Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 299

Chương 299: Uy Chấn Triều Đình: Bí Mật Lộ Diện

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1491 đến 1495 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một cách mạnh mẽ sự trỗi dậy không thể ngăn cản của Lăng Hàn, biến những kẻ từng kiêu ngạo thành nạn nhân của chính sự ngông cuồng. Tác giả khéo léo lồng ghép bi kịch cá nhân của Từ Nhiên, một thiên tài bị giam hãm bởi tình yêu và lời nguyền, tạo nên một chiều sâu cảm xúc bất ngờ. Cảm xúc phẫn nộ, kinh ngạc và thán phục đan xen trong từng đoạn, đẩy mạch truyện lên cao trào khi Lăng Hàn không chỉ thể hiện sức mạnh tuyệt đối mà còn vén màn bí ẩn quá khứ. Đây là một màn trình diễn quyền lực và sự báo đáp ân tình đầy kịch tính, hứa hẹn những diễn biến khó lường phía trước.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Giữa không gian chật chội của tửu lâu, lời mời gọi trắng trợn của kẻ tự phụ vang lên, muốn cường giả nữ lưu lại cùng hắn uống rượu. Sa Cảnh và Triệu Kiếm Bạch, hai đại năng Tinh Thần Cảnh, không khỏi lộ vẻ nghiêm nghị. Dù Thiên Phượng Thần Nữ chỉ vừa mới đặt chân vào Tinh Thần Cảnh, nhưng bất kỳ ai đạt đến cảnh giới này đều không thể khinh thường. Hơn nữa, họ cũng chỉ là tiểu cực vị đỉnh cao, chẳng dại gì gây sự vô cớ.

Sa Cảnh, với ý đồ chia rẽ, khẽ mở lời: "Cô nương, việc này không liên quan đến ngươi, hà tất nhúng tay?"

Thiên Phượng Thần Nữ, ngạo nghễ đứng trên cao, đôi Phượng Dực khổng lồ dài ngàn dặm phía sau lưng khẽ chấn động, mây tía cuồn cuộn. Nàng cất giọng rõ ràng, dứt khoát: "Lăng Hàn chính là phu quân của ta!"

Lời nói ấy như một bức tường vững chắc, chặn đứng mọi ý định của Sa Cảnh. Hắn vì con báo thù, lẽ nào nàng lại không được thay chồng ra mặt? Lòng ghen tị trỗi dậy trong Sa Cảnh. Dù hắn là đại năng Tinh Thần Cảnh, nhưng cưới được một nữ tử cùng cảnh giới làm vợ là điều hắn không thể, sao có thể không đỏ mắt?

"Đã như vậy, chỉ còn cách dùng vũ lực giải quyết!" Sa Cảnh nghiến răng, rút ra thanh bảo đao đã cùng hắn chinh chiến vô số năm, thanh đao đã thấm đẫm huyết khí và tâm niệm của chủ nhân.

Thiên Phượng Thần Nữ không dám xem thường. Nàng bước vào Tinh Thần Cảnh từ Nhật Nguyệt Cực Cảnh, sức mạnh có thể vượt qua ngũ tinh, kém lục tinh một chút. Tuy nhiên, Sa Cảnh là thiên tài Tứ Tinh ở tiểu cực vị đỉnh cao, lại được quốc thế bổ trợ, khoảng cách sức mạnh giữa hai người là hai đến ba tinh. Đây là một chênh lệch không nhỏ. Nhưng huyết mạch Chân Phượng đặc thù mang lại cho nàng sức mạnh to lớn, cùng với bí pháp học được từ Lăng Hàn, nàng có thể tăng thêm một tinh chiến lực. Như vậy, chênh lệch chỉ còn một đến hai tinh, trận chiến này hoàn toàn có thể diễn ra.

Sa Cảnh gầm lên một tiếng, vận chuyển toàn lực. Thần văn trên bảo đao bùng sáng, một luồng thiết huyết khí tức tràn ngập, xông thẳng cửu thiên, quét ngang cửu u, khủng bố đến cực điểm. Hắn không phải thiên tài siêu việt, nhưng về số lượng kẻ địch đã giết, hắn có thể vượt qua cả Lăng Hàn hay những vương giả trẻ tuổi khác. Sát khí ngưng tụ từ máu tươi hóa thành thực chất, đủ để khiến những kẻ yếu tim sụp đổ.

"Lên trời cao chiến một trận!" Hắn phóng lên không, thân ảnh như một đạo lưu tinh xẹt qua, nghịch thế mà bay lên. Thiên Phượng Thần Nữ không hề nao núng, đôi cánh sau lưng rung lên, cũng vọt thẳng lên trời.

Hai cường giả không nói lời thừa thãi, lập tức lao vào giao chiến. Từng luồng sóng năng lượng mạnh mẽ lan tỏa, nhưng đều bị trận pháp bảo vệ Hoàng Đô ngăn lại. Trên đỉnh Hoàng thành, Đại thống lĩnh Cấm Vệ Quân Cù Thu Tuyết đứng đó, ngửa đầu nhìn lên bầu trời, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. Từ bao giờ Loạn Tinh Hoàng Triều lại xuất hiện một nữ đại năng Tinh Thần Cảnh? Hơn nữa, dù đối phương mới nhập cảnh, nhưng sức chiến đấu lại cực kỳ kinh người, tuy không bằng Sa Cảnh nhưng cũng không hề chịu thiệt thòi quá lớn, tiến thoái tự nhiên, không hề lộ dấu hiệu thất bại. Nàng có trách nhiệm trấn giữ, không thể lên trời cao quan chiến, nhưng trong lòng không khỏi ngứa ngáy, muốn biết lai lịch của cô gái này.

"Cha!" Triệu Luân khẽ gọi, ánh mắt thoáng qua vẻ thất vọng, nhưng sâu thẳm lại là sát cơ đáng sợ.

