Đây là bản tóm tắt và cảm nhận nội dung, không thay thế tác phẩm gốc.
Trong ánh mắt ai oán của Tư Đồ Lâm, Lăng Hàn ung dung thu hoạch thành quả từ việc bán đấu giá toàn bộ gia sản của "đệ tử" bất đắc dĩ này. Dù trong lòng sôi sục căm hận, Tư Đồ Lâm không dám biểu lộ nửa điểm, bởi lẽ, đối thủ là hậu nhân của Sáng Thế Cảnh, một thân phận mà hắn không cách nào sánh bằng. Cùng lúc đó, Triệu Khổ cũng không ngừng ra tay, mua lại những Thần Khí quý giá từng thuộc về mình. Cuộc đấu giá trở nên căng thẳng hơn khi Cô Thiếu Vân, sau thất bại trong việc giành lấy Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm, đã cố ý nâng giá, khiến Triệu Khổ phải chịu tổn thất nặng nề. Triệu Khổ nghiến răng, thề sẽ khiến Cô Thiếu Vân phải trả giá, trong khi tâm trí hắn vẫn còn vương vấn nỗi ấm ức khi phải bỏ tiền ra mua lại đồ của chính mình.
Sau năm ngày đấu giá căng thẳng, Lăng Hàn mãn nguyện với những chiến lợi phẩm khổng lồ: Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm quý giá và hàng loạt Thần Thiết cấp chín. Tổng kết lại, hắn chỉ phải chi trả 70 triệu Chân Nguyên Thạch sau khi đã bán đấu giá số đan dược và Thần Khí trị giá hơn bốn tỷ. Nếu không phải vì mua sắm thêm nhiều Thần Thiết, số Chân Nguyên Thạch thu vào còn lớn hơn bội phần.
Vừa bước ra khỏi hội trường, một thanh niên gầy gò, mắt híp đứng chắn đường Lăng Hàn. Đó là Cô Thiếu Vân, kẻ đã ghi hận nhầm Tư Đồ Lâm thay vì Lăng Hàn. Hắn lạnh lùng buông một câu "Ta nhớ kỹ ngươi" rồi quay lưng rời đi, không cho Lăng Hàn cơ hội giải thích. Lăng Hàn không khỏi cảm thấy kỳ lạ, mối thù này lại bị Tư Đồ Lâm gánh chịu thay, liệu hắn có nên xông lên đính chính? Thôi vậy. Phía sau, Triệu Khổ cười phá lên, hình dung ra vẻ mặt của Cô Thiếu Vân khi biết mình đã "náo loạn một cái ô long", nghĩ đến đó thôi đã khiến hắn cười đau cả bụng.
Lăng Hàn cùng Thiên Phượng Thần Nữ rời đi, không mảy may bận tâm đến rắc rối mà Cô Thiếu Vân sẽ gây ra cho Tư Đồ Lâm. Trở về khách sạn, họ nhanh chóng chuẩn bị hành lý, sẵn sàng lên đường đến Đại Doanh Thành, rồi từ đó trở về Hợp Ninh Tinh. Trăm năm kỳ hạn sắp đến, Lăng Hàn muốn quay lại Tinh Sa Vũ Viện của Tứ Phương tinh vực, gặp gỡ những thiên tài thực sự của Thần giới.
Lệ Nhược Đồng, người vẫn còn ở lại, cắn môi lo lắng: "Em không thể đi cùng mọi người. Gia tộc đã phái người canh giữ cửa thành, nếu em ra ngoài, chắc chắn sẽ bị bắt về." Lăng Hàn bật cười, tràn đầy tự tin: "Không sao cả, nếu ta đã muốn dẫn người rời đi, ai có thể ngăn cản?" Lệ Nhược Đồng khó tin, dù Lăng Hàn mạnh mẽ, nhưng chỉ ở tiểu cực vị sơ kỳ, dù là thiên tài Thập Tinh cũng chỉ ngang ngửa đại cực vị hậu kỳ. Trong khi đó, Lệ gia có lão tổ đại viên mãn, thiên tài Tứ Tinh, một sự chênh lệch nghiền ép tuyệt đối. Tuy nhiên, nhìn thấy những người khác cũng mỉm cười dịu dàng, đầy tin tưởng vào Lăng Hàn, nàng không khỏi tự hỏi điều gì đang xảy ra.
