Tóm Tắt Truyện Logo
Trang chủ/THẦN ĐẠO ĐAN TÔN/Chương 295

Chương 295: Kỳ Hoa, Quái Nhân và Bóng Ma

Cập nhật: 29/3/2026

📖 Tóm tắt từ chương 1471 đến 1475 của bản gốc

📌 Tóm Tắt / Điểm Chính

Chương truyện khắc họa một bức tranh hỗn loạn và đầy rẫy hiểm nguy nơi các cường giả tranh giành kỳ vật, phơi bày bản chất tàn khốc của sự cạnh tranh. Bi kịch của nhân vật chính Lăng Hàn không chỉ nằm ở việc phải đối mặt với đối thủ mà còn ở sự xuất hiện đột ngột của một thực thể bí ẩn, mạnh mẽ đến khó tin, đẩy anh vào những tình huống dở khóc dở cười. Tác giả khéo léo lồng ghép yếu tố kinh dị và hài hước đen tối qua hình tượng "lão giả da người" không ngừng truy tìm con chó thất lạc, tạo nên một sự tương phản đầy ám ảnh và khó quên. Sự kiện này không chỉ thử thách bản lĩnh mà còn mở ra những suy đoán sâu sắc về nguồn gốc và bản chất của Dược Vương Quật, làm dấy lên cảm giác rợn người về những điều vượt ngoài tầm hiểu biết.

🔊

Nghe đọc Voice AI

Chưa có video cho chương này

Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.

Trong thung lũng sâu thẳm, không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tiếng động nhỏ là bùng nổ. Sự yên lặng ban đầu nhanh chóng bị phá vỡ khi một trung niên nhân tóc bạc phơ, tay vung thanh đại đao sáng loáng, bước ra. Dù mái tóc bạc trắng, làn da trong suốt như ngọc của hắn lại tố cáo rằng đây không phải một lão già yếu ớt. Thi Tân, cái tên được xướng lên, tuyên bố hùng hồn sẽ thu lấy Ma Già La Chi Hoa, một kỳ vật mà ai cũng thèm khát. Phía sau hắn là hơn chục cường giả khác, mỗi người mang một Thần Khí uy mãnh – từ đao, kiếm, thương, phủ cho đến cả cây đuốc khổng lồ – tạo thành một liên minh công thủ vững chắc, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ nào dám cản đường.

Nhưng kỳ vật nơi đây không dễ dàng đoạt được. Một giọng nói vang vọng đáp trả, đầy thách thức: "Thiên địa kỳ vật, cường giả chiếm được! Thi Tân, ngươi chưa đủ tư cách!" Lập tức, một thế lực khác trỗi dậy, cũng với hàng chục cường nhân tạo thành đồng minh, đối chọi gay gắt. Cuộc chiến bùng nổ không chút do dự, lan nhanh như cháy rừng, cuốn hàng trăm người vào vòng xoáy tranh đoạt. Bốn thế lực mạnh nhất, đại diện cho tứ đại gia tộc, liên kết thành những khối đồng minh vững chắc, cùng nhau xông lên, nhắm thẳng vào đóa độc hoa. Lăng Hàn đứng từ xa quan sát, không ngừng gật gù. Những kẻ này quả thực sở hữu sức mạnh kinh người, có thể bộc phát sức chiến đấu tương đương Tinh Thần Cực Cảnh trung kỳ, thậm chí hậu kỳ. Tuy nhiên, giới hạn cảnh giới vẫn là bức tường vô hình, ngăn họ chạm tới sức mạnh đỉnh cao của Cực Cảnh, hay sức chiến đấu của Hằng Hà Cảnh. Có lẽ, chỉ Thánh Khí mới có thể phá vỡ rào cản đại cảnh giới này.

Thung lũng rực rỡ bởi vô vàn ánh sáng thần khí, năng lượng khủng khiếp cuồn cuộn trào dâng. Lăng Hàn tự nhủ, nếu hắn mạo hiểm xông vào, dù thể phách cường hãn cũng khó tránh khỏi tan xương nát thịt. Bỗng, một tiếng "thẻ" vang vọng, mặt đất nứt ra một khe khổng lồ. Ban đầu, Lăng Hàn tưởng đó là do sức mạnh hủy diệt của các cường giả, nhưng nhanh chóng nhận ra điều bất thường. Từ khe nứt, một khí tức đen kịt bốc lên, bao trùm cả thung lũng. Rồi, một cái chân khổng lồ, sắc nhọn như trường mâu, từ từ thò ra, tiếp đến là một cái khác, sau đó là toàn bộ thân hình của một quái vật đen kịt: một con bọ ngựa khổng lồ. Nó không chỉ đen tuyền mà còn bị bao phủ bởi khí tức tà ác, ghê rợn, khiến người ta kinh hãi thốt lên: "Yêu thú Minh Giới!"

