Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong một quán trà yên bình, Lăng Hàn cùng đoàn tùy tùng đang thảnh thơi thưởng trà, bỗng một tiếng quát đầy ngạo mạn vang lên, cắt ngang không khí tĩnh lặng. Đó là Vương Truyền Tiển, một kẻ thuộc Vương gia, chỉ vỏn vẹn ở Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị, lại dám buông lời trêu chọc, thậm chí còn ngang nhiên muốn Giang Xảo Linh làm tỳ nữ cho cháu mình. Lăng Hàn chỉ liếc qua, ánh mắt thờ ơ, bởi kẻ này chẳng đủ sức khiến hắn bận tâm ra tay. Hắn phẩy tay, lời lẽ nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa cảnh cáo: "Hãy quản tốt tiểu bối nhà ngươi, nếu không sẽ chẳng có cái gọi là tiện nghi đâu."
Lời nói này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Vương Truyền Tiển nổi trận lôi đình, khí thế hung hăng bao trùm lấy đoàn người Lăng Hàn. Hắn nghiến răng, chỉ thẳng vào Giang Xảo Linh, tuyên bố sẽ tiêu diệt tất cả, rồi cướp nàng về làm tỳ nữ. Trong mắt hắn, đám người Lăng Hàn chỉ là lũ Sơn Hà Cảnh yếu ớt, hắn chỉ cần ra tay là có thể dập tắt. Lăng Hàn khẽ thở dài, dường như tiếc nuối: "Ra tay với ngươi, sợ người đời lại nói ta lấy lớn hiếp nhỏ." Nhưng khi cần, hắn chưa bao giờ chần chừ. Một ngón tay khẽ điểm, "phốc" một tiếng, Vương Truyền Tiển liền tan biến thành một màn mưa máu đỏ tươi, không còn dấu vết. Lăng Hàn lại vung tay, màn mưa máu bốc cháy, hóa thành tinh khí tan vào hư không, như thể kẻ đó chưa từng tồn tại.
"Sư tổ uy vũ!" Giang Xảo Linh nhanh nhẹn nịnh nọt. Lão nhân sâm từ vai Lăng Hàn nhảy tót lên, khoác lác: "Đó là sâm gia dạy tốt." Lăng Hàn cười trêu: "Đã lâu không ăn canh nhân sâm." Lão nhân sâm sợ hãi, sợi rễ dựng đứng, vội vàng chạy sang vai Giang Xảo Linh, tránh xa "Đại Ma Vương" tham ăn này.
Cái chết của Vương gia Hổ Thất lập tức gây chấn động cả trấn nhỏ. Chẳng bao lâu sau, Trần Thụy Tĩnh trở về, tay cầm một thanh kiếm gỗ đen xì, trông như gậy cời than, đầy lỗ hổng, chẳng có vẻ gì là bảo vật. "Các ngươi lấy được thứ đồ chơi này?" Lăng Hàn không khỏi nhíu mày. Cửu Yêu vội giải thích: "Sư phụ, đừng khinh thường vẻ ngoài xấu xí của nó, chúng con không ai bẻ gãy được." Lăng Hàn ngạc nhiên, cách không tóm lấy, tiện tay chém thử. "Đùng!" một cái bàn vỡ nát. Nhưng đó là do lực của hắn, không phải kiếm gỗ cắt. Tuy nhiên, kiếm gỗ này cứng đến mức Lăng Hàn, với sức mạnh phi phàm, cũng không thể bẻ gãy. Chỉ riêng điểm này, nó đã xứng đáng được gọi là bảo vật.
Đúng lúc ấy, hai nhóm người hùng hổ tiến vào trà lâu. "Đại ca, Nhị ca, Tam ca!" "Lão Lục, lão Bát, lão Cửu, sao các ngươi lại đây?" Hóa ra, một nhóm là người của Vương gia vừa tranh đoạt bảo vật thất bại, nhóm còn lại là những người ở lại, biết tin "lão Thất" bị giết, liền kéo đến báo thù. Trong quán trà, chỉ có đoàn người Lăng Hàn, quá dễ để nhận diện. "Giao bảo kiếm ra, quỳ xuống nhận tội, có thể cho các ngươi chết thoải mái!" Vương gia Đại Hổ gầm lên, giận dữ vì lần đầu có huynh đệ bị tổn hại. Hắn là Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị, không hề yếu. "Cái thứ gì, dám nói chuyện với sư phụ ta như vậy!" Trần Thụy Tĩnh đứng phắt dậy. Vương gia Thập Hổ ngạc nhiên, Lăng Hàn trông quá bình thường, sao lại có đệ tử Nhật Nguyệt Cảnh? Nhưng dù sao thì, kẻ động đến người Vương gia, chỉ có đường chết!
