trụ Thiên Hoàng chỉ khinh thường, vung kiếm chém xuống. Hắn không tin Vũ Hoàng có thể khó giết như Lăng Hàn. Lăng Hàn vận dụng Thiên Uy, Vũ Hoàng xông lên, hai huynh đệ kề vai sát cánh, tạo thành một liên thủ ăn ý. Vũ Hoàng thi triển Thiên Tử Quyền Pháp, nhưng giờ đây đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới, mỗi cú đấm như mang theo sức mạnh của cả thiên hạ, cuồn cuộn áp đảo Trụ Thiên Hoàng. Rõ ràng, Vũ Hoàng đã tiếp thu truyền thừa nhưng không hề từ bỏ con đường của riêng mình, chỉ dùng nó để tăng cường tu vi, khẳng định bản lĩnh vương giả độc nhất.

Lăng Hàn tập trung vào Bích Lạc Hoàng, không cho phép Vũ Hoàng bị giáp công. Bốn cường giả hàng đầu giao tranh dữ dội, nhưng Lăng Hàn và Vũ Hoàng vẫn ở thế yếu hơn. Dù Vũ Hoàng đã vượt qua lục tinh chiến lực, nhưng Trụ Thiên Hoàng, một thiên tài Tứ Tinh với quốc thế và Thần Khí, vẫn mạnh hơn. Cả hai huynh đệ đều đẫm máu, Lăng Hàn gánh chịu phần lớn đòn đánh, nhưng Vũ Hoàng chỉ cần trúng một đòn cũng đã trọng thương. Thuốc hồi phục dần mất tác dụng do kháng tính, tốc độ hồi phục càng lúc càng chậm, đẩy họ vào đường cùng. Viện binh ở đâu? Lăng Hàn tự hỏi, nhưng câu trả lời chỉ là sự tuyệt vọng.

"Nhị ca, huynh mau vào trong!" Lăng Hàn thúc giục, muốn đưa Vũ Hoàng vào Hắc Tháp, nhưng Vũ Hoàng kiên quyết từ chối. Hắn biết Lăng Hàn muốn cứu Loạn Tinh Nữ Hoàng, và sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng cười gằn, sát khí đằng đằng: "Hai người các ngươi nhất định phải chết ở đây! Dưới cửu tuyền, hai anh em ngươi hảo hảo làm bạn đi!" Hơn mười cường giả Tinh Thần Cảnh đồng loạt tấn công, tạo thành một đòn kinh thiên động địa. Lăng Hàn và Vũ Hoàng bị đánh bay, toàn thân phun máu, ngã xuống đất. Họ đã không thể chống đỡ thêm nữa.

Trụ Thiên Hoàng, Bích Lạc Hoàng cùng tất cả cường giả hai Hoàng Triều đều nở nụ cười đắc thắng, trong khi Cù Thu Tuyết và Tả Tướng tuyệt vọng, nhận ra Loạn Tinh Hoàng Triều đã đi đến hồi kết. Lăng Hàn gắng gượng đứng dậy, định đưa Vũ Hoàng vào Hắc Tháp, nhưng đúng lúc đó, một âm thanh rất nhẹ vang lên. Tiếng tim đập! Từ trong ngọn núi! Lăng Hàn giật mình. Đó là tiếng tim đập của Loạn Tinh Nữ Hoàng!

Trước đây, ngọn núi hoàn toàn im lặng. Bây giờ, tiếng tim đập này có ý nghĩa gì? Nàng sắp xuất quan? Lại một tiếng vang dội hơn, rồi một cột sáng bùng lên từ trong núi, xuyên thẳng lên trời. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía đó. Nữ Hoàng... sắp xuất quan?

Tất cả mọi người ngừng chiến, nhìn chằm chằm cánh cửa đá. Cửa đá đột nhiên vỡ tung, đá vụn bay tứ tán, buộc mọi người phải né tránh. Sau khoảnh khắc hỗn loạn, một nữ tử phong hoa tuyệt đại, nghiêng nước nghiêng thành, hiện ra ở cửa. Loạn Tinh Nữ Hoàng!

Chỉ có một mình nàng? Vậy Cửu Vương đâu? Lăng Hàn hiểu, nàng đã đột phá, Cửu Thân trở về, tu vi tiến thêm một bước: Tinh Thần Cực Cảnh! Hắn thở phào nhẹ nhõm, dù không đột phá, chỉ cần nàng xuất hiện, hắn cũng có thể đưa nàng vào Hắc Tháp.

"Bệ hạ!" Cù Thu Tuyết và Tả Tướng cùng các thuộc hạ quỳ xuống, lòng đầy cảm xúc. Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng căng thẳng, đây là một cường giả ngang hàng với họ, thậm chí từng đánh bại Trụ Thiên Hoàng.