Chẳng màng đến sự kinh ngạc của đám đông, con bọ ngựa vung hai tay đao khổng lồ chém tới. Tốc độ kinh hoàng, nhanh đến mức khó tin, tựa như Lôi Đình Kiếm pháp của Lăng Hàn. Một cường giả không kịp phản ứng, bị chém đôi. Máu tươi bắn ra, lập tức hóa đen kịt, cơ thể khô héo trong chớp mắt bởi quy tắc phá hoại của Minh Giới. Thần hồn hắn thoát ra, cuộn lấy Thần Khí bỏ chạy, nếu chậm một nhịp nữa, hình thần sẽ câu diệt. Cảnh tượng kinh hoàng ấy khiến tất cả trấn tĩnh lại. Không còn nội đấu, tất cả cường giả Tinh Thần Cảnh đồng loạt kích hoạt Thần Khí, hợp sức tấn công con bọ ngựa. Con quái vật này quả thực vô cùng lợi hại, tu vi đạt Cực Cảnh hậu kỳ, một mình chống lại cả trăm cường giả mà không hề suy suyển. Hàng trăm tuyệt chiêu dồn dập trút xuống, tiêu hao nguyên lực và thậm chí cả tuổi thọ của người thi triển, bùng nổ uy năng cận kề Hằng Hà Cảnh, khiến Lăng Hàn cũng phải khiếp vía. Dưới cơn mưa công kích, con bọ ngựa dần bị thương, máu đen chảy khắp người, bốc hơi thành khí tức quỷ dị. Nhưng nó vẫn tử chiến không lùi, trọng thương vài người khác, khiến họ mất tư cách tranh đoạt. Thời gian trôi qua, sắc mặt mọi người ngày càng khó coi, bởi thời gian ở tầng thứ năm có hạn. Nếu cứ kéo dài, e là sẽ bị con yêu thú này nghiền nát. "Đồng tâm hiệp lực, nếu không, không ai có phần!" Một tiếng hô vang lên, và tất cả đều gật đầu.

Các cường giả không còn chiến đấu đơn lẻ mà kết thành một trận pháp kỳ lạ, sức mạnh tăng vọt. Con bọ ngựa khổng lồ cuối cùng không thể chống đỡ, bị đánh bay hai tay đao, rồi sọ não vỡ toác. Tiếng "ầm" vang dội, quái vật gục xuống, máu đen lan tràn, tỏa ra khí tức tà ác, khiến nơi đây càng thêm quỷ dị. Liên minh vừa thành lập lập tức tan rã, cuộc hỗn chiến lại bùng nổ, tất cả lao vào tranh giành Ma Già La Chi Hoa. Lăng Hàn vẫn đứng nhìn, cảm thấy chán nản. Trong tình cảnh này, anh không thể "đục nước béo cò", mà cũng chẳng thiết tha gì đóa hoa này. Anh quyết định đi tìm nơi khác.

Đúng lúc đó, một luồng hàn ý khó tả đột ngột ập đến, khiến mồ hôi lạnh trên trán Lăng Hàn chảy ròng ròng như suối. Một cái bóng mới xuất hiện trên mặt đất, ngay cạnh anh! Phía sau anh, từ lúc nào, lại có thêm một người? Lăng Hàn suýt chút nữa đã chui tọt vào Hắc Tháp, nhưng anh cố nén lại. Nếu kẻ này muốn ra tay, hẳn sẽ không để anh phát hiện. Dù vậy, anh vẫn từ từ xoay người. Trong giây phút ấy, lưng anh ướt đẫm mồ hôi, cảm giác như đang vác một ngọn núi khổng lồ. Lăng Hàn biết, kẻ đứng sau lưng chắc chắn mạnh đến mức không thể hình dung, nếu không, chỉ cảm giác nguy hiểm thôi không thể khiến anh hoảng loạn đến vậy.

Cuối cùng, anh xoay người hoàn toàn. Khoảnh khắc ấy, dù cuộc chiến phía dưới vẫn hừng hực khí thế, trước mặt anh lại tĩnh lặng đến lạ lùng, như thể tai anh đã điếc. Một người đứng đó. Nhưng... đây có thực sự là một con người không? Đó là một lão nhân, râu tóc bạc trắng, nhưng kỳ dị thay, ông ta không có con ngươi, chỉ còn lại hai hốc mắt đen thẫm, như thể có thể nuốt chửng mọi thứ. Ông ta mặc một đạo bào màu vàng nhạt, trông rất tiên phong đạo cốt, nhưng đôi mắt trống rỗng kia lại mang đến cảm giác quỷ dị không thể diễn tả. Lăng Hàn vốn đã lạnh sống lưng, giờ đây cảm thấy hô hấp như muốn ngừng trệ.