Lăng Hàn mỉm cười, vung tay, đưa tất cả mọi người vào Hắc Tháp, bao gồm cả Cửu Yêu và Lệ Nhược Đồng. Những người chưa từng vào không gian Thần Khí đều kinh ngạc. Dưới Luân Hồi Thụ, Lăng Hàn dặn dò: "Mọi người cứ ở đây tìm hiểu trước, khi trở lại Đại Doanh Thành, ta sẽ đón ra." Phong Phá Vân gật đầu: "Đúng lúc, trận chiến với Địa Long Tông đã tích lũy lượng lớn võ đạo tâm đắc, cần tĩnh tâm tìm hiểu." Mộ Dung Thanh cũng đồng tình. Lệ Nhược Đồng hoàn toàn sững sờ, còn Cửu Yêu đã nhanh chóng thích nghi, ngồi khoanh chân dưới cây, bắt đầu tu luyện. Vô Tương Thánh Nhân và Tu La Ma Đế vốn đã ở đó, chìm đắm trong bế quan.
Lăng Hàn cùng Thiên Phượng Thần Nữ rời Hắc Tháp. Thiên Phượng Thần Nữ đang gặp bình cảnh Tinh Thần Cảnh, không thể chỉ bế quan mà phải đi lại trong thiên địa, thưởng thức nhân sinh, tích lũy cảm ngộ. Hai người sóng vai bước ra khỏi thành.
Họ nhanh chóng bị ba gia tộc lớn theo dõi. Tại cửa thành, cuộc kiểm tra diễn ra nghiêm ngặt. Tuy nhiên, Lăng Hàn là Tinh Thần Cảnh, Thiên Phượng Thần Nữ là Nhật Nguyệt Cảnh đại viên mãn, không ai dám mạo phạm. Dù có cường giả Tinh Thần Cảnh tọa trấn, họ cũng chỉ dùng thần thức quét qua vài lần, xác nhận không có khí tức lạ rồi cho phép qua.
"Ngươi đoán xem, lát nữa chúng ta có gặp phải truy sát không?" Lăng Hàn thì thầm vào tai Thiên Phượng Thần Nữ. "Đó là điều chắc chắn," nàng đáp. Trên người Lăng Hàn vẫn còn lượng lớn Chân Nguyên Thạch và Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm. Trong thành còn có kiêng kỵ, nhưng một khi ra khỏi thành, chắc chắn sẽ có vô số "đầu trâu mặt ngựa" xông ra. "Nói không chừng, không thể làm gì khác ngoài đại khai sát giới!" Trong mắt Lăng Hàn lóe lên sát khí.
Không đầy một khắc sau khi ra khỏi thành, một bóng người xanh biếc xẹt qua bầu trời, chặn đường họ. Đó là Tư Đồ Kiến Viễn, thuộc Tư Đồ gia. "Các hạ, thân là cường giả Tinh Thần Cảnh, lại giả mạo tiểu bối tộc ta, không thấy quá đáng sao?" Hắn trầm giọng nói, hai tay thần văn phát sáng, đang ấp ủ một chiêu thức mạnh mẽ. Lăng Hàn bình tĩnh đáp: "Ta có nói mình là người Tư Đồ gia sao? Người khác hiểu lầm, đó là chuyện của họ, ta không có nghĩa vụ đi sửa sai." "Hừ, mặc ngươi lưỡi nở hoa sen, hôm nay lão phu cũng phải bắt ngươi!" Tư Đồ Kiến Viễn đột nhiên nhảy vọt, lao thẳng về phía Lăng Hàn. Hắn cần tốc chiến tốc thắng, vì những kẻ khác cũng đang thèm muốn tài sản trên người Lăng Hàn.
