Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 31

Chương 31: Linh Căn Thức Tỉnh, Hoàng Thành Gió Nổi

Cập nhật: 25/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 151 đến 155 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa sâu sắc sự kinh ngạc của Lăng Hàn trước bí ẩn linh căn của Hổ Nữu, một hiện tượng vượt xa mọi hiểu biết của anh. Bi kịch của nhân vật chính không chỉ nằm ở những âm mưu hãm hại từ Phong Viêm mà còn ở việc phải đối mặt với những thế lực siêu nhiên khó lường. Tác giả khéo léo lồng ghép sự phát triển sức mạnh của Lăng Hàn và Hổ Nữu, đồng thời thể hiện sự kiên định của anh trước những lời đồn thổi ác ý. Sự kiện này hé lộ những tầng lớp quyền lực và bí mật sâu xa hơn cả Phàm Giới, đẩy câu chuyện vào một quỹ đạo đầy kịch tính.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Tiểu cô nương Hổ Nữu, sau những ngày vắng bóng, cuối cùng cũng trở về với mùi thịt quen thuộc. Vừa nhìn thấy Lăng Hàn, nàng như một con mèo con vồ vập, lao thẳng vào lòng anh, dụi dụi cái đầu nhỏ. Lăng Hàn ngạc nhiên, kiểm tra từ trên xuống dưới, không thấy sừng hay cánh, cũng chẳng có chút biến hóa nào đáng kể. Điều này khiến anh khó hiểu, bởi bản thân anh sau khi dùng thần dược đã lột xác hoàn toàn. Chẳng lẽ Hổ Nữu ăn uống mà không có tác dụng? Không, anh tự nhủ, chắc chắn có những biến đổi sâu sắc mà mắt thường không thể thấy.

Đột nhiên, Hổ Nữu nhăn mũi, đôi mắt nhỏ ánh lên hung quang. Nàng bật khỏi lòng Lăng Hàn, khôi phục dáng vẻ hoang dã, bốn chi bật lực, lao vút đi. Lăng Hàn chợt nhận ra, nàng đã ngửi thấy khí tức của hai tỷ muội nhà họ Liễu. Bản năng dã thú của Hổ Nữu, với khứu giác nhạy bén và ý thức lãnh địa mạnh mẽ, đã bị kích hoạt khi có "kẻ lạ" xâm nhập. Anh vội vàng đuổi theo. Hổ Nữu chỉ vài bước đã đến phòng mình, không chút do dự đâm sầm vào. Cánh cửa đổ sập, nàng nhảy vào như một con hổ con, nhe răng, hai tay hóa thành móng vuốt sắc bén, sẵn sàng tấn công.

Bên trong, Liễu Như Nhi, sau đêm tắm rửa bị Lăng Hàn nhìn thấy, vẫn còn bàng hoàng, tim đập thình thịch, mặt đỏ bừng. Nghe tiếng động lớn, nàng lập tức nghĩ Lăng Hàn sắc tâm nổi dậy, xông vào cưỡng bức. Nàng bật dậy, vung chưởng bổ tới. Một chưởng này tuy sức mạnh đã suy yếu nhiều, nhưng vẫn đủ để chấn bay Hổ Nữu. Tuy nhiên, nàng nhanh chóng nhận ra "kẻ tấn công" không phải Lăng Hàn mà là một tiểu cô nương. Đúng lúc đó, Lăng Hàn vọt vào, kịp thời đỡ lấy Hổ Nữu đang bị đánh văng.

"Đồ lưu manh!" Liễu Như Nhi thấy Lăng Hàn liền mắng. Tiếng ồn ào cũng đánh thức Liễu Phong Nhi, nàng nhìn quanh với vẻ bối rối. Hổ Nữu vùng vẫy trong lòng Lăng Hàn, gầm gừ đòi "giết! giết!". Lăng Hàn trấn an, giải thích rằng đây chỉ là hiểu lầm. Căn phòng này vốn là của Hổ Nữu, và việc hai tỷ muội chiếm chỗ đã khiến nàng nổi giận. Dù hai tỷ muội Liễu gia thấy vẻ hung dữ của Hổ Nữu không khỏi rùng mình, nhưng cũng đành chấp nhận lời giải thích của Lăng Hàn. Anh cười xòa, xin lỗi vì đã làm phiền và lui ra, để lại cánh cửa đã bị Hổ Nữu phá tan tành.