Lão giả cũng nhìn thấy Lăng Hàn xoay người, rồi cất tiếng: "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" Nếu ở hoàn cảnh khác, Lăng Hàn có lẽ đã bật cười. Nhưng anh ngỡ ngàng nhận ra, khi lão giả há miệng, bên trong không hề có răng, không có lưỡi, không có yết hầu, không có gì cả! Nhìn lại hốc mắt trống rỗng, Lăng Hàn đột nhiên nảy ra một suy đoán khiến toàn thân anh lạnh toát: lão giả này, sẽ không phải chỉ là một tấm da người chứ! Dù gan to đến mấy, lúc này anh cũng nổi da gà. Anh cố trấn tĩnh: "Vãn bối không nhìn thấy chó của tiền bối." "À, không thấy à, vậy ta đi hỏi người khác vậy." Lão giả nói, lướt qua Lăng Hàn, từng bước một đi xuống vách núi, tiến vào thung lũng. Tốc độ nhìn như chậm rãi, nhưng mỗi bước chân lại vượt qua hàng dặm. Đây là đột phá không gian! Lăng Hàn kinh hãi. Khi ánh mắt anh lướt qua sau gáy lão giả, anh càng ngỡ ngàng hơn, bởi có một khe hở rõ ràng, qua đó có thể thấy, lão giả này chỉ còn sót lại một tấm da đẫm máu! Đây rốt cuộc là cái quỷ gì! Chỉ còn là một tấm da người, nhưng lại có thể hành động như người sống, thực lực vẫn mạnh đến kinh thiên động địa, mà hành vi thì càng quái lạ hơn. "Có thấy chó của ta hay không", câu hỏi nghe có vẻ khôi hài, nhưng chẳng ai thấy buồn cười, chỉ có cảm giác rợn người.

Trong thung lũng, các cường giả vẫn đang ác chiến, nhưng một vị khách lặng lẽ đã tiến vào. Hàn Đào, một thiên tài mới nổi của Hàn gia, chỉ tu luyện chín mươi vạn năm đã bước vào Tinh Thần Cảnh đại viên mãn. Dĩ nhiên, tốc độ tiến triển này là nhờ sự bồi dưỡng đặc biệt của gia tộc cho cuộc tranh đoạt lần này. Đáng tiếc, dù thiên tư xuất chúng, thực lực phi phàm, nhưng các gia tộc, chi mạch khác cũng không kém cạnh, khiến cảnh giới của hắn không chiếm ưu thế, dù mang theo Bảo Khí đứng đầu tộc cũng không thể độc chiếm. Khi hắn đang buồn bực mất tập trung, một giọng nói vang lên bên tai: "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" "Cẩu muội muội ngươi chứ!" Vốn dĩ tâm trạng Hàn Đào đã rất tệ, giờ bị hỏi một câu vô nghĩa như vậy, hắn suýt chút nữa nổi khùng. Nhưng hắn dù sao cũng là thiên tài, trong khoảnh khắc, hắn sợ đến mức máu trong người như muốn đông cứng. Ai? Lại có thể tiếp cận mình gần như vậy! Hắn ngơ ngác, run rẩy không tin nổi, rồi chậm rãi quay đầu. Hắn nhìn thấy một lão giả, nhưng đôi mắt chỉ còn lại hố máu, kinh hãi không nói nên lời. Dù là cường giả Tinh Thần Cảnh, đã trải qua vô số hiểm nguy, nhưng lúc này hắn suýt chút nữa đã kêu mẹ. Không phải hắn không có bản lĩnh, mà là lão giả này quá mạnh, quá tà dị, lặng lẽ ảnh hưởng đến hắn. Trước đó, Lăng Hàn cũng sợ đến run chân, điều này không liên quan đến tâm tính, chỉ vì lão giả quá mạnh mẽ. Nhưng Hàn Đào không có thần kinh thép như Lăng Hàn, không tự chủ được mà lùi lại. "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" Lão giả di chuyển bước chân, gương mặt gần như kề sát mặt Hàn Đào. Hàn Đào có thể nhìn thấy mọi chi tiết nhỏ trên mặt lão giả: làn da đỏ ngòm, hốc mắt còn vương vết máu, thậm chí miệng trống rỗng. Hắn lập tức nảy ra một ý nghĩ... da người! Hắn sợ đến toàn thân dựng lông, từng sợi tóc thẳng đứng, tim đập thình thịch như muốn nổ tung. Đạt đến cảnh giới như hắn, núi sập trước mắt cũng không biến sắc, nhưng giờ đây lại bị dọa mất mật, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, chân mềm nhũn, không tự chủ được mà ngồi phịch xuống đất. "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" Lão giả không tha, truy hỏi, lần này, hắn còn duỗi hai tay ra, năm ngón tay thon dài, bóng loáng như ngọc thạch, nhưng lại tỏa ra sát khí uy nghiêm đáng sợ. Hàn Đào cuối cùng bình tĩnh lại, dùng sức lắc đầu: "Không có, không nhìn thấy!" Lão giả lộ vẻ thất vọng. "Vậy ta lại đi hỏi người khác một chút." Hắn bước sang bên cạnh một người khác.

Đây tuyệt đối là một cường giả vô thượng, khí tức đáng sợ của hắn khiến tim gan người ta lạnh lẽo. Dù nơi đây toàn là cường giả Tinh Thần Cảnh, nhưng trước mặt lão giả, họ đều như người phàm. Không ít người cũng như Hàn Đào, sợ đến mức ngồi phịch xuống đất. Còn tệ hơn, có vài người bị dọa đến mức không thể phản ứng, sau khi lão giả hỏi ba lần mà không nhận được câu trả lời, hắn vươn tay vặn gãy cổ họ. Không có thần hồn thoát ra, mà là trực tiếp hình thần câu diệt.

