Chương 296: Cửu Thế Trùng Sinh và Hắc Cẩu
Cập nhật: 29/3/2026
📖 Tóm tắt từ chương 1476 đến 1480 của bản gốc
Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Sau khi vượt qua thử thách thứ tám với Thiên Nguyên Đạo Quả, Lăng Hàn tràn đầy kỳ vọng bước vào không gian tầng thứ chín của Dược Vương Quật. Tuy nhiên, thay vì cảnh tượng hùng vĩ như tưởng tượng, một sự ngạc nhiên đến mức khó tin ập đến. Nơi đây hoang vu và nhỏ bé lạ thường, chỉ có một ngọn núi nhỏ và một cung điện bé xíu. Nhưng điều khiến Lăng Hàn kinh ngạc thực sự là ngọn "núi" kia, nó mang hình dáng quái dị như một dã thú khổng lồ đang nằm phục, và hơi thở của nó tạo nên những cơn gió rít gào.
Sự thật kinh hoàng hơn khi Lăng Hàn vòng ra phía sau: đó không phải núi, mà là một con yêu thú khổng lồ, đen kịt, với chiếc lưỡi dài chảy nước dãi. Đúng lúc đó, lão giả da người xuất hiện, reo lên phấn khích: "Chó của ta! Chó của ta!" và giơ tay trấn áp con quái vật. Chín vòng sáng bùng lên từ thân Đại Hắc Cẩu, khiến nó run rẩy, bừng tỉnh và ngay lập tức kinh hãi khi nhận ra lão giả. "Hù chết cẩu gia, cái quỷ gì thế này!" Đại Hắc Cẩu kêu lên, cố gắng thoát thân nhưng không gian quá nhỏ, nó đâm sầm vào vách và bật ngược lại.
Lão giả không buông tha, vẫn kiên trì đuổi theo gọi "Chó của ta!". Đại Hắc Cẩu lúc này đã thu nhỏ lại như một chú chó bình thường, lông dựng đứng, và lao về phía Lăng Hàn như tìm thấy cứu tinh. Lão giả da người, với đôi mắt đỏ ngầu tuôn huyết lệ, gầm lên: "Ngươi dám ăn trộm chó của ta?". Lăng Hàn, bất đắc dĩ bị kéo vào tình thế trớ trêu, vội vàng rũ bỏ Đại Hắc Cẩu và chạy trốn. Nhưng con chó ranh mãnh này lại bám theo anh, tuyên bố: "Sinh mệnh ở chỗ vận động, hoạt động sẽ càng khỏe mạnh." Lăng Hàn chỉ còn biết cạn lời, tự hỏi tại sao những thứ anh gặp phải đều kỳ lạ đến vậy.
Huyết lệ từ lão giả tuôn xuống, biến thành những hồ máu ghê rợn, dần dần bao phủ toàn bộ không gian tầng chín, biến nơi đây thành một biển máu đầy sát khí. Lăng Hàn lơ lửng giữa không trung, nhưng Đại Hắc Cẩu vẫn bám chặt lấy chân anh, nặng trĩu như một ngọn núi. Khi Lăng Hàn dọa dùng Thiên kiếp, Đại Hắc Cẩu mới chịu buông tha, sợ hãi trước sức mạnh quái dị của anh.
Trong lúc hỗn loạn, một giọng nói non nớt vang lên từ cung điện: "Thời gian... đã tới sao?" Biển máu lập tức rút lui, đất đá lại hiện ra. Lão giả da người hỏi: "Ngươi là ai?". Giọng nói đáp lại đầy kiêu ngạo: "Ngươi nên hỏi 'ta là ai'." Hóa ra, lão giả chính là "lớp da thứ năm" bị lột ra của kẻ bí ẩn này. Lão giả như bừng tỉnh, chấp niệm tan biến, hóa đạo ngay tại chỗ. Lăng Hàn nhận ra đây là một cường giả Tiên Vực đang thực hiện kế hoạch trùng sinh qua chín kiếp.
Giọng nói non nớt kia, tự xưng là Cổ Đạo Nhất, giải thích về "Cửu Tử Thiên Công" của hắn, một bí pháp chôn vùi chín đời để đón vinh quang ở đời thứ mười. Hắn đến từ Tiên Vực, bị trục xuất và khao khát trở lại. Chín cây Thiên Nguyên Đạo Quả chính là nơi chứa đựng từng tia Nguyên Thần của hắn, trải qua chín trăm triệu năm, để rồi chín hồn hợp nhất, tạo nên một thần hồn vô địch. Lăng Hàn bất ngờ khi biết hắn đến từ Tiên Vực. Cổ Đạo Nhất cũng tiết lộ rằng Đại Hắc Cẩu là một con chó vô dụng được hắn ấp ra từ một quả trứng tìm thấy ở Tiên Vực đời đầu tiên. Đại Hắc Cẩu lập tức phản bác, nhưng Cổ Đạo Nhất lạnh lùng tuyên bố có thể điều khiển trận pháp tuyệt thế để giết cả hai.