Triệu Kiếm Bạch liếc nhìn con trai, khẽ hừ một tiếng. Hắn hiểu ý con, muốn hắn ra tay giết Lăng Hàn. Quả thật là vô dụng! Lăng Hàn có thể bước vào Tinh Thần Cảnh, lẽ nào con trai hắn lại không thể? Gặp khó khăn là cầu viện, trong khi Lăng Hàn không có phụ thân Tinh Thần Cảnh mà vẫn thăng tiến nhanh đến vậy. Con người phải tự lực cánh sinh! Triệu Kiếm Bạch thở dài, ai bảo hắn chỉ có một đứa con trai như vậy, không giúp hắn thì giúp ai?

"Lăng Hàn, lên trời cao chiến một trận!" Hắn cất lời, âm thanh như tiếng kèn hành khúc, vang vọng leng keng.

Lăng Hàn vẫn ngồi yên vị, lạnh nhạt đáp: "Nếu ta ra tay, triều đình này sẽ thiếu đi một cường giả. Ngươi thực sự muốn tự tìm đường chết?"

Cái này! Cái này! Cái này! Đừng nói Triệu Kiếm Bạch, những người bên ngoài nghe xong, ai mà không cho rằng Lăng Hàn đang khoác lác tận trời? Người ta là cường giả Tinh Thần Cảnh lâu năm, đã đắm chìm trong cảnh giới này vô số năm, sao có thể so với một kẻ vừa mới đặt chân đến? Hơn nữa, dù đều là thần tử của Loạn Tinh Hoàng Triều, đều có thể điều động quốc thế, nhưng cấp bậc quan lại khác nhau, quốc thế điều động cũng khác nhau. Một võ tướng thất phẩm nhỏ bé sao có thể sánh với Đại Tướng quân đường đường? Đùa cợt!

Triệu Kiếm Bạch giận dữ cười: "Tiểu tử, ngươi tuổi trẻ đã bước vào Tinh Thần Cảnh quả nhiên bất phàm, nhưng vì thế mà coi thường anh hùng thiên hạ, không thấy quá ngông cuồng sao? Đến, lên trời cao chiến một trận!"

"Ngươi vẫn chưa tính là anh hùng gì!" Lăng Hàn thản nhiên đáp. "Nếu ngươi muốn chiến, vậy như ngươi mong muốn!"

Hắn rút ra thanh kiếm gỗ rách rưới. Món đồ chơi này tuy chỉ kiên cố, nhưng dùng để đối phó một tên Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị thì thừa sức. Triệu Kiếm Bạch vừa thấy, mặt tái mét. Đây là binh khí sao? Cái quỷ gì, thanh gậy nhóm lửa còn có vẻ hữu dụng hơn! Ngươi dùng thứ này để đối phó ta, đây là xem thường ta đến mức nào?

"Được! Được! Được!" Hắn xanh mặt nói. "Nếu không tiêu diệt ngươi ở đây, ta liền không mang họ Triệu!"

Lăng Hàn bước ra, tay phải vung kiếm gỗ lên, chém thẳng về phía Triệu Kiếm Bạch. Động tác cực kỳ đơn giản, chính là một kiếm phủ đầu. Triệu Kiếm Bạch tức đến thổ huyết. Đầu tiên là dùng thanh kiếm rách rưới để sỉ nhục hắn, giờ lại khinh thường đến mức một kiếm phủ đầu chém tới, coi hắn là gà sao? Cũng được, ngươi đã kiêu ngạo như vậy, thì tự mình muốn chết!

Tay phải hắn rung lên, một thanh thần kiếm xuất hiện, đâm thẳng vào đỉnh đầu Lăng Hàn. Hắn muốn chém thần hồn đối phương!

Cái gì! Hắn đột nhiên kinh hãi, bởi vì chiêu kiếm của Lăng Hàn quá nhanh, vừa mới phất lên, nhưng ngay khắc sau đã chém tới trước mặt hắn. Hắn vội vàng vung kiếm ngăn chặn, tin rằng với thần kiếm trong tay, một kiếm xuống không chỉ thanh gậy nhóm lửa kia sẽ gãy, mà Lăng Hàn cũng sẽ bị hắn chém thành hai đoạn.

Kiếm gỗ hạ xuống, "Đùng!", một tiếng giòn vang. Thần kiếm của Triệu Kiếm Bạch bị chém thành hai đoạn, kiếm gỗ hầu như không hề hấn, tiếp tục hạ xuống. Ngay lúc này, một luồng sát khí từ trên thân kiếm bắn ra, cuồn cuộn như bầy sói đói, đáng sợ đến cực hạn.

Ngay cả Triệu Kiếm Bạch cũng không nhịn được run rẩy. Cả đời hắn giết người như ngóe, trải qua vô số trận huyết chiến, có thể nói bản thân cũng là một đồ tể, nhưng trước luồng sát khí kia, hắn hoàn toàn chỉ là một tiểu bối, căn bản không đáng kể. Kiếm gỗ hạ xuống, hắn bị đánh thành hai đoạn, thần hồn câu diệt.

Cái gì! Đường đường một cường giả Tinh Thần Cảnh lại bị một kiếm chém chết, điều này làm sao người ta tin được?

Trái tim của Tả Tướng co rút mạnh mẽ. Với nhãn lực của hắn, đương nhiên nhìn rõ ràng, thực lực của Lăng Hàn đã đạt đến mức độ nghiền ép Triệu Kiếm Bạch, mới có thể một kiếm kiến công. Đương nhiên, thanh kiếm gỗ tưởng chừng phổ thông kia cũng là một đại sát khí, khiến Triệu Kiếm Bạch không có cơ hội phản kháng. Hóa ra... Lăng Hàn không chỉ bước vào Tinh Thần Cảnh, mà còn vượt xa hắn. Đây ít nhất cũng phải là sức chiến đấu của đại cực vị, nếu không làm sao có thể một kiếm giết chết Triệu Kiếm Bạch!