Rất nhanh, cuộc chiến trong thung lũng ngừng lại, tất cả mọi người ngơ ngác nhìn lão giả này, thậm chí không còn dũng khí để bỏ chạy. Đó là một sự áp chế cấp bậc, như thể Thú Vương giáng lâm, rõ ràng muốn ăn thịt bách thú, nhưng dưới khí thế áp bức, không một con dã thú nào có thể thoát thân, chỉ có thể cam tâm tình nguyện chịu chết. May mắn thay, lão giả không ăn thịt người, cũng không tùy tiện giết người, trừ khi có kẻ hỏi ba lần mà không đáp. Ngươi ngay cả một câu cũng không nói được, vậy chết đáng đời. Tất cả đều sợ đến tái mặt. Tại sao nơi này lại có một sinh linh đáng sợ như thế? Không không không, là một tấm da người! Nhưng chỉ là một tấm da người mà đã lợi hại đến vậy, vậy khi còn nguyên vẹn, kẻ này sẽ mạnh đến mức nào? Nhưng qua vô số năm, chưa từng nghe nói nơi đây có thứ quỷ dị như vậy!

Lão giả hỏi dò từng người một, đi hết một vòng, rồi dừng lại trước cây Ma Già La Chi Hoa. Hắn nghiêng đầu nhìn, lẩm bẩm: "Hoa này... có chút quen thuộc." Dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, hắn vươn tay hái kỳ hoa, rồi nhét vào miệng, nhai vài cái, nuốt xuống. Điều này khiến tất cả đều ngỡ ngàng. Phải biết, đóa độc hoa này vừa nở, ngay cả cường giả Hằng Hà Cảnh đại viên mãn cũng lập tức chết tươi, nhưng lão giả lại nuốt chửng! Dù hoa chưa nở hoàn toàn, nhưng độc tính chắc chắn vẫn còn chất chứa bên trong. Nhai nát nuốt vào, chẳng phải tự sát sao? Nhưng mà, người ta chỉ còn sót lại một tấm da người, trên lý thuyết đã chết, còn làm sao chết lần thứ hai? Hơn nữa, lão giả này mạnh đến mức không thể hình dung, biết đâu dù còn sống, độc hoa này cũng chẳng thể giết chết hắn. Ma Già La Chi Hoa bị lão giả ăn, nhưng không một ai dám có ý kiến. Hiện tại, mọi người chỉ cầu mong sống sót rời đi, đừng nói lão giả chỉ ăn độc hoa, dù có ăn Tổ Khí của họ, họ cũng sẽ không dám hé răng.

Ăn xong độc hoa, lão giả đứng bất động, như thể độc tính phát tác mà chết. Nhưng chỉ một lát sau, hắn lại nhìn về phía Lăng Hàn, một bước vượt không gian, xuất hiện bên cạnh Lăng Hàn. Điều này lại khiến các cường giả kinh hãi. Đánh vỡ không gian là điều khó nhất, nó liên quan đến quy tắc không gian, chỉ có đạt tới Sáng Thế Cảnh mới có tư cách chạm đến. Đây cũng là lý do tại sao chỉ có Sáng Thế Cảnh mới có thể ngao du Tinh Vũ, bởi tốc độ nhanh, nếu không chỉ có thể chết già trong Tinh Vũ hoang vu. Tấm da người này... là Sáng Thế Cảnh! "Trên người ngươi có mùi vị quen thuộc." Lão giả nhìn chằm chằm Lăng Hàn, hốc mắt trống rỗng khiến người ta không rét mà run. Lăng Hàn nhất thời sợ hãi. Hắn là người, ngươi là da người, chúng ta không giống nhau chút nào, lấy đâu ra mùi vị quen thuộc? Anh rất muốn cho đối phương một ngón giữa, nhưng nghĩ đến thực lực mạnh mẽ của lão giả, e là cả Vô Tương Thánh Nhân cũng vô dụng. "Tiền bối có gì chỉ giáo?" Lăng Hàn khách khí hỏi. Lão giả lại ghé sát vào, ngửi trên người Lăng Hàn một hồi, lộ vẻ mờ mịt. Hắn gãi gãi đầu nói: "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" Đúng vậy, lại quay vòng trở lại. "Không có." Lăng Hàn lắc đầu. "Vậy ta lại đi hỏi người khác một chút." Lão giả bước vào thung lũng, lại một lần nữa giày vò tất cả mọi người.

Lăng Hàn vội vã bỏ chạy. Anh không muốn gặp lại lão giả thần kinh kia. Kỳ lạ, dù người tiến vào tầng thứ năm thực sự ít hơn nhiều, nhưng qua hàng tỷ năm, số lượng chắc chắn không hề nhỏ, nhưng chưa từng có tin đồn về lão giả này. Vậy có thể là hắn mới xuất hiện gần đây. Chờ chút, lão giả nói trên người mình có mùi vị quen thuộc, nếu không phải hắn nói linh tinh... Lăng Hàn đột nhiên có một suy đoán. Lão giả này có thể là chủ nhân của tầng thứ tư, nhưng không biết chuyện gì đã xảy ra, hắn bị lột da. Nhưng hắn quá mạnh mẽ, dù chỉ còn là một tấm da cũng sở hữu sức sống, thậm chí còn một tia bản năng, đó là tìm kiếm con chó nào đó. Trước đó, hắn hẳn đang ngủ say, hoặc ở trạng thái không thể hành động nào đó, cho đến khi Lăng Hàn cùng ba chữ ở tầng thứ tư phát sinh cộng hưởng, hấp thu lực lượng trong đó, mới khiến lão giả tỉnh lại. Như vậy, lời lão giả nói trên người hắn có mùi vị quen thuộc liền có thể giải thích. Dĩ nhiên, đây chỉ là suy đoán của Lăng Hàn, muốn chứng minh hầu như là chuyện không thể. Dù sao, anh cũng đã chạy, không muốn cùng lão giả này chơi trò tìm chó. Anh cũng không kịp tìm Thần dược gì, tầng này âm u đầy tử khí, có thể tìm được dược liệu cũng như Ma Già La Hoa, chủ yếu dùng để giết người, không giúp ích cho việc tăng cường tu vi.