Lúc này, càng nhiều người kéo đến, đều là những kẻ từng tranh đoạt bảo vật thất bại, nay biết đoàn người Trần Thụy Tĩnh đang giữ nó. "Giao bảo vật ra!" Hàng trăm người gào thét, dù đa số chẳng biết bảo vật là gì, nhưng hai chữ "bảo vật" đã đủ để họ liều mạng. Các đệ tử Lăng Hàn xông ra, việc đương nhiên là để đệ tử ra sức. Lăng Hàn đứng yên, với thực lực hiện tại, hắn có thể dễ dàng trấn áp tất cả, nhưng đây là cơ hội tốt để các đệ tử rèn luyện.
"Dừng tay!" Một giọng nói vang vọng, mang theo khí phách vô thượng, như sấm sét giữa trời quang. Mọi người đều kinh sợ, ngừng tay. Ngay cả năm người Trần Thụy Tĩnh cũng lộ vẻ giãy giụa, muốn chống cự nhưng thân bất do kỷ. Đây chắc chắn là một vị Tinh Thần Cảnh. Một bóng người xuất hiện, ánh mắt khóa chặt thanh kiếm gỗ trong tay Lăng Hàn: "Các hạ, có thể nhượng lại yêu thích này không?" Lời này khiến tất cả, bao gồm Vương gia Thập Hổ, đều kinh ngạc tột độ. Một vị Tinh Thần Cảnh lại khách khí đến vậy? Lăng Hàn cười nhạt: "Ngươi lấy gì để đổi?" Kẻ kia chần chừ rồi nói: "Một ức Chân Nguyên Thạch!" Mọi người suýt ngã quỵ, một ức Chân Nguyên Thạch là một con số khổng lồ ở Hợp Ninh Tinh.
"Không đủ." Lăng Hàn lắc đầu. Hắn không biết công dụng của kiếm gỗ, nhưng chắc chắn nó giá trị hơn thế. Mọi người hít khí lạnh, khẩu vị của Lăng Hàn quá lớn rồi. Lôi Động, vị Tinh Thần Cảnh này, cũng lộ vẻ không vui. Một ức Chân Nguyên Thạch gần như là toàn bộ tích trữ của hắn. Nếu Lăng Hàn không cùng cảnh giới, hắn đã cướp thẳng tay. Nhưng Lăng Hàn cũng là Tinh Thần Cảnh trung cực vị, hắn không muốn dễ dàng gây thù. Hắn trầm ngâm: "Xin hỏi các hạ xưng hô thế nào, đến từ phương nào?" Hợp Ninh Tinh chỉ có vài cường giả Tinh Thần Cảnh, người trẻ tuổi như Lăng Hàn thì chưa từng nghe qua. Sinh mệnh tinh khí hùng hậu cho thấy Lăng Hàn chưa quá năm trăm tuổi, điều này khiến Lôi Động kiêng dè.
Lăng Hàn mỉm cười: "Hỏi người khác trước, không nên tự giới thiệu sao?" "Thật can đảm!" Vương gia Thập Hổ kinh hãi, thảo nào Lăng Hàn dám giết người của họ, hắn ngay cả Tinh Thần Cảnh cũng không thèm để mắt. Lôi Động không giận, bởi hắn biết tu vi của Lăng Hàn. Hắn đáp: "Bản tọa Lôi Động, Trụ Thiên Hoàng Triều." Hắn cố tình nhấn mạnh "Trụ Thiên Hoàng Triều" để thử Lăng Hàn. Lăng Hàn mỉm cười: "Lăng Hàn, Đại Lăng Triều."
"Đại Lăng Triều?" Lôi Động mơ hồ. Bỗng có người vỗ đùi: "Ồ, Đại Lăng Triều, ta biết rồi! Đó là một tiểu quốc phụ thuộc của Loạn Tinh Hoàng Triều, khai thiên khoảng hai mươi mấy năm trước." Lôi Động nhất thời phun ra, hai mươi mấy năm từ Phá Hư Cảnh lên Tinh Thần Cảnh? Vô lý! Hắn trầm giọng: "Các hạ là người của Loạn Tinh Hoàng Triều?" Lăng Hàn nhún vai: "Ngươi cho là thế, cũng có thể."