Lăng Hàn thu kiếm. Thanh kiếm gỗ xấu xí trong tay lại tỏa ra hào quang đen âm u, ngay cả hắn nhìn vào cũng cảm thấy rùng mình mãnh liệt, như thể đây không phải một thanh kiếm gỗ bình thường, mà là một thần binh đã chinh chiến vô số trận mạc. Hắn biết thanh kiếm này không đơn giản, nhưng không ngờ sau khi thấy máu lại trở nên sát khí đến vậy. Có thể thấy, hoa văn trên kiếm gỗ trở nên rõ ràng hơn, đồ án vô cùng đơn giản nhưng lại ẩn chứa đại khí khó có thể diễn tả. Một thanh kiếm của sát lục, dường như có thể phá vỡ thần hồn! Sau này sẽ từ từ nghiên cứu.

Hắn thu kiếm, nhìn về phía Triệu Luân. Kẻ thiên chi kiêu tử này vẫn ngây người như phỗng, chưa tỉnh hồn khỏi cơn chấn động. Hắn không thể chấp nhận được sự thật rằng phụ thân mình, người đã chinh chiến thiên hạ vô số lần, lại bị Lăng Hàn một kiếm chém chết. Cho đến khi bị ánh mắt lạnh băng của Lăng Hàn nhìn kỹ, hắn mới đột nhiên rùng mình, tỉnh lại từ cơn sốc.

"Ngươi, ngươi dám giết cha ta!" Hắn run giọng nói, đột nhiên quay sang Tả Tướng. "Tả Tướng đại nhân, người này giết đại tướng của Hoàng Triều ta, không khác gì phản quốc, kính xin đại nhân ra tay, chấn chỉnh quốc pháp!"

Ta mẹ nó! Da mặt của Tả Tướng co giật, suýt chút nữa chửi thề. Đây không phải muốn đẩy hắn vào hố lửa sao? Tả Tướng lúng túng. Thực ra yêu cầu của Triệu Luân rất hợp lý, một đại tướng của đế quốc chết đi, hắn thân là Tả Tướng, chỉ huy cao nhất đương triều, bất luận thế nào cũng không thể xem nhẹ. Nhưng vấn đề là, Lăng Hàn quá mạnh, một kiếm có thể chém chết Triệu Kiếm Bạch, vậy chém hắn cũng dễ như trở bàn tay. Tả Tướng thích quyền thế, nhưng vì quyền thế mà đánh đổi mạng sống thì... ha ha.

Hắn thầm chửi rủa trong lòng. Sự việc xảy ra lâu như vậy, tại sao Hữu Tướng và năm đại tướng khác vẫn chưa xuất hiện? Tuyệt đối không phải họ chưa kịp chạy đến, mà là họ đã sớm có mặt, trước đó ẩn mình quan chiến, và bây giờ càng không ai dám lộ diện. Ta không xuất hiện, thì không ai có thể nói gì ta sau này. Nhưng hắn, mẹ nó, lão tử bị các ngươi gài bẫy khổ quá! Khóe miệng Tả Tướng co giật. Đây cũng là do nền tảng của Loạn Tinh Hoàng Triều quá kém, trừ Nữ hoàng đại nhân và Cửu Vương ra, không một ai đạt đến Tinh Thần Cảnh trung cực vị. Hiện tại Nữ hoàng và Cửu Vương đều bế quan, thì không ai có thể làm gì Lăng Hàn. Đây chính là điểm yếu của một thế lực chỉ dựa vào một cường giả duy nhất. Một khi cường giả này vắng mặt, như đi du lịch hay bế quan, thế lực ấy sẽ trở nên vô cùng yếu ớt.

"Tả Tướng đại nhân, thỉnh cầu báo thù cho cha ta!" Triệu Luân quỳ xuống, hai mắt đẫm lệ. Cha chết, hắn chắc chắn đau lòng, nhưng khóc "hoa lê đái vũ" như vậy, có mấy phần chân thực, mấy phần khuếch đại thì chỉ có hắn tự mình biết.

Người xem xung quanh rất đông, nhưng giờ đây không một ai dám phát ra tiếng động. Đây là trận chiến của cấp bậc Tinh Thần Cảnh, họ thậm chí không có tư cách ngắt lời. Đám người Lâm Do càng thêm cảm khái. Ngày trước Lăng Hàn còn là tiểu sư đệ của họ, nhưng bây giờ thì sao? Họ vẫn ở Sơn Hà Cảnh đại viên mãn, hầu như không thay đổi, còn Lăng Hàn đã là Tinh Thần Cảnh! Đều là cha mẹ sinh ra, tại sao lại có sự chênh lệch lớn đến vậy chứ?

"Cái này..." Tả Tướng kéo dài âm điệu. Yêu cầu hắn giao chiến với Lăng Hàn là điều không thể, nhưng cái chết của một đại tướng quân lại là chuyện kinh thiên động địa, không thể qua loa cho xong.

"Lăng Hàn!" Một tiếng quát rõ ràng vang lên. Một nữ tử anh tư hiên ngang xuất hiện, toàn thân mặc chiến giáp, khoác áo choàng đỏ thẫm, toát lên khí phách anh dũng. Cù Thu Tuyết, Đại thống lĩnh Cấm Vệ Quân!

Tả Tướng vừa thấy, lập tức hoàn toàn yên tâm. Về giá trị võ lực, Cù Thu Tuyết thậm chí còn vượt qua hắn, bởi vì nàng gánh vác trọng trách trấn thủ hoàng cung, không chỉ có thể điều động nhiều quốc thế hơn mà còn có thể vận dụng đại trận Hoàng Đô. Hữu Tướng, năm đại tướng khác, còn không đáng tin bằng một nữ nhân này!

"Cù đại nhân!" Lăng Hàn chắp tay, hắn vẫn luôn tương đối tôn kính Cù Thu Tuyết.

