Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 298

Chương 298: Sóng Gió Hoàng Đô

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1486 đến 1490 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một màn đối đầu đầy kịch tính, nơi sự ngạo mạn của kẻ dựa hơi quyền thế chạm trán với sức mạnh ẩn giấu của một thiên tài. Bi kịch của Hướng Thừa Duẫn bắt đầu từ việc đánh giá thấp Lăng Hàn, biến một ân tình cũ thành mối thù không thể hóa giải. Tác giả khéo léo lồng ghép diễn biến tâm lý từ khinh thường đến hoảng sợ, đỉnh điểm là sự xuất hiện của các đại năng Tinh Thần Cảnh, đẩy mâu thuẫn lên một tầm cao mới. Cảm xúc phẫn nộ, kinh ngạc và tiếc nuối đan xen, vẽ nên bức tranh hỗn loạn của quyền lực và ân oán.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong thế giới của những kẻ mạnh, Hướng Thừa Duẫn từng là một cái tên không hề nhỏ, đặc biệt khi hắn được gả vào Lỗ gia – một gia tộc có lão tổ Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, đồng thời là minh châu xinh đẹp không thua kém Lệ Vi Vi. Cuộc hôn nhân này không chỉ mang lại lợi ích to lớn cho Hướng Thừa Duẫn mà còn giúp Lỗ gia kết nối với Tả Tướng quyền lực. Giờ đây, hắn kiêu ngạo đến mức tưởng chừng không ai có thể động đến, ngoại trừ Hữu Tướng hay bảy đại tướng. Ngay cả một lão tổ Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn cũng phải chịu sự ngang ngược của hắn.

Và rồi, một sự việc nhỏ nhặt xảy ra tại tửu lâu. Khi một người tâm phúc của Tả Tướng đến uống rượu, lại phải chờ đợi phòng khách, Hướng Thừa Duẫn cảm thấy mất mặt. Hắn mặc kệ sự tức giận của Lỗ Hữu Tinh, kẻ đang khó chịu vì một cây nhân sâm vô lại. Lão nhân sâm kia, với câu nói "Đại gia ngươi!" đầy thách thức, đã chọc giận Lỗ Hữu Tinh đến mức hắn muốn hầm nó thành canh. Lão nhân sâm, vốn có linh trí và dược hiệu vượt trội, nhảy lên vai Đinh Bình, hô lớn: "Đinh tiểu tử, tiến lên cho Sâm gia!" Nó biết rõ trong số các đệ tử của Lăng Hàn, Đinh Bình là người mạnh nhất.

Đinh Bình, với tính cách trầm ổn, không nóng nảy như Cửu Yêu hay kiêu ngạo như Giang Dược Phong, bình tĩnh đáp lại: "Chúng ta còn muốn ăn cơm, các ngươi đi ra ngoài đi, ăn xong, chúng ta tự nhiên sẽ đi." Lời nói đúng mực, hợp lý, nhưng Lỗ Hữu Tinh lại giận dữ, cảm thấy Đinh Bình quá "gan béo". Hắn nhận ra nhóm người Đinh Bình không hề yếu, thậm chí cảnh giới còn cao hơn mình, nên hắn vội vàng lôi kéo Hướng Thừa Duẫn ra làm lá chắn: "Lẽ nào các ngươi chưa từng nghe nói thân phận của Hướng ca? Hắn là người tâm phúc bên cạnh Tả Tướng đại nhân!"

Hướng Thừa Duẫn ưỡn ngực, ánh mắt dừng lại trên Thiên Phượng Thần Nữ, lộ rõ vẻ kinh diễm. Trong Hoàng Đô, chỉ có nữ hoàng mới đẹp hơn nàng, và Thủy Nhạn Ngọc trước đây có thể sánh ngang, nhưng giờ đã mất tích. Lòng tự tin của hắn bành trướng, tà niệm dấy lên. Lăng Hàn không thể giả vờ không biết, lên tiếng: "Hóa ra là Hướng huynh." Dù thực lực hiện tại của Lăng Hàn đã đạt đến Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, đủ để đứng ngang hàng với Tả Tướng, thậm chí hơn, nhưng hắn vẫn nhớ ân tình cũ khi Hướng Thừa Duẫn từng giúp đỡ hắn.