"Chết!" Hắn vung chưởng, thần văn tỏa ra, kết thành một quang phù rộng ba trượng, đánh về phía Lăng Hàn. Ba viên Tinh Thần phía sau hắn hiện lên, cho thấy tu vi đại cực vị. Quang phù mang theo sức mạnh hủy diệt, xé toạc mặt đất, tạo thành những vết nứt sâu hoắm, rồi chỉ trong nháy mắt đã ập tới trước người Lăng Hàn.
Lăng Hàn đưa tay ra, ấn về phía trước. Một tiếng chói tai vang lên, hắn bị quang phù đẩy lùi hàng trăm dặm, cày xới một rãnh sâu trên mặt đất, rồi quang phù lóe lên và biến mất. Tư Đồ Kiến Viễn kinh ngạc đến tột độ, hắn không thể tin được sức phòng ngự của Lăng Hàn. Đối phương chỉ là tiểu cực vị, còn hắn là đại cực vị trung kỳ, chênh lệch chín tiểu cảnh giới, một sự nghiền ép tuyệt đối. Nhưng Lăng Hàn lại không hề bị nát vụn, mà chỉ lùi lại để hóa giải lực lượng. "Quái vật!" hắn thầm nghĩ.
Lăng Hàn thu tay, cau mày: "Tu vi chênh lệch hơi lớn, quả nhiên quá miễn cưỡng." Chín tinh tu vi, dù Tư Đồ Kiến Viễn chỉ là thiên tài Nhất Tinh, vẫn chênh lệch bốn tinh lực lượng, tương đương vạn lần sức mạnh. May mắn thay, lực lượng chỉ là một phần của sức chiến đấu. "Miễn cưỡng? Đi chết đi!" Tư Đồ Kiến Viễn không còn ý định tha sống Lăng Hàn. Hắn hét dài, ba viên Tinh Thần xoay quanh thân, hóa thành những đại tinh khổng lồ, giáng xuống Lăng Hàn như muốn diệt thế.
Lăng Hàn không hề nao núng, vung tay đưa Thiên Phượng Thần Nữ ra xa, rồi chỉ tay vào Tư Đồ Kiến Viễn, cười khẩy: "Lão gia hỏa, đừng nên quá ngông cuồng!" Hắn phóng thích Thiên Uy, khí tức cuồn cuộn bao trùm mười dặm xung quanh. "Cái gì!" Tư Đồ Kiến Viễn kinh hãi, cảm thấy lực lượng của mình sụt giảm hai tinh! Hai tinh lực lượng, tương đương bị tước đi hai tiểu cảnh giới. Khoảng cách lực lượng giữa hắn và Lăng Hàn thu hẹp xuống còn hai tinh, nằm trong phạm vi Lăng Hàn có thể chịu đựng nhờ thể phách kinh khủng.
"Tuy không thể coi là đánh nhau cùng cấp, nhưng ta cùng cấp vô địch, cũng không có gì hay!" Lăng Hàn hét dài, thân hình bắn ra, phản công Tư Đồ Kiến Viễn. Hắn lấy ngón tay làm kiếm, thi triển Lôi Đình Kiếm pháp, nhanh như chớp giật. Dù vẫn có chênh lệch lực lượng, Lôi Đình Kiếm pháp, dung hợp uy lực thiên kiếp và quy tắc Lăng Hàn nắm giữ, có thể bù đắp một tinh sức chiến đấu. Từ chênh lệch hai cảnh giới, giờ chỉ còn một tinh. Trận chiến có thể bắt đầu!
