Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
"Lá gan của ta luôn rất lớn." Lăng Hàn thản nhiên đáp lại lời khiêu khích của Phong Viêm, ánh mắt không chút dao động. Phong Viêm, kẻ ngạo mạn đến mức không coi ai ra gì, kể cả Tam hoàng tử quyền quý, buông lời đe dọa: "Ngươi không sợ ta giết ngươi?" Tam hoàng tử đứng cạnh, run rẩy trong lòng, nỗi căm phẫn dâng trào nhưng vẫn phải kìm nén. Lăng Hàn mỉm cười, giọng điệu đầy thách thức: "Ngươi dám không?" Phong Viêm trầm ngâm, rồi buông ra một câu khiến mọi người chấn động: "Tạm thời không dám!" Câu nói ấy như một lời tiên tri, báo hiệu tương lai hắn sẽ dám, khiến những người xung quanh không khỏi rùng mình tự hỏi, lẽ nào hắn không biết sau lưng Lăng Hàn là hai vị bá chủ đan đạo, những người mà ngay cả Vũ Hoàng cũng phải nể trọng?
"Không dám thì cút, ở đây làm gì, khoe khuôn mặt tiểu bạch kiểm của ngươi sao?" Lăng Hàn trách mắng không chút khách khí. Tam hoàng tử nghe vậy, cảm thấy sảng khoái tột độ, bật cười ha hả. Phong Viêm không hề tức giận, ngược lại còn nở nụ cười lạnh lùng: "Ngươi đã đánh đệ đệ vô dụng của ta mấy lần, hôm nay ta đến là để trút giận cho nó, chỉ đánh ngươi một trận là đủ. Ngày sau, ta sẽ khiến danh dự của ngươi tan nát, bị người đời phỉ nhổ, rồi cuối cùng mới giết ngươi!" Giọng điệu của hắn bình thản đến đáng sợ, như thể hắn đã nắm giữ quyền lực tối thượng, có thể định đoạt sinh tử của bất kỳ ai trong Hoàng Đô.
"Phong Viêm, ngươi đủ chưa?" Tam hoàng tử không thể chịu đựng thêm, bước tới đối mặt Phong Viêm, ánh mắt rực lửa giận. "Dám ở Hoàng Đô mở miệng ngậm miệng nói giết người, ngươi thực sự gan to bằng trời. Đợi ta bắt ngươi, tống vào ngục giam cho tỉnh ngộ." Phong Viêm cười nhạt: "Ồ, Tam hoàng tử muốn đích thân chỉ giáo sao? Ta cũng ngưỡng mộ Thiên Tử quyền pháp của Tam hoàng tử đã lâu, hôm nay ngược lại muốn lĩnh giáo một chút." Tất cả mọi người đều thầm nghĩ tên này đã phát điên, nhưng không thể không phục dũng khí của hắn. Ai trong Hoàng Đô dám công khai đối đầu với Tam hoàng tử? Ngay cả thiên kiêu quý nữ của Bát Đại Gia Tộc cũng không có tư cách và dũng khí như vậy.
"Ngươi sẽ lập tức được toại nguyện!" Tam hoàng tử siết chặt song quyền, từng luồng khí lưu mạnh mẽ bùng phát quanh thân. Đây là khí thế của một quốc gia, một năng lực đặc biệt của con cháu hoàng tộc, giúp tăng cường sức chiến đấu đáng kể. Với tu vi Dũng Tuyền tầng bảy, cộng thêm quốc thế, sức chiến đấu của hắn có thể lên đến mười tinh, thậm chí hơn. Đối mặt với Tam hoàng tử toàn lực ứng phó, Phong Viêm cuối cùng cũng thu hồi vẻ khinh thường, trở nên thận trọng. Hai người chuẩn bị xuất kích, bầu không khí căng thẳng đến tột độ.
"Ha ha, hai vị động thủ trong Tích Hoa Các của ta, tựa hồ có chút không ổn đâu?" Một giọng nói yểu điệu vang lên. Một bóng người uyển chuyển bay tới, đó là Nghiêm phu nhân, chủ nhân Tích Hoa Các – một mỹ phụ quyến rũ, vóc dáng nóng bỏng, thân hình lồi lõm gợi cảm khiến người ta phải đỏ mắt. Tam hoàng tử và Phong Viêm đều chắp tay chào hỏi đầy cung kính, bởi lẽ, chủ nhân của một kim quật lớn như Tích Hoa Các ở Hoàng Đô tuyệt đối không phải người tầm thường. Nghiêm phu nhân cười duyên: "Thiếp thân nhận không nổi đại lễ của hai vị thiên kiêu như vậy. Nhưng Tích Hoa Các có quy tắc riêng, nơi đây cấm động võ. Hai vị muốn đánh, vậy thì ra ngoài đánh đi."
"Ha ha, nếu phu nhân đã nói vậy, tại hạ sao dám đường đột!" Phong Viêm chắp tay, rồi nhìn về phía Lăng Hàn, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Lần này tạm buông tha ngươi, nhưng... không có lần sau!" Hắn quay người rời đi, không thèm nể mặt Tam hoàng tử. Lăng Hàn và Tam hoàng tử đều hiểu rằng, Phong Viêm hận cả hai người vì Phong Lạc. Điều quan trọng là, tên này rốt cuộc nắm giữ lá bài tẩy gì mà dám đối đầu cả Tam hoàng tử? Bị Phong Viêm làm loạn, mọi người đều mất hứng, tiệc rượu nhanh chóng kết thúc, ai về nhà nấy.
