Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Khung cảnh hỗn loạn bao trùm khi bức tường kiên cố của khách sạn bất ngờ sụp đổ, để lộ một thanh niên với làn da xanh lam kỳ dị, cả người tỏa ra khí tức méo mó không gian. Hắn chính là Tư Đồ Lâm, kẻ mà Lệ Nhược Đồng vừa gặp mặt đã lập tức nhận ra và lớn tiếng quát hỏi. Tư Đồ Lâm, với ánh mắt ghen tuông cháy bỏng, chỉ thẳng vào Đinh Bình, chất vấn Lệ Nhược Đồng tại sao lại thân mật với một kẻ ngoại lai, một tiểu nhân vật Sơn Hà Cảnh, trong khi hắn, Tư Đồ Lâm, mới là người xứng đáng. Lời nói của hắn khiến không khí càng thêm căng thẳng, biến mối quan hệ giữa ba người thành một màn kịch tình tay ba đầy éo le.
Lệ Nhược Đồng, vốn đã tức giận, đáp trả thẳng thừng, khẳng định sự lựa chọn của mình không liên quan gì đến Tư Đồ Lâm. Hắn lại nhắc đến ý định tác hợp của hai gia tộc, nhưng Lệ Nhược Đồng kiên quyết từ chối, tuyên bố nàng không hề có tình cảm với hắn. Tư Đồ Lâm như phát điên, liệt kê hàng loạt ưu điểm của bản thân: thiên phú võ đạo độc nhất vô nhị của Tư Đồ gia, cảnh giới Nhật Nguyệt Cảnh đại cực vị, gia thế hiển hách, và cuối cùng, cái "dung mạo anh tuấn" của hắn. Lời khoe khoang cuối cùng này khiến Lăng Hàn và những người xung quanh không nhịn được bật cười, bởi làn da xanh lè của Tư Đồ Lâm khiến lời nói đó trở nên vô cùng khôi hài. Giang Dược Phong còn trêu chọc thêm, khiến Tư Đồ Lâm tức giận tung một quyền về phía hắn. Thiên Phượng Thần Nữ ra tay, nhẹ nhàng hóa giải đòn tấn công, khiến Giang Dược Phong không khỏi hô vang "Sư nương uy vũ!".
Tư Đồ Lâm, lúc này mới chú ý đến Thiên Phượng Thần Nữ, không khỏi mê mẩn trước vẻ đẹp và sức mạnh của nàng. Hắn thu tay lại, ánh mắt sắc lạnh, đe dọa sẽ khai chiến với Tư Đồ gia. Lệ Nhược Đồng vội vàng cắt ngang, nói rằng hắn không thể đại diện cho cả gia tộc. Tuy nhiên, Tư Đồ Lâm vẫn cố chấp, cảnh báo rằng việc Lệ Nhược Đồng qua lại với Đinh Bình sẽ không chỉ chọc giận Tư Đồ gia mà ngay cả Lệ gia cũng sẽ không dung thứ. Lệ Nhược Đồng thoáng biến sắc, bởi nàng hiểu rõ ý định của gia tộc.
Đúng lúc này, Lăng Hàn thong thả lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng: "Không sao, trời sập xuống ta sẽ nâng." Hắn tuyên bố Lệ Nhược Đồng, nếu theo Đinh Bình, cũng coi như là đệ tử của mình, rồi tiện tay ném một bình đan dược làm lễ ra mắt. Lệ Nhược Đồng bất ngờ đón lấy, cảm nhận được ý chí vô thượng trong lời nói của Lăng Hàn. Nàng mở lọ, một viên đan dược đỏ như máu, tỏa ra thần văn, cố gắng thoát khỏi tay nàng. Nàng kinh ngạc nhận ra đây là một viên đan dược sắp thông linh – Cuồng Dã Huyết Linh Đan, một thần đan có thể tiết kiệm hàng vạn năm tu luyện. Tư Đồ Lâm đứng đó, mắt trợn tròn kinh hãi, bởi đây là thần dược mà ngay cả hắn cũng chỉ nghe danh.
Lệ Nhược Đồng mừng rỡ khôn xiết, được Đinh Bình nhắc nhở mới vội vàng quỳ xuống tạ ơn sư phụ. Lăng Hàn chỉ phẩy tay, với hắn, một Đan đạo đế vương sở hữu Hắc Tháp, đan dược chẳng qua là vật ngoài thân. Ánh mắt Tư Đồ Lâm xoay chuyển, nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Mười ức Chân Nguyên Thạch, tiện tay ban Cuồng Dã Huyết Linh Đan, và mối thù cướp người trong mộng khiến sát cơ trong lòng hắn sôi sục. Tuy nhiên, hắn biết mình thế yếu, đành hậm hực quay lưng bỏ đi, ấp ủ một âm mưu trả thù.