Tư Đồ Kiến Viễn giật mình, không ngờ chuyến đi này lại gặp phải kẻ khó nhằn đến vậy. Hắn vốn nghĩ sẽ dễ dàng tiêu diệt Lăng Hàn, hoặc ít nhất cũng khiến hắn đốt cháy sinh mệnh bản nguyên. Nhưng Lăng Hàn lại dám đối kháng trực diện, chỉ yếu hơn một chút, điều này khiến hắn không thể chấp nhận. "Khải Linh Thuật!" Hắn không dám xem thường Lăng Hàn nữa, thi triển bí pháp chân truyền của Tư Đồ gia. Hắn vung tay vẽ ra những phù hiệu kỳ lạ, chúng phát sáng trong không khí như viết trên giấy. "Đại Thiên Sắc Phong, Linh Hồn Thương Thiên, Linh Hồn Đại Địa, còn không hiện thân!" Theo tiếng quát, linh khí trong không khí ngưng tụ thành một tồn tại hình người khổng lồ, bao phủ thần văn. Mặt đất nứt ra, một quái vật khổng lồ khác, làm từ thổ linh khí, cũng bò lên. "Rất mạnh!" Lăng Hàn thầm nghĩ, hai linh thể này không sợ tổn thương hay cái chết.
"Chết!" Tư Đồ Kiến Viễn chỉ tay, hai linh thể lập tức vung nắm đấm khổng lồ như núi cao giáng xuống Lăng Hàn. Lăng Hàn phất tay, cuối cùng dùng tới Tuế Nguyệt Thiên Thu. Đây là Tiên thuật! Bí pháp này của Đinh Diệu Long, khi Lăng Hàn thi triển, cũng đạt hiệu quả tương tự: công kích, lão hóa! Lăng Hàn nhân cơ hội phản công, chỉ vài quyền đã đánh tan hai linh thể thành cặn bã.
Miệng Tư Đồ Kiến Viễn há hốc, không thể tin được bí thuật gia truyền lại không đỡ nổi một đòn. Xèo xèo xèo, trên bầu trời, từng bóng người hạ xuống. Đó là các cường giả Tinh Thần Cảnh trong Tụ Phong Thành, tuy đến muộn nhưng không bỏ lỡ màn kịch hay. Họ vừa kịp chứng kiến Lăng Hàn đại phát thần uy, oanh diệt hai linh thể, khiến ai nấy đều sởn gai ốc. Người trẻ tuổi này... quá mạnh! Nhiều người không nói hai lời, quay người rời đi. Nếu Lăng Hàn không chết, tiền đồ của hắn không thể đo lường, tốt nhất không nên kết thù. Nhưng cũng có vài kẻ không dứt bỏ được tham niệm, vẫn vây quanh Lăng Hàn, ánh mắt đầy hung hiểm.
"Giao ra Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm cùng hết thảy Chân Nguyên Thạch, có thể tha cho ngươi khỏi chết!" Một người quát lên. Lăng Hàn đảo mắt, cười nói: "Các ngươi tổng cộng có tám người, ta nên giao đồ vật cho ai đây?" "Ngươi không cần quản, giao đồ vật ra là được!" Một người khác nói, rõ ràng những kẻ này cũng cáo già, không mắc bẫy ly gián của Lăng Hàn. Tay phải Lăng Hàn rung lên, Tiên Ma Kiếm xuất hiện: "Nếu như ta nói không thì sao?" "Vậy thì... chết!"
Tám người Tư Đồ Kiến Viễn đồng loạt ra tay, công về phía Lăng Hàn. Kẻ ngoại lai duy nhất này phải chết, để họ có thể chia chác Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm và lượng lớn Chân Nguyên Thạch. Trong tám cường giả Tinh Thần Cảnh, Tư Đồ Kiến Viễn mạnh nhất, hai người khác đạt đại cực vị sơ kỳ, ba người trung cực vị, hai người tiểu cực vị. Họ cùng dùng bí pháp, muốn nhanh chóng trấn áp Lăng Hàn. Oanh, Tinh Thần hiện lên, có cái tỏa ra quang mang đen tối, có cái óng ánh như Thái Dương, cự lực khủng bố bao phủ, không chút lưu tình.
