Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Cù Thu Tuyết, với vẻ mặt lo lắng tột cùng, dẫn lối giữa những lối đi quanh co trong hoàng cung rộng lớn. Nàng và Lăng Hàn lao đi như bay, cuối cùng xuyên qua một hoa viên tuyệt đẹp, nơi một ngọn núi nhỏ ẩn mình sau làn khí hỗn độn bốc lên, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh. Tuy nhiên, vẻ đẹp đó nhanh chóng bị lu mờ bởi cảnh tượng chướng tai gai mắt đang diễn ra.
Đám người Tả Tướng, theo sát phía sau, vừa nhìn thấy đã giận dữ quát tháo: "Đinh Lập An, ngươi đang làm cái gì vậy?" Trước mắt họ, một bí thất ẩn giấu sâu trong lòng núi nhỏ đã bị phá vỡ lớp ngụy trang bên ngoài, lộ ra một cánh cửa đá cổ kính. Và chính Đinh Lập An, Đại thống lĩnh Cấm Vệ Quân, kẻ mà họ từng tin tưởng, đang đứng đó, ra sức phá giải những cấm chế cuối cùng để tiến vào. Sự thật trần trụi khiến ai nấy đều bàng hoàng, không thể tin nổi.
Những tiếng chất vấn phẫn nộ vang lên: "Lại là ngươi! Tại sao? Bệ hạ có chỗ nào có lỗi với ngươi? Triều đình có chỗ nào có lỗi với ngươi?" Đinh Lập An, kẻ phản bội, chậm rãi dừng tay, quay người lại, ánh mắt hờ hững quét qua từng người. "Hạ Trùng không thể nói tới rét buốt!" Hắn lạnh nhạt tuyên bố, hàm ý rằng những kẻ chỉ biết tranh giành quyền lực, chém giết tầm thường như bọn họ không bao giờ có thể thấu hiểu được những gì hắn đang theo đuổi.
Lăng Hàn, lúc này, khẽ ném Cù Thu Tuyết ra xa, đôi mắt bùng lên sát khí. "Thật không ngờ, kẻ đã truy sát ta trong tinh không năm xưa... lại chính là ngươi!" Hắn đã cảm nhận được khí tức quen thuộc, giờ đây mạnh mẽ hơn nhiều, nhưng không thể lẫn vào đâu được. Đinh Lập An nhìn về phía Lăng Hàn, trong mắt bỗng lóe lên một ngọn lửa ghen ghét, một thứ cảm xúc chỉ có thể xuất hiện giữa những tình địch. Lăng Hàn chợt hiểu ra, một sự thật đáng kinh ngạc hiện rõ trong tâm trí hắn: "Ngươi truy sát ta, là vì bệ hạ. Nhưng khi đó, làm sao ngươi biết được mối quan hệ giữa bệ hạ và ta?"
Đinh Lập An phá lên cười khẩy, vẻ mặt đầy khinh thường và cô độc. "Ha ha, ngươi nghĩ ta sống từng ấy năm là vô ích sao?" Hắn không giấu giếm nữa, toàn bộ khí tức bùng nổ, bao trùm cả không gian. Cù Thu Tuyết và những người khác kinh hãi đến tê dại. Khí tức này quá mạnh mẽ, vượt xa mọi tưởng tượng của họ. "Trung cực vị? Nhất định là vậy!" Họ đồng loạt thốt lên, vừa khiếp sợ vừa ngưỡng mộ, bởi lẽ, Đinh Lập An đã là người đầu tiên đạt tới cảnh giới này trong trăm vạn năm qua.
Nhưng Lăng Hàn lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh: "Ta đã đánh giá thấp ngươi, ngươi đã đạt đến Đại Cực Vị!" Khí tức của Đinh Lập An thậm chí còn vượt xa hắn một đoạn. Cả đám người Cù Thu Tuyết suýt chút nữa ngã quỵ. Kẻ tình si tưởng chừng an phận này không chỉ vượt qua họ, mà còn vượt xa đến mức khó tin! "Nếu không, làm sao ta có thể tiến vào hoàng cung, biết được nhiều bí mật như vậy?" Đinh Lập An kiêu ngạo nói, rồi ra lệnh lạnh lùng: "Hiện tại, tất cả cút ngay cho ta!"
Cù Thu Tuyết tái mặt. Đối phương đã nhiều lần xâm nhập hoàng cung mà nàng, Đại thống lĩnh Cấm Vệ Quân, lại hoàn toàn không hay biết. Nàng cảm thấy mình quá thất trách. Tả Tướng phẫn nộ quát: "Đinh Lập An, ngươi dẫn sói vào nhà, rốt cuộc là vì sao!" Đinh Lập An quay lưng lại, tiếp tục phá giải cấm chế trên cửa đá, giọng lạnh nhạt: "Đương nhiên là mượn lực lượng của hai đại Hoàng Triều, phá hoại quốc thế. Nếu không có quốc thế bảo vệ nơi này, ta căn bản không thể phá giải cấm chế." Hắn lộ ra vẻ ôn nhu nhưng điên cuồng: "Sau này, sẽ không ai có thể ngăn cản ta và bệ hạ bên nhau!" Rõ ràng, hắn muốn mở cửa đá, khống chế Loạn Tinh nữ hoàng, rồi cùng nàng rời khỏi nơi này, bắt đầu một cuộc sống chỉ có hai người. Lời đồn về kẻ tình si này quả nhiên không sai, nhưng hắn không phải loại người an phận chúc phúc từ xa. Hắn đã lợi dụng lúc nữ hoàng bế quan để thực hiện một kế hoạch táo bạo.