"Hừ, hiện tại ngươi đã không còn quốc thế bổ trợ, chúng ta lại có ba phần mười quốc thế mạnh hơn, ngươi căn bản không có cơ hội!" Bích Lạc Hoàng nhanh chóng nói, định chiêu dụ. "Theo ta, ta có thể giao ngôi vị hoàng đế cho ngươi, chúng ta liên thủ, thiên hạ sẽ nằm trong tay."

"Nói láo!" Trụ Thiên Hoàng nhảy dựng. "Hắn có thể đưa cho ngươi, ta cũng có thể cho ngươi, hơn nữa nhất định càng tốt hơn hắn!" Hai vị Thần Hoàng lúc này chẳng khác nào những người đàn ông đang tranh giành tình nhân.

Nhưng Loạn Tinh Nữ Hoàng còn chưa kịp mở lời, bầu trời đã dày đặc Lôi Vân, thiên kiếp đang hình thành. Thiên kiếp? Nàng đã là Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, vậy thiên kiếp này... Hằng Hà Cảnh! Loạn Tinh Nữ Hoàng đứng ngạo nghễ, không chút sợ hãi. Ánh mắt uy nghiêm đáng sợ của nàng đảo qua. Thành đã phá, Đồ Đằng biến mất, nàng biết Hoàng Triều đã bị san bằng. Nàng không để ý. Nàng chỉ lưu ý con người.

Ánh mắt nàng dừng lại trên người Lăng Hàn, thấy hắn toàn thân đẫm máu, bản nguyên bị thương, nàng lộ ra vẻ đau lòng và giận dữ. Không cần nói cũng biết, Lăng Hàn đã liều mình bảo vệ nàng khỏi bị quấy rầy. Nàng biết Lăng Hàn có Hắc Tháp phòng ngự tuyệt đỉnh, nhưng vì nàng, hắn đã không lùi bước. Với một người phụ nữ, còn đòi hỏi gì hơn?

Khuôn mặt Nữ Hoàng ẩn chứa khí tức hỗn độn, nhưng những cường giả Tinh Thần Cảnh ở đây đều nhìn ra vẻ mặt đau lòng kia. Ai từng thấy Nữ Hoàng đại nhân nhìn chằm chằm một nam nhân với vẻ đau lòng như vậy? Ngay cả Cù Thu Tuyết cũng thầm "dựa vào", Lăng Hàn và Đinh Lập An nói không sai, Nữ Hoàng quả nhiên có tình ý với Lăng Hàn! Nhưng làm sao họ có thể "quyến rũ" nhau được, khi số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay? Họ đâu biết Nữ Hoàng là Cửu Xà tộc, có thể hóa chín phân thân, một trong số đó đã sớm gặp Lăng Hàn, thậm chí còn bị hắn "ép" sinh con.

Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng cũng nhìn rõ, lửa giận bùng lên gấp vạn lần. Trước đó, họ muốn giết Lăng Hàn vì tiềm lực của hắn, giờ thì vì ghen tuông. Dù Lăng Hàn tay trói gà không chặt, họ cũng phải giết chết hắn mới yên lòng. Hai vị Thần Hoàng hung hãn ra tay, không hề chùn bước vì sự xuất hiện của Nữ Hoàng. Đơn giản vì thiên kiếp đang giáng xuống, Nữ Hoàng không thể ra tay. Ngay cả khi nàng vượt qua thiên kiếp, thì cũng phải mất nửa ngày, lúc đó mọi chuyện đã rồi.

"Muốn chết!" Loạn Tinh Nữ Hoàng trợn mắt phượng, sát khí cuồng dật. Nàng giơ tay phải lên, bốn viên Tinh Thần dật động phía sau, giống như Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, nhưng khí tức nàng tỏa ra lại vượt xa Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng gấp trăm, thậm chí nghìn lần. Trời ạ, hai vị Thần Hoàng đã đạt đến đỉnh cao Tinh Thần Cảnh, làm sao có thể mạnh hơn họ nhiều đến vậy?

Rầm! Rầm! Hai vị Thần Hoàng đồng thời bị đánh bay, phun ra sương máu, mặt trắng bệch như giấy.

"Có sao không?" Loạn Tinh Nữ Hoàng không nhìn họ, ánh mắt không rời khỏi Lăng Hàn, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ đau lòng không nói nên lời.

"Đệt! Đệt! Đệt!" Đám Cù Thu Tuyết không thể tin vào mắt mình. Phía hai Hoàng Triều, tất cả đều ghen tị đến phát điên. Mỹ nhân tuyệt sắc này lại thân thiết với một nam nhân như vậy, ánh mắt kia... thật sự khiến người ta phát rồ! Tên tiểu tử kia... không chết tử tế được! Nhưng sao Loạn Tinh Nữ Hoàng lại mạnh đến thế? Quá mạnh mẽ!