Lăng Hàn tay cầm Tiên Ma Kiếm, cười lớn: "Ta phải đại khai sát giới rồi." Tiên Ma Kiếm khẽ ngân, thân kiếm tự chấn, như rồng ngâm hổ khiếu, dưới sự ôn dưỡng lâu dài, thanh Tiên khí này cũng dần thông linh. Hắn phát động Thiên Uy, tước đi hai tinh tu vi của tám cường giả Tinh Thần Cảnh. "Chuyện gì thế này!" "Lực lượng của ta sao lại giảm xuống?" "Đây là bí pháp gì!" Ngoại trừ Tư Đồ Kiến Viễn, bảy người còn lại đều kinh ngạc thốt lên, đột nhiên mất đi lực lượng quen thuộc, như tận thế đã đến.
"Giết!" Lăng Hàn cầm kiếm mà động, ánh kiếm ngang dọc, như phá Cửu Tiêu. Phốc, phốc, lập tức hai cái đầu người bay lên, máu tươi từ gáy phun thẳng lên trời. Đó là hai cường giả Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, ở Đại Xích Dương Đế Triều, thậm chí toàn bộ Thần giới cũng có thể xưng cường giả, nhưng lại không đỡ nổi một chiêu của Lăng Hàn, bị miểu sát, thần hồn câu diệt. Oành oành, Lăng Hàn cũng bị sáu cường giả đánh trúng, nhưng hắn chỉ phun vài ngụm máu, thân thể bị xuyên thủng nhưng đã tách ra thần cốt, chỉ là tổn thương da thịt.
"Mẹ nó, đây là cái phòng ngự gì?" Có người kinh ngạc thốt lên. Điều này quá vô lý, nếu Lăng Hàn dùng đại bộ phận lực lượng để giết người, phòng ngự của hắn hẳn phải cực kỳ yếu, sao có thể bị sáu cường giả oanh kích mà chỉ phun vài ngụm máu, thủng vài lỗ? Quái vật! Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, phát động Bất Diệt Thiên Kinh, vết thương trên người hắn nhanh chóng lành lại, chỉ trong nháy mắt đã khôi phục như ban đầu.
Mẹ trứng! Lần này, ngay cả Tư Đồ Kiến Viễn cũng trố mắt. Hắn chỉ biết thể phách Lăng Hàn mạnh mẽ, nhưng không ngờ sức khôi phục của hắn còn khiến người ta giận sôi hơn. Làm sao giết được quái vật như vậy? Họ còn không biết chỉ cần Lăng Hàn vận chuyển một giọt Bất Diệt Chân Dịch, thương thế nặng đến đâu cũng có thể lành, càng không biết Lăng Hàn còn có thể Dục Hỏa Trùng Sinh, từ trong cái chết phục sinh, không chỉ thương thế khỏi hẳn mà lực lượng cũng khôi phục đỉnh cao. Đáng tiếc là, với thực lực của họ, e rằng không thể bức Lăng Hàn đến bước này.
"Giết!" Lăng Hàn khẽ quát, trong mắt phun ra hàn quang, sát cơ sôi trào. Không giết sạch những kẻ này, kiếm thề không vào vỏ! "Liên thủ!" Tư Đồ Kiến Viễn hoảng sợ, không còn bận tâm đối phương chỉ là Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, vội vàng kêu to. Nếu Lăng Hàn cứ liên tục lấy tổn thương đổi mạng, chỉ vài lần là họ sẽ xong đời. Còn Lăng Hàn thì sao? Hắn vốn là Bất Tử Chi Thân, đổi kiểu gì cũng không sao. Sáu người liên thủ, cùng nhau phòng ngự, quả nhiên có hiệu quả rõ ràng. Lăng Hàn vẫn chưa đủ mạnh để nghiền ép sáu người liên thủ, nên họ không làm tổn thương được hắn, và hắn cũng tạm thời không làm gì được họ.