Lăng Hàn hỏi: "Hai đại Hoàng Triều xâm lấn, có phải cũng có liên quan đến ngươi không?" "Đó là đương nhiên," Đinh Lập An đáp một cách thờ ơ, "nếu không có ta thông báo tin tức, làm sao bọn họ biết bệ hạ là thật sự bế quan hay giả vờ bế quan." Hắn giải thích thêm rằng, ngay cả vậy, hai Hoàng Triều kia cũng không dễ tin, phải phái Tinh Thần Cảnh lĩnh quân thăm dò trước khi xâm lược quy mô lớn. Lăng Hàn gật gù: "Đã như vậy, ngươi cũng có thể lên đường!" Hắn không muốn hỏi thêm. Có lẽ Đinh Lập An còn biết bí mật về Cửu Vương là phân thân của Loạn Tinh nữ hoàng, điều mà hắn không dám mạo hiểm. Bí mật của Cửu Xà tộc phải được chôn vùi vĩnh viễn.
"Lăng Hàn, năm xưa không giết chết ngươi, quả là một sai lầm!" Đinh Lập An giơ bàn tay phải lên. Lập tức, bàn tay trắng bệch như tuyết, da thịt hóa trong suốt, lộ rõ từng mạch máu và xương ngón tay. "Bạch Ngọc Thiên Sát Chưởng!" Hữu Tướng run giọng thốt lên. Cù Thu Tuyết và mọi người đều thất sắc. Đây là một bí pháp cực kỳ lợi hại, dù không quá bí ẩn và có thể đọc trong hoàng gia bảo thất, nhưng hàng trăm vạn năm qua chưa ai tu luyện thành công. Nó quá khó! Nhưng Đinh Lập An lại một lần nữa khiến họ kinh hãi. Hắn quả là một thiên tài siêu cấp, từ Tiểu Cực Vị Tinh Thần Cảnh nhảy vọt lên Đại Cực Vị trong trăm vạn năm. Việc tu thành Bạch Ngọc Thiên Sát Chưởng dường như không còn gì đáng ngạc nhiên. Một chưởng vỗ ra, sát khí sôi trào, hủy diệt tất cả. Ngay cả Đại Cực Vị Tinh Thần Cảnh nếu trúng phải cũng phải dốc toàn lực chống đỡ, nếu không sẽ chết.
Sát khí trong mắt Lăng Hàn càng thêm mãnh liệt. Hắn thầm chửi rủa, dám mơ ước vợ hắn, ngươi muốn chết! Tuy nghĩ rằng đó là tự do của mỗi người, hắn không thể quản, nhưng đã dám hành động thì đừng trách hắn vô tình. Lăng Hàn lao tới, không hề né tránh. "Muốn chết!" Đinh Lập An lạnh lùng nói. Hắn đã ẩn nhẫn quá lâu, giờ đây có thể bộc lộ hết thảy, khiến hắn có một niềm vui khó tả.
Lăng Hàn rút ra thanh kiếm gỗ. Thanh kiếm này dường như sẽ biến đổi kỳ lạ khi uống máu cường giả. Hắn không thể tùy tiện giết người, nhưng lúc này, hắn không ngần ngại. Một kiếm chém ra, hắn vận dụng Tuế Nguyệt Thiên Thu. Sát khí cuồn cuộn của Đinh Lập An, trong khoảnh khắc, bị lão hóa, mất đi toàn bộ uy lực.
"Cái gì!" Đinh Lập An kinh hãi biến sắc. Đó là Bạch Ngọc Thiên Sát Chưởng, hắn đã bỏ ra ba mươi vạn năm mới tu luyện thành, tự tin rằng bất kỳ ai dưới cảnh giới của hắn đều sẽ bị một chưởng đánh chết. Nhưng giờ đây, nó không những không giết được một Trung Cực Vị Tinh Thần Cảnh, mà thậm chí còn không cản được đối phương. Thanh kiếm gỗ đã chém tới! Một cây trường côn hiện lên, binh khí đắc ý của Đinh Lập An, đã bầu bạn với hắn không biết bao nhiêu năm, tâm linh tương thông, lập tức cản lại.
Kiếm hạ xuống, trường côn lập tức bị chém đứt. Kiếm thế liên tục, tiếp tục bổ tới. Phụt, Đinh Lập An lập tức phun máu, khí tức suy sụp. Côn bị chém đứt, hắn cũng như bị chém một kiếm. Hắn muốn rút lui, nhưng phía sau chính là thạch thất. Hắn lùi vào đâu được? Hơn nữa, Lăng Hàn đang nén giận ra tay, há là hắn có thể tránh được? Phụt, Đinh Lập An bị chém làm đôi. Thanh kiếm gỗ tắm máu tươi, thần văn càng thêm rõ ràng, như rắn uốn lượn, tỏa ra khí tức tà ác. Đây là... bảo khí của Minh Giới! Lăng Hàn chợt hiểu ra, chẳng trách nó yêu tà đến vậy, mơ hồ có một sự kích động khiến hắn muốn phát điên, muốn giết chóc không ngừng. Hắn thầm hừ một tiếng trong lòng, lẽ nào hắn không thể khống chế một thanh kiếm sao?
Đám người Cù Thu Tuyết kinh hãi, hoàn toàn không thốt nên lời. Trước đó, Triệu Kiếm Bạch bị Lăng Hàn một kiếm chém chết, nhưng dù sao Triệu Kiếm Bạch cũng chỉ là Tiểu Cực Vị. Còn bây giờ thì sao, Đinh Lập An Đại Cực Vị cũng bị một kiếm chém đôi. Thực lực của Lăng Hàn rốt cuộc đã đạt tới mức độ nào?