Lăng Hàn vừa bước ra khỏi Tích Hoa Các, giọng nói ngọt ngào của Nghiêm phu nhân đã vang lên: "Lăng công tử, có thể nán lại nói chuyện một chút hay không?" Lăng Hàn mỉm cười gật đầu, để Lý Hạo và Chu Tuyết Nghi về trước, còn mình thì đi theo Nghiêm phu nhân. Nàng mời Lăng Hàn vào một tiểu viện u nhã, bài trí tinh xảo, hoa gấm rực rỡ. "Không biết phu nhân có gì chỉ giáo?" Lăng Hàn ngồi xuống. Một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp dâng trà thơm. Cô gái này, Vân Sương Sương, nổi bật hơn hẳn những người khác, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều như có ma lực. Nàng đứng sau Nghiêm phu nhân, tò mò đánh giá Lăng Hàn. Ở Hoàng Đô, người có thể bước vào biệt viện này đều là những nhân vật có thể làm rung chuyển cả kinh thành, vậy mà một thiếu niên trông còn nhỏ hơn nàng lại có thể ở đây, hơn nữa còn tỏ ra điềm tĩnh, không hề căng thẳng hay kinh ngạc.
"Lăng công tử được hai vị bá chủ đan đạo coi trọng, khiến thiếp thân vô cùng tò mò." Nghiêm phu nhân cười nói. "Hay là, sau này nếu công tử có điều cần thiếp thân giúp, cứ việc nói, ta muốn kết thiện duyên với Lăng công tử." Nàng thẳng thắn đến bất ngờ. "Đây là chút tâm ý của thiếp thân, kính xin Lăng công tử nhận lấy." Nghiêm phu nhân ra hiệu, Vân Sương Sương liền đặt một hộp gỗ nhỏ lên bàn. Lăng Hàn không kiêng kỵ mở hộp, bên trong lót nhung đỏ, đặt một bộ che tay cổ điển. Hắn vuốt ve, mắt khép hờ, rồi nói: "Phu nhân thực sự quá bạo tay, món lễ vật này... ta nhận lấy thì ngại!"
Nghiêm phu nhân tò mò hỏi: "Lăng công tử biết tác dụng của bộ che tay này?" "Nếu như ta không đoán sai, cái này có thể tăng lên sức chiến đấu cho người sử dụng, hiệu quả có thể đạt đến một tinh!" Lăng Hàn đáp. Tăng một tinh sức chiến đấu là điều cực kỳ đáng sợ. Hầu hết mọi người chỉ phát huy được sức mạnh tương xứng với cảnh giới. Vượt cấp chiến đấu là năng lực hiếm có, nên Lăng Hàn mới nói Nghiêm phu nhân bạo tay. Lần đầu gặp mặt đã tặng lễ vật quý giá như vậy, ngay cả Nghiêm phu nhân có phóng khoáng đến mấy cũng thật khó tin.
"Lăng công tử thực sự hiểu biết uyên bác. Không sai, nó tên là Tử Tinh hộ thủ, sau khi kích hoạt, có thể tăng lên một tinh sức chiến đấu, nhưng cụ thể là mức độ nào, thì phải xem trình độ phù hợp của người sử dụng." Nghiêm phu nhân giải thích. Lăng Hàn đóng nắp hộp lại, hỏi thẳng: "Phu nhân, người muốn tại hạ làm chuyện gì sao?" "Thật là có!" Nghiêm phu nhân khẽ mỉm cười.
"Phu nhân cứ nói, nếu như tại hạ có thể làm được, đương nhiên sẽ không chối từ, nếu không thể... vậy thì không dám nhận lễ vật này." Lăng Hàn bình tĩnh nói. Vân Sương Sương ngạc nhiên. Biết được công hiệu của bộ che tay kia mà vẫn trấn định như vậy, hắn thực sự là thiếu niên sao, sao lại giống một lão già vậy? Nghiêm phu nhân cười nói: "Nếu thiếp thân muốn nhờ Lăng công tử, vậy khẳng định là chuyện Lăng công tử có thể làm được. Thiếp thân muốn nhờ Lăng công tử hỗ trợ, mời cao nhân phía sau Lăng công tử thay thiếp thân luyện chế một viên Hằng Ngô Đan."
"Hằng Ngô Đan?" Lăng Hàn kinh ngạc. "Phu nhân có bằng hữu rơi vào trạng thái chết giả sao?" "Làm sao ngươi biết!" Nghiêm phu nhân đột nhiên đứng phắt dậy, cực kỳ kích động. Hằng Ngô Đan là đan dược Huyền Cấp thượng phẩm, gần như đạt đến Địa Cấp, số Đan sư luyện chế được nó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trước đây, Nghiêm phu nhân từng nhờ Phó Nguyên Thắng và Ngô Tùng Lâm, nhưng họ đều từ chối vì không dám chắc chắn. Giờ đây, Lăng Hàn vừa nghe tên đã đoán ra tác dụng, khiến nàng tin chắc rằng sau lưng Lăng Hàn có một Đan sư đại tài, còn lợi hại hơn cả hai vị bá chủ kia, có thể là một Đan sư Địa Cấp!
Chuyện xảy ra trong Tích Hoa Các không thể thoát khỏi tai mắt nàng. Khi biết Lăng Hàn có mối quan hệ sâu sắc với hai vị bá chủ đan đạo, nàng liền suy đoán có một Đan sư mạnh hơn chống lưng cho hắn. Điều này khiến nàng quyết định kết giao với Lăng Hàn, hy vọng có thể nhờ hắn mời vị đại sư kia luyện chế Hằng Ngô Đan. "Đoán thôi." Lăng Hàn từ tốn nói, đương nhiên hắn sẽ không tiết lộ thân phận Đan đạo đế vương kiếp trước của mình. Hắn càng bình tĩnh, địa vị trong lòng Nghiêm phu nhân càng cao.
"Lăng công tử, vị đại sư phía sau ngươi kia, có chắc chắn luyện chế ra Hằng Ngô Đan này không?" Nghiêm phu nhân run rẩy hỏi. "Có thể." Lăng Hàn gật đầu, nở nụ cười nhạt. Thực tế, mấy ngày trước hắn còn không chắc chắn. Hằng Ngô Đan là đan dược cận Địa Cấp, trong khi hắn chỉ có thể luyện Hoàng Cấp thượng phẩm. Nhưng sau khi dung hợp Dị Hỏa, hắn có đủ tự tin luyện chế tất cả đan dược dưới Địa Cấp. "Thật sao?" Hạnh phúc đến quá đột ngột, Nghiêm phu nhân có cảm giác không thật. Lăng Hàn gật đầu. "Đa... Đa tạ công tử!" Nghiêm phu nhân vén áo thi lễ, nước mắt lưng tròng.