"Các hạ, ngươi quá đáng!" Lôi Động cuối cùng lộ ra chiến ý. Kẻ địch quốc xâm nhập, lại cướp bảo vật của Trụ Thiên Hoàng Triều, còn không coi ai ra gì? Hắn có đủ lý do để ra tay, đặc biệt là khi quốc thế có thể gia tăng sức chiến đấu cho hắn. "Các hạ, nếu dám đến triều ta, vậy tự gánh lấy hậu quả!" Lôi Động hung hãn ra tay, sau lưng hiện ra hai viên Tinh Thần, biểu thị hắn đã đạt Tinh Thần Cảnh trung cực vị đỉnh cao. Bàn tay hắn hóa thành ma trảo đen kịt, nghiền ép về phía Lăng Hàn, dư lực đủ sức đánh giết tất cả đám người Trần Thụy Tĩnh.
Lăng Hàn chỉ điểm một ngón tay, nhẹ như mây gió. "Phốc!" Ma trảo đổ nát, nguyên lực hóa thành cuồng triều, phá hủy nóc trà lâu, rồi lan rộng, san bằng cả thôn trấn. May mắn, đó chỉ là dư âm, sát thương sinh linh không quá mạnh, nhưng dưới Thần cấp thì vẫn thương vong vô số. Lôi Động không bận tâm, trong mắt hắn, Nhật Nguyệt Cảnh cũng như giun dế. Hắn nghiêm nghị, đối thủ mạnh ngoài ý muốn. Vương gia Thập Hổ sợ xanh mặt, Lăng Hàn cũng là Tinh Thần Cảnh! Họ lại dám báo thù cường giả như vậy, đúng là chán sống!
Lôi Động rút kiếm, hắn là "Phiêu Tiên Kiếm", dùng kiếm pháp. Một kiếm ra, vạn dặm tung bay, giết người không thấy máu. Lăng Hàn vẫn ngồi yên, hắn đã từng giết Tinh Thần Cảnh đại cực vị, Lôi Động chẳng đáng để hắn bận tâm. "Lên trời cao chiến một trận!" Lôi Động trầm giọng, không muốn dân chúng đồ thán. "Tùy tiện ngươi." Lăng Hàn lạnh nhạt đáp. Hai người bay lên, đối đầu trên cao vạn trượng. "Hương Phiêu Vạn Lý, Nhất Kiếm Vô Ngân!" Lôi Động xuất kiếm, vô số ánh kiếm hóa thành kiếm trận, lao về phía Lăng Hàn, che kín bầu trời.
"Cũng ăn ta một kiếm." Lăng Hàn vung chỉ làm kiếm, vẽ về phía trước. "Lôi Đình Kiếm pháp, kiếm của Thiên uy!" Một chiêu đơn giản, nhưng mang khí phách vô thượng, nghiền ép tất cả. Ánh kiếm của Lôi Động đầy trời, Lăng Hàn chỉ có một đạo, có vẻ đơn bạc. Nhưng đạo kiếm của Lăng Hàn như Vương trong kiếm, mang khí thế vô địch. Trước uy thế Vương giả, số lượng bao nhiêu cũng chỉ là bị nghiền ép. "Phốc!" Một chỉ lay động, chư thiên thất sắc. Lôi Động kinh hãi, chiêu kiếm này hắn đã dùng hết sức, nhưng vẫn bị Lăng Hàn hóa giải dễ dàng. Sao có thể mạnh đến thế?
Hắn hít sâu, đỉnh đầu xuất hiện Đồ Đằng của Trụ Thiên Hoàng Triều, hắn dùng đến quốc thế. Đồ Đằng mở mắt, ánh mắt tỏa ra uy lực đáng sợ, như thể muốn trấn áp tất cả. Lăng Hàn biết, đó không chỉ là Đồ Đằng, mà còn là uy thế của Trụ Thiên Hoàng. Trụ Thiên Hoàng lập tức bị kinh động, thần thức xuyên qua Đồ Đằng nhìn thấy Lăng Hàn. Lăng Hàn đứng ngạo nghễ, Tinh Thần Cảnh đại viên mãn thì đã sao? Hắn hiện tại khó thắng, nhưng không lẽ không thể đi? Chỉ cần thêm chút thời gian, giết đại viên mãn cũng như giết gà. Lăng Hàn lạnh lùng nhìn Đồ Đằng, hắn từng có sát ý với Trụ Thiên Hoàng vì đã xâm lược, gây ra vô số giết chóc để đoạt Cửu Kiếp Kiếm.