Trở về phòng, Lăng Hàn đặt Hổ Nữu lên giường, dặn dò nàng không được tấn công hai cô gái kia vì họ là "bạn bè tạm thời". Hổ Nữu bĩu môi không vui, nàng ghét có kẻ khác trong lãnh địa của mình, nhưng rồi nhanh chóng quên đi, lại sà vào lòng Lăng Hàn đòi "ôm một cái!". Lăng Hàn cười lớn, một lần nữa kiểm tra Hổ Nữu nhưng vẫn không thấy điểm bất thường, khiến anh càng thêm khó hiểu. Anh chợt nhớ lại đòn tấn công của Liễu Như Nhi không hề làm Hổ Nữu tổn thương, chứng tỏ thể phách nàng đã được cường hóa đáng kể.

Khi trời dần sáng, Lăng Hàn quyết định không ngủ nữa mà ngồi xuống tu luyện Ngũ Hành Thiên Cực Công. Linh Căn Thần Cấp của anh rung động, hút linh khí như cá kình nuốt nước. Tốc độ hấp thu linh khí giờ đây còn nhanh hơn nhờ kinh mạch được tinh lọc sau khi dùng thần dược. Anh còn dùng thêm một viên Cổ Thanh Đan để đẩy nhanh tiến độ.

Hổ Nữu nhìn một lúc rồi cũng chán, bắt chước Lăng Hàn ngồi xếp bằng. Ngay lập tức, Lăng Hàn cảm thấy bất thường. Một vòng xoáy linh khí khác xuất hiện bên cạnh, tranh giành linh khí với anh, làm chậm tốc độ tu luyện của mình. Anh mở mắt, thấy Hổ Nữu đang ngồi nghiêm trang, vẻ mặt nhỏ bé nhưng đầy trang trọng. Dù đã dự đoán, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn khiến anh kinh ngạc tột độ: Hổ Nữu đã thức tỉnh linh căn, chính thức bước vào con đường tu luyện!

Điều này thật khó tin. Hổ Nữu còn nhỏ tuổi đến vậy mà đã thức tỉnh linh căn, sớm hơn người thường đến bảy, tám năm. Hơn nữa, cường độ hấp thu linh khí cho thấy linh căn của nàng chắc chắn là Thần cấp, sánh ngang với anh. Lăng Hàn tự hỏi, linh căn Ngũ hành của anh đã đứng đầu trong Thần cấp, vậy linh căn của Hổ Nữu là gì? Anh tập trung thần thức vào mắt, vận dụng chút linh hồn kiếp trước nhìn vào đan điền của Hổ Nữu.

Một cơn đau nhói ở mắt khiến Lăng Hàn vội quay đầu, đưa tay quệt ngang, thấy máu dính trên tay. Nhưng anh không bận tâm vết thương, mà là hình ảnh vừa thấy. Trong đan điền Hổ Nữu, linh căn kia... lại là một người đang ngủ! Một mỹ nhân tuyệt sắc, dù nhắm mắt vẫn đẹp đến kinh tâm động phách, khiến Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền cũng phải lu mờ. Điều kinh hoàng hơn, khi Lăng Hàn nhìn kỹ, mỹ nhân đó đột nhiên mở mắt, một luồng sát ý đáng sợ chém thẳng vào thần thức anh. Nếu không có Hắc Tháp kịp thời rung động, anh e rằng đã không chỉ chảy máu mắt mà thần thức đã bị hủy diệt.

Lăng Hàn hiểu rằng, thần dược đã kích hoạt một "năng lực" nào đó trong Hổ Nữu, hoặc làm nàng thức tỉnh sớm hơn dự kiến. Nhưng linh căn trong cơ thể nàng, mỹ nhân tuyệt sắc kia, lại toát ra cảm giác mạnh mẽ hơn cả Thiên Nhân Cảnh rất nhiều, vượt xa cả Kiếm Đế hay Thiên Phượng thần nữ kiếp trước của anh. Đây chắc chắn không phải sức mạnh của Phàm Giới. Anh tự hỏi, liệu mỹ nhân kia có phải là một loại Bảo khí vô thượng nào đó hóa thành hình người, giống như Hắc Tháp trong cơ thể anh? Thế giới này quả thực quá quái dị.