Trước lời đe dọa, Lăng Hàn không hề nao núng, anh kích tướng Cổ Đạo Nhất, nói rằng nếu đã tự nhận vô địch, hà cớ gì phải giết họ. Cổ Đạo Nhất, với tâm tính tái sinh như một đứa trẻ, dao động. Hắn quyết định tha cho Lăng Hàn và Đại Hắc Cẩu, muốn họ chứng kiến sự quật khởi của mình. Lăng Hàn gợi ý về Tinh Sa Vũ Viện, nơi hội tụ các thiên tài trẻ tuổi trong trăm năm tới, và Cổ Đạo Nhất chấp thuận, tin rằng đó là cơ hội để hắn thể hiện vinh quang.
Ngay sau đó, tất cả mọi người trong Dược Vương Quật đều bị đẩy ra ngoài. Các cường giả Hằng Hà Cảnh bàng hoàng khi biết Ma Già La Chi Hoa đã bị lão giả da người ăn mất. Lăng Hàn, mang theo Đại Hắc Cẩu, ung dung rời đi mà không ai để ý. Đại Hắc Cẩu tuyên bố sẽ đến Tinh Sa Vũ Viện trong trăm năm tới để "bắt tiên tử làm thú cưỡi". Lăng Hàn chỉ biết lắc đầu, rồi dùng Xuyên Vân Thoa để bắt đầu hành trình hai năm phiêu bạt tinh vũ, đồng thời tiến vào Hắc Tháp để củng cố cảnh giới.
Trong Hắc Tháp, mọi người đều tiến bộ vượt bậc. Đinh Bình đạt đỉnh Sơn Hà Cực Cảnh, Cửu Yêu chạm ngưỡng Cực Cảnh. Vô Tương Thánh Nhân thăng tiến thần tốc nhờ thân thể Ngũ hành và lượng lớn đan dược. Lăng Hàn dành thời gian khổ tu, tìm hiểu đại đạo và luyện chế Phi Hỏa Đan. Nửa năm sau, anh là người đầu tiên đột phá, vượt qua thiên kiếp để đạt tới Tinh Thần Cảnh trung cực vị, Tiên Ma Kiếm cũng được tôi luyện càng thêm sắc bén.
Sau đó, nhiều người trong Hắc Tháp cũng lần lượt đột phá. Lăng Hàn tiếp tục thể ngộ Bất Diệt Thiên Kinh, tin rằng nó có thể giúp anh chống lại đòn tấn công của Sáng Thế Cảnh. Hai năm trôi qua, Xuyên Vân Thoa hạ xuống Hợp Ninh Tinh, Lăng Hàn cảm thán khi trở lại quê hương. Mọi người rời Hắc Tháp để thư giãn. Lăng Hàn quyết định đi về phía Loạn Tinh Hoàng Triều, nhớ nhung nữ hoàng đại nhân. Anh cũng thầm tính toán "hậu cung" của mình, kết luận chỉ có thể dừng lại ở bảy người.
Đoàn người Lăng Hàn đi qua Trụ Thiên Hoàng Triều một cách kín đáo. Ba ngày sau, họ đến một thị trấn nhỏ nhưng lại bất thường sầm uất với nhiều cường giả. Lăng Hàn biết Thiên Phượng Thần Nữ và Đinh Bình sắp đột phá, nên dừng lại chờ đợi. Anh cùng các huynh đệ ngồi trà lâu để nghe ngóng tin tức. Quả nhiên, thị trấn náo nhiệt vì một bảo vật sắp xuất thế, thu hút vô số cao thủ.
Các đệ tử của Lăng Hàn, Giang Dược Phong, Trần Thụy Tĩnh, Cửu Yêu, Tàn Dạ, Nguyên Thừa Hòa đều háo hức muốn tham gia. Lăng Hàn đồng ý cho họ đi "gây náo nhiệt" trong một ngày. Giang Xảo Linh, con gái của Giang Dược Phong, cùng con thỏ và lão nhân sâm cũng đi theo. Lăng Hàn ở lại cùng hai huynh trưởng, cố gắng giúp họ đột phá Cực Cảnh, nhưng thở dài vì thiên phú là điều khó thay đổi. Anh nghĩ về Cổ Đạo Nhất, cảm thấy đấu chí trỗi dậy, không muốn cuộc đời mình quá cô quạnh vì không có đối thủ.
Hơn nửa ngày sau, Giang Xảo Linh cùng con thỏ và lão nhân sâm trở về sớm một cách bất thường. Lăng Hàn nhận ra có điều không ổn. Lão nhân sâm kể rằng có kẻ dám "bất lịch sự" với Xảo Xảo, nên hắn và con thỏ đã "đá bạo một quả trứng" của tên khốn kiếp đó. Lăng Hàn mỉm cười, tán thành: "Làm tốt lắm, chúng ta không bắt nạt người, nhưng cũng không thể để người bắt nạt." Đúng lúc đó, một tiếng cười gằn vang lên từ cửa trà lâu. "Ồ, thanh âm này thật quen thuộc," một người kinh ngạc thốt lên. "Phí lời, đây là Vương gia thất hổ!" Khách nhân trong trà lâu hoảng loạn bỏ chạy. Một nam tử vóc người dũng mãnh, khoác da hổ, bước vào, lạnh lùng nói: "Đánh người của Vương gia ta, chẳng lẽ còn muốn phủi mông một cái rời đi?"