Lôi Động mượn quốc thế, thực lực tăng vọt một đoạn dài, sức chiến đấu tăng lên một tinh, mạnh hơn gấp mười lần. Hắn gầm lên, vung kiếm chém ra, một kiếm quang hàn rọi sáng bầu trời, khiến Thái Dương cũng thất sắc. "Kiếm Động Sơn Hà!" Ánh kiếm hóa thành mưa, không chỗ tránh. Lăng Hàn vẫn chỉ tay, Lôi Đình Kiếm pháp cắt ra, hắn mới là Vương trong kiếm. "Oành oành oành oành!" Mưa kiếm đầy trời bị bốc hơi, nhưng luồng ánh kiếm Lăng Hàn bắn ra vẫn lao về phía Lôi Động, uy lực không giảm.
"Cái gì!" Lôi Động kinh hãi biến sắc, làm sao có thể mạnh đến thế? Hắn miễn cưỡng dùng kiếm chống đỡ, nhưng vẫn bị ánh kiếm quét trúng, lùi xa cả trăm dặm mới dừng lại. "Vù!" Đồ Đằng giữa bầu trời đột nhiên động, một bàn tay lớn từ đó vươn ra, tóm lấy Lăng Hàn. Trụ Thiên Hoàng đã ra tay! Lăng Hàn xem thường, đấm ra một quyền đón nhận: "Trụ Thiên Hoàng, nếu ngươi tự mình giáng lâm, còn có tư cách cùng ta ngang hàng, chỉ một đạo lực lượng Đồ Đằng cũng muốn bắt ta, ngươi mơ mộng quá rồi!" "Oành!" Một quyền nổ xuống, bàn tay lớn bị nát tan, Đồ Đằng tan rã rồi lại tái hiện.
Mặt của Trụ Thiên Hoàng hiện lên qua Đồ Đằng, ánh mắt uy nghiêm đáng sợ nhìn chằm chằm Lăng Hàn, như muốn nhìn thấu hắn. Lâu sau, hắn nói: "Truyền lệnh của trẫm, đối với Lăng Hàn triển khai Diệt Sát Lệnh chữ Thiên." "Oanh!" Lệnh này không chỉ nói với Lăng Hàn, mà còn thông báo toàn bộ Trụ Thiên Hoàng Triều. Cả Trụ Thiên Hoàng Triều im lặng như chết, rồi bùng nổ. Diệt Sát Lệnh chữ Thiên! Trong lịch sử Trụ Thiên Hoàng Triều, đã bao nhiêu năm không có lệnh này? Nó yêu cầu tất cả cường giả Tinh Thần Cảnh phải ra tay truy sát mục tiêu. Tên và hình ảnh Lăng Hàn truyền khắp đế quốc, hàng chục cường giả Tinh Thần Cảnh buông bỏ mọi việc, ngay cả bế quan cũng phải chấm dứt.
Chỉ có lão quái vật Tinh Thần Cảnh đại viên mãn mới có thể phớt lờ lệnh này, địa vị của họ quá siêu nhiên. Nhưng những người khác thì sao dám không tuân? Trong thời gian ngắn, ít nhất năm mươi cường giả Tinh Thần Cảnh được điều động, gần như toàn bộ gốc gác của Trụ Thiên Hoàng Triều. "Ha ha ha ha!" Lôi Động cười lớn: "Thật không ngờ, bệ hạ lại vì ngươi phát động Diệt Sát Lệnh chữ Thiên! Lăng Hàn, còn không kẹp chặt đuôi chạy về Loạn Tinh Hoàng Triều? Có điều, kiếm gỗ của ngươi có thể lưu lại cho bản tọa, bằng không, bản tọa sẽ đem hết toàn lực cuốn lấy ngươi, để ngươi bị vây công, mặc ngươi thực lực mạnh đến đâu cũng chỉ có một con đường chết."
