Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Giữa chốn phồn hoa của Hoàng Đô, Lăng Hàn tình cờ bắt gặp Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi, đôi bạn cũ mà hắn đã không gặp từ lâu. Chỉ thoáng suy nghĩ, Lăng Hàn liền hiểu ra mấu chốt: Chu gia lo lắng Lí Hạo sẽ bị vẻ xa hoa của kinh thành làm thay đổi, nên mới để Chu Tuyết Nghi theo cùng. Tuy nhiên, dường như tình cảm của đôi trẻ đã vượt qua mọi rào cản, đơm hoa kết trái một cách tự nhiên, khiến Lăng Hàn thầm gật đầu hài lòng, mừng cho họ.
Lí Hạo, với vẻ mặt có chút chột dạ, giải thích rằng sau khi vào học viện, hắn đã cố tìm Lăng Hàn nhưng không thành. Lăng Hàn cười trêu ghẹo, đoán rằng Lí Hạo đã dành hết thời gian cho Chu Tuyết Nghi, khiến Lí Hạo đỏ bừng mặt. Trước đây, tình cảm giữa họ chỉ mơ hồ, nhưng khi đến Hoàng Đô, xa rời quê hương, sự gắn bó càng thêm sâu sắc, khiến họ không thể rời xa nhau nửa bước. Chu Tuyết Nghi nhanh chóng làm nũng, giải vây cho Lí Hạo, và Lăng Hàn nhận ra sự bổ sung hoàn hảo giữa tính cách chất phác của Lí Hạo và sự linh hoạt của Chu Tuyết Nghi.
Đúng lúc ấy, một giọng nói khinh khỉnh vang lên từ phía sau. Khổng Văn Huy, đại thiếu gia Khổng gia, xuất hiện với nụ cười gằn khi nhận ra Lăng Hàn. Hắn vẫn ôm mối hận bị Lăng Hàn lừa mất một trăm lượng bạc, và giờ đây, cơ hội trả thù đã đến. Một nữ nhân trang điểm lộng lẫy nép vào lòng Khổng Văn Huy, hỏi về Lăng Hàn, và nhận được câu trả lời đầy khinh miệt: "Chỉ là một tên quỷ nghèo mà thôi."
Lí Hạo, trẻ tuổi nóng tính, không thể nhịn được lời lẽ sỉ nhục ấy, lập tức phản bác. Khổng Văn Huy nhìn lướt qua Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi, càng thêm khinh thường: "Các ngươi mới đến Hoàng Đô à? Nhìn bộ dạng nhà quê này, chắc chắn là từ nông thôn ra!" Hắn còn buông lời khiếm nhã về Chu Tuyết Nghi, rằng cô "có chút thú vị" nếu được "trang phục tử tế". Cơn giận bốc lên, Lí Hạo vung quyền tấn công Khổng Văn Huy. Nữ nhân yêu diễm bên cạnh Khổng Văn Huy ré lên kinh hãi, nhưng Khổng Văn Huy gạt cô ta sang một bên, nghênh đón cú đấm của Lí Hạo.
Cuộc chiến nổ ra. Lí Hạo ở Tụ Nguyên tầng bốn, trong khi Khổng Văn Huy là Tụ Nguyên tầng năm. Tuy nhiên, Khổng Văn Huy rõ ràng là kẻ được bồi đắp bằng tài nguyên, nền tảng võ đạo không vững chắc, sức chiến đấu chỉ ngang ngửa bốn tinh. Hai người đánh nhau dữ dội, bất phân thắng bại. Khổng Văn Huy cười cợt, vẫn không quên buông lời sỉ nhục Chu Tuyết Nghi, đề nghị Lí Hạo "cho mượn" người yêu để hắn "dạy dỗ", khiến Lí Hạo nổi cơn thịnh nộ, rút đao chém tới. Khổng Văn Huy cũng rút kiếm đáp trả.
Trong cơn cuồng nộ, Lí Hạo tung ra đao khí, như một con Nộ Long chém về phía Khổng Văn Huy. Khổng Văn Huy, kẻ chỉ biết dựa vào đan dược, làm sao chống đỡ nổi? Hắn hoảng hốt, chỉ sau vài chiêu đã bị đao khí rạch mấy vết thương, đau đớn la hét thảm thiết, vội vàng xin ngừng chiến. Lí Hạo thu đao, quát Khổng Văn Huy xin lỗi. Sắc mặt Khổng Văn Huy tái mét, nhưng hắn biết không thể đối đầu với Lí Hạo lúc này. Hắn định tạm thời nhún nhường, nhưng ánh mắt chợt lóe lên tia mừng rỡ khi thấy một người trẻ tuổi khác đang tiến đến – Đàm Vĩ, một công tử nhà quyền quý ở Hoàng Đô.