Lăng Hàn không bận tâm, chỉ dặn mọi người chờ buổi đấu giá kết thúc sẽ rời đi. Mục tiêu hiện tại của hắn là Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm, một lời hứa với Từ lão đầu. Trong lúc chờ đợi, Lăng Hàn không ngừng nghiên cứu đan phương mới, luyện chế Thần đan cấp cao, đồng thời gia tăng hiệu quả của linh dịch Thạch Hoàng để đẩy mạnh tu vi của mình. Hắn không vội vàng, bởi tuổi thọ còn dài, muốn đặt nền móng vững chắc cho con đường võ đạo.
Mười ngày sau, tu vi Lăng Hàn tiến triển đều đặn, dù chưa đạt đến tiểu cực vị trung kỳ. Buổi đấu giá cuối cùng cũng đến. Tại Tư Đồ gia, Tư Đồ Lâm cung kính hầu hạ một thanh niên, Triệu Khổ, kẻ mà Lăng Hàn sẽ nhận ra ngay lập tức. Tư Đồ Lâm, với nụ cười hiểm độc, kể lể về một mỹ nhân tuyệt sắc mà hắn "gặp được", cố tình dẫn dắt Triệu Khổ đến chỗ Lăng Hàn, hy vọng hắn sẽ nảy lòng tham với Thiên Phượng Thần Nữ, tạo ra xung đột giữa hai người. Triệu Khổ, một tên công tử bột ham mê nữ sắc, lập tức sáng mắt. Hắn vừa trở về từ Triệu gia sau khi bị Lăng Hàn "vơ vét sạch sành sanh", lại bị cha mắng một trận, đang tìm cách giải sầu. Nghe đến mỹ nữ, hắn lập tức hưng phấn, thúc giục Tư Đồ Lâm dẫn đường. Tư Đồ Lâm, dù có chút khó chịu trước sự vội vàng của Triệu Khổ, nhưng vì mục đích trả thù, đành phải tuân theo.
Lăng Hàn chỉ mang theo Thiên Phượng Thần Nữ đến phòng đấu giá. Trên đường đi, Thiên Phượng Thần Nữ không khỏi trêu chọc Lăng Hàn về "tình nhân nữ hoàng" của hắn, khiến hắn lạnh lẽo một phen. Lăng Hàn cười khổ, giải thích rằng cần đến Đại Doanh Thành để xem xét việc dạy luyện đan. Khi Thiên Phượng Thần Nữ hỏi đó có phải là "nữ nhân" không, Lăng Hàn chợt nhận ra sự nhạy cảm của nàng. Dù Lâm Vũ Khởi hay Hàn Tâm Nghiên đều là mỹ nhân, nếu nàng biết, bình dấm chua này chắc chắn sẽ lật đổ. Thiên Phượng Thần Nữ véo mạnh vào hông Lăng Hàn, dù không đau nhưng hắn vẫn giả vờ kêu la. Lăng Hàn kéo nàng vào một con hẻm nhỏ, hôn nàng say đắm, khiến nàng đỏ bừng mặt, chỉ biết giãy giụa rồi đáp lại nồng nhiệt. Hắn cảm thán, biết chiêu này hiệu quả, đã chẳng cần tìm bí pháp gì. Thiên Phượng Thần Nữ đẩy hắn ra, mắng "Lưu manh!", nhưng ánh mắt lại như một vũng nước xuân. Lăng Hàn trêu chọc muốn động phòng, nàng lại mắng "Cút!", nhưng khi bị hắn ôm vào lòng, nàng vẫn ngoan ngoãn dựa vào, tâm tình dần lắng xuống.
Họ tiếp tục đến phòng đấu giá. Bên ngoài, Tư Đồ Lâm đã đợi sẵn. Thấy Lăng Hàn và Thiên Phượng Thần Nữ sóng vai đi tới, hắn vui mừng khôn xiết, nghĩ rằng kế hoạch đã thành công. Triệu Khổ theo ánh mắt hắn nhìn lại, ban đầu kinh diễm, nhưng rồi khuôn mặt lập tức biến thành kinh hãi. Hắn nhận ra Thiên Phượng Thần Nữ, và sau đó là Lăng Hàn. Hàn khí trong lòng Triệu Khổ lan tràn, cả người như muốn đông cứng.