Lăng Hàn lắc đầu: "Ngươi ngăn trở ta, hẳn phải chết! Hơn nữa, ngươi căn bản không có tư cách ngăn trở ta, ta một chiêu liền có thể giết ngươi." Lôi Động giận dữ cười, lại còn nói muốn một chiêu giết mình? Hắn tự tin đến mức nào? Lăng Hàn trước đó mạnh thật, nhưng chưa đến mức hủy thiên diệt địa. "Tốt, bản tọa ngược lại muốn xem xem, ngươi làm sao một chiêu giết ta..." Một cái đầu người phóng lên trời, đầu Lôi Động bay lượn trên không trung, hắn vẫn không thể tin được. Hắn chỉ thấy Lăng Hàn tay cầm một thanh Thần kiếm, thân kiếm không dính máu, còn thân thể không đầu của hắn đang từ giữa bầu trời rơi xuống.
Thật chỉ một chiêu! Hắn thậm chí không thấy Lăng Hàn xuất kiếm, chỉ cảm thấy một áp lực đáng sợ ập tới, phản ứng chậm một nhịp, lực bất tòng tâm, động tác né tránh hay phòng ngự đều không kịp triển khai. "Oanh!" Sát khí hủy diệt tràn vào thức hải, Lôi Động hoàn toàn mất ý thức, hướng về cái chết. Lăng Hàn cất bước hạ xuống, lúc này, thân thể và đầu của Lôi Động cũng rơi xuống đất, "oành oành", cường giả Tinh Thần Cảnh dù bỏ mạng cũng mang theo uy năng đáng sợ, chấn động mặt đất như động đất.
Tất cả mọi người kinh hãi đến trợn tròn mắt. Dù không thể lên cao, họ vẫn thấy rõ trận chiến, Trụ Thiên Hoàng can thiệp qua Đồ Đằng, và việc ban bố Diệt Sát Lệnh chữ Thiên. Sau đó, Lăng Hàn đột nhiên bùng nổ, một kiếm chém chết Lôi Động. Ở Hợp Ninh Tinh, Tinh Thần Cảnh là Vương giả vô thượng, không biết bao nhiêu năm mới có chuyện Vương giả bỏ mạng, mà nay lại xảy ra ngay trước mắt họ. Chỉ một kiếm! "Tê!" Đây là quái vật gì? Vương gia Thập Hổ sợ đến tè ra quần, muốn hôn mê.
Lăng Hàn ngạo nghễ đứng thẳng: "Có ai muốn giết ta, cứ đến, ta sẽ ở đây nửa ngày." Hắn còn muốn chờ Thiên Phượng Thần Nữ và Đinh Bình. Da mặt người Trụ Thiên Hoàng Triều co giật, nhiều người phẫn nộ, kẻ địch quốc dám diễu võ giương oai thế này? Nhưng cũng có người khâm phục Lăng Hàn, dám ở lại dù bị Diệt Sát Lệnh chữ Thiên truy sát, thật ngưu!
Một ngày sau, Thiên Phượng Thần Nữ và Đinh Bình lần lượt trở về, một người thành Tinh Thần Cảnh, người kia vào Nhật Nguyệt Cảnh, tăng cường sức mạnh cho Lăng Hàn. "Đi thôi." Họ lên đường, không lo lắng bị truy sát, vì họ có hai Tinh Thần Cảnh, và chỉ cần ném một viên Phi Hỏa Đan cũng đủ khiến kẻ thù khiếp sợ. Họ thong dong rời đi, không vội vã, vì có vài người vẫn là Sơn Hà Cảnh, tốc độ không thể quá nhanh. Chỉ một ngày sau, một cường giả Tinh Thần Cảnh đuổi tới. Hắn là tiểu cực vị, không phải vì nhanh mà vì ở gần. Hắn không dám ra tay, đối phương có hai Tinh Thần Cảnh, một người còn là trung cực vị, mạnh hơn hắn. Đây là một quyết định sáng suốt, nếu biết Lôi Động bị Lăng Hàn một chiêu giết chết, hắn sẽ càng vui mừng.
Nửa ngày sau, một cường giả Tinh Thần Cảnh khác đến, mạnh hơn nhiều, là đại cực vị sơ kỳ. Hắn vừa xuất hiện liền ra tay, bàn tay lớn hóa thành ma chưởng ngập trời, uy áp càn khôn. Đáng tiếc, Lăng Hàn đã giết Tinh Thần Cảnh đại cực vị, sao có thể lùi bước? Hắn vung kiếm ra, Thiên uy phát động, thành thạo chém chết cường giả này. Hắn liếc nhìn cường giả Tinh Thần Cảnh khác, rồi hạ xuống, không ra tay. Kẻ Tinh Thần Cảnh kia sợ tái mặt, đó là Tinh Thần Cảnh đại cực vị, nhưng vẫn bị Lăng Hàn chém chết dễ dàng. Hắn cắn răng quay đi, yêu nghiệt như vậy không phải hắn có thể đối đầu.