Lăng Hàn bước lên phía trước, cũng bắt đầu phá giải cấm chế, muốn mở cửa đá. Lúc này, lòng người mới hiện rõ. Đám Tả Hữu Tướng im lặng, chỉ có Cù Thu Tuyết hỏi: "Ngươi đang làm gì?" "Đương nhiên là mở cửa, đưa vợ ta đi, lẽ nào chờ chết ở đây sao?" Lăng Hàn hừ lạnh. Tuy hắn có chút trình độ về trận pháp, nhưng trận pháp trước mặt này rõ ràng vượt quá giới hạn của hắn. Trong thời gian ngắn, hắn không thể phá giải. Hắn thầm nghĩ, đáng lẽ nên ra tay chậm một chút, chờ Đinh Lập An phá xong cấm chế rồi mới giết hắn.
Rầm rầm rầm, tiếng vỗ tay đột nhiên vang lên. Một thân ảnh khí phách ngất trời từ trên trời giáng xuống, phía sau hắn là ít nhất năm mươi cường giả, tất cả đều đang bay lượn trên không trung. Tất cả đều là Tinh Thần Cảnh! Người dẫn đầu là Trụ Thiên Hoàng, hắn dùng thái độ kiêu ngạo bễ nghễ nói: "Thấy trẫm, còn không quỳ nghênh tiếp?" Oanh, uy thế đáng sợ bao trùm. Ngay cả đám Tả Hữu Tướng cũng không nhịn được run rẩy.
Lăng Hàn quay người lại. Hiện tại tình thế đã thay đổi, kế hoạch mở cấm chế và đưa Loạn Tinh nữ hoàng đi rõ ràng không thể thực hiện. Không những vậy, hắn còn phải làm ngược lại: bảo vệ thạch thất, không cho bất kỳ ai tới gần. "Vương nguyền rủa, ngươi đã đứt một cánh tay một lần, vẫn chưa nhớ bài học sao, còn muốn đứt lần thứ hai à?" Hắn vừa mở miệng đã tung ra một đòn công kích tâm lý mạnh mẽ. Vù, phía sau Trụ Thiên Hoàng, rất nhiều Tinh Thần Cảnh xôn xao. Vương của họ từng đứt cánh tay, và nghe giọng điệu của Lăng Hàn, dường như có liên quan đến hắn. Chậc, tên tiểu tử này quá mạnh mẽ đi?
Trụ Thiên Hoàng mặt đen như đít nồi. Hắn bị Cửu Kiếp Kiếm chém đứt một cánh tay, chuyện đó chỉ có hắn và đệ đệ thân cận biết, tại sao lại có người thứ ba biết được? Hắn không tin Thường Đào sẽ tiết lộ. Hơn nữa, Lăng Hàn quá đáng ghét, dám gọi hắn là Vương nguyền rủa! Nhưng hắn lại không thể tự biện minh, nói rằng việc cụt tay không liên quan đến Lăng Hàn, mà là do Tổ Khí gia truyền chém. Điều đó chỉ khiến hắn càng thêm mất uy danh. Hơn nữa, đây có phải lúc để cãi nhau về chuyện này không? "Ai thay trẫm bắt người này?" Hắn chậm rãi nói. Thân là chủ một quốc gia, hắn đương nhiên sẽ không dễ dàng ra tay.
"Ha ha, trẫm không đến muộn chứ?" Lại một bóng người tràn đầy khí phách giáng xuống. Đó là Bích Lạc Hoàng, hắn cũng mang theo một lượng lớn cường giả Tinh Thần Cảnh. Đám Tả Hữu Tướng mặt xám như tro tàn. Hiện tại, ngoài đầu hàng hoặc chết trận, còn có con đường thứ ba nào để đi không?
"Lão phu đến đây." Một lão giả thân hình còm cõi xuất hiện, cả người tản ra tử khí, vừa nhìn đã biết tuổi thọ không còn nhiều. Nhưng khí tức mà hắn phát ra lại cực kỳ đáng sợ. Có thể xưng "lão phu" trước mặt Trụ Thiên Hoàng, lão giả này đương nhiên không hề đơn giản. Hắn chính là Đại Viên Mãn Tinh Thần Cảnh, thậm chí còn thành danh sớm hơn cả Trụ Thiên Hoàng. Cũng chính vì vậy, hắn sắp đi đến cuối đời. Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, trong mắt có sự hiếu kỳ, tham lam và cả chờ mong. Thanh niên này có thể trong thời gian ngắn ngủi đạt tới Tinh Thần Cảnh, trên người chắc chắn ẩn giấu bí mật kinh thiên động địa. Nếu hắn có được, có lẽ có thể đột phá Hằng Hà Cảnh, không chỉ kéo dài tuổi thọ, tái hiện sức sống, mà còn có thể xưng bá một tinh vực. Điều này khiến hắn tham lam, thậm chí có chút lo lắng: lỡ đâu Lăng Hàn chỉ là ăn phải thiên địa đại dược nào đó thì sao?
"Người trẻ tuổi, ngoan ngoãn đầu hàng, lão phu có thể để cho ngươi bớt chút đau khổ." Hắn vươn tay ra, hóa thành một cự chưởng đen kịt như mực. Tinh Thần Cảnh Đại Viên Mãn đỉnh cao ra tay, Lăng Hàn làm sao đỡ được? Đây không phải Tinh Thần Cảnh Tiểu Cực Vị hay Đại Cực Vị gì, mà là một tồn tại Đại Viên Mãn, thậm chí đạt tới đỉnh cao! Hơn nữa, lão giả còn là thiên tài Tam Tinh. Hai người chênh lệch mười một tinh cảnh giới, lại tính thêm quốc thế, thiên phú võ đạo các loại, Lăng Hàn ít nhất phải vượt qua mười lăm tinh sức chiến đấu mới có thể đối kháng lão giả. Liệu có khả năng không? Hoàn toàn không thể!