Đàm Vĩ ban đầu không nhận ra Khổng Văn Huy vì hắn quá thảm hại. Khi nhận ra, Đàm Vĩ không khỏi bật cười khi thấy đối thủ của Khổng Văn Huy chỉ là Tụ Nguyên tầng bốn. Khổng Văn Huy liền đổ lỗi cho Lí Hạo, tố cáo hắn "ỷ vào đao khí mà ngang ngược ở Hoàng Đô". Đàm Vĩ khinh thường nhìn Lí Hạo, nhận ra khí chất "nhà quê" của hắn. Mang trong mình sự kiêu hãnh của Hoàng Đô, Đàm Vĩ lập tức ra lệnh Lí Hạo quỳ xuống xin lỗi, tin rằng một kẻ không có bối cảnh sẽ không dám chống đối.
Lí Hạo cảm thấy áp lực lớn từ Đàm Vĩ, người có tu vi ít nhất cũng phải Tụ Nguyên hậu kỳ. Hắn cắn răng đáp: "Xin lỗi thì được, nhưng tuyệt đối không quỳ!" Đàm Vĩ lộ vẻ giận dữ, hắn đã mở lời mà Lí Hạo còn dám từ chối? Hắn không dám giết người, nhưng đánh trọng thương một kẻ nhà quê thì Đàm gia hoàn toàn có thể xử lý. "Đây là do ngươi tự chuốc lấy!" Đàm Vĩ hừ lạnh, khí tức Tụ Nguyên tầng chín cuồn cuộn áp xuống Lí Hạo. Lí Hạo cắn răng chống đỡ, gân xanh nổi đầy trán.
Khổng Văn Huy lúc này lại cười hắc hắc, buông lời sỉ nhục tột cùng: "Muốn không quỳ cũng được, để bạn gái ngươi cởi quần áo khiêu vũ, ta sẽ tha cho các ngươi." Chu Tuyết Nghi run rẩy, nỗi nhục nhã khiến nàng không nói nên lời.
Lúc này, Lăng Hàn mới lên tiếng, giọng nói lạnh lùng: "À, các ngươi thích xem múa thoát y đến vậy sao?" Đến giờ, hắn đã thực sự nổi giận. Bằng hữu của hắn, những người đã cùng hắn kề vai chiến đấu, bị sỉ nhục như vậy, Lăng Hàn tuyệt đối không thể bỏ qua. Hắn vẫn luôn là người bao che khuyết điểm, và trước đó chỉ đứng ngoài quan sát xem hai kẻ kia sẽ làm tới mức nào. Khổng Văn Huy vẫn không biết điều, cười cợt, chỉ muốn xem nữ nhân nhảy.
Lăng Hàn dùng ngữ khí bình tĩnh đến đáng sợ: "Vậy thì hai người các ngươi, ở đây khiêu vũ thoát y một canh giờ, chuyện này mới coi như xong." Đàm Vĩ và Khổng Văn Huy nhìn nhau, phá lên cười, cho rằng Lăng Hàn quá ngây thơ, vẫn nghĩ đây là cái xó xỉnh nhỏ của hắn. "Tiểu tử, ngươi thật ngây thơ!" Đàm Vĩ lắc đầu. Chu Tuyết Nghi và Lí Hạo lo lắng khuyên Lăng Hàn nên bỏ qua, vì Hoàng Đô nước quá sâu, không nên trêu chọc. Nhưng Khổng Văn Huy lại càng được đà, yêu cầu cả ba người họ cùng nhảy.
Lăng Hàn mỉm cười: "Đi đâu? Ta được người hẹn gặp mặt ở bên trong." Hắn chỉ tay vào Tích Hoa Các. Đàm Vĩ và Khổng Văn Huy lại càng chế giễu, cho rằng Lăng Hàn khoác lác, vì Tích Hoa Các không phải nơi ai cũng có thể vào. Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi cũng nghĩ Lăng Hàn đang nói mạnh miệng, nhưng không dám vạch trần. Khổng Văn Huy tiếp tục châm chọc, yêu cầu Lăng Hàn nhảy thoát y rồi về quê cày ruộng. Ánh mắt Lăng Hàn lạnh lẽo, hắn đã thật sự nổi giận.