Tư Đồ Lâm vẫn không hề hay biết, đắc ý nói: "Khổ thiếu, cô nàng này không tệ chứ?"
"Cái gì không tệ?" Lăng Hàn thản nhiên hỏi khi đã đến gần.
Tư Đồ Lâm, vẫn không nhận ra nguy hiểm, chỉ vào Lăng Hàn và lớn tiếng nói: "Khổ thiếu coi trọng bạn gái của ngươi! Ngươi rất may mắn, còn không mau đưa bạn gái lên, nói không chắc có thể được Khổ thiếu trọng dụng." Lời nói này chẳng khác gì đâm thẳng vào tim gan, bảo người ta dâng hiến nữ nhân của mình để làm chó săn.
"Há, thật sao?" Lăng Hàn cười khanh khách nhìn Triệu Khổ.
"Muội muội ngươi a!" Triệu Khổ đột nhiên phát điên, lao vào đấm đá Tư Đồ Lâm túi bụi. Hắn vừa thoát khỏi "ma chưởng" của Lăng Hàn, giờ Tư Đồ Lâm lại đẩy hắn vào hố lửa một lần nữa. Hắn đâu dám trêu chọc Lăng Hàn, kẻ có bối cảnh Sáng Thế Cảnh? Tư Đồ Lâm kêu thảm thiết, đầu óc quay cuồng, không hiểu tại sao Triệu Khổ lại phẫn nộ đến vậy. Hắn nghĩ rằng Triệu Khổ có thể có gu thẩm mỹ khác thường, coi Thiên Phượng Thần Nữ là xấu xí.
"Khổ thiếu, tại sao muốn đánh ta?" Tư Đồ Lâm ôm đầu hỏi.
"Đâu chỉ đánh ngươi, bản thiếu còn muốn giết ngươi!" Triệu Khổ gầm lên, càng ra sức đánh. Tư Đồ Lâm, dù là cường giả, nhưng trước Triệu Khổ, hắn chỉ là một con rối bị đánh đập thảm hại. Chỉ vài quyền, Tư Đồ Lâm đã biến dạng, gần kề cái chết, nhưng vẫn không hiểu tại sao mình bị đánh.
"Dừng tay!" Một tiếng hừ lạnh vang lên, Tư Đồ Kiến Viễn, một lão giả Tinh Thần Cảnh đại cực vị của Tư Đồ gia, xuất hiện. Ông không thể ngồi nhìn người của mình bị đánh chết giữa thanh thiên bạch nhật.
"Lão gia hỏa, ngươi cũng dám vung tay múa chân với bản thiếu?" Triệu Khổ, với tác phong công tử bột, không hề kiêng nể. Tư Đồ Kiến Viễn suýt chút nữa tức điên, chưa từng bị ai mắng là "lão gia hỏa" kể từ khi bước vào Tinh Thần Cảnh. Ông hừ lạnh, yêu cầu Triệu Khổ thả người.
"Nếu như bản thiếu không thả thì sao?" Triệu Khổ kiêu ngạo, ngoại trừ Lăng Hàn, hắn không sợ ai. Tư Đồ Kiến Viễn đành ra tay, nhưng đòn đánh của ông bị Ngân Long Chiến Giáp trên người Triệu Khổ chặn lại. Ngân Long Chiến Giáp gần như vô địch dưới Hằng Hà Cảnh, khiến Tư Đồ Kiến Viễn rơi vào thế hạ phong. Ông đành phải dùng kế, giả vờ truy đuổi Triệu Khổ, rồi bỏ rơi hắn để quay lại cứu Tư Đồ Lâm. Tư Đồ Lâm lúc này vẫn còn đang phiền muộn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Khà khà, Hàn ca, đã lâu không gặp." Triệu Khổ, sau khi thoát khỏi Tư Đồ Kiến Viễn, lập tức quay sang bắt chuyện với Lăng Hàn, thấy Lăng Hàn không có vẻ giận dữ, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Tư Đồ Lâm, nghe được câu này, phun ra một ngụm máu. Hắn chợt hiểu ra mọi chuyện. Triệu Khổ và Lăng Hàn đã quen biết nhau, và hắn, Tư Đồ Lâm, đã tự mình đẩy mình vào chỗ chết. Hắn còn nghĩ, Triệu Khổ gọi Lăng Hàn là "ca", vậy Lăng Hàn phải có bối cảnh Hằng Hà Cảnh mới xứng đáng. Tư Đồ Lâm lại muốn thổ huyết, cảm thấy hoa cúc căng thẳng, mọi thứ đều không ổn.