Lăng Hàn quay đầu lại liếc nhìn cửa đá phía sau, biểu cảm trong khoảnh khắc trở nên kiên định. Hắn phải tử thủ. Phía sau chính là vợ mình, vì vậy hắn không chỉ không thể để cửa mở, mà ngay cả một bước lùi cũng không được! Vậy thì chiến! Lăng Hàn hét dài một tiếng, phát động Tuế Nguyệt Thiên Thu. Đây là Tiên thuật, cũng là bí pháp mạnh mẽ nhất hắn đang nắm giữ. Vù, bàn tay lớn của lão giả đánh ra, nhưng không ngừng trở nên ảm đạm. Khi vỗ tới trước người Lăng Hàn, uy lực của chưởng này đã hoàn toàn biến mất. Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều chấn kinh đến không thốt nên lời.
Trước đó ai cũng nói, Lăng Hàn và lão giả này chênh lệch mười lăm tinh, trên đời này làm sao có thể có thiên tài như vậy? Nhưng sự thật là, Lăng Hàn đã hóa giải đòn đánh đó. "Có chút ý tứ!" Ánh mắt của Trụ Thiên Hoàng sáng ngời. "Ha ha." Bích Lạc Hoàng cũng lộ vẻ kinh ngạc, năm ngón tay hơi co lại, thể hiện sự nôn nóng muốn ra tay. "Tiểu tử ngươi rất tốt!" Lão giả cũng tán thán một tiếng. Tuy đòn đánh này hắn không dùng toàn lực, nhưng hắn là tu vi gì? Hắn càng thêm tò mò về Lăng Hàn, muốn nói trên người Lăng Hàn không ẩn giấu bí mật kinh thiên, chém đầu hắn hắn cũng không tin.
Hắn lại ra tay, lần này, uy thế tăng vọt gấp mười lần! Lăng Hàn xông ra, vẫn phát động Tuế Nguyệt Thiên Thu, nhưng lần này, ngay cả Tuế Nguyệt Thiên Thu cũng không thể hoàn toàn hóa giải công kích. Dư lực xung kích, hắn bị đẩy lùi, rầm rầm, lùi hơn mười bước. Mắt thấy chỉ cần lùi thêm một bước nữa là đụng vào cửa đá, Lăng Hàn đột nhiên cắn răng, chân phải nặng nề giẫm xuống đất. Oành, chân hắn làm nứt mặt đất, vững vàng ổn định thân hình. Với thể phách của hắn, đáng lẽ có thể thuận thế tá lực để không chịu thiệt, nhưng hắn nhất định phải gánh chịu, khiến cơ thể hắn sôi trào, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi. Nhưng lông mày hắn cũng không nhăn một cái, ngạo nghễ đứng thẳng, thân hình như cây thương.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người đổi sắc mặt, đặc biệt là Cù Thu Tuyết và người của Loạn Tinh Hoàng Triều, càng thêm khâm phục. So với Đinh Lập An ích kỷ, Lăng Hàn rõ ràng xứng đáng với chân tình hơn. Chỉ là, đối mặt với thực lực áp đảo, chân tình thì có ích lợi gì? Ngươi chống đỡ được nhất thời, chống đỡ được một đời sao? Ngươi chống đỡ được một người, chống đỡ được mười người, trăm người sao?
"Cát lão, đuổi hắn đi." Trụ Thiên Hoàng nói. Hiện tại Lăng Hàn đang chắn cửa, khiến hắn không thể phá cấm chế. "Được!" Lão giả gật đầu, lại một đòn đánh tới Lăng Hàn. "Người trẻ tuổi, đến, lên trời cao chiến thoải mái!" "Chiến muội muội ngươi!" Lăng Hàn xùy nói. "Có ta ở đây, ai cũng đừng hòng đụng đến vợ ta!" Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng lập tức biến sắc. Bọn họ phát binh, là vì chia cắt Loạn Tinh Hoàng Triều, thuận tiện bắt đi nữ hoàng này để nạp làm thiếp, hay là vì một cuộc chiến tranh xâm lược? Điều này tự nhiên chỉ có chính họ rõ ràng nhất. Hai vị hoàng giả đã từng nói, chỉ cần Loạn Tinh nữ hoàng chịu gả, bọn họ sẽ không tiếc nhường ngôi vị hoàng đế, hết lòng ủng hộ nữ hoàng lên ngôi. Hiện tại Lăng Hàn lại còn nói nữ hoàng là vợ hắn, hai vị hoàng giả đương nhiên nổi cơn lôi đình.
Lão giả cũng giận dữ, thậm chí có chút không thể chấp nhận. Trước đó Lăng Hàn còn uy phong lẫm lẫm, sao quay đầu lại liền nói ra những lời như kẻ chợ? Ngươi còn được coi là cường giả sao, sao không có chút phong thái nào vậy. Hắn tức giận đến bốc khói, lại oanh một quyền, đánh ra một quả cầu ánh sáng màu đen, nhìn qua chỉ nhỏ như một người, đen thuần túy, tỏa ra tử khí, phảng phất như chỉ cần chạm vào một cái, người sống sẽ lập tức mất đi khí tức. "Ngũ Âm Tuyệt Diệt!" Lão giả kiêu ngạo nói, đây là tuyệt chiêu hắn tự nghĩ ra từ một môn cổ thuật, trước đây chỉ có lực lượng tứ âm, nay hắn đã mạnh mẽ thêm vào lực lượng thứ năm, uy lực càng tăng.