Đúng lúc ấy, một giọng nói ôn nhu nhưng đầy uy lực vang lên: "Ồ, sao Hàn thiếu còn đứng bên ngoài?" Một mỹ nữ tóc đỏ, vóc dáng nóng bỏng, yêu diễm mê người bước ra từ Tích Hoa Các. Chính là Tử Yên, người luôn theo Tam hoàng tử. Khổng Văn Huy không biết thân phận nàng, buông lời trêu ghẹo: "Mỹ nữ, ngủ một đêm bao nhiêu tiền? Song Long nhất Phượng thì sao, tiền không thành vấn đề!" Sát khí từ Tử Yên bùng lên. Đàm Vĩ sợ hãi, vội vàng tát Khổng Văn Huy một cái trời giáng, rồi cung kính chào Tử Yên.
Tử Yên không thèm để ý, chỉ nhìn Lăng Hàn, mỉm cười: "Hàn thiếu, ngươi có xung đột với hai người này sao?" Đàm Vĩ lúc này mới rụng rời tay chân, nhận ra Lăng Hàn có lai lịch cực kỳ lớn. Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi cũng kinh ngạc tột độ. Lăng Hàn chỉ mới đến Hoàng Đô vài ngày mà đã được người phụ tá của Tam hoàng tử cung kính như vậy? Lăng Hàn lạnh nhạt đáp: "Hai người này nhục nhã bằng hữu của ta." Khuôn mặt Tử Yên lập tức lạnh lẽo, khí tức Dũng Tuyền Cảnh bùng phát, ép hai kẻ kia sợ hãi run rẩy. "Còn không xin lỗi Hàn thiếu và bằng hữu của hắn?"
Đàm Vĩ lập tức cúi đầu xin lỗi. Khổng Văn Huy dù khó chịu nhưng cũng không dám cứng rắn, cúi đầu nhận sai. "Cút!" Tử Yên quát. Hai kẻ kia mừng rỡ, toan chạy trốn. "Ai cho các ngươi đi?" Lăng Hàn lên tiếng. Tử Yên thoáng lộ vẻ không vui, cho rằng Lăng Hàn đang cố tình làm khó nàng. Đàm Vĩ và Khổng Văn Huy nhận ra điều đó, cố gắng tỏ ra cung kính với Đàm Vĩ, đồng thời châm chọc Lăng Hàn.
"Vừa nãy ta đã nói rồi, hai người các ngươi ở đây khiêu vũ thoát y một canh giờ, việc này mới coi như xong." Lăng Hàn kiên quyết. Khổng Văn Huy vội vàng dùng phép khích tướng: "Hàn thiếu, sĩ khả sát bất khả nhục!" Hắn cố tình làm ra vẻ bị oan ức, khiến Tử Yên càng thêm khó chịu. "Hàn thiếu, cái này có phải hơi quá không? Không bằng để bọn họ chuẩn bị một ít tạ lễ, ngày mai đến nhà xin lỗi?" Tử Yên đề nghị. Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi cũng khuyên Lăng Hàn bỏ qua.
Nhưng Lăng Hàn không hề lay chuyển: "Không cần phiền toái như vậy, ngày hôm nay khiêu vũ thoát y ở đây, ân oán liền thanh toán." Khổng Văn Huy cả gan quát: "Ngươi không nên quá mức, ta cũng không tin ngươi dám giết người!" Lăng Hàn cười nhạt: "Luật pháp Đế quốc còn đó, ai dám không tuân? Có điều, hai người các ngươi chỉ là tiểu nhân vật mà thôi, các ngươi ngoan ngoãn khiêu vũ mới là lựa chọn tốt nhất, bằng không ta sẽ lột sạch y phục của các ngươi, treo ở đầu phố ba ngày ba đêm."
"Hàn thiếu!" Tử Yên không nhịn được xen vào, trên mặt thoáng hiện hàn khí. "Làm sao, ngươi có ý kiến?" Lăng Hàn nhìn nàng. "Ha ha ha ha, làm sao có khả năng!" Một tiếng cười dài vang lên, Tam hoàng tử bước ra. "Hai người này lại dám làm lỡ tiểu Vương và Lăng huynh hội ngộ, không nghiêm trị một phen sao được!"