Hổ Nữu chẳng có kiên nhẫn tu luyện, một lát sau đã dừng lại. Thấy Lăng Hàn nhìn mình, nàng cười tươi, rồi nhào vào lòng anh, xoa bụng nhỏ đòi ăn. Lăng Hàn nhận ra, nàng đã mấy ngày chưa ăn. Anh hứa sẽ nấu cơm nếu nàng chịu khó tu luyện. Hổ Nữu bĩu môi, nàng không thích tu luyện, quá nhàm chán. Lăng Hàn đi vào bếp, đoán rằng sau khi lột xác, khẩu vị của nàng sẽ tăng lên. Anh đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khẩu vị của Hổ Nữu quả thực tăng vọt, gấp đôi bình thường, khiến anh giật mình. "May mà giờ mình có tiền, lại còn chiếm được lợi từ Tam hoàng tử, nếu không sao nuôi nổi nha đầu này," anh thầm nghĩ.

Đến giữa trưa, tỷ muội Liễu gia cũng đến nhà bếp. Nhìn thấy Hổ Nữu đang ăn, các nàng giật mình, khuôn mặt co giật. Hổ Nữu lập tức thể hiện bản năng bảo vệ thức ăn, mắt trừng trừng nhìn hai người, cổ họng gầm gừ, sẵn sàng tấn công nếu dám động vào. "Đồ lưu manh, ngươi quả nhiên là tên biến thái!" Liễu Như Nhi thốt lên, hoa dung thất sắc. Nàng nghĩ một thiếu niên lại nuôi một tiểu cô nương trong phòng là có vấn đề. "Ta không phải biến thái, chỉ là người xấu," Lăng Hàn sửa lại lời. Liễu Như Nhi vẫy tay gọi Hổ Nữu, nhưng hành động đó lại bị Hổ Nữu coi là khiêu khích. Hổ Nữu nhảy lên bàn, thủ thế. Lăng Hàn đành xách nàng xuống, nhét miếng thịt vào miệng nàng để nàng tiếp tục ăn.

"Ngươi nói ai không có kiến thức?" Liễu Như Nhi bất bình. Lăng Hàn chỉ cười, bảo các nàng đã ở đây vài ngày, có lẽ nên trả tiền thuê. Anh giơ một ngón tay, nói giá hữu nghị. Liễu Như Nhi đoán là "một triệu lượng?", rồi lại hừ một tiếng. "Thành giao! Nhưng nếu ngươi thu tiền của chúng ta, chúng ta chính là cố chủ, có quyền yêu cầu ngươi làm việc!" Lăng Hàn lắc đầu, "Một triệu lượng ư? Nếu ta giao hai ngươi ra, các ngươi sẽ mất mạng. Đây là giá bán mình, ngươi thấy một triệu lượng có hợp lý không?" Liễu Như Nhi tức giận, "Bán mình? Ngươi mới bán mình!" rồi hỏi "Vậy ngươi muốn bao nhiêu, mười triệu lượng?" Nàng cũng giật mình với con số đó. "Sai rồi, như hoa như ngọc như các ngươi, sao cũng phải một trăm triệu lượng chứ? Đừng khiêm tốn, không thì ta sẽ đưa các ngươi đến Tích Hoa Các. Hai mỹ nữ Dũng Tuyền Cảnh tiếp khách, làm ăn sẽ nóng bỏng đến mức nào?" Lăng Hàn nói một cách thản nhiên. Liễu Như Nhi cứng họng, không biết nên làm sao.

Liễu Phong Nhi mỉm cười, nói: "Lăng huynh, ngươi đừng bắt nạt tiểu muội." Liễu Như Nhi chợt hiểu ra, "Tốt a, lưu manh, ngươi cố ý giở trò!" "Ngốc nữu," Lăng Hàn lắc đầu. "Muốn ở đây thì phải tuân thủ quy tắc của ta. Cứ tự tiện không gõ cửa mà vào mới gọi là lưu manh." Liễu Như Nhi đỏ mặt, biết anh đang nói chuyện đêm qua mình nhìn thấy anh tắm. Nàng bĩu môi, ai mà ngờ lại có người tắm trong bếp chứ. Nghĩ vậy, nàng lại nở nụ cười quái dị. "Sau này, ba bữa một ngày giao cho các ngươi," Lăng Hàn nói.

Anh muốn Hổ Nữu tu luyện, tránh xung đột với hai cô gái, nên cũng đi ra ngoài một chỗ xa hơn để tu luyện, tránh tranh giành linh khí với nàng. Sau gần nửa ngày tu luyện, Lăng Hàn mỉm cười hài lòng. Giờ đây anh chỉ mất năm, sáu ngày để tăng một cảnh giới nhỏ, chẳng mấy chốc sẽ cho Phong Viêm một bất ngờ lớn.