Một ngày sau, lại có cường giả mới xuất hiện, là một nhân vật Tinh Thần Cảnh đại cực vị đỉnh cao, thiên tài Tam Tinh. Hắn cùng Lăng Hàn ác chiến. Lần này, Lăng Hàn không dùng Tuế Nguyệt Thiên Thu, chỉ có thể đánh hòa. Thời gian kéo dài, thêm nhiều cường giả Tinh Thần Cảnh đến, gia nhập chiến đấu. Lăng Hàn không sợ, thể phách vô địch, bao nhiêu cường giả cũng không làm khó hắn. Khi số lượng lên đến bảy người, Lăng Hàn cuối cùng tung sát chiêu, Tuế Nguyệt Thiên Thu vừa ra, hầu như không ai có thể ngăn cản, công kích gì cũng bị hắn lão hóa trong nháy mắt. Sau vài chiêu, ba người bị chém chết, bốn người còn lại chạy trối chết.
Sau khi tin tức này lan truyền, Trụ Thiên Hoàng Triều chìm vào im lặng, không còn ai truy sát Lăng Hàn nữa. Tinh Thần Cảnh đại viên mãn không ra tay, ai có thể làm gì được hắn? Nhưng địa vị của cường giả đại viên mãn quá siêu nhiên, ngay cả Trụ Thiên Hoàng cũng không thể hiệu lệnh dễ dàng. Đoàn người Lăng Hàn thong dong rời khỏi biên giới Trụ Thiên Hoàng Triều, tiến vào Loạn Tinh Hoàng Triều. Đến đây, họ không còn phải lo lắng bị truy sát nữa, nếu không sẽ là quốc chiến.
Vài ngày sau, họ đến Hoàng Đô. Lăng Hàn định đi gặp Loạn Tinh Nữ Hoàng ngay, nhưng biết nàng đã bế quan hai năm nay, quốc sự do Tả Hữu Nhị Tướng xử lý. Chín Vương cũng bế quan cùng nàng. Những người khác có thể thấy là trùng hợp, nhưng Lăng Hàn biết Loạn Tinh Nữ Hoàng chắc chắn đã có cơ hội đột phá Tinh Thần Cực Cảnh, chín phân thân trở về, xuất quan chính là Tinh Thần Cực Cảnh. "Đã vậy, chúng ta về Đại Lăng Triều thôi." Vì nhiều người lần đầu đến đây, họ quyết định dừng lại vài ngày để Thiên Phượng Thần Nữ và những người khác tham quan. Lăng Hàn còn muốn đến Xích Thiên Học Viện, đưa Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm cho Từ lão đầu.
Đi dạo một ngày, họ vào một tửu lâu, gọi món. Dù cấp độ võ đạo của Vân Đỉnh Tinh cao hơn, nhưng chiến trường hai giới khiến yêu thú và con người đứng cùng chiến tuyến. Ở đây thì khác, yêu thú có thể ăn thì cứ ăn. Trong tửu lâu cũng có thịt yêu thú làm món ngon, mọi người gọi vài món, ăn rất đã.
"Chụp chụp chụp." Chẳng bao lâu, cửa phòng bao vang lên, tiểu nhị đẩy cửa vào, vẻ mặt khó xử: "Mấy vị có thể chuyển sang nơi khác không?" "Tại sao?" Lăng Hàn hỏi, hắn không ỷ thế hiếp người, nhưng cũng không để người khác cưỡi lên đầu. "Cái này..." Tiểu nhị chần chừ, rồi nói: "Có hai vị khách quý đến, nhưng phòng khách đã hết, nên muốn mời mấy vị nhường phòng. Chưởng quỹ nói, có thể miễn phí một bàn." Lão nhân sâm đập bàn: "Ngươi thấy chúng ta là người ngoài, dễ bắt nạt sao? Đi, gọi chưởng quỹ của ngươi đến, sâm gia muốn đá nát trứng của hắn!"