Đàm Vĩ và Khổng Văn Huy kinh hãi tột độ khi thấy Tam hoàng tử. Tử Yên lập tức lui về sau, đứng như một cái bóng. "Các ngươi cũng nghe được Lăng Hàn nói rồi đấy, liền nhảy ở ngay đây đi!" Tam hoàng tử nói, giọng nói đầy uy nghiêm. Đàm Vĩ và Khổng Văn Huy giãy giụa, nhưng cuối cùng không dám kháng mệnh, đầy khuất nhục cởi quần áo. Tam hoàng tử mời Lăng Hàn vào trong, Lăng Hàn cũng mời Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi cùng vào. Cả hai đều xúc động, không ngờ Lăng Hàn lại có thể làm khách quý của Tam hoàng tử.
Trong Tích Hoa Các, Lăng Hàn nhanh chóng quên đi hai kẻ Khổng Văn Huy và Đàm Vĩ. Tam hoàng tử bao trọn một biệt viện, nơi đã có rất nhiều khách quý. Tam hoàng tử giới thiệu Lăng Hàn là "bạn vong niên của Phó Nguyên Thắng Phó đại sư, cùng Ngô Tùng Lâm Ngô đại sư cũng có quan hệ tâm đầu ý hợp!" Mọi người đều kinh ngạc, nhận ra tầm quan trọng của Lăng Hàn trong cuộc tranh giành ngôi vị hoàng đế. Với sự ủng hộ của hai vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, vị thế của Tam hoàng tử càng được củng cố.
Lăng Hàn trở thành tâm điểm, được mọi người ra sức lấy lòng. Hắn không quá để tâm, chỉ thỉnh thoảng nói chuyện với Tam hoàng tử, Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi, phần lớn thời gian là thưởng thức đồ ăn. Đối với sự ngạo mạn này, không ai thấy lạ, vì Đan sư vốn dĩ kiêu ngạo như vậy. Mọi người không tiện tiếp cận Lăng Hàn, liền chuyển sang Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi, ân cần mời mọc, khiến hai người họ vừa bất ngờ vừa cảm kích Lăng Hàn.
Tam hoàng tử thấy Lăng Hàn chỉ uống rượu dùng bữa, không như những người khác, liền hỏi: "Lăng huynh, ngươi không hài lòng hai vị mỹ nhân này sao?" Hai thị nữ bên cạnh Lăng Hàn liền lộ vẻ ai oán quyến rũ. Tam hoàng tử đột nhiên đề nghị: "Nếu Lăng huynh chê các nàng không đủ ôn nhu, không bằng để Tử Yên bồi ngươi." Tử Yên run rẩy, trong mắt hiện lên vẻ ai oán, nhận ra mình chỉ là một quân cờ trong mắt Tam hoàng tử.
"Tử Yên cô nương có bằng lòng hay không?" Lăng Hàn hỏi. Tử Yên run rẩy đáp: "Tử Yên đồng ý." Nhưng Lăng Hàn lắc đầu: "Quân tử không đoạt cái người thích, Tử Yên cô nương là người của Tam hoàng tử, nên cứ bồi tiếp Tam hoàng tử đi!" Tử Yên lộ vẻ cảm kích, nhưng đối với Tam hoàng tử, nàng lại có cái nhìn khác, mờ mịt về tương lai của mình.
Đúng lúc ấy, một giọng nói trong trẻo nhưng đầy khí phách vang lên từ bên ngoài: "Ha ha ha ha, Tam hoàng tử, tại hạ cố ý đến chậm, có thể đi vào tụ họp hay không?" Tam hoàng tử biến sắc, thốt lên: "Phong Viêm!"
Lăng Hàn đã nghe tên Phong Viêm rất nhiều lần, từ Thất Phong Sơn cho đến Hổ Dương Học Viện, nơi hắn được ca tụng là thiên tài có thể áp đảo cả Thích Vĩnh Dạ. Giờ đây, hắn mới biết Phong Viêm có thể xếp thứ mười trong các đệ tử chân truyền, thậm chí có thể khiêu chiến tam đại đệ tử nòng cốt. Ngày hôm nay, họ sẽ đối mặt.