Cù Thu Tuyết mặt lạnh nói: "Hiện tại ngươi đã là Tinh Thần Cảnh, ngang hàng với bản thống lĩnh, ta không dám nhận hai chữ đại nhân. Ta hỏi ngươi, ngươi đến triều đình này để diễu võ dương oai sao?"

Lăng Hàn lắc đầu nói: "Ta vô ý diễu võ dương oai. Vốn là muốn cầu kiến Nữ hoàng bệ hạ, nhưng Nữ hoàng bế quan. Ta liền ở đây lưu lại một thời gian, không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy."

Khuôn mặt Cù Thu Tuyết dịu đi một chút: "Ngươi giết đại tướng của triều đình, việc này quan hệ quá lớn, không thể bỏ qua như vậy. Chờ bệ hạ xuất quan sẽ có quyết định."

"Được!" Lăng Hàn gật đầu. Hắn và Nữ hoàng có mối quan hệ đặc biệt. Trước đây vì Cửu Vương, nàng không tiếc chém đại tướng. Bây giờ vì tình lang, chém thêm một người thì có sao? Huống hồ, đây là do Lăng Hàn tự tay chém, và Triệu Kiếm Bạch là kẻ khiêu khích trước, tự đưa mình vào chỗ chết.

Ánh mắt Triệu Luân âm u. Hắn biết muốn mượn đao giết người là không thể. Tả Tướng căn bản không dám ra tay, còn Cù Thu Tuyết thì không muốn. Hắn lặng lẽ lùi lại. Trước kia đã kết thù lớn với Lăng Hàn, giờ chắc chắn sẽ bị Lăng Hàn tính sổ, không chạy lẽ nào chờ chết?

"Chạy cái gì chứ?"

Hắn vừa mới cất bước, liền nghe thấy giọng nói hờ hững của Lăng Hàn vang lên bên tai. Tiếp đó, hắn cảm thấy mình bị một bàn tay vô hình nắm chặt, kéo lại.

"Lăng Hàn!" Cù Thu Tuyết trợn mắt. Ngươi đã giết một Đại Tướng quân đế quốc, lại còn muốn hành hung sao? Nàng thân là Đại thống lĩnh Cấm Vệ Quân, không thể làm ngơ.

Một tiếng động mạnh vang lên. Thiên Phượng Thần Nữ bị đánh bật xuống, còn Sa Cảnh thì ngạo nghễ đứng trên không trung. Dù sao cảnh giới của hắn cao hơn nhiều, lại được quốc thế bổ trợ, nên trong cuộc đối đầu đã giành được thượng phong.

"Lăng..." Sa Cảnh vừa định quát mắng, nhưng bất ngờ phát hiện Triệu Kiếm Bạch đã bị chém thành hai mảnh.

Ta sát! Hắn đương nhiên không cho rằng đây là do Tả Tướng hay Cù Thu Tuyết làm. Đừng nói họ có gan hay không, mà cũng không có thực lực như vậy! Chỉ có một người... Lăng Hàn! Hừ, người trẻ tuổi này lại mạnh đến vậy sao? Sa Cảnh không nhìn thấu tu vi của Lăng Hàn, nhưng hắn vẫn cho rằng Lăng Hàn cố ý ẩn giấu. Nếu đều là tiểu cực vị, thì việc này rất dễ dàng. Nhưng bây giờ xem ra, hắn đã đoán sai. Hắn không nhìn thấu, là bởi vì cảnh giới của Lăng Hàn còn trên hắn! Vì vậy, đối phương dễ dàng giết chết Triệu Kiếm Bạch, tốc độ nhanh chóng, động tĩnh cực nhỏ, ngay cả hắn cũng không chú ý tới, bởi vì Thiên Phượng Thần Nữ đã gây áp lực rất lớn cho hắn, nào dám phân tâm?

Hắn run rẩy, lùi bước. Huyết chiến sa trường là một chuyện. Hắn giết vạn người là bởi vì hắn biết thực lực của mình đã đạt đến đỉnh cao, tuyệt đối không ai có thể giết được hắn, chứ không phải hắn không sợ chết hay là một kẻ cuồng sát bẩm sinh. Trước áp lực tử vong, hắn vã mồ hôi lạnh, sau lưng ướt đẫm trong chốc lát.

Mối thù giết con? À, hắn không phải Triệu Kiếm Bạch, hắn có vài đứa con trai, Sa Nguyên chỉ là một trong số đó, hơn nữa cũng không phải xuất sắc nhất. Chết... thì chết đi.

"Không sao chứ?" Lăng Hàn nhìn về phía Thiên Phượng Thần Nữ.

Thiên Phượng Thần Nữ bật dậy, trên người có vết máu, khóe môi cũng có, nhưng tinh khí thần không hề suy giảm. Nàng có chút oan ức lại có chút quật cường nói: "Thiếp thua rồi!"

Lăng Hàn lắc đầu nói: "Nàng thua chỗ nào, chắc chắn nàng nhớ lầm!" Hắn nhìn về phía Sa Cảnh, giơ một tay khác lên, một tay che trời, ấn xuống Sa Cảnh. Ngươi là Tinh Thần Cảnh thì đã sao, ta chính là bá đạo như vậy!

Năm ngón tay của Cù Thu Tuyết run rẩy, nóng lòng muốn ra tay, nhưng nhìn một chưởng này của Lăng Hàn không có sát khí, nàng liền cố gắng kiềm chế. Sa Cảnh một mình làm sao có thể chống đỡ? Bàn tay khổng lồ ấn xuống, hắn trực tiếp bị trấn áp xuống đất, "Oành oành oành oành!", vô số đạo nguyên lực xung kích, Sa Cảnh lập tức bị đánh cho hoàn toàn biến dạng, vô cùng thê thảm.

Lăng Hàn thu tay lại, cười nói: "Vợ, nàng xem, hắn không phải bị thương nặng hơn nàng sao? Đương nhiên là nàng thắng."