"Các hạ, chúng ta thừa nhận thực lực của ngươi!" Tư Đồ Kiến Viễn mở lời. "Vậy thì, ngươi lấy đồ vật ra, chúng ta chỉ cần một nửa." "Hừm, chỉ cần một nửa." Những người khác cũng gật đầu, giằng co thế này cũng không phải cách. Lăng Hàn bật cười: "Đầu các ngươi đều bị lừa đá sao? Đây rõ ràng là đồ vật của ta, tại sao phải chia cho các ngươi một nửa? Hay là các ngươi để mạng ở lại đây, cống hiến tất cả của cải cho ta đi!" "Mơ hão!" Sáu người đồng loạt trách mắng. Dù không làm gì được phòng ngự của Lăng Hàn, họ vẫn thừa sức liên thủ tự vệ.
"Thật sao?" Lăng Hàn lao tới. "Cút!" Sáu người đồng loạt ra tay, đánh về phía Lăng Hàn. "Tuế Nguyệt Thiên Thu!" Lăng Hàn nhẹ nhàng nói một tiếng, tay trái vung ra, dòng lũ năm tháng cuồn cuộn, khiến công kích của sáu người lão hóa trong nháy mắt, không thể ngăn cản hắn đột tiến. Lăng Hàn phát kiếm, triển khai Lôi Đình Kiếm pháp, Tiên Ma Kiếm tỏa ra thần quang vô tận, đây chính là Tiên khí tương lai!
Khi Lăng Hàn xẹt qua, thêm một cường giả Tinh Thần Cảnh ngã xuống, đỉnh đầu bị Tiên Ma Kiếm cắt bỏ, thần hồn đương nhiên cũng bị chém chết. Đôi mắt người này còn mở lớn, tràn ngập sự không tin, làm sao lại chết được? "Chỉ còn năm." Lăng Hàn bình tĩnh nói. Nhưng ngữ khí bình tĩnh đó lại khiến năm cường giả kia lạnh sống lưng, như rơi vào hầm băng. Lăng Hàn rung Tiên Ma Kiếm, lần thứ hai lao ra. Năm cường giả liên thủ, nhưng đối mặt với Tuế Nguyệt Thiên Thu lại bó tay, công kích lão hóa trong nháy mắt, như chưa hề ra tay. Còn về phòng ngự, chỉ cần bị Tiên Ma Kiếm chém trúng, có phòng ngự nào không bị phá? Ít nhất, trong cấp độ Tinh Thần Cảnh, không có phòng ngự nào có thể ngăn cản Tiên Ma Kiếm.
Phốc, phốc, phốc, từng cái đầu người bay lên, máu tươi phun trào, từng cường giả ngã xuống. Cuối cùng, chỉ còn lại ba tên đại cực vị. Không phải phòng ngự của họ chặn được Tiên Ma Kiếm, mà là họ không liên thủ nữa, công kích vừa đến liền dồn dập ai đi đường nấy, không để Tiên Ma Kiếm chém trúng. Lăng Hàn không khỏi cười lớn, quả không uổng công hắn bỏ ra tinh lực và tài lực lớn đến vậy. Sau khi bước vào cấp chín, Tiên Ma Kiếm càng ngày càng khủng bố. Đây mới là uy năng mà một Tiên khí tương lai phải có.
"Bắt nàng!" Đột nhiên Tư Đồ Kiến Viễn chỉ Thiên Phượng Thần Nữ. "Không sai, bắt nữ tử này đến uy hiếp!" Hai người còn lại cũng sáng mắt, lập tức lao về phía Thiên Phượng Thần Nữ.