Chương 300: Bão Tố Hoàng Triều
Cập nhật: 29/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1496 đến 1500 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau những cuộc chạy trốn đến thót tim, lão nhân sâm tinh quái cuối cùng cũng tìm được nơi trú ẩn an toàn, trong khi Thạch Nhân bé nhỏ vẫn say sưa với những viên kỳ thạch quý giá mà Hắc Tháp ban tặng, khiến ai nấy đều bật cười. Giữa không khí bình yên hiếm hoi đó, một tin vui bất ngờ lan truyền khắp Đại Lăng Triều: Đinh Bình, đệ tử của Lăng Hàn, và Lệ Nhược Đồng đã chính thức nên duyên vợ chồng. Lăng Hàn, giờ đây không còn là con tin như xưa mà đã là một đại năng Tinh Thần Cảnh lừng lẫy, danh tiếng vang dội sau trận chiến ở Hoàng đô, tự tay đứng ra lo liệu hôn sự cho đệ tử.
Sự kiện này không chỉ thu hút sự chú ý của các quốc gia lân cận – những kẻ từng ngạo mạn muốn chiêu dụ Lăng Hàn, giờ đây run sợ dâng lễ vật hậu hĩnh – mà còn chấn động cả Trụ Thiên Hoàng Triều. Một sứ giả của Trụ Thiên mang đến một món quà đầy ẩn ý: một cỗ quan tài thu nhỏ. Lăng Hàn không hề tức giận, ngược lại, hắn cẩn thận giữ lại, thầm hứa sẽ dùng nó để chôn cất Trụ Thiên Hoàng vào một ngày không xa.
Đại Lăng Triều bước vào giai đoạn phát triển ổn định. Lăng Hàn tận dụng thời gian này để nâng cao thực lực cho mọi người, dốc sức luyện đan và hướng dẫn các Đan sư khác. Con gái của Đinh Bình và Lệ Nhược Đồng, Đinh Chi Chi, chào đời và lớn lên trong sự yêu thương, trở thành một thiếu nữ đoan trang, hiền thục. Thiên Phượng Thần Nữ say mê cô bé, trong khi Lăng Hàn vẫn kiên trì theo đuổi nàng, dù luôn bị từ chối một cách ngượng ngùng đầy ẩn ý.
Hai mươi năm trôi qua như chớp mắt. Đinh Chi Chi đã là một đại cô nương xinh đẹp, thế hệ trẻ của Hằng Thiên Đại Lục cũng đã trưởng thành, lập gia đình. Cửu Yêu cuối cùng cũng bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, sức mạnh kinh người nhưng vẫn một lòng với Lăng Hàn, sát khí ngút trời khiến không ai dám đến gần.
Nhưng bình yên chẳng kéo dài bao lâu. Một cơn bão táp ập đến: Trụ Thiên và Bích Lạc Hoàng Triều đồng loạt phát động cuộc tấn công quy mô lớn vào Loạn Tinh Hoàng Triều, nơi Loạn Tinh Nữ Hoàng và Cửu Vương đang bế quan. Ban đầu, Lăng Hàn định dẫn quân ứng chiến, nhưng tin tức nhanh chóng cập nhật cho thấy quy mô cuộc chiến đã vượt xa dự kiến: mười Tinh Thần Cảnh chỉ huy mười đội quân, và thậm chí cả Trụ Thiên Hoàng lẫn Bích Lạc Hoàng đều đích thân xuất chinh.
Với thực lực hiện tại, Lăng Hàn biết mình không thể đối đầu trực diện với hai vị hoàng đế thiên tài Tứ Tinh cùng với "quốc thế" khổng lồ của họ. Mục tiêu của hắn thay đổi: không phải đánh bại quân xâm lược, mà là giải cứu Loạn Tinh Nữ Hoàng khỏi nơi bế quan và đưa nàng vào Hắc Tháp. Sau khi bàn bạc với Thiên Phượng Thần Nữ, Lăng Hàn một mình hành động, thần tốc đột nhập vào lãnh thổ Loạn Tinh Hoàng Triều.
Hắn kinh ngạc khi thấy tốc độ xâm lấn của hai Hoàng Triều nhanh đến mức kinh hoàng, chỉ trong vài ngày đã chiếm nửa giang sơn. Các tướng lĩnh của Loạn Tinh, bao gồm Tả Hữu Tướng và Cù Thu Tuyết, buộc phải rút toàn bộ lực lượng về thủ đô, cố thủ trong Hoàng thành với sự bảo vệ của đại trận. Lăng Hàn đến dưới chân Hoàng thành, yêu cầu được vào, nhưng bị Sa Cảnh nghi ngờ là gián điệp. Cù Thu Tuyết cũng do dự, lo ngại rủi ro khi để một cường giả mạnh như Lăng Hàn vào lúc này. Mặc cho Lăng Hàn giải thích, họ kiên quyết không mở cửa.