Lăng Hàn vẫn dùng Tuế Nguyệt Thiên Thu. Tiên thuật này dù dùng để công hay thủ đều vô cùng kỳ diệu. Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là Lăng Hàn sở hữu phòng ngự gần bằng Thần Thiết cấp mười hai, Tuế Nguyệt Thiên Thu không hóa giải được dư lực thì hắn hoàn toàn có thể cứng rắn chống đỡ. Lăng Hàn không khỏi cảm khái, dù sao hắn không phải người của Đinh gia, nên không thể phát huy Tuế Nguyệt Thiên Thu đạt đến trình độ trăm phần trăm. Có lẽ sau khi hắn bước vào Trảm Trần, mới có thể triệt để lĩnh ngộ thức Tiên thuật này. Nhưng hiện tại, so với người nhà họ Đinh triển khai thì vẫn kém một chút. Phải biết, khi Đinh Diệu Long sử dụng, dù chênh lệch hai cảnh giới nhỏ vẫn có thể kiến công.
Hắn đang cảm khái, nhưng đám người Trụ Thiên Hoàng, Bích Lạc Hoàng lại càng ngày càng khiếp sợ. Nói chặn một hai chiêu thì thôi, nhưng Lăng Hàn trông có vẻ tinh lực dồi dào, hoàn toàn có thể đánh như vậy mười năm, tám năm. Không thể lãng phí thời gian nữa, mặc dù nói Loạn Tinh nữ hoàng còn đang bế quan, nhưng ai biết sẽ xuất hiện khi nào? Dù cho đối phương không đột phá, nhưng chỉ cần khôi phục thực lực bình thường, cho dù hai đại hoàng liên thủ cũng không thể giữ nàng lại. Hiện tại... là cơ hội tốt nhất!
"Cùng tiến lên, bắt người này, đánh tan cửa đá!" Trụ Thiên Hoàng nói. Một bên khác, Bích Lạc Hoàng cũng phát ra mệnh lệnh tương tự. Nhất thời, gần trăm cường giả Tinh Thần Cảnh đồng loạt ra tay, cuồng oanh loạn tạc về phía Lăng Hàn. Chuyện này làm sao chặn? Không có cách nào chặn! Đám người Cù Thu Tuyết tuyệt vọng. Hiện tại Lăng Hàn cũng chỉ có cúi đầu. Nơi này có vài vị Đại Viên Mãn Tinh Thần Cảnh, trước đó một vị ra tay đã khiến Lăng Hàn phải dốc toàn lực mới ngăn được, bây giờ thì sao?
Lăng Hàn ngược lại lộ ra nụ cười lạnh lùng. Vù, hắn phóng thích Thiên Uy, sau đó vung tay lên, ném ra một viên Phi Hỏa Đan. A... không phải một viên, mà là một nắm! Dưới Thiên Uy xung kích, những người dưới cảnh giới của Lăng Hàn lập tức ngã nhào, nằm bò trên đất. Ngay cả những người đạt đến Trung Cực Vị cũng tái mặt, lực lượng bị tước đi hai tinh. Lúc này, Phi Hỏa Đan nổ tung. Đây là Thần đan cấp mười, không phải để ăn, mà là một loại vũ khí công kích cực kỳ hiếm thấy, nói là đan, còn không bằng nói là đạn. Ngay cả Trung Cực Vị Tinh Thần Cảnh cũng có thể bị trọng thương. Lăng Hàn ném ra không phải một viên, mà là một bó, khái niệm này nghĩa là gì?
Ầm! Ầm! Ầm! Mấy chục viên Phi Hỏa Đan cùng một lúc nổ tung, tựa như mấy chục Trung Cực Vị Tinh Thần Cảnh toàn lực ra tay, tự nhiên tạo ra ba động khủng bố. Ngay cả đám Tả Tướng cách đó khá xa cũng bị hất bay. Họ còn như vậy, cường giả của Trụ Thiên, Bích Lạc Hoàng Triều ở ngay bên cạnh, đương nhiên phải chịu đựng xung kích lớn hơn nhiều. Có bảy Tinh Thần Cảnh chết ngay lập tức, mười bảy người trọng thương, hai mươi mốt người bị thương nhẹ. Cảnh tượng này đủ để ghi vào sử sách, một trận chiến kinh thiên động địa. "Lăng Hàn!"
Trụ Thiên Hoàng không khỏi quát tháo. So với Bích Lạc Hoàng Triều, bên Trụ Thiên Hoàng Triều chịu thiệt hại nặng nề hơn. Cộng thêm hai mươi năm trước bị Lăng Hàn giày vò một trận, đã chết gần chục Tinh Thần Cảnh, giờ đây càng thêm tức giận. "Gọi muội muội ngươi!" Lăng Hàn không chút khách khí mắng lại. Trụ Thiên Hoàng giận dữ. Từ khi sinh ra đến giờ, hắn đã bao giờ bị mắng như vậy chưa? "Muốn chết!" Hắn đè nén phẫn nộ, oanh, phóng thích khí tức toàn thân, hóa thành Thần Diễm trùng thiên, diễn sinh ra từng Hỏa thần thú, có Hỏa Long, Hỏa Phượng, Hỏa Kỳ Lân, tất cả đều gầm thét.
"Đến đây!" Lăng Hàn ngoắc ngoắc ngón tay. "Có tin hay không, không quá ngàn năm ta liền có thể trấn áp ngươi! Nếu không, ngươi chờ vợ ta xuất quan, tin tưởng nàng cũng có thể dễ dàng đập chết ngươi." "Miệng tiện!" Trụ Thiên Hoàng ra tay. Lần này thì khác, hắn không chỉ là Đại Viên Mãn Tinh Thần Cảnh đỉnh cao, mà còn là thiên tài Tứ Tinh, càng là chủ một quốc gia, có thể vô hạn lấy ra quốc thế, miễn là quốc thế còn, miễn là thân thể hắn có thể chịu đựng. Sức chiến đấu của hắn, trên cơ sở Tứ Tinh, lại tăng thêm hai tinh! Chuyện này làm sao chặn? Dù cho Lăng Hàn vung ra Tuế Nguyệt Thiên Thu, vẫn bị một đòn đánh bay. Nhưng trong khoảnh khắc hắn đụng vào cửa đá liền mạnh mẽ ngừng thân hình lại, cả người nhất thời phun ra sương máu, trở nên huyết nhục mơ hồ.