Lăng Hàn nói: "Ngươi đưa vật liệu cho ta, ba ngày sau đến Hổ Dương Học Viện lấy là được." Ba ngày... Một vấn đề khó khăn mười năm, chỉ cần ba ngày là có thể giải quyết? Nghiêm phu nhân vừa mừng vừa mơ hồ, sửng sốt một lát rồi nói: "Sương Sương, thay ta mang vật liệu tới." "Vâng, phu nhân!" Vân Sương Sương vội đáp. Nàng là cô nhi được Nghiêm phu nhân thu dưỡng, xem như con gái ruột. Rất nhanh, Vân Sương Sương mang tới một cái hộp gỗ lớn hơn nhiều. "Vậy ta cáo từ." Lăng Hàn nhận hộp gỗ. "Để thiếp thân phái xe ngựa đưa công tử trở về!" Nghiêm phu nhân chỉ vào hai món đồ trong tay Lăng Hàn, hành động của hắn sẽ bất tiện. Lăng Hàn có không gian giới chỉ, nhưng không thể dùng trước mặt Nghiêm phu nhân, liền gật đầu: "Vậy thì làm phiền phu nhân."
"Lăng công tử không cần khách khí." Nghiêm phu nhân giải quyết được vấn đề lớn, tâm trạng tốt, nở nụ cười tươi đẹp. "Sương Sương, thay ta đưa Lăng công tử trở lại." "Vâng, phu nhân!" Vân Sương Sương cung kính đáp. Dưới sự bầu bạn của Vân Sương Sương, Lăng Hàn rời Tích Hoa Các. Cửa đã có một chiếc xe ngựa chờ sẵn. Con ngựa kéo xe là Vân Lộc Mã, một loại yêu thú có vẻ ngoài đẹp đẽ, giá cả đắt đỏ. Buồng xe xa hoa, có sàn nhuyễn để nằm nghỉ, có hoa quả, rượu ngon, cho thấy sự sang trọng tột bậc.
"Hàn thiếu, mời!" Vân Sương Sương nói. Nàng rất tò mò về Lăng Hàn, một thiếu niên mà có thể giải quyết vấn đề làm phu nhân đau đầu nhiều năm. Lăng Hàn bước vào thùng xe, lấy ra đôi che tay kia, bắt đầu luyện hóa. Vân Sương Sương ngồi một bên, vô cùng phiền muộn. Nàng là mỹ nữ, nam nhân nào nhìn thấy cũng hận không thể ăn tươi nuốt sống, nhưng tiểu tử này thì hay rồi, chỉ quan tâm đến bộ che tay kia. Nàng thừa nhận, bộ che tay này rất quý giá, nhưng đã là đồ của hắn, lúc nào mà chẳng thể xem, còn nàng thì đâu phải ai cũng được thấy? Thật là một tiểu tử ngốc. Lăng Hàn nào biết mình đã trở thành thiếu niên không hiểu phong tình trong lòng nàng. Hắn quan sát bộ che tay, bàn tay ma sát hoa văn, vẻ mặt đăm chiêu.
Linh khí thường tăng sức chiến đấu bằng cách phong ấn lực lượng tự nhiên, như Hàn Băng khiến vạn dặm đóng băng. Nhưng bộ che tay này lại trực tiếp tăng một tinh sức chiến đấu, điều này khiến Lăng Hàn hứng thú, muốn tìm hiểu diệu pháp bên trong. Nếu có thể trực tiếp tác dụng lên người, chẳng phải càng tuyệt vời sao? Hắn bình chân như vại, như một cao tăng đắc đạo, mặc kệ mỹ nữ như hoa như ngọc ngồi đối diện, làm như không thấy. Khuôn mặt Vân Sương Sương không khỏi co giật, có vẻ không phục. Quá đáng ghét, nàng là mỹ nữ đó!
"Oành!" Đột nhiên biến cố xảy ra, thùng xe nứt ra, một ánh đao như chém thiên diệt địa, chém đôi thùng xe! Kẻ nào cả gan dám động thủ giữa Hoàng Đô? Lăng Hàn và Vân Sương Sương đều tung người nhảy ra khỏi buồng xe, vững vàng đứng trên mặt đất. Phu xe không bị thương, vội vàng điều khiển nửa chiếc xe còn lại chạy xa. Hai người Lăng Hàn ngẩng đầu nhìn, trên một bức tường gần đó, một thanh niên cầm đao đứng đó, tỏa ra khí thế thô bạo. Phong Viêm!
"Lăng Hàn, ta đã nói rồi, hôm nay sẽ đánh ngươi một trận!" Hắn nhoẻn miệng cười, nhưng biểu cảm lạnh lùng, lực áp bách đáng sợ. "Đây là một người thích phá hoại quy tắc," Lăng Hàn thầm nghĩ. Kiếp trước, hắn cũng là người như vậy, không bị bất kỳ quy tắc nào ràng buộc, bởi vì hắn có đủ thực lực, là một trong bảy cường giả Thiên Nhân Cảnh. Phong Viêm tuyệt đối không phải kẻ ngu ngốc, trước đó đối kháng Tam hoàng tử, giờ lại công khai chặn đường chém xe, điều này không chỉ là hung hăng mà còn chứng tỏ hắn có chỗ dựa vững chắc.
"Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi, tạm thời sẽ không!" Phong Viêm nở nụ cười, nhưng tràn đầy uy hiếp. "Phong Viêm, ngươi quá đáng rồi, ngay cả mặt mũi của phu nhân cũng không nể sao?" Vân Sương Sương giận dữ nói. Đây là công khai khiêu chiến Tích Hoa Các sao?