Lăng Hàn mỉm cười: "Chỉ cần nàng không sao là tốt rồi."

"Sát, còn ân ân ái ái, không sợ chết nhanh hơn sao?" Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng vốn đã cực kỳ ghen tị, giờ nhìn hai người khanh khanh ta ta, nhất thời như bị đút thức ăn chó, khó chịu vô cùng. Vết thương cũ lại bị kích thích, họ liên tục thổ huyết.

Loạn Tinh Nữ Hoàng gật đầu: "Kẻ nào làm ngươi bị thương, ta sẽ bắt chúng phải trả giá đắt!"

"Được." Lăng Hàn gật đầu, biết Nữ Hoàng sau khi đột phá đã vô địch trong tinh vực này.

Nhưng trong lòng Cù Thu Tuyết và những người khác lại ai oán. Nữ Hoàng đại nhân, không thấy còn có bọn họ sao? Ngài không thể trong mắt chỉ có một người, ít nhất cũng nhìn họ một chút, nói một câu "các ngươi vất vả rồi"? Nhưng nếu Nữ Hoàng bệ hạ có thể xem trọng họ, thì đó còn là Nữ Hoàng đại nhân sao?

Rầm! Đúng lúc này, một tia điện kinh hoàng giáng xuống, thẳng vào đỉnh đầu Loạn Tinh Nữ Hoàng. Nàng giơ tay, "đùng", tia sét bị nàng đập vỡ tan. Dựa vào, thật hay giả? Thiên kiếp đó, có thể một đòn phá nát, nàng còn là người sao?

Ánh mắt Lăng Hàn sáng lên, Loạn Tinh Nữ Hoàng tuyệt đối không phải mới bước vào Cực Cảnh, mà là đạt đến... Cực Cảnh đỉnh cao! Làm sao có thể vừa vào Cực Cảnh đã đạt đến đỉnh cao? Điều này chắc chắn liên quan đến chín phân thân của nàng. Người khác chỉ đột phá một lần, nhưng nàng tương đương với đột phá mười lần, vậy việc một hơi vọt tới Cực Cảnh đỉnh cao có gì đáng kinh ngạc? Hiện tại... nàng tương đương với thực lực Hằng Hà Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ, lại vượt qua thiên kiếp của Tinh Thần Cực Cảnh sơ kỳ, vậy còn không thoải mái sao? Thực lực tăng lên gấp nghìn lần!

Rầm! Rầm! Rầm! Thiên Lôi không ngừng giáng xuống, từng đường chớp giật đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn là Loạn Tinh Nữ Hoàng, chỉ một quyền, bất kể chớp giật nào cũng bị nàng đánh nát dễ như ăn cháo. Điều này khiến người xem tê cả da đầu, tứ chi phát lạnh. Chưa từng thấy ai độ thiên kiếp dễ dàng như vậy... được rồi, đó là vì họ chưa từng thấy Lăng Hàn độ kiếp, nếu không phải hắn còn muốn rèn luyện thần cốt, hoàn toàn có thể coi Thiên Lôi là xoa bóp.

"Các ngươi xâm lấn thiên hạ của trẫm, cái này, trẫm có thể nhịn!"

"Các ngươi giết con dân của trẫm, cái này, trẫm cũng có thể nhịn!"

"Nhưng các ngươi còn muốn tổn thương hắn, cái này, trẫm không thể nhẫn nhịn!"

Loạn Tinh Nữ Hoàng vừa nói, vừa tắm mình trong lôi kiếp, tiến đến bên cạnh Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng, khuôn mặt lạnh lẽo, sát khí đằng đằng. Lừa gạt quỷ a, chiếm giang sơn, giết con dân mà còn nhịn được! Nhưng nếu Nữ Hoàng bệ hạ dùng hai thứ này để so sánh, thì có ý gì? Lăng Hàn, so với giang sơn và con dân của nàng, còn quan trọng hơn!

Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng cực kỳ khó chịu, còn đám Cù Thu Tuyết thì mặt mũi quái lạ, họ liều sống liều chết, lại hoàn toàn không được Nữ Hoàng để tâm. Mọi người đều đổ máu vì Hoàng Triều, tại sao chỉ có Lăng Hàn được Nữ Hoàng bệ hạ ưu ái, chăm sóc? Ngài nói như vậy, không sợ bách tính toàn quốc thương tâm sao? Đúng rồi, hiện tại Loạn Tinh Hoàng Triều đã không còn.