"Chút thực lực này cũng muốn đánh chủ ý vợ ta, ngươi một hai ngàn vạn năm nay đều tu luyện trên thân chó sao?" Lăng Hàn vẫn nói những lời khó nghe, chọc tức người đến chết. Sau khi Trụ Thiên Hoàng nổi giận cũng kinh hãi. Lăng Hàn mới chỉ là Trung Cực Vị sơ kỳ mà thôi, nếu như lại cho đối phương một ít thời gian, không cần phải xông lên Đại Viên Mãn, chỉ cần đạt đến Đại Cực Vị, trong Tinh Thần Cảnh còn có ai giết được hắn sao? Kẻ này... tuyệt đối không thể để sống!
"Ha ha, trẫm cũng tới nhúng một tay!" Bích Lạc Hoàng vùng vẫy thân hình, trong tiếng cười dài, đấm ra một quyền, nhất thời có một con rồng nước diễn hóa ra, lao về phía Lăng Hàn. Ào ào rào, tiếng nước trùng thiên, uy thế kinh người. Hai đại hoàng giả lại liên thủ đối phó một tên tiểu bối? Chuyện này quả thật là vô liêm sỉ! Nhưng ai dám nói cái gì? Đạt đến độ cao như bọn họ, còn cần để ý người khác nói gì sao? Đừng nói bọn họ chỉ liên thủ đối phó một Trung Cực Vị Tinh Thần Cảnh, dù liên thủ giết một Sơn Hà Cảnh thì đã làm sao? Điều này đương nhiên chỉ là một chuyện cười, nhưng không ai dám cười. Lần này, Lăng Hàn làm sao chặn?
Lăng Hàn tay giương lên, lại lấy ra một đống lớn Phi Hỏa Đan: "Hai lão lưu manh, xem nổ không chết các ngươi!" Xèo xèo xèo, hắn bắt đầu ném đan dược. Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Tiếng nổ vang liên tục, rung chuyển trời đất. Tất cả mọi người đều ngã nhào, đây đã không còn là Trung Cực Vị Tinh Thần Cảnh oanh kích, hàng trăm viên chồng chất, uy lực tăng vọt. Lăng Hàn lại triển khai Tuế Nguyệt Thiên Thu, cuối cùng hóa giải tất cả công kích của hai đại Thần Hoàng. Sau đòn này, tất cả mọi người há hốc mồm, cho dù là Tinh Thần Cảnh thì đã làm sao, khoảnh khắc này cũng chấn kinh đến không thốt nên lời. Hai đại hoàng giả liên thủ, lại vẫn không thể nào bắt Lăng Hàn, thậm chí, bị hoàn toàn hóa giải! Đừng nói Lăng Hàn có mượn dùng ngoại lực hay không, ở Hợp Ninh Tinh, Trụ Thiên Hoàng, Bích Lạc Hoàng chính là đại danh từ vô địch, nhưng hiện tại hai người liên thủ cũng không có kết quả. Trận chiến này đủ khiến Lăng Hàn danh chấn thiên hạ. Đáng tiếc... hắn cũng nhất định không thể sống sót rời đi, trận chiến ngày hôm nay chính là trận cuối cùng của hắn.
"Hừ, ngươi còn có bao nhiêu vật như vậy?" Bích Lạc Hoàng cười lạnh nói. "Nhiều đến có thể nổ lật sào huyệt của ngươi!" Lăng Hàn đưa tay lên, lại một đám lớn Phi Hỏa Đan xuất hiện trong tay hắn. Lần này ngay cả hai đại Thần Hoàng cũng thầm mắng. Đồ vật uy lực lớn như thế sao có thể nhiều như vậy? Lẽ nào ngươi trộm kho báu của một vị cường giả Hằng Hà Cảnh nào sao? Bọn họ đương nhiên sẽ không biết, Lăng Hàn là đan đạo đế vương, lại đào một rừng Bạo Liệt Quả vào Hắc Tháp, trong tay tích góp số lượng Phi Hỏa Đan cực kỳ kinh người.
"Đều lên cho trẫm, nhất định phải mau chóng bức ra hắn toàn bộ lá bài tẩy." Trụ Thiên Hoàng phất phất tay, rất nhiều cường giả có sức chiến đấu Tinh Thần Cảnh đứng dậy. Bích Lạc Hoàng cũng truyền đạt mệnh lệnh tương tự. Hiện tại nhiệm vụ thiết yếu là giết Lăng Hàn, sau đó mở cửa đá, bắt Loạn Tinh nữ hoàng. Tổng cộng có chín tồn tại Đại Viên Mãn Tinh Thần Cảnh, còn có mười chín Đại Cực Vị Tinh Thần Cảnh. Trung Cực Vị thì không cần dùng tới, nhân số đã đủ, huống hồ Trung Cực Vị ngay cả tư cách làm tổn thương Lăng Hàn cũng không có.