"Mặt mũi của Nghiêm phu nhân, Phong mỗ đã cho." Phong Viêm cười nhạt. "Vì vậy Phong mỗ mới không ra tay trong Tích Hoa Các, cố ý chờ đợi ở chỗ này." Có thực lực, có thiên phú, lại còn kiên trì, đây là một người khó đối phó. Lăng Hàn thầm nghĩ. Thật ra, hắn có chút thưởng thức Phong Viêm, chỉ là hai người chưa gặp mặt đã đứng ở vị thế đối lập, định sẵn phải trở thành kẻ địch. Ở kiếp trước, mấy trăm triệu Phong Viêm gộp lại cũng không phải đối thủ của một ánh mắt hắn, nhưng hiện tại... Lăng Hàn lộ vẻ thận trọng, Dũng Tuyền tầng bảy, thậm chí nắm giữ năng lực miểu sát hắn.
"Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi, tạm thời sẽ không!" Phong Viêm nở nụ cười, nhưng tràn đầy lực áp bách. "Phong Viêm!" Vân Sương Sương kêu lớn. Quá đáng, ai cũng không coi Tích Hoa Các ra gì, càng không coi nàng, một mỹ nhân tuyệt sắc, là chuyện quan trọng, khiến nàng vô cùng phẫn nộ. Phong Viêm căn bản không liếc nhìn nàng một cái, chỉ chém một đao vào hư không. Xoạt, một đạo đao khí bay đến, như một Nộ Long! Cảnh giới khác biệt, uy lực đao khí đương nhiên cũng khác. Lăng Hàn tự nhủ, sáu đạo kiếm khí hiện tại của hắn gộp lại cũng không bằng một phần mười của đạo đao khí này. Nhưng trong lý niệm của hắn, xưa nay không có đạo lý bất chiến mà hàng.
Lăng Hàn hét lớn một tiếng, rút kiếm đón nhận, sáu đạo kiếm khí ngang dọc. Không chút hồi hộp, hắn bị một đao đánh bay ra ngoài, cái rương trong tay trái tuột ra, nhưng trường kiếm trong tay vẫn cầm rất chặt. Làm một kiếm khách, người còn kiếm còn! Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cúi đầu nhìn, ngực có một vết thương rất sâu, máu tươi đang ồ ồ tuôn ra, nhưng Bất Diệt Thiên Kinh lưu chuyển, vết thương này đang chậm rãi co rút lại. Trong ánh mắt của Phong Viêm có vẻ thận trọng. "Sáu đạo kiếm khí? Thực lực của ngươi vượt qua ta dự đoán! Hơn nữa, tựa hồ thể phách của ngươi mạnh mẽ hơn Tụ Nguyên Cảnh bình thường rất nhiều, một đao này, ta nguyên bản là muốn ngươi trọng thương." Ngay cả như vậy, giọng điệu của hắn vẫn rất thong dong, như mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay mình.
Lăng Hàn lau vệt máu tươi, ngang nhiên đứng lên, rung trường kiếm nói: "Ta thừa nhận, thực lực của ngươi bây giờ mạnh hơn ta. Ta đại khái cần nửa năm thời gian mới có thể vượt qua ngươi, đạp ngươi ở dưới chân." "Ha, ha ha ha ha!" Phong Viêm sửng sốt một chút, sau đó đột nhiên cất tiếng cười to, hắn gật đầu nói: "Thiên phú của ngươi rất bất phàm, có thể tu ra sáu đạo kiếm khí, xác thực mạnh hơn ta lúc đầu rất nhiều. Có điều, ngươi không có cơ hội sống đến nửa năm sau. Nhiều nhất ba tháng, coi như ngươi ở trong hoàng cung Vũ Quốc, ta cũng sẽ bắt ngươi ra, tự tay chém dưới đao."
Vân Sương Sương ở một bên, đã trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn nói không ra lời. Trong lòng nàng, hai người kia đều là kẻ điên. Phong Viêm mạnh như vậy, nhưng Lăng Hàn lại còn nói nửa năm sau có thể đuổi kịp đối thủ, đạp Phong Viêm dưới chân. Mà Phong Viêm càng điên cuồng, nói cho dù Lăng Hàn trốn vào hoàng cung, hắn cũng bắt ra giết chết. Đây là đại nghịch bất đạo đến mức nào? "Há, vậy ngươi phóng ngựa lại đây, để ta lãnh giáo thực lực của thiên kiêu mạnh mẽ nhất Vũ Quốc một chút!" Lăng Hàn chiến ý trùng thiên. Cũng không phải hắn không có đòn sát thủ, chính là Dị Hỏa. Khoảng cách gần bị Dị Hỏa thiêu đốt, đừng nói Dũng Tuyền Cảnh, dù Linh Hải Cảnh cũng chỉ có một con đường chết.
"Không cần kích ta, ta nói rồi, hôm nay muốn đánh ngươi một trận, dù ngươi quỳ xin tha cũng không có tác dụng!" Phong Viêm từ tốn nói, chém qua một đao, đao khí bay múa, uy lực đáng sợ. Lăng Hàn bị đánh bay lần thứ hai, nhưng lần này hắn chuẩn bị đầy đủ hơn, trường kiếm lay động ra vô số gợn sóng, hóa đi năm phần mười uy lực của một đao này. Tuy vẫn bị đánh bay thổ huyết, nhưng thương thế nhẹ hơn trước rất nhiều. Phong Viêm không khỏi lộ vẻ khiếp sợ, nói: "Ta chỉ ra một đao, ngươi liền có thể bắt lấy đao thế của ta, lấy phương thức kỳ diệu tiến hành tá lực, thật là thiên tài! Hiện tại ta thật do dự, một thiên tài có thể uy hiếp đến ta như vậy, có phải nên kịp lúc diệt trừ hay không?" Thời điểm nói đến câu sau cùng, hắn không hề che giấu sát ý trong lòng.