Hướng Thừa Duẫn, khi nghe thấy giọng nói quen thuộc, con ngươi trợn trừng: "Lăng… Lăng Hàn!" Trong Hoàng Đô, Lăng Hàn là một huyền thoại, hai lần được nữ hoàng hạ chỉ, từng khiến bao nhiêu nam nhân ghen tỵ vì Thủy Nhạn Ngọc, và dám đối đầu với Triệu Luân cùng bảy đại tướng. Nhưng sau đó, Lăng Hàn biến mất bí ẩn. Hướng Thừa Duẫn từng là người ghen tỵ với Lăng Hàn, và dưới sự ảnh hưởng của Tả Tướng, mối quan hệ của họ dần xa cách. Giờ đây, Lăng Hàn xuất hiện trở lại, nhưng Hướng Thừa Duẫn vẫn kiêu ngạo, cho rằng Lăng Hàn chỉ là một thiên tài đã qua thời. Hắn lại nhìn Thiên Phượng Thần Nữ, lòng đầy khó chịu vì duyên nữ nhân của Lăng Hàn quá tốt.

Lăng Hàn cười nhạt: "Nếu là Hướng huynh, vậy chúng ta nhường đi." Các đệ tử như Phong Phá Vân đều ngạc nhiên, nhưng vẫn tôn trọng quyết định của sư phụ. Lăng Hàn nhường không phải vì kính nể Hướng Thừa Duẫn hay Tả Tướng, mà là để trả ân tình cũ. Một ân tình lớn đến mức một Tinh Thần Cảnh phải nhường phòng khách. Từ giây phút Lăng Hàn đứng dậy, ân tình giữa hai người cũng chấm dứt. Hướng Thừa Duẫn lại đố kỵ, hắn nghĩ những người mạnh mẽ bên cạnh Lăng Hàn nhường là vì sợ thân phận "tiểu Tả Tướng" của hắn. Tà niệm càng thêm bành trướng, hắn nói: "Vị cô nương này không tệ, lưu lại cùng uống chén rượu đi!"

Lời vừa dứt, sắc mặt Trần Thụy Tĩnh và các đệ tử khác biến đổi kịch liệt. Dám sỉ nhục sư nương của họ? Đinh Bình và Cửu Yêu lập tức đằng đằng sát khí, dù họ không kính nể Thiên Phượng Thần Nữ như bốn người Trần Thụy Tĩnh, nhưng sỉ nhục sư nương chính là sỉ nhục sư phụ, không thể không tức giận. Tuy nhiên, tất cả đều chờ Lăng Hàn quyết định. Lỗ Hữu Tinh vẫn còn lớn tiếng quát Thiên Phượng Thần Nữ, cho rằng được Hướng ca giữ lại là phúc khí.

Ánh mắt Lăng Hàn lạnh lẽo, "đùng" một tiếng, vung tay đánh Lỗ Hữu Tinh bay ra ngoài. Hắn đâm sầm vào bức tường, tạo thành một lỗ thủng hình người, rồi ngã sõng soài trên đường phố. "Lăng Hàn, ngươi thật to gan, ở Hoàng Đô cũng dám ra tay hại người!" Hướng Thừa Duẫn toát mồ hôi lạnh, chợt nhớ lại sự gan dạ của Lăng Hàn khi xưa, dám đắc tội con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân. So với việc đó, người tâm phúc của Tả Tướng có là gì?

"Cho ngươi mặt, lại không biết đủ!" Lăng Hàn lại vung một chưởng, "đùng", Hướng Thừa Duẫn cũng bị đánh bay, tạo thành lỗ thủng hình người thứ hai trên tường. Cả hai cùng ngã sõng soài trên đường phố. Cảnh tượng có phần khôi hài, nhưng khi mọi người nhận ra đó là Hướng Thừa Duẫn và Lỗ Hữu Tinh, họ đều sợ tái mặt và vội vàng bỏ chạy. Lăng Hàn mỉm cười: "Con ruồi bay mất, tiếp tục ăn cơm đi." Mọi người gật đầu, hiểu rằng Lăng Hàn đã nhượng bộ hết mức, Hướng Thừa Duẫn tự tìm đường chết.

Trên đường phố, Hướng Thừa Duẫn và Lỗ Hữu Tinh từ từ bò dậy, mặt mũi bầm tím, nhìn nhau với ánh mắt thù hận. "Hướng ca, chúng ta trở lại kêu viện binh." Lỗ Hữu Tinh căm hận nói. Hướng Thừa Duẫn cũng phẫn nộ đến phát điên, hắn không thể để chuyện này trôi qua. Tuy nhiên, Tả Tướng không phải cha hắn, không thể dễ dàng kinh động. Vì vậy, họ đến Lỗ gia. Lỗ gia là thế lực Nhật Nguyệt Cảnh hàng đầu, lão tổ Lỗ gia bị kinh động, cử trưởng tử Lỗ Thành Phong ra mặt. Lỗ Thành Phong vừa bước vào Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, là một nhân vật đỉnh cấp.