Một bóng người phóng vào biệt viện, hiện ra một nam tử vóc dáng thon dài, mày kiếm mắt sáng, tóc đen dày đặc, cả người như được bao phủ bởi thần quang, tỏa ra hào quang nhàn nhạt khiến người ta phải e sợ. Lăng Hàn căng thẳng, Dũng Tuyền tầng bảy! Hắn nhớ rõ cuối năm ngoái Phong Viêm chỉ mới Dũng Tuyền tầng ba, vậy mà chỉ hai tháng đã tăng bốn cảnh giới nhỏ, còn kinh người hơn cả hắn! Kẻ này chắc chắn đã gặp phải vận may lớn nào đó.
Tam hoàng tử đứng dậy, chắp tay chào Phong Viêm. Phong Viêm cũng chắp tay đáp lễ, rồi ánh mắt lướt qua mọi người, dừng lại trên Lăng Hàn. "Hôm nay mạo muội đến đây, một là vì bái kiến Tam hoàng tử. Thứ hai, nghe nói một tiểu nhân nào đó hãm hại đệ đệ của ta, hại hắn suýt chút nữa bị đuổi ra học viện cũng ở nơi đây."
Trong lòng Tam hoàng tử dâng lên cơn tức giận. Phong Viêm rõ ràng là đến gây sự ngay trong tiệc của hắn. Tam hoàng tử quyết định đứng về phía Lăng Hàn, nói: "Phong huynh, chuyện này lúc trước ta cũng ở hiện trường, có thể bảo đảm đúng là lệnh đệ muốn hãm hại Lăng huynh." Lăng Hàn thì nhíu mày, Phong Viêm nói "suýt chút nữa bị đuổi ra học viện", chẳng lẽ Phong Lạc vẫn còn ở học viện?
"Hừ, học viện đã điều tra rõ, này đều là trách nhiệm của Vi Hà Nhạc, là hắn trộm huy chương của ta cho Phong Lạc mượn. Mà ta hoài nghi, Vi Hà Nhạc và Lăng Hàn có cấu kết, cố ý hãm hại đệ đệ ta." Phong Viêm uy nghiêm đáng sợ nói.
Tất cả đều là Phong Lạc bày ra, vậy mà qua miệng Phong Viêm lại thành người bị hại? Trắng đen bị đảo lộn! Nhưng Lăng Hàn không hề tức giận. Hắn chỉ không hiểu, Phong Viêm rõ ràng chỉ là Dũng Tuyền tầng bảy, sao có thể không sợ hãi như vậy? Tam hoàng tử cũng không ngờ Phong Viêm dám đối nghịch với mình. Hắn hít một hơi thật sâu, nén giận, lạnh nhạt nói: "Ngươi hơi quá rồi!"
"Tam hoàng tử không muốn giao người sao?" Phong Viêm lộ ra nụ cười trào phúng. "Lẽ nào ngươi còn dám động thủ ở trước mặt ta sao?" Tam hoàng tử lạnh giọng nói, hắn đã thật sự nổi giận. "Tập nã kẻ ác, người người có trách nhiệm, Tam hoàng tử sẽ không bao che chứ?" Phong Viêm tiến lên, hoàn toàn không sợ Tam hoàng tử.
"Làm càn!" Tử Yên nhảy ra, hai tay vung lên, mỗi tay một thanh chủy thủ, chém về Phong Viêm. Lam quang bay múa, hình thành kiếm ảnh đầy trời. "Trò mèo!" Phong Viêm hừ lạnh, đấm ra một quyền. Cú đấm mạnh mẽ như núi cao trấn áp. Khuôn mặt Tử Yên trắng bệch, tóc đen tán loạn, như nằm trong cơn lốc. Cú đấm còn chưa chạm tới, Tử Yên đã bị một luồng sức mạnh khổng lồ chấn bay ra ngoài, máu tươi phun ra giữa không trung.
Tất cả mọi người ngơ ngác. Phong Viêm lại dám ra tay hại người? Hắn điên rồi sao? "Phế vật!" Tam hoàng tử khẽ hừ một tiếng. Hắn đã nổi nóng, giờ lại thấy thuộc hạ bị đánh bay, không kìm được mà thốt ra hai từ đó. Tử Yên như bị đòn nặng nề, thân thể run rẩy, lại phun ra một ngụm máu nữa.
Nhưng Phong Viêm chỉ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, điềm nhiên nói: "Lá gan của ngươi rất lớn!"