Cái này! Ban ngày ban mặt, ngươi đây là trợn tròn mắt nói dối a! Nhưng Lăng Hàn vẫn chưa buông tha, nhìn về phía Sa Cảnh hỏi: "Sa huynh, ngươi bị ai đánh?" Hắn trừng mắt, lộ ra hung quang. Khoảnh khắc này, hắn sát khí đằng đằng, rất có tư thế một lời không hợp liền chém người.

Sa Cảnh cực kỳ oan ức, hai tay siết chặt, dùng giọng rất nhỏ nói: "Bị nàng đánh."

"Vợ, nàng xem, chính hắn cũng chỉ nàng là hung thủ!" Lăng Hàn nhìn về phía Thiên Phượng Thần Nữ, sát khí toàn thân đã tan biến sạch sành sanh.

Chuyện này... chỉ hươu bảo ngựa, bức người hiền lành thành kỹ nữ, đổi trắng thay đen, còn có thiên lý sao? Sắc mặt mọi người đều quái lạ. Khi nào một đại năng Tinh Thần Cảnh lại lưu lạc đến mức độ này, ngay cả người đánh mình bị thương cũng không dám chỉ ra? Lăng Hàn cũng quá bá đạo đi! Nhưng càng nhiều nữ tử thì hai mắt lại tỏa ra kỳ quang. Đây mới là nam nhân tốt tuyệt thế a, ấm áp đến mức khiến các nàng đều muốn gả cho.

Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi bật cười, cũng có chút ý tứ không tốt, khẽ đánh vào lưng Lăng Hàn, nhưng lại tràn ngập hạnh phúc. Theo người khác, Lăng Hàn đang đổi trắng thay đen, bá đạo thô bạo, nhưng dưới cái nhìn của nàng, đó là cử chỉ ôn nhu nhất, tri kỷ nhất.

"Sa huynh, nhanh đi dưỡng thương đi." Lăng Hàn tiện tay vung lên, Sa Cảnh lập tức bị hắn ném ra ngoài. Dù hắn đã chém Sa Nguyên, nhưng không hận Sa Cảnh. Chỉ cần đối phương không hùng hổ dọa người, hắn cũng không phải kẻ dây dưa. Lại thêm Cù Thu Tuyết đã đến, hắn cũng phải nể mặt một chút.

Sa Cảnh không dám hé răng, quay đầu bỏ chạy. Khoảnh khắc này hắn không còn là Đại Tướng quân gì, cúi thấp đầu, thân hình lùn đi mấy phần.

Triệu Luân sợ đến tè ra quần. Ngay cả Sa Đại Tướng quân cũng bị ngược như chó, nhưng không dám thả một cái rắm, hơn nữa Cù Đại thống lĩnh cũng không lên tiếng, ngầm thừa nhận hành vi của Lăng Hàn. Hắn không muốn chết, hắn muốn báo thù, hắn không thể chết ở đây!

"Triệu Luân, con người ta xưa nay không ngại cạnh tranh, nhưng ngươi hết lần này đến lần khác động sát ý với ta, phái người giết ta, lại ỷ vào lúc đó tu vi cao hơn ta mà tự mình động thủ." Lăng Hàn thản nhiên nói. "Hiện tại tu vi của ta cao hơn ngươi, cũng cậy thế bắt nạt ngươi một hồi. Ngươi có thể chặn ta ba chiêu, ta tạm tha ngươi một mạng."

Ba chiêu em gái ngươi a! Triệu Luân thầm mắng. Ngay cả cha hắn cũng không ngăn nổi một kiếm của Lăng Hàn, lại muốn hắn chặn ba chiêu, ngươi đây không phải là không cho ta đường sống sao?

"Không sai, ta căn bản không có ý định để ngươi sống!" Lăng Hàn nói, tay nắm chặt lại. "Đùng!", Triệu Luân liền bị nắm nát tan, huyết nhục của Nhật Nguyệt Cảnh ẩn chứa lực lượng to lớn, nhưng bị bàn tay lớn của Lăng Hàn hạn chế, không có nửa điểm gợn sóng phát ra. Triệu Luân, hình thần câu diệt.

Sắc mặt Hướng Thừa Duẫn từ trắng sang xanh, từ xanh sang đen, tựa như tắc kè hoa. Hiện tại từng người bị Lăng Hàn thanh toán, hắn há có thể may mắn thoát khỏi? Quan trọng nhất là, tất cả những chuyện này đều do hắn gây ra! Nếu như hắn không đòi cái phòng khách chết tiệt kia! Ai có thể nghĩ tới, một cường giả Tinh Thần Cảnh chết, một kẻ bị đánh chạy trối chết, ngòi nổ lại là do hai tiểu nhân vật Sơn Hà Cảnh muốn cướp một gian phòng khách chứ? Chuyện này nói ra cũng không ai tin.

"Tả Tướng đại nhân, cứu ta! Cứu ta!" Hướng Thừa Duẫn không màng xương đùi đứt đoạn, mạnh mẽ dùng nguyên lực nối lại, "Đùng đùng đùng" chạy đến trước mặt Tả Tướng, "ầm ầm" quỳ xuống, liên tục dập đầu.

Dù Tả Tướng chứng kiến một cường giả Tinh Thần Cảnh chết đi, nhưng không biết Hướng Thừa Duẫn đóng vai trò gì trong chuyện này. Hắn không hiểu ra sao, trong suy nghĩ của hắn, một tiểu nhân vật Sơn Hà Cảnh làm sao có thể đắc tội một cường giả Tinh Thần Cảnh? Hắn vung tay nói: "Ngươi trước tiên đứng dậy, đã xảy ra chuyện gì?" Dù sao đây cũng là con chó mà hắn nuôi, trước mặt người ngoài vẫn phải giữ thể diện một chút.

Hướng Thừa Duẫn nào dám đứng dậy, chỉ không ngừng dập đầu nói: "Đại nhân cứu ta! Đại nhân cứu ta!"