Bởi vậy, chưa đầy nửa ngày sau, anh đã đến tầng thứ năm. Thiên Thủy Điện. Nhưng ba chữ kia đã ảm đạm, hiển nhiên đã bị người khác lấy mất lực lượng bên trong. Lăng Hàn không khỏi thở dài, có chút tiếc nuối, rồi bước vào trong cung điện. Trước mặt anh, vẫn là một cây Thiên Nguyên Đạo Quả, trái cây đã gần chín, tỏa ra mùi thơm thoang thoảng, chỉ cần ngửi một chút cũng khiến nguyên lực trong người sôi trào, như thể sắp đột phá. Lăng Hàn không khỏi lộ vẻ kinh ngạc, lúc trước ở tầng bốn, không hề có dấu hiệu như vậy. Nếu như trong chín cung điện đều trồng Thiên Nguyên Đạo Quả, hơn nữa lại chín cùng một lúc, vậy chứng tỏ chín cây Thiên Nguyên Đạo Quả này đã ở ngưỡng cửa thành thục, chỉ sau vài ngày mà thôi, trái cây đã tỏa hương. Lẽ nào, lần mở Dược Vương Quật này sẽ xảy ra một biến hóa khó tin nào đó? "Mùi vị có chút quen thuộc." Một giọng nói đột nhiên vang lên phía sau Lăng Hàn. Lỗ chân lông toàn thân Lăng Hàn không khỏi căng cứng, sau đó một cảm giác bất đắc dĩ dâng lên. Đây hiển nhiên chính là lão giả da người kia. Dù anh đã chạy nhanh hết sức, nhưng hiển nhiên không thể so với một tồn tại nắm giữ quy tắc không gian, người ta cũng đã đến.

Lão giả nhìn chằm chằm cây Thiên Nguyên Đạo Quả, biểu cảm mờ mịt, như đang cố gắng hồi ức điều gì, nhưng lại không thể nhớ ra. Điều này cũng chẳng có gì lạ, đầu óc không còn, nếu còn nhớ được thì mới là chuyện quái dị. Lão giả nhìn một hồi, đột nhiên tiến lên một bước, vươn tay muốn chạm vào Thiên Nguyên Đạo Quả. "Không được!" Lăng Hàn vội vàng lùi lại. Cây Thánh Vương đại dược này được bảo vệ bởi một sát trận tuyệt thế, có thể tru sát cả Thánh Vương. Nếu hắn bị cuốn vào, chắc chắn sẽ biến thành tro bụi trong chớp mắt. Oanh, sát trận kích hoạt, quả nhiên phát động công kích hủy diệt về phía lão giả. Hàng tỷ cột sáng bắn ra, mỗi đạo đều tương đương với một đòn toàn lực của Đại Thánh. Hàng tỷ đạo cùng lúc oanh kích, đó là sức mạnh có thể giết chết cả Thánh Vương, trừ khi Thánh Vương đã tu ra Cực Cảnh, nếu không tuyệt đối không thể chống lại. Ầm ầm ầm ầm, ánh sáng nổ loạn, vèo, chỉ thấy một bóng người bị đánh bay ra, rồi nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, mỏng như cánh ve. Đó là một tấm da người! Sát trận thu lại uy thế, khôi phục yên tĩnh. Hô, tấm da người như thể được thổi một hơi, cấp tốc đầy đặn, rất nhanh liền biến thành hình người, lão giả lại xuất hiện. Hắn mờ mịt, như thể hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra. Khóe miệng Lăng Hàn co giật. Kia là sát trận tuyệt thế, có thể giết cả Thánh Vương, nhưng lão giả chỉ bị đánh bay ra, không hề hấn gì. Nếu lão giả này là Sáng Thế Cảnh, vậy chắc chắn đã tu ra Cực Cảnh! Thậm chí... còn có thể mạnh hơn nữa. Trảm Trần! "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" Lão giả nhìn Lăng Hàn hỏi. Đúng vậy, lại tới nữa rồi.