Hướng Thừa Duẫn hài lòng, dù vị hôn thê của hắn nhìn thấy hắn chật vật, nhưng hắn tin rằng khi hắn giẫm nát mặt Lăng Hàn, hắn sẽ lấy lại thể diện. Đoàn người khí thế hùng hổ kéo đến tửu lâu. "Cuồng đồ lớn mật, còn không mau mau đi ra, quỳ xuống lĩnh tội!" Một thanh niên của Lỗ gia lớn tiếng quát. "Sư phụ, giao cho ta đi!" Đinh Bình xin chiến. "Không, giao cho ta!" Cửu Yêu tranh giành. Lăng Hàn không để ý, lăng không vỗ một chưởng, "đùng", thanh niên kia ngã sấp mặt, tạo thành một lỗ thủng hình người trên nền gạch.

"Thật to gan!" Lỗ Thành Phong lạnh lẽo, dám ra tay trước mặt hắn. "Lăng Hàn, nơi này là Hoàng Đô!" Hướng Thừa Duẫn lạnh giọng, muốn chọc Lăng Hàn giết người để hắn có cớ điều động cấm quân. "Vậy thì như thế nào?" Lăng Hàn lạnh nhạt, hắn không xem trọng quy tắc của Hoàng Đô. "Ha ha, lẽ nào ngươi còn dám giết người sao?" Hướng Thừa Duẫn khiêu khích, trốn sau lưng Lỗ Thành Phong. Lỗ gia minh châu nhìn thấy vẻ hèn nhát của Hướng Thừa Duẫn, lộ ra vẻ khinh bỉ.

Lăng Hàn không nói gì, hắn không cần phải đấu võ mồm với một Sơn Hà Cảnh. Hắn ấn nhẹ một chưởng, "đùng", Hướng Thừa Duẫn không chịu nổi lực lượng, hai chân mềm nhũn quỳ xuống, xương cốt đứt đoạn, phát ra tiếng kêu thảm thiết. Lỗ Thành Phong mặt đầy lạnh lùng, "Muốn chết!", vung nắm đấm vào tửu lâu. Đinh Bình và Cửu Yêu cùng ra tay, nhưng dù đã bước vào Nhật Nguyệt Cảnh (Đinh Bình) và Sơn Hà Cực Cảnh đỉnh cao (Cửu Yêu), họ vẫn không thể đối chọi với Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, bị đánh bay, phun máu. "Vô tri!" Lỗ Thành Phong cười lạnh, nhưng cũng kinh ngạc trước tuổi trẻ của Đinh Bình.

Lăng Hàn đưa tay kéo hai đồ đệ về. "Ngươi cũng tiếp ta một quyền." Lăng Hàn lạnh nhạt nói, đấm ra một quyền. Cú đấm nhìn như chậm chạp, nhưng lại xuất hiện ngay trước mặt Lỗ Thành Phong, khiến hắn giật mình vội vàng đón đỡ. Hai quyền va chạm, Lỗ Thành Phong đứng im, ngạo nghễ nói: "Chỉ như…" Nhưng chữ "vậy" chưa kịp thoát ra, sắc mặt hắn đột biến, lùi ba bước. Hắn cố gắng đứng vững, nhưng lại tiếp tục lùi ba bước nữa. Cứ thế, Lỗ Thành Phong lùi liên tục, muốn nói nhưng không thể, khiến mọi người từ buồn cười chuyển sang kinh hãi tột độ. Một quyền mà có thể khiến một Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn liên tục rút lui như vậy?

Hướng Thừa Duẫn ngẩng đầu, đờ đẫn. Lăng Hàn rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào? Hắn từng nghĩ Lăng Hàn chỉ là yêu nghiệt tu luyện, nhưng giờ đây, Lăng Hàn không chỉ bước vào Nhật Nguyệt Cảnh, mà còn có thể là đại viên mãn hoặc đỉnh cao. Hắn không thể tin Lăng Hàn là Tinh Thần Cảnh, điều đó quá vô lý. Lỗ Thành Phong liên tục lùi, phá hủy không biết bao nhiêu bức tường, nhà cửa, tin tức lan truyền khắp Hoàng Đô. Mười dặm sau, Lỗ Thành Phong mới ngồi phịch xuống, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra. Hắn đã bị một lực lượng đáng sợ khống chế. "Nhanh, nhanh đi mời Lão tổ!" Hắn run rẩy nói.