Tả Tướng cười ha ha, cho rằng Hướng Thừa Duẫn bị cảnh cường giả Tinh Thần Cảnh chết dọa sợ. Hắn đưa tay vỗ vai Hướng Thừa Duẫn, nói: "Không cần sốt sắng, bổn tướng ở đây, ngươi không cần lo."

Lăng Hàn cũng cười nói: "Tả Tướng thực sự là thương cảm thuộc hạ."

Tả Tướng làm sao biết tất cả những chuyện này đều do Hướng Thừa Duẫn gây ra? Hắn cũng không thể tin được a, còn tưởng rằng Lăng Hàn đang tán thưởng mình, nụ cười trên mặt không khỏi càng tươi tắn. Nếu trước đây Lăng Hàn dám nói với hắn như vậy, hắn không những không vui mà còn giận tím mặt. Ngươi là cái thứ gì, lại dám khen ta, cho rằng là thủ trưởng của ta sao? Nhưng hiện tại, Lăng Hàn đã dùng thực lực để nói chuyện, Tả Tướng nhất thời thụ sủng nhược kinh. Cùng một câu nói, dù là tán dương, nhưng nói ra từ miệng những người khác nhau, hiệu quả cũng hoàn toàn khác nhau.

"Ha ha, phải, phải." Tả Tướng tươi cười rạng rỡ, có vẻ vô cùng vui sướng.

Lăng Hàn cũng cười, sau đó chậm rãi nói: "Hướng huynh cũng là can đảm kinh người. Trước đây ta cùng mấy vị huynh trưởng ở trên tửu lâu dùng cơm, Hướng huynh muốn chúng ta chuyển sang nơi khác, nhường phòng khách cho hắn. Sau đó, còn muốn vợ ta cùng hắn uống rượu."

Tả Tướng nhất thời phun ra ngoài, mặt tái mét. Ta **** em gái ngươi! Hắn nhìn về phía Hướng Thừa Duẫn, Hướng Thừa Duẫn run cầm cập như mắc bệnh. Lá gan của ngươi cũng đủ lớn! Để đại năng Tinh Thần Cảnh nhường phòng khách, còn muốn đại năng Tinh Thần Cảnh tiếp rượu, ngươi làm sao không lên trời luôn đi? Mẹ nó, vừa nãy bị Triệu Luân hãm hại một lần, bây giờ ngươi cũng gài bẫy ta? Có thù gì a?

Tả Tướng tức muốn ngất, lập tức nhắm Hướng Thừa Duẫn đánh một trận. Cái gì "thương cảm thuộc hạ", thương cảm cái quỷ gì, sắp gài bẫy mình chết, còn thương cảm? Tại sao không có ai thương cảm hắn một hồi?

Sự trở mặt này nhanh chóng, khiến người ta không kịp trở tay. Những người xung quanh đều trợn mắt há mồm, nhìn Tả Tướng thẹn quá hóa giận, không màng hình tượng mà đánh chó săn của mình, quả thực nhân sinh quan muốn tan vỡ.

"Đây thực sự là Tả Tướng sao?"

"Đại nhân tha mạng! Đại nhân tha mạng!" Hướng Thừa Duẫn kêu thảm thiết, không ngờ Lăng Hàn vẫn chưa ra tay, ngược lại là Tả Tướng lại muốn mạng hắn trước. Nhưng Tả Tướng đã phạm một sai lầm lớn, hiện tại đương nhiên phải liều mạng rũ bỏ trách nhiệm, bằng không nếu để Lăng Hàn hiểu lầm là hắn bao che Hướng Thừa Duẫn, thì còn làm sao sống được?

Tiếng kêu của Hướng Thừa Duẫn càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không còn hơi thở, bị đánh chết tươi. Hắn chết không nhắm mắt. Thực sự là thành cũng Tả Tướng, bại cũng Tả Tướng a. Hắn có thể mặt mày rạng rỡ, chính là bởi vì ôm bắp đùi của Tả Tướng, nhưng cũng bởi vì ôm bắp đùi này, hắn trắng trợn không kiêng dè, dã tâm lớn đến lợi hại, bằng không cũng không đến nỗi đi trêu chọc Lăng Hàn. Kết quả, Tả Tướng ra tay, đánh hắn chết tươi. Chó săn nhảy cỡ nào đi nữa, thì cũng chỉ là chó săn mà thôi.

Ánh mắt mọi người nhìn Lăng Hàn đều tràn ngập kính nể. Cường giả như vậy đã ngự trị trên Tả Hữu Tướng, bảy đại tướng. Ngươi xem ngay cả Tả Tướng đại nhân cũng bị dọa thành bộ dạng kia. Cửu Vương không xuất hiện, ai có thể trấn áp Lăng Hàn?

Bởi vì tu vi chênh lệch quá lớn, cho dù Lăng Hàn lưu đám người Lâm Do lại, hàn huyên với họ một hồi, nhưng họ ai nấy đều cực kỳ gò bó, nói cũng không rõ ràng. Lăng Hàn cũng không miễn cưỡng, cho họ một ít đan dược, rồi tiễn họ rời đi.

Lăng Hàn để mấy người Thiên Phượng Thần Nữ trước tiên ở trong khách sạn một thời gian, còn chính hắn thì đi tới Xích Thiên Học Viện. Với thực lực hiện tại của Lăng Hàn, nơi này căn bản không ai có thể ngăn cản hắn, thậm chí ngay cả tư cách phát hiện hắn cũng không có, rất nhanh thì hắn đã tới Tàng Thư Các. Từ lão đầu vẫn trước sau như một, đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần.

Trước đó, Lăng Hàn không nhìn ra Từ lão đầu có chỗ nào mạnh mẽ, nhưng lần này, Lăng Hàn phát hiện Từ lão đầu tuyệt đối là Tinh Thần Cảnh, thậm chí là tồn tại đại cực vị, đại viên mãn, bởi vì hắn không nhìn thấu! Chỉ là, tu vi của lão giả này thật giống như bị phong ấn, lộ ra vẻ suy yếu không giống bình thường.