Lăng Hàn hít một hơi thật sâu, nhiều cường giả như vậy liên thủ, Phi Hỏa Đan cũng không có tác dụng quá lớn. "Các ngươi đây là đang buộc ta phóng đại chiêu sao?" Hắn lạnh nhạt nói. "Giết!" Các cường giả của hai đại Hoàng Triều đồng loạt ra tay, bọn họ đông người như vậy liên thủ tự nhiên không thể sợ hãi. "Khà khà, mỗi một người đều đừng khóc!" Lăng Hàn giơ tay phải lên, ném ra một người. "Ta quyển quyển xoa xoa ngươi!"
Người bị ném ra chính là Vô Tương Thánh Nhân. Hắn phẫn nộ tột cùng. Lập tức liền sắp đột phá Nhật Nguyệt Cảnh, nhưng lại bị ném ra khỏi Hắc Tháp, khiến hắn lập tức chửi bới. Sau đó, khóe miệng hắn liền co giật. Ta ***, tiểu tử ngươi là tai tinh thiên sát sao, sao khắp nơi đều có thể gây rắc rối? Nếu như hắn vẫn là thân kiếp trước, vậy đương nhiên sẽ không để mười mấy Tinh Thần Cảnh vào mắt, nhưng hiện tại hắn chỉ là một cái thùng rỗng! Nhưng đã bị ném lên bàn cờ, hắn cũng chỉ có thể nhắm mắt liều chết. "Muốn chết!" Hắn hừ lạnh một tiếng, oanh, khí tức của Sáng Thế Cảnh dật động, như Thánh giả giáng lâm.
Cái gì! Đám cường giả Tinh Thần Cảnh vội vã dừng lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi gần chết. Khí tức như vậy... quá mạnh mẽ, cường đại đến vượt qua cấp độ sinh mệnh của bọn họ, phảng phất đối phương muốn ra tay với bọn họ, bọn họ căn bản không dám chống lại. Hằng Hà Cảnh, cái này nhất định là cường giả Hằng Hà Cảnh. Nhất thời, tất cả mọi người đều bị dọa sợ, căn bản không chú ý tới Vô Tương Thánh Nhân chỉ là một cái thùng rỗng. "Bái kiến tiền bối!" Kể cả Trụ Thiên Hoàng, Bích Lạc Hoàng ở bên trong, tất cả mọi người đều cung kính hành lễ. Loại khí tức này không sai được, là cảnh giới võ đạo ngự trị trên Tinh Thần Cảnh.
Vô Tương Thánh Nhân không chút biến sắc, lạnh nhạt nói: "Người này cùng bản tôn có chút ngọn nguồn, vì sao các ngươi muốn làm khó dễ hắn?" Mọi người đều bừng tỉnh, chẳng trách tu vi của Lăng Hàn như bay, hóa ra là được một vị cường giả Hằng Hà Cảnh đề điểm. Bọn họ đều ước ao, nếu như mình cũng có thể được một vị cường giả như vậy đề điểm thì tốt rồi. Nhưng có một vị cường giả như vậy làm hậu trường, chẳng lẽ phải cứ thế từ bỏ sao?
Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng đồng thời cau mày. Ban đầu, họ quả thật bị khí tức của Vô Tương Thánh Nhân dọa sợ, nhưng rất nhanh thì phát hiện không đúng. Khí tức này thật giống như có chút "miệng cọp gan thỏ", xa xa không đáng sợ như trong tưởng tượng. Họ hoài nghi, nhưng không dám phát tác. Vạn nhất họ đoán sai, vậy cường giả Hằng Hà Cảnh phát uy, mặc cho họ là chủ một quốc gia thì đã làm sao, lật tay liền có thể đè chết họ. "Xin tiền bối thứ tội!" Trụ Thiên Hoàng nói, nhìn như cung kính, nhưng đang quan sát Vô Tương Thánh Nhân. Họ đã áp sát đến mức này, nhưng Vô Tương Thánh Nhân không ra tay giết chết toàn bộ bọn họ, trái lại một bộ giảng đạo lý với bọn hắn. Điều này không đáng hoài nghi sao? Cường giả nào có tính tình tốt như thế.
Ánh mắt của Vô Tương Thánh Nhân lão lạt cỡ nào, tự nhiên nhìn ra đám người Trụ Thiên Hoàng đang hoài nghi. Lập tức hừ một tiếng, dật động khí tức, nhất thời áp lực như núi. Oanh, khí tức của Thánh Nhân xung kích, như sóng to vỗ bờ, kinh thiên động địa. Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng đều mồ hôi lạnh như mưa, họ đều có một loại cảm giác, chỉ cần Vô Tương Thánh Nhân động ý nghĩ, họ liền hình thần câu diệt, chết không có chỗ chôn. Nhất thời, họ không dám tiếp tục có chút "tạp niệm".
Vô Tương Thánh Nhân cũng kinh đến chảy mồ hôi lạnh khắp cả người. Hiện tại khí thế của hắn có thể dọa người, nhưng vạn nhất không dọa được, thì hắn sẽ chết. Nhưng cũng không thể cứ mãi lấy khí thế dọa, chỉ có sét đánh không mưa, ai cũng sẽ hoài nghi. Hắn xoay chuyển ánh mắt nói: "Gặp gỡ chính là duyên phận, xem các ngươi đều gặp phải bình cảnh, bản tôn liền chỉ điểm các ngươi một chút." Mọi người đại hỉ, lại thấy kỳ lạ. Hằng Hà Cảnh cao cao tại thượng cỡ nào, lại tự hạ thân phận, chủ động chỉ điểm bọn họ. Điều này tự nhiên khiến họ thụ sủng nhược kinh. Tuy vô cùng quái lạ, nhưng ai cũng sẽ không từ chối cơ duyên như vậy. Nếu như họ biết vị đối diện này căn bản không phải Hằng Hà Cảnh, mà là Thánh Nhân, nhất định sẽ càng thêm khiếp sợ. Mà biết vị Thánh Nhân này đã không còn thực lực nên có, chỉ nắm giữ kinh nghiệm võ đạo của Thánh cấp, vậy càng mừng như điên, bắt nhốt lại, bức ra hết thảy bí pháp.