Tay trái của Lăng Hàn chấn nhẹ, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh ra Dị Hỏa, đây là sát chiêu mạnh mẽ nhất của hắn hiện tại. Phong Viêm từ trên tường nhảy xuống, nhanh chân đi đến Lăng Hàn, mỗi một bước đều có loại cảm giác giống như địa chấn. Vân Sương Sương kinh hãi, mới phát hiện không phải là mặt đất thật sự chấn động, mà là tâm thần của mình vô ý thức bị Phong Viêm khống chế. Người này thật mạnh! Nhưng nàng vẫn dũng cảm đứng ra, che ở trước mặt Phong Viêm. Bởi vì Lăng Hàn quan hệ đến Hằng Ngô Đan, đây là sự tình quan trọng của Nghiêm phu nhân, dù nàng mất tính mạng cũng phải bảo đảm Lăng Hàn an toàn.
"Lui ra!" Lăng Hàn quát lên, hắn còn không cần một phụ nữ chịu chết thay hắn. "Nể mặt Nghiêm phu nhân, ta không thương tổn ngươi!" Tay trái của Phong Viêm vung ra, một nguồn sức mạnh cuốn qua, Vân Sương Sương bị đẩy lui qua một bên, khuôn mặt trắng bệch, không cách nào đề khí, cực kỳ khó chịu. Tụ Nguyên tầng chín đối đầu Dũng Tuyền tầng bảy, kết quả chỉ có thể là như thế. Phong Viêm tiếp tục đi về phía Lăng Hàn, biểu hiện lạnh lùng, không nhìn ra hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, là ra tay hại người, hay là... giết người! Lăng Hàn trận địa sẵn sàng đón quân địch, đây là một đối thủ cường đại đến hầu như khiến người ta tuyệt vọng.
"Ồ, vị muội muội này rất xinh xắn, có thể để tại hạ nhìn bộ ngực hay không?" Đúng lúc này, chỉ nghe một thanh âm vang lên, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện, đang dùng ánh mắt dại gái nhìn Vân Sương Sương, hai tay như mì sợi múa múa, ra vẻ muốn nắm tới. Vân Sương Sương giật mình, vội dùng hai tay che ngực, lùi về sau một bước. "Ngực không thể nhìn, cái mông cũng được!" Người này lùi lại mà cầu việc khác, tựa hồ rất dễ nói chuyện. Đây là một nam tử nhìn qua chỉ chừng hai mươi tuổi, tướng mạo không xấu, nhưng không thể nói anh tuấn, giống như người bình thường nhất trên đường cái. Hắn cười bỉ ổi, nhìn vóc người của Vân Sương Sương mà chảy nước miếng. Vân Sương Sương sợ đến lại lùi một bước. "Hảo muội muội, đừng sợ, ta chỉ là biến thái, không phải người xấu!" Người này một bộ quang minh lỗi lạc. "Ta nhổ vào, biến thái cũng có thể lẽ thẳng khí hùng như thế?"
Con mắt của Phong Viêm căng thẳng. Lấy thực lực của hắn, lại không thể nhìn ra đối phương là làm sao xuất hiện, hiện tại càng không nhìn ra sâu cạn, khiến hắn không tự chủ được kiêng kỵ. "Các hạ xưng hô như thế nào?" Hắn hỏi. "Xú nam không nên nói chuyện với bản thiếu!" Người này xì một tiếng, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm Vân Sương Sương. "Muội muội, ngươi mặc quần lót màu gì?" Vân Sương Sương hoa dung thất sắc, sắc mặt của Phong Viêm cũng khó nhìn, hắn trầm giọng nói: "Các hạ là muốn ra mặt thay tiểu tử này sao?" "Ngươi dông dài liên tục, có phiền hay không?" Người này quay đầu lại quét Phong Viêm một cái. "Nói nhảm nữa, thiếu gia ta liền đánh cho ngươi càng xấu!" Hắn quay đầu lại nhìn về phía Vân Sương Sương nói: "Muội tử, ta tên Cố Phong Hoa, phong hoa tuyệt đại Cố Phong Hoa, biến thái trăm phần trăm!" Hắn dào dạt đắc ý, thật giống như có thể trở thành biến thái là một sự tình rất quang vinh.
Phong Viêm biến sắc, không nhịn được ra tay, nói: "Ta đến lĩnh giáo thực lực của các hạ một chút!" Hắn vung ra một đao, chém tới Cố Phong Hoa. Cố Phong Hoa vung quyền đón nhận. Cũng không biết hắn vận dụng kỹ xảo gì, thời điểm nắm đấm vung ra đã biến thành đen kịt, thật giống như kim loại, đối đầu với trường đao, bùng lên một chuỗi hỏa tinh. Sau một đòn, hai người đều lui về phía sau vài bước, trên mặt đều lộ ra vẻ thận trọng. "Các hạ hẳn là Dũng Tuyền tầng chín?" Phong Viêm nói, trên mặt có vẻ ngạo nghễ. "Bằng không tuyệt không ngăn được một đao này của ta!"
Cố Phong Hoa kinh ngạc nói: "Xú nam, ngươi rõ ràng không phải biến thái, sao có thể có thực lực như vậy?" Cảm tình trong mắt hắn, cao thủ đều là biến thái. Phong Viêm hừ một tiếng nói: "Bớt giả thần giả quỷ đi, ngày hôm nay nể mặt mũi của ngươi, ta tạm thời thả tiểu tử này một con ngựa." "Xú nam, ngươi không hiểu ra sao mà nói cái gì, biến thái anh tuấn giống như ta, sao có khả năng nhận thức tiểu tử xấu như thế?" Cố Phong Hoa có vẻ ghét bỏ, quay đầu nói với Vân Sương Sương: "Muội tử, ta xem bộ ngực của ngươi rất lớn, mà áo quần thì hơi nhỏ, không bằng để ca ca đo giúp ngươi, may một bộ khác." Hắn đưa tay, ra vẻ muốn đi mò bộ ngực, làm Vân Sương Sương sợ đến lùi lại lần nữa.