Đến trưa, Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền mang đến một tin tức quan trọng. Sáng sớm, Cấm Vệ Quân đã đến học viện bắt Phong Viêm, nhưng hắn lại phản kháng. Sự việc lớn chuyện đến mức kinh động Liên Quang Tổ, ông ta đã ra mặt che chở Phong Viêm, đuổi Cấm Vệ Quân ra khỏi học viện. Lăng Hàn ngạc nhiên, Phong Viêm dám chống đối Hoàng thất, và Liên Quang Tổ lại che chở hắn, điều này thật khó tin. Mọi người bắt đầu đồn đoán, liệu Phong Viêm có phải con riêng của Liên Quang Tổ?

Sau đó, Phong Lạc còn phát ra "Thu Thập Lệnh", kêu gọi mọi người cung cấp chứng cứ làm điều xằng bậy của Lăng Hàn, hứa hẹn sẽ có thưởng. Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền không biết chuyện đêm qua, vừa khó hiểu vừa uất ức. "Chẳng lẽ Phong Lạc này là con gián, rõ ràng là phế vật mà vẫn nhảy nhót tưng bừng," Lăng Hàn nói. "Đó là vì Phong Viêm," Lưu Vũ Đồng xác nhận. "Rốt cuộc tên này ôm vào bắp đùi của ai mà lại khiến lão già kia phải che chở đến thế?" Lăng Hàn thắc mắc. "Dù là con riêng cũng không thể sủng ái như vậy."

Lý Tư Thiền nói Phong Lạc làm vậy chỉ để bôi nhọ danh tiếng Lăng Hàn. Lăng Hàn xoa mũi, "Xem ra, Phong Viêm vẫn rất để mắt ta, không chỉ muốn giết ta mà còn muốn ta thân bại danh liệt." Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền lo lắng, bởi có Liên Quang Tổ che chở, Phong Viêm có thể hoành hành ngang ngược. Lăng Hàn tin rằng chỗ dựa của Phong Viêm không nằm trong Vũ Quốc, có thể là một cường giả Sinh Hoa Cảnh trở lên.

Lăng Hàn vuốt cằm, suy nghĩ có nên đi chứng nhận Đan sư Địa Cấp hay không. Tuy nhiên, Vũ Quốc chỉ có thể chứng nhận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm. Anh thầm nhủ, "Tạm thời Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm là đủ rồi, tin rằng Sinh Hoa Cảnh cũng phải nể mặt vài phần." Anh thở dài, "Kiếp này, tuy ta không muốn đặt trọng tâm vào đan đạo, nhưng ai bảo ta quá phong cách, mới Tụ Nguyên Cảnh đã chọc phải phiền toái lớn như vậy." Anh không hề nao núng, coi Phong Viêm chỉ là chướng ngại nhỏ trên con đường trưởng thành.

Lý Tư Thiền tức giận muốn mời sư phụ ra mặt để khai trừ Phong Lạc, nhưng Lăng Hàn ngăn lại, muốn xem huynh đệ nhà họ Phong còn bày trò gì. Anh còn muốn xử lý Ngô Ba và Trần Vân Tường. Lăng Hàn hỏi Lưu Vũ Đồng về việc kinh doanh của Trần gia. "Trang phục," nàng đáp. "Ngươi giúp ta làm một chuyện, ở cạnh tất cả cửa hàng của Trần gia, đều mở một tiệm may, bán với giá thấp hơn một thành." Lăng Hàn đưa ngân phiếu cho nàng. Lưu Vũ Đồng hiểu ý Lăng Hàn muốn đánh vào kinh tế Trần gia, nhưng lo lắng về chi phí. Lăng Hàn cười nói, "Yên tâm, tiền không phải vấn đề."

Lúc này, tỷ muội Liễu Phong Nhi sóng vai đi ra, bốn đại mỹ nhân tụ họp dưới một mái nhà, khiến gian nhà sáng bừng. Các nàng líu lo trò chuyện, Lăng Hàn thấy tẻ nhạt nên đi ra ngoài. Hổ Nữu không biết từ đâu nhảy ra, bám vào người anh như một con khỉ, đòi "Chơi! Chơi!". Lăng Hàn cười ha ha, "Được, đi chơi." Anh vừa đến cửa, một thanh niên trẻ bước tới, cung kính cúi đầu: "Chu Vô Cửu bái kiến chủ nhân!"

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!