Lăng Hàn vội vàng lắc đầu, sau đó đi về phía đường nối tầng thứ sáu. Hiện tại, anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất: càn quét chín tầng không gian một lần, cố gắng mang đi hết Thần dược, sau đó vĩnh viễn không gặp lại lão giả này. Cửa ải thứ sáu là kiểm tra luyện đan. Một tờ đan phương hạ xuống, nhưng chỉ có mười cơ hội thất bại. Toàn bộ thất bại, sẽ bị trục xuất ngay lập tức. Số lần thất bại càng ít, thời gian tiêu tốn càng ít, thành tích càng tốt. Lăng Hàn cầm đan phương, nhìn lướt qua liền phát hiện, đây chỉ là đan dược cấp năm, không khó, nhưng đan phương hoàn toàn xa lạ. Với thực lực đan đạo đế vương của hắn, luyện đan dược cấp thấp, dù là hoàn toàn xa lạ, hắn nhiều nhất thất bại hai, ba lần liền có thể luyện chế ra. Tuy nhiên, Lăng Hàn không tùy tiện bắt đầu, mà ở trong đầu quan tưởng hết thảy đặc tính của đan phương. Hiện tại, anh ở đánh giá dược liệu cũng đã đạt đến trình độ đại thành. Những dược liệu này trong đầu va chạm, đặc tính, xung đột từng cái bày ra, giúp anh lĩnh ngộ tương sinh tương khắc trong đó. Nửa ngày trôi qua, hai mắt hắn mở ra. Dù chưa từng thử nghiệm, nhưng anh có tự tin, nhất định có thể một lần thành công, đạt đến hoàn mỹ. Bởi vì anh đã hoàn toàn hiểu rõ đặc tính của dược liệu, trong đầu cũng có thể hoàn toàn mô phỏng ra quá trình. Anh mở lò luyện đan, quả nhiên làm liền một mạch, không chỉ đạt đến trạng thái hoàn mỹ, hơn nữa mỗi hạt đan dược đều đạt hiệu quả tốt nhất, không có chút tinh hoa nào lãng phí. Tuy nhiên, dù đạt thành tích như vậy, anh cũng chỉ nhận được chín ngày lưu lại, trong đan phương khen thưởng, cũng chỉ có đến cấp mười chín. Hiển nhiên, như thế vẫn chưa đủ hoàn mỹ, không cách nào thu được khen thưởng tốt nhất. Lăng Hàn cũng không thất vọng, bởi vì anh đã mất nửa ngày để nghiên cứu, ai bảo đan dược này hoàn toàn xa lạ với anh chứ?

Thạch thất tan rã, phía trước xuất hiện không gian tầng thứ sáu. Kim quang, ánh bạc chói mắt, đây là một thế giới kim loại, có thể nhìn thấy khắp nơi là núi vàng núi bạc. Nếu phàm nhân đến đây, nhất định sẽ kích động đến phát rồ. Ngay cả Lăng Hàn cũng lộ vẻ vui mừng, bởi vì nơi này có khả năng tìm thấy Thần Thiết cấp cao. "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" Thanh âm quen thuộc vang lên, lão giả da người như không thể cắt đuôi, xuất hiện lần nữa bên cạnh Lăng Hàn. Dựa vào, ngươi xong chưa vậy, sao cứ nhìn chằm chằm ta mãi? Lăng Hàn rất muốn mắng người. Bị một tấm da người đi theo, hơn nữa còn vô cùng mạnh mẽ, dù anh gan to đến mấy cũng không nhịn được trong lòng phát lạnh. Anh thậm chí có ý định thu đối phương vào Hắc Tháp, nhưng anh tuyệt đối không thể đảm bảo có thể thành công. Một khi thất bại, mà lão giả sinh ra địch ý với anh, vậy thì xong đời. Vì vậy, nếu lão giả chỉ lải nhải, vậy cứ mặc hắn đi. "Không có!" Lăng Hàn hồi đáp. Anh triển khai thân hình, bắt đầu càn quét Thần dược. "Trên người ngươi có mùi vị quen thuộc." Lão giả lại nói, như hình với bóng. Dọc đường đi, lão giả sẽ thỉnh thoảng rơi vào trạng thái mê man. Một khi xảy ra chuyện như vậy, khi tỉnh lại, hắn sẽ không ngừng lặp lại chuyện tìm chó, sau đó còn nói trên người Lăng Hàn có mùi vị quen thuộc, như thể cháu đi thăm ông nội, làm không biết mệt. Lăng Hàn chỉ cảm thấy phiền não, bị cùng một vấn đề giày vò hàng ngàn lần, dù kiên trì của anh tốt đến đâu cũng phát điên. Nhưng cũng không phải không có chỗ tốt. Mang theo vị đại gia này đi qua, đám yêu thú sợ đến tè ra quần, giúp Lăng Hàn dễ dàng hái Thần dược. Nhưng đại gia cũng có tật xấu, nhìn thấy Thần dược cấp cao sẽ vươn tay lấy, hơn nữa không chút chú ý, hái được liền ăn. Điều này khiến Lăng Hàn không nói nên lời. Dọc đường đi, anh hái được Thần dược cấp cao nhất chỉ là cấp mười, còn những loại cao hơn đều bị lão giả ăn sạch. Cướp, không dám cướp a, đừng nhìn hiện tại vị này rất dễ nói chuyện, lại mơ mơ màng màng, nhưng trước đó lại không phải là không giết người, căn bản không nháy mắt a.