Lỗ gia lão tổ rơi vào chần chừ. Có nên khai chiến với một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đỉnh cao? Hướng Thừa Duẫn gây áp lực, buộc lão tổ phải cắn răng. Để leo lên Tả Tướng, phải lấy lòng Hướng Thừa Duẫn. Lão tổ đích thân suất lĩnh hơn nửa tộc nhân đến tửu lâu. Tin tức về Lăng Hàn trở về, gây náo loạn Lỗ gia, đã lan truyền khắp nơi. Khi biết "kẻ cầm đầu" là Lăng Hàn, mọi người đều sửng sốt. Lăng Hàn lại gây chuyện, lần này là với Lỗ gia lão tổ.

Tin tức truyền đến phủ Sa Đại Tướng Quân, một sát khí vô tận phun trào. Sa Nguyên chết dưới tay Lăng Hàn, nhưng Sa Đại Tướng Quân chưa kịp báo thù thì Lăng Hàn biến mất. Giờ đây, Lăng Hàn trở về, sát khí của Sa Đại Tướng Quân bùng cháy. "Vèo", Sa Đại Tướng Quân phi thân ra, khí tức Tinh Thần Cảnh khiến đại trận bảo vệ Hoàng Đô cũng rung chuyển. Tả Hữu Tướng và sáu đại tướng còn lại cũng bị kinh động.

Lỗ gia lão tổ đã dẫn người đến tửu lâu. "Lăng Hàn, còn không mau mau đi ra nhận lấy cái chết!" Các tiểu bối Lỗ gia quát tháo. Lăng Hàn đã ăn xong, hắn ngồi trên cao, tiện tay vung lên, "đùng", đám tiểu bối đều bị vả bay ra, bất tỉnh. Lăng Hàn đã hạ thủ lưu tình. Lỗ gia lão tổ giận dữ: "Lăng Hàn, ngươi cũng quá gan to bằng trời, lại dám ở trước mặt lão phu nhục nhã con cháu Lỗ gia ta." "Lão gia hỏa, lại ồn ào, ngay cả ngươi cũng đánh." Lăng Hàn thản nhiên.

Lỗ gia lão tổ giận đến bật cười, hắn là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn đỉnh cao, trong Loạn Tinh Hoàng Triều này, mấy ai có thể đánh hắn? Hắn bắt đầu giáo huấn Lăng Hàn về "kính lão", nhưng chưa dứt lời, "đùng", một cái tát giáng xuống mặt hắn. "Há, ngươi muốn dạy ta cái gì?" Lăng Hàn lạnh nhạt, không hề xuất hiện, nhưng các cái tát liên tiếp giáng xuống, khiến Lỗ gia lão tổ không thể phản kháng. Mặt hắn sưng vù, răng bay ra, máu chảy khắp mặt.

Nỗi đau thể xác không đáng kể, Lỗ gia lão tổ đã bị đánh đến hoảng loạn. Có thể đùa bỡn hắn trong lòng bàn tay, đây đâu thể nào là Nhật Nguyệt Cảnh! Một ý nghĩ đáng sợ dâng lên: Tinh Thần Cảnh! Lăng Hàn là Tinh Thần Cảnh! Trời ạ, hắn vì nịnh bợ một "con chó" của đại năng Tinh Thần Cảnh mà đi đắc tội một vị Tinh Thần Cảnh khác? Ai có thể ngờ, kẻ từ tiểu thế giới đến lại có thể biến hóa thành đại năng Tinh Thần Cảnh nhanh như vậy?

Không chỉ Lỗ gia lão tổ kinh hãi, tất cả mọi người đều há hốc mồm, không thốt nên lời. Hướng Thừa Duẫn muốn khóc, Lăng Hàn thành Tinh Thần Cảnh sao không nói sớm? Tả Tướng chắc chắn sẽ xa lánh hắn. Lỗ gia minh châu thì đôi mắt sáng rực, đây mới là vị hôn phu nàng theo đuổi! Toàn trường tĩnh mịch, chỉ có tiếng tát liên hồi chói tai.

Một bóng người hiện lên, khí tức hỗn độn bao phủ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy gương mặt đường đường, một thân nhung trang, tỏa ra khí thế không giận mà uy. Sa Cảnh, Sa Đại Tướng Quân! "Vèo", lại một cường giả hùng mạnh xuất hiện: Triệu Kiếm Bạch, Triệu Đại Tướng Quân! Ngay sau đó, vị cường giả thứ ba, Tả Tướng Lệ Trình, xuất hiện với trang phục nho nhã. Ba vị đại năng Tinh Thần Cảnh cùng lúc xuất hiện, đây là lực lượng mạnh nhất của Hợp Ninh Tinh. Tả Tướng nhìn Lăng Hàn, vẻ mặt ung dung thường ngày biến mất. Lại là Lăng Hàn, lại bước vào Tinh Thần Cảnh, và nhanh đến thế! Hắn hối hận vì đã đánh giá thấp Lăng Hàn.