Phong Viêm nhìn Cố Phong Hoa một chút. Vũ Quốc lại có cao thủ mạnh mẽ như thế, sao xưa nay hắn không nghe thấy? Hắn làm người quả đoán, lúc này liền quay đầu rời đi. "Biến thái, cảm tạ." Lăng Hàn cười cợt nói với Cố Phong Hoa. Vân Sương Sương không khỏi biến sắc. Người ta tự xưng biến thái là một chuyện, nhưng bị người nói là một chuyện khác, nói không chắc sẽ làm tức giận tên biến thái này. "Ngươi thật có ánh mắt!" Cố Phong Hoa giơ ngón tay cái. "Lại nhìn ra được ta là tên biến thái, ngươi người bạn này, ta kết giao định!" Vân Sương Sương liên tục ho khan, ai không nhìn ra ngươi là tên biến thái, này cũng có thể trở thành tư bản khoe khoang sao? Quả nhiên, tâm tư biến thái không phải lẽ thường có khả năng cân nhắc.
"Ngươi không phải người của Vũ Quốc a?" Lăng Hàn nhìn đối phương, suy nghĩ một chút nói. "Vừa nãy ngươi dùng là Hắc Thiết Thủ?" "Ồ, làm sao ngươi biết Hắc Thiết Thủ?" Cố Phong Hoa lộ ra vẻ khiếp sợ, đây là tuyệt kỹ của sư phụ hắn, lại bị một thanh niên ở Vũ Quốc nhận ra, quả thực khó mà tin nổi. Hắn trừng lớn hai mắt nhìn Lăng Hàn, nói: "Chẳng lẽ, ngươi cũng là biến thái?" Khóe miệng của Lăng Hàn co giật một hồi, giao lưu với một tên biến thái, xác thực phải làm tốt tâm lý chuẩn bị biến thành biến thái. Hắn cười ha ha, nói: "Đặc thù của Hắc Thiết Thủ quá rõ ràng, vận chuyển lên, tay như hắc thiết, theo cảnh giới tăng lên mà không ngừng tăng cường, tuyệt không dưới Linh khí cùng cấp."
Vẻ mặt của Cố Phong Hoa lần lượt biến đổi, cuối cùng lộ ra vẻ vui mừng, nói: "Ngươi quả nhiên là biến thái, chúng ta có thể trở thành bằng hữu!" "Ngươi đến Vũ Quốc làm gì?" Lăng Hàn nhắc lại. "Sư phụ ta tính ra nơi này sẽ có bí bảo xuất thế, ta liền tới xem một chút, xem có thể mò tiện nghi hay không." Cố Phong Hoa nói. "Để ngươi thất vọng rồi, quãng thời gian trước quả thật có một tòa di tích xuất thế, có Linh khí cấp cao xuôi dòng trôi ra, chỉ là hiện tại đã không còn." Lăng Hàn lắc đầu. "Ai nha, một chuyến tay không!" Cố Phong Hoa nện ngực giậm chân, có vẻ vô cùng thất vọng. Nhưng hắn lập tức nhoẻn miệng cười, nói: "Có điều, chuyến này gặp được vị biến thái khác, vẫn đáng giá."
Lăng Hàn không khỏi đổ mồ hôi lạnh, nói: "Cũng chỉ có phong thái như ngươi mới có tư cách xưng biến thái, ta tên Lăng Hàn, tuyệt đối không thể biến thái như ngươi!" "Ha ha, ngươi rất có tự mình biết lấy!" Cố Phong Hoa có vẻ rất đắc ý, lập tức thở dài, lắc lắc đầu. "Ai, nếu đã bỏ lỡ cơ duyên, ta phải trở về núi tu luyện tiếp a!" "Xin mời! Xin mời!" Lăng Hàn và Vân Sương Sương đều làm ra dáng dấp cung tiễn, cái tên biến thái này ai cũng không chịu nổi. "Vậy ta đi đây." Cố Phong Hoa nói. "Không tiễn." Hai người Lăng Hàn đồng thời nói. "Cái kia…" Sau khi Cố Phong Hoa đi mấy bước, đột nhiên ngừng lại, xoay người nói: "Muội tử, thật không thể để cho ta đo bộ ngực sao?" "Cút!" Vân Sương Sương chỉ tay một cái, mạnh mẽ nhịn xuống kích động muốn giết người. "Xem ra ta biến thái vẫn chưa tu đến đại thành." Cố Phong Hoa lẩm bẩm nói: "Lần này trở về núi, nhất định phải vượt qua sư phụ, trở thành biến thái mạnh nhất!" Nói xong, hắn thả người nhảy một cái, thân hình lên xuống, đã biến mất ở trên đường phố.
"Thế giới rất lớn, quả nhiên không gì không có!" Lăng Hàn thong thả nói. Vân Sương Sương nói: "Phong Viêm dám phá hoại xe ngựa của Tích Hoa Các, sau khi ta trở về chắc chắn bẩm báo cho phu nhân, để phu nhân tạo áp lực cho học viện, nghiêm trị kẻ ác kia!" Lăng Hàn lắc đầu, nói: "Phỏng chừng ngươi sẽ thất vọng, lần này hẳn là Phong Viêm kéo lên đại bối cảnh gì, học viện sẽ không xử trí hắn." Bằng không, Phong Viêm sẽ không công nhiên hò hét với Tam hoàng tử, muốn nói ở Hoàng Đô, Tam hoàng tử tuyệt đối sẽ không kém Nghiêm phu nhân. Vân Sương Sương vẫn thở phì phò như cũ, nàng gọi phu xe lại, cùng quay về Tích Hoa Các. Lăng Hàn thu rương gỗ vào trong không gian giới chỉ. Nếu đã đáp ứng Nghiêm phu nhân, còn thu chỗ tốt của người ta, hắn đương nhiên phải hết lòng, luyện Hằng Ngô Đan ra. Lúc này, cuối cùng một đường thái bình, hắn trở lại Hổ Dương Học Viện.
"Tựa hồ trị an của Hoàng Đô cũng không ra sao a!" Hắn thầm nói, Phong Viêm cản đường công kích, lại không thấy tung tích của quân đội, cũng không biết là phản ứng quá chậm, hay là căn bản không muốn động. "Trước tiên luyện Hằng Ngô Đan ra!" Hắn bắt đầu luyện đan. Với năng lực kiếp trước của hắn, luyện chế đan dược chuẩn Địa Cấp tự nhiên là chuyện nhỏ, nhưng hiện tại hắn không dám khinh thường. Dù sao cần nhờ Dị Hỏa để tăng nhiệt độ, phương diện thao túng không thể hoàn toàn như ý. Nhưng đối với đan đạo đế vương mà nói, này cũng chỉ là cần phải chú ý một chút mà thôi.