Càn quét tầng này xong, Lăng Hàn đi tới phần cuối của tầng thứ sáu. Tử Tâm Cung. Lăng Hàn vui mừng phát hiện, ba chữ kia không hề ảm đạm, nhưng khi anh muốn xúc động đạo vận trong đó, hoàn toàn không có cách nào làm được. Lão giả cũng không giục, cũng theo Lăng Hàn ngồi xuống. Chuyện quái dị xuất hiện, ba chữ bị xúc động, lực lượng thần bí tiến vào trong cơ thể lão giả, nhưng không hề có biến hóa nào xảy ra. Điều đó là tự nhiên, lão giả quá mạnh mẽ, đối với hắn mà nói, chút lực lượng này như giọt mưa rơi vào biển rộng, đương nhiên sẽ không có biến hóa gì. Lãng phí a! Lăng Hàn suýt chút nữa đấm đất. Ngươi nói ngươi mạnh như thế rồi, còn tranh giành với ta cái gì. "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" Kết quả, lão giả vừa mở miệng, trực tiếp khiến Lăng Hàn không còn chút khí thế nào.

Hiện tại ngay cả Lăng Hàn cũng hiếu kỳ, con chó kia rốt cuộc ra sao, mà lại khiến lão giả này dù đã "chết" vẫn nhớ mãi không quên. Thiên Nguyên Đạo Quả tái hiện, vẫn là nó, nhưng lại có một số khác biệt. Lão giả lần thứ hai không sợ chết xông lên, bị sát trận đánh, nhưng không hề hấn gì, nằm một lúc liền ngồi dậy, sau đó lại bắt đầu tìm chó, khiến Lăng Hàn phát điên đến muốn giết người. Ngươi không thể đổi từ mới sao? Cửa ải thứ bảy, kiểm tra là phục hồi dược liệu như cũ. Điều này đối với Lăng Hàn mà nói quá đơn giản, cho dù có dược liệu diễn sinh cũng không sợ, thành công thu được mười ngày lưu lại, lại thêm hai mươi đan phương.

Khi Lăng Hàn tiến vào tầng thứ bảy, lão giả da người quả nhiên không phụ lòng kỳ vọng, xuất hiện lần nữa, vẻ mặt thành thật hỏi tung tích của con chó. Lăng Hàn chỉ vào phương xa nói: "Ta hình như đã gặp ở nơi đó." Lão giả lập tức bước đi, biến mất không còn thấy bóng dáng. Lăng Hàn cũng không lo lắng đối phương không tìm được chó mà thẹn quá hóa giận, bởi vì chẳng bao lâu nữa, ký ức của lão giả sẽ hoàn toàn biến mất. Rất bình thường, không có đầu óc sao nhớ được sự việc? Bởi vì lão giả này quá mạnh mẽ, chỉ còn là một tấm da người cũng có thể "sống", nhưng ký ức nhiều nhất chỉ duy trì được một nén hương thời gian, sau đó sẽ không còn, cứ thế lặp đi lặp lại. Chờ lão giả lần thứ hai tìm tới mình, hắn khẳng định cái gì cũng đã quên.

Tầng này nhìn qua rất bình thường, non xanh nước biếc, vô cùng tĩnh lặng. Quá tĩnh lặng, không có tiếng thú gầm, không có tiếng chim hót, cũng không có tiếng côn trùng. Lăng Hàn bước đi, xoạt, một cành cây đột nhiên đánh tới hắn. Trên nhánh cây, từng mảng lá cây như miệng mở ra, lộ ra từng chiếc gai nhọn, giống như hàm răng. Đây là Thực Nhân Thụ! Xoạt xoạt xoạt, mấy cành cây khác đánh tới, muốn quấn lấy Lăng Hàn, rồi dùng răng nhọn phá tan thân thể hắn, hút sạch máu thịt. Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười: "Ngươi thử một chút xem." Hắn cứ đứng bất động như vậy, mặc cho cành cây quấn lấy, từng mảng lá cây cắn tới. Nhưng hắn là thể phách gì, gai nhọn trên lá cây không chỉ không thể phá thể, trái lại còn dồn dập gãy vụn. "Ngươi chọn sai người!" Tay trái Lăng Hàn rung lên, phát động thần văn lôi đình, bắn ra, chớp giật trắng lóa, mang theo một tia màu xanh lam, đùng đùng đùng đùng, cành cây của Thực Nhân Thụ dồn dập nổ nát. Lực lượng Lôi đình vốn ngự trị trên Ngũ hành, huống chi đây là uy lực của thiên kiếp, so với lôi đình phổ thông còn mạnh hơn một đoạn dài. Mấy lần lôi đình giáng xuống, cây Thực Nhân Thụ kia liền bị đánh cho chỉ còn lại một đoạn thân cây. Lăng Hàn vót thân cây, từ trong lấy ra một vật như trái tim. Đây là lõi cây, chính là tinh hoa của Thực Nhân Thụ, đại bổ a. Hắn đã bước vào Tinh Thần Cảnh, cái này với hắn hầu như không có trợ giúp, nhưng mọi người trong Hắc Tháp cần, đặc biệt là mấy đồ đệ như Đinh Bình và Cửu Yêu vẫn chưa bước vào Nhật Nguyệt Cảnh. Ngoài ra, Phong Phá Vân, Mộ Dung Thanh cũng rất cần. Vì vậy, càng nhiều càng tốt.