"Các ngươi, chạm vào nghịch lân của trẫm!" Loạn Tinh Nữ Hoàng uy nghiêm đáng sợ nói, đột nhiên vung tay, "oanh", một lực lượng không thể chống đỡ dâng lên, "đùng đùng đùng", hơn mười cường giả Tinh Thần Cảnh lập tức bị chấn thành sương máu.

Phụt! Phụt! Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng đồng thời phun máu tươi, nhìn nhau ngơ ngác. Ngươi không phải vẫn chưa vượt qua thiên kiếp sao, làm sao thực lực lại mạnh như vậy? Họ đều là những người từng trải, biết rõ, mỗi lần vượt qua thiên kiếp, thực lực sẽ tăng cường một phần, và uy lực thiên kiếp cũng tăng lên, duy trì áp lực mạnh mẽ. Đúng là như thế, mười người độ thiên kiếp, có lẽ bảy người sẽ không chịu đựng nổi, chết ở thời khắc cuối cùng.

Nhưng Loạn Tinh Nữ Hoàng đã lật đổ nhận thức này, nàng mạnh đến nỗi không thể hình dung. Với tu vi của họ, cộng thêm quốc thế, họ thậm chí không đỡ nổi một chiêu của Loạn Tinh Nữ Hoàng! Sao có thể như vậy! Đối phương cũng không có quốc thế mà!

Hai vị Thần Hoàng đều cay đắng, vẫn là chậm, chậm quá. Họ nhìn về phía Lăng Hàn, nếu không phải vì nam nhân này, kết quả chắc chắn sẽ khác. Họ đã có thể phá cửa vào sớm hơn, Loạn Tinh Nữ Hoàng sẽ không thể đột phá, mà bị quấy nhiễu trong bế quan, tạo thành phản phệ rất lớn, nàng tất nhiên sẽ bị thương nặng, dễ dàng bị bắt. Trước đó Đinh Lập An dám phá cấm chế, muốn đi vào, cũng vì biết điều này, bằng không hắn chỉ là đại cực vị, sao dám động Nữ Hoàng?

Nhìn điệu bộ này của Loạn Tinh Nữ Hoàng, không chỉ muốn giết họ, mà còn "không nỡ" giết ngay, muốn lăng trì họ. Họ đều là những người ở vị trí cao lâu năm, một khi đã quyết tâm thì không thay đổi, bởi vậy, họ không hề có ý định cầu xin tha thứ, mà đồng loạt nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Dù chết, cũng phải kéo Lăng Hàn đồng quy vu tận. Ta không chiếm được ngươi, tiểu tử này cũng đừng hòng có ngươi!

"Giết!" Hai vị Thần Hoàng đồng thời bùng nổ, hoàn toàn thức tỉnh Tổ Khí, phóng ra uy năng mạnh nhất của Tinh Thần Cảnh, lấy thân ngự khí, đánh về phía Lăng Hàn. Đây là đòn mạnh nhất trong đời họ. Đáng tiếc, dù hiện tại Loạn Tinh Nữ Hoàng vẫn ở Tinh Thần Cảnh, nhưng sức chiến đấu của nàng đã bão tố tiến vào Hằng Hà Cảnh. Hằng Hà Cảnh đối với Tinh Thần Cảnh, là nghiền ép tuyệt đối!

Oành, Nữ Hoàng chỉ rất tùy ý nhấc tay, hai vị Thần Hoàng lập tức bị giữ chặt, khó có thể nhúc nhích. Họ liều mạng giãy giụa, nhưng vô ích, căn bản không thoát được.

"Dám làm bị thương ái lang của trẫm, các ngươi đều phải chết!" Mái tóc của Loạn Tinh Nữ Hoàng bay múa, tay áo tung bay, ngay cả trong cơn giận dữ, nàng cũng đẹp đến kinh người, khiến người ta không cảm thấy chút khủng bố nào.

"Trẫm rất tức giận, phi thường tức giận!" Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người giật mình thăng cấp. Trước đây, dù ai cũng biết, nhưng Loạn Tinh Nữ Hoàng nói vẫn rất hàm súc, nhưng hiện tại, trực tiếp xưng "ái lang", Nữ Hoàng bệ hạ quả là tính tình ngay thẳng, không che giấu chút nào. Dựa vào, lại một lần nữa bị cho ăn ruồi.

Loạn Tinh Nữ Hoàng tay lên chưởng xuống, hư không khẽ kéo, trên mặt Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng đồng thời trúng một cái tát, âm thanh chát chúa vang lên. Dù là hai vị Thần Hoàng thì đã làm sao, nửa bên gò má lập tức sưng đỏ, thân hình lảo đảo, như thể say rượu. Nàng muốn chém các ngươi thành vạn đoạn, sau đó cho chó hoang ăn!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!