"Chúng ta rất có duyên a." Lăng Hàn cười nói, ánh mắt lướt qua Ngân Long Chiến Giáp trên người Triệu Khổ, thầm nghĩ nếu có thể đoạt lấy cho Thiên Phượng Thần Nữ thì tốt biết mấy.
"Hàn ca cũng vì Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm mà đến sao?" Triệu Khổ cẩn thận hỏi.
Lăng Hàn gật đầu, Triệu Khổ liền vội vàng lắc đầu: "Không! Không! Làm sao có khả năng! Ta là tới hộ giá hộ tống thay Hàn ca, xem ai dám cùng Hàn ca cướp, ta liền đối phó kẻ đó!"
"Không tệ, rất có nhãn lực." Lăng Hàn khen ngợi. Triệu Khổ sáng mắt, nghĩ rằng nếu kết giao với Lăng Hàn, hắn sẽ có một Sáng Thế Cảnh chống lưng, có thể hoành hành khắp Đại Xích Dương Đế Triều. "Hàn ca, xin mời!" Triệu Khổ cung kính dẫn Lăng Hàn vào phòng đấu giá.
Trong bao sương, Triệu Khổ như một tiểu đệ, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, dù Thiên Phượng Thần Nữ ở ngay bên cạnh nhưng hắn không dám nhìn thẳng, ra vẻ chính nhân quân tử đến mức Lăng Hàn phải nhếch mép. Buổi đấu giá bắt đầu, Lăng Hàn không quan tâm đến những vật khác, chỉ nhắm mắt chờ đợi Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm.
"Các vị, sau đó bán đấu giá, chính là Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm!" Người bán đấu giá lớn tiếng tuyên bố, thổi bùng nhiệt huyết của mọi người. "Giá quy định 50 triệu Chân Nguyên Thạch, mỗi lần tăng giá không thể thấp hơn ngàn vạn!"
"50 triệu!" Triệu Khổ lập tức lớn tiếng kêu lên, rồi lớn giọng nói: "Cha ta là Triệu Tổ Dực, ai dám tranh giành với bản thiếu?" Hắn kiêu ngạo dùng cha để dọa người, cốt để nịnh bợ Lăng Hàn. Lăng Hàn mỉm cười, có một nhị thế tổ như vậy xông pha, hắn có thể mua Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm với giá thấp nhất.
"Hừ, bán đấu giá là xem ai nhiều tiền, không phải liều cha!" Một giọng nói lạnh lùng từ một bao sương khác vang lên, rồi hô: "60 triệu!"
"Thật can đảm, ngươi là cái rễ hành nào, có dám báo tên hay không?" Triệu Khổ tức giận.
"Cô Gia, Cô Thiếu Vân!" Giọng nói ngạo nghễ đáp lại. Mọi người xôn xao, nhận ra đây là người của Cô gia, một thế lực có thể đối đầu với Triệu gia.
"70 triệu!" Triệu Khổ tức giận nói, nhận ra việc dùng cha để dọa người không còn tác dụng. Hắn đành phải liều tài lực. "Hàn ca ngươi yên tâm lần này, ta mang theo hai trăm triệu Chân Nguyên Thạch, nhất định có thể thay Hàn ca bắt Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm!" Hắn thề thốt. Lăng Hàn mỉm cười, không thích chiếm tiện nghi của người khác, nhưng với loại nhị thế tổ như Triệu Khổ thì ngoại lệ.
"80 triệu!" Cô Thiếu Vân thản nhiên nói, tỏ vẻ ung dung.
"90 triệu!" Triệu Khổ không chút do dự tăng giá.
"Một ức!"
"110 triệu!" Hai thiếu chủ hào môn đấu đá nhau, giá Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm tăng vọt, vượt xa khả năng của những người khác. Nhưng khi giá lên đến 150 triệu, Triệu Khổ bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, bởi đối phương vẫn còn vẻ ung dung, dường như tài lực không giới hạn. Hắn cảm thấy mất mặt trước Lăng Hàn.
"Hai trăm triệu!" Triệu Khổ hô lên mức giá giới hạn của mình, cố gắng áp đảo đối phương bằng khí thế.
Mọi người xôn xao, hai trăm triệu là một con số khổng lồ cho Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm. Ngay cả Cô Thiếu Vân cũng kinh sợ, chần chừ không theo.
"Hai trăm triệu lần một!"
"Hai trăm triệu lần hai!"
"210 triệu!" Đúng lúc Triệu Khổ tưởng đã kết thúc, Cô Thiếu Vân lại mở miệng tăng giá.