Vô Tương Thánh Nhân cũng không để ý tới những người này nghĩ gì, tự nhiên nói, giảng giải những vấn đề mà Tinh Thần Cảnh có khả năng gặp phải. Mọi người nghe, trong lúc vô tình liền ngồi xuống, ngay cả Trụ Thiên Hoàng cùng Bích Lạc Hoàng cũng không ngoại lệ, mơ hồ cảm thấy trong cơ thể thật giống như bắt đầu cộng hưởng, có một loại cảm giác lúc nào cũng có thể ngộ đạo. Điều này đương nhiên không có thần kỳ như thế, chỉ là Thánh Nhân có nhận thức võ đạo quá cao, dễ dàng có thể khiến người ta cộng hưởng, nhưng trên thực tế có thể cảm ngộ cái gì hay không, còn phải xem cơ duyên của từng người.
Vô Tương Thánh Nhân hóa thân cao tăng đắc đạo, tựa như phổ độ chúng sinh, mà các Tinh Thần Cảnh thì ngồi ngay ngắn, ngay cả đám người Cù Thu Tuyết cũng trong lúc vô tình nhích lại gần. Nhìn tất cả mọi người say mê, Lăng Hàn không thể không thầm giơ ngón cái. Không hổ là Thánh Nhân, thủ đoạn lừa người thật cao, nếu không phải hắn đã sớm biết nội tình, nói không chắc cũng sẽ bị lừa. Kỷ kỷ oa oa, Vô Tương Thánh Nhân cứ thế nói liên tục, thời gian lặng yên trôi qua. Một ngày, hai ngày, ba ngày. Tinh Thần Cảnh lại không cần ăn uống, thân thể có thể tự động hấp thu linh khí, hoàn toàn không cần lo lắng sẽ bị chết đói. Một tháng, hai tháng, ba tháng, thời gian trôi qua nhanh chóng. Cả Điểm Tinh Thành sớm đã bị hai đại Hoàng Triều đánh hạ. Binh sĩ của Loạn Tinh Hoàng Triều hoặc đầu hàng, hoặc chết trận, hầu như không thể đào thoát. Nhưng không ai dám tới nơi này quấy rối, đùa giỡn, nơi đây có nhiều đại lão như vậy, ai dám đến chứ.
Nhưng các cường giả Tinh Thần Cảnh hoàn toàn chìm đắm trong lời giải thích của Thánh Nhân, căn bản không ý thức được, dưới cái nhìn của họ chỉ trong chớp mắt, trên thực tế đã qua ba tháng. Không hổ là Thánh Nhân, thật biết mê hoặc. Lăng Hàn cũng không dám manh động, đặc biệt giết ra ngoài làm thịt hai vị Thần Hoàng, đó là chuyện không thể nào. Cho dù ở dưới trạng thái nghe đạo, thì chênh lệch giữa hai bên vẫn quá lớn, ra tay căn bản không thể kiến công. Tốt nhất là có thể kéo mười năm, tám năm, kéo dài tới Loạn Tinh nữ hoàng xuất quan. Nửa năm, một năm, hai năm!
Trụ Thiên Hoàng đột nhiên tỉnh táo lại, không đúng a. Tuy hắn cảm ngộ hai năm, nhưng tiến bộ mảy may cũng không có? Hơn nữa, vị cường giả này không khỏi cũng quá nhân hậu đi, lại cùng bọn họ nói pháp hai năm? Không đúng, tuyệt đối không đúng! Trước hắn cảm thấy vị cường giả này có chút "miệng cọp gan thỏ", nhưng bị khí tức của đối phương dọa sợ, tâm hoài nghi tan biến. Nhưng hiện tại, sự hoài nghi lần thứ hai cuộn lên, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt. Xoạt, hắn đột nhiên ra tay, oanh, liệt diễm vô tận bay múa, hắn như một vị chân thần. "Nguy rồi, tiểu tử nhanh cứu mạng!" Vô Tương Thánh Nhân nhất thời mặt trắng bệch, hiện tại hắn có hy vọng báo thù, tự nhiên không muốn chết ở chỗ này, vội vàng kêu lớn. Tuy Lăng Hàn cũng ngồi ở một bên, nhưng hắn không có lắng nghe Vô Tương Thánh Nhân giảng đạo, chỉ mỗi một quãng thời gian sẽ nuốt một viên Thông Thiên Huyền Nguyên đan, tăng cao tu vi, tâm thần thì chú ý đám người Trụ Thiên Hoàng. Bởi vậy, đối phương vừa ra tay, hắn lập tức phản ứng, một cái liền nắm Vô Tương Thánh Nhân lên, xèo, thu vào trong Hắc Tháp. Nhất thời, tất cả mọi người giật mình tỉnh lại. Trước đó họ đều bị khí tức của Vô Tương Thánh Nhân khiếp sợ, kế tiếp là truyền đạo, căn bản không có cơ hội đi suy nghĩ Vô Tương Thánh Nhân xuất hiện như thế nào, nhưng đến lúc này, họ đồng loạt phản ứng lại. Một người sống sờ sờ làm sao có khả năng vô duyên vô cớ xuất hiện, sau đó lại đột ngột biến mất? Không gian Thần Khí! Hơn nữa, cường giả vô thượng làm sao có khả năng bị Trụ Thiên Hoàng dọa chạy? Có quỷ! "Quả nhiên, suýt chút nữa bị ngươi lừa!" Trụ Thiên Hoàng cười lạnh nói.