"Lăng Hàn, ngươi giết con trai của ta, hôm nay liền để ngươi đền mạng!" Sa Cảnh lạnh lùng nói, tin rằng tu vi của Lăng Hàn ngang bằng mình. Lăng Hàn lạnh nhạt đáp: "Con ngươi Sa Nguyên, hết lần này tới lần khác muốn giết ta, ta giết hắn, tâm không thẹn. Nếu ngươi không phục, ta tiếp là được." Sa Cảnh nguyên lực sôi trào, khí thế Tinh Thần Cảnh tràn ra, khiến mọi người co quắp ngồi xuống.

"Chờ đã." Lăng Hàn khoát tay, ánh mắt quét qua ba vị Tinh Thần Cảnh: "Thời điểm ta đi Lẫm Thiên Tông, từng bị người đuổi giết, đánh nổ tinh thuyền, hẳn là một cái trong các ngươi đi." Sa Cảnh khinh thường: "Hừ, khi đó ngươi đáng giá bản tọa ra tay?" Triệu Kiếm Bạch và Tả Tướng cũng không đáp. Lăng Hàn nghi hoặc, khí tức của kẻ tấn công không giống ba người này, nhưng họ hoàn toàn có thể che giấu. Tuy nhiên, nếu đã chắc chắn giết hắn, hà tất phải làm điều thừa?

"Hừ, kéo dài thời gian cũng không ai cứu được ngươi!" Sa Cảnh lạnh lùng. "Chậm!" Tả Tướng ngăn lại. "Sa huynh, Lăng Hàn là quan lại của Loạn Tinh Hoàng Triều ta, hiện tại bước vào Tinh Thần Cảnh, chính là may mắn của triều ta, há có thể gà nhà bôi mặt đá nhau!" Tả Tướng muốn hàn gắn quan hệ với Lăng Hàn. "Giết con trai ta, còn muốn cùng ta ở chung hòa thuận?" Sa Cảnh cười gằn. Tả Tướng viện dẫn uy danh của Loạn Tinh nữ hoàng.

"Lệ huynh, con trai của Sa huynh không phải con dân của nước ta sao?" Triệu Kiếm Bạch ngắt lời. "Người này chỉ là phụ dân của triều ta, lại dám giết con trai đại tướng của triều ta, cái này nếu không nghiêm trị, đó là đạo lý gì?" Sa Cảnh được Triệu Kiếm Bạch ủng hộ, càng thêm kiên định. Triệu Kiếm Bạch thuyết phục Tả Tướng liên thủ. Tả Tướng khó xử, bảo vệ Lăng Hàn sẽ đắc tội hai đại tướng, làm suy yếu vị thế của mình. Hắn quyết định: "Các ngươi đã có thù riêng, vậy liền tự mình giải quyết, bổn tướng mặc kệ!" "Cha!" Lệ Vi Vi nhảy lên phản đối, nhưng Tả Tướng nghiêm mặt.

Triệu Kiếm Bạch và Sa Cảnh hài lòng, hai đại năng Tinh Thần Cảnh đối phó một Lăng Hàn mới đột phá, tự tin sẽ dễ dàng. "Lăng Hàn, còn không quỳ xuống chờ xử lý! Thân là phụ thần dân, cố ý kháng pháp không tuân, ngươi là muốn Đại Lăng Triều cùng ngươi chết sao?" Triệu Kiếm Bạch gây áp lực. "Ta đến đi!" Thiên Phượng Thần Nữ bước ra, muốn thử sức mạnh Tinh Thần Cảnh mới đạt được. "Được." Lăng Hàn gật đầu. Thiên Phượng Thần Nữ vỗ một chưởng, bức tường bay đi, nàng lăng không đứng vững.

Cái gì! Mọi người đều kinh hãi tột độ. Không cần ngoại vật, lăng không đứng vững, đây là... Tinh Thần Cảnh! Bên cạnh Lăng Hàn lại có thêm một đại năng Tinh Thần Cảnh! Tình thế bây giờ là hai đối hai, thật khó đoán. Hướng Thừa Duẫn vừa đố kỵ vừa hoảng sợ. Dựa vào cái gì một kẻ nhà quê từ tiểu thế giới lại có thể vượt qua mình, lại có nhiều mỹ nữ tuyệt sắc như vậy, và giờ còn có một bạn gái Tinh Thần Cảnh!

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!