"Đệt!" Triệu Khổ mắng ra tiếng, nhưng thấy Thiên Phượng Thần Nữ cau mày, vội vàng cười làm lành: "Xin lỗi chị dâu, là ta miệng tiện, ta tự phạt!" Hắn đùng đùng tự tát mình mấy cái, chỉ chạm nhẹ để tỏ thái độ. Giá đã vượt xa giá trị thực của Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm, chỉ còn là cuộc chiến giữa hai gia tộc.
"Hàn thiếu, xin lỗi, ta không đủ tiền." Triệu Khổ đỏ mặt, hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thiếu tiền, nhưng Lăng Hàn đã "vơ vét" sạch của cải của hắn.
Lăng Hàn không để ý, thản nhiên nói: "250 triệu!"
Tất cả mọi người kinh ngạc, lại có người thứ ba tham gia? Hơn nữa, người này lại ở cùng bao sương với Triệu Khổ. Mọi người nhanh chóng truyền tai nhau, cho rằng đó là "Tư Đồ Lâm". Ai nấy đều bàn tán, cho rằng Tư Đồ Lâm này quá gan, lại dám tranh giành với Cô Gia thiếu gia, và dù thắng hay thua, Tư Đồ gia cũng sẽ đắc tội Cô gia. Nếu Tư Đồ Lâm ở đó, hắn chắc chắn sẽ thổ huyết thêm lần nữa, vì hắn hoàn toàn không liên quan đến chuyện này.
"260 triệu!" Cô Thiếu Vân chần chừ một chút rồi tăng giá. Giá này đã vượt quá mức tâm lý của hắn, nhưng thân là đại thiếu Cô gia, hắn không thể chịu thua. Đây không còn là tranh giành vật phẩm, mà là tranh giành thể diện.
"Ba trăm triệu." Lăng Hàn nhẹ như mây gió. Hắn không chỉ có mười ức Chân Nguyên Thạch, mà còn có vô số đan dược, Thần khí mà Triệu Khổ đã ủy thác bán đấu giá, đủ để hắn tiêu xài thoải mái.
"310 triệu!" Cô Thiếu Vân bắt đầu lau mồ hôi lạnh, hắn có linh cảm mình sẽ thua.
Quả nhiên, Lăng Hàn nhẹ nhàng nói tiếp: "350 triệu." Lần này, Cô Thiếu Vân chần chừ rất lâu, cuối cùng không mở miệng nữa.
"350 triệu lần một!"
"350 triệu lần hai!"
"350 triệu lần ba, thành giao!" Người bán đấu giá gõ bàn, Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm đã có chủ. Lăng Hàn hài lòng, cuối cùng cũng hoàn thành lời hứa với Từ lão đầu. Hắn đã nhận được nhiều lợi ích từ Từ lão đầu, và việc hoàn thành lời hứa này khiến lòng hắn nhẹ nhõm. Lần này về Hợp Ninh Tinh sẽ không còn lo lắng.
"Hàn thiếu, ngươi thật đúng là giàu nứt đố đổ vách, ta phục!" Triệu Khổ giơ ngón tay cái, vừa giả vờ vừa chân thành. Lăng Hàn chỉ mỉm cười, không có ý định kết giao với Triệu Khổ.
Sau đó, nhiều vật phẩm khác được mang ra đấu giá, từ Thần Thiết đến Thần Khí, đủ loại. Lăng Hàn mua toàn bộ Thần Thiết để Tiên Ma Kiếm nuốt chửng. Hắn không mua Thần Khí, bởi giá của chúng quá cao so với việc mua Thần Thiết trực tiếp.
"Ồ, sao Thần khí này có chút quen thuộc nhỉ!" Triệu Khổ nhàm chán nhìn, nhưng khi một thanh trường đao được đưa ra, hắn gãi đầu, cảm thấy nó rất quen mắt. Thiên Phượng Thần Nữ cười thầm, làm sao mà không quen, đó vốn là Thần Khí của Triệu Khổ, sau đó bị Lăng Hàn đoạt lấy và mang đi bán đấu giá.
Thần Khí được bán đấu giá thành Chân Nguyên Thạch, rồi lại dùng Chân Nguyên Thạch mua Thần Thiết. Dù bị phòng đấu giá cắt phí, Lăng Hàn vẫn thu được rất nhiều. Triệu Khổ tiếp tục phát hiện ra nhiều Thần Khí quen thuộc, cho đến khi một thanh Thần kiếm cuối cùng được bán ra, hắn mới giật mình nhận ra, tất cả đều là của mình!