"Tiền bối." Lăng Hàn mở miệng.

"Ngươi trở về rồi." Từ lão đầu cũng không mở mắt, như thể không có tinh thần gì. "Lão đầu tử nghe nói, ngươi một kiếm chém giết Triệu Kiếm Bạch, sức chiến đấu bước vào Tinh Thần Cảnh đại cực vị."

Lăng Hàn cười cợt nói: "Vãn bối đi tới Trường Quang Tinh Vực, một lần lưu lại chính là chừng mười năm."

"Nếu ngươi cũng bước vào Tinh Thần Cảnh, vậy cũng không cần gọi ta tiền bối, lại nói, lão đầu tử ta cũng không phải rất già." Từ lão đầu nói, nhưng hắn rõ ràng nói mình không phải rất già, rồi lại tự xưng lão đầu tử.

Lăng Hàn lắc đầu nói: "Trong lòng vãn bối, tiền bối vĩnh viễn là tiền bối."

Từ lão đầu không khỏi cười to, cuối cùng mở mắt ra, gật đầu nói: "Ngươi người này không tệ, lão đầu tử không có nhìn lầm, cuối cùng không có nhìn lầm người."

"Tiền bối nhìn lầm người rồi sao?" Lăng Hàn không khỏi hỏi.

"Ha ha, kia là tự nhiên. Lão đầu tử ở đây đợi mười mấy vạn năm, cũng chỉ điểm rất nhiều tiểu bối, nhưng ai cũng vong ân phụ nghĩa, tu vi thành công, lại chưa ai trở về nhìn ta." Từ lão đầu thở dài.

Lăng Hàn cười nói: "Sau này tiền bối không cần đợi thêm nữa." Hắn lấy Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm ra.

"Thái... Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm!" Từ lão đầu đột nhiên nhảy dựng lên. Rất khó tưởng tượng, một lão đầu tử bệnh yếu ớt, tưởng chừng như bất cứ lúc nào cũng sẽ bỏ mình lại nhảy cao ba thước, khiến Lăng Hàn cũng có chút kinh ngạc. Từ lão đầu giật lấy Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm, khoảnh khắc đó tản mát ra khí thế tuyệt đối là thần cản giết thần, phật chặn giết phật.

"Tiểu tử, ngươi ở chỗ này chờ một đêm, ta có chuyện muốn nói với ngươi." Bỏ lại câu nói như vậy, Từ lão đầu tiến vào Thư Các, quái lạ chính là, hắn lại vỗ một cái cửa ngầm, tiến vào phòng dưới đất.

Lăng Hàn không theo vào, người ta đã nói muốn hắn ở chỗ này chờ. Hắn rất tò mò, tuy tu vi của Từ lão đầu bị phong ấn, khẳng định là do đối thủ của hắn làm, nhưng Lăng Hàn vẫn không hỏi, đối với người có ân sao có thể thất lễ?

Một đêm trôi qua, chỉ thấy Từ lão đầu xuất hiện lại, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi mãnh liệt, nhưng càng nhiều là hưng phấn, có một loại vui sướng xuất phát từ nội tâm.

"Đến, ngồi!" Từ lão đầu để Lăng Hàn tiến vào Thư Các, chuyển ghế cho hắn. "Họ tên của ta, là... Từ Nhiên!" Từ lão đầu nói ra thân phận của mình.

Từ Nhiên? Ba mươi vạn năm trước, thiên tài khai thiên mà đến, vẻn vẹn dùng mấy ngàn năm liền đạt đến Nhật Nguyệt đại viên mãn? Không đúng, lúc trước Từ Nhiên khai thiên đến, cũng chính là Phá Hư Cảnh, hiện tại là Tinh Thần Cảnh đại viên mãn, tuổi thọ cao tới 40 triệu năm! Tính toán như thế, Từ Nhiên đang ở vào thời kỳ sức sống dồi dào, hơn nữa còn kéo dài chí ít mấy chục triệu năm, làm sao sẽ già lọm khọm, một bộ sắp quy thiên như vậy? Chẳng trách trước đó hắn nói mình không già, mới hơn 30 vạn tuổi, so với Triệu Kiếm Bạch, Tả Tướng không biết trẻ hơn bao nhiêu.

"Ha ha, sau khi ta bước vào Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, liền rời Hợp Ninh Tinh, khắp nơi rèn luyện, tự mình tăng lên." Từ Nhiên nói tiếp. "Có điều, lúc đó ta cũng không có công pháp của Tinh Thần Cảnh, trước sau bị kẹt ở đạo hạm kia. Qua 3 vạn năm sau, ta mới ở trong một di tích cổ được một môn thần công, chính là Lục Hợp Bát Hoang Công truyền cho ngươi, cũng dựa vào cái này đột phá Tinh Thần Cảnh."

"Sau đó, ta một đường đều rất thuận lợi, thu được rất nhiều cơ duyên, vẻn vẹn chỉ dùng mười mấy vạn năm liền đạt đến Tinh Thần Cảnh đại viên mãn. Sau đó, ta liền gặp phải tình yêu trong cuộc sống." Trong ánh mắt hắn lộ ra vẻ ôn nhu, rơi vào trong ký ức, qua một hồi lâu mới nói: "Chúng ta kết bạn chu du thiên hạ, khoái hoạt tựa như Thần Tiên. Nhưng bởi vì sự kiên trì của ta, tiến vào một cổ địa nguy hiểm, kết quả, nàng trúng nguyền rủa, y thuật vô hiệu."

"Ta lấy lực lượng bổn nguyên của mình kéo dài tính mạng cho nàng, khắp nơi tìm kiếm con đường cứu trị. Qua hơn vạn năm, ta mới dò thăm ra, chỉ có Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm có thể xua tan nguyền rủa trên người nàng."