Không thể xông vào vì sợ bị hiểu lầm là gián điệp, Lăng Hàn đành ngồi trên đỉnh núi xa xa quan sát, chờ thời cơ. Vài ngày sau, quân địch ồ ạt kéo đến, vây kín Hoàng thành. Trụ Thiên Hoàng và Bích Lạc Hoàng uy phong lẫm liệt, ra lệnh công thành. Những cỗ máy bắn đá khổng lồ, cao trăm trượng, bắn ra những viên đạn gai nhọn như thiên thạch, liên tục oanh tạc đại trận bảo vệ thành. Cửu Trọng Sơn Đồ Đằng rung chuyển dữ dội, các cường giả Tinh Thần Cảnh trong thành phải liên tục truyền nguyên lực để duy trì.
Đây là một cuộc chiến tiêu hao nghiệt ngã. Lăng Hàn quan sát những cường giả Tinh Thần Cảnh từ cả hai phía, ba vị đại viên mãn xuất hiện bên cạnh hai Hoàng Đế, cùng với hàng trăm Tinh Thần Cảnh khác liên tục tung ra những đòn tấn công hủy diệt từ trên không, khiến cả bầu trời như bốc cháy. Hắn tự hỏi, liệu thành trì này có thể trụ vững được bao lâu?
Năm ngày sau, một sự kiện kinh hoàng xảy ra: đại trận bảo vệ Hoàng thành đột ngột biến mất! Không phải bị phá, mà là tự động đóng lại, như thể có kẻ nào đó bên trong đã cố tình làm vậy. Cả thành hỗn loạn, tiếng kêu la hoảng loạn vang vọng. Trụ Thiên Hoàng cười lớn, ra lệnh tổng tấn công. Lăng Hàn không chút do dự, lao thẳng vào thành, sát khí ngút trời. Hắn không có thời gian giải thích, bất cứ kẻ nào cản đường đều bị hắn nghiền nát. Từ các Nhật Nguyệt Cảnh đến các Tinh Thần Cảnh nhỏ hơn, tất cả đều bị khí tức của hắn thổi bay hoặc hóa thành huyết vụ.
Một Tinh Thần Cảnh đại cực vị đỉnh phong của Bích Lạc Hoàng Triều tung ra một luồng kiếm quang sắc bén, chém vào lưng Lăng Hàn. Y phục của hắn tan tác, một vết máu xuất hiện, nhưng Lăng Hàn vẫn không hề dừng lại. Điều kinh hoàng hơn là vết thương trên lưng hắn liền sẹo ngay lập tức, không để lại dấu vết. Sự phục hồi đáng sợ này khiến tất cả Tinh Thần Cảnh địch đều kinh hãi.
Lăng Hàn lao vào Điểm Tinh Thành, thần thức quét ngang, nhanh chóng định vị tám cường giả Tinh Thần Cảnh đang tụ tập. Hắn lao đến, đối mặt với Cù Thu Tuyết, Tả Hữu Tướng và những người khác, gầm lên hỏi vì sao đại trận lại đóng. Hắn nhận ra Đinh Lập An, người lẽ ra phải trấn thủ then chốt của đại trận, đã biến mất. Lăng Hàn lập tức hiểu ra: Đinh Lập An đã phản bội! Hắn quay sang Cù Thu Tuyết, yêu cầu nàng dẫn hắn đến nơi Loạn Tinh Nữ Hoàng bế quan, lo sợ Đinh Lập An sẽ làm hại nàng.
Cù Thu Tuyết, vẫn còn tin tưởng Đinh Lập An, kiên quyết từ chối. Lăng Hàn bùng nổ, gọi nàng là "ngu xuẩn", nhấn mạnh rằng không có bí mật nào là tuyệt đối, đặc biệt với một Tinh Thần Cảnh như Đinh Lập An đã kinh doanh ở Hoàng đô hàng triệu năm. Hắn không còn kiên nhẫn, trực tiếp vồ lấy Cù Thu Tuyết. Đám Tả Hữu Tướng xông lên ngăn cản, nhưng Lăng Hàn chỉ hừ lạnh, phóng thích Thiên uy. Tám vị Tinh Thần Cảnh lập tức mềm nhũn, ngã quỵ, hoàn toàn bị áp chế. Lăng Hàn gằn giọng, tuyên bố: "Nếu vợ ta thiếu một sợi lông, ta sẽ hủy hết xương của ngươi!" Cả đám người kinh hãi, không thể tin vào tai mình. Lăng Hàn vung tay tát Cù Thu Tuyết, không chút thương tiếc, và nàng, trong cơn tủi nhục và nhận ra sự thật đau lòng, cuối cùng cũng đồng ý dẫn đường.