Lăng Hàn không nói gì, nhưng cũng không ngăn cản lão nhân sâm, ngầm đồng ý. Lão nhân sâm thấy vậy, dũng khí mười phần, trong tinh vực này, Lăng Hàn dù không vô địch, nhưng chẳng cần sợ ai. Tiểu nhị phiền muộn, bị một cây nhân sâm mắng vào mặt. Hắn chỉ còn cách xoa dịu: "Thực sự xin lỗi mấy vị, vậy thì, bữa tiệc của mấy vị bản tiệm bao hết, coi như bồi tội." Hắn được chỉ thị, nếu chỉ miễn một bàn thì tốt nhất, nhưng bất đắc dĩ cũng phải miễn hết, quan trọng là phòng khách, nhất định phải giành lại, hai vị khách quý kia thân phận quá cao, tuyệt đối không thể đắc tội. Tiểu nhị không ngừng xin lỗi, nhưng cũng mơ hồ đe dọa, nhấn mạnh thân phận cao quý của hai vị khách kia, không phải đám người Lăng Hàn có thể trêu chọc.
Đám lão nhân sâm, con thỏ đều là loại không chịu thiệt, thêm Giang Dược Phong và những người trẻ tuổi khác cũng nóng tính, tự nhiên không cam lòng bị đuổi ra ngoài, ai nấy đều đập bàn hò hét, muốn gặp hai người kia là ai, cao quý đến mức nào.
"Vẫn chưa thu xếp xong sao?" Một giọng nói vang lên, mang theo vẻ cực kỳ ngạo mạn. Giọng nói quen thuộc. Lăng Hàn chợt động lòng, đây chẳng phải Hướng Thừa Duẫn sao? Hắn nhớ lại, khi mình khai thiên, chính Hướng Thừa Duẫn mang ý chí của Tả Tướng đến, thu Đại Lăng Triều làm lệ thuộc. Ban đầu, quan hệ hai người vẫn tốt, nhưng khi Lăng Hàn phát triển, Hướng Thừa Duẫn khó giữ thăng bằng, quan hệ trở nên lạnh nhạt. Đặc biệt sau khi Tả Tướng cảnh cáo Lăng Hàn không nên quá thân cận Lệ Vi Vi, Hướng Thừa Duẫn càng rõ rệt giữ khoảng cách. Sau đó, Lăng Hàn đi Phi Vân Tinh, không gặp lại Hướng Thừa Duẫn.
Từ biệt bao nhiêu năm, thực ra cũng không nhiều, ở Thần Giới, mười mấy năm chỉ như chớp mắt. Hướng Thừa Duẫn tự nhiên không thay đổi, vẫn là tâm phúc của Tả Tướng. Đặc biệt hiện tại hai vị này nắm quyền lớn, Hướng Thừa Duẫn chắc chắn tự cảm thấy địa vị bùng nổ. Hắn biểu hiện ngạo nghễ, dù chức quan không đổi, nhưng giá trị bản thân tăng vọt, càng thêm tự cao, ngạo mạn. Hắn rõ ràng nhìn ra có vài người khí tức sâu không lường được, nhưng không để tâm. Tinh Thần Cảnh ở Loạn Tinh Hoàng Triều chỉ có vài người, nên mấy người này chắc chắn không phải cường giả như vậy, nhiều lắm là Nhật Nguyệt Cảnh. Nhật Nguyệt Cảnh thì hắn sợ gì? Ngược lại, nhân vật như vậy còn phải tâng bốc nịnh nọt hắn!
Người trẻ tuổi hiện tại mời hắn uống rượu, chính là thiên kiêu Lỗ gia, Lỗ Hữu Tinh, thế lực Nhật Nguyệt Cảnh. Lần này là đặc biệt đến làm mai cho hắn, muốn gả hòn ngọc quý của Lỗ gia cho hắn. Minh châu Lỗ gia mấy năm gần đây danh tiếng nổi như cồn, trở thành một trong "Hoàng Đô tứ đại mỹ nữ", thay thế vị trí của Lệ Vi Vi và những người khác, bởi lẽ họ đã bước vào Sơn Hà Cảnh, lịch sử luôn là người mới thay người cũ. Hướng Thừa Duẫn vốn có chút tơ tưởng Lệ Vi Vi, nhưng hắn tự biết thân phận, trong mắt Tả Tướng, hắn chỉ là một con chó hữu dụng, biết nghe lời, làm sao xứng cưới Lệ Vi Vi?