Phân vật liệu, tinh luyện, từng bước thủ pháp như nước chảy mây trôi. Nếu như Phó Nguyên Thắng, Ngô Tùng Lâm ở đây, khẳng định lại phải kinh sợ, bởi vì hiện tại tốc độ của Lăng Hàn so với lúc trước thì nhanh hơn gấp mấy lần. Trước đó chỉ là Lăng Hàn không muốn quá mức đáng sợ mà thôi. Oanh, Dị Hỏa bùng lên, cung cấp nhiệt độ vượt xa cảnh giới của Lăng Hàn. Điều này làm cho Lăng Hàn chảy mồ hôi đầm đìa. Nhưng rất nhanh, mồ hôi bị nhiệt độ cao bốc hơi, da dẻ có chút rạn nứt, xuất hiện dấu hiệu mất nước. Cũng may, thể phách của hắn đủ mạnh, sắp áp sát Nham Thạch thể, kháng nhiệt độ cao như vậy là không thành vấn đề.
Sau nửa giờ, trên tay của hắn đột nhiên có ba đạo hỏa diễm màu sắc khác nhau bay ra. Tam Hỏa Dẫn, đây là tuyệt kỹ hắn sáng tác. "Đan thành!" Hắn cười ha ha, vạch trần nắp lò, ánh mắt đảo qua, lộ ra vẻ kinh ngạc. "Dị Hỏa quả nhiên bất phàm, nguyên bản ta bây giờ căn bản không thể luyện chế đan dược chuẩn Địa Cấp, nhưng không chỉ luyện ra, hơn nữa còn đạt đến mười sáu tinh, vượt xa dự liệu của ta!" "Chẳng trách kiếp trước nhiều Đan sư muốn thu được một đoàn Dị Hỏa như vậy, xác thực có trợ giúp rất lớn!" "Nếu ta có thể dung hợp càng nhiều Dị Hỏa, chất lượng đan dược luyện chế ra chẳng phải còn cao hơn nữa?"
Lăng Hàn cảm khái không thôi, kiếp trước hắn đã sớm đứng ở đỉnh cao đan đạo, căn bản không nghĩ tới dung hợp Dị Hỏa gì, nhưng hiện tại xem ra, dù hắn trở lại đỉnh cao đan đạo, Dị Hỏa vẫn có giúp đỡ cực lớn. "Sau này nếu gặp phải Dị Hỏa khác, nhất định không thể bỏ qua!" "Hiện tại... Trước tiên đi tắm rửa cái đã!" Sau khi luyện đan, không thể tránh khỏi nhiễm lượng lớn tro bụi, sau đó sẽ buồn ngủ. Dù Lăng Hàn không có bệnh thích sạch sẽ, nhưng vẫn cảm thấy không thoải mái. Hắn nấu nước trong phòng bếp, nấu xong liền rót vào một thùng nước lớn, đủ đến eo của hắn, trước sau nấu mấy lần mới có thể đầy. Lăng Hàn cởi quần áo, bước vào thùng nước, thủy dịch ôn hòa bay bổng, để toàn thân hắn thoải mái.
Trước đó luyện đan, chính hắn cũng bị mệt gần chết, sắp bốc hơi, hiện tại được nước ấm thoải mái, da dẻ lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được trở nên bóng loáng. Hắn nhắm mắt dưỡng thần, cân nhắc chuyện kế tiếp. Tại Hoàng Đô, hắn vốn đã sống rất thoải mái, thuyết phục hai bá chủ đan đạo, hoàn toàn có thể nghênh ngang mà đi, nhưng Phong Viêm trở về mang đến nhân tố cực không ổn định. Người này... Giống như hắn, không để quy tắc ở trong mắt. Điều quan trọng là, đối phương khẳng định cũng có lá bài tẩy như vậy, để hắn có thể không nhìn quy tắc.
Nếu như hiện tại hắn là Dũng Tuyền Cảnh, đương nhiên sẽ không e ngại Phong Viêm, nhưng Tụ Nguyên tầng sáu... Cách Dũng Tuyền Cảnh có chút nhiều. "Vốn tưởng rằng tiến bộ đã rất nhanh, nhưng hiện tại xem ra còn chưa đủ!" Lông mày của hắn không khỏi nhăn lại. "Lẽ nào, ta phải dùng kim châm độ huyệt kích thích tiềm lực, mau chóng đột phá Dũng Tuyền Cảnh? Nhưng làm như vậy không khác nào uống rượu độc giải khát, là tiêu hao tiềm lực tương lai đánh đổi, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, thì không nên dùng." "Hơn nữa, một đời chỉ có một cơ hội, thời điểm cần sẽ không còn." "Nghe Phong Viêm nói, trong vòng ba tháng ta vẫn là tương đối an toàn." "Bằng vào tốc độ tiến cảnh của ta hiện tại, ba tháng đủ để tăng lên tới Dũng Tuyền Cảnh, thậm chí là Dũng Tuyền tầng bảy, tầng tám. Đến thời điểm đó ta cũng không cần sợ hắn." "Chỉ là Liên Quang Tổ kia có chút kỳ quái, trước một bộ muốn thu ta làm đệ tử thân truyền, nhưng sau khi ném ta tới đây lại chẳng quan tâm. Thái độ của hắn, có chút ám muội nha!" "Được rồi, chỉ cần ta tăng thực lực của mình lên là được, chỉ cần đủ thực lực, bất kỳ âm mưu quỷ kế gì cũng vô dụng."