Dọc đường đi, Lăng Hàn thu hoạch lượng lớn Thực Nhân Thụ tâm, nhưng cũng không phải lúc nào cũng thuận lợi. Hắn nhìn thấy một cây Thực Nhân Thụ cấp Hằng Hà Cảnh, nhưng nó đang ở trạng thái ngủ say, khiến hắn lập tức chuyển đường. Nếu chọc giận tên này, trừ khi hắn lập tức tiến vào Hắc Tháp, nếu không sẽ bị miểu sát. Nửa ngày sau, lão giả da người trở về, vẫn là câu hỏi quen thuộc về con chó. Tuy nhiên, Lăng Hàn đã có cách đối phó hắn, lại chỉ lung tung một phương hướng, đẩy lão giả đi. Hắn ở đây lưu lại ba ngày, sau đó đi tới phần cuối của tầng này. Hải Phong Cung. Kiểu chữ lóng lánh phát quang, lực lượng vẫn như cũ. Vèo, lão giả da người vô thanh vô tức xuất hiện. "Con chó của ngươi ở bên kia!" Lăng Hàn chỉ lo lão giả lại lấy đi lực lượng trong chữ, không chờ đối phương hỏi, trực tiếp chỉ vào phương xa nói. Lão giả mờ mịt, "Ngươi đã biết ta hỏi gì?" Hắn không nói hai lời, trực tiếp chạy theo hướng kia. Lăng Hàn ngồi xuống, nỗ lực xúc động ba chữ kia. Ba ngày sau, cả người hắn run lên, một luồng lực lượng huyền diệu tiến vào trong cơ thể hắn, khiến tu vi của hắn trong nháy mắt tăng vọt. Xong rồi! Điều này rất kỳ lạ, có chút lực lượng trong kiểu chữ hắn có thể lập tức xúc động, có chút thì cần một quãng thời gian, có chút thì nỗ lực thế nào cũng vô dụng. Tiểu cực vị đỉnh cao! Rời nơi này, cẩn thận lắng đọng cảnh giới một chút, sau đó trên đường trở lại Hợp Ninh Tinh bước vào trung cực vị. Không cần đoán, trong cung điện tầng thứ bảy trồng tất nhiên là Thiên Nguyên Đạo Quả, lão giả da người tự nhiên lại đi tới ra sức một hồi, biểu diễn cái gì gọi là phòng ngự trâu bò. Tầng thứ bảy lại thi luyện đan, lần này là đan phương cấp bảy. Lăng Hàn bỏ ra rất lâu mới hiểu rõ, tuy một lần luyện chế thành công, hoàn mỹ, nhưng chỉ được bốn ngày lưu lại, đan phương càng co lại, chỉ đến cấp tám. Lăng Hàn tràn ngập tò mò, hắn sắp tiến vào tầng thứ tám, không có ai có thể đi tới phần cuối tầng thứ tám.

Thạch thất sụp đổ, xuất hiện trước mặt Lăng Hàn là một thế giới sương mù mờ mịt. Vừa xuất hiện, hắn đã cảm thấy choáng váng, trong lỗ mũi có máu tươi chảy ra. Có độc! Không gian tầng thứ tám là độc khí vờn quanh, chẳng trách không ai có thể đi tới phần cuối, ngay cả thể phách của Lăng Hàn cũng không cách nào ngăn cản được độc tố xâm thể. "Chó của ta đâu, ngươi có thấy chó của ta không?" Lão giả da người đúng hẹn mà tới. Quái lạ là, bên cạnh hắn, khói độc tựa như không dám tới gần, xuất hiện khu vực chân không chu vi chí ít một trượng. Khóe miệng Lăng Hàn co giật, nhưng anh lập tức nhích lại gần lão giả, lợi dụng hắn để tránh độc, một bên thì vận chuyển nguyên lực, bức độc tố trong người ra. Không có khói độc xâm lấn, điều này vẫn rất dễ dàng làm được, bằng không khi nguyên lực tiêu hao hết, độc tố xâm thể, vậy chính là người chết. Vị này vẫn có tác dụng lớn a. Lăng Hàn đi, lão giả theo. Lúc này Lăng Hàn không chỉ không còn loạn nữa, chỉ lắc đầu nói không biết chó ở đâu, liền dẫn lão giả di chuyển, tìm kiếm vị trí cung điện. Bởi vì hoàn toàn không có địa đồ chỉ dẫn, lần này liền thật chỉ có thể mò, tìm tới chín ngày, hai "người" mới rốt cuộc tìm được cung điện thứ tám. Dọc theo đường đi Lăng Hàn có chút thu hoạch, nhưng đều là độc dược, hơn nữa cấp cao đều bị lão giả ăn. Thất Tinh Điện. Lăng Hàn không dám đẩy lão giả ra, nên lực lượng trong kiểu chữ tự nhiên bị lão giả hấp thu.

💬 Bình Luận (0)

Đăng nhập để tham gia bình luận cùng cộng đồng.

(Sử dụng nút Login ở góc trên phải màn hình)

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!