"Nhưng vào lúc ấy, ta cũng suy sụp đến cực hạn, không cách nào vì nàng kéo dài tính mạng."

"Ta sớm có nghe thấy, trong hoàng cung Loạn Tinh Hoàng Triều, có một bảo vật tên là Cửu U Băng Quan. Thi thể đặt trong đó, có thể vĩnh viễn bất hủ, mà người sống đặt trong đó, thì lại có thể đóng băng thân thể, cho dù bệnh nặng đến đâu cũng có thể khóa lại sinh cơ."

"Ta liền trở lại Hợp Ninh Tinh, dự định trộm ra món bảo vật kia. Kết quả, bị Nữ hoàng trấn áp."

"Có điều, Nữ hoàng biết được ta tao ngộ, lại cho ta mượn Cửu U Băng Quan, nhưng lại khóa tu vi của ta, không đồng ý ta rời đi. Vì lẽ đó, ta không thể làm gì khác hơn là cầu viện người nơi này, hy vọng sẽ có một ngày có thể mang tới Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm cho ta." Hắn nói rất lâu, cuối cùng ngừng lại.

Lăng Hàn bừng tỉnh. Chẳng trách Từ Nhiên lẽ ra phải phong nhã hào hoa, hiện tại lại chưa già đã yếu. Cũng khó trách một vị cường giả như thế sẽ ở lại đây, bởi vì hắn căn bản không thể rời đi. Đây quả thật rất hợp phong cách của Loạn Tinh Nữ hoàng, kiêu ngạo rồi lại có lòng thông cảm. Nàng không giết Từ Nhiên cùng thê tử của hắn, trái lại cho mượn Cửu U Băng Quan, cho Từ Nhiên một tia hy vọng. Nhưng ngươi xông vào hoàng cung của ta, còn muốn như không có chuyện gì xảy ra rời đi? Đương nhiên không được! Vì lẽ đó, Nữ hoàng đại nhân liền trấn áp Từ Nhiên ở nơi này. Ngươi muốn cứu nữ nhân của mình, vậy nghĩ biện pháp khác đi.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút nói: "Hiện tại thê tử của tiền bối khôi phục chưa?"

"Đại thương nguyên khí, nhưng lại trải qua một ít thời gian điều dưỡng, tất nhiên sẽ trở về hình dáng ban đầu." Từ Nhiên cười nói, bây giờ tâm tình của hắn rất tốt.

Lăng Hàn gật gù nói: "Chờ Nữ hoàng xuất quan, ta sẽ khuyên nàng, để nàng mở ra phong ấn trên người ngươi. Lại nói, hiện tại ngươi không dùng Cửu U Băng Quan nữa, có thể vật quy nguyên chủ."

Từ Nhiên đương nhiên đại hỉ, nhưng lập tức lắc đầu nói: "Vị Nữ hoàng này... Ha ha, sẽ không dễ dàng nghe người ta khuyên! Ngươi không nên đi tới, nếu không có khả năng sẽ bị phong ấn giống ta, nói không chắc còn có thể mất mạng."

Lăng Hàn chỉ cười, không nói gì nữa. Khà khà, một ngày kia Từ Nhiên nhìn thấy mình nắm tay Nữ hoàng đại nhân lại đây, không, ôm eo nàng lại đây, Từ Nhiên có thể nhân sinh quan tan vỡ hay không? Thật chờ mong a.

Cùng Từ Nhiên nói chuyện một lát, vị thiên kiêu này cũng cảm thấy hứng thú với Tinh Sa Vũ Viện. Nếu đến thời điểm ấy giải phong ấn, hắn sẽ theo Lăng Hàn xuất phát.

Lăng Hàn rời Hoàng Đô. Thực lực bây giờ của hắn quá mạnh mẽ, ở lại Hoàng Đô ai cũng không thể an tâm. Đoàn người xuất phát, đi tới Đại Lăng Triều. Quốc gia không thể một ngày vô chủ, hắn rốt cục trở về. Lăng Hàn trở về, cả nước sôi trào.

Bởi vì trước đó đã xảy ra một lần phản loạn, bị Lăng Hàn máu tanh trấn áp, lần này mới qua mười mấy năm, Đại Lăng Triều đương nhiên sẽ không có biến hóa gì, mỗi người đều ngoan ngoãn, dư uy chưa tiêu. Ngay sau đó, Hoàng Đô truyền đến tin tức, người của Đại Lăng Triều đều phấn chấn không tên. Vương của bọn họ... trở thành Tinh Thần Cảnh!

Nhớ lúc đầu, Lăng Hàn khai thiên mà đến, nhưng lập tức bị các quốc gia bốn phía mơ ước, muốn chiếm đoạt Đại Lăng Triều. Cuối cùng, Lăng Hàn không thể không khuất nhục đi tới Loạn Tinh Hoàng Triều, lấy thân làm con tin, bảo vệ Đại Lăng Triều. Đây là mối nhục của cả quốc gia. Nhưng mới đi qua hai mươi năm, Lăng Hàn liền từ con tin biến thành đại năng cao cao tại thượng, điều này làm cho tất cả mọi người đều vui mừng khôn xiết. Ai nói bọn họ là tiện dân của tiểu thế giới? Ai nói bọn họ trời sinh kém người một bậc? Chúng ta có Vương là Tinh Thần Cảnh!

"Gâu! Gâu!" Thạch Nhân chạy tới, vây Lăng Hàn xoay quanh, hơn nữa còn không phải dùng hai chân chạy, mà tứ chi đều nằm bò trên đất, cùng chó không có nửa điểm khác nhau.

"Ồ, tiểu Hàn Tử, ngươi làm sao còn nuôi một con chó đá?" Lão nhân sâm kêu quái dị nói.

Thạch Nhân chỉ có thể lấy lòng Lăng Hàn, nào cho phép lão nhân sâm ngang ngược, lập tức đập tới một đấm...

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!