Một tiếng cọt kẹt, cửa phòng bếp đẩy ra, đi vào một bóng người, chính là Liễu Như Nhi. Nàng đi lặng lẽ, thật giống như làm tặc, tiếu nhãn đảo qua, nhìn thấy trong thùng gỗ, đang có một cái đầu nhô ra, liền ngẩn ngơ. Nàng vốn đã ngủ, nhưng lại đói bụng, liền bò dậy muốn làm ít thức ăn, không nghĩ tới lại đụng phải chủ nhân, tự nhiên khiến nàng tràn ngập lúng túng như làm tặc bị tóm. Nhưng nháy mắt sau đó, nàng đột nhiên rít lên một tiếng, lấy tay che mắt, xoay người bỏ chạy. "Lưu manh!" Nàng trách mắng. Vẻ mặt Lăng Hàn quái lạ, đây là nhà của hắn, khuya khoắt mà tắm chiêu ai trêu chọc ai, sao ngược lại hắn thành lưu manh? Lại nói, cả người hắn đều ngồi ở trong thùng gỗ, ngươi cái gì cũng không nhìn thấy, phản ứng lớn như vậy làm gì? Chỉ là bị nàng làm ầm ĩ như thế, hắn cũng không có tâm tình tắm tiếp, đứng dậy, cầm khăn lau chùi, dự định trở về phòng đi ngủ.
"Đồ lưu manh, ngươi không nên đến, ta muốn lấy ít đồ ăn… Phốc!" Ai ngờ lúc này, Liễu Như Nhi lại đi trở về, cô gái nhỏ nói chuyện thật nhanh, tiếng nói mới xuống, người đã đi vào rồi. Xoạt, thời gian phảng phất như ngừng lại, hai người mắt to trừng đôi mắt nhỏ. Liễu Như Nhi lại hét lên một tiếng, chạy ra ngoài. "Tử lưu manh, thối lưu manh!" Lăng Hàn sờ cằm, thùng nước kia cao đến hông của hắn, hoàn toàn chặn lại chỗ yếu hại, căn bản không có cảnh "xuân" tiết ra ngoài a, tại sao cô nàng này lại ngượng ngùng? "Ta không phải là biến thái chứ!" Hắn lẩm bẩm nói, nghĩ đến Cố Phong Hoa, không khỏi lộ ra nụ cười. "Tiểu nha đầu, ta nghiêm trọng cảnh cáo, hiện tại ta muốn mặc quần áo, ngươi lại dám nhìn lén, ta liền đánh mông của ngươi." Lăng Hàn trước tiên cảnh cáo, lúc này mới bước ra thùng nước, lau thân thể qua loa, liền mặc quần áo vào.
Bên ngoài, Liễu Như Nhi tim đập như hươu chạy, khuôn mặt đỏ như máu, nàng hận hận giậm chân: "Đồ lưu manh đáng ghét, nếu không phải thực lực của ta chưa hồi phục, nhất định sẽ gọt xuống đầu chó của ngươi! Oa a a, tức chết ta rồi!" Nghĩ đến Lăng Hàn lõa thể khắc ở trong đầu, liền khiến nàng muốn phát điên hơn. Lăng Hàn ung dung trở lại trong phòng, liếc mắt nhìn "Trứng" Hổ Nữ, tựa hồ vẫn không có thay đổi gì, hắn liền nằm xuống giường ngủ. Cạch cạch cạch, thanh âm rất nhỏ vang lên, ở lúc trời tối người tĩnh thì có vẻ đặc biệt rõ ràng. Lăng Hàn mở hai mắt ra, đứng lên, hai tay một âm một dương bảo hộ ở trước người, đây là bản năng của một võ giả. Nhưng hắn lập tức phát hiện, cái dị hưởng này không phải đến từ kẻ địch, mà là phát ra từ trong phòng. Cái trứng lớn kia. Hổ Nữ?
Trong phòng không có đốt đèn, cửa sổ cũng đóng lại, vốn nên tối đen như mực, nhưng hiện tại lại có ánh sáng thăm thẳm, điều này là bởi vì quả trứng kia đang phát sáng. Trên vỏ trứng có từng đạo mạch văn, hiện tại giống như sống lại, không ngừng lóe lên. Hổ Nữ muốn ấp ra? Lăng Hàn có loại cảm giác cổ quái, rốt cuộc tiểu nha đầu này là chủng tộc gì. Không nghi ngờ chút nào, Hổ Nữ là sau khi ăn thần dược mới phát sinh biến hóa như thế. Từ điểm đó mà nói, Hổ Nữ hẳn là được lợi ích cực kỳ lớn, đây là một loại biến hóa tốt. Chỉ là có thể như hồ điệp, sâu lông đi vào, đi ra là một con bướm hay không? Đáp án chẳng mấy chốc sẽ công bố. Tách tách tách, vỏ trứng hiện ra từng vết rạn, bên trong truyền ra một tiếng tim đập mạnh mẽ. Hiển nhiên, trước đó Hổ Nữ nằm ở trạng thái như ngủ đông, theo thân thể hoàn thành thay đổi, rốt cục tỉnh lại. Nếu không, với khẩu vị của tiểu nha đầu này, mấy ngày không ăn không uống đã sớm tạo phản, đâu có thể nào bé ngoan nghỉ ngơi lâu như vậy. Oành! Oành! Oành! Tiếng tim đập như nổi trống, Lăng Hàn không khỏi biến sắc. Kiếp trước hắn đã gặp qua nhiều chủng tộc mạnh mẽ, mà tim đập có thể từ một loại ý nghĩa nào đó phản ứng ra sức sống mạnh mẽ. Từ điểm đó mà nói, Hổ Nữ đủ nằm ở hàng trước nhất. Lăng Hàn càng ngày càng hiếu kỳ, không khỏi suy đoán, sau khi tiểu nha đầu chạy ra, có thể nhiều thêm hai cái sừng, hoặc nhiều một đôi cánh hay không. Một đoàn tia sáng lấp lóe, xoay tròn trong vỏ trứng, mơ hồ có thể nhìn thấy một hình người nho nhỏ cuộn mình. "Thịt!" Trong một tiếng hô to, tiểu nhân kia giang tứ chi, đùng! Vỏ trứng chia năm xẻ bảy, hiện ra